Vạn vật không lên tiên - Chương 817: Hội Nghị Thép: Ý Chí Thành Trì Bất Diệt
Tầng sâu nhất của Thiết Giáp Thành, nơi những bức tường đá sừng sững ôm trọn một không gian rộng lớn, kiên cố và vang vọng, giờ đây không chỉ là một pháo đài phòng thủ mà còn là trái tim đang đập của một ý chí mới. Phòng chỉ huy, được đục sâu vào lòng đất, tránh xa mọi ánh sáng bên ngoài, chỉ được thắp sáng bởi những ngọn đèn linh thạch mờ ảo, hắt lên vách đá những bóng hình chập chờn. Không khí nơi đây nặng nề, không phải vì bụi bặm hay sự ngột ngạt của không gian kín, mà bởi áp lực vô hình từ mối hiểm họa đang lơ lửng, cùng sự nghiêm trọng của những quyết định sắp được đưa ra.
Đêm đã về khuya, gió rít từng hồi qua các khe đá và công trình đổ nát ở phía trên mặt đất, tạo nên một bản giao hưởng u uẩn, bi tráng cho thành trì đang o���n mình chống chọi. Tiếng kim loại va chạm khẽ khàng từ những bộ phận cơ khí ẩn mình trong lòng thành, cùng tiếng bước chân khẽ khàng của các thủ vệ tuần tra, như những nhịp đập chậm rãi của một sinh vật khổng lồ. Mùi sắt nồng nặc, mùi đá cổ đã phong hóa từ hàng ngàn năm, cùng cái lạnh lẽo thấu xương của đêm sâu, len lỏi vào từng ngóc ngách, gợi lên một cảm giác vừa trang trọng, vừa u ám. Tuy nhiên, dù căng thẳng, mọi hoạt động đều diễn ra một cách có trật tự, hiệu quả, chứng tỏ sự kiên cường và kỷ luật đã thấm sâu vào huyết quản của những người nơi đây.
Tần Mặc đứng trước một bản đồ chiến lược ba chiều được chiếu sáng lấp lánh giữa trung tâm phòng chỉ huy. Các điểm yếu, điểm mạnh của Thiết Giáp Thành, cùng những đường nét linh mạch ẩn sâu, hiện lên rõ ràng như những dòng chảy sinh mệnh. Hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, phù hợp với s�� nghiêm túc của cuộc họp. Trang phục vải thô đơn giản, màu sắc nhã nhặn, không chút hoa mỹ, càng làm nổi bật sự bình dị nhưng kiên định của hắn.
Dưới chân hắn, Hắc Phong nằm cuộn tròn, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ rực là sáng quắc, quét khắp lượt những người có mặt. Đôi tai nó khẽ giật giật, không ngừng lắng nghe thứ gì đó vô hình, một sự biến đổi tinh tế trong linh khí mà chỉ những loài vật nhạy cảm như nó mới có thể cảm nhận. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như muốn cảnh báo về một mối nguy hiểm nào đó mà nó cảm nhận được. Bỗng nhiên, nó ngóc đầu dậy, khịt khịt mũi về một hướng cụ thể trên bản đồ, nơi những đường linh mạch tụ họp tại một điểm trọng yếu của thành, rồi lại gầm gừ một tiếng nhẹ, như một lời khẳng định cho điều mà nó vừa cảm nhận.
"Tình hình đã thay đổi," Tần Mặc cất giọng, phá vỡ sự im lặng bao trùm. Giọng hắn trầm ổn, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành. "Kẻ địch không còn chỉ nhắm vào bức tường vật lý của chúng ta nữa." Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc: Tô Lam, Lục Vô Trần, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, Thiết Giáp Phụ Tá, cùng với ý niệm mạnh mẽ của Cổ Kiếm Hồn và Thiết Giáp Thành Linh đang bao trùm cả không gian. Hắn cảm nhận được sự lo lắng âm ỉ trong lòng mỗi người, nhưng sâu thẳm hơn là một sự kiên cường không lay chuyển.
Tô Lam tiến lên một bước, thanh kiếm cổ bên hông nàng như một phần của cơ thể, ánh lên vẻ sắc bén và kiên định. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, tinh xảo, nhưng không hề làm mất đi vẻ mạnh mẽ, dứt khoát của một kiếm khách. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng nhìn thẳng vào bản đồ, thấu suốt những dòng chảy linh khí đang biểu thị trên đó. "Ta cảm nhận được một sự vặn vẹo trong linh khí, như thể chúng đang cố gắng thao túng bản chất của vạn vật." Giọng nàng thanh thoát nhưng đầy suy nghĩ, từng lời nói đều mang tính logic cao, tập trung vào bản chất vấn đề. "Không phải là phá hủy, mà là bẻ cong, ép buộc." Nàng nắm chặt chuôi kiếm, cảm giác về sự cưỡng ép này dấy lên một sự phản kháng mãnh liệt trong lòng nàng. Nàng từng là một tu sĩ, hiểu rõ khát vọng thăng tiến, nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến những bi kịch của việc "thoát ly bản chất", nàng đã thấu hiểu sự nguy hiểm của việc cưỡng ép.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ thở dài. Dáng người gầy gò của y tựa vào vách đá, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự chán nản và hoài nghi về con đường tu luyện mà y đã từng theo đuổi. "Thiên Diệu Tôn Giả không chấp nhận thất bại. Sự hoài nghi đã nảy sinh trong hàng ngũ của chúng, nhưng như Cổ Kiếm Hồn đã cảnh báo, điều đó không có nghĩa là chúng sẽ từ bỏ. Ngược lại, chúng sẽ càng tìm mọi cách để chứng minh sự đúng đắn của mình, dù là bằng phương pháp cực đoan nhất." Giọng y trầm, yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sự mệt mỏi và hoài nghi về ý nghĩa của cuộc sống. Y đã chứng kiến quá nhiều, hiểu rõ bản chất cố chấp của những kẻ đã đặt niềm tin tuyệt đối vào con đường "thăng tiên". Y nhớ lại những lời của Cổ Kiếm Hồn từ chương trước, về việc những kẻ mù quáng sẽ tìm cách tàn bạo hơn để dập tắt sự phản kháng. "Chúng sẽ tìm cách tấn công vào gốc rễ, vào chính 'ý chí tồn tại' của Thiết Giáp Thành."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt sâu thẳm của hắn dừng lại trên biểu tượng của Thiết Giáp Thành Linh trên bản đồ. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn không hiện hình nhưng ý niệm của y đang bao trùm cả không gian, trầm ổn và sắc bén như chính bản chất của một thanh kiếm cổ. Ý niệm của Cổ Kiếm Hồn cộng hưởng với lời nói của Lục Vô Trần, như một lời xác nhận cho những gì sắp xảy ra. "Đúng vậy. Chúng đã hiểu rằng sức mạnh của Thiết Giáp Thành không chỉ nằm ở những bức tường thép, mà là ở 'ý chí tồn tại' của nó, ở cái 'linh hồn' mà chúng ta đã cùng nhau vun đắp. Họ sẽ không còn tấn công vào vật chất bên ngoài, mà sẽ tìm cách bẻ gãy ý chí, thao túng bản chất, biến Thiết Giáp Thành thành một công cụ vô tri, một pháo đài rỗng tuếch không còn linh hồn."
Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong căn phòng chỉ huy, không chỉ là một phân tích chiến thuật, mà còn là một tuyên ngôn triết lý. Nó đi thẳng vào trọng tâm của cuộc chiến này: không phải là chiến tranh của sức mạnh đơn thuần, mà là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và của quyền được là chính mình. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào biểu tượng của Thiết Giáp Thành Linh trên bản đồ. Ngay lập tức, một luồng sáng mờ ảo, ấm áp nhưng kiên cường từ biểu tượng đó lan tỏa, như thể Thành Linh đang cộng hưởng mạnh mẽ với lời nói của hắn, khẳng định sự tồn tại và ý chí của chính mình. Sự vặn vẹo trong linh khí mà Tô Lam cảm nhận được, chính là dấu hiệu của loại tấn công này: một sự "khai linh cưỡng bức" ở tầng sâu hơn, nhằm phá hủy hoàn toàn ý chí tự do của Thiết Giáp Thành Linh, biến nó thành một công cụ phục tùng ý muốn của Thiên Diệu Tôn Giả.
Cổ Kiếm Hồn, không hiện hình mà chỉ là một luồng ý niệm mạnh mẽ, trầm ổn tựa vào góc phòng, khẽ rung lên. Một âm thanh trầm thấp, như tiếng thở dài của kim loại, hoặc một lời xác nhận từ sâu thẳm quá khứ, vang vọng nhẹ trong tâm trí mọi người. Y đã trải qua quá nhiều biến cố, đã chứng kiến vô số vật thể bị bẻ cong ý chí, bị cưỡng ép vào những con đường không phải của chúng. Y hiểu rõ sự nguy hiểm của loại tấn công này hơn ai hết. "Kẻ thù sẽ không chỉ dùng linh lực, mà còn dùng những lời lẽ dụ dỗ, những lời hứa hẹn về sức mạnh, về sự 'thăng cấp' để phá hoại từ bên trong," ý niệm của Cổ Kiếm Hồn vang lên trong tâm trí Tần Mặc, sau đó truyền đến mọi người như một luồng gió lạnh. "Chúng sẽ gieo rắc sự hoài nghi vào chính bản chất của Thiết Giáp Thành, khiến nó tự chất vấn sự tồn tại của mình."
Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây không còn chỉ là một pháo đài vô tri, mà đã trở thành một sinh thể có ý thức, một "vật" biết cảm nhận và suy nghĩ, đã thực sự thấu hiểu ý niệm "nhà" và "linh hồn" mà Tần Mặc đã gợi mở. Ý niệm của nó, vốn lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, giờ đây mang thêm một tầng sâu của sự kiên định, của tình yêu thương dành cho những người đang sống dưới mái nhà của nó. Nó phản chiếu ý chí của Tần Mặc, đồng thời cũng tự phản chiếu ý chí của chính mình. Nó nhận ra rằng, bản chất phòng thủ của nó không phải là một sự tồn tại đơn độc, mà là sự bảo vệ cho một cộng đồng, cho một mái nhà, cho những sinh linh đang gửi gắm niềm tin vào nó. "Ta sẽ không để chúng làm điều đó," ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng, không phải bằng lời nói, mà bằng một cảm giác vững chãi, kiên cường lan tỏa khắp căn phòng, xuyên qua từng bức tường đá, thấm sâu vào lòng đất. "Bản chất của ta là bảo vệ. Ý chí của ta là một mái nhà."
Lục Vô Trần nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt có phần sáng hơn. "Vậy ra, chúng không chỉ muốn chiếm đoạt, mà còn muốn bẻ cong bản chất của thành trì này. Một phương pháp khai linh cưỡng bức ở tầng sâu hơn... Một cuộc chiến giữa triết lý và triết lý, giữa ý chí và ý chí." Y gật đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên khuôn mặt khắc khổ, như thể y đã tìm thấy một điều gì đó ý nghĩa trong cuộc chiến không ngừng nghỉ này. Sự hoài nghi trong y vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là sự chán nản mà là sự thận trọng, sự đ��nh giá sâu sắc hơn về con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ dùng mọi thủ đoạn để bẻ gãy ý chí của Thiết Giáp Thành, biến nó thành một con rối vô tri."
Tần Mặc quay sang Thủ Vệ trưởng Long Hổ, người lính vạm vỡ với khuôn mặt nghiêm nghị và vết sẹo trên má. Long Hổ đứng thẳng tắp, thân hình cao lớn, vạm vỡ, mặc giáp trụ nặng nề, toát lên sự trung thành và quyết đoán. "Thủ Vệ trưởng," Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy uy tín. "Chúng ta cần củng cố không chỉ phòng tuyến vật lý, mà còn là linh hồn của thành trì này. Ngươi hiểu ý ta chứ?"
Long Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Tôi hiểu, thưa Tần Mặc. Chúng tôi sẽ không chỉ sửa chữa tường thành, mà còn củng cố tinh thần, ý chí của từng binh sĩ, từng người dân. Chúng tôi sẽ bảo vệ Thiết Giáp Thành, bảo vệ mái nhà của chúng tôi bằng mọi giá." Giọng hắn trầm hùng, vang vọng, thể hiện sự quyết tâm không lay chuyển. Hắn đã chứng kiến sự thay đổi của Thiết Giáp Thành Linh, đã cảm nhận được ý chí sống động của nó, và điều đó đã củng cố thêm niềm tin của hắn vào cuộc chiến này.
Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm một bản đồ chi tiết, cũng bước tới. "Chúng tôi đã lên kế hoạch chi tiết cho việc phân bổ lực lượng, gia c��� các trận pháp phòng ngự. Đặc biệt là những trận pháp có khả năng chống lại sự xâm nhập của ý niệm và linh khí xấu. Mọi việc đều phải theo quy củ." Giọng hắn cẩn trọng, lo lắng, nhưng cũng đầy nỗ lực để duy trì trật tự. Hắn là người quản lý hậu cần và các công việc hành chính của thành phố, và y hiểu rằng, một kế hoạch chi tiết, có tổ chức là chìa khóa để chống lại một kẻ thù mạnh mẽ.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt lướt qua những gương mặt kiên định. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ gian nan hơn bất cứ cuộc chiến nào trước đây. Nó không chỉ là sự đối đầu giữa các cường giả, mà là sự đối đầu giữa hai triết lý sống. Một bên là sự truy cầu vô độ, cưỡng ép vạn vật vào con đường "thăng tiên" mù quáng. Một bên là sự tôn trọng bản chất, quyền được là chính mình, và con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi. "Hãy truyền lệnh xuống, không chỉ củng cố tường thành, mà còn củng cố niềm tin. Hãy cho vạn vật biết, chúng ta chiến đấu không phải vì sức mạnh, mà vì quyền được tồn tại, được là chính mình."
Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng một lần nữa, nhưng giờ đây, nó không còn là sự tĩnh lặng của sự lo lắng, mà là sự tĩnh lặng của sự tập trung, của quyết tâm. Tần Mặc nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh sắp sửa ló dạng. Hắn biết, cuộc đối đầu sắp tới sẽ quyết định số phận của Thiết Giáp Thành, và có thể là cả tương lai của Huyền Vực. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có một Thành Linh biết thở, biết cảm nhận, và quan trọng hơn, biết bảo vệ. Hắn có những đồng minh kiên trung, đã thấu hiểu con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi. Và hắn có một hy vọng, dù mong manh, rằng những mầm mống hoài nghi kia sẽ lớn lên, và rằng sẽ có những người khác bắt đầu tìm kiếm một con đường không cần phải "thăng tiên" một cách mù quáng, mà vẫn giữ được bản chất và sự vĩ đại của chính mình.
Gần sáng, không khí bên ngoài phòng chỉ huy trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng cũng trong lành hơn, khi tiếng gió rít bên ngoài dịu đi, chỉ còn lại những tiếng nói chuyện trầm thấp và tiếng giấy xào xạc từ các phụ tá đang ghi chép mệnh lệnh. Ánh sáng từ bản đồ chiến lược giờ đây chiếu lên khuôn mặt mỗi người, phản chiếu sự tập trung, nhưng đôi khi cũng là một chút băn khoăn. Mùi sắt, đá, và một chút hương thảo mộc từ túi thuốc của Lục Vô Trần trộn lẫn, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống và sự kiên cường trong lòng thành. Bầu không khí vẫn tĩnh lặng, tập trung, nhưng vẫn ẩn chứa sự căng thẳng của một cuộc chiến sắp đến.
Tần Mặc bắt đầu trình bày phân tích của mình, không chỉ về chiến thuật mà còn về triết lý đằng sau hành động của kẻ thù. Giọng hắn trầm ổn, chậm rãi, mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành. "Thiên Diệu Tôn Giả đã nhận ra rằng sức mạnh thật sự của Thiết Giáp Thành không chỉ nằm ở những bức tường thép, mà là ở 'ý chí tồn tại' của nó, ở cái 'linh hồn' mà chúng ta đã cùng nhau vun đắp." Hắn đưa mắt nhìn quanh, muốn đảm bảo rằng mọi người đều thấu hiểu sự nghiêm trọng của vấn đề. "Chúng đã từng nghĩ rằng chỉ cần phá hủy vật chất, Thành Linh sẽ suy yếu và đầu hàng. Nh��ng chúng đã lầm. Chúng ta đã cùng nhau chứng minh rằng Thiết Giáp Thành không chỉ là đá và sắt, mà nó có một linh hồn, một ý chí kiên định."
Tô Lam gật đầu, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ thấu hiểu. Nàng đã chứng kiến sự chuyển biến của Thiết Giáp Thành Linh, đã cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Tần Mặc và Thành Linh. "Chúng sẽ không chỉ tấn công từ bên ngoài nữa, mà sẽ tìm cách xâm nhập, bẻ cong 'vật tính' của Thiết Giáp Thành từ bên trong. Chúng sẽ cố gắng biến nó thành một con rối vô tri, một pháo đài rỗng tuếch không còn linh hồn." Nàng nắm chặt chuôi kiếm, cảm giác về sự cưỡng ép này dấy lên một sự phản kháng mãnh liệt trong lòng nàng.
Lục Vô Trần khẽ gật gù, đôi mắt sâu trũng của y nhìn về phía bản đồ chiến lược. "Vậy ra, chúng không chỉ muốn chiếm đoạt, mà còn muốn bẻ cong bản chất của thành trì này. Một phương pháp khai linh cưỡng bức ở tầng sâu hơn... Một cuộc chiến giữa triết lý và triết lý, giữa ý chí và ý chí." Y thở dài một tiếng, một sự mệt mỏi hằn lên khuôn mặt khắc khổ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt y, có một tia sáng của sự thấu hiểu. Y đã từng chứng kiến những thế lực mạnh mẽ cố gắng "khai linh" vạn vật, nhưng chưa bao giờ ở mức độ tinh vi và độc ác như thế này, nhắm thẳng vào "ý chí tồn tại" của một thực thể. "Chúng sẽ gieo rắc sự hoài nghi vào chính bản chất của Thiết Giáp Thành, khiến nó tự chất vấn sự tồn tại của mình, sự lựa chọn của mình."
Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào biểu tượng của Thiết Giáp Thành Linh trên bản đồ. Một luồng sáng mờ ảo, ấm áp nhưng kiên cường từ biểu tượng đó lan tỏa, như thể Thành Linh đang cộng hưởng mạnh mẽ với lời nói của hắn, khẳng định sự tồn tại và ý chí của chính mình. "Nhưng chúng ta đã có câu trả lời," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn vang vọng khắp căn phòng, thấm sâu vào tâm khảm mỗi người. "Thiết Giáp Thành không phải là một công cụ, không phải là một vật vô tri. Nó là một mái nhà, một nơi nương náu, một biểu tượng cho sự kiên cường và ý chí tự do. Nó có linh hồn, và linh hồn đó không thể bị bẻ cong."
Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh, vốn lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, giờ đây mang thêm một tầng sâu của sự kiên định, của tình yêu thương dành cho những người đang sống dưới mái nhà của nó. Nó phản chiếu ý chí của Tần Mặc, đồng thời cũng tự phản chiếu ý chí của chính mình. Nó nhận ra rằng, bản chất phòng thủ của nó không phải là một sự tồn tại đơn độc, mà là sự bảo vệ cho một cộng đồng, cho một mái nhà, cho những sinh linh đang gửi gắm niềm tin vào nó. "Ta sẽ không để chúng làm điều đó," ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng, không phải bằng lời nói, mà bằng một cảm giác vững chãi, kiên cường lan tỏa khắp căn phòng, xuyên qua từng bức tường đá, thấm sâu vào lòng đất. "Bản chất của ta là bảo vệ. Ý chí của ta là một mái nhà. Và mái nhà này sẽ không bao giờ bị bẻ cong."
Cổ Kiếm Hồn, tựa vào góc phòng, khẽ rung lên. Một âm thanh trầm thấp, như tiếng thở dài của kim loại, hoặc một lời xác nhận từ sâu thẳm quá khứ, vang vọng nhẹ trong tâm trí mọi người. Y đã trải qua quá nhiều biến cố, đã chứng kiến vô số vật thể bị bẻ cong ý chí, bị cưỡng ép vào những con đường không phải của chúng. Y hiểu rõ sự nguy hiểm của loại tấn công này hơn ai hết. Sự rung động của y không chỉ là sự đồng tình, mà còn là một sự chuẩn bị, một sự sẵn sàng chia sẻ những kinh nghiệm mà y đã tích lũy qua hàng ngàn năm, kinh nghiệm về sự "hồi sinh" của những ý chí bị tổn thương, bị bẻ gãy. Y biết rằng, thời điểm để y lên tiếng đã đến gần.
Tần Mặc quay sang nhìn Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá. "Chúng ta cần củng cố các trận pháp không chỉ để chống lại sức mạnh vật lý, mà còn để bảo vệ 'ý chí tồn tại' của Thiết Giáp Thành. Hãy tập trung vào những trận pháp có khả năng thanh lọc linh khí, chống lại sự xâm nhập của những ý niệm xấu xa, và củng cố niềm tin của mọi người."
Long Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ thành trì này, thưa Tần Mặc. Chúng tôi sẽ không chỉ sửa chữa tường thành, mà còn củng cố tinh thần, ý chí của từng binh sĩ, từng người dân. Chúng tôi sẽ bảo vệ Thiết Giáp Thành, bảo vệ mái nhà của chúng tôi bằng mọi giá." Giọng hắn trầm hùng, vang vọng, thể hiện sự quyết tâm không lay chuyển.
Thiết Giáp Phụ Tá cũng nhanh chóng ghi chép lại các mệnh lệnh mới. "Chúng tôi sẽ triển khai các đội ngũ chuyên trách để kiểm tra và gia cố các trận pháp tâm linh, đồng thời tăng cường tuần tra, đảm bảo không có kẻ địch nào có thể gieo rắc sự hoài nghi hay sợ hãi vào lòng người dân."
Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng, như thể nó cũng hiểu được sự nghiêm trọng của cuộc chiến ý chí này. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua từng người, như muốn khẳng định sự ủng hộ của nó đối với Tần Mặc và con đường mà hắn đang theo đuổi.
Tần Mặc nhìn về phía bản đồ, nơi những đường linh mạch của Thiết Giáp Thành đang phát ra ánh sáng mờ ảo, ấm áp. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ gian nan hơn bất cứ cuộc chiến nào trước đây. Nó không chỉ là sự đối đầu giữa các cường giả, mà là sự đối đầu giữa hai triết lý sống. Một bên là sự truy cầu vô độ, cưỡng ép vạn vật vào con đường "thăng tiên" mù quáng. Một bên là sự tôn trọng bản chất, quyền được là chính mình, và con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi. Và Thiết Giáp Thành, với ý chí kiên cường và linh hồn vừa được thức tỉnh, sẽ là biểu tượng sống động nhất cho triết lý đó.
Sau khi thống nhất chiến lược, các mệnh lệnh được truyền xuống một cách nhanh chóng và hiệu quả. Phòng chỉ huy trở nên nhộn nhịp hơn với những tiếng nói chuyện trầm thấp, tiếng bước chân vội vã của các phụ tá truyền tin. Bên ngoài, những tiếng động của việc củng cố phòng tuyến vang lên đều đặn, không ngừng nghỉ. Tiếng búa đập nhẹ vào đá, tiếng kim loại cọ xát, tiếng bước chân hối hả của các công binh, tất cả hòa quyện vào tiếng gió rít, tạo nên một bản giao hưởng của sự kiên cường và quyết tâm. Mùi sắt, bụi, và không khí lạnh lẽo của buổi sớm len lỏi vào từng ngóc ngách, xua tan đi sự u ám của đêm tàn. Bầu không khí giờ đây trở nên quyết đoán, khẩn trương, nhưng cũng thấm đẫm sự đoàn kết và ý chí bất diệt.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với vẻ mặt kiên nghị, hùng dũng, cúi đầu trước Tần Mặc. "Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ thành trì này, thưa Tần Mặc. Không chỉ bảo vệ tường thành, mà còn bảo vệ từng sinh linh, từng niềm tin, từng ý chí đang tồn tại trong nó." Giọng hắn trầm hùng, chứa đựng sự chân thành và quyết tâm không lay chuyển. Hắn đã chứng kiến quá nhiều, và giờ đây, hắn hiểu rằng việc bảo vệ Thiết Giáp Thành không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một sứ mệnh thiêng liêng.
Thiết Giáp Phụ Tá, cẩn trọng nhưng nhanh nhẹn, cũng cúi người chào. "Mọi việc đều sẽ được thực hiện theo kế hoạch, thưa Tần Mặc. Chúng tôi sẽ đảm bảo rằng từng tấc đất, từng viên đá của Thiết Giáp Thành đều được bảo vệ, và quan trọng hơn, ý chí của nó sẽ không bao giờ bị bẻ cong." Hắn quay lưng đi, cùng với Long Hổ, nhanh chóng rời khỏi phòng chỉ huy để triển khai các đội quân, các thợ rèn và các tu sĩ trận pháp. Họ sẽ không chỉ củng cố các điểm yếu vật lý, mà còn tăng cường các trận pháp phong ấn ý chí, những lá chắn vô hình để bảo vệ linh hồn của thành phố.
Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Cổ Kiếm Hồn cùng đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên vừa ló dạng, chiếu rọi lên những bức tường thành kiên cố. Tia nắng vàng yếu ớt xuyên qua lớp mây dày, đánh thức những khối đá xám xịt, nhuộm chúng thành một màu hồng cam ấm áp. Gió vẫn lạnh, nhưng không còn rít gào dữ dội như lúc đêm khuya, mà chỉ nhẹ nhàng lướt qua những bức tường thành, như một lời thì thầm cổ xưa.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng dõi theo những tia nắng đầu tiên. "Sự hoài nghi có thể là một mầm mống," nàng nói, giọng thanh thoát mà sâu sắc. "Nhưng niềm tin, ý chí kiên định, cũng là một mầm mống khác. Và mầm mống này, chúng ta sẽ vun đắp." Nàng siết chặt chuôi kiếm, không phải vì muốn dùng sức mạnh, mà vì muốn cảm nhận sự kiên định của ý chí thép trong chính thanh kiếm của mình, một ý chí đã cộng hưởng với ý chí của Tần Mặc và Thiết Giáp Thành Linh.
Lục Vô Trần khẽ thở dài, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự chấp nhận, của một chút hy vọng mong manh. "Đúng vậy. Dù chúng có tàn bạo đến đâu, chúng ta vẫn phải giữ vững ý chí. Bởi vì, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng khi vạn vật muốn là chính nó, thế giới sẽ lại tìm thấy sự cân bằng." Y nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt chứa đựng sự kính trọng sâu sắc, một điều mà y chưa từng dành cho bất kỳ tu sĩ mạnh mẽ nào trước đây.
Tần Mặc gật đầu, hắn không nói gì, chỉ đơn giản là cảm nhận sự bình yên lạ thường đang bao trùm liên minh. Mặc dù mối đe dọa lớn lao đang đến gần, một cảm giác bình yên thấm đẫm sự kiên định lan tỏa trong lòng hắn và những người xung quanh. Họ biết mình đang chiến đấu vì một "ý chí tồn tại" chân chính, vì một con đường cân bằng cho Huyền Vực. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, và của ý chí.
Hắn quay lại nhìn Cổ Kiếm Hồn, ánh mắt có phần dò hỏi. Cổ Kiếm Hồn vẫn đứng đó, một luồng ý niệm mạnh mẽ, trầm ổn. Thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, khẽ ngân lên một tiếng, như một lời hứa hẹn, hoặc một lời đồng cảm sâu sắc. Rồi, một ánh sáng mờ ảo, không thể giải thích được, chợt lóe lên trên lưỡi kiếm, rồi tắt lịm, như một dấu hiệu của một bí mật cổ xưa sắp được hé lộ, một kinh nghiệm "hồi sinh" và định hình lại "ý chí tồn tại" sau khi bị hủy hoại, có thể sẽ là chìa khóa cho những thách thức sắp tới.
Tần Mặc hiểu rằng, ánh sáng đó không chỉ là một phản ứng ngẫu nhiên. Đó là sự xác nhận, là lời hứa hẹn của Cổ Kiếm Hồn. Thiết Giáp Thành, giờ đây không chỉ là một pháo đài bằng đá, mà đã trở thành một "cơ thể sống" có ý thức, biết học hỏi và thích nghi, trở thành biểu tượng mạnh mẽ cho con đường cân bằng. Và chính sự kiên định của nó, cùng với những kinh nghiệm quý báu của Cổ Kiếm Hồn, sẽ là chìa khóa để đối phó với những phương pháp "khai linh cưỡng bức" tàn bạo nhất mà Thiên Diệu Tôn Giả sắp sửa tung ra.
Ánh bình minh vươn cao, chiếu sáng rực rỡ cả Thiết Giáp Thành, bi��n những bức tường đá sừng sững thành một biểu tượng của hy vọng và sự kiên cường. Tần Mặc và liên minh của hắn, mặc dù đối mặt với một tương lai đầy bão tố, vẫn đứng vững, ý chí bất diệt, sẵn sàng cho cuộc chiến bảo vệ "linh hồn" của vạn vật.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.