Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 822: Ý Chí Kiên Thành: Lời Hồi Đáp Của Thiết Giáp

Ánh bình minh dần lan tỏa khắp không gian, xua đi những bóng đêm còn sót lại. Thiết Giáp Thành, dưới ánh sáng mới, hiện lên với một vẻ đẹp trầm hùng, những phiến đá cổ kính dường như tỏa ra một loại năng lượng sống động, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

*“Đây mới là sức mạnh thực sự của ngươi, Thiết Giáp Thành Linh,”* Tần Mặc độc thoại nội tâm, ánh mắt hắn dõi về phía thành phố, nơi những cột khói bếp đầu tiên bắt đầu bốc lên, báo hiệu một ngày mới đang bắt đầu.

Và từ sâu thẳm, một luồng ý niệm mạnh mẽ, đầy quyết tâm, vang vọng trong tâm trí hắn.

*“Ta sẽ là chính ta. Bảo vệ... bằng cách của ta.”*

Đó là lời tuyên ngôn của Thiết Giáp Thành Linh, một lời hứa với bản thân, với Tần Mặc, và với toàn bộ thế giới Huyền Vực. Liên minh của Tần Mặc, với sự tham gia của các 'vật' có ý chí kiên định như Cổ Kiếm Hồn và giờ là Thiết Giáp Thành Linh, sẽ trở nên đa dạng và mạnh mẽ hơn, tạo nền tảng cho những cuộc đối đầu lớn với Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.

***

Tia nắng đầu tiên của bình minh vừa kịp hôn lên những đỉnh tháp cao vút, Tần Mặc đã cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đứng trên Cầu Đá Vọng Cảnh. Cây cầu cổ kính này, v���i những hoa văn chạm khắc đã mờ nét theo tháng năm, vắt ngang qua một khe núi sâu hun hút, dưới đáy là dòng nước xiết không ngừng đổ về phía Đông. Gió đêm vẫn còn vương vấn, mơn man thổi qua kẽ đá, tạo nên những âm thanh rít nhẹ tựa tiếng thì thầm của thời gian. Không khí trong lành, mang theo mùi ẩm của đá và hơi sương đêm, xua tan đi sự u ám còn sót lại của một đêm dài suy tư.

Từ vị trí này, toàn cảnh Thiết Giáp Thành hiện ra hùng vĩ dưới chân họ. Những bức tường thành kiên cố, những con đường lát đá quanh co, những mái nhà ngói đỏ cam xen lẫn màu xám của đá, tất cả đều được bao phủ bởi một vầng sáng dịu nhẹ của buổi sớm. Nhưng điều khiến Tần Mặc chú ý hơn cả không phải là vẻ đẹp kiến trúc, mà là sự thay đổi tinh tế trong ý chí của Thành Linh.

Đêm qua, sự giằng xé nội tâm của Thiết Giáp Thành Linh đã tạo nên một áp lực vô hình, nặng nề, khiến ngay cả không khí cũng dường như đặc quánh lại. Nhưng giờ đây, không khí đã hoàn toàn thanh tịnh. Năng lượng từ thành trì không còn hỗn loạn, mà trở nên trầm ổn, vững chãi, như một mạch nước ngầm đã tìm thấy dòng chảy của mình sau bao năm bị tắc nghẽn. Tần Mặc khẽ nhắm mắt, năng lực "ý chí tồn tại" của hắn lan tỏa, ôm trọn lấy toàn bộ Thiết Giáp Thành. Hắn cảm nhận được sự rung động đồng bộ, nhịp nhàng của từng viên đá, từng khối kim loại, từng con đường. Chúng không còn là những vật thể vô tri, mà là những phần tử sống động, gắn kết mật thiết với nhau, cùng chia sẻ một mục đích duy nhất: bảo vệ.

Những công trình phòng thủ cũ kỹ, tưởng chừng chỉ là những tàn tích của quá khứ, giờ đây lại được "hồi sinh" không phải bằng linh lực cường đại hay trận pháp phức tạp, mà bằng một "ý chí tồn tại" mãnh liệt hơn. Mỗi phiến đá, mỗi tháp canh, mỗi ụ súng đều như được thổi vào một linh hồn mới, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Đó không phải là sự biến đổi vật chất, mà là sự thức tỉnh của bản chất.

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây hồng đang dần tan biến. "Nó đã tìm thấy con đường của mình," hắn nói, giọng bình thản nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. "Không phải là trở thành một vị thần, mà là trở thành chính nó, mạnh mẽ hơn bao giờ hết."

Tô Lam đứng bên cạnh, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng dõi theo Tần Mặc, rồi lại nhìn xuống thành phố. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào lan can đá cổ kính, cảm nhận một luồng ấm áp khác thường truyền vào lòng bàn tay. "Ta cảm nhận được một sự gắn kết lạ thường... như thể thành trì đang 'thở' cùng với cư dân của nó," nàng khẽ nói, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên. Đối với một tu sĩ đã quen với sự tách biệt giữa người và vật, giữa linh lực và bản chất, cảm giác này thực sự quá đỗi mới mẻ và khó tin. Nàng đã từng chứng kiến những thần binh được "khai linh" và trở nên có ý thức, nhưng chúng thường mang theo sự cao ngạo, lạnh lùng của sức mạnh. Còn Thiết Giáp Thành Linh, lại toát lên một sự ấm áp, một tình yêu thương vô bờ bến.

Lục Vô Trần lắc đầu, vẻ mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn suy tư. "Thật khó tin," y lẩm bẩm, giọng nói trầm và đầy hoài nghi. "Từ bỏ con đường thăng cấp để trở nên mạnh mẽ hơn... điều này đi ngược lại mọi giáo lý ta từng học. Cả cuộc đời ta truy cầu 'đạo' của cường giả, cố gắng thoát ly phàm trần, nhưng rồi lại nhận ra rằng sức mạnh thực sự có thể đến từ việc chấp nhận bản thân, chấp nhận những gì mình vốn có." Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, vừa bàng hoàng, vừa ngưỡng mộ, lại vừa có chút tiếc nuối cho những năm tháng đã qua. Cuộc đời y, một đời tu luyện để "lên cao", bỗng chốc trở nên mờ mịt trước con đường "ăn sâu gốc rễ" mà Tần Mặc đang vạch ra.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó quét khắp thành trì, như thể cũng đang cảm nhận được nguồn năng lượng sống động đang trỗi dậy. Nó cọ nhẹ cái đầu to lớn vào bắp chân Tần Mặc, một cử chỉ của sự trung thành và thấu hiểu. Là một thần thú, Hắc Phong luôn sống theo bản năng và bản chất của mình. Giờ đây, nó cảm nhận được sự đồng điệu từ Thiết Giáp Thành Linh, một sự đồng điệu mà những kẻ truy cầu sức mạnh mù quáng không bao giờ có thể hiểu được.

Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường mà Thiết Giáp Thành Linh đã chọn không hề dễ dàng. Nó sẽ phải đối mặt với sự khinh miệt, sự tấn công từ những kẻ không thể chấp nhận sự khác biệt. Nhưng hắn cũng tin rằng, một ý chí kiên định, một bản chất được giữ vững, sẽ là lá chắn vững chắc nhất. "Sức mạnh không chỉ nằm ở sự vô song, mà còn ở sự kiên cường, ở khả năng đứng vững sau mỗi lần gục ngã," Tần Mặc nói, như thể đang nói với chính mình, cũng như với những người bạn đồng hành. "Thiết Giáp Thành Linh không cần phải 'thăng tiên' để bảo vệ cư dân của nó. Nó chỉ cần là chính nó, với toàn bộ linh hồn và ý chí của một thành trì sống động."

Cả nhóm im lặng, để mặc cho những lời nói của Tần Mặc vang vọng trong không gian buổi sớm. Ánh nắng đã lên cao hơn, trải vàng khắp các ngóc ngách của Thiết Giáp Thành, khiến những phiến đá cổ kính như bừng tỉnh, tỏa ra một vầng hào quang âm thầm nhưng đầy uy nghi. Cầu Đá Vọng Cảnh, từng là nơi chứng kiến bao nhiêu đêm dài lo lắng, giờ đây lại trở thành đài quan sát cho một khởi đầu mới, một sự lựa chọn dũng cảm, và một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh, vầng dương rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, Tần Mặc cùng nhóm của mình đã tiến sâu vào Thiết Giáp Thành, hướng về phía Tàng Khí Các. Nơi đây, vốn là một kho chứa binh khí khổng lồ của Thanh Vân Tông, giờ đây lại mang một diện mạo hoàn toàn khác. Không còn là sự lạnh lẽo, tĩnh mịch của những kim loại vô hồn, thay vào đó là một sự sôi động kỳ lạ, một luồng ý chí đang cuộn chảy.

Tàng Khí Các là một kiến trúc đồ sộ, được xây dựng bằng những khối đá xám khổng lồ, bên trong là vô số kệ giá chất đầy kiếm, đao, giáo, cung và các loại pháp bảo quý hiếm. Mùi sắt, mùi dầu bảo quản, xen lẫn với linh khí nồng đậm từ các pháp bảo cổ xưa, tạo nên một bầu không khí vừa nghiêm nghị, vừa thần bí. Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng, tiếng gió lùa qua các khe hở, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng âm thanh đặc trưng của nơi này.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, đang đứng giữa Tàng Khí Các, ra lệnh cho hàng chục binh lính và thợ rèn. Khác v��i vẻ mặt căng thẳng thường thấy, giờ đây trên khuôn mặt y lại toát lên một sự kiên định lạ thường. Y không còn chỉ chăm chăm vào việc mài sắc lưỡi kiếm hay sửa chữa giáp trụ, mà còn hướng dẫn mọi người một cách thức hoàn toàn mới.

"Hãy nhớ, mỗi viên gạch, mỗi thanh sắt đều là một phần của thành trì!" Giọng Long Hổ vang dội, mạnh mẽ, nhưng không còn là sự cứng nhắc của một người lính chỉ biết tuân lệnh. "Ý chí của chúng ta phải hòa làm một với ý chí của thành phố! Hãy lắng nghe chúng, hãy hiểu mục đích của chúng!"

Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, tay cầm một cuộn da dê ghi chép, liên tục ghi lại những chỉ dẫn mới. Mặc dù vẻ mặt y vẫn nghiêm nghị và có chút bối rối trước những phương pháp "lạ lùng" này, nhưng y vẫn tuân thủ một cách tận tụy. "Tăng cường điểm yếu bằng cách kết nối ý chí phòng thủ của dân cư với từng bức tường, từng ụ súng. Không phải là trận pháp Linh lực, mà là 'Trận pháp Ý Chí'," y lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu nhìn Tần Mặc với ánh mắt vừa thán phục, vừa khó hiểu. "Điều này... vượt ngoài những gì ta từng được học."

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, hắn đứng cạnh Vô Danh Kiếm, thanh kiếm cổ kính với vẻ ngoài gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người. Cổ Kiếm Hồn, sau đêm qua đã chia sẻ câu chuyện "hồi sinh" của mình, giờ đây lặng lẽ nằm yên, nhưng lại lan tỏa một luồng ý chí kiên định, thanh thản khắp Tàng Khí Các. Luồng ý chí đó không phải là sự áp đặt, mà là sự gợi mở, sự thức tỉnh. Nó như một làn gió nhẹ, thổi vào tâm trí của từng binh khí, từng mảnh kim loại, giúp chúng "hiểu" được bản chất và mục đích của mình.

Tần Mặc khẽ chạm vào chuôi Vô Danh Kiếm, cảm nhận sự cộng hưởng từ linh hồn kiếm. "Sức mạnh không chỉ nằm ở sự sắc bén, mà còn ở sự kiên định vào mục đích," hắn nói, như thể đang nói với Cổ Kiếm Hồn, cũng như với tất cả binh khí đang hiện diện. "Một lưỡi kiếm chỉ thật sự mạnh khi nó biết mình vì ai mà vung lên, vì điều gì mà chém xuống."

Từ Vô Danh Kiếm, một luồng ý niệm truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, trầm lắng và sâu sắc: *“Chúng đang học cách không sợ hãi... không phải cái chết, mà là sự mất đi chính mình. Đó là bài học khó nhất, nhưng cũng là khởi đầu của sức mạnh chân chính.”*

Dưới sự hướng dẫn của Tần Mặc và ảnh hưởng vô hình của Cổ Kiếm Hồn, các thợ rèn và binh lính không còn chỉ đơn thuần mài sắc vũ khí. Họ bắt đầu "nói chuyện" với chúng, không phải bằng lời nói, mà bằng ý niệm, bằng sự tập trung và ý chí bảo vệ. Một binh lính trẻ tuổi, với đôi tay chai sần vì cầm búa, khẽ đặt tay lên một thanh kiếm mới đúc. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng truyền vào đó khát khao bảo vệ gia đình, bảo vệ quê hương. Thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một luồng linh quang yếu ớt nhưng ấm áp lóe lên rồi tắt hẳn. Đó không phải là dấu hiệu của một pháp bảo cường đại, mà là sự thức tỉnh của một "vật tính" nguyên bản.

Các bức tường thành xung quanh Tàng Khí Các cũng khẽ rung lên, như thể đang hấp thụ và củng cố ý chí chung. Những viên đá, những khối thép, không còn thụ động đón nhận linh lực, mà chủ động "kết nối" với nhau, tạo thành một mạng lưới ý chí phòng thủ. Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, ban đầu còn nhiều hoài nghi, dần dần cũng cảm nhận được sự thay đổi. Họ thấy những binh lính của mình, những thợ rèn thô kệch, giờ đây không chỉ làm việc bằng sức lực, mà còn bằng cả tâm hồn.

Lục Vô Trần đứng một góc, lặng lẽ quan sát. Y đã từng thấy vô số pháp bảo cường đại, vô số binh khí được "khai linh" và trở thành thần khí với sức mạnh hủy diệt. Nhưng chưa bao giờ y thấy một cảnh tượng nào như thế này: những vật phẩm bình thường, không được "khai linh" theo cách truyền thống, lại tự mình thức tỉnh "vật tính", tự mình kết nối với ý chí của con người để trở thành một phần của hệ thống phòng thủ. "Thật không thể tin được," y lại lẩm bẩm. "Nếu mọi vật đều có thể tự mình tìm thấy con đường của mình, thì cái gọi là 'Đại Đạo' của tu sĩ... liệu có còn ý nghĩa?"

Tô Lam, với kiến thức sâu rộng về kiếm đạo, cũng hoàn toàn bị cuốn hút. Nàng nhìn cách Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn tương tác, nhìn cách những binh khí "phản ứng" với ý chí của con người. Nàng hiểu rằng đây không chỉ là một phương pháp phòng thủ mới, mà là một triết lý sống, một cách nhìn nhận hoàn toàn khác về mối quan hệ giữa vạn vật và con người. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," nàng thầm nhắc lại lời của Cổ Kiếm Hồn. Nàng biết, những gì đang diễn ra ở Thiết Giáp Thành sẽ thay đổi vĩnh viễn cái nhìn của nàng về tu luyện và về thế giới này.

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, Tàng Khí Các không còn là một kho vũ khí đơn thuần, mà trở thành một trung tâm của ý chí, nơi bản chất nguyên thủy của vạn vật được đánh thức, nơi sự kiên định và mục đích được hòa làm một, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng linh hồn.

***

Khi mặt trời bắt đầu lặn về phía Tây, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời, cơn gió chiều bắt đầu mạnh hơn, mang theo bụi đất khô cằn bay lượn trên vùng ngoại vi Thiết Giáp Thành. Vùng đất trống trải này, vốn là nơi các thế lực tu sĩ thường chọn làm bãi tập kết, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Không khí đặc quánh sự chờ đợi, sự đối đầu sắp xảy ra.

Một nhóm tu sĩ thám thính, gồm ba người, đang cẩn trọng di chuyển trên lưng những con linh thú hình dáng giống thằn lằn khổng lồ, ẩn mình sau những mỏm đá lởm chởm. Chúng đều mặc giáp trụ màu xám tro, gương mặt ẩn dưới mũ trùm kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh và đầy cảnh giác. Chúng được phái đến để thăm dò tình hình Thiết Giáp Thành sau những tin đồn về sự thay đổi kỳ lạ của nó.

"Thành trì này... có gì đó khác lạ," tu sĩ thám thính A, người dẫn đầu, thì thầm. Giọng y trầm đục, ẩn chứa sự hoài nghi sâu sắc. "Không có linh lực cường đại như chúng ta dự đoán, nhưng lại có một cảm giác... không thể xuyên thủng." Y khẽ vung tay, một pháp khí hình la bàn bằng ngọc bội lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt. Pháp khí này dùng để thăm dò linh lực và kết cấu trận pháp của đối phương, nhưng khi hướng về phía Thiết Giáp Thành, nó lại rung lên bần bật, rồi bị một lực lượng vô hình đẩy lùi, ánh sáng xanh lục vụt tắt.

Tu sĩ thám thính B, người đi phía sau, khẽ nhíu mày. "Ta cũng cảm thấy một ý chí kiên cường, như thể nó không sợ bất cứ thứ gì. Khác hẳn với những gì chúng ta được báo cáo. Thông tin nói rằng Thiết Giáp Thành Linh đang hoảng loạn, và các cư dân đang chuẩn bị tháo chạy." Y cố gắng phóng ra một luồng linh thức để thăm dò, nhưng linh thức của y vừa chạm vào lớp rào chắn vô hình của thành trì, đã bị phản chấn ngược lại, khiến đầu óc y choáng váng.

"Chúng ta không thể xuyên qua lớp phòng thủ này, ít nhất là bằng những phương pháp thông thường," tu sĩ C kết luận, giọng nói đầy vẻ thất vọng. "Không có linh lực dồi dào, không có trận pháp rõ ràng, nhưng lại có một bức tường vô hình cứng rắn hơn bất kỳ cấm chế nào ta từng thấy. Có lẽ có thứ gì đó đang bảo vệ nó, hoặc bản thân nó đã... thay đổi."

Ba tu sĩ trao đổi ánh mắt hoài nghi. Những gì họ cảm nhận được hoàn toàn mâu thuẫn với những báo cáo tình báo mà các thế lực tu sĩ đã thu thập được. Thay vì một pháo đài đang suy yếu, họ lại đối mặt với một thực thể kiên cường đến lạ lùng. Họ nhanh chóng ra hiệu cho nhau, quyết định rút lui để báo cáo tình hình bất thường này. Cơn gió mạnh thổi qua, cuốn theo bụi đất và che khuất bóng dáng của chúng khi chúng khuất dần sau những mỏm đá.

Trên Cầu Đá Vọng Cảnh, Tần Mặc đứng lặng lẽ, ánh mắt sắc bén của hắn dõi về phía chân trời, nơi những bóng đen nhỏ bé vừa biến mất. Hắn không cần pháp khí hay linh thức để cảm nhận sự hiện diện của kẻ thù. "Ý chí tồn tại" của Thiết Giáp Thành Linh đã cộng hưởng với hắn, báo hiệu về sự xuất hiện của những kẻ xâm nhập. Hắc Phong bên cạnh khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ cảnh giác.

"Chúng đã đến," Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản như không khí xung quanh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. "Nhưng chúng sẽ không tìm thấy một pháo đài vô tri. Chúng sẽ tìm thấy một thành trì có linh hồn."

Từ sâu thẳm lòng đất, Thiết Giáp Thành Linh khẽ rung động. Đó không phải là sự run sợ hay lo lắng, mà là một nhịp đập vững chãi, uy nghi, như một lời tuyên ngôn không tiếng động trước kẻ thù vừa xuất hiện. Một luồng "khí chất" vô hình, không thể chạm vào nhưng lại có thể cảm nhận được, lan tỏa từ thành trì, tựa như một tấm khiên vô hình. Đây không phải là sự phòng thủ dựa trên sức mạnh vật lý hay linh lực, mà là sự kháng cự đến từ tận cùng bản chất, từ ý chí kiên định của một thực thể đã tìm thấy con đường của chính mình.

Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên định không kém. Nàng hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Những thế lực tu sĩ sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định của mình. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực, mà còn là một cuộc chiến của niềm tin, của triết lý sống. Nhưng giờ đây, nàng biết, họ không còn đơn độc. Thiết Giáp Thành Linh, với "linh hồn" đã được hồi sinh, sẽ là một đồng minh vững chắc hơn bất cứ cường giả nào.

Lục Vô Trần nhìn về phía thành trì, vẻ mặt y vẫn còn nhiều suy tư, nhưng đã không còn sự bàng hoàng hay hoài nghi như trước. Y đã thấy, đã cảm nhận được sức mạnh của một ý chí kiên định, một bản chất được gìn giữ. Có lẽ, con đường "thăng tiên" mà y từng theo đuổi không phải là con đường duy nhất, hay thậm chí là con đường đúng đắn nhất.

Ánh chiều tà dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Thiết Giáp Thành, dưới ánh trăng mờ ảo và những vì sao lấp lánh, hiện lên sừng sững, uy nghi. Nó không còn là một mục tiêu bị đe dọa, mà là một biểu tượng của sự kiên cường, của một triết lý mới đang dần thành hình. Và cuộc chiến vì "cân bằng bản chất", vì quyền được là chính mình của vạn vật, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free