Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 763: Bản Chất Hỗn Loạn: Khai Đạo Tà Vật

Màn đêm buông xuống, không khí trong Rừng Cây Chết càng thêm phần nặng nề, u ám. Những thân cây khô trụi lá, trơ trọi như những bộ xương khổng lồ, vươn những cành cây gân guốc lên nền trời xám xịt. Tiếng gió rít qua kẽ lá khô khốc, mang theo âm thanh ma quái, như tiếng thở than của những linh hồn bị giam cầm. Từng đợt sương mù lạnh lẽo từ dưới đất bốc lên, nuốt chửng tầm nhìn, khiến cảnh vật càng trở nên mờ ảo, hư ảo. Mùi gỗ mục, đất chết và một thứ mùi tanh nồng khó tả của tà khí hòa quyện vào nhau, len lỏi vào từng hơi thở, gieo rắc sự bất an vào tâm trí.

Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong tiếp tục hành trình, bước chân nặng nề trên lớp lá khô mục nát. Mỗi bước đi đều gợi lên một âm thanh khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình trong màn sương, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, cảnh giác quét khắp xung quanh. Nó gầm gừ nhẹ, tiếng gầm như xé toang sự yên tĩnh giả tạo của khu rừng.

“Cẩn trọng, công tử,” Lục Vô Trần khẽ nhắc, giọng ông trầm đục và mệt mỏi, “Tà khí nơi đây càng lúc càng nồng đậm. E rằng chúng ta đã tiến vào sâu hơn nơi tàn dư Huyết Ma Giáo từng hoành hành.” Lão nhân gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt sâu trũng vẫn ánh lên sự tinh tường, không ngừng quan sát những cái bóng chập chờn ẩn hiện trong sương. Ông ta đã trải qua vô vàn hiểm nguy, nhưng sự tha hóa của Huyết Ma Giáo vẫn khiến ông rùng mình.

Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sắc bén của nàng xuyên qua màn sương, tựa như tia chớp. Nàng cảm nhận được sự bất ổn trong không khí, một loại năng lượng hung hãn đang dần kéo đến. Nàng là một kiếm khách kiên định, luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy, nhưng những gì đã chứng kiến trong Rừng Cây Chết về sự tha hóa của Cổ Phù Linh và Linh Mộc đã gieo vào lòng nàng một nỗi lo lắng sâu sắc hơn cả hiểm nguy thông thường – nỗi lo về sự mất đi bản chất.

Bỗng nhiên, từ sâu trong màn sương mù dày đặc, những tiếng gầm gừ méo mó, những tiếng hú rùng rợn vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh mịch. Từng cái bóng mờ ảo, mang hình dạng con người, dần hiện rõ. Đó là Huyết Đao Ảnh, thân thể chúng được cấu thành từ tà khí và oán niệm, đôi mắt rỗng tuếch nhưng toát ra sát khí nồng nặc. Tiếp theo là những Thiết Kỵ, thân hình chúng được bọc trong bộ giáp nặng nề đã gỉ sét, nhưng vẫn toát ra sức mạnh cuồng bạo, cưỡi trên những linh thú chiến đã hóa thành quái vật, tiếng vó ngựa vang lên thình thịch như trống trận. Chúng không còn giữ được đội hình hay bất kỳ sự kỷ luật nào, mà lao tới như những con thú hoang dã, hung hãn và điên loạn, tấn công mù quáng vào bất cứ thứ gì chúng cảm nhận được là sự sống.

Hắc Phong không chờ đợi, nó gầm lên một tiếng uy dũng, bộ lông đen tuyền dựng đứng, sẵn sàng lao vào bảo vệ chủ nhân. Tô Lam rút phập thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, mũi kiếm ánh lên một tia sáng lạnh lẽo trong màn sương. Nàng thủ thế, dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách lừng danh, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào.

Lục Vô Trần thở dài, giọng ông vang lên đầy bi quan. “Chúng đã mất đi sự kiểm soát. Giờ đây, chúng chỉ là những cỗ máy giết chóc vô tri, bị tà khí điều khiển. Huyết Ma Giáo đã gieo rắc quá nhiều tai ương.” Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp. Đối với ông, những tà vật này chỉ có một kết cục duy nhất: bị tiêu diệt.

Tô Lam, với ánh mắt kiên quyết, cũng nhìn về phía Tần Mặc. Nàng hiểu sự khác biệt trong tư duy của hắn, nhưng trước tình cảnh này, nàng không khỏi thốt lên: “Chúng ta có nên tiêu diệt chúng không, Tần Mặc? Để chúng ở đây sẽ gây nguy hiểm cho những người khác, cho cả những sinh linh nhỏ bé yếu ớt trong khu rừng này, và có thể lan ra các vùng lân cận.” Nàng biết Tần Mặc không thích sát sinh, nhưng đôi khi, sự lựa chọn nghiệt ngã là không thể tránh khỏi. Nàng lo lắng cho sự an nguy của hắn và của những người xung quanh.

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn giơ tay ra hiệu dừng lại, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, vốn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và trầm tư, giờ đây lại càng thêm tập trung. Hắn không nhìn những tà vật này bằng con mắt phán xét của một tu sĩ đối với tà ma, mà bằng sự thấu cảm sâu sắc của một người có thể nghe được “ý chí tồn tại” của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự giằng xé bên trong những Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ đang lao đến. Chúng không phải là những kẻ tự nguyện làm ác, chúng là nạn nhân. Một nỗi đau, một sự cưỡng ép vô hình đang thống trị chúng, bẻ cong bản chất nguyên thủy của từng thanh đao, từng mảnh giáp, từng linh thú. Chúng không muốn chém giết, chúng chỉ đang bị điều khiển bởi một khao khát thăng tiên méo mó, bị bóp méo bởi tà khí của Huyết Ma Giáo. Khát vọng nguyên thủy của chúng đã bị lạm dụng, bị biến thành công cụ cho dục vọng của kẻ khác. Nỗi buồn vô hạn dâng lên trong lòng Tần Mặc khi hắn chứng kiến sự tha hóa này.

***

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, khi Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ đã tiến đến gần, tiếng gầm gừ hung tợn và tiếng vó ngựa cuồng loạn vang dội khắp Rừng Cây Chết, Tần Mặc vẫn đứng yên, tựa như một cây cổ thụ vững chãi giữa bão tố. Hắn không lùi bước, cũng không vội vàng phản công. Ánh mắt hắn xuyên qua vẻ ngoài hung tợn, cố gắng thấu hiểu sâu hơn ý chí tồn tại đang bị vặn vẹo của chúng. Màn sương mù lạnh lẽo dường như dày đặc hơn, cố gắng nuốt chửng cả ánh sáng mờ nhạt ban ngày, khiến mọi thứ trở nên hư ảo và đầy đe dọa. Mùi gỗ mục, đất chết và tà khí nồng nặc đến mức muốn làm nghẹt thở.

Hắc Phong, với bản năng bảo vệ mạnh mẽ, đã nhích lại gần Tần Mặc hơn, toàn thân căng cứng, sẵn sàng phóng ra bất cứ lúc nào. Nó nhìn Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ bối rối. Đối với một linh thú như nó, đối thủ hung hãn thế này chỉ có thể bị trấn áp hoặc tiêu diệt. Hành động của chủ nhân vượt quá sự hiểu biết thông thường của nó.

Tô Lam vẫn giữ kiếm thủ thế, từng đường nét trên khuôn mặt thanh tú nàng toát lên sự cảnh giác cao độ. Nàng tin tưởng Tần Mặc, nhưng lý trí của nàng mách bảo rằng đứng yên trước những tà vật điên loạn này là vô cùng nguy hiểm. Nàng đã chứng kiến sức mạnh hủy diệt của Huyết Ma Giáo, và nàng biết rằng sự nhân từ đôi khi phải trả giá bằng máu.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, đã nhíu chặt mày. Ông ta biết Tần Mặc có năng lực phi phàm, nhưng đối diện với những tà vật đã hoàn toàn mất đi lý trí, bị tà khí khống chế, ông không thể hình dung ra cách nào khác ngoài việc sử dụng vũ lực. "Tần Mặc, ngươi đang làm gì? Chúng là tà vật, không có lý trí!" Ông thốt lên, giọng nói trầm đục pha lẫn sự lo lắng và bất an. Đối với Lục Vô Trần, kinh nghiệm của ông cho thấy tà vật bị tha hóa đến mức này chỉ là những cỗ máy giết chóc không thể cứu vãn, là mối họa cần phải nhổ tận gốc.

Tần Mặc không trả lời Lục Vô Trần. Hắn nhắm mắt lại trong khoảnh khắc, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn chỉ là sự quan sát, mà là một sự thấu cảm sâu sắc, một sự kết nối vô hình. Hắn bước một bước nhỏ về phía trước, một hành động đơn giản nhưng lại có sức nặng phi thường trong tình cảnh này.

"Các ngươi... không muốn điều này. Các ngươi chỉ đang đau khổ." Tần Mặc thầm thì, giọng nói của hắn không mang chút cường độ nào, nhưng lại có một sức mạnh xuyên thấu lạ thường. Đó không chỉ là lời nói được phát ra từ cổ họng, mà là một ý niệm, một luồng ý chí thanh khiết được hắn truyền thẳng vào tâm trí của những tà vật đang lao đến. Hắn không truyền đạt linh lực, mà là truyền đạt sự thấu hiểu, một lời mời gọi về bản chất nguyên thủy.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được một sự chống cự dữ dội. Đó không phải là sự chống cự của những Huyết Đao Ảnh hay Thiết Kỵ, mà là sự phản kháng của tà khí đã ăn sâu vào chúng, của sợi dây liên kết độc ác mà Huyết Ma Giáo đã giăng ra. Hắn cảm nhận được hàng ngàn tiếng kêu than, hàng vạn nỗi đau khổ bị đè nén, bị ép buộc phải biến thành cuồng nộ và thù hận. Một thanh đao, vốn chỉ muốn sắc bén để hoàn thành sứ mệnh của một binh khí, giờ đây bị ép buộc phải khát máu. Một con linh thú, vốn muốn chạy nhảy tự do trên thảo nguyên, giờ đây bị ép buộc phải trở thành cỗ máy chiến tranh. Một mảnh giáp, vốn chỉ muốn bảo vệ, giờ đây bị ép buộc phải trở thành biểu tượng của sự hủy diệt.

Năng lực của Tần Mặc, năng lực nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, giờ đây trở thành một gánh nặng khổng lồ. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận được nỗi đau, sự giằng xé của từng thực thể bị tha hóa. Đó là một bản giao hưởng của sự đau khổ, một tiếng kêu thét câm lặng vọng lên từ sâu thẳm bản chất của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự khao khát được giải thoát, nhưng đồng thời cũng là sự sợ hãi, sự phụ thuộc vào tà khí đã trở thành một phần của chúng. Chúng đã quên mất mình là ai, quên mất ý chí tồn tại nguyên thủy của mình.

Tần Mặc tập trung toàn bộ tâm trí, toàn bộ ý chí. Hắn không sử dụng linh lực để đối chọi, mà sử dụng một loại năng lượng tinh thần thuần túy, một sự đồng cảm vô hạn, để cố gắng cắt đứt sợi dây liên kết tà khí của Huyết Ma Giáo. Hắn cố gắng truyền tải thông điệp: "Các ngươi có quyền được là chính mình. Các ngươi không cần phải thăng tiên theo cách này. Các ngươi có thể buông bỏ."

Quá trình này vô cùng khó khăn, tựa như cố gắng gỡ bỏ một sợi dây thép đã ăn sâu vào một khối đá. Tà khí của Huyết Ma Giáo không chỉ là một năng lượng, mà còn là một hệ thống tư tưởng độc hại, một sự tẩy não cưỡng bức. Nó bám rễ sâu vào "vật tính" của từng thực thể, biến chúng thành nô lệ của dục vọng thăng tiên méo mó. Tần Mặc cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, một áp lực khủng khiếp đè nặng lên tâm trí hắn. Mỗi sợi tà khí bị cắt đứt là một sự giằng xé, một tiếng gào thét vô hình của bản chất đang bị bẻ cong. Hắn gần như có thể thấy được hình ảnh của Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đứng sau tất cả, đang cười nhạo sự yếu đuối của vạn vật, lợi dụng khát vọng nguyên thủy của chúng để tạo ra một đội quân nô lệ.

Thế nhưng, Tần Mặc không nao núng. Hắn biết rằng đây là con đường duy nhất. Tiêu diệt chúng chỉ là giải quyết phần ngọn, không phải gốc rễ. Gốc rễ nằm ở sự tha hóa của "ý chí tồn tại", ở sự bẻ cong "vật tính". Hắn phải "khai đạo", phải giúp chúng tìm lại bản ngã, dù cho quá trình đó có khó khăn và mệt mỏi đến nhường nào. Hắn phải chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải "lên tiên" mà vẫn có thể tìm thấy sự an yên và bản chất đích thực.

***

Cuộc giằng co vô hình kéo dài như vô tận. Chiều tối dần buông xuống, màn sương mù trong Rừng Cây Chết càng trở nên dày đặc hơn, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt còn sót lại của ngày, biến khu rừng thành một bức tranh xám xịt, u buồn. Không khí lạnh lẽo thấu xương, và mùi gỗ mục cùng tà khí càng thêm nồng nặc, như muốn nhấn chìm mọi sinh linh vào sự mục rữa.

Tần Mặc đứng đó, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt vẫn mở to, nhưng ánh nhìn đã trở nên đờ đẫn. Năng lượng tinh thần của hắn đã cạn kiệt đến mức tột cùng. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể đều đang gào thét vì mệt mỏi. Trận chiến này không phải là một cuộc đọ sức linh lực hay kiếm kỹ, mà là một cuộc chiến của ý chí, của sự thấu cảm, của sự kiên nhẫn không tưởng. Hắn đã phải đối mặt với nỗi đau của hàng ngàn ý chí bị vặn vẹo, cố gắng xoa dịu chúng, cố gắng giúp chúng tìm lại bản chất nguyên thủy của mình.

Và rồi, một sự thay đổi chậm rãi, gần như không thể nhận thấy, bắt đầu diễn ra.

Huyết Đao Ảnh đầu tiên, cái bóng mờ ảo đã từng hung hãn nhất, bất ngờ khựng lại. Tiếng gầm gừ méo mó trong cổ họng nó dần nhỏ đi, rồi tắt hẳn. Đôi mắt rỗng tuếch của nó, vốn chỉ tràn ngập sát khí, giờ đây dường như ánh lên một tia bối rối, rồi một tia bình yên kỳ lạ. Từ từ, chậm rãi, Huyết Đao Ảnh bắt đầu tan biến. Không phải là sự bùng nổ của tà khí khi bị tiêu diệt, mà là sự hòa tan nhẹ nhàng, thành những làn khói đen yếu ớt, bay lượn trong màn sương rồi biến mất. Không còn sát khí, không còn cuồng nộ, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng, như thể một linh hồn đã tìm thấy sự an nghỉ.

Tiếp theo là Thiết Kỵ. Con linh thú chiến dưới lớp giáp nặng nề cũng ngừng lại, tiếng vó ngựa cuồng loạn tắt hẳn. Bộ giáp sắt gỉ sét trên thân nó rung lên bần bật, và rồi, tà khí bao quanh nó bắt đầu rút đi, như một dòng nước chảy ngược. Khi tà khí hoàn toàn biến mất, bộ giáp nặng nề đổ sụp xuống đất với một tiếng động khô khốc, chỉ còn lại những mảnh sắt lạnh lẽo, vô tri. Con linh thú chiến, vốn đã bị tha hóa, giờ đây cũng tan biến thành một làn khói trắng yếu ớt, không còn gầm gừ mà chỉ còn lại một tiếng thở dài nhẹ nhõm, trước khi hoàn toàn biến mất vào hư vô.

Cảnh tượng ấy khiến Tô Lam và Lục Vô Trần hoàn toàn sững sờ. Hắc Phong, vẫn cảnh giác, gầm gừ nhẹ, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc. Chúng đã chuẩn bị cho một trận chiến sống còn, cho những màn chém giết tàn khốc, nhưng Tần Mặc đã chọn một con đường khác, một con đường mà họ chưa từng thấy hay tưởng tượng ra.

Tô Lam hạ kiếm xuống, đôi mắt phượng mở lớn, nhìn chằm chằm vào những nơi mà Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ vừa tan biến. Nàng không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. “Không thể tin được… Chúng đã ngừng lại. Ngươi… đã làm gì, Tần Mặc?” Giọng nàng mang theo sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn một chút run rẩy. Nàng đã quen với việc tiêu diệt tà vật, nhưng Tần Mặc đã làm điều phi thường hơn nhiều.

Tần Mặc ngã khuỵu xuống, phải dùng tay chống đỡ cơ thể đang run rẩy. Hắn thở dốc, từng hơi thở nặng nhọc như kéo theo cả linh hồn hắn. Khuôn mặt hắn trắng bệch, đôi mắt thâm quầng vì kiệt sức, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, ánh lên một tia sáng của niềm tin không lay chuyển. "Chúng không cần bị tiêu diệt... Chúng cần được giải thoát khỏi sự kiểm soát, khỏi sự tha hóa." Giọng hắn yếu ớt, nhưng từng lời nói đều chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc, vang vọng trong không gian u ám. Hắn đã mệt mỏi tột cùng, nhưng hắn biết rằng mình đã làm đúng. Hắn đã cho những sinh linh bị tha hóa ấy một cơ hội để tìm lại bản chất của mình, để không còn là công cụ của dục vọng thăng tiên méo mó.

Lục Vô Trần tiến lại gần, nhìn Tần Mặc với ánh mắt phức tạp, vừa kinh ngạc vừa suy ngẫm sâu sắc. Ông ta đã dành cả đời để nghiên cứu cấm thuật, để hiểu về sự tha hóa, nhưng chưa bao giờ ông chứng kiến một phương pháp "khai đạo" nào như thế này. Phương pháp của Tần Mặc không chỉ là một loại thần thông, mà là một triết lý sống, một sự thấu cảm vượt lên trên mọi giới hạn. Ông ta nhận ra rằng, những cấm thuật của Huyết Ma Giáo và Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ đơn thuần là biến vạn vật thành công cụ, mà còn là một sự bẻ cong ý chí, một sự hủy hoại tinh thần sâu sắc. Và Tần Mặc, bằng cách nào đó, đã chạm đến được bản nguyên của những ý chí đó.

Hắc Phong, sau khi đảm bảo không còn tà vật nào khác tấn công, cũng tiến lại gần Tần Mặc, nhẹ nhàng cọ đầu vào vai hắn, như muốn truyền một chút sức mạnh và sự an ủi. Nó vẫn không hiểu hết, nhưng nó cảm nhận được sự vĩ đại và nỗi đau của chủ nhân.

Tần Mặc cố gắng đứng dậy, ánh mắt hắn xa xăm nhìn những thân cây khô trụi, nơi làn khói đen và trắng vừa tan biến. Hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Vô số Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ khác, vô số sinh linh và vật phẩm bị tha hóa khác đang chờ đợi hắn. Sự phức tạp và kiệt sức của quá trình "khai đạo" một tà vật đơn lẻ đã cho hắn thấy rõ sự khó khăn tột cùng khi đối diện với quy mô lớn hơn của sự tha hóa do Huyết Ma Giáo và Thiên Diệu Tôn Giả gây ra.

Hắn suy ngẫm, liệu con đường "khai đạo" này có thực sự khả thi trên quy mô lớn, hay chỉ là một giọt nước giữa đại dương hỗn loạn? Nỗi đau và sự kiệt sức khi chứng kiến và cố gắng "cứu vãn" những sinh linh/vật thể bị tha hóa dường như vô tận. Nhưng chính hành động vừa rồi đã củng cố thêm niềm tin rằng, phương pháp của hắn là độc nhất, và có thể là chìa khóa để giải quyết vấn đề mất cân bằng của Huyền Vực. Nó cũng là một lời cảnh báo, rằng Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ theo đuổi "thăng tiên cực đoan" sẽ không bao giờ chấp nhận một con đường khác, một con đường không dẫn đến quyền lực tuyệt đối. Chúng sẽ coi Tần Mặc là mối đe dọa lớn nhất.

Lục Vô Trần, trầm ngâm, khẽ lên tiếng: "Việc ngươi có thể khiến chúng buông bỏ sự tha hóa, Tần Mặc công tử, cho thấy bản chất của cấm thuật Huyết Ma Giáo không phải là tuyệt đối. Chúng chỉ có thể bẻ cong ý chí, chứ không thể hoàn toàn hủy diệt. Điều này cũng có nghĩa là, sâu thẳm bên trong, Thiên Diệu Tôn Giả đang lợi dụng một lỗ hổng trong ý chí tồn tại của vạn vật, chứ không phải tạo ra một ý chí mới hoàn toàn." Lời nhận xét của ông như một tia sáng, hé lộ thêm về chiều sâu của sự tha hóa và những cấm thuật ghê rợn.

Tần Mặc gật đầu, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh lẽo nhưng đã bớt đi mùi tà khí nồng nặc. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất cô độc, và vô cùng gian khổ. Nhưng hắn không thể dừng lại. Hắn phải tiếp tục, cho đến khi mọi thứ trong Huyền Vực này được là chính nó, không bị ép buộc, không bị bẻ cong, để lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không trở thành sự thật tàn khốc. Hắn tin rằng, mỗi sự "tỉnh thức" đều là một lời hứa, một hy vọng mong manh cho Huyền Vực đang đứng trước bờ vực sụp đổ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free