Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 811: Phòng Tuyến Sống Động: Ý Chí Của Từng Viên Gạch

Tiếng nổ long trời lở đất vẫn còn vang vọng trong màng nhĩ, như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm can Tần Mặc. Mặt đất dưới chân hắn rung chuyển dữ dội, không ngừng nghỉ, như thể đang giãy giụa trong cơn đau quặn thắt. Cả Thiết Giáp Thành, từ những bức tường thành kiên cố nhất đến từng viên đá lát đường, đều than khóc trong ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, một nỗi đau đớn tột cùng, một sự tan rã không thể cưỡng lại. Hắn cảm nhận rõ ràng sự tuyệt vọng dâng trào từ trái tim của thành trì, một ý chí tồn tại đang bị xé nát từng mảnh.

"Rung chuyển... tan rã... không thể giữ nổi... phá vỡ mất..." Ý niệm yếu ớt nhưng đầy bi thương của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, tựa như một tiếng nức nở vô vọng. Hắn quay đầu, ánh mắt xuyên qua màn bụi dày đặc, nhìn về phía khe hở khổng lồ trên tường thành Tây Bắc. Đó không chỉ là một vết nứt, mà là một vết thương hở toang hoác, đủ để nuốt chửng cả một đội quân. Qua kẽ hở ấy, pháp khí hình đinh ba khổng lồ, đỏ rực như máu, đang từ từ tiến vào, mang theo ý chí hủy diệt tàn bạo, nhắm thẳng vào 'nguồn mạch' nơi hắn đang đứng. Tiếng gió rít gào qua khe hở, mang theo hơi lạnh buốt và mùi khói bụi nồng nặc, xen lẫn mùi sắt tanh của kim loại bị xé toạc.

Tâm trí Tần Mặc quay cuồng trong khoảnh khắc. Hắn đã dự liệu được sự khắc nghiệt của cuộc chiến, nhưng chưa từng nghĩ đến việc Thiên Diệu Tôn Giả lại có thể tinh vi và tàn nhẫn đến mức này. Phòng tuyến mà hắn và liên minh đã cố gắng xây dựng, dường như đang đứng trước bờ vực sụp đổ chỉ trong gang tấc. Sự bất lực thoáng chốc dâng lên, nhưng ngay lập tức bị ý chí kiên định của hắn đè nén. Hắn biết, lúc này đây, tuyệt vọng là thứ xa xỉ nhất.

"Chém! Không để chúng tiến thêm!" Cổ Kiếm Hồn gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình uy nghi của lão bỗng trở nên linh hoạt lạ thường. Thanh kiếm cổ gỉ sét trong tay lão như được ban thêm sinh mệnh, hóa thành một dòng thác kiếm khí sắc lạnh, chém phá tan tác đám Hắc Thiết Vệ đang ào ạt xông vào. Từng nhát kiếm của lão đều mang theo khí tức hủy diệt, những ánh kiếm lóe lên trong màn đêm bão tố, vẽ nên những đường cong chết chóc, đẩy lùi kẻ địch không cho chúng tiếp cận 'nguồn mạch'. Ánh mắt lão sắc bén như chim ưng, mái tóc bạc phơ bay phấp phới trong gió, toát lên vẻ bi tráng của một chiến binh đã trải qua trăm ngàn trận mạc.

Bên cạnh Cổ Kiếm Hồn, Hắc Phong gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa bùng cháy trong bóng tối. Nó lao vào đám Hắc Thiết Vệ như một cơn lốc đen tuyền, bộ lông dày và móng vuốt sắc nhọn trở thành vũ khí đáng sợ. Mỗi cú vồ, mỗi cú táp đều khiến vài tên Hắc Thiết Vệ ngã gục, giáp sắt va chạm loảng xoảng, máu tươi bắn tung tóe. Nó dùng cả thân mình che chắn cho Tần Mặc, sẵn sàng biến thành tấm lá chắn sống để bảo vệ chủ nhân. Tiếng gầm của Hắc Phong không chỉ là sự giận dữ, mà còn là một lời tuyên chiến, một ý chí không khuất phục.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, khuôn mặt tái nhợt vì cạn kiệt linh lực, vẫn không ngừng thúc giục trận pháp phòng ngự khẩn cấp. Những đường nét linh lực màu xanh lam tỏa ra từ lòng bàn tay y, kết nối với các mạch linh lực ngầm của thành trì, tạo thành một rào chắn mờ ảo nhưng kiên cố bao bọc 'nguồn mạch'. Trận pháp này không chỉ ngăn cản sự xâm nhập mà còn cố gắng vô hiệu hóa năng lượng ăn mòn từ pháp khí của Thiên Diệu Ảnh. Y ho khan một tiếng, khóe môi rỉ máu, nhưng đôi mắt sâu trũng vẫn ánh lên sự kiên quyết tột cùng.

"Ngươi nghĩ một 'vật' yếu ớt có thể chống lại thiên uy sao? Mọi thứ đều phải quy phục!" Giọng nói vang vọng, lạnh lùng và đầy kiêu ngạo của Thiên Diệu Ảnh lại vang lên, không phải từ miệng hắn, mà như một ý niệm trực tiếp từ Thiên Diệu Tôn Giả, xuyên thẳng vào tâm trí của Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn. Cái bóng mờ ảo của hắn lướt đi thoăn thoắt, né tránh những nhát kiếm sắc lẹm của Cổ Kiếm Hồn, vẫn giữ một vẻ tự tin đáng sợ. Hắn cười khẩy, ánh mắt vô cảm nhìn vào sự phản kháng của những kẻ mà hắn cho là yếu ớt. Quả cầu đen kịt trong tay hắn phát ra một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, như muốn xé toạc lớp phòng ngự cuối cùng của Lục Vô Trần. Tiếng xé gió từ những luồng năng lượng đen ấy mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương, như muốn đóng băng mọi hy vọng.

Tần Mặc nắm chặt tay, cảm nhận rõ rệt sự hỗn loạn và tuyệt vọng đang bao trùm. Hắn biết, họ không thể cứ phòng thủ bị động mãi như thế này. Sức mạnh của Thiên Diệu Ảnh là quá lớn, và việc hắn có thể điều khiển pháp khí hủy diệt từ xa, cùng với việc Hắc Thiết Vệ đã tràn vào thành, đã đẩy họ vào thế chân tường. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắng tĩnh tâm giữa biển lửa chiến trường. Tâm trí hắn phải đủ thanh tịnh để nghe được, để kết nối.

"Không thể cứ phòng thủ bị động thế này. Phải tìm cách khác!" Ý niệm đó xuyên qua tâm trí Tần Mặc, rõ ràng và kiên định. Hắn phải làm điều gì đó khác biệt, một điều mà Thiên Diệu Tôn Giả, với sự kiêu ngạo và định kiến về 'vật', không thể ngờ tới. Hắn đặt bàn tay phải lên mặt đất ẩm lạnh, lòng bàn tay áp sát vào những viên đá lát đường đã nhuốm màu thời gian và máu. Hắn tập trung toàn bộ tâm trí, gạt bỏ mọi tạp niệm, cố gắng lắng nghe ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Tiếng mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn, những giọt nước lạnh buốt quất vào mặt hắn qua khe hở của tòa thành, nhưng hắn dường như không cảm nhận được. Toàn bộ ý thức của hắn chìm sâu vào lòng đất, tìm kiếm sợi dây kết nối với linh hồn của thành trì.

Hắn cảm nhận được. Dù đang bị xé nát, bị hủy hoại, nhưng trong tận cùng của Thiết Giáp Thành Linh, vẫn còn đó một tia ý chí yếu ớt nhưng kiên cường, một lời thầm thì: "Ta... sẽ không bỏ cuộc." Đó không chỉ là ý chí của một thực thể duy nhất, mà là sự tổng hòa của hàng triệu ý chí nhỏ bé khác đang cùng tồn tại trong nó. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của từng viên đá, sự mệt mỏi của từng khối kim loại, sự khao khát được đứng vững của từng mảnh đất. Chúng không mạnh mẽ như một vị thần, không rực rỡ như một tu sĩ, nhưng chúng có một ý chí đơn giản, chân thành nhất: được là chính mình, được đứng vững, được tồn tại. Và trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc chợt hiểu ra.

***

Âm thanh chiến trường dường như lùi xa, trở thành một tiếng vọng mờ nhạt trong tâm trí Tần Mặc. Hắn đã chìm sâu vào trạng thái kết nối hoàn toàn với Thiết Giáp Thành Linh. Xung quanh hắn, Cổ Kiếm Hồn vẫn đang kiên cường chống trả Thiên Diệu Ảnh, tiếng kiếm khí va chạm chói tai. Hắc Phong vẫn gầm gừ, thân hình vạm vỡ như bức tường thép che chắn. Lục Vô Trần vẫn miệt mài duy trì trận pháp, mồ hôi và máu hòa lẫn trên khuôn mặt khắc khổ. Nhưng đối với Tần Mặc, tất cả chỉ là những đợt sóng dồn dập trên bề mặt một đại dương sâu thẳm mà hắn đang dần lặn xuống.

Hắn cảm nhận được Thiết Giáp Thành Linh. Không còn là một thực thể đau đớn và tuyệt vọng, mà là một ý thức rộng lớn, bao la, đang run rẩy và bối rối. Nó là một tổng hòa của vô số vật chất, nhưng lại tự nhận mình là một cá thể duy nhất, một cá thể đang bị tổn thương nặng nề. Nỗi đau thể xác và tinh thần đang giằng xé nó, khiến nó chỉ biết co cụm lại, cố gắng bảo vệ bản thân theo cách bản năng nhất.

"Không phải là 'trở thành'. Mà là 'là chính mình'. Thành phố không phải là một khối, Thành Linh!" Tần Mặc truyền ý niệm của mình một cách rõ ràng và mạnh mẽ, từng lời như những dòng suối mát lành rót vào tâm hồn đang khô cạn của Thiết Giáp Thành Linh. "Nó là hàng tỷ ý chí đang cùng tồn tại! Cảm nhận chúng! Liên kết chúng!"

Trong tâm trí của Thiết Giáp Thành Linh, một luồng chấn động nhẹ lan tỏa. "Ý chí... của đá... của đường... của tường thành... chúng cũng muốn tồn tại... muốn bảo vệ... Chúng là... ta?" Ý niệm của nó ban đầu còn bối rối, đầy hoài nghi, nhưng rồi dần dần bừng tỉnh, như một tia sáng xé tan màn đêm u tối. Nó đã luôn coi mình là một thực thể đơn nhất, một pháo đài thép, một ý chí phòng ngự tuyệt đối. Nó khao khát sức mạnh để bảo vệ, để chống lại sự hủy diệt. Nhưng nó chưa từng nghĩ đến việc chính những phần nhỏ bé nhất của nó, những viên gạch, những con đường, những thanh sắt, cũng có ý chí tồn tại riêng.

Tần Mặc kiên nhẫn dẫn dắt. Hắn mở rộng ý thức của Thiết Giáp Thành Linh, giúp nó cảm nhận sâu sắc hơn. Hắn chỉ cho nó thấy ý chí kiên định của viên đá lót đường đã chịu đựng bao nhiêu năm tháng mưa gió, ý chí bền bỉ của khối thép đã từng là một phần của lò rèn, ý chí vững chãi của nền móng đã chống đỡ toàn bộ tòa thành. Chúng không khao khát thăng tiên, không muốn biến thành một dạng sống cao cấp hơn. Chúng chỉ muốn được là chính chúng, được giữ vững hình hài, được thực hiện chức năng của mình. Và khi chúng bị tấn công, ý chí đơn giản đó biến thành một khát khao bảo vệ mạnh mẽ.

"Hãy cảm nhận sự kiên định của viên đá, sự sắc bén của kim loại, sự vững chãi của đất mẹ. Chúng không cần phải thay đổi bản chất để mạnh mẽ. Chúng mạnh mẽ vì chúng là chính chúng!" Tần Mặc truyền đi. "Ngươi không cần phải trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm bằng cách từ bỏ bản thân. Ngươi hãy là tổng hòa của tất cả những bản chất đó, Thành Linh. Ngươi là tất cả chúng, và tất cả chúng là ngươi."

Dưới bàn tay của Tần Mặc, mặt đất rung động một cách nhẹ nhàng, không còn là sự rung lắc của đau đớn mà là sự chuyển động của một ý chí đang thức tỉnh. Những mạch linh lực ngầm của thành trì, vốn đã được Lục Vô Trần và Tần Mặc khai thác trước đó, giờ đây như được bơm đầy một luồng sinh khí mới. Chúng không còn chỉ là những đường dẫn năng lượng, mà trở thành những sợi dây thần kinh của một cơ thể sống.

Thiết Giáp Thành Linh hít thở. Nó không có phổi, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự co giãn trong ý niệm của nó, như thể nó đang lần đầu tiên thực sự cảm nhận được cơ thể mình. Nó cảm nhận được ý chí của từng viên gạch bị nứt vỡ nhưng vẫn cố gắng bám trụ. Nó cảm nhận được ý chí của từng thanh sắt bị uốn cong nhưng vẫn không chịu gãy lìa. Nó cảm nhận được ý chí của từng hạt cát dưới chân, ý chí của từng sợi rêu bám trên tường. Chúng không phải là vật chất vô tri. Chúng là hàng tỷ ý chí nhỏ bé, cùng hòa quyện, cùng khao khát được tồn tại. Và khi chúng hợp lại, chúng tạo thành một sức mạnh phi thường – sức mạnh của sự kiên định bản chất.

Sự bối rối trong ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh dần biến mất, thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của nỗi sợ hãi. Nó không còn là một thực thể cô đơn phải chịu đựng nỗi đau. Nó là một tập hợp vô tận của những ý chí kiên cường, cùng nhau gánh chịu, cùng nhau chống trả. Ý chí của nó không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn linh hoạt hơn, phức tạp hơn, và quan trọng nhất, nó đã tìm thấy con đường "cân bằng bản chất" của chính mình.

Mưa phùn bắt đầu rơi lách tách trên những viên đá lạnh lẽo. Mùi đất ẩm và linh khí tinh khiết lan tỏa khắp nơi, xua đi phần nào mùi khói bụi và máu tanh. Toàn bộ Thiết Giáp Thành, dưới sự kết nối của Tần Mặc và sự thức tỉnh của Thành Linh, bắt đầu rung động một cách kỳ lạ. Đó không còn là tiếng rung chuyển của sự sụp đổ, mà là tiếng "thở" trầm thấp, mạnh mẽ của một thực thể khổng lồ đang thức tỉnh.

***

Khi Thiết Giáp Thành Linh hoàn tất quá trình "kết nối" và "thức tỉnh", toàn bộ Thiết Giáp Thành như bừng tỉnh khỏi giấc ngủ ngàn năm. Một luồng năng lượng vô hình nhưng mạnh mẽ lan tỏa khắp nơi, như một làn sóng sinh mệnh chạy qua từng viên gạch, từng thanh sắt, từng con đường. Tiếng kim loại "kẽo kẹt", tiếng đá "xê dịch" không còn là âm thanh của sự đổ nát, mà là tiếng động có chủ đích, có quy luật, như thể thành phố đang tự mình điều chỉnh, tự mình phản ứng.

Từ phía Tây Bắc, nơi pháp khí khổng lồ hình đinh ba đang từ từ tiến vào qua khe hở toang hoác, một cảnh tượng không thể tin được đã xảy ra. Những bức tường đổ nát, những khối đá vụn tưởng chừng như vô tri vô giác, đột ngột ngừng rơi. Chúng không chỉ ngừng rơi, mà còn bắt đầu dịch chuyển, như thể bị một bàn tay vô hình điều khiển. Những viên gạch vụn tự động xếp chồng lên nhau, tạo thành những bức tường chắn tạm thời. Những thanh sắt bị bẻ cong bật thẳng lại, rồi uốn lượn theo một hình dạng mới, tạo thành những rào chắn gai góc. Pháp khí khổng lồ của kẻ địch, đang mang theo ý chí hủy diệt, đột ngột bị chặn lại bởi một bức tường đá "mọc" lên bất ngờ từ chính lòng đất. Tiếng va chạm "ầm!" vang lên, nhưng không phải là tiếng vỡ vụn, mà là tiếng kim loại cứng rắn va vào đá kiên cố. Pháp khí bị lệch hướng, xẹt qua một bên, tạo thành một rãnh sâu trên mặt đất, nhưng không thể tiến sâu hơn.

"Cái gì thế này? Thành trì này... nó đang sống sao?" Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo đang giao chiến ác liệt với Cổ Kiếm Hồn, chợt thốt lên một tiếng đầy hoài nghi và kinh ngạc. Giọng nói của hắn, vốn luôn lạnh lùng và kiêu ngạo, giờ đây lộ rõ sự bối rối. Hắn chưa từng thấy một "vật" nào có thể làm được điều này. Theo lý lẽ của hắn, một thành trì chỉ là vật chất chết, cùng lắm là được "khai linh" để trở thành một pháo đài vững chãi. Nhưng đây... đây là một sự phản ứng tự phát, một sự sống động không thể giải thích bằng bất kỳ phép thuật hay trận pháp nào mà hắn biết.

Không chỉ ở tường thành, mà ngay trong lòng thành phố, nơi hàng trăm Hắc Thiết Vệ đã tràn vào, cũng xảy ra những thay đổi kinh hoàng. Những con đường lát đá đột ngột nhô lên, tạo thành những bậc thang hiểm trở, những bức tường chắn bất ngờ, chia cắt đội hình địch. Các Hắc Thiết Vệ, vốn quen với việc tiến quân trên địa hình bằng phẳng, giờ đây bị mắc kẹt trong một "mê cung" di động. Những khối thép dưới lòng đất trồi lên, biến thành lá chắn, đẩy lùi chúng. Có tên bị một viên gạch bay thẳng vào mặt, có tên bị một tấm thép đẩy văng vào đồng đội. Mùi khói bụi nồng nặc và mùi sắt tanh vẫn còn đó, nhưng giờ đây còn có thêm mùi linh khí tinh khiết dồi dào, như hơi thở của một sinh vật khổng lồ.

"Thành... thành phố đang tự bảo vệ! Một cách... không thể tin được!" Thủ Vệ trưởng Long Hổ, đang cùng Tô Lam chỉ huy quân lính địa phương chống tr�� Hắc Thiết Vệ, kinh ngạc nhìn những thay đổi đột ngột xung quanh. Nỗi tuyệt vọng ban đầu của y tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và một tia hy vọng bừng sáng. Y đã bảo vệ Thiết Giáp Thành cả đời, nhưng chưa từng thấy nó chiến đấu theo cách này. Khuôn mặt nghiêm nghị của y giãn ra, đôi mắt lóe lên sự phấn khích.

Tần Mặc đứng giữa, bàn tay vẫn đặt trên mặt đất, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Hắn là người điều phối, là sợi dây liên kết giữa Thiết Giáp Thành Linh và ý chí tồn tại của vạn vật cấu thành nó. Hắn cảm nhận được sự phấn khích của Thành Linh, sự quyết tâm của từng viên đá, từng khối sắt, từng con đường. Chúng không còn là những vật chất vô tri, chúng là một đội quân, một phòng tuyến sống động, chiến đấu theo ý chí bản chất của mình.

"Đừng để chúng có cơ hội!" Cổ Kiếm Hồn gầm lên, tận dụng sự bối rối của Thiên Diệu Ảnh. Lão tung ra những nhát kiếm dồn dập hơn, kiếm khí xoáy thành lốc, ép Thiên Diệu Ảnh vào thế bị động. Mái tóc bạc phơ của lão bay phấp phới, ánh mắt sắc bén như chim ưng không rời khỏi kẻ địch.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, cũng không chút do dự. Nàng dẫn đầu nhóm binh lính còn lại, phối hợp ăn ý với các "phòng tuyến sống" mới. Nàng ra lệnh cho quân lính lợi dụng những bức tường đá đột ngột nhô lên làm chỗ ẩn nấp, rồi bất ngờ tấn công kẻ địch đang hoảng loạn. Thanh kiếm cổ bên hông nàng rút ra, ánh kiếm lóe lên sắc lạnh, mỗi nhát chém đều chính xác và mạnh mẽ, đẩy lùi đám Hắc Thiết Vệ đang cố gắng tiến sâu. Nàng cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu của thành phố, một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho Tần Mặc dâng lên trong lòng.

Mộc Thạch, thân hình khổng lồ làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm chạp nhưng kiên định, di chuyển đến những điểm yếu đang bị tấn công, dùng thân mình gia cố các rào chắn vừa được tạo ra. Nó như một phần mở rộng của chính thành phố, một chiến binh khổng lồ được sinh ra từ lòng đất. Tiếng "rắc... rắc..." phát ra từ cơ thể nó khi nó di chuyển, nhưng đó là âm thanh của sức mạnh, không phải của sự yếu đuối.

Bích Thủy Tinh Linh, thân hình trong suốt như nước, linh hoạt lướt đi giữa các khe hở và kẽ nứt. Nàng tạo ra những dòng xoáy nước đột ngột, làm trơn trượt mặt đất, cản đường Hắc Thiết Vệ. Nàng luồn lách vào những ngóc ngách hẹp nhất, tạo ra những đợt sóng nhỏ đẩy lùi kẻ địch, đôi mắt long lanh như giọt sương giờ đây ánh lên sự vui vẻ và tinh nghịch. "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại," ý niệm của nàng vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời khẳng định cho con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi.

Tần Mặc, như một nhạc trưởng tài ba, điều phối bản giao hưởng phòng ngự của Thiết Giáp Thành. Hắn không cần phải ra lệnh bằng lời, chỉ bằng ý niệm. Thành Linh, nay đã "thức tỉnh", đáp lại mọi tín hiệu của hắn, biến những ý chí nhỏ bé thành hành động cụ thể. Ánh sáng xanh tím chói lòa từ pháp khí địch vẫn còn đó, nhưng không còn là mối đe dọa trực tiếp. Tiếng gió rít qua khe hở tường thành vẫn còn, nhưng giờ đây nó như tiếng reo hò của một chiến thắng sắp đến. Tiếng mưa phùn lách tách trên đầu Tần Mặc, làm ướt mái tóc đen nhánh của hắn, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa hy vọng trong đôi mắt sâu thẳm.

Thiên Diệu Ảnh gầm gừ, sự kiêu ngạo ban đầu đã biến thành giận dữ tột độ. Hắn không thể tin được một 'vật' lại có thể vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hắn, lại có thể phản ứng theo cách này. Hắn đã đánh giá thấp Tần Mặc, đánh giá thấp cái gọi là "cân bằng bản chất" này. Hắn không biết rằng, hắn đang đối mặt với không chỉ một thành trì, mà là một ý chí sống động, một tập hợp của hàng tỷ khao khát được tồn tại, được bảo vệ.

Giờ đây, Thiết Giáp Thành không còn là một pháo đài vô tri. Nó đã trở thành một cơ thể sống, một thực thể đang hít thở và chiến đấu. Nó là bằng chứng hùng hồn nhất cho triết lý của Tần Mặc: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Nhưng khi vạn vật được là chính nó, được giữ vững bản chất và cùng nhau liên kết, chúng sẽ tạo nên một sức mạnh không thể lay chuyển, m��t phòng tuyến sống động mà không thế lực nào có thể dễ dàng xuyên phá. Cuộc chiến vẫn còn khốc liệt, nhưng trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc biết rằng họ đã tìm thấy một con đường. Một con đường không cần phải "lên tiên", nhưng vẫn đủ sức chống lại cả thiên uy. Và Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đứng sau tất cả, chắc chắn sẽ phải nhận ra rằng, hắn đang đối mặt với một loại sức mạnh hoàn toàn mới, một loại sức mạnh mà hắn chưa từng biết đến trong lịch sử tu hành của mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free