Vạn vật không lên tiên - Chương 761: Mạng Lưới Bóng Đêm: Truy Quét Tàn Dư Huyết Ma Giáo
Ánh trăng vẫn dịu dàng bao phủ Hẻm Núi Tử Vong, nơi từng là biểu tượng của cái chết, giờ đây đã trở thành biểu tượng của sự tái sinh. Và trên đỉnh núi, ba bóng người đứng vững chãi, ánh mắt kiên định, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thử thách nào mà tương lai mang đến. Họ biết, mỗi bước chân họ đi, mỗi vùng đất họ hồi sinh, đều là một lời phản bác mạnh mẽ nhất đối với chân lý méo mó của Thiên Diệu Tôn Giả, và là một lời khẳng định cho con đường mà họ đã chọn: con đường của sự cân bằng, của bản chất nguyên thủy, nơi vạn vật có quyền được là chính nó, không cần phải "lên tiên" để tìm thấy ý nghĩa tồn tại.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch, nhưng không thể xua đi hết sương mù còn vương vấn trên những ngọn núi đá vôi kỳ dị của U Minh Cốc. Tần Mặc đứng trên một mỏm đá cao, nơi từng là điểm tụ của âm khí, giờ đây đã được thanh tẩy, gió se lạnh lướt qua mang theo hơi ẩm của đất đá, phảng phất chút mùi hương của cỏ dại non đang cố vươn mình giữa kẽ nứt. Quang cảnh U Minh Cốc đã thay đổi đáng kể, không còn sự tiêu điều, chết chóc như trước. Những cây cối từng khô héo vặn vẹo như những linh hồn đau khổ giờ đã có những chồi non xanh biếc, dù vẫn còn yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá đã dịu đi, thay vào đó là tiếng nước chảy róc rách từ những dòng suối nhỏ mới hình thành, và xa xa vọng lại tiếng chim non lảnh lót. Mùi ẩm mốc, lưu huỳnh nồng nặc đã tan biến, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và không khí trong lành hơn, nhưng đâu đó vẫn còn vương vấn một chút mùi tanh của máu và khí độc, nhắc nhở về quá khứ bi thương. Không khí không còn ngột ngạt, đáng sợ, nhưng vẫn còn đó một sự tĩnh lặng đầy suy tư, như thể cả thung lũng đang lắng nghe, đang hồi phục sau một cơn bạo bệnh.
Đôi mắt đen láy sâu thẳm của Tần Mặc lướt qua từng ngóc ngách của thung lũng, ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn cảm nhận được sự hồi sinh của vạn vật, những rung động yếu ớt nhưng kiên cường của ý chí tồn tại đang dần bừng tỉnh. Từ trong sâu thẳm Huyền Vực Tâm Châu mà hắn luôn mang theo, một luồng ấm áp lan tỏa, kết nối với những ý chí này, khẳng định rằng con đường hắn chọn là đúng đắn. Tuy nhiên, sự bình yên này vẫn chưa trọn vẹn. Trong làn sương mờ ảo, hắn cảm nhận được những rung động bất an từ xa, những tiếng thì thầm của sự phá hoại, những tiếng rên rỉ yếu ớt của những “vật” bị kích động.
Một bóng người già cả, dáng vẻ hiền từ nhưng kiên nghị, chậm rãi tiến đến bên cạnh Tần Mặc. Đó là Thôn Trưởng Vô Tính Thành, khuôn mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và những lo toan cho cộng đồng, nhưng đôi mắt ông vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Ông vận trên mình bộ áo vải giản dị, bạc màu, đặc trưng của người dân Vô Tính Thành, không có chút gì phô trương hay quyền thế, nhưng lời nói của ông lại mang sức nặng của cả một cộng đồng. Theo sau ông là một vài người dân từ các làng lân cận, những người đã tìm thấy hy vọng từ triết lý của Tần Mặc, họ mang theo những ánh mắt lo lắng và mệt mỏi.
“Kính thưa Tần Mặc công tử,” Thôn Trưởng cất tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng pha lẫn chút ưu tư, “những kẻ tàn ác đó, Huyết Ma Giáo, chúng vẫn chưa chịu buông tha. Dù đã bị đánh đuổi khỏi U Minh Cốc, nhưng chúng vẫn ẩn mình trong bóng tối, như những loài sâu bọ chực chờ gặm nhấm sự sống. Chúng phá hoại mùa màng, đầu độc nguồn nước ở các làng xa xôi ven rìa U Minh Cốc, khiến cuộc sống của dân chúng trở nên khốn đốn. Bình yên, cái tài sản quý giá nhất mà chúng ta theo đuổi, vẫn bị đe dọa.” Ông thở dài một hơi, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngọn đồi mờ sương. “Không chỉ vậy, chúng còn cố gắng kích động những ‘vật’ yếu ớt chưa hoàn toàn thanh tẩy, những thực thể vẫn còn mang tàn dư của tà khí, khiến chúng trở nên hung hãn, mất kiểm soát, gây hại cho người dân và làm chậm quá trình hồi phục của đất đai.”
Tần Mặc lắng nghe từng lời, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng trong lòng hắn, một làn sóng lo lắng dâng lên. Hắn biết, bản chất của sự mất cân bằng không dễ dàng bị xóa bỏ. Tín ngưỡng thăng tiên cực đoan đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật, và sự thù hận, tuyệt vọng của Huyết Ma Giáo là một vết sẹo khó lành. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn khẽ rung động, như xác nhận những gì Thôn Trưởng đang nói, những tiếng kêu cứu thầm lặng từ vạn vật đang bị nhiễu loạn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. H���n cảm nhận được sự mệt mỏi từ những hạt giống vừa nảy mầm bị đầu độc, sự phẫn uất từ những dòng suối trong lành bị vẩn đục, và sự hoang mang của những linh thú nhỏ bé bị kích động trở nên hung tợn.
Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn về phía Thôn Trưởng. “Ta hiểu. Chúng muốn phá hoại thành quả của chúng ta. Chúng không muốn nhìn thấy sự cân bằng, sự bình yên được thiết lập. Chúng muốn duy trì sự hỗn loạn để lợi dụng. Nhưng chúng ta sẽ không để chúng làm được điều đó.” Giọng Tần Mặc trầm ấm, mang theo một sức nặng khó tả, dù không hùng hồn nhưng lại khiến người nghe cảm nhận được sự quyết tâm sắt đá. “Mỗi hạt mầm hy vọng mà chúng ta gieo xuống, mỗi dòng nước chúng ta thanh tẩy, mỗi ý chí tồn tại chúng ta xoa dịu, đều là một lời khẳng định cho con đường này. Chúng ta đã chứng minh rằng vạn vật có thể hồi sinh, rằng bản chất nguyên thủy luôn tồn tại. Dù Huyết Ma Giáo có âm mưu gì, chúng cũng sẽ không thể dập tắt ngọn lửa niềm tin này.”
Hắn khẽ đưa tay ra, đặt nhẹ lên Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận nhịp đập của nó, như thể đang trấn an chính mình và những linh hồn bé nhỏ đang gửi gắm hy vọng. “Chúng ta cần phải hành động, không chỉ để đối phó với những gì đã xảy ra, mà còn để ngăn chặn những tai họa tiềm ẩn.” Tần Mặc nói, ánh mắt hắn trở nên sắc bén, như một thanh kiếm đã ra khỏi vỏ. Hắn biết rằng đây là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một cuộc chiến với những bóng ma ẩn mình trong từng kẽ nứt của Huyền Vực, và rằng mỗi hành động của hắn và đồng minh sẽ tạo nên một làn sóng, hoặc là bình yên hoặc là bão tố. Hắn hít một hơi thật sâu, làn sương lạnh lẽo buổi sáng lùa vào phổi, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lòng. Cuộc truy quét các tàn dư của Huyết Ma Giáo sẽ là một thử thách mới, đòi hỏi sự tinh tế, kiên nhẫn và cả sự dũng cảm. Nhưng hắn không đơn độc, và điều đó mang lại cho hắn một sức mạnh vô hình.
***
Trong một trại tạm thời được dựng lên giữa lòng U Minh Cốc, nơi từng là hang động u ám của Huyết Ma Giáo, giờ đây đã được thanh tẩy và biến thành một cứ điểm tạm thời. Không khí bên trong lều trại, dù vẫn còn chút mùi ẩm mốc của đá và đất, nhưng đã được xua đi phần lớn bởi mùi khói củi than cháy lép bép trong bếp lửa, và mùi thảo dược thoang thoảng từ túi của Tô Lam. Tiếng gió bên ngoài đã dịu đi, nhưng vẫn còn tiếng Hắc Phong gầm gừ nhẹ bên ngoài, như một lời cảnh giác thường trực. Trên một tấm bản đồ Huyền Vực trải rộng trên mặt đất, dưới ánh sáng lờ mờ của vài ngọn đèn dầu, Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đang cùng nhau nghiên cứu. Bản đồ này không phải là loại thông thường, nó được vẽ bằng tay, với những đường nét phức tạp và những ký hiệu đặc biệt, đánh dấu những “điểm nóng” mới do tàn dư Huyết Ma Giáo gây ra, mà Thôn Trưởng và các cộng đồng lân cận đã báo cáo. Không khí căng thẳng, nhưng tràn ngập sự tập trung, suy tính và quyết đoán.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc búi sơ sài, gầy gò và lưng hơi còng, nghiêng người chỉ vào một điểm trên bản đồ bằng một ngón tay run rẩy. Bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu của ông dường như càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi đã hằn sâu trên khuôn mặt. “Theo tin tức thu thập được từ những sinh linh đã được hồi phục và các nguồn tin đáng tin cậy,” giọng ông trầm và yếu ớt, mang theo sự thận trọng thường thấy, “chúng không dám lộ diện công khai, bởi lẽ chúng biết rằng liên minh của chúng ta đã mạnh hơn rất nhiều. Thay vào đó, chúng chủ yếu lợi dụng các khu vực hẻo lánh, những khe nứt địa linh còn sót lại mà chúng ta chưa kịp thanh tẩy hoàn toàn để hấp thụ âm khí, hoặc gieo rắc sự sợ hãi thông qua những hủ tục tà dị, nhắm vào những người dân yếu đuối, chưa có niềm tin vững chắc vào con đường cân bằng.”
Ông đưa ngón tay trỏ đến một vị trí khác, xa hơn về phía Tây, nằm gần rìa của Hẻm Núi Tử Vong, nơi mà họ vừa mới hoàn thành công cuộc phục hồi. “Đây là một điểm nóng tiềm ẩn, ở Hẻm Núi Tử Vong phía Tây, chúng đang cố gắng kích hoạt lại một loại tà trận cổ xưa mà ta từng đọc qua trong các cổ tịch cấm kỵ. Loại tà trận này có khả năng biến những sinh linh vô tội thành vật tế, hoặc biến đổi bản chất của vạn vật một cách cưỡng bức, nhằm tạo ra những quái vật để phục vụ cho mục đích của chúng. Nếu chúng thành công, công sức của chúng ta tại Hẻm Núi Tử Vong sẽ bị phá hủy nghiêm trọng, thậm chí còn tệ hơn trước.” Lục Vô Trần khẽ siết chặt bàn tay, trong lòng hiện lên một sự quyết tâm báo thù cho quá khứ đầy tội lỗi của mình, nhưng giờ đây là vì một mục đích cao cả hơn, bảo vệ sự cân bằng mà Tần Mặc đang xây dựng. Những kiến thức của ông về cấm thuật, từng là gánh nặng và nỗi ám ảnh, giờ đây lại có thể trở thành vũ khí để đối phó với kẻ thù.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay của mình. Tiếng bút pháp của nàng sột soạt trên giấy, đều đặn và rõ ràng. Nàng thường mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, và luôn mang một thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo. Đao Hồn, linh hồn binh khí đã được thanh tẩy, khẽ rung lên trong vỏ, như một lời khẳng định sự sẵn sàng chiến đấu. “Chúng ta không thể dàn trải lực lượng một cách vô ích, Công tử,” giọng nàng thanh thoát nhưng mang tính logic cao, “các điểm nóng này tuy nguy hiểm nhưng nằm rải rác, và chúng ta không có đủ người để giải quyết cùng lúc. Cần phải có sự ưu tiên, một chiến lược rõ ràng để đối phó với từng mối đe dọa.” Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc, chờ đợi quyết định của hắn.
Tần Mặc trầm ngâm, ngón tay hắn khẽ lướt trên bản đồ, dừng lại ở các điểm nóng được đánh dấu. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn khẽ phát ra một luồng sáng yếu ớt, cho phép hắn lắng nghe những tiếng vang vọng của ý chí tồn tại từ khắp nơi trên bản đồ. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi, sự phẫn nộ, và cả sự tuyệt vọng của vạn vật đang bị Huyết Ma Giáo quấy phá. Hắn cũng cảm nhận được sự bất an của Cổ Phù Linh, một thực thể từng bị tha hóa, giờ đây đã được thanh tẩy và hắn luôn mang theo bên mình, nó khẽ rung lên, như muốn cảnh báo về những tà khí đang hoành hành.
“Chúng ta sẽ phân chia lực lượng,” Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn sáng rõ, ẩn chứa sự quyết đoán. “Tô Lam, nàng cùng Hắc Phong sẽ phụ trách khu vực phía Bắc. Nơi đó có nhiều cộng đồng nhỏ đang bị đe dọa bởi những hành vi đầu độc, phá hoại mùa màng. Hắc Phong với tốc độ và sức mạnh của mình sẽ rất hiệu quả trong việc truy đuổi những kẻ ẩn mình, còn nàng, với khả năng kiếm thuật và sự nhạy bén của Đao Hồn, sẽ có thể thanh tẩy những tà khí còn sót lại và bảo vệ dân lành. Hãy nhớ, mục tiêu của chúng ta không chỉ là tiêu diệt những kẻ phá hoại, mà còn là phục hồi niềm tin và sự cân bằng cho những sinh linh ở đó.” Hắn khẽ gật đầu về phía Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đang nằm cuộn tròn gần đó, khẽ ngẩng đầu, đôi tai dựng đứng, như thể đã hiểu rõ nhiệm vụ của mình.
Sau đó, Tần Mặc quay sang Lục Vô Trần. “Lục lão, ông với kiến thức uyên thâm về cấm thuật và tà pháp, sẽ là người phù hợp nhất để đối phó với tà trận cổ xưa ở Hẻm Núi Tử Vong phía Tây. Ta biết, việc phải đối mặt với những thứ đó có thể gợi lại những ký ức không vui, nhưng ông là hy vọng duy nhất để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn. Hãy mang theo một vài đệ tử có kinh nghiệm của chúng ta, và hãy cẩn trọng hết mức.” Tần Mặc nhấn mạnh, giọng điệu của hắn pha lẫn sự lo lắng nhưng vẫn đầy tin tưởng. Hắn biết, việc phân tán lực lượng là một rủi ro, nhưng trong tình thế này, đó là lựa chọn duy nhất. Hắn phải tin tưởng vào khả năng của các đồng minh, tin tưởng vào con đường mà họ đã cùng nhau xây dựng.
Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự nghiêm nghị. “Lão phu sẽ cố gắng hết sức, Công tử. Những cấm thuật đó không dễ đối phó, nhưng lão phu sẽ không để chúng phá hoại thành quả của chúng ta.” Ông khẽ rít lên một tiếng, trong đầu ông đã bắt đầu phác thảo các trận pháp đối phó và điểm yếu của loại tà thuật đó. Tô Lam cũng gật đầu, ánh mắt kiên định, chuôi kiếm trong tay nàng như đang chờ đợi được vung lên. Hắc Phong đứng dậy, sục sạo vài bước, rồi gầm gừ một tiếng trầm thấp, như một lời khẳng định sự sẵn sàng lên đường. Cuộc chiến này, không chỉ là của Tần Mặc, mà là của tất cả những ai tin vào sự cân bằng.
***
Chiều tối buông xuống, mang theo một làn gió mát lành, xua đi cái nóng bức còn sót lại của ban ngày. Trại tạm thời trong U Minh Cốc nhộn nhịp hơn một chút, với tiếng gió lướt qua lều trại, tiếng bước chân chuẩn bị lên đường của các nhóm nhỏ đã được hình thành. Mùi đất ẩm và không khí trong lành của buổi chiều tràn ngập không gian, tạo nên một cảm giác chia ly tạm thời, nhưng tràn đầy quyết tâm và tin tưởng. Tần Mặc đứng tiễn các đồng minh của mình, ánh mắt hắn chứa đựng sự mệt mỏi nhưng kiên định. Hắn biết rằng đây là một bước đi mạo hiểm nhưng cần thiết để đối phó với kẻ thù âm thầm, dai dẳng này. Sự mất cân bằng mà Huyết Ma Giáo gây ra không phải là một chiến dịch đơn lẻ, mà là một căn bệnh dai dẳng, cần được chữa trị từng chút một.
Tô Lam, với Đao Hồn treo bên hông, đã sẵn sàng khởi hành. Nàng khoác lên mình chiếc áo choàng màu xanh lam nhạt, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ tinh anh và quyết đoán. Hắc Phong đứng cạnh nàng, thân hình đồ sộ của nó như một bức tường phòng thủ vững chắc, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc, như một lời cam kết.
Tần Mặc bước đến gần Tô Lam, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào nàng, chứa đựng một sự tin tưởng sâu sắc. “Hãy cẩn thận, Tô Lam. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là tiêu diệt những kẻ phá hoại, mà còn là phục hồi niềm tin và sự cân bằng. Đừng để lòng thù hận dẫn lối, hãy luôn nhớ về bản chất nguyên thủy của vạn vật. Hãy lắng nghe chúng, và bảo vệ chúng.” Giọng hắn trầm ấm, như muốn truyền tải toàn bộ tâm huyết của mình vào lời dặn dò.
Tô Lam khẽ cúi đầu, ánh mắt kiên định không hề dao động. “Nàng sẽ không phụ lòng Công tử. Mỗi sinh linh được cứu rỗi, mỗi mảnh đất được hồi sinh, sẽ là minh chứng cho con đường mà chúng ta đã chọn.” Nàng khẽ chạm vào chuôi Đao Hồn, cảm nhận sự cộng hưởng của linh hồn binh khí trong tay mình. Đao Hồn, từng là một vũ khí bị tha hóa, giờ đây đã được thanh tẩy, hiểu rõ ý nghĩa của việc bảo vệ sự sống.
Lục Vô Trần, với vẻ mặt khắc khổ, cũng đã sẵn sàng lên đường. Ông nắm chặt cây trượng của mình, trên đó khắc vô số phù văn cổ xưa, ánh mắt ông lóe lên sự phức tạp của một người từng lầm lỡ nhưng nay đã tìm thấy mục đích. “Lão phu sẽ cố gắng hết sức để ngăn chặn những cấm thuật này, Tần Mặc công tử. Ta sẽ dùng những kiến thức ta đã học được về những cấm kỵ đó để chống lại chúng, để chúng không thể tiếp tục gieo rắc tai ương. Lần này, ta sẽ không để quá khứ lặp lại.” Giọng ông mang theo một sự kiên quyết, như muốn chuộc lại những lỗi lầm cũ.
Tần Mặc gật đầu, trong lòng dâng lên một sự biết ơn sâu sắc đối với những người đồng hành này. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, sẽ có những trận chiến khốc liệt hơn đang chờ đợi. Sự dai dẳng của Huyết Ma Giáo cho thấy chúng có một nguồn lực hỗ trợ hoặc một “chỗ dựa” nào đó, mà Tần Mặc tin rằng có liên hệ mật thiết với Thiên Diệu Tôn Giả. Việc phân tán lực lượng sẽ dẫn đến những tình huống mà các đồng minh của Tần Mặc phải tự mình đối mặt với nguy hiểm, và hắn hy vọng rằng điều đó sẽ hé lộ những khả năng mới của họ, đẩy họ đến giới hạn để rồi vượt qua.
Hắn khẽ siết chặt Huyền Vực Tâm Châu trong tay, cảm nhận những rung động yếu ớt từ Cổ Phù Linh mà hắn vẫn giữ, nhắc nhở hắn về sự mong manh của sự sống, và sự cần thiết của việc bảo vệ bản chất nguyên thủy. Tần Mặc nội tâm thầm nhủ: “Sự mất cân bằng không dễ dàng bị xóa bỏ. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài. Những ‘điểm nóng’ mà Lục lão đã chỉ ra, từ những làng xa xôi bị đầu độc đến Hẻm Núi Tử Vong phía Tây nơi tà trận cổ xưa đang rục rịch, sẽ là những thử thách cam go. Việc Huyết Ma Giáo cố gắng kích hoạt lại tà trận ở Hẻm Núi Tử Vong, một nơi vừa được hồi sinh, rõ ràng là một hành động phá hoại có chủ đích, nhằm lật ngược những thành quả của chúng ta. Lục lão sẽ phải đối mặt với những cấm thuật mà ông am hiểu nhất, và ta tin vào khả năng của ông.”
Hắn nhìn theo bóng lưng các đồng minh dần khuất dạng trong màn đêm, Tô Lam và Hắc Phong nhanh chóng tan vào màn sương phía Bắc, Lục Vô Trần và các đệ tử của ông thì hướng về phía Tây. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của đêm, cảm nhận sự sống động của U Minh Cốc đã được hồi sinh, nhưng cũng cảm nhận được gánh nặng của một cuộc chiến không ngừng nghỉ. Hắn quay lại, ánh mắt kiên định hướng về phía trước, nơi những thách thức mới đang chờ đợi. Hắn không còn là một thiếu niên đơn độc của Vô Tính Thành nữa. Hắn có những người đồng hành kiên định, có những sinh linh đã tìm lại bản chất của mình, có cả một mạng lưới niềm tin đang dần hình thành khắp Huyền Vực. Đây là một nền móng vững chắc. Dù Thiên Diệu Tôn Giả có mạnh mẽ đến đâu, dù Huyết Ma Giáo có dai dẳng đến mức nào, chúng cũng không thể chống lại ý chí của vạn vật, không thể dập tắt ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên. Cuộc chiến giành lại bản nguyên cho Huyền Vực, dù mới chỉ bắt đầu, nhưng đã có một khởi đầu đầy hứa hẹn, và Tần Mặc biết, hắn sẽ không bao giờ ngừng bước.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.