Vạn vật không lên tiên - Chương 731: Huyết Vũ Ma Âm: Kịch Chiến Giữa Bầy Tha Hóa
Huyết Sát Điện tựa như một vực sâu không đáy, nơi ánh sáng đỏ thẫm từ dung nham cuồn cuộn dưới chân và các cột nghi thức hắt lên, nhuộm đỏ cả không gian. Không khí đặc quánh mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh từ tà khí bốc lên, cùng với hơi nóng ngột ngạt phả ra từ những khe nứt địa tâm, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Từng hạt bụi đỏ lơ lửng trong không gian, tựa như những linh hồn bé nhỏ đang nhảy múa điên cuồng trong cơn thống khổ. Trong cái lò luyện ngục trần gian ấy, Tần Mặc đứng giữa làn ranh mong manh của sự sống và cái chết, đối mặt với một lựa chọn nghiệt ngã.
Hắn cảm nhận được, không phải chỉ một mà hàng vạn linh hồn, từ những con thú hoang dã cho đến những binh khí vô danh, thậm chí là những mảnh ký ức đã vỡ vụn, đang bị nghiền nát, bị bóp méo, bị cưỡng ép thoát ly bản chất để tạo thành một cơn sóng dữ dội lao về phía liên minh. Đó không phải là năng lượng thuần túy, mà là sự biến dạng kinh hoàng của ý chí tồn tại, mang theo oán niệm sâu thẳm, khát vọng hủy diệt, và nỗi đau đớn tột cùng. Cùng lúc đó, Huyết Đao Khách, v���i thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt nhỏ hẹp nhưng chứa đầy sát khí, tung ra một đòn chém chí mạng từ thanh đại đao khổng lồ nhuốm màu máu khô. Lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, xé toạc không khí, mang theo sức mạnh hủy diệt thẳng đến Tần Mặc.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tâm trí Tần Mặc tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn thấu hiểu được nỗi kinh hoàng của những linh hồn đang bị đẩy vào cuộc chiến mà chúng không hề mong muốn. "Không thể hy sinh bất kỳ ai! Ý chí của ta... phải bảo vệ!" Hắn thầm nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm thức, kiên định như đá tảng. Quyết định được đưa ra trong tích tắc. Tần Mặc dồn toàn bộ linh lực vào Vô Danh Kiếm. Thanh kiếm trong tay hắn không hề có vẻ ngoài hoa mỹ, nhưng lại tỏa ra một luồng ánh sáng thanh tịnh, thuần khiết, xé tan màn sương đỏ thẫm của tà khí. Hắn xoay kiếm, vừa khéo léo đỡ lấy đòn chém kinh thiên động địa của Huyết Đao Khách, vừa tạo ra một lá chắn ánh sáng vững chắc, bao bọc lấy Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong.
Tiếng "Keng!" chói tai vang lên, rung chuyển cả Huyết Sát Điện. Sức mạnh va chạm khủng khiếp khiến mặt đất dưới chân Tần Mặc rạn nứt, tà khí bị chấn động dữ dội. Huyết Đao Khách, với nụ cười man rợ trên khuôn mặt dữ tợn, cố đẩy mạnh thanh đao xuống, nhưng Vô Danh Kiếm, tuy nhỏ bé, lại kiên cường như một ngọn núi.
"Vô ích! Sự yếu đuối của ngươi sẽ hủy diệt tất cả!" Huyết Đao Khách gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ ngạo mạn và khinh thường. Hắn ta khoái trá nhìn sự chật vật của Tần Mặc, tin rằng sức mạnh của mình, được hun đúc từ tà thuật và sự tha hóa, là vô địch.
Cùng lúc đó, làn sóng linh hồn tha hóa đầu tiên ập đến. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những khối khí u ám, gào thét thê lương, với đôi mắt đỏ ngầu và những móng vuốt sắc nhọn làm từ oán niệm. Hắc Phong, bất chấp những vết thương cũ đang rỉ máu, gầm lên một tiếng dữ dội, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự phẫn nộ. Nó lao thẳng vào giữa làn sóng đầu tiên, thân thể khổng lồ như một bức tường thép. Hàm răng sắc nhọn của nó nghiến nát những khối khí u ám, đôi móng vuốt xé toạc hàng loạt linh hồn tha hóa, tạo ra những tiếng rít gào ghê rợn. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện vào mùi tro bụi và kim loại gỉ sét, tạo thành một cơn bão cảm giác kinh hoàng.
Tô Lam, với mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời, không hề chùn bước. Nàng rút thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo. Một luồng kiếm khí lạnh lẽo bùng lên, thanh kiếm rung lên bần bật như một con rồng đang thức giấc. Nàng lướt đi như một bóng ma trong màn tà khí, những đường kiếm tinh xảo như vẽ ra những đóa hoa sen thanh khiết giữa vũng bùn ô uế, chém tan những linh hồn tha hóa cố gắng xuyên qua lá chắn của Tần Mặc. Mỗi nhát kiếm của nàng đều chính xác, không chỉ đánh tan mà còn có vẻ như thanh tẩy một phần tà khí, dù chỉ là rất nhỏ.
Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, lưng hơi còng, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Ông nhanh chóng niệm chú, những ngón tay khô gầy liên tục vẽ lên không trung những phù văn cổ xưa. Những lá bùa vàng ố, được vẽ bằng mực son đỏ tươi, bay ra như những cánh bướm đêm, tạo thành một hàng rào phòng ngự thứ hai. Chúng không mạnh mẽ như kiếm của Tô Lam hay thân thể Hắc Phong, nhưng lại có tác dụng trấn áp tà khí, làm chậm bước tiến của những linh hồn tha hóa. Ông thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt sâu trũng vẫn kiên định, không hề có ý định lùi bước. Ông biết, nếu ông gục ngã, trận pháp sẽ tan vỡ, và liên minh sẽ không còn sự bảo vệ. Tiếng gầm gừ của Hắc Phong, tiếng kiếm reo của Tô Lam, và tiếng niệm chú trầm đục của Lục Vô Trần hòa quyện vào tiếng cười man rợ của Huyết Đao Khách, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc trong lòng Huyết Sát Điện.
***
Trong Huyết Sát Điện, nơi ánh sáng đỏ thẫm từ dung nham và các cột nghi thức hắt lên, không khí càng lúc càng trở nên đặc quánh, ngột ngạt. Liên minh của Tần Mặc bị bao vây tứ phía bởi làn sóng Linh Hồn Tha Hóa và Huyết Ma Quái Vật không ngừng nghỉ. Chúng không chỉ là những khối khí oán niệm đơn thuần, mà còn là những hình thù ghê rợn, vặn vẹo từ những vật phẩm bị cưỡng ép tha hóa. Có những bóng ma mang hình dạng con người, với đôi mắt rỗng tuếch và tiếng gào thét thê lương, đó là những Huyết Đao Ảnh. Lại có những sinh vật quái dị, cơ thể làm từ mảnh vụn xương cốt và máu khô, gầm gừ lao vào cắn xé. Mùi máu tanh và lưu huỳnh giờ đây quyện với mùi xác thối và tro bụi cháy khét, tạo thành một thứ hỗn hợp kinh tởm, khiến dạ dày quặn thắt.
Các thủ lĩnh Huyết Ma Giáo, đứng phía sau Huyết Đao Khách, không ngừng thi triển những cấm thuật cổ xưa, biến những Linh Hồn Tha Hóa thành những đòn tấn công có hình dạng vật lý hoặc những vũ khí sống. Tên thủ lĩnh gầy gò với những ngón tay dài nhọn lướt đi trong không khí, những vết cắt vô hình xé toạc không gian, điều khiển hàng trăm Linh Hồn Tha Hóa lao vào như một mũi tên độc. Một tên khác, với thân hình vạm vỡ nhưng đôi mắt lồi ra một cách đáng sợ, gầm lên, và một Cổ Phù Linh ố vàng, với những nét chữ cổ đã mờ nhạt, đột nhiên bùng lên ánh sáng đỏ rực, biến thành một cô gái nhỏ bé mặc trang phục cổ xưa, ánh mắt mơ hồ nhưng tràn đầy oán niệm, vung tay tạo ra những luồng khí độc chết chóc.
Không chỉ có vậy, một Đao Hồn, hiện thân từ một con dao găm cũ kỹ, hóa thành một chàng trai trẻ với ánh mắt sắc lạnh và bộ đồ đen, lao đến với tốc độ kinh hồn, miệng không ngừng gào thét: "Để ta chém nát tất cả!" Hắn vung thanh đao vô hình, tạo ra những vết cắt sắc lẹm trong không khí, mỗi vết cắt đều mang theo sát khí nồng nặc và khát máu vô thức. Chúng, dù đã bị tha hóa, vẫn bộc lộ những đặc tính kinh hoàng, bị điều khiển để tấn công liên minh, không ngừng nghỉ, không sợ hãi.
Tô Lam phải dùng kiếm pháp tinh diệu để mở đường máu. Thanh kiếm của nàng không chỉ chém tan những Linh Hồn Tha Hóa mà còn tạo ra những luồng kiếm khí thanh khiết, tạm thời xua tan đi một phần tà khí. Nàng xoay tròn thanh kiếm, tạo thành một vòng xoáy kiếm khí đẩy lùi hàng chục Huyết Đao Ảnh đang bao vây. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây lấm lem tro bụi, hơi thở dồn dập, nhưng đôi mắt phượng vẫn kiên định, sắc bén. "Những thứ này... chúng không có điểm yếu!" Nàng thở dốc, giọng nói pha lẫn sự hoảng hốt và quyết tâm. Nàng cảm nhận được sự bất lực khi những đòn tấn công của mình dường như chỉ làm chúng tạm thời tan rã, rồi lại nhanh chóng tái hợp, như những bóng ma không thể bị tiêu diệt hoàn toàn.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền giờ đây lấm lem máu và bụi bẩn, gầm gừ, đôi mắt đỏ rực. Thân thể đồ sộ của nó là một bức tường thép vững chắc, cản phá những Huyết Ma Quái Vật và Linh Hồn Tha Hóa hung hãn nhất. Từng vết thương mới xuất hiện trên thân thể nó, nhưng nó vẫn không lùi bước. Tiếng gầm của nó vang vọng, pha lẫn sự đau đớn và phẫn nộ, như một lời thách thức gửi đến những kẻ tà ác. Nó dùng móng vuốt sắc nhọn, cắn xé những sinh vật ghê rợn, nhưng mỗi khi một kẻ ngã xuống, hai kẻ khác lại lao lên, số lượng dường như vô tận.
Lục Vô Trần, với kiến thức sâu rộng về cấm thuật, cố gắng hóa giải một phần sự công kích. Ông liên tục ném ra các phù chú, những lá bùa phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng có tác dụng đặc biệt, làm chậm lại và vô hiệu hóa tạm thời một số Linh Hồn Tha Hóa nhất định. Ông nhận ra những cấm thuật mà Huyết Ma Giáo đang sử dụng có nguồn gốc từ thời đại cổ xưa, một thời đại mà việc 'khai linh' cưỡng bức để phục vụ những mục đích tà ác đã trở nên phổ biến, một thời đại mà 'vật tính' bị bóp méo đến tận cùng.
"Đây là cấm thuật cổ đại... chúng đang biến vật tính thành sự hủy diệt!" Lục Vô Trần thốt lên khó nhọc, giọng nói trầm đục, vang lên giữa tiếng gào thét và tiếng chém giết. Khuôn mặt ông trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Ông đã nhìn thấy những dấu vết của sự tha hóa tương tự trong các ghi chép cổ xưa, những ghi chép về "Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị" đã bị biến chất thành "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị Thống Khổ", nơi vạn vật bị ép buộc phải vươn lên, không phải vì ý chí tự thân, mà vì dục vọng điên cuồng của con người. Điều này củng cố thêm mối liên hệ giữa Huyết Ma Giáo và "chân lý thất lạc", một mối liên hệ sâu xa hơn ông tưởng.
Tần Mặc, vẫn đang đối đầu trực diện với Huyết Đao Khách, cảm nhận được sự tuyệt vọng của đồng đội. Hắn thấy Tô Lam chật vật, Hắc Phong kiệt sức, Lục Vô Trần gần như cạn kiệt. Ánh mắt hắn quét qua chiến trường hỗn loạn, quan sát những Linh Hồn Tha Hóa đang gào thét, những Huyết Ma Quái Vật đang cắn xé. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn nghe được "ý chí tồn tại" méo mó của chúng. Chúng không muốn chiến đấu, không muốn giết chóc, chúng chỉ muốn được giải thoát khỏi nỗi thống khổ tột cùng. Cái chết không phải là sự giải thoát, mà là sự tiếp nối của nỗi đau vô tận.
Sự tha hóa này không phải là bản chất của chúng, mà là sự cưỡng ép, sự cưỡng đoạt ý chí. Huyết Đao Khách cười lớn, tiếng cười man rợ vang vọng khắp điện, như một lời chế giễu cho sự yếu ớt của lòng trắc ẩn. Tần Mặc cảm nhận được áp lực khổng lồ đè nặng lên mình, cả về thể chất lẫn tinh thần. Hắn biết, nếu cứ tiếp tục chiến đấu theo cách này, liên minh sẽ bị tiêu hao đến kiệt quệ. Hắn phải tìm ra một con đường khác, một con đường không chỉ để chiến thắng, mà còn để giải thoát.
***
Huyết Sát Điện giờ đây đã trở thành một cảnh tượng kinh hoàng, một bức tranh sống động của sự hủy diệt và nỗi thống khổ. Ánh sáng đỏ rực từ dung nham dưới lòng đất và các cột nghi thức nhuộm cả không gian trong một màu máu, khiến mọi vật trở nên ghê rợn, vặn vẹo. Tiếng gào thét thê lương của Linh Hồn Tha Hóa, tiếng cười man rợ của Huyết Đao Khách, tiếng kiếm va chạm chói tai, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, và tiếng niệm chú trầm đục của Lục Vô Trần hòa quyện thành một bản giao hưởng của tận thế. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh từ tà khí, mùi tro bụi cháy khét, và mùi xác thối ghê tởm bủa vây, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Cảm giác nóng bức ngột ngạt và sự lạnh lẽo đáng sợ từ những linh hồn tha hóa lướt qua khiến da thịt tê dại.
Liên minh của Tần Mặc bị dồn vào chân tường, sức lực dần cạn kiệt. Tô Lam, dù kiên cường, giờ đây cũng đã bị thương nhẹ. Một vết cắt dài trên cánh tay nàng, máu đỏ thấm qua lớp vải xanh lam nhạt, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, ánh mắt kiên định. Thanh kiếm của nàng vẫn vung lên không ngừng, tạo ra những vòng xoáy kiếm khí tinh diệu, nhưng số lượng kẻ địch quá đông, và chúng không ngừng tái sinh, khiến nàng cảm thấy sự bất lực dâng trào.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền giờ đây đã tả tơi, lấm lem máu và bụi bẩn, gầm gừ kiệt sức. Thân thể khổng lồ của nó chằng chịt những vết cắn xé, những vết thương sâu hoắm đang rỉ máu. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây pha thêm chút mệt mỏi, nhưng vẫn không hề có ý định lùi bước. Nó vẫn dùng thân mình che chắn cho đồng đội, như một ngọn núi sừng sững giữa bão tố, nhưng tiếng gầm của nó đã yếu ớt hơn trước rất nhiều.
Lục Vô Trần, khuôn mặt trắng bệch, hơi thở dồn dập, liên tục cảnh báo về sức mạnh không ngừng nghỉ của tà thuật. "Chúng... chúng đang hút cạn sự sống từ chính những linh hồn bị giam cầm! Cấm thuật này... càng kéo dài... càng mạnh!" Ông ho khan, cố gắng duy trì trận pháp phòng ngự đã lung lay, những lá bùa liên tục bị tà khí ăn mòn. Đôi mắt sâu trũng của ông chứa đầy sự lo âu và tuyệt vọng, một sự chán nản về bản chất tàn ác của thế giới này.
Tần Mặc, trong cuộc đối đầu trực diện với Huyết Đao Khách, cảm nhận được nỗi đau tột cùng của hàng ngàn Linh Hồn Tha Hóa đang bị nghiền nát, bị cưỡng ép chiến đấu. Hắn nghe thấy những tiếng thầm thì tuyệt vọng, những lời cầu xin được giải thoát, không phải là những tiếng gào thét hung tợn của kẻ địch, mà là những tiếng than khóc thảm thiết của nạn nhân. Chúng không muốn chiến đấu, chúng chỉ muốn được siêu thoát, được an nghỉ. Sự đau đớn này cộng hưởng với sự tuyệt vọng của liên minh, tạo ra một áp lực khổng lồ lên Tần Mặc, như một tảng đá đè nặng lên trái tim hắn.
Huyết Đao Khách, nhận thấy sự chần chừ trong ánh mắt Tần Mặc, cười lớn một tiếng đầy giễu cợt. Hắn vung thanh đại đao lên cao, tà khí cuồn cuộn tụ lại trên lưỡi đao, tạo thành một bóng đao khổng lồ nhuốm màu máu. "Ngươi còn do dự? Những kẻ yếu đuối này chỉ xứng đáng bị nuốt chửng!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy vẻ ngạo mạn, và giáng xuống một đòn chí mạng, một nhát chém có thể xé nát cả không gian, nhắm thẳng vào Tần Mặc.
Đòn tấn công này không chỉ là một đòn vật lý, mà còn là một đòn đánh vào tâm trí, vào lý tưởng của Tần Mặc. Hắn buộc phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã: tiếp tục chiến đấu một cách đơn thuần, dùng sức mạnh đối chọi sức mạnh, điều mà hắn biết sẽ ch��� dẫn đến sự kiệt quệ và thất bại; hay mạo hiểm sử dụng năng lực của mình để 'thấu hiểu' và tìm cách 'giải thoát' những linh hồn bị tha hóa, dù điều đó có thể khiến hắn rơi vào nguy hiểm tột cùng, bởi việc thâm nhập vào nỗi đau của hàng vạn linh hồn là một gánh nặng không thể tưởng tượng nổi.
Tần Mặc né tránh đòn tấn công của Huyết Đao Khách trong gang tấc. Thanh đại đao xé gió lướt qua vai hắn, tạo ra một vết rách trên lớp áo thô của Vô Tính Thành, nhưng hắn không hề quan tâm. Hắn nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một khoảnh khắc mà dường như cả thế giới ngừng lại. Năng lực 'ý chí tồn tại' của hắn bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ để cảm nhận mà còn để thâm nhập sâu vào nỗi đau của các Linh Hồn Tha Hóa, xuyên qua lớp vỏ tà khí để chạm đến bản chất thật sự của chúng. Hắn tìm kiếm một tia hy vọng, một con đường để giải thoát chúng khỏi gông cùm của sự tha hóa, một con đường để chấm dứt nỗi đau này, không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng sự cân bằng.
Trong tâm trí Tần Mặc, hàng vạn ý chí tồn tại đang gào thét, đang cầu xin. Hắn nghe thấy tiếng kêu của một thanh kiếm mong muốn được rèn lại, tiếng hú của một con thú muốn được tự do chạy nhảy trên thảo nguyên, tiếng than khóc của một mảnh ký ức muốn được trở về với chủ nhân. Đó không phải là kẻ thù, mà là những nạn nhân. "Không... các ngươi không phải là kẻ thù... ta sẽ không để các ngươi tiếp tục đau khổ!" Hắn thầm thì, giọng nói nhỏ bé nhưng kiên định như lời tuyên thệ, ánh mắt hắn, khi mở ra, không còn sự do dự, mà thay vào đó là một ánh sáng thanh tịnh, sâu thẳm, chứa đựng sự đồng cảm vô bờ và một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, dù nó có nguy hiểm đến đâu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.