Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 804: Thành Linh Thấu Thị: Nhìn Thấy Khát Khao Của Sự Sống

Gió đêm lồng lộng thổi qua những vết sẹo mới toanh trên tường thành, mang theo mùi sắt nồng và bụi đất đặc quánh. Ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng giữa tầng không, soi rọi xuống một Thiết Giáp Thành đang oằn mình sau trận chiến. Dù đã đẩy lùi được Liệt Diệu Tướng Quân cùng quân đoàn Hắc Thiết Vệ, không khí vẫn mang nặng vẻ u hoài, mệt mỏi. Những vết nứt sâu hoắm như mạng nhện bò khắp thân thành, nhiều mảng giáp thép bị biến dạng vĩnh viễn, cong vênh và lạnh lẽo, minh chứng hùng hồn cho sự khốc liệt vừa qua. Năng lượng của Thiết Giáp Thành Linh hiển nhiên đã cạn kiệt đáng kể, khiến cả tòa thành dường như chìm trong một sự tĩnh lặng đầy đau đớn.

Trên một đoạn tường thành bị hư hại nặng nề, Tần Mặc đứng trầm tư, ánh mắt hắn lướt qua từng vết sẹo, từng mảnh vỡ. Hắn không nói gì, chỉ lắng nghe. Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ thầm lặng của những khối đá vỡ vụn, tiếng than thở của những thanh kim loại bị bẻ cong, và cả tiếng thở dài mệt mỏi của chính Thành Linh, giờ đây yếu ớt hơn bao giờ hết. Tô Lam đứng cạnh hắn, nhan sắc thanh tú vẫn toát lên vẻ kiên nghị, nhưng đôi mắt nàng phượng đã ánh lên sự lo lắng không che giấu. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người gầy gò, đang nhẹ nhàng xoa dịu một vết thương trên cánh tay của một binh sĩ bị mảnh vỡ văng trúng. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây phủ đầy bụi bẩn và những vết xước, đang chỉ đạo các binh lính khác dọn dẹp tạm thời những tảng đá lớn.

"Thiệt hại không nhỏ, nhưng ý chí của thành vẫn nguyên vẹn," Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm tĩnh nhưng rõ ràng, đủ để xua tan đi phần nào sự u ám bao trùm. Hắn quay lại nhìn những người đồng hành. "Chúng ta cần một kế hoạch phục hồi vừa nhanh chóng vừa bền vững." Hắn biết, một kế hoạch đơn thuần về vật chất sẽ không đủ.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ lập tức đáp lời, giọng ông khàn đặc vì mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm: "Tướng quân Tần Mặc, binh sĩ và dân chúng đã kiệt sức, nhưng không ai lùi bước. Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ thành!" Ông vỗ nhẹ vào bức tường nứt nẻ, như muốn truyền thêm sức mạnh cho nó. Xung quanh, những người lính khác cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt họ tuy mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường.

Tô Lam tiến lên một bước, ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua tình hình chung. "Cần ưu tiên củng cố các điểm yếu mới phát sinh, và tìm cách phân tán áp lực lên Thành Linh. Lục Vô Trần, cần sự hỗ trợ của huynh để ổn định tinh thần mọi người. Năng lượng tiêu hao của họ lúc này là rất lớn, không chỉ thể chất mà còn cả tinh thần."

Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt sâu trũng của hắn chứa đựng một sự mệt mỏi đã ăn sâu vào xương tủy, nhưng cũng có một tia sáng của ý nghĩa mới. "Ta sẽ làm hết sức mình. Ý chí của Thành Linh tuy mạnh, nhưng nó vẫn là một thực thể, và sự hao tổn tinh thần của nó có thể ảnh hưởng đến mọi sinh linh trong thành."

Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm bản đồ và một cuộn giấy da, cẩn thận ghi chép từng thiệt hại, từng vết nứt. Hắn không ngừng di chuyển, đo đạc, tính toán, như một con ong cần mẫn trong tổ. Tiếng bút sột soạt của hắn vang lên đều đặn, tạo nên một nhịp điệu riêng giữa sự hỗn loạn.

Xa xa hơn, Mộc Thạch, thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, đang chậm rãi nhưng kiên định vận chuyển những khối đá lớn, lấp đầy những lỗ hổng tạm thời. Đôi mắt phát sáng mờ của nó tập trung vào nhiệm vụ, không một chút dao động. Bên cạnh nó, các nhóm thôn dân, cả nam lẫn nữ, đang khẩn trương dọn dẹp gạch đá, chuyền tay nhau những mảnh gỗ, tấm ván để gia cố những phần yếu ớt. Tiếng búa đập nhẹ, tiếng xẻng cạo đất, tiếng nói chuyện thì thầm hòa lẫn vào tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng của sự phục hồi. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, lẳng lặng tuần tra các khu vực trọng yếu, thỉnh thoảng lại gầm gừ khe khẽ, cảnh báo bất cứ mối nguy hiểm tiềm ẩn nào.

Trong không gian tĩnh lặng giữa Tần Mặc và những người đồng hành, Thiết Giáp Tinh Thần, thực thể ánh sáng nhỏ mang hình dáng của Thiết Giáp Thành, lơ lửng. Ánh sáng của nó yếu ớt hơn thường lệ, nhưng nó không ngừng quan sát, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất. Nó chứng kiến sự mệt mỏi, sự đau đớn, nhưng cũng thấy được sự kiên cường, sự hợp tác không lời giữa những người dân, những người lính, và cả những "vật" như Mộc Thạch.

Trong tâm trí Tần Mặc, giọng nói vang vọng của Thiết Giáp Tinh Thần đột nhiên cất lên, không còn sự lạnh lùng hay thực dụng như trước, mà pha lẫn một chút bối rối, một chút ngờ vực: "Chúng... chúng không sợ hãi sao? Dù biết cái giá phải trả có thể là sinh mạng?" Ý niệm của nó như một câu hỏi vang vọng trong không gian trống trải. Nó đã quen với việc chiến đấu bằng sức mạnh vật chất, bằng sự kiên cố không thể xuyên phá. Nó chưa từng chứng kiến một loại sức mạnh nào đến từ sự yếu đuối, từ sự chấp nhận tổn thương.

Tần Mặc không lập tức trả lời. Hắn chỉ nhìn về phía Cổ Kiếm Hồn. Thanh kiếm cổ gỉ sét, giờ đây tựa vào một góc tường, phát ra ánh sáng mờ nhạt. Khi trận chiến kết thúc, Cổ Kiếm Hồn đã không ngừng lướt qua các mảnh vỡ, như đang cảm nhận nỗi đau của thành. Giờ đây, hắn vẫn im lặng, nhưng đôi khi, một luồng kiếm khí nhẹ nhàng lại thoát ra từ thân kiếm, nâng đỡ một mảnh tường đá sắp đổ, hoặc xua đi những mảnh vụn kim loại sắc bén đang đe dọa các thôn dân. Hắn không nói, nhưng hành động của hắn là một sự an ủi, một sự bảo vệ âm thầm, kiên định. Tần Mặc hiểu rằng, Cổ Kiếm Hồn, với ý chí sắc bén của mình, cũng đang dần thấu hiểu một điều gì đó sâu sắc hơn về ý nghĩa của sự tồn tại.

***

Sáng sớm hôm sau, sương mù nhẹ giăng lối, phủ lên Thiết Giáp Thành một màn trắng đục huyền ảo. Mặt trời vẫn còn ẩn mình sau rặng núi, nhưng ánh sáng yếu ớt đã bắt đầu len lỏi qua màn sương, chiếu rọi những giọt nước đọng trên các mái nhà và cành cây. Bên trong thành, không khí tuy vẫn còn nặng nề, nhưng đã bớt đi sự hỗn loạn của đêm qua.

Tần Mặc, cùng Lục Vô Trần và Tô Lam, bước đi dọc theo những con đường lát đá ẩm ướt. Hắn không đi về phía tường thành mà dẫn họ vào khu dân cư, nơi những ngôi nhà đã chịu không ít tổn hại. Hắn muốn nhìn thấy, và để Thành Linh nhìn thấy, sự sống động của những người mà nó đang bảo vệ.

Lục Vô Trần, dù vẫn còn nét mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên tập trung hơn. Hắn đi giữa những người dân, đôi tay khẽ chạm vào những người bị thương nhẹ, những đứa trẻ còn đang sợ hãi. Linh lực của hắn không mạnh mẽ như những tu sĩ khác, nhưng lại mang một vẻ ấm áp, xoa dịu. Hắn thầm niệm những câu chú cổ xưa, không phải để chữa lành vết thương vật lý, mà để trấn an những tâm hồn đang hoảng loạn, để thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng họ. Tiếng thì thầm của hắn hòa vào tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ, rồi dần dần, tiếng khóc dịu đi, thay vào đó là tiếng thở đều đặn của giấc ngủ.

Tô Lam, với sự nhanh nhẹn và quyết đoán vốn có, đang hỗ trợ phân phát vật tư thiết yếu: những túi lương thực còn sót lại, những cuộn vải để băng bó, và cả những chén cháo loãng nghi ngút khói, được nấu vội vã từ những gì còn có thể sử dụng. Nàng không ngừng di chuyển, đôi mắt phượng quan sát tinh tế, đảm bảo rằng không một ai bị bỏ quên. Giọng nàng thanh thoát nhưng kiên quyết, hướng dẫn mọi người một cách có trật tự.

Tần Mặc dừng lại bên một ngôi nhà đổ nát. Một bà mẹ trẻ đang ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, đôi mắt cô ngấn lệ nhưng vẫn kiên cường. Đứa bé nức nở, khuôn mặt lấm lem bụi đất, nhưng bàn tay nhỏ bé vẫn bám chặt vào vạt áo mẹ. Không xa đó, một người đàn ông già yếu, lưng đã còng, vẫn cố gắng khuân vác một tảng đá nhỏ ra khỏi đường đi, những nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ hằn sâu hơn vì mệt mỏi. Những đứa trẻ khác, tuy còn nhỏ dại, vẫn đang giúp đỡ người lớn nhặt nhạnh những mảnh gỗ vỡ, đôi mắt to tròn ánh lên sự sợ hãi nhưng cũng đầy sự tò mò, và một ý chí muốn giúp đỡ.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà bằng cả linh hồn, cảm nhận những "ý chí tồn tại" thầm lặng mà mãnh liệt đang lan tỏa khắp nơi. Hắn nghe thấy khát khao được bảo vệ con, khát khao được dựng lại mái nhà, khát khao được sống một cuộc đời bình dị, dù có ngắn ngủi. Đó là những ý chí không hùng tráng như tiếng kiếm reo, không mạnh mẽ như dòng linh lực cuộn trào, nhưng lại bền bỉ hơn bất cứ thứ gì hắn từng biết.

Cổ Kiếm Hồn, vẫn giữ dáng vẻ người đàn ông trung niên uy nghi, lẳng lặng đi theo Tần Mặc. Thanh kiếm cổ trên lưng hắn thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng ngân nhẹ, như một lời đồng cảm, một sự thấu hiểu vô ngôn. Bản thân Cổ Kiếm Hồn cũng là một "vật" đã tu luyện ngàn năm, đã chứng kiến vô số cuộc chiến và sự thăng trầm của lịch sử. Hắn hiểu rằng, sức mạnh chân chính không chỉ đến từ sự sắc bén của lưỡi kiếm, mà còn từ ý chí kiên định của người cầm kiếm.

Thiết Giáp Tinh Thần, vẫn hiện hữu bên cạnh Tần Mặc, ánh sáng của nó giờ đây lung linh hơn một chút, như thể đang hấp thụ những hình ảnh, những âm thanh xung quanh. Nó đã quen với việc nhìn nhận vạn vật theo cấu trúc và chức năng. Nhưng giờ đây, nó đang chứng kiến một điều hoàn toàn khác.

Trong tâm trí Tần Mặc, giọng nói của Thiết Giáp Tinh Thần cất lên, lần này mang một âm sắc chần chừ, bối rối rõ rệt: "Họ... họ thật yếu ớt, dễ vỡ. Một nhát kiếm, một đòn pháp thuật có thể khiến họ tan biến. Nhưng tại sao... tại sao họ lại có thể mạnh mẽ đến vậy? Ý chí của họ không hề suy suyển." Nó không hiểu. Logic của một thành trì là kiên cố, bất hoại. Logic của một tu sĩ là siêu việt, thăng tiên. Nhưng những con người này, họ chỉ là phàm nhân, không linh căn, không pháp thuật, nhưng lại có một thứ sức mạnh vô hình, khó hiểu.

Lục Vô Trần, nghe thấy ý niệm của Thành Linh thông qua Tần Mặc, thở dài một tiếng, đôi mắt sâu trũng nhìn về phía những người dân đang vất vả. "Họ không có sức mạnh phép thuật, không có linh lực cường đại, nhưng ý chí của họ lại bền bỉ hơn sắt thép. Đó là ý chí sống, ý chí bảo vệ, ý chí không đầu hàng trước nghịch cảnh."

Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn quay sang nhìn Lục Vô Trần, rồi lại nhìn những người dân. "Sức mạnh không nằm ở việc không bị tổn thương, mà ở việc đứng dậy sau tổn thương. Sức mạnh không nằm ở sự trường tồn vĩnh cửu, mà ở sự kiên cường trong từng khoảnh khắc." Hắn nói, giọng trầm ấm, nhưng mỗi lời đều mang trọng lượng như ngàn cân. Hắn muốn Thành Linh hiểu rằng, giá trị của sự tồn tại không phải là sự bất hoại tuyệt đối, mà là sự kiên cường trong dòng chảy của sinh tử.

Một Thôn Dân Nữ, khuôn mặt hiền lành nhưng đôi mắt kiên định, đang chuyền một bát cháo nóng cho một người lính bị thương, nghe thấy lời Tần Mặc, nàng khẽ mỉm cười. Nàng không hiểu hết những triết lý cao siêu, nhưng nàng hiểu được ý nghĩa của sự sống và sự kiên cường. "Chỉ cần thành này còn, chúng ta còn nhà. Phải sống!" Giọng nàng tuy nhỏ nhẹ, nhưng lại vang vọng trong không gian buổi sáng sớm, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. Đó là ý chí tồn tại thuần khiết nhất, không cần đến pháp thuật hay linh lực để được cất lên.

Thiết Giáp Tinh Thần, lại một lần nữa rung động. Nó đã từng nghe những lời hùng hồn của các tu sĩ về việc 'thăng cấp', về sự bất tử. Nhưng những lời nói của Tần Mặc, cùng với những hình ảnh mà nó đang chứng kiến, lại chạm đến một khía cạnh hoàn toàn khác trong 'tâm trí' của nó. Nó bắt đầu cảm nhận được sự ấm áp từ những chén cháo loãng, sự đau đớn từ vết thương, sự gắn kết của những bàn tay đang cùng nhau dựng lại, và một tình yêu thương vô hình đang lan tỏa. Những cảm xúc phức tạp, mà một thành trì kiên cố chưa bao giờ nghĩ mình có thể cảm nhận, đang dần nảy mầm trong nó.

***

Chiều tối, trời âm u, gió nhẹ lướt qua những mái nhà, tạo ra những âm thanh rít nhẹ như lời thì thầm. Tần Mặc một mình bước vào Tàng Khí Các, nơi sâu thẳm nhất của Thiết Giáp Thành, nơi cất giữ linh hồn, trái tim và những bí mật cổ xưa của nó. Đây là một tòa nhà đá kiên cố, với những bức tường dày đặc, bên trong có những giá treo vũ khí cổ xưa, những tủ kính trưng bày pháp bảo đã phủ bụi thời gian. Mùi sắt, dầu bảo quản và linh khí cũ kỹ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị, lạnh lẽo, nhưng cũng đầy uy nghiêm.

Tần Mặc không thắp đèn, chỉ để ánh sáng yếu ớt từ khe cửa và một chút ánh sáng mờ từ chính cơ thể hắn soi rọi căn phòng. Hắn chậm rãi bước đến một bức tường thép cổ kính, bề mặt đã bị thời gian bào mòn, nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng. Hắn ngồi xuống, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Hắn muốn 'nghe' rõ hơn, sâu sắc hơn ý chí của Thành Linh, để thấu hiểu những dao động trong tâm trí nó.

Ngay lập tức, Thiết Giáp Tinh Thần hiện ra bên cạnh hắn. Ánh sáng kim loại của nó không còn chỉ yếu ớt, mà lung linh, bập bùng như một ngọn lửa nhỏ đang đấu tranh với chính nó. Có một sự hỗn loạn trong ánh sáng đó, một sự dao động giữa sự kiên cố cũ kỹ và một nhận thức mới mẻ đang hình thành.

Tần Mặc không vội nói. Hắn chỉ lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự bối rối của Thành Linh, sự ngỡ ngàng của nó trước những điều vừa chứng kiến. Nó như một đứa trẻ vừa mới mở mắt ra với một thế giới hoàn toàn mới, đầy rẫy những cảm xúc và mâu thuẫn.

"Thành Linh," Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian Tàng Khí Các tĩnh mịch. "Ngươi đã thấy rồi đó. Sức mạnh của sự sống không nằm ở sự bất hoại, mà ở sự kiên cường và khả năng phục hồi. Ngươi muốn bảo vệ, đúng không? Vậy ngươi sẽ bảo vệ cái gì? Một pháo đài rỗng tuếch, vô tri, hay một trái tim đang đập mạnh mẽ, đầy ắp sự sống, với những niềm vui, nỗi buồn, và cả sự yếu đuối?"

Ánh sáng của Thiết Giáp Tinh Thần rung lên dữ dội. Trong tâm trí Tần Mặc, giọng nói của Thành Linh vang lên, giờ đây không còn là những ý niệm mạnh mẽ, mà là những lời thì thầm, đầy do dự và một chút run rẩy. "Ta... ta thấy. Họ yếu đuối, dễ vỡ. Nhưng họ không đầu hàng. Họ hy sinh, nhưng họ lại mang đến hy vọng. Họ khóc, họ cười, họ sợ hãi, nhưng họ vẫn đứng dậy. Đó... đó là 'linh hồn' ư? Những cảm xúc đó, những sự yếu đuối đó, có phải là 'linh hồn' của thành này không?"

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm vô hạn. Hắn nhìn thẳng vào ánh sáng đang dao động của Thiết Giáp Tinh Thần. "Chính xác. Linh hồn của ngươi không chỉ là đá và sắt, không chỉ là những bức tường kiên cố. Linh hồn của ngươi là những con người đang sống trong ngươi, là những 'vật' đang cùng ngươi tồn tại, cùng ngươi chiến đấu. Ngươi không cần phải biến thành thứ khác để trở nên vĩ đại. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, với tất cả những gì ngươi đã có, và bảo vệ những gì ngươi yêu thương. Đó mới là con đường cân bằng. Con đường để ngươi trở nên mạnh mẽ thật sự, không phải bằng cách từ bỏ bản chất, mà bằng cách thấu hiểu và ôm lấy nó."

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào bức tường thép lạnh lẽo. "Sự biến đổi mà ngươi đã thể hiện trong trận chiến vừa qua, khả năng hấp thụ và phản kích, khả năng uyển chuyển thích nghi, đó chính là 'vật tính' của ngươi được phát huy đến tận cùng, không cần phải 'thăng tiên' thành một thứ gì đó khác biệt. Ngươi là Thiết Giáp Thành, và ngươi vĩ đại bởi vì ngươi là chính ngươi, một pháo đài sống, một trái tim đang đập."

Thiết Giáp Tinh Thần rung động mạnh mẽ. Ánh sáng của nó bùng lên, rồi dịu xuống, dần dần trở nên ổn định hơn, nhưng với một sắc thái ấm áp hơn, sâu sắc hơn. Nó đã từng khát khao 'thăng cấp', trở thành một thực thể vô tri, bất hoại, để có thể bảo vệ vĩnh viễn. Nhưng giờ đây, nó hiểu rằng, sự bảo vệ chân chính không phải là sự bất hoại, mà là sự sống. Nó bắt đầu chấp nhận rằng sự yếu đuối của những người dân, những cảm xúc của họ, lại chính là nguồn sức mạnh vô tận, nguồn sống cho chính nó.

Trong khoảng khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong 'ý chí tồn tại' của Thành Linh. Một sự dao động đã được giải tỏa, một nhận thức mới đã được khai mở. Thiết Giáp Thành Linh không còn chỉ là một pháo đài vật chất, nó đã bắt đầu trở thành một 'linh hồn' biết yêu thương, biết bảo vệ, và biết đồng cảm. Con đường cân bằng bản chất mà Tần Mặc đang theo đuổi đã tìm thấy một minh chứng sống động khác, một sự 'thức tỉnh' vĩ đại hơn bất kỳ sự thăng hoa cưỡng ép nào.

Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ hiểu được điều này. Hắn sẽ chỉ thấy một pháo đài kiên cường hơn, một đối thủ khó nhằn hơn. Nhưng Tần Mặc biết, Thiết Giáp Thành giờ đây đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, không phải vì nó đã trở nên bất hoại, mà vì nó đã tìm thấy 'linh hồn' của chính mình. Cuộc đối đầu lớn hơn đang đến, nhưng Tần Mặc không còn đơn độc. Hắn có một thành trì, không chỉ bằng đá và sắt, mà bằng ý chí sống mãnh liệt của vạn vật.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free