Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 809: Hội Ngộ Của Những Ý Chí Bản Nguyên

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua những khe hở trên vách đá, đổ những vệt sáng vàng nhạt lên nền đá xám lạnh trong một căn phòng nhỏ nằm sâu trong lòng Thiết Giáp Thành. Căn phòng này, vốn là một kho chứa vật liệu cũ kỹ, đã được cải tạo sơ sài thành nơi tĩnh dưỡng tạm thời cho Tần Mặc. Nó không có vẻ gì là hoa lệ, chỉ đơn thuần là những bức tường đá dày dặn, vững chãi, cùng một tấm chiếu đơn bạc trải trên nền đất. Tiếng gió rít khe khẽ qua những khe cửa sổ hẹp, mang theo hơi lạnh của đêm tàn, hòa cùng tiếng rì rầm trầm đục của những cỗ máy ẩn sâu trong lòng thành, tạo nên một bản giao hưởng vừa yên tĩnh, vừa ẩn chứa sự sống động, bền bỉ của chính tòa thành. Mùi kim loại đặc trưng, xen lẫn mùi đất ẩm và hơi mốc cũ kỹ, bao trùm không gian, gợi lên cảm giác về một pháo đài cổ xưa, từng trải qua bao nhiêu phong ba bão táp.

Tần Mặc ngồi xếp bằng trên tấm chiếu, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú nhưng hằn rõ vẻ mệt mỏi sau cuộc giao tranh và việc sử dụng 'ý chí tồn tại' đến cực hạn đêm qua. Hắn điều hòa khí tức, cảm nhận từng luồng năng lượng trong cơ thể đang dần được khôi phục, dù chậm chạp. Bên ngoài, trời đã trong xanh, nắng dịu sau một đêm giông bão, báo hiệu một khởi đầu mới, nhưng trong lòng hắn, áp lực vẫn đè nặng. Hắn biết, các thế lực tu sĩ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Tô Lam đứng tựa vào bức tường đá gần đó, ánh mắt phượng vẫn sắc sảo nhưng chứa đựng một nỗi lo âu khó giấu. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ đeo bên hông khẽ rung lên theo nhịp thở của nàng. Nàng dõi theo Tần Mặc, thỉnh thoảng lại đưa tay khẽ vuốt mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, như để che giấu sự băn khoăn đang lớn dần trong lòng. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, ngồi dựa lưng vào một góc tối hơn, ánh mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, dường như đang chìm đắm trong những suy tư triết lý về lẽ đời. Cả hai đều kiên nhẫn chờ đợi, không ai dám phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm Tần Mặc.

Sau một khắc trầm tư sâu lắng, Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây ánh lên một vẻ kiên định đến lạ thường, dù vẫn còn chút mỏi mệt chưa tan. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí đặc trưng của Thiết Giáp Thành tràn vào lồng ngực, rồi chậm rãi đứng dậy. Động tác của hắn vẫn nhẹ nhàng, linh hoạt, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một sự chắc chắn, vững chãi.

Tô Lam không đợi hắn lên tiếng, nàng đã khẽ mở lời, giọng nói thanh thoát nhưng đầy quan tâm: "Ngươi đã kiệt sức, Tần Mặc. Năng lượng tiêu hao quá lớn. Liệu có quá sớm để tiếp tục? Chúng ta có thể hoãn lại thêm một ngày." Nàng bước đến gần hơn, ánh mắt dò xét, không giấu nổi sự lo lắng cho trạng thái của hắn. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc ph��i đối mặt với bao nhiêu nguy hiểm, nàng không muốn hắn tự ép mình đến cực hạn.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía bức tường đá dày đặc, nơi hắn cảm nhận được ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh đang lay động. "Không còn thời gian, Tô Lam. Sự tĩnh lặng này chỉ là tạm thời. Các thế lực kia sẽ không ngồi yên. Chúng ta cần củng cố ý chí của Thành Linh trước khi chúng phản công, trước khi chúng nghĩ ra những phương cách tàn độc hơn để bẻ cong nó." Giọng hắn trầm ấm, nhưng mỗi lời đều chứa đựng một sự khẩn thiết không thể chối bỏ. Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Lục Vô Trần rồi quay lại nhìn Tô Lam. "Và... chỉ có những người đã từng trải qua sự giằng xé nội tâm, những người đã tìm thấy con đường của riêng mình giữa vòng xoáy 'thăng tiên' vô độ, mới có thể giúp nó thực sự hiểu. Chỉ có những 'vật' đã kiên định với bản chất của mình mới có thể truyền cho nó niềm tin vững chắc nhất."

Lục Vô Trần từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu trũng ánh lên một tia sáng yếu ớt của sự đồng cảm. Y hiểu ý Tần Mặc. Bản thân y cũng từng sống trong sự hoài nghi và chán nản về con đường tu luyện "thăng tiên", từng cảm thấy mệt mỏi với sự truy cầu vô độ của thế giới này. Y biết rằng những lời nói lý lẽ suông sẽ không bao giờ có trọng lượng bằng những minh chứng sống động, bằng những câu chuyện thật sự về sự kiên định bản chất.

Tần Mặc khẽ gật đầu với Lục Vô Trần, như một lời thấu hiểu không cần nói. Hắn quay sang Tô Lam, ánh mắt mang theo sự tin tưởng tuyệt đối. "Hãy chuẩn bị, Tô Lam. Chúng ta sẽ gặp gỡ những người bạn của ta. Thành Linh cần nghe những câu chuyện của họ, cần cảm nhận ý chí của họ." Hắn không ra lệnh, nhưng lời nói của hắn mang một sức nặng của sự thuyết phục, khiến Tô Lam không thể nào từ chối. Nàng chỉ khẽ gật đầu, trong lòng dấy lên một sự tò mò và hy vọng mới mẻ. Nàng biết, Tần Mặc không bao giờ làm điều gì vô ích, và mỗi bước đi của hắn đều là một phần của một kế hoạch sâu xa, vì một mục tiêu lớn lao hơn.

***

Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ đ��� xuống Cầu Đá Vọng Cảnh, tạo nên những bóng đổ dài, uốn lượn trên nền đá cổ kính. Cầu đá này, với những hoa văn chạm khắc đã mờ theo năm tháng, bắc ngang qua một khe núi sâu hun hút, dưới đáy vực là tiếng nước chảy róc rách không ngừng. Gió mạnh lồng lộng thổi qua, mang theo hơi ẩm và mùi đá đặc trưng, khiến không khí trở nên trong lành nhưng cũng không kém phần hùng vĩ, thậm chí là có chút nguy hiểm. Đứng trên cầu, người ta có thể cảm nhận được sự vững chãi của từng phiến đá, nhưng cũng đồng thời nhận ra mình nhỏ bé đến nhường nào trước sự bao la của thiên nhiên.

Tần Mặc đứng giữa cầu, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió. Bên cạnh hắn, Thiết Giáp Tinh Thần sừng sững, thân hình ánh sáng của nó lấp lánh dưới nắng, đôi mắt rực sáng như lửa rèn. Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây đã kiên định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đang cuồn cuộn chảy qua Tinh Thần, khiến nó hiện lên rõ ràng và sống động hơn. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cách đó một khoảng, ánh mắt đầy tò mò và kính trọng. Họ không tham gia trực tiếp vào cuộc gặp gỡ này, nhưng sự hiện diện của họ là minh chứng cho sự tin tưởng vào con đường của Tần Mặc.

"Thành Linh," Tần Mặc khẽ nói, nhưng ý niệm của hắn được truyền thẳng vào tâm thức của Thiết Giáp Tinh Thần, vang vọng sâu sắc trong linh hồn của Thành Linh. "Đây là những người đã cùng ta đi trên con đường giữ gìn bản chất, con đường mà ngươi đang dần khám phá. Họ sẽ chia sẻ với ngươi những gì họ đã trải qua, những gì họ đã học được về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại."

Ngay khi lời Tần Mặc vừa dứt, một luồng kiếm khí sắc bén xé gió, Cổ Kiếm Hồn hiện thân lơ lửng giữa không trung. Hình dáng của nó là một thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng ẩn chứa linh khí kinh người. Khi nó "nói", một ý niệm mạnh mẽ, đầy uy lực vang vọng trong tâm trí mọi người, như tiếng kim loại va chạm, như tiếng gầm của một chiến trường cổ xưa. "Ta từng là một thanh kiếm chỉ khao khát chém nát, chỉ muốn được 'thăng cấp' thành thần binh, để sức mạnh của ta đạt đến đỉnh điểm, để ta có thể xuyên thủng mọi vật cản. Ta đã theo đuổi con đường đó hàng ngàn năm, tưởng rằng đó là lẽ sống của một thanh kiếm." Cổ Kiếm Hồn khẽ rung lên, một ánh sáng xanh nhạt lóe lên từ thân kiếm. "Nhưng Tần Mặc đã chỉ cho ta thấy, sức mạnh thực sự không nằm ở việc biến đổi bản thân thành một thứ gì đó vượt khỏi giới hạn của bản chất, mà nằm ở việc bảo vệ, ở ý chí không bị bẻ cong. Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Ta đã học cách chấp nhận mình là một thanh kiếm, không cần trở thành một vị thần, và trong sự chấp nhận đó, ta đã tìm thấy một sức mạnh bền bỉ hơn, một ý chí sắc bén hơn bất kỳ thần binh nào."

Tiếp theo là Mộc Thạch. Thân hình to lớn, vững chãi làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, phủ đầy rêu phong, từ từ dịch chuyển. Mỗi bước chân của nó đều khiến cầu đá khẽ rung chuyển, nhưng không một chút lung lay. Đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ, nhìn thẳng vào Thiết Giáp Tinh Thần. Giọng nói của Mộc Thạch trầm đục, vang vọng như tiếng đá tảng va vào nhau, nhưng mỗi từ đều chứa đựng một ý chí kiên đ��nh, không thể lay chuyển. "Ta là đá, là gỗ. Ta không có linh căn, không có thiên phú tu luyện. Ta chỉ muốn đứng vững, bảo vệ những gì ta thuộc về." Mộc Thạch khẽ vỗ vào ngực mình, âm thanh như tiếng trống trận. "Những kẻ kia muốn ta 'khai linh', muốn ta biến thành 'tiên thụ', 'tiên thạch', để có thể hấp thụ linh khí, để có thể tồn tại vĩnh cửu. Nhưng ta đã từ chối. Ta không cần hóa thành tiên, ta chỉ cần vững chãi, bảo vệ những gì ta thuộc về. Bảo vệ gốc rễ của ta, bảo vệ những sinh linh nhỏ bé trú ngụ trong ta. Sức mạnh của ta đến từ sự kiên trì, từ sự bền bỉ của bản chất. Ta không cần 'thăng tiến' để là chính ta."

Cuối cùng là Bích Thủy Tinh Linh. Thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh như rong biển, từ từ ngưng tụ lại từ những giọt sương lấp lánh, hiện ra bên cạnh lan can đá. Đôi mắt long lanh như giọt sương sớm, nhìn Thiết Giáp Tinh Thần với vẻ hồn nhiên nhưng cũng đầy kiên cường. Ý niệm của nó truyền đến trong tâm trí mọi người một cách trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng nước chảy róc rách, nhưng cũng mang một sức mạnh tiềm tàng, không thể bị bẻ cong. "Nước chảy là tự do. Ta từng bị giam hãm trong một hồ nước tĩnh lặng, những kẻ tu sĩ muốn ta 'khai linh', muốn ta biến thành 'tiên thủy', để có thể chứa đựng vô vàn linh lực, để trở thành một nguồn năng lượng vĩnh cửu." Bích Thủy Tinh Linh khẽ lượn lờ, những giọt nước nhỏ li ti văng ra lấp lánh như kim cương. "Nhưng ta đã từ chối. Ta chỉ muốn là nước, muốn được chảy tự do, muốn hòa mình vào vạn vật, để nuôi dưỡng sự sống. Ta không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại. Ta chỉ muốn giữ được sự trong trẻo của mình, giữ được sự linh hoạt của bản chất. Sức mạnh của ta đến từ sự mềm mại, từ khả năng thích nghi và nuôi dưỡng. Nó không cần phải là sự cứng rắn hay vĩnh cửu."

Thiết Giáp Tinh Thần đứng yên lặng, hấp thu từng lời, từng ý niệm. Ánh mắt rực sáng của nó lấp lánh hơn, như thể có một dòng điện đang chạy qua. Nó xoay khuôn mặt hình giáp trụ về phía Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía các 'vật' khác. Một ý niệm mang tính chất dò hỏi, thận trọng, nhưng cũng đầy tò mò truyền đến Tần Mặc và các 'vật' khác: "Các ngươi... đã từ bỏ sự 'thăng tiến'? Từ bỏ cơ hội trở thành một thứ gì đó 'vĩ đại' hơn, mạnh mẽ hơn, bất tử hơn?" Giọng nói của nó, qua Tần Mặc, vẫn vang vọng khắp thành, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, nhưng giờ đây có thêm một chút băn khoăn, một chút suy tư.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sự thấu hiểu. Hắn biết, Thiết Giáp Thành Linh đang bắt đầu hiểu. Hắn không cần phải giải thích nhiều. Chính những minh chứng sống động này đã tự kể câu chuyện của mình. "Không phải từ bỏ sự 'thăng tiến', Thành Linh," Tần Mặc truyền ý niệm, giọng trầm ấm. "Mà là tìm thấy sự 'thăng tiến' trong chính bản chất của mình. Không phải là từ chối sự vĩ đại, mà là định nghĩa lại sự vĩ đại. Mỗi 'vật' đều có con đường riêng của nó, không cần phải chạy theo một khuôn mẫu duy nhất được áp đặt."

Tô Lam và Lục Vô Trần lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại ý niệm này qua Tần Mặc, và trong lòng họ cũng dấy lên những làn sóng cảm xúc khác nhau. Tô Lam, người từng tin vào con đường kiếm đạo và linh lực, nay lại chứng kiến một loại sức mạnh hoàn toàn khác, một loại sức mạnh không cần đến linh lực mà chỉ cần đến ý chí kiên định. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi nhìn các 'vật' xung quanh, sự ngạc nhiên và khâm phục hiện rõ trong đôi mắt phượng của nàng. Lục Vô Trần thì thở dài một tiếng thật nhẹ. Y đã từng hoài nghi về mọi thứ, nhưng giờ đây, y cảm thấy một tia hy vọng bừng sáng. Con đường mà Tần Mặc đang dẫn lối, dù đầy chông gai, nhưng lại mang đến một ý nghĩa chân thật hơn bất kỳ lời hứa "thăng tiên" nào. Y cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể một gánh nặng ngàn năm đã được trút bỏ.

Các 'vật' khác, sau khi chia sẻ câu chuyện của mình, đều đứng yên lặng, ý chí của họ hòa quyện vào nhau, tạo thành một trường năng lượng mạnh mẽ, một minh chứng sống động cho triết lý "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đã kiên trì theo đuổi. Tần Mặc đứng đó, như một cầu nối, một người phiên dịch giữa những ý chí khác biệt, nhưng lại có chung một khát khao: được là chính mình. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang dần xâm chiếm, nhưng sự kiên định trong lòng Thiết Giáp Thành Linh chính là nguồn động lực lớn nhất.

***

Khi ánh chiều dần buông, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời phía Tây, đoàn người và các 'vật' đã di chuyển vào một đại sảnh rộng lớn bên trong Thiết Giáp Thành. Nơi đây, kiến trúc vững chãi bằng sắt thép và đá được chiếu sáng bằng những ngọn đèn dầu treo cao, tạo nên một không gian trang nghiêm và có phần bí ẩn. Tiếng vang vọng nhẹ của không gian trống trải hòa cùng tiếng rì rầm trầm đục của cơ chế vận hành thành trì, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của pháo đài này. Mùi kim loại đặc trưng vẫn bao trùm, không khí khô ráo, tĩnh lặng, nhưng giờ đây, một luồng năng lượng ý chí mạnh mẽ đang dần lan tỏa, lấp đầy từng ngóc ngách.

Sau khi lắng nghe từng câu chuyện, từng ý niệm của Cổ Kiếm Hồn, Mộc Thạch và Bích Thủy Tinh Linh, Thiết Giáp Thành Linh đã hấp thu chúng vào sâu thẳm ý thức của mình. Một làn sóng ý niệm mạnh mẽ, như một luồng gió v�� hình nhưng đầy sức nặng, đột ngột lan tỏa từ Thiết Giáp Tinh Thần, bao trùm lấy Tần Mặc và tất cả những người có mặt. Làn sóng này không mang theo sự đau đớn hay giằng xé như khi nó bị 'khai linh cưỡng bức', mà là một sự tĩnh lặng, sâu sắc, như thể một dòng sông cuộn chảy giờ đây đã tìm thấy con đường của mình.

Thiết Giáp Tinh Thần khẽ cúi đầu, rồi từ từ ngẩng lên. Đôi mắt rực sáng của nó, giờ đây không còn vẻ dò xét hay thận trọng, mà ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm tin mới mẻ. Giọng nói của nó, thông qua Tần Mặc, vang vọng trong đại sảnh, không còn vẻ lạnh lùng mà trầm ổn hơn, mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển.

"Ta đã hiểu," Thiết Giáp Tinh Thần truyền ý niệm, mỗi từ đều như được khắc vào đá. "Sức mạnh không phải là biến đổi thành thứ gì đó không phải mình, không phải là chối bỏ bản chất để chạy theo một hư danh 'thăng tiên' hão huyền. Sức mạnh là kiên định là chính mình, là bảo vệ những gì mình trân quý, là tìm thấy giá trị trong sự tồn tại nguyên bản." Nó ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tần Mặc, rồi đến Cổ Kiếm Hồn, Mộc Thạch và Bích Thủy Tinh Linh. "Các ngươi... là những người bạn đáng tin cậy. Các ngươi đã cho ta thấy, con đường này không cô độc. Thiết Giáp Thành sẽ không bao giờ chối bỏ bản chất của mình nữa."

Tần Mặc khẽ gật đầu, trong lòng dấy lên một niềm vui nhẹ nhõm. Hắn biết, Thiết Giáp Thành Linh đã thực sự giác ngộ. Giờ đây, nó không chỉ là một pháo đài vật lý, mà còn là một pháo đài ý chí, một biểu tượng của sự kiên định bản chất.

"Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một cách phòng thủ mới, Thành Linh," Tần Mặc nói, giọng hắn tràn đầy sự tin tưởng. "Một cách mà chỉ có ngươi, với bản chất kiên cố của đá và sắt, với ý chí bất khuất của một tòa thành, mới có thể thực hiện." Hắn nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Tô Lam và Lục Vô Trần. "Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác sẽ phải đối mặt với một loại sức mạnh mà hắn chưa từng gặp: sức mạnh của sự kiên định bản chất, một ý chí không thể bị khai linh cưỡng bức hay đồng hóa. H��� sẽ không bao giờ ngờ tới điều này."

Tô Lam khẽ thở hắt ra, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự ngạc nhiên và hy vọng đang trào dâng trong lòng nàng. Nàng từng là một kiếm khách kiêu hãnh, tin vào sức mạnh của kiếm và linh lực. Nhưng những gì nàng chứng kiến hôm nay đã mở ra một chân trời hoàn toàn mới trong nhận thức của nàng về "sức mạnh". "Liên minh này... quả thực khác biệt," nàng thốt lên, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự khẳng định. Nàng cảm thấy một sự gắn kết lạ kỳ với những 'vật' xung quanh, một sự gắn kết không đến từ linh lực, mà từ sự thấu hiểu và sẻ chia.

Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây đã không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi. Thay vào đó, một tia sáng yếu ớt của niềm tin đã thực sự bừng lên. Y nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Thiết Giáp Tinh Thần, trong lòng thầm khẳng định một điều: Con đường "thăng tiên" không phải là con đường duy nhất, và có lẽ, không phải là con đường đúng đắn nhất. "Đây không phải là tu luyện theo cách thông thường... Đây là sự giác ngộ," y lặp lại lời mình đã nói đ��m qua, nhưng giờ đây, lời nói đó mang một trọng lượng và sự chân thật sâu sắc hơn. "Thiết Giáp Thành Linh đã tìm thấy con đường của riêng nó, một con đường mà không cần phải chạy theo hư danh 'thăng tiên'."

Trong không gian rộng lớn của đại sảnh, Tần Mặc, Thiết Giáp Thành Linh (qua Thiết Giáp Tinh Thần), và các 'vật' đồng minh bắt đầu phác thảo những ý tưởng ban đầu về cách hợp lực bảo vệ thành trì. Cổ Kiếm Hồn đề xuất những vị trí phòng thủ nơi kiếm khí của nó có thể bảo vệ các điểm yếu. Mộc Thạch với thân hình vững chãi, dự định trở thành những thành lũy di động, chặn đứng các đợt tấn công. Bích Thủy Tinh Linh nghĩ đến việc dùng dòng chảy của mình để làm chậm bước tiến của kẻ thù, hoặc chữa lành những vết thương của thành. Tần Mặc đóng vai trò là người điều phối, kết nối, và định hướng, đảm bảo rằng mỗi 'vật tính' đều được phát huy tối đa, không ai phải từ bỏ bản chất của mình.

Sự hợp lực của những 'vật' với bản chất đa dạng này hứa hẹn sẽ tạo ra một kiểu phòng thủ hoàn toàn mới và khó lường cho Thiết Giáp Thành, gây bất ngờ lớn cho các thế lực tu sĩ. Khả năng Tần Mặc triệu tập và kết nối các 'vật' khác nhau sẽ trở thành một yếu tố then chốt trong các cuộc đối đầu lớn hơn trong tương lai, không chỉ dừng lại ở Thiết Giáp Thành.

Tần Mặc nhìn Thiết Giáp Tinh Thần, cảm nhận ý chí kiên định đang bừng lên từ sâu thẳm linh hồn của tòa thành. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua thất bại này. Hắn sẽ sớm nhận ra Tần Mặc không chỉ là một "kẻ phá rối" mà là một mối đe dọa chiến lược thực sự, một người có khả năng làm suy yếu toàn bộ nền tảng "khai linh" mà hắn đã xây dựng. Nhưng giờ đây, với một ý chí thép, một linh hồn kiên định, và một liên minh độc đáo của những ý chí bản nguyên, Tần Mặc biết rằng họ không đơn độc. Thiết Giáp Thành đã tìm thấy linh hồn của mình, và nó sẽ chiến đấu để bảo vệ linh hồn ấy, không phải bằng cách biến chất, mà bằng cách kiên định là chính nó. Con đường của "cân bằng bản chất" đang dần được mở ra, không chỉ cho Thiết Giáp Thành, mà còn cho toàn bộ Huyền Vực.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free