Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 759: Bình Minh Nơi Vực Sâu: Hồi Sinh Của Bản Chất Nguyên Thủy

Đêm buông xuống Lâm Địa An Bình, nhưng ánh sáng của hy vọng vẫn còn vương vấn trong lòng những người tham dự hội nghị. Tần Mặc siết chặt tay vị đại diện vùng Vực Sâu, cảm nhận rõ rệt niềm tin đang bừng cháy trong ánh mắt kiên nghị của ông lão. Lời hắn nói, "Đây là một hạt mầm," không chỉ dành cho riêng ông, mà là cho tất cả, một lời hứa về một tương lai cân bằng hơn cho Huyền Vực. Tô Lam đứng bên cạnh, ánh mắt dõi theo những bóng người dần khuất dạng, sự suy ngẫm sâu sắc hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. Nàng hiểu gánh nặng mà Tần Mặc đang mang, và cũng hiểu rằng con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng.

"Ta biết. Sự lan tỏa của 'chân lý thất lạc' này chắc chắn sẽ dẫn đến xung đột lớn hơn với các tông môn tu luyện truyền thống và có thể cả Thiên Diệu Tôn Giả. Họ sẽ không chấp nhận một con đường thách thức nền tảng tín ngưỡng của họ. Nhưng những hạt mầm đã gieo, sẽ nảy nở. Kế hoạch phục hồi sẽ gặp nhiều khó khăn, không chỉ từ môi trường bị tàn phá mà còn từ sự phản kháng của những kẻ mù quáng, những kẻ được hưởng lợi từ sự mất cân bằng. Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc." Lời Tần Mặc nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời thề nguyền. Hắc Phong, như hiểu được tâm tư chủ nhân, khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, khẳng định sự trung thành và bảo vệ.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm u tịch, đánh dấu một khởi đầu mới cho U Minh Cốc.

***

Sương sớm vẫn còn vương vấn trên từng tán lá, giăng mắc như những dải lụa bạc trong không khí mát mẻ, trong lành của Rừng Cây Chết – hay đúng hơn là khu rừng đang hồi sinh. Nơi đây, từng là một vùng đất hoang tàn, u ám, nơi những thân cây khô cằn vươn mình như những ngón tay gầy guộc của tử thần, nay đã bắt đầu cựa mình thức giấc. Những chồi non xanh biếc, mơn mởn, bé nhỏ nhưng tràn đầy sức sống, đã nhú ra từ những cành cây tưởng chừng như đã chết vĩnh viễn. Tiếng gió nhẹ lướt qua, không còn mang theo âm thanh rít gào thê lương mà thay vào đó là tiếng xào xạc dịu êm của những lá non, tiếng côn trùng rỉ rả không còn vẻ ma quái mà là khúc ca của sự sống mới đang trỗi dậy. Một mùi hương lạ lẫm, dễ chịu, pha trộn giữa mùi đất ẩm sau sương đêm, hương lá cây tươi non và chút thoang thoảng của thảo mộc từ các loại linh dược được rải, lan tỏa khắp không gian. Bầu không khí vốn nặng nề, chết chóc giờ đây đã được thanh lọc, những tia nắng yếu ớt của mặt trời xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, mang lại cảm giác của sự hồi sinh và thanh bình.

Tần Mặc bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ đảo nhìn xung quanh, thu trọn vào tầm mắt từng chi tiết nhỏ nhất của sự thay đổi. Hắn không cao lớn, dáng người hơi gầy, nhưng mỗi bước đi đều toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, với một chút trầm tư thường trực, giờ đây ánh lên niềm hy vọng rõ rệt. Bộ trang phục vải thô đơn giản, màu sắc nhã nhặn, hòa mình vào khung cảnh thiên nhiên đang chuyển mình. Hắn đưa bàn tay thon dài, cảm nhận sự thô ráp của một gốc cây cổ thụ đã từng khô héo, nhưng dưới lớp vỏ sần sùi ấy, một dòng nhựa sống đang âm thầm luân chuyển.

Hắn khẽ nhắm mắt, năng lực dị thường cho phép hắn nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật. Một làn sóng cảm xúc nhẹ nhàng, tinh khiết ập đến, không còn là những tiếng kêu gào của sự đau đớn, giận dữ hay tuyệt vọng như trước. Thay vào đó, là một khát vọng mãnh liệt, một ý chí thuần khiết muốn vươn lên, muốn đón lấy ánh sáng mặt trời, muốn hòa mình vào dòng chảy của sự sống.

“Ý chí của chúng… không còn là sự tuyệt vọng, mà là khát vọng vươn lên, một khát vọng thuần khiết,” Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm, khẽ rung động bởi niềm xúc động. Hắn mở mắt, nhìn về phía Tô Lam đang đứng cạnh.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, cũng đang kinh ngạc quan sát khung cảnh xung quanh. Mái tóc đen dài của nàng buộc cao gọn gàng, vài sợi tóc mai khẽ bay trong gió. Bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thêu hoa văn kiếm, khiến nàng càng thêm thanh thoát. Vẻ mặt nàng vẫn còn chút bàng hoàng, dường như chưa thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.

“Thật khó tin, nơi đây từng là địa ngục trần gian,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng sự kinh ngạc sâu sắc. “Giờ đây, ta có thể cảm nhận được sự sống... một sự sống chân thật, không bị pha tạp bởi linh lực cuồng bạo hay ý chí thăng tiên cưỡng ép.” Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc lá non, cảm nhận sự mềm mại, mát lành. “Nó không giống bất cứ điều gì ta từng trải nghiệm trong các tông môn. Không cần linh khí dồi dào đến mức áp bức, không cần vật chất phải biến đổi thành hình thái cao hơn để tồn tại. Chỉ đơn giản là... sự sống.”

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, đang cúi mình kiểm tra dòng chảy của linh khí dưới lòng đất bằng một loại pháp khí cổ xưa. Dáng người ông gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc búi sơ sài. Ông mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, không chút xa hoa, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài của một tu sĩ cường giả. Đôi mắt sâu trũng của ông, vốn thường chứa đựng sự mệt mỏi và hoài nghi, giờ đây lại lóe lên tia sáng của sự tập trung và đôi chút mãn nguyện.

“Các cấm thuật của Huyết Ma Giáo đã bẻ cong vật tính, ép buộc chúng phải biến chất, tha hóa,” Lục Vô Trần cất giọng trầm khàn, bàn tay vẫn không ngừng điều khiển pháp khí. “Nhưng bản chất nguyên thủy vẫn còn đó, ẩn sâu dưới lớp vỏ của sự biến dạng. Nó như một dòng suối bị tắc nghẽn, chỉ cần một tác động đúng đắn, khơi thông dòng chảy, nó sẽ tự tìm lại con đường của mình.” Ông ngẩng đầu lên, nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Và tác động ấy, Tần Mặc, chính là khả năng lắng nghe và thấu hiểu ý chí nguyên bản của ngươi.”

Bạch Lão, ông lão gầy yếu với mái tóc bạc trắng và đôi mắt mờ đục, chậm rãi bước đi, dùng một chiếc gáo nhỏ múc thứ chất lỏng màu ngọc bích từ một bình ngọc và cẩn thận tưới lên những gốc cây, những mầm non. Ông mặc đạo bào màu xanh lá cây, hòa mình vào sắc xanh đang trỗi dậy của khu rừng. Mỗi động tác của ông đều chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể đang thực hiện một nghi lễ linh thiêng.

“Đan Dược Vô Tính của ta chỉ là chất xúc tác, là phương tiện giúp thanh lọc tà khí và nuôi dưỡng sinh cơ bị suy yếu,” Bạch Lão nói, giọng ông bình thản nhưng chứa đựng sự chắc chắn. “Chính ý chí của vạn vật muốn trở về bản nguyên, và sự dẫn dắt của Tần Mặc để đánh thức ý chí ấy, mới là yếu tố quyết định. Ta chỉ tạo ra những điều kiện tốt nhất để chúng có thể tự chữa lành, tự hồi sinh.”

Khi Bạch Lão tưới thứ đan dược đặc biệt xuống một khe đất nhỏ, một luồng sáng xanh biếc chợt bùng lên, rồi từ đó, một hình dáng trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh như rong biển hiện ra. Đó là Bích Thủy Tinh Linh, một tinh linh thiên nhiên hồn nhiên, tinh khiết, biểu tượng cho sự hồi sinh của dòng nước. Đôi mắt nó long lanh như giọt sương, tràn đầy sức sống mới. Nó vui đùa giữa các dòng suối nhỏ mới hình thành, xoay tròn, nhảy múa, giúp dòng nước thanh lọc những tà khí còn sót lại, khiến chúng trở nên trong vắt, tinh khiết.

“Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại,” Bích Thủy Tinh Linh thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, mang theo sự hồn nhiên nguyên thủy. Nó không cố gắng trở thành một con sông lớn hay một đại dương bao la, mà chỉ đơn giản là tự do chảy, tự do nuôi dưỡng sự sống. Ý chí ấy, Tần Mặc hiểu, chính là bản chất của sự cân bằng mà hắn đang tìm kiếm.

Tần Mặc quay sang nhìn Tô Lam, ánh mắt hai ngư��i giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, một sự thấu hiểu sâu sắc không lời đã được trao đổi. Tô Lam, người từng đặt niềm tin tuyệt đối vào con đường thăng tiên của tông môn, giờ đây đang chứng kiến một chân lý khác, một con đường khác, nơi sự bình yên và bản chất nguyên thủy được đề cao hơn bất kỳ quyền năng siêu việt nào. Nàng nhận ra rằng, những giáo điều cũ kỹ mà nàng từng tin tưởng đã vô tình khiến cho vạn vật phải gánh chịu những khổ đau, những sự biến chất không đáng có. Cái gọi là "khai linh" và "thăng tiên" đôi khi chỉ là sự cưỡng ép, bẻ cong ý chí tự do của vạn vật, đẩy chúng vào một vòng xoáy không lối thoát.

“Đây là điều mà Đạo Nhân Lạc Hồn đã từng hình dung,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng thấp thoáng một sự hối tiếc và đồng thời là niềm hy vọng mới. “Một con đường khác biệt cho Huyền Vực, nơi không cần phải từ bỏ bản thân để đạt đến sự vĩnh hằng. Nơi sự vĩnh hằng nằm trong chính sự tồn tại chân thật.”

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hướng về phía Bích Thủy Tinh Linh đang lấp lánh trong dòng nước. “Chính xác. Sức mạnh thực sự không nằm ở việc biến đổi bản thân thành một thứ gì đó cao siêu hơn, mà là ở việc giữ gìn và phát huy bản chất nguyên thủy của mình. Một ngọn cỏ vẫn là ngọn cỏ, một dòng suối vẫn là dòng suối. Chúng không cần phải trở thành tiên thảo hay linh hải để có giá trị. Sự tồn tại của chúng, tự thân nó đã là một điều kỳ diệu.”

Lục Vô Trần, sau khi hoàn tất việc kiểm tra linh khí, đứng thẳng người dậy, khẽ day day thái dương. “Việc phục hồi U Minh Cốc này là một minh chứng hùng hồn. Không chỉ là hồi sinh đất đai, mà là hồi sinh niềm tin. Ta đã từng chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt nhân danh 'thăng tiên', quá nhiều 'vật' bị biến chất đến mức không còn nhận ra bản thân. Nhưng giờ đây…” Ông ngừng lại, nhìn những chồi non đang vươn lên mạnh mẽ. “Giờ đây, ta thấy một con đường khác, một con đường bền vững hơn.”

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, khẽ cựa mình, rồi chậm rãi tiến đến bên Tần Mặc, dùng cái mõm to lớn của nó dụi nhẹ vào tay hắn. Nó không nói được tiếng người, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự bình yên và niềm tin từ nó. Hắc Phong đã đồng hành cùng Tần Mặc qua biết bao hiểm nguy, chứng kiến sự tàn phá của Huyết Ma Giáo và giờ đây, nó cũng đang chứng kiến sự hồi sinh kỳ diệu này. Sự cảnh giác trong đôi mắt đỏ rực của nó vẫn còn đó, nhưng không còn là sự hoang dại của kẻ săn mồi, mà là sự bảo vệ thầm lặng, vững chãi.

Cả nhóm tiếp tục bước đi, đi sâu hơn vào khu rừng đang thay da đổi thịt. Mỗi bước chân của họ đều như gieo thêm một hạt mầm hy vọng. Tần Mặc biết, đây chỉ là khởi đầu. U Minh Cốc này, một trong những vùng đất bị tàn phá nặng nề nhất, sẽ trở thành một hình mẫu, một minh chứng sống động cho "chân lý thất lạc" mà hắn đang cố gắng lan tỏa. Nó sẽ là bằng chứng cho những kẻ còn hoài nghi, là niềm hy vọng cho những vùng đất đang chìm trong tuyệt vọng. Tuy nhiên, hắn cũng ý thức được rằng, sự thành công này chắc chắn sẽ không thoát khỏi tầm mắt của những thế lực thù địch, đặc biệt là Thiên Diệu Tôn Giả. Ngọn lửa hy vọng càng bùng cháy, cái bóng của sự đối đầu càng trở nên rõ nét. Nhưng dù vậy, hắn vẫn sẽ kiên định bước đi.

***

Buổi trưa, không khí tại rìa Vực Sâu Vô Định mang một vẻ hoàn toàn khác biệt. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi lạnh đặc trưng của vùng đất cằn cỗi, nhưng không còn cái cảm giác rít gào thê lương như trước. Tiếng vọng từ vực sâu vẫn còn đó, nhưng đã yếu ớt và xa xăm hơn rất nhiều, không còn mang đến áp lực nặng nề và hỗn loạn. Từ nơi đây, có thể nhìn xuống đáy vực sâu thăm thẳm, nơi từng là điểm khai thác tà vật và luyện chế cấm thuật của Huyết Ma Giáo. Giờ đây, những dấu vết của tà khí đã được loại bỏ đáng kể, không khí không còn nồng nặc mùi lưu huỳnh và khí độc, thay vào đó là chút mùi đất đá khô khan hòa lẫn với không khí trong lành hơn. Ánh sáng yếu ớt vẫn còn đó, nhưng đã rõ ràng hơn, không còn quá u ám, khiến cho cảnh vật xung quanh bớt đi vẻ ma quái. Bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt trước đây đã được thay thế bằng một sự ổn định lạ thường.

Tần Mặc cùng Thôn Trưởng Vô Tính Thành và một vài "vật" đã được thanh tẩy đang đứng quan sát khung cảnh ấy. Thôn Trưởng Vô Tính Thành, ông lão trung niên với khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, mái tóc bạc phơ được búi gọn, mặc chiếc áo vải giản dị, đứng trầm tư bên cạnh Tần Mặc. Đôi mắt ông nhìn sâu vào vực thẳm, nhưng không phải bằng sự sợ hãi hay lo lắng, mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc.

“Sự cân bằng luôn tồn tại, dù ở nơi sâu thẳm nhất, dù bị che lấp bởi tầng tầng lớp lớp tà khí,” Thôn Trưởng cất giọng hiền hậu nhưng đầy kiên định. “Chúng ta chỉ cần giúp nó tìm lại con đường, giúp vạn vật nhận ra bản nguyên của chính mình. Vực Sâu Vô Định này, dù bị tàn phá đến mức nào, vẫn có ý chí tự điều hòa của nó. Giống như một cơ thể bị bệnh, nếu được nghỉ ngơi và cung cấp điều kiện tốt, nó sẽ tự chữa lành.”

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn dõi theo hai thực thể đặc biệt đang đứng gần đó: Cổ Phù Linh và Đao Hồn.

Cổ Phù Linh, khi hiện hình, là một cô gái nhỏ bé, mặc bộ trang phục cổ xưa, ánh mắt từng mơ hồ và run rẩy vì sợ hãi, nay đã dịu nhẹ hơn rất nhiều. Ánh sáng phát ra từ lá bùa giấy ố vàng của nó không còn lập lòe mà trở nên ổn định, ấm áp. Nó không còn co rúm lại trước bất kỳ động tĩnh nhỏ nào, mà đã có thể đứng vững, dù vẫn còn chút yếu ớt.

“Bình yên… đã rất lâu rồi…” Cổ Phù Linh thì thầm, giọng nói vẫn còn chút mơ hồ, như những ký ức rời rạc đang dần được xâu chuỗi lại. Nó không còn nói về nỗi sợ hãi hay sự tha hóa, mà là những mảnh ký ức về sự bình yên cổ xưa, về một thời gian khi nó chỉ là một lá bùa hộ mệnh đơn thuần, mang ý nghĩa bảo vệ chứ không phải là công cụ hủy diệt. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của nó, một khát khao mãnh liệt muốn tìm lại sự thanh thản, muốn được trở về với ý nghĩa nguyên thủy của một vật phẩm hộ thân, không bị ép buộc phải mang theo quyền năng ma quỷ.

Bên cạnh Cổ Phù Linh là Đao Hồn. Khi là một con dao găm cũ kỹ, nó từng tỏa ra sát khí nồng nặc, ý chí chỉ muốn chém giết. Nhưng giờ đây, sát khí ấy đã được thu lại. Đao Hồn, khi hiện hình là một chàng trai trẻ với ánh mắt sắc lạnh, vẫn toát lên vẻ mạnh mẽ, nhưng không còn sự hung hăng, điên loạn. Hắn mặc đồ đen, vẻ ngoài không hề thay đổi, nhưng bản chất bên trong đã khác biệt.

Tần Mặc nhìn thẳng vào Đao Hồn, đôi mắt sâu thẳm của hắn như xuyên thấu vào sâu bên trong thực thể binh khí. “Ngươi vẫn muốn chiến đấu, ta có thể cảm nhận được ý chí ấy. Đó là bản chất của một binh khí, một sự sắc bén không thể mất đi. Nhưng không phải vì thù hận hay sự tha hóa, phải không? Không phải vì dục vọng chiếm đoạt hay hủy diệt. Mà là để bảo vệ, để giữ gìn, để trở thành một lá chắn vững chắc cho những gì ngươi tin tưởng?”

Đao Hồn không nói một lời, nhưng con dao găm cũ kỹ bên hông hắn khẽ rung lên, một tiếng “keng” nhỏ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời xác nhận. Ánh mắt sắc lạnh của hắn dịu đi đôi chút, thay vào đó là một sự trầm ổn, một ý chí kiên định. Tần Mặc hiểu rằng, Đao Hồn không cần phải trở thành một thần binh hủy diệt để có giá trị. Nó có thể là một lưỡi kiếm sắc bén bảo vệ lẽ phải, một tấm khiên vững chắc che chở người lương thiện. Đó mới là ý nghĩa nguyên thủy của nó.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành đứng cạnh Tần Mặc, khẽ vuốt chòm râu bạc. “Mỗi vật đều có ý chí và bản chất riêng. Chúng ta không thể ép buộc chúng đi ngược lại bản chất ấy, cũng không thể cưỡng ép chúng phải đạt đến một cảnh giới mà chúng không thuộc về. Việc chúng ta cần làm là lắng nghe, là thấu hiểu, là cung cấp cho chúng điều kiện để tự mình tìm lại bản ngã. Đó là con đường của sự cân bằng, con đường mà Vô Tính Thành đã chọn từ ngàn xưa.”

Tần Mặc đặt tay lên vai Đao Hồn, truyền vào một luồng năng lượng dịu nhẹ, không phải để cưỡng ép mà để củng cố, để giúp hắn vững vàng hơn trên con đường tìm lại bản chất. Đao Hồn khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi, thứ mà trước đây Tần Mặc chưa từng thấy. Ngay cả một binh khí chỉ biết chiến đấu cũng có thể tìm thấy sự bình yên, tìm thấy ý nghĩa tồn tại đích thực của mình. Điều đó khiến Tần Mặc thêm tin tưởng vào con đường mình đang đi.

Vực Sâu Vô Định vẫn còn là một nơi đầy thách thức, nhưng những gì đã diễn ra tại đây đã chứng minh rằng ngay cả những vùng đất bị tàn phá nặng nề nhất, những "vật" bị tha hóa sâu sắc nhất, cũng có thể được cứu rỗi, có thể tìm lại bản nguyên. Sự phục hồi của U Minh Cốc và Vực Sâu Vô Định không chỉ là một chiến thắng vật chất, mà còn là một chiến thắng về tinh thần, một bằng chứng sống động cho "chân lý thất lạc". Nó sẽ trở thành một hình mẫu, một ngọn hải đăng cho những vùng đất khác trên khắp Huyền Vực, nơi mà sự mất cân bằng đang đe dọa đến sự tồn vong của vạn vật.

Tuy nhiên, Tần Mặc cũng không quên những mối đe dọa tiềm tàng. Dù Huyết Ma Giáo đã bị đánh bại, nhưng những tàn dư của chúng vẫn có thể lẩn khuất, chờ đợi thời cơ để phá hoại quá trình phục hồi này. Và hơn hết, sự thành công của hắn chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ luôn muốn duy trì sự kiểm soát và tư tưởng thăng tiên cực đoan. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, mới chỉ bắt đầu.

***

Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh đặc trưng của U Minh Cốc, một trại tạm thời được dựng lên bên cạnh một dòng suối nước trong lành. Tiếng suối chảy róc rách, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rỉ rả và tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây đã hồi sinh, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống. Mùi khói củi từ đống lửa trại tí tách hòa quyện với hương thảo mộc khô từ những túi thuốc của Bạch Lão, lan tỏa trong không khí trong lành, ẩm ướt. Bầu không khí ở đây thật yên bình, ấm cúng, mang lại cảm giác an toàn và đoàn kết sau một ngày dài làm việc. Ánh trăng bạc vằng vặc chiếu rọi qua những kẽ lá, in hình những bóng cây lay động trên mặt đất.

Tần Mặc ngồi lặng lẽ bên đống lửa, ánh mắt dõi vào những ngọn lửa nhảy múa, suy tư. Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh hắn, bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong ánh lửa, đôi mắt đỏ rực khẽ mở rồi lại nhắm nghiền, hoàn toàn bình an trong môi trường mới. Tô Lam ngồi đối diện, nhẹ nhàng pha một ấm trà thảo m���c do Bạch Lão cung cấp, hương trà thoang thoảng bay lên, xua đi cái lạnh đêm khuya. Nàng vẫn giữ vẻ thanh tú, nhưng giờ đây trên gương mặt nàng đã xuất hiện thêm một sự dịu dàng, một nét bình yên mà trước đây không hề có.

“Nhìn những gì chúng ta đã làm được ở đây, Tần Mặc… ta bắt đầu hiểu tại sao ngươi lại kiên định đến vậy,” Tô Lam cất tiếng, giọng nói nàng mềm mại, chứa đựng sự suy ngẫm sâu sắc. Nàng đưa cho hắn một chén trà ấm, hơi nóng phả vào lòng bàn tay. “Trước đây, ta chỉ thấy những lý thuyết, những quan niệm đối lập với con đường tu hành ta đã theo. Nhưng giờ đây, ta được chứng kiến tận mắt. Sự hồi sinh này, nó không chỉ là phép màu, mà là một chân lý.”

Tần Mặc khẽ nhấp một ngụm trà ấm nóng, vị chát nhẹ của thảo mộc lan tỏa trong vòm miệng. Hắn nhìn Tô Lam, ánh mắt trầm tư. “Đây chỉ là một phần nhỏ, Tô Lam. Huyền Vực rộng lớn, vẫn còn rất nhiều vùng đất đang đau khổ, rất nhiều ‘vật’ đang bị tha hóa, đang bị bẻ cong bản chất. Và Thiên Diệu Tôn Giả, cùng với những kẻ mù quáng theo đuổi quyền năng cực đoan, sẽ không để yên cho chúng ta. Họ sẽ coi đây là sự thách thức lớn nhất đối với nền tảng tín ngưỡng của họ.”

Lục Vô Trần, đã cởi bỏ bộ áo tu sĩ cũ kỹ, mặc một bộ y phục giản dị hơn, đang trải một tấm bản đồ cũ kỹ ra mặt đất, dùng một cành cây nhỏ làm bút chỉ dẫn. Khuôn mặt khắc khổ của ông vẫn hiện rõ sự tập trung, nhưng không còn vẻ mệt mỏi ban đầu. “Nhưng đây là bằng chứng, Tần Mặc. Một bằng chứng sống động rằng con đường của ngươi là đúng. U Minh Cốc này, Vực Sâu Vô Định này, sẽ là hình mẫu, là niềm hy vọng cho những vùng đất khác. Chúng ta có thể dùng nó để thuyết phục những người khác, những người còn đang mù quáng theo đuổi ‘thăng tiên’ cực đoan, những kẻ bị lừa dối bởi Huyết Ma Giáo.” Ông chỉ vào một vùng đất trên bản đồ, nơi từng là một trung tâm của Huyết Ma Giáo. “Ngay cả những tàn dư của Huyết Ma Giáo, nếu còn lẩn khuất, cũng sẽ phải suy nghĩ lại khi chứng kiến sự hồi sinh này.”

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt không rời khỏi ngọn lửa. “Đúng vậy. U Minh Cốc và Vực Sâu Vô Định sẽ là hồi chuông cảnh báo cho những ai còn cố chấp, nhưng cũng là ngọn hải đăng hy vọng cho những ai đang tìm kiếm một con đường khác. Con đường của sự cân bằng, của bản chất nguyên thủy. Ta tin rằng, sự thành công trong việc phục hồi ở đây sẽ lan tỏa, sẽ thu hút sự chú ý và ủng hộ từ các vùng đất khác, những nơi đang khao khát sự bình yên.” Hắn cũng biết rằng, điều này sẽ đồng thời biến họ thành mục tiêu lớn hơn của Thiên Diệu Tôn Giả. Mối liên hệ giữa Thiên Diệu Tôn Giả và Huyết Ma Giáo, dù chưa được làm rõ hoàn toàn, nhưng đã có những manh mối cho thấy sự hợp tác ngầm. Sự thất bại của Huyết Ma Giáo tại đây chắc chắn sẽ khiến Thiên Diệu Tôn Giả cảnh giác hơn, và có thể sẽ hành động mạnh mẽ hơn.

Tô Lam khẽ đặt tay lên vai Tần Mặc, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng hắn. “Chúng ta sẽ không đơn độc. Những đại diện đã đến đây, đã chứng kiến, đã mang hạt mầm hy vọng trở về. Họ sẽ là những đồng minh quan trọng, và cùng với những kỹ thuật chữa lành của Bạch Lão, những kiến thức về cấm thuật của Lục Vô Trần, chúng ta sẽ có thể giúp đỡ nhiều hơn nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên những ‘Vô Tính Thành’ mới khắp Huyền Vực, không chỉ là những địa điểm, mà là những cộng đồng tin vào sự hài hòa, tin vào bản nguyên của vạn vật.”

Hắc Phong, như một lời khẳng định, khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, vang vọng trong đêm tối. Nó ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh như những đôi mắt dõi theo.

Tần Mặc nhìn vào ngọn lửa, ánh mắt xa xăm. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Sự thay đổi không đến dễ dàng, đặc biệt là khi nó thách thức một nền tảng tín ngưỡng đã tồn tại hàng ngàn năm. Nhưng nhìn những chồi non đang vươn mình trong U Minh Cốc, nhìn sự bình yên trở lại trong ánh mắt của Cổ Phù Linh, sự trầm ổn của Đao Hồn, hắn cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn sẽ không từ bỏ. Ngọn lửa trại cháy bập bùng, soi sáng những khuôn mặt kiên định, những tâm hồn cùng chung một chí hướng. U Minh Cốc và Vực Sâu Vô Định, nơi từng là biểu tượng của sự hủy diệt, giờ đây đã trở thành biểu tượng của sự hồi sinh, một lời nhắc nhở về chân lý bị lãng quên: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Và Tần Mặc, bằng con đường của mình, đang từng bước đưa thế giới trở về với bản nguyên của nó. Đây, chỉ là bước khởi đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free