Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 740: Điểm Yếu Của Sự Thoát Ly: Chân Lý Cân Bằng Hé Lộ

Hầm Ngục Huyết Giáo, sau đêm kinh hoàng, giờ đây chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Không còn tiếng gầm thét điên cuồng của Huyết Đao Khách, không còn những âm thanh ghê rợn của Huyết Hải Đồ Lục, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá đen kịt, vọng lại trong không gian thăm thẳm, âm u. Ánh sáng le lói từ một khe hở trên trần đá, chật vật len lỏi xuống, chỉ đủ để vẽ nên những vệt sáng nhờ nhợ trên nền đất ẩm ướt, nơi từng thấm đẫm máu tươi và tà khí. Mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn, quyện lẫn với mùi ẩm mốc, lưu huỳnh và một chút hôi thối khó tả, như lời nhắc nhở về những bi kịch vừa qua. Không khí nơi đây vẫn lạnh lẽo và nặng nề, nhưng ít ra, sự ngột ngạt của tà khí đã dịu đi rất nhiều, mang đến một cảm giác thanh sạch hơn, dù chỉ là tương đối.

Trong một góc khuất của hầm ngục, Tần Mặc ngồi khoanh chân trên nền đất lạnh. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, khuôn mặt thanh tú giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi cùng cực, làn da ngăm nắng càng thêm xanh xao dưới ánh sáng lờ mờ. Bộ trang phục vải thô của hắn rách nát, nhuốm đầy bụi bẩn và vết máu khô, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn, dù vẫn nhắm nghiền, lại toát ra một sự kiên định lạ thường, như đang lắng nghe những âm thanh vô hình của vạn vật xung quanh, hoặc dò tìm những rung động cuối cùng của nơi này. Bên cạnh hắn, Hắc Phong nằm cuộn tròn, bộ lông đen tuyền đã lấm lem bùn đất và vài vết cháy xém do tà hỏa. Nó rên khẽ, đôi mắt đỏ rực mở hờ, cảnh giác quan sát xung quanh, nhưng cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi. Vết thương trên thân thể cường tráng của nó vẫn còn rỉ máu, nhưng sự trung thành của nó đối với Tần Mặc chưa bao giờ suy suyển.

Tô Lam, với mái tóc đen dài xõa tung và bộ y phục tu sĩ tinh xảo đã rách nát, đang dựa v��o vách đá đối diện. Nàng khẽ thở dài, vết thương trên vai vẫn đang nhức nhối, nhưng sự đau đớn thể xác không bằng nỗi băn khoăn trong tâm trí nàng. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn thanh đại đao vô chủ nằm im lìm trên nền đất – thanh đao từng là một phần của Huyết Đao Khách, giờ đã mất đi hết tà khí, chỉ còn là một khối kim loại gỉ sét. Mới đêm qua, nàng còn nghi ngờ, còn hoài nghi về con đường của Tần Mặc, về cái gọi là 'Dung Hòa Chi Lực'. Nhưng khoảnh khắc Tần Mặc dùng năng lực đó để giải thoát Huyết Đao Khách, để biến tà vật kinh hoàng thành những hạt cát tinh tú, đã gieo vào lòng nàng một hạt mầm của sự giác ngộ.

"Tần Mặc, huynh... huynh không sao chứ?" Tô Lam cất tiếng hỏi, giọng nói nàng khàn đặc vì mệt mỏi, nhưng vẫn chứa đựng sự lo lắng chân thành. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc phải chịu đựng những gì khi 'thanh tẩy' Huyết Đao Khách, sự đau đớn mà hắn đã gánh chịu khi hòa tan những ý chí tha hóa đó vào bản thân.

Tần Mặc từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời đêm. Hắn quay đầu nhìn Tô Lam, khẽ lắc đầu. "Ta không sao. Chỉ là... có chút mệt mỏi." Hắn nói, giọng trầm tư, pha chút suy tư sâu sắc. "Nhưng cái mệt mỏi này không phải vì sức lực cạn kiệt, mà là vì... sự thấu hiểu."

Hắn nhấc bàn tay lên, nhìn vào lòng bàn tay mình. Một luồng ánh sáng nhạt nhòa của 'Dung Hòa Chi Lực' khẽ nhấp nháy, rồi dần lan tỏa. Hắn đặt tay lên một vết xước nhỏ trên cánh tay mình, luồng lực lượng ấy nhẹ nhàng bao phủ, và vết xước liền lành lại một cách thần kỳ. Hắn lại đưa tay vuốt ve bộ lông của Hắc Phong. Con sói khổng lồ rên lên một tiếng mãn nguyện, những vết cháy xém trên lông nó cũng dần mờ đi, sức sống hồi phục nhanh chóng.

"Cái cảm giác khi thanh tẩy Huyết Đao Khách... thật khó tả," Tần Mặc tiếp tục, giọng nói chậm rãi, như đang tự nói với chính mình, đồng thời cũng chia sẻ những chiêm nghiệm sâu sắc nhất của hắn. "Nó không phải là sự đối kháng, không phải là dùng sức mạnh để tiêu diệt. Mà là... sự thấu cảm. Khi ta chạm vào hắn, ta cảm nhận được không chỉ là sự điên loạn, tà ác, mà còn là nỗi đau tột cùng, sự trống rỗng, và một khát khao tuyệt vọng được giải thoát."

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc bạc trắng, ngồi tựa vào vách đá gần đó. Ông thở dài, đôi mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. "Đó là sự bi ai của những kẻ 'thoát ly bản chất' để truy cầu sức mạnh." Giọng ông yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sự uyên bác và trải nghiệm cay đắng của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. "Huyết Đao Khách, hắn không phải là kẻ đầu tiên, và chắc chắn không phải là kẻ cuối cùng." Ông nhắm mắt lại, như muốn xua đi những hình ảnh tàn khốc trong tâm trí. "Hắn đã mạnh mẽ đến mức có thể thao túng cả Huyết Hải Đồ Lục, triệu hồi Tà Vật Huyết Khế... Nhưng chính sức mạnh đó lại là xiềng xích trói buộc hắn, biến hắn thành một con rối của chính dục vọng."

"Dục vọng không phải là sai, nhưng khi nó ép buộc 'vật tính' phải thay đổi, phải biến dạng, đó mới là tai họa," Tần Mặc nói, đôi mắt hắn vẫn còn ánh lên sự chiêm nghiệm. "Hắn nói Thiên Diệu Tôn Giả hứa cho hắn con đường tắt, hứa cho hắn một 'tiên giới' riêng. Nhưng đó chỉ là một lời hứa hão huyền, một ảo ảnh."

Tô Lam lắc đầu, sự ngạc nhiên và băn khoăn hiện rõ trong đôi mắt phượng. "Nhưng hắn đã mạnh đến mức đó... Nếu không có huynh, chúng ta đã không thể thắng. Sự 'thoát ly bản chất' đó, nó mang lại sức mạnh đáng sợ, không thể phủ nhận."

Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Tô Lam. "Đúng vậy, sức mạnh của sự 'thoát ly' là có thật, và nó có thể hủy diệt mọi thứ trên đường đi của nó. Nhưng nó không bền vững, không thể tồn tại mãi mãi." Hắn nhìn vào thanh đại đao cũ kỹ nằm im lìm. "Thanh đao này... nó muốn chém, muốn xé nát. Đó là 'vật tính' của nó. Nhưng khi nó bị tha hóa, bị ép buộc phải trở thành một 'công cụ' của dục vọng, ý chí của nó bị vặn vẹo. Nó không còn là chính nó nữa." Hắn đứng dậy, bước đến bên thanh đao, nhẹ nhàng nhặt nó lên. "Ý chí của nó giờ đây trống rỗng. Nó đã được giải thoát khỏi sự kiểm soát của Huyết Đao Khách, nhưng cũng mất đi bản chất ban đầu. Nó cần thời gian để tìm lại 'ý chí tồn tại' của mình."

Hắn đặt thanh đao trở lại vị trí cũ, rồi dùng ngón tay vẽ một vòng tròn đơn giản trên nền đất ẩm ướt. "Hãy xem đây là 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của một vật," hắn giải thích, ánh mắt lướt qua Tô Lam và Lục Vô Trần, như một vị thầy đang giảng bài. "Khi mọi thứ cân bằng, vật đó sẽ phát triển theo 'vật tính' vốn có của nó. Ví như một cái cây mọc lên, nó sẽ vươn cành lá, kết trái. Đó là sự cân bằng. Nhưng khi một thế lực bên ngoài, hoặc chính dục vọng của nó, ép buộc nó phải 'thoát ly bản chất' – ví dụ, ép buộc cái cây phải kết ra những loại quả mà nó không thể tự nhiên tạo ra, hoặc hút cạn sinh lực của nó để tạo ra một sức mạnh phi tự nhiên..." Tần Mặc vẽ một đường thẳng sắc nhọn cắt ngang vòng tròn, rồi từ đó phân nhánh ra những đường zig-zag hỗn loạn. "Đó là sự mất cân bằng. Sức mạnh có thể tăng lên đột ngột, nhưng nội tại của vật đó sẽ bị tổn thương nghiêm trọng. Giống như một cái cây bị ép chín, nó sẽ nhanh chóng úa tàn, mục ru���ng."

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, đôi mắt ông đã mở ra, nhìn chằm chằm vào những nét vẽ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa của Tần Mặc. "Đúng vậy, đó chính là chân lý mà các cấm thuật cổ xưa đã bỏ qua. Chúng ta thường chỉ thấy được sức mạnh tức thời mà chúng mang lại, mà không nhìn thấy cái giá phải trả. Những nền văn minh cổ đại đã sụp đổ vì truy cầu 'thăng tiên' bằng cách 'thoát ly bản chất' của vạn vật. Họ đã ép buộc núi sông phải thay đổi, ép buộc linh thú phải biến dị, thậm chí ép buộc cả chính linh hồn con người phải vặn vẹo để đạt được sức mạnh." Ông thở dài, sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt khắc khổ. Ông lục tìm trong túi đồ đã rách nát của mình, lấy ra một mảnh da cổ đã ố vàng, có lẽ là một phần của thư tịch cổ xưa. Trên đó khắc những ký hiệu lạ lẫm và vài dòng chữ đã mờ nhạt. "Ta đã từng tìm thấy mảnh da này trong một di tích cổ. Nó nói về sự suy vong của một đế chế hùng mạnh, nơi mà 'mọi vật đều muốn thành tiên, thế giới không còn là thế giới'. Họ đã dùng 'huyết tế' để biến đổi bản chất của vạn vật, để ép buộc chúng phụng sự cho khát vọng thăng tiên của kẻ thống trị. Nhưng cuối cùng, cả đế chế và vạn vật đều mục ruỗng, tan biến vào hư vô." Ông chỉ vào một ký hiệu giống như một cái cây bị vặn vẹo đến chết. "Sự 'thoát ly bản chất' cực đoan luôn mang đến sức mạnh nhất thời, nhưng cũng gieo mầm tai họa."

Tô Lam tiến lại gần, chăm chú nhìn vào mảnh da cổ. Nàng vẫn còn nhớ những lời của Huyết Đao Khách trước khi tan biến: "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn muốn... thay đổi... toàn bộ... Huyền Vực... biến nó thành... một... tiên giới... của riêng hắn... nơi mọi vật... đều là... công cụ... đều phải... phục tùng... ý chí... tối thượng..." Những lời đó, giờ đây, trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Sự 'thoát ly bản chất' mà Huyết Đao Khách thể hiện, chính là một phần trong kế hoạch lớn hơn của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không chỉ muốn thăng tiên, hắn muốn tái tạo cả một thế giới theo ý mình, biến vạn vật thành những công cụ vô hồn.

"Ta hiểu rồi," Tần Mặc trầm ngâm nói, ánh mắt hắn sáng lên một tia giác ngộ. "Cái mà Huyết Đao Khách gọi là 'thoát ly bản chất' để đạt được sức mạnh, thực chất là một sự tự hủy hoại có chủ đích, một sự mất cân bằng nội tại không bền vững. Hắn đã ép buộc 'vật tính' của mình, và cả của những linh hồn tha hóa khác, phải phục tùng một ý chí duy nhất – ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó giống như một tòa thành được xây bằng cát, dù có vẻ hùng vĩ đến đâu, một khi bị tác động từ bên trong, nó sẽ sụp đổ." Hắn nhìn vào những nét vẽ của mình, rồi lại nhìn vào mảnh da cổ của Lục Vô Trần. "Cái 'chân lý thất lạc' mà người đời quên lãng, chính là sự cân bằng. Vạn vật đều có 'ý chí tồn tại' riêng, và chỉ khi được tôn trọng, được phát triển tự nhiên theo 'vật tính' của mình, thế giới mới có thể trường tồn."

Hắc Phong khẽ rên lên một tiếng ủng hộ, dụi đầu vào chân Tần Mặc, như thể nó cũng đã hiểu được những điều chủ nhân nó vừa nói. Tô Lam siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, đôi mắt phượng nàng giờ đây không còn sự hoài nghi, mà thay vào đó là sự kiên ��ịnh và một chút kinh hoàng. Nàng đã từng bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu sức mạnh, của khát vọng thăng tiên mà bỏ qua bản chất. Giờ đây, nàng nhận ra con đường mình đang đi có thể đã dẫn đến vực thẳm. "Nếu vậy... 'Dung Hòa Chi Lực' của huynh... nó không chỉ là một sức mạnh đối kháng để chống lại tà khí, mà còn là chìa khóa để khôi phục sự cân bằng sao?" Nàng hỏi, giọng nói đầy hy vọng.

Tần Mặc nhìn nàng, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhạt. "Đúng vậy. Nó không phải là hủy diệt, mà là 'chữa lành'. Nó không ép buộc 'vật tính' phải thay đổi, mà là giúp chúng tìm lại bản nguyên của mình, dung hòa những ý chí lạc lối vào một thể thống nhất, cân bằng." Hắn cảm nhận được những rung động cuối cùng của Hầm Ngục Huyết Giáo, những tàn dư của tà khí đang dần tan biến, nhường chỗ cho một sự yên bình mong manh. "Huyết Đao Khách đã được giải thoát. Hắn đã tan biến thành những hạt cát tinh tú, trở về với cát bụi, trở về với bản nguyên. Đó là một sự giải thoát, không phải là một sự trừng phạt."

"Vậy thì..." Lục Vô Trần nhìn về phía lối ra của hầm ngục, nơi ánh sáng chiều tà đã bắt đầu le lói, vẽ nên những bóng đổ dài và xiêu vẹo trên tường đá. "Chúng ta không thể dừng lại ở đây. Chúng ta phải ngăn chặn Thiên Diệu Tôn Giả." Giọng ông tuy yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. "Hắn muốn tạo ra một thế giới mới... một thế giới do hắn định đoạt. Đó không phải là tiên giới, đó là một địa ngục trá hình, nơi 'ý chí tồn tại' của vạn vật đều bị tước đoạt."

Thời gian cứ thế trôi đi trong sự tĩnh lặng của hầm ngục, khi ba con người và một linh thú cùng nhau suy ngẫm về những chân lý vừa được hé mở. Ánh sáng chiều tà dần thay thế ánh sáng ban ngày, nhuộm đỏ những khe đá, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng, vừa hùng vĩ. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt vẫn vương vấn, nhưng trong lòng mỗi người đã nhen nhóm một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm mới. Họ đã nhìn thấy được bản chất của vấn đề, nhìn thấy được con đường phía trước, dù gian nan nhưng đầy ý nghĩa.

Cuối cùng, Tần Mặc đứng dậy, hít một hơi thật sâu luồng không khí lạnh lẽo nhưng trong lành hơn nhiều so với trước đó. Hắn nhìn về phía lối ra của Hầm Ngục Huyết Giáo, nơi ánh sáng chiều tà đã yếu ớt len lỏi, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương của rạng sáng. "Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn thăng tiên cho bản thân. Hắn muốn thay đổi bản chất của cả Huyền Vực. Đó là sự hủy diệt lớn hơn nhiều, một sự chà đạp lên 'ý chí tồn tại' của tất cả sinh linh."

Tô Lam bước đến bên cạnh hắn, vẻ mặt nàng kiên định. Vết thương trên vai vẫn còn đau nhức, nhưng ý chí của nàng đã được củng cố. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu? Tìm kiếm manh mối về kế hoạch của hắn sao?" Nàng hỏi, giọng nói nàng đã không còn chút băn khoăn nào. Nàng đã nhìn thấy một con đường thực sự để bảo vệ Huyền Vực, không phải bằng hủy diệt, mà bằng sự dung hòa và giải thoát.

Lục Vô Trần khẽ thở dài, bước chân nặng nề, nhưng ánh mắt ông đã tìm thấy một mục đích mới. "Có lẽ, đã đến lúc chúng ta cần tìm đến những nơi cất giấu 'chân lý thất lạc' một cách nguyên vẹn nhất, hoặc những người đã từng phản đối con đường thăng tiên cực đoan. Những lời tiên tri cổ xưa về 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' không phải là lời nói suông. Có những kẻ đã nhìn thấy được sự thật này từ rất lâu rồi." Ông nhìn về phía chân trời u ám, nơi những đám mây đen đang vần vũ, như báo hiệu một cơn bão sắp tới.

Tần Mặc quay lưng lại với Hầm Ngục Huyết Giáo, nơi đã chứng kiến sự sụp đổ của Huyết Đao Khách và sự giác ngộ của chính hắn. Hắn không nhìn lại tàn tích đổ nát phía sau, mà ánh mắt kiên định nhìn về phía Vực Sâu Vô Định, nơi màn đêm đang dần buông xuống. Nơi đó, hắn biết rằng vẫn còn nhiều bí ẩn đang chờ đợi, nhiều thế lực tha hóa đang âm mưu, và có lẽ, cả những 'Chân Lý Thạch Bi' đang cất giấu những bí mật ngàn đời về sự cân bằng của vạn vật. "Chúng ta phải đi," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sức mạnh không thể lay chuyển. "Để tìm ra điểm cân bằng thực sự, trước khi mọi thứ sụp đổ. Để ngăn chặn Thiên Diệu Tôn Giả biến Huyền Vực thành một tiên giới giả tạo, nơi vạn vật đều mất đi bản chất, mất đi 'ý chí tồn tại' của riêng mình."

Hắc Phong gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác và trung thành. Nó điềm tĩnh bước theo sau Tần Mặc, như một cái bóng không rời. Tô Lam và Lục Vô Trần trao đổi ánh mắt, cùng nhau gật đầu. Dù vết thương còn đau nhức, dù con đường phía trước còn mịt mờ và đầy hiểm nguy, nhưng họ đã không còn đơn độc. Tần Mặc, với 'Dung Hòa Chi Lực' có thể giải thoát cả những kẻ tha hóa sâu sắc nhất, đã cho họ thấy một tia hy vọng. Họ cùng bước ra khỏi Hầm Ngục Huyết Giáo, bước vào màn đêm đang buông xuống, sẵn sàng cho một hành trình đầy thử thách mới, một hành trình để khôi phục lại sự cân bằng cho Huyền Vực, trước khi tất cả tan biến vào hư vô.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free