Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 733: Bẫy Rập Ý Chí: Khoảnh Khắc Lầm Lỡ

Tần Mặc chìm vào bóng tối, mang theo nỗi đau từ vết thương, sự tuyệt vọng khi chứng kiến sự tha hóa tự nguyện, và cả nỗi ám ảnh từ ý niệm lạnh lẽo vừa thoáng qua. Nhưng bóng tối kia không phải là sự giải thoát. Nó lạnh hơn cả băng tuyết, sâu thẳm hơn cả đáy vực, và tràn ngập một sự trống rỗng đến cùng cực. Trong cõi mờ mịt của ý thức, ý niệm cổ xưa ấy không ngừng khuấy động, không ngừng thì thầm. Nó không có ngôn ngữ, nhưng Tần Mặc có thể "nghe" thấy, không phải bằng tai, mà bằng linh hồn. Đó là một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về sự chấm dứt mọi đau khổ, về một trạng thái vô tri vô giác, nơi vạn vật không còn phải truy cầu, không còn phải giằng xé, không còn phải tồn tại. Vô Tính Thành, nơi hắn sinh ra, dường như chỉ là một mảnh ghép nhỏ nhoi của ý niệm vĩ đại này, một sự phản chiếu nhạt nhòa của Vực Sâu Vô Định.

Thân thể hắn nằm bất động, lạnh lẽo trên nền đá ẩm ướt của Hầm Ngục Huyết Giáo. Từng thớ thịt, từng khớp xương đều kêu gào, như muốn vỡ vụn. Mùi máu tươi và lưu huỳnh nồng nặc đến mức muốn xé toạc màng phổi, trộn lẫn với hương vị ẩm mốc và xác thối đã mục ruỗng từ những ngóc ngách sâu thẳm nhất của hầm ngục, tạo nên một bản giao hưởng kinh tởm của sự chết chóc. Bên tai hắn, những tiếng rên rỉ yếu ớt của các Linh Hồn Tha Hóa còn sót lại, nay đã bị Huyết Đao Khách hấp thụ gần hết, vẫn văng vẳng như những lời than khóc cuối cùng trước khi bị nghiền nát. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần đá, như tiếng đếm ngược cho số phận của tất cả.

Huyết Đao Khách, giờ đây đã là một thực thể khổng lồ, méo mó, cao hơn ba trượng, thân hình vạm vỡ nhưng dị dạng, nửa người nửa quỷ. Mái tóc đỏ sẫm của hắn bện lại thành những sợi tơ máu, đôi mắt nhỏ hẹp trước kia nay đã biến thành hai hố sâu đỏ rực, không chứa bất kỳ cảm xúc nào ngoài sự tàn bạo và hả hê. Lưỡi đao huyết ảnh khổng lồ nay đã trở thành một phần cánh tay phải của hắn, nhuốm màu đỏ thẫm đến rợn người, tỏa ra một luồng tà khí cổ xưa, đặc quánh đến mức mọi vật chất xung quanh dường như đều bị ăn mòn. Hắn chầm chậm, từng bước nặng nề, tiếng bước chân vang vọng khắp hầm ngục như tiếng trống tang, tiến về phía Tần Mặc. Mỗi bước chân của hắn đều như giẫm lên trái tim của Tần Mặc, khiến hắn quặn thắt trong vô vọng. Huyết Đao Khách cúi xuống, cái đầu quái dị của hắn gần như chạm vào Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn xoáy vào Tần Mặc như muốn xuyên thấu tâm can.

"Ngươi thấy chứ, Tần Mặc?" Giọng nói của Huyết Đao Khách trầm đục, khàn đặc, vang vọng như tiếng chuông địa ngục, mang theo một sự hài lòng bệnh hoạn. "Ý chí của ngươi yếu ớt biết bao! Ngươi thấu hiểu vạn vật, nhưng lại không thể cứu chính mình! Ha ha ha!" Hắn bật cười man rợ, tiếng cười vang vọng khắp hầm ngục, như một khúc ca khải hoàn của quỷ dữ. Hắn vươn ngón tay khổng lồ, móng tay sắc nhọn như móng vuốt của ác quỷ, từ từ chạm vào Vô Danh Kiếm đang cắm sâu xuống đất cạnh Tần Mặc. Ánh sáng đen trắng mờ nhạt từ thanh kiếm, vốn dĩ luôn kiên định, giờ đây lại run rẩy, như một ngọn nến sắp tàn trước gió bão. "Thanh kiếm này cũng vậy, yếu ớt biết bao! Nó muốn bảo vệ ngươi, nhưng lại không thể!" Hắn cười khẩy, tà khí từ ngón tay hắn như muốn ăn mòn thanh kiếm.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, khắc khổ, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ những đợt tấn công điên cuồng của đám Huyết Ma Giáo Tín Đồ, lão gào lên, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức: "Tần Mặc! Đừng để nó thao túng tâm trí ngươi! Ý niệm kia... nó đang cố gắng nuốt chửng ngươi!" Lão biết, Tần Mặc đang phải đối mặt với một mối nguy hiểm còn lớn hơn cả Huyết Đao Khách, đó là sự xâm thực từ chính Vực Sâu Vô Định, một thứ có thể hủy diệt hắn từ bên trong.

Tô Lam, với thanh kiếm cổ trong tay, thân ảnh uyển chuyển như một bóng ma giữa vòng vây của kẻ địch, nàng cố gắng tạo ra một khoảng trống, đôi mắt phượng rực sáng sự lo lắng. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn Huyết Đao Khách đang kề sát, và rồi nhìn Hắc Phong đang chật vật chống đỡ phía xa. Nàng biết, tình thế đã đến hồi nguy cấp nhất.

Tần Mặc vật lộn nội tâm. Ý niệm từ Vực Sâu Vô Định không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một sự cám dỗ ghê rợn. Nó thì thầm về một sự yên bình tuyệt đối, một trạng thái không còn đau khổ, không còn giằng xé, không còn gánh nặng của "ý chí tồn tại". Nó hứa hẹn một sự giải thoát khỏi gánh nặng của thế giới, khỏi sự vô vọng khi chứng kiến vạn vật bị tha hóa. Giữa lúc hắn đang chìm đắm trong sự giằng xé giữa nỗi đau thể xác, sự tuyệt vọng trước Huyết Đao Khách, và lời mời gọi của Vực Sâu, Tần Mặc cảm thấy như linh hồn mình đang bị kéo căng ra, sắp sửa vỡ tan. Hắn cố gắng bấu víu lấy chút ý thức cuối cùng, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một lý do để chống cự. Nhưng mọi thứ dường như đều chìm trong bóng tối.

Huyết Đao Khách, dường như đã đủ trò đùa cợt, bắt đầu nâng cao cánh tay phải khổng lồ của mình, lưỡi đao huyết ảnh lấp lánh một ánh đỏ rợn người. Tà khí cuồn cuộn tụ lại trên lưỡi đao, tạo thành một luồng năng lượng hủy diệt không thể tưởng tượng. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt của một kẻ săn mồi đang chuẩn bị kết liễu con mồi.

Và rồi, một tiếng gầm phẫn nộ xé tan bầu không khí tuyệt vọng.

Đó là Hắc Phong. Con sói khổng lồ, dù thân thể đầy thương tích, bộ lông đen tuyền lấm lem máu và bụi bẩn, đôi mắt đỏ rực vẫn ánh lên sự kiên trung và bất khuất. Nó bị đánh bật ra xa, nhưng không hề gục ngã. Khi nhìn thấy Huyết Đao Khách chuẩn bị giáng đòn kết liễu Tần Mặc, Hắc Phong như bừng tỉnh. Nó không còn nghĩ đến vết thương, không còn nghĩ đến sự đau đớn. Trong đầu nó, chỉ còn một ý chí duy nhất: bảo vệ chủ nhân.

Với một tiếng gầm vang trời, Hắc Phong phóng đi như một mũi tên đen, thân hình vạm vỡ xé toạc đám Huyết Ma Giáo Tín Đồ đang bao vây Tô Lam và Lục Vô Trần. Nó không màng đến những đòn tấn công của chúng, chỉ lao thẳng về phía Huyết Đao Khách. Tốc độ của nó nhanh đến kinh ngạc, như một cơn lốc xoáy màu đen.

Huyết Đao Khách đang chuẩn bị giáng đòn kết liễu Tần Mặc, chợt cảm thấy một luồng sức mạnh hung hãn lao tới từ phía sau. Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười khẩy hiện lên trên khuôn mặt quỷ dị, đầy sự khinh miệt và tàn bạo. Hắn không hề nao núng, không hề quay đầu lại, mà chỉ vung mạnh cánh tay phải khổng lồ đang cầm lưỡi đao huyết ảnh, giáng xuống một đòn cực mạnh, không phải vào Tần Mặc, mà là chặn đứng đường đi của Hắc Phong.

"Ngươi muốn chết thay chủ nhân của ngươi sao, con súc sinh thấp hèn?" Giọng Huyết Đao Khách vang lên đầy chế giễu.

Lưỡi đao huyết ảnh va chạm mạnh vào thân thể Hắc Phong. Một tiếng "rầm" kinh thiên động địa vang lên, kèm theo tiếng gào thét đau đớn của Hắc Phong. Thân hình to lớn của nó bị đánh bật ngược trở lại, va đập mạnh vào bức tường đá, tạo thành một vết lõm sâu hoắm. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ một mảng tường.

Nhưng Huyết Đao Khách chưa dừng lại ở đó. Hắn không muốn giết chết Hắc Phong một cách đơn giản. Hắn muốn hành hạ, muốn nghiền nát ý chí của nó, muốn Tần Mặc phải chứng kiến sự hủy diệt của đồng minh thân cận nhất. Từ lưỡi đao huyết ảnh, một luồng huyết khí đỏ thẫm, đặc quánh, bốc lên nghi ngút, như những sợi tơ máu sống động, bao trùm lấy Hắc Phong. Đây chính là cấm thuật "Huyết Khí Tha Hóa", một biến thể tà ác của Huyết Ma Giáo, dùng để cưỡng ép tha hóa linh hồn và ý chí của sinh vật.

Tần Mặc, khi nhìn thấy Hắc Phong lao ra và bị đánh trọng thương, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Sự giằng xé nội tâm, lời mời gọi của Vực Sâu, tất cả đều tan biến. Chỉ còn lại một cảm giác duy nhất: nỗi đau đớn tột cùng và sự phẫn nộ bùng lên như một ngọn lửa địa ngục. H���n cố gắng gượng dậy, nhưng vết thương quá nặng, cơ thể hắn không nghe lời.

Khi luồng huyết khí đỏ thẫm bao trùm lấy Hắc Phong, Tần Mặc tận mắt chứng kiến sự biến đổi kinh hoàng của đồng minh mình. Luồng huyết khí ấy không chỉ ăn mòn da thịt, mà còn xâm nhập sâu vào linh hồn Hắc Phong. Đôi mắt đỏ rực kiên định của nó bắt đầu chuyển sang màu đỏ máu điên loạn, ánh sáng của lý trí dần tắt lịm. Cơ thể vạm vỡ, uy dũng của nó bắt đầu biến dạng méo mó. Bộ lông đen tuyền dần rụng đi từng mảng, để lộ ra lớp da thịt gân guốc, mọc lên những chiếc gai xương xẩu, sắc nhọn. Tiếng gầm phẫn nộ của nó biến thành những tiếng rên rỉ thống thiết, hòa lẫn với tiếng gào thét của sự đau đớn và tuyệt vọng. Huyết khí từ từ nuốt chửng Hắc Phong, biến nó thành một quái vật nửa sói nửa quỷ, một vật tế bị tha hóa hoàn toàn, đang giãy giụa trong đau khổ tột cùng.

"Hắc Phong!" Tần Mặc thét lên, giọng nói khản đặc, như xé nát cổ họng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt hắn, hòa lẫn với máu khô. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến thế, chưa bao giờ cảm thấy đau đớn đến thế. Chứng kiến Hắc Phong, linh thú trung thành và dũng mãnh, bị tha hóa một cách tàn bạo trước mắt mình, Tần Mặc cảm thấy như một phần linh hồn hắn cũng đang bị xé nát. Nó là một sự phản bội ghê gớm đối với "ý chí tồn tại" của Hắc Phong, một sự hủy hoại bản chất không thể cứu vãn.

Sự đau đớn và phẫn nộ bùng lên như sóng thần, đẩy lùi ý niệm lạnh lẽo từ Vực Sâu Vô Định đang cố gắng xâm nhập tâm trí Tần Mặc. Thế nhưng, nó cũng đồng thời khiến hắn mất đi sự bình tĩnh và lý trí vốn có. Tần Mặc, người luôn suy nghĩ sâu sắc, luôn giữ được sự thanh tĩnh dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, giờ đây đã bị cảm xúc nhấn chìm. Hắn cố gắng đứng dậy, từng thớ cơ bắp run rẩy, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây rực cháy lửa giận. Vô Danh Kiếm vẫn cắm sâu dưới đất, như thể cũng đang cảm nhận được nỗi đau và sự phẫn nộ của chủ nhân, nó rung lên bần bật, ánh sáng đen trắng mờ nhạt chớp động liên hồi, như muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa của nền đất.

Huyết Đao Khách, đứng sừng sững giữa hầm ngục, nhìn cảnh tượng Hắc Phong đang giãy giụa trong cấm thuật của hắn, và nhìn Tần Mặc đang vật vã đứng dậy, hắn khẽ nhếch mép cười khẩy. Ánh mắt đỏ rực của hắn ánh lên sự thâm độc và hả hê. Hắn đã nhìn thấu sự phân tâm của Tần Mặc, nhìn thấu điểm yếu của lòng trắc ẩn trong trái tim hắn.

"Thấy chưa?" Giọng Huyết Đao Khách vang lên, trầm đục và đầy uy hiếp. "Lòng trắc ẩn của ngươi chính là điểm yếu chí mạng! Ngươi thấu hiểu vạn vật, ngươi muốn cứu rỗi chúng, nhưng ngươi không thể cứu được cả con vật trung thành bên mình. Ngươi chỉ là một kẻ yếu đuối, Tần Mặc! Một kẻ yếu đuối với những lý tưởng hão huyền!" Hắn cười vang, tiếng cười man rợ vang vọng khắp hầm ngục.

Với một tốc độ kinh hoàng, bất chấp thân hình khổng lồ, Huyết Đao Khách vung mạnh cánh tay phải khổng lồ, không phải để giáng một đòn vật lý, mà là để tung ra một luồng tà niệm sắc bén, vô hình. Luồng tà niệm ấy, mang theo sức mạnh hủy diệt và sự ăn mòn của Huyết Đao Khách, không hề chạm vào Tần Mặc, nhưng lại xuyên thẳng vào tâm trí và "ý chí tồn tại" của hắn. Đó là "Đao Ý Ăn Mòn", một cấm thuật tinh thần, một đòn tấn công vào bản chất cốt lõi của sinh linh.

Tần Mặc cảm thấy một cơn đau thấu óc, không phải từ vết thương thể xác, mà là từ sâu thẳm linh hồn. Hắn cảm thấy "ý chí tồn tại" của mình bị một thứ gì đó vô hình gặm nhấm, một cảm giác thối rữa từ bên trong, như thể một con sâu độc đang đục khoét tâm can hắn. Hắn lảo đảo, hai tay ôm chặt lấy đầu, nhưng không thể xua đi cảm giác kinh hoàng ấy. Ý niệm từ Vực Sâu Vô Định, vốn đã bị đẩy lùi bởi sự phẫn nộ, giờ đây lại nhân cơ hội này mà quay trở lại, hòa lẫn vào "Đao Ý Ăn Mòn", tạo thành một cơn lốc xoáy tà niệm, cố gắng nuốt chửng hắn hoàn toàn.

Vô Danh Kiếm, vốn đang rung lên bần bật, giờ đây lại càng run rẩy kịch liệt hơn. Ánh sáng đen trắng của nó chớp tắt liên hồi, như một trái tim đang ngừng đập. Nó cố gắng phản kháng, cố gắng thoát khỏi mặt đất để bảo vệ chủ nhân, nhưng dường như bị một thứ lực vô hình nào đó kiềm giữ, khiến nó không thể rút ra.

Tần Mặc quỵ xuống, đôi mắt hắn lờ đờ, nhìn vào Hắc Phong đang dần bị tha hóa hoàn toàn, rồi lại nhìn vào lưỡi đao huyết ảnh của Huyết Đao Khách, và cuối cùng, ánh mắt hắn lại quay về với Vô Danh Kiếm đang cắm sâu dưới nền đất. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng, một sự bất lực ghê gớm. Hắn đã cố gắng thấu hiểu, cố gắng cân bằng, cố gắng bảo vệ. Nhưng rốt cuộc, hắn đã thất bại. Hắc Phong đang bị hủy hoại, bản thân hắn đang bị gặm nhấm, và cả thế giới này, có lẽ cũng đang dần mục rữa từ bên trong, như chính "ý chí tồn tại" của hắn bây giờ.

Huyết Đao Khách tiến tới, ánh mắt đỏ rực ánh lên vẻ chiến thắng. Hắn đưa cánh tay phải khổng lồ, lưỡi đao huyết ảnh đen kịt, từ từ nhắm thẳng vào trái tim Tần Mặc, như muốn kết thúc tất cả.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free