Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 806: Cưỡng Bách Khai Linh: Hỗn Loạn Tại Cố Thành

Thiết Giáp Thành chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ, nhưng trong lòng Tần Mặc, ánh sáng ấy không chỉ là vẻ đẹp của một ngày tàn, mà còn là rạng đông của một hy vọng mới. Hắn đứng trên tháp canh, cảm nhận sự tĩnh lặng đầy suy tư của Thiết Giáp Tinh Thần khi nó hòa mình vào những phiến đá cổ kính. Thành Linh đã chọn. Nó đã không còn là một ý chí dao động giữa sự thăng cấp vô tri và bản chất bị lãng quên, mà đã ôm trọn lấy linh hồn của chính nó, của những con người và vạn vật mà nó bao bọc.

Gió lạnh lướt qua, mang theo hơi thở của đêm sắp buông, nhưng Tần Mặc không cảm thấy lạnh. Hắn nhắm mắt, lắng nghe không phải bằng tai, mà bằng toàn bộ ý chí tồn tại của mình. Hắn nghe thấy tiếng đất đá hít thở, tiếng kim loại ngân nga một giai điệu trầm h��ng, và hơn hết, hắn nghe thấy hàng ngàn, hàng vạn tiếng lòng của dân cư. Tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ vang vọng từ sân đất, tiếng búa rèn "cốc cốc" đều đặn từ lò rèn, tiếng rao hàng của những người bán rong, và mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa từ những ngôi nhà mái ngói. Mỗi âm thanh, mỗi mùi hương đều là một sợi dây vô hình kết nối Tần Mặc với nhịp đập của thành trì. Hắn cảm nhận được sự kiên cường, sự bền bỉ, và cả sự bình yên sâu thẳm trong từng mạch sống. Thiết Giáp Thành giờ đây không còn là một khối kiến trúc vô tri mà là một sinh thể khổng lồ, đang tìm lại nhịp điệu nguyên thủy của mình.

Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, mái tóc đen dài bay trong gió, ánh mắt nàng phượng sáng ngời nhìn về phía đường chân trời, nơi những dải mây hồng cam đang dần tan biến. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài không phải của sự mệt mỏi, mà là của sự thấu hiểu và nhẹ nhõm. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tha hóa, quá nhiều bi kịch của những vật bị cưỡng ép thăng tiên. Giờ đây, nhìn thấy một cố thành, một thực th�� khổng lồ, chọn con đường của chính mình, đó là một điều an ủi lớn lao.

"Sự kiên định này... không chỉ là từ sắt thép, mà từ ý chí của vạn vật bên trong," Tần Mặc trầm giọng nói, đôi mắt vẫn khép hờ, như đang chìm đắm trong dòng chảy của những ý niệm vô hình. Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một niềm tin vững chắc. "Họ đã nhận ra, sức mạnh thực sự không nằm ở việc biến chất thành một thứ khác, mà là ở việc bảo vệ và phát huy những gì nguyên bản nhất."

Tô Lam khẽ gật đầu, môi mỏng mím chặt. "Đúng vậy. Nhưng Tần Mặc, ngươi có nghĩ... kẻ thù sẽ dễ dàng chấp nhận điều này không? Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn sẽ không bỏ qua một cố thành bỗng nhiên 'thức tỉnh' theo cách này. Ta e rằng, sự tàn độc của chúng sẽ còn vượt xa những gì chúng ta từng đối mặt." Nàng nhìn về phía những ngọn núi xa xăm, nơi ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. "Liệu chúng ta có thể giữ vững được không, khi chúng ngày càng trở nên tàn độc? Chúng có thể không hiểu được ý chí tồn tại, nhưng chúng hiểu sức mạnh và sự ép buộc."

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, tiến lại gần, ánh mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào những bức tường thành cổ kính, hằn lên vẻ suy tư. "Sức mạnh từ sự cưỡng ép, dù có vẻ vĩ đại đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch." Y thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự mệt mỏi đã ăn sâu vào cốt tủy. "Mỗi một vết sẹo đều là một bài học, Tô Lam. Thiết Giáp Thành đã từng chịu đựng những vết sẹo từ việc bị ép buộc, giờ đây nó sẽ học cách biến những vết sẹo đó thành sức mạnh để bảo vệ bản chất của mình. Tuy nhiên, ta vẫn lo lắng. Con đường chúng ta chọn là con đường khó khăn nhất, và kẻ thù sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để bẻ gãy ý chí này."

Hắc Phong, con sói đen khổng lồ, gầm gừ nhẹ bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực quét một vòng cảnh giác. Nó không thể nói, nhưng ý chí bảo vệ mãnh liệt của nó truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Nó tin vào Tần Mặc, tin vào con đường mà hắn đang dẫn dắt.

Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ gỉ sét, đột nhiên rung động một cách tinh tế trên tay Tần Mặc, phát ra một âm thanh trầm đục, như một lời đáp, một sự đồng thuận sâu sắc. Ý chí của nó, sắc bén và kiên định, cộng hưởng với niềm tin của Tần Mặc. Nó là một thanh kiếm, và nó hiểu bản chất của một thanh kiếm là để cắt, để bảo vệ, chứ không phải để bị biến thành một thứ gì khác vô nghĩa.

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn xa xăm, bao quát cả thành trì. "Kẻ địch sẽ tấn công. Chúng ta biết điều đó. Nhưng giờ đây, Thiết Giáp Thành đã có ý chí của riêng mình. Nó không còn là một pháo đài vô tri chờ đợi số phận. Nó sẽ tự vệ, không phải bằng cách từ bỏ bản chất, mà bằng cách củng cố nó." Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần. "Chúng ta phải chuẩn bị. Không chỉ là phòng ngự vật lý, mà còn là chuẩn bị cho ý chí của mỗi người, mỗi vật trong thành. Chúng ta phải cho họ thấy rằng sự lựa chọn này là đúng đắn, rằng có một con đường khác để tồn tại, một con đường không cần phải trở thành tiên, mà vẫn có thể vĩnh cửu."

Đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh m��ch tạm thời, nhưng trong lòng mỗi người đều biết, đây chỉ là khoảng lặng trước cơn bão. Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng mới, mềm mại hơn, nhưng bền bỉ hơn, lan tỏa khắp Thiết Giáp Thành. Đó là ý chí tồn tại của thành trì, đã được tái sinh, đã được thấu hiểu. Nó đã chọn đứng về phía Tần Mặc, chọn con đường cân bằng bản chất. Nhưng chính vì sự lựa chọn này, họ biết rằng thử thách tiếp theo sẽ còn khủng khiếp hơn gấp bội. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ tìm cách bẻ gãy ý chí này, hoặc tha hóa nó thành một thứ quái dị hơn. Mây mù trên đỉnh tháp cao nhất dường như dày đặc hơn, báo hiệu một ngày mới không hề yên bình.

***

Sáng sớm hôm sau, bầu trời Thiết Giáp Thành bị bao phủ bởi một lớp mây mù dày đặc, gió thổi mạnh mang theo hơi lạnh cắt da thịt, rít qua từng khe hở của tường thành, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa. Bầu không khí vốn đã nghiêm nghị, kiên cố, giờ đây lại mang một vẻ u ám, nặng nề, như thể cả thành trì đang nín thở chờ đợi điều gì đó.

Tần Mặc và các đồng minh vẫn đang kiểm tra lại hệ thống phòng thủ, cố gắng củng cố những điểm yếu còn sót lại sau trận chiến trước. Dù vậy, một luồng sinh khí mới đã trỗi dậy trong thành. Tiếng búa rèn đã trở nên hối hả hơn, tiếng người nói chuyện không còn nặng trĩu lo âu, mà đã có thêm sự quyết tâm. Những người lính gác đứng nghiêm trang trên tường thành, ánh mắt kiên định quét khắp phương xa.

Tần Mặc đang đứng trên một vọng đài ở phía Đông Bắc, khu vực đã chịu thiệt hại nặng nề nhất trong trận chiến trước. Hắn nhắm mắt, cảm nhận từng viên gạch, từng phiến kim loại, lắng nghe nhịp đập của chúng. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đã kiên định hơn rất nhiều, không còn dao động, mang theo sự quyết tâm bảo vệ mãnh liệt, nhưng không quên bản chất của mình. Đó là một ý chí ấm áp, bao dung, không phải là sự lạnh lẽo của một pháo đài vô tri.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên từ một góc tường thành phía Đông Bắc, kèm theo một tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm. Tiếng nổ không phải là âm thanh của một vụ va chạm đơn thuần, mà là sự kết hợp ghê rợn giữa tiếng kim loại rên rỉ như bị tra tấn và tiếng đá vụn nứt vỡ, văng tung tóe. Ngay sau đó, hàng loạt tiếng la hét hoảng loạn vang lên, xen lẫn tiếng binh khí va chạm và tiếng máy móc gầm rú điên loạn.

Mùi khói, lưu huỳnh nồng nặc và mùi sắt cháy lập tức xộc vào mũi Tần Mặc, khiến hắn phải nhíu mày. Bầu không khí từ bình yên chuyển thành hỗn loạn, kinh hoàng chỉ trong chớp mắt. Gió thổi mạnh hơn, mang theo bụi và mảnh vụn từ vụ nổ, khiến tầm nhìn bị hạn chế.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?!" Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị hằn sẹo, gầm lên một tiếng, tay lập tức nắm chặt chuôi kiếm. Hắn là một chiến binh kinh nghiệm, nhưng tiếng nổ vừa rồi mang một cảm giác kỳ lạ, không giống bất kỳ cuộc tấn công nào hắn từng đối mặt. "Các cỗ máy... chúng chống lại chúng ta!" Hắn gần như không tin vào mắt mình khi thấy một trong những cỗ máy bắn đá tự động, vốn được thiết kế để bảo vệ thành, đột nhiên xoay nòng, bắn một quả đạn đá khổng lồ vào chính tường thành bên cạnh.

Tần Mặc mở bừng mắt, ánh nhìn sắc lạnh. Hắn đã cảm nhận được một luồng ý chí hỗn loạn, dữ tợn đang bùng nổ ở khu vực đó, một luồng ý chí bị cưỡng ép, bị vặn vẹo. "Đây không phải tấn công vật lý đơn thuần. Chúng đang cưỡng bức khai linh!" Giọng hắn trầm, chứa đựng sự nghiêm trọng tột độ. Hắn đã từng chứng kiến cảnh những vật bị khai linh một cách tự nguyện, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng tàn bạo như thế này.

Từ phía bên ngoài tường thành, hàng trăm bóng người mặc giáp sắt đen tuyền, che kín mặt, xuất hiện như những bóng ma giữa làn khói bụi. Đó là Hắc Thiết Vệ, lực lượng tinh nhuệ của Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng không lao vào tấn công trực diện, mà đứng cách xa, đồng loạt giơ cao những chiếc quyền trượng đen kịt, thi triển một loại thuật pháp cổ quái. Những luồng sáng đen kịt, pha lẫn màu xanh lục u ám, bắn thẳng vào tường thành và các cỗ máy phòng thủ.

Ngay lập tức, những phiến đá trên tường thành bắt đầu nứt toác, không phải do lực công kích, mà do chúng tự vặn vẹo. Những khối kim loại lớn bật tung khỏi nền, không phải do bị phá hủy, mà là do chúng đang "sống dậy" một cách méo mó và hung tợn. Một tháp pháo bằng đồng cổ kính, vốn đã nằm im lìm hàng trăm năm, đột nhiên rung chuyển dữ dội, rồi từ từ, những khẩu pháo trên đó tự động xoay chuyển, nhắm thẳng vào các khu dân cư bên trong. Tiếng kim loại rên rỉ nghe ghê rợn như tiếng la hét của một sinh vật đang bị tra tấn, khiến ai nghe thấy cũng phải rợn tóc gáy.

"Không thể tin được! Chúng biến chính thành trì thành vũ khí!" Tô Lam kinh hãi thốt lên. Nàng đã rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, ánh mắt cảnh giác quét khắp xung quanh. Tà thuật này quá tàn bạo, quá độc ác, nó không chỉ gây sát thương vật lý mà còn cưỡng ép bản chất của vật thể, biến chúng thành công cụ hủy diệt.

Lục Vô Trần lắc đầu, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ hoài nghi và đau đớn. "Khống chế ý chí tồn tại... biến bản chất thành nô lệ. Đây là một thứ tà thuật đã bị cấm từ thời thượng cổ. Ta không ngờ chúng lại dám sử dụng!" Y nhìn chằm chằm vào những luồng sáng đen đang bao trùm tường thành, đôi mắt lão lóe lên tia sáng của sự nhận biết, pha lẫn nỗi kinh hoàng.

Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ tợn, tiếng gầm vang vọng khắp vọng đài, như một lời thách thức gửi đến những kẻ đang phá hoại. Lông nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong màn sương mù, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào.

Cổ Kiếm Hồn trên tay Tần Mặc đột nhiên rung lên một tiếng vang trầm đục, âm thanh của nó không phải là sự tức giận, mà là một sự đau buồn sâu sắc, một lời cảnh báo về sự tha hóa của 'đồng loại'. Nó cảm nhận được sự giày vò của những vật thể đang bị cưỡng ép.

"Thủ Vệ trưởng, tập hợp binh lính! Bảo vệ dân cư! Mọi người, đi theo ta!" Tần Mặc ra lệnh dứt khoát, giọng hắn không hề nao núng trước cảnh tượng kinh hoàng. "Chúng ta phải đến đó ngay lập tức!" Hắn biết, nếu không ngăn chặn kịp thời, cả Thiết Giáp Thành sẽ tự hủy diệt chính nó. Và điều quan trọng hơn cả, ý chí mới tìm thấy của Thiết Giáp Thành Linh đang bị đe dọa nghiêm trọng.

Long Hổ lập tức truyền lệnh, tiếng kèn hiệu tập hợp binh lính vang lên khẩn trương khắp thành. Dân cư bắt đầu hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng giẫm đạp vang lên từ khu vực bị tấn công. Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần, Hắc Phong và Cổ Kiếm Hồn, không chút chần chừ, lao thẳng về phía vùng tường thành đang bốc khói, nơi sự hỗn loạn đang lên đến đỉnh điểm. Mây mù dày đặc hơn, gió rít mạnh hơn, mang theo một mùi hương tanh tưởi, khó chịu của sự tha hóa, báo hiệu một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí và bản chất.

***

Khu vực Đông Bắc Thiết Giáp Thành giờ đây đã biến thành một cảnh tượng kinh hoàng, một lò luyện của sự hỗn loạn và bi kịch. Khói bụi mù mịt, xen lẫn những luồng sáng đen và xanh lục u ám từ thuật pháp cưỡng bức khai linh, che khuất gần hết ánh sáng ban ngày. Gió rít mạnh, mang theo mảnh vụn của đá và kim loại, cùng mùi khói, lưu huỳnh nồng nặc, mùi sắt cháy, và cả một mùi hương tanh tưởi, khó chịu của sự tha hóa, như thể chính linh hồn của vật thể đang bị vặn vẹo.

Tần Mặc cùng các đồng minh lao vào trung tâm của sự hỗn loạn. Hắn ngay lập tức cảm nhận được những ý chí tồn tại đang gào thét trong đau đớn. Những bức tường thành cổ kính, vốn là biểu tượng của sự kiên cố, giờ đây tự vặn vẹo thành những cánh tay kim loại khổng lồ, thô kệch, vươn ra chụp bắt hoặc đập nát bất cứ ai lại gần. Các cỗ máy bắn phá tự động, như những con quái vật bằng sắt thép bị mất trí, bắn loạn xạ những viên đạn đá khổng lồ, không phân biệt địch ta, khiến nhiều người lính gác và dân thường bị thương vong. Tiếng kêu cứu thảm thiết của dân thường xen lẫn tiếng gầm rú điên loạn của máy móc, tiếng kim loại cào xé nhau, và tiếng binh khí va chạm tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí cực kỳ yếu ớt nhưng đầy đau đớn đang vật lộn trong từng mạch của thành trì. Đó chính là Thiết Giáp Tinh Thần, đại diện cho ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Ánh sáng của Tinh Thần hiện lên, mờ ảo và run rẩy, hình dáng nhỏ bé của nó đang ôm lấy đầu, như đang chịu đựng một cơn đau đớn tột cùng. Nó cố gắng kiểm soát các bộ phận của mình, cố gắng níu giữ lại bản chất, nhưng một sức mạnh tà ác, đen tối đang áp đảo nó, cưỡng ép nó phải chống lại chính mình. Tinh Thần thét lên một tiếng không lời, một tiếng thét của sự bất lực và bị phản bội, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc.

"Thành Linh đang bị cưỡng ép! Chúng ta phải bảo vệ nó, và cả những vật bị tha hóa này!" Tần Mặc hét lên, giọng hắn đầy sự lo lắng. Hắn không thể để Thiết Giáp Thành Linh, vừa mới tìm thấy con đường của mình, lại bị kẻ thù hủy hoại một cách tàn bạo như vậy. Hắn biết, phá hủy những vật thể bị tha hóa này có thể là giải pháp nhanh nhất, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc bẻ gãy ý chí của chúng, đi ngược lại triết lý "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi.

Tô Lam, với Vô Danh Kiếm trong tay, di chuyển nhanh nhẹn như một bóng ma giữa làn khói bụi. Nàng đối mặt với m��t bức tường thành đã biến thành một cánh tay kim loại khổng lồ, đang vung xuống một cách thô bạo. Nàng không chém phá, mà dùng kiếm chặn lại những đòn đánh, né tránh linh hoạt, tìm cách vô hiệu hóa nó mà không gây thêm tổn hại. "Không thể tin được! Chúng biến chính thành trì thành vũ khí, chống lại dân cư của nó!" Nàng kinh hãi thốt lên, đôi mắt phượng ánh lên sự căm phẫn. Nàng nhìn thấy những người lính gác vô vọng bị chính những thanh kiếm hay khiên của mình đâm vào, những vật phẩm vốn là bạn đồng hành nay đã trở thành kẻ thù tàn độc.

Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ trên tay Tần Mặc, giờ đây không chỉ rung động mà còn phát ra một âm thanh ngân nga trầm đục, như một lời than khóc. Khi Tần Mặc lao vào, nó tự động vươn ra, chặn lại một cỗ máy phòng thủ đang xoay nòng nhắm vào một nhóm dân thường. Thanh kiếm không chém, mà dùng chuôi kiếm, dùng thân kiếm để đập, để đẩy, để làm chệch hướng, cố gắng trấn áp cỗ máy mà không phá hủy hoàn toàn. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," một ý niệm vang lên trong tâm trí Tần Mặc từ Cổ Kiếm Hồn, như một lời nhắc nhở về sự đấu tranh nội tại mà nó đang trải qua. Nó đang chiến đấu để bảo vệ, nhưng cũng đang đấu tranh để giữ vững bản chất của mình trước sự tha hóa của những "đồng loại" bị cưỡng ép.

Hắc Phong, con sói đen khổng lồ, thì khác. Nó không kìm nén bản năng. Với một tiếng gầm uy dũng, nó lao vào đám Hắc Thiết Vệ đang thi triển thuật pháp từ xa. Lông nó dựng ngược, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, nó xé toạc lớp giáp sắt đen kịt của chúng bằng những cú cắn sắc bén và những móng vuốt mạnh mẽ. Nó không quan tâm đến "ý chí tồn tại" của những kẻ tấn công, chỉ biết rằng chúng là mối đe dọa, và bản năng của nó là bảo vệ Tần Mặc và những người dân vô tội. Mỗi cú vồ của nó đều mạnh mẽ và tàn bạo, khiến Hắc Thiết Vệ phải chật vật chống đỡ.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, lại giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Y không tham gia vào cuộc chiến trực diện, mà cố gắng tìm hiểu nguồn gốc của phép thuật khai linh cưỡng bức. Y nhắm mắt, cảm nhận những luồng linh lực hỗn loạn, những sợi dây liên kết giữa Hắc Thiết Vệ và các vật thể bị tha hóa. Mồ hôi lấm tấm trên trán y, đôi mắt sâu trũng căng thẳng. Y biết rằng nếu không tìm ra cách hóa giải, cuộc chiến này sẽ không bao giờ kết thúc, và Thiết Giáp Thành sẽ bị hủy diệt từ bên trong.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng "nghe" ý chí của các vật thể bị cưỡng ép. Hắn nghe thấy những tiếng gào thét của sự đau đớn, tiếng kêu than của một bản chất bị vặn vẹo. Một thanh kiếm sắt, đang vung loạn xạ, ý chí của nó không phải là sự giận dữ hay thù hận, mà là nỗi kinh hoàng khi bị ép buộc làm điều nó không muốn. Một tấm khiên đá, đang cố gắng đè bẹp một người lính, ý chí của nó là sự nhầm lẫn, sự hoảng loạn khi không còn nhận ra chủ nhân của mình. Chúng đều là nạn nhân.

Tần Mặc mở mắt. Hắn biết, đây là một cuộc thử nghiệm tàn khốc đối với Thiết Giáp Thành Linh, và cũng là một thử thách lớn nhất đối với triết lý của hắn. Hắn phải tìm cách khiến vạn vật từ chối tu luyện theo lối cực đoan, hoặc dẫn dắt chúng tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải "lên tiên". Nhưng làm sao để làm điều đó khi chúng đang bị cưỡng ép đến mức này?

Thiết Giáp Tinh Thần, ánh sáng yếu dần, từ từ hạ thấp, gần như sắp tắt lịm. Nó đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một tia kháng cự yếu ớt. Thành Linh đang cố gắng chiến đấu, không phải để chống lại kẻ thù, mà để chống lại sự tha hóa của chính mình.

"Đừng buông bỏ, Thành Linh!" Tần Mặc thầm gọi, ý chí của hắn truyền thẳng vào luồng sáng đang run rẩy. "Ngươi đã lựa chọn! Ngươi là họ, và họ là ngươi! Hãy bảo vệ linh hồn của ngươi!"

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, dữ dội và khốc liệt hơn bao giờ hết. Hắc Thiết Vệ vẫn tiếp tục thi triển tà thuật, ép buộc thêm nhiều vật thể khác phải "thức tỉnh" một cách méo mó. Thiết Giáp Thành đang gồng mình chống đỡ, không chỉ chống lại kẻ thù bên ngoài, mà còn chống lại chính những bộ phận của mình. Tần Mặc, đứng giữa vòng xoáy hỗn loạn, cảm th��y áp lực đè nặng lên vai. Hắn phải tìm ra con đường. Hắn phải minh chứng rằng con đường cân bằng bản chất là có thể, ngay cả trong hoàn cảnh tàn khốc nhất. Nếu không, tất cả những gì hắn đã gây dựng, tất cả những hy vọng mà Thiết Giáp Thành Linh vừa tìm thấy, sẽ sụp đổ hoàn toàn. Nguy hiểm và sự tuyệt vọng bao trùm lấy cố thành, nhưng trong sâu thẳm, một ý chí kiên cường, không chịu khuất phục vẫn đang âm thầm cháy bỏng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free