Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 813: Hồi Ức Thép: Thanh Kiếm và Tấm Khiên Cùng Tấm Lòng

Bình minh đã thực sự ló dạng, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không mang theo sự ấm áp dịu dàng thường thấy. Ánh sáng vàng cam gay gắt chiếu rọi lên những vết tích của cuộc chiến khốc liệt đêm qua, lên những mảng tường thành bị xé toạc, những con đường còn vương vãi mảnh vỡ của đá và thép. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, hòa quyện với mùi khói khét và mùi sắt tanh nồng, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, nặng trĩu nhưng cũng đầy sức sống.

Trong cái không khí giao thoa giữa tàn phá và tái sinh ấy, Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần, Hắc Phong, và Thủ Vệ trưởng Long Hổ đang đi dọc theo tuyến phòng thủ Tây Bắc – nơi chịu thiệt hại nặng nề nhất. Họ không đi quá nhanh, mỗi bước chân đều chứa đựng sự cẩn trọng và suy tư. Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng vết nứt trên đá, từng mảnh vỡ của kim loại. Hắn lắng nghe, không chỉ bằng tai mà bằng cả ý chí, cảm nhận dòng chảy âm thầm của sự phục hồi đang len lỏi khắp thành.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rực lửa quyết tâm, khẽ khàng chỉ vào những khu vực bị tàn phá nặng nề. Giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra như nén lại bao cảm xúc: "Thành chủ, thiệt hại nặng nề nhất là ở khu Tây Bắc này. Tường thành bị xuyên phá, các tháp canh cũng đổ nát. Nhưng chúng tôi đã giữ vững được. Người dân... họ đã chiến đấu như những chiến binh thực thụ." Hắn nói, đôi mắt lướt qua những người dân đang miệt mài dọn dẹp, gương mặt lem luốc nhưng không hề nản chí. Những người đàn ông vạm vỡ đang khuân vác đá, những phụ nữ và trẻ em nhặt nhạnh mảnh vụn, mọi người đều chung tay, không ai oán thán. Tiếng va chạm của xẻng, tiếng c��� rửa, tiếng trò chuyện khẽ khàng, tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tái thiết.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hướng về phía những người dân đang làm việc. "Sức mạnh của Thiết Giáp Thành không chỉ nằm ở lớp giáp thép, Long Hổ. Nó nằm ở ý chí kiên cường của mỗi người dân, và ở ý chí không ngừng nghỉ của chính Thành Linh." Hắn khẽ nói, lời lẽ không cao giọng nhưng chứa đựng sức nặng của một chân lý. Hắn cảm nhận được, từ tận sâu thẳm lòng đất, một luồng ý niệm ấm áp, bền bỉ đang lan tỏa. Đó là ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, một ý chí không chỉ muốn bảo vệ mà còn muốn chữa lành, muốn tái sinh. Những mảnh vỡ đá, những thanh sắt cong vênh, dưới sự dẫn dắt vô hình của Thành Linh, dường như đang tự dịch chuyển, tự kết nối lại, dù chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ.

Tô Lam, nàng đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng tinh anh dõi theo từng hành động của những người dân và sự chuyển động tinh tế của thành trì. Vẻ mặt nàng vẫn còn thoáng nét kinh ngạc. "Tôi vẫn không thể tin được sức mạnh của Thành Linh khi nó kết nối với từng viên gạch, từng phiến đá. Đây là một loại hình phòng thủ chưa từng thấy. Khác hẳn với những pháp trận hay kết giới mà chúng ta vẫn biết." Nàng khẽ thốt, giọng nói mang theo sự suy ngẫm sâu sắc. Trong tâm trí nàng, những lời của Bích Thủy Tinh Linh lại vang vọng: "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại." Giờ đây, nàng hiểu rằng, sự vĩ đại không nhất thiết phải đến từ sức mạnh hủy diệt hay sự bành trướng vô hạn, mà có thể đến từ sự kiên định với bản chất, từ sự gắn kết hài hòa.

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây đã bớt đi phần nào sự chán nản, thay vào đó là một vẻ tò mò, gần như ngưỡng mộ. Y không nói nhiều, chỉ khẽ thở dài, nhưng ánh mắt y dõi theo Tần Mặc và những người dân với một sự tập trung hiếm thấy. Y đang chứng kiến một điều gì đó vượt xa mọi giáo điều tu luyện y từng biết, một điều khiến y phải tự vấn về ý nghĩa thực sự của sự sống và mục đích của tu hành. Hắc Phong, con sói khổng lồ, điềm tĩnh bước đi bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét ngang dọc, bảo vệ không gian xung quanh. Nó thỉnh thoảng gầm gừ khẽ, như một lời nhắc nhở rằng nguy hiểm vẫn có thể rình rập, nhưng trong tiếng gầm ấy còn có sự bình yên hiếm thấy, một sự tin tưởng tuyệt đối vào chủ nhân của mình.

Thiết Giáp Thành Linh, với ý niệm được Tần Mặc dẫn dắt và được củng cố bởi ý chí kiên cường của cư dân, không còn là một pháo đài vô tri cứng nhắc. Nó đã trở thành một cơ thể sống, biết đau đớn, biết phục hồi, và quan trọng hơn, biết yêu thương. Những viên gạch vụn, những mảnh kim loại gỉ sét, dưới sự điều khiển của ý niệm đó, không chỉ được lắp ghép lại một cách máy móc. Chúng dịch chuyển một cách hữu cơ, hòa quyện vào nhau, lấp đầy những lỗ hổng, nhưng không hề mất đi bản chất của mình. Từng vết nứt được vá lành, từng mảng tường đổ nát được dựng lại, không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự giao tiếp thầm lặng giữa các "vật tính", tạo thành một chỉnh thể kiên cố hơn, sống động hơn bao giờ hết. Thành phố không chỉ là một pháo đài vật chất, mà còn là một trái tim đập mãnh liệt, một biểu tượng của sự kiên cường và ý chí đoàn kết. Mặt trời lên cao hơn, rải những tia nắng ấm áp xuống. Dù vẫn còn đó dấu vết của cuộc chiến, nhưng trong lòng Thiết Giáp Thành, một niềm hy vọng mới đã nhen nhóm, một ý chí sống động hơn bao giờ hết.

***

Buổi chiều buông xuống, mang theo một làn gió nhẹ, xua đi phần nào sự oi ả của ban trưa. Trong một không gian yên tĩnh và trầm mặc hơn bên trong Thiết Giáp Thành, cách xa những công việc tái thiết đang diễn ra, Tần Mặc đang ngồi tại Tàng Khí Các. Đây là một tòa nhà đá kiên cố, bên trong có những giá treo đầy vũ khí cổ xưa, những tủ kính trưng bày pháp bảo đã phủ bụi thời gian. Không khí nơi đây mang mùi sắt đặc trưng, mùi dầu bảo quản và một chút linh khí nồng đậm, tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị, đầy huyền bí.

Giữa Tần Mặc là Thiết Giáp Thành Linh, không hiện hình vật lý mà tồn tại dưới dạng một luồng ý niệm mạnh mẽ, bao trùm không gian. Luồng ý niệm này giờ đây đã ổn định hơn rất nhiều, không còn những chấn động hỗn loạn như lúc trước, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, mang theo chút suy tư. Đối diện với nó là Cổ Kiếm Hồn, bán thực thể của thanh kiếm cổ xưa. Ánh sáng thép lạnh lẽo nhưng không còn mang sát khí, mà thay vào đó là một vẻ uy nghi, trầm ổn. Thanh kiếm vẫn nằm trên giá, nhưng linh hồn của nó đã hiện hữu, tỏa ra một khí tức thâm trầm, như một lão giả đã chứng kiến bao thăng trầm của thế sự. Lục Vô Trần và Tô Lam đứng cách đó không xa, giữ một khoảng cách kính cẩn, lắng nghe trong im lặng. Tô Lam, đôi mắt phượng chăm chú nhìn vào Cổ Kiếm Hồn, dường như đang cố gắng giải mã những bí ẩn nằm sâu trong bản chất của một linh khí đã trải qua hàng vạn năm. Lục Vô Trần, ánh mắt y mang theo sự tập trung cao độ, lắng nghe từng lời, từng ý niệm được truyền tải, cố gắng thấu hiểu triết lý mà Tần Mặc đang vun đắp.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt, truyền đi một ý niệm nhẹ nhàng, trực tiếp đến Thành Linh. "Thành Linh, ngươi cảm thấy thế nào sau trận chiến đêm qua? Và sau khi hiểu về 'linh hồn' của mình?"

Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, và cả những người xung quanh, dù không thành tiếng, nhưng lại rõ ràng như một lời thì thầm bên tai. "Ta... cảm thấy một sự rõ ràng mới. Sức mạnh đến từ sự gắn kết, từ tình yêu. Từ ý chí kiên cường của những người dân. Nhưng... sự bảo vệ đó liệu có đủ kiên cố? Liệu có đủ để chống lại sự hủy diệt mà Thiên Diệu Tôn Giả mang tới? Ta sợ rằng, một ngày nào đó, ý chí của ta sẽ không đủ vững vàng để đối mặt với sự tàn bạo của 'Thăng Tiên'." Ý niệm đó mang theo một chút bối rối, một chút lo lắng cố hữu của một pháo đài luôn khao khát sự bất hoại. Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng đâu đó trong Tàng Khí Các, như Thành Linh đang tự điều chỉnh, tự tìm kiếm câu trả lời.

Cổ Kiếm Hồn, vốn im lặng, lúc này ánh sáng thép của nó khẽ rung động, như một tiếng thở dài trầm ấm của ngàn năm lịch sử. Giọng nói của nó, trầm ấm mà sắc bén, vang lên trong tâm trí mọi người, không phải bằng âm thanh vật lý mà bằng một luồng ý niệm thâm sâu. "Ngươi lo lắng về sự kiên cố, về việc phải là một tấm khiên bất hoại. Ta từng... cũng chỉ muốn trở thành lưỡi kiếm sắc bén nhất, chém đứt mọi thứ cản đường. Ta tin rằng chỉ có hủy diệt mới là sức mạnh tối thượng, là con đường duy nhất để tồn tại trong cái thế giới khắc nghiệt này." Có một thoáng hoài niệm lướt qua ý niệm của Cổ Kiếm Hồn, như nó đang nhìn lại hàng ngàn năm giết chóc, hàng ngàn năm của một bản ngã chỉ biết đến sự sắc bén và tàn phá.

"Khi ấy, ta không hiểu. Ta nghĩ rằng sự mềm yếu chính là cái chết, sự bảo vệ chỉ là sự hèn nhát. Ta đã vung kiếm, đã chém giết vô số kẻ địch, đã nhuộm máu bản thân và cả những chiến trường mà ta đi qua. Ta đã trở thành một thần binh đáng sợ, một biểu tượng của sự hủy diệt không thể ngăn cản." Giọng của Cổ Kiếm Hồn mang theo một chút bi tráng của quá khứ, một quá khứ mà nó đã từng kiêu hãnh, nhưng giờ đây nhìn lại, lại thấy ẩn chứa bao nhiêu sai lầm và sự cô độc. "Nhưng, khi ta được Tần Mặc chỉ dẫn, khi ta hiểu về 'ý chí tồn tại' và 'cân bằng bản chất', ta nhận ra, một lưỡi kiếm chỉ thực sự sắc bén khi nó biết bảo vệ. Không phải bảo vệ bằng cách ẩn mình trong vỏ bọc, mà là bảo vệ bằng cách lựa chọn mục tiêu, bằng cách trở thành điểm tựa cho những gì cần được giữ gìn. Sự bảo vệ đó... không hề yếu ớt. Nó đòi hỏi sự kiên định hơn cả việc chém giết. Nó đòi hỏi một ý chí mạnh mẽ hơn cả khát khao hủy diệt. Vì hủy diệt có thể dễ dàng, nhưng giữ gìn lại cần đến cả một trái tim."

Tần Mặc khẽ gật đầu, bổ sung lời Cổ Kiếm Hồn bằng ý niệm của chính mình. "Cổ Kiếm Hồn đã từng đối mặt với lựa chọn giữa việc trở thành thần binh hủy diệt hay một linh vật bảo vệ. Kinh nghiệm của nó có thể giúp ngươi hiểu rõ hơn về con đường của mình, Thành Linh. Rằng sự kiên cố không phải là sự bất biến, mà là khả năng thích nghi, khả năng chữa lành, và trên hết, là khả năng gắn kết."

Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh chấn động nhẹ, không phải vì đau đớn mà vì sự thấu hiểu đột ngột, như một dòng nước mát lạnh chảy qua tâm hồn. Sự bối rối trong ý niệm của nó dần tan biến, thay vào đó là một sự bình yên, một sự chấp nhận. "Ta... ta hiểu. Một tấm khiên không chỉ để đỡ đòn, mà còn phải là một phần của ý chí bảo vệ. Của một ngôi nhà... Nơi mọi thứ đều có ý nghĩa, đều có giá trị, và đều muốn được là chính nó. Ta không cần phải trở thành bất khả xâm phạm để bảo vệ. Ta chỉ cần là một phần của ngôi nhà này, của những ý chí này, và ta sẽ kiên cố hơn bao giờ hết." Ý niệm của Thành Linh dần trở nên rõ ràng hơn, vững vàng hơn, như thể nó đã tìm thấy con đường của chính mình giữa mê cung của những tư tưởng. Mùi sắt lạnh lẽo trong Tàng Khí Các dường như cũng trở nên ấm áp hơn, hòa quyện với linh khí từ những pháp bảo cổ xưa.

Tô Lam và Lục Vô Trần đều cảm nhận được sự chuyển biến trong ý niệm của Thành Linh. Tô Lam, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Nàng đã từng chứng kiến những thần binh mạnh mẽ, những pháp khí hủy diệt, nhưng chưa bao giờ thấy một 'vật' nào có thể tự chuyển hóa bản chất của mình một cách sâu sắc như Cổ Kiếm Hồn, hay giác ngộ về ý nghĩa tồn tại như Thiết Giáp Thành Linh. Lục Vô Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên khuôn mặt khắc khổ của y. Y đã tìm thấy một phần câu trả lời cho những hoài nghi của mình, một con đường khác để tồn tại, để ý nghĩa, không phải là sự truy cầu vô độ, mà là sự cân bằng.

Cổ Kiếm Hồn, ánh sáng thép của nó dần trở nên dịu hơn, như một lời chúc phúc thầm lặng. Nó đã truyền lại kinh nghiệm của mình, không phải bằng sự áp đặt, mà bằng sự thấu hiểu. Nó đã giúp Thiết Giáp Thành Linh nhìn thấy rằng, dù bản chất là kiếm hay là khiên, mục đích cuối cùng không phải là hủy diệt hay trở nên bất hoại, mà là bảo vệ những gì đáng giá. Sự kết nối sâu sắc giữa Cổ Kiếm Hồn và Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây, không chỉ là sự truyền đạt kinh nghiệm, mà là sự gắn kết của hai ý chí, hai bản chất khác biệt nhưng cùng hướng về một mục tiêu: sự cân bằng. Điều này hứa hẹn một hình thái phòng thủ hoặc tấn công độc đáo, kết hợp giữa sự sắc bén và sự kiên cố, một điều mà các thế lực tu sĩ chắc chắn chưa từng lường trước.

Tần Mặc biết, cuộc trò chuyện này chỉ là bước khởi đầu. Thiết Giáp Thành Linh sẽ không chỉ là một pháo đài vật chất, mà sẽ trở thành một "cơ thể sống" có ý thức, biết học hỏi và thích nghi, trở thành một biểu tượng mạnh mẽ hơn nữa cho con đường cân bằng. Kinh nghiệm của Cổ Kiếm Hồn, với tư cách là một "vật" đã thay đổi bản chất từ hủy diệt sang bảo vệ, sẽ là một yếu tố quan trọng trong việc cảm hóa hoặc đối phó với các "vật" khác đang bị tha hóa bởi con đường "thăng tiên" cực đoan. Thiên Diệu Tôn Giả, và các thế lực tu sĩ khác, sẽ sớm nhận ra sự nguy hiểm của triết lý Tần Mặc và liên minh "vật-người" đang hình thành, dẫn đến những hành động quyết liệt và tàn bạo hơn. Nhưng giờ đây, với sự giác ngộ của Thành Linh, với sự kiên định của Cổ Kiếm Hồn và sự đoàn kết của tất cả, Thiết Giáp Thành đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào ập đến. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng niềm tin vào bản chất, vào sự cân bằng, đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free