Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 824: Bàn Kế Đón Đầu: Đối Diện Ý Đồ Thực Sự Của Kẻ Thù

Trời quang mây tạnh, gió nhẹ thổi qua chiến trường, nhưng không thể xua đi không khí căng thẳng và sự hỗn loạn trong tâm trí kẻ tấn công. Thiết Giáp Thành, dưới ánh mặt trời đã lên cao, hiện lên như một biểu tượng của ý chí thép, của hồn kiếm vọng, của một triết lý mới đang dần thành hình. Cổ Kiếm Hồn vẫn ngân nga trầm bổng, không ngừng củng cố tinh thần và bảo vệ, trở thành một biểu tượng cho "sức mạnh không cần hủy diệt" trong cuộc chiến này. Nó đã trở thành một hình mẫu cho các 'vật' khác, minh chứng rằng sự kiên định bản chất chính là sức mạnh vĩ đại nhất. Và Tần Mặc, với nụ cười nhẹ trên môi, biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến thay đổi nhận thức của cả Huyền Vực, mới chỉ vừa chớm nở.

Bình minh thứ hai sau cuộc tấn công thăm dò đầu tiên đã hé rạng, nhưng trong phòng Hội Nghị Chiến Lược kiên cố của Thiết Giáp Thành, không khí vẫn đặc quánh sự căng thẳng và trầm tư. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn đá được chạm khắc tinh xảo, ẩn sâu trong các hốc tường, rọi xuống tấm bản đồ thành trì trải rộng trên bàn đá trung tâm, tô điểm thêm vẻ nghiêm trọng cho những gương mặt đang tề tựu. Mùi sắt và bụi đá thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương trầm thanh khiết được đốt trên một lư hương cổ, tạo nên m���t không gian vừa cổ kính vừa đầy áp lực. Tiếng gió rít khe khẽ qua những khe cửa đá dày, như lời thì thầm của một mối đe dọa vô hình, nhắc nhở họ về trận chiến vừa qua và những gì sắp sửa diễn đến.

Tần Mặc đứng bên bàn đá, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên các điểm phòng thủ được đánh dấu, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự tập trung cao độ. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe. Bên cạnh hắn, Tô Lam vẫn giữ vẻ thanh tú thường thấy, nhưng đôi mắt phượng nàng ánh lên sự cảnh giác và một chút lo lắng. Nàng hiểu rõ bản chất tàn khốc của những cuộc chiến tranh giành niềm tin, và cuộc chiến này, nàng biết, còn vượt xa hơn thế. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất. Sự hiện diện uy dũng của nó mang đến một cảm giác an toàn, nhưng cũng nhấn mạnh sự nguy hiểm đang rình rập.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, ngồi đối diện với Tần Mặc. Y vẫn đang chìm đắm trong những suy tư sâu sắc, dường như vẫn còn kinh ngạc trước sức kháng cự phi thường của Thiết Giáp Thành đêm qua. Cái nhìn hoài nghi trong đôi mắt sâu trũng của y đã được thay thế bằng một tia sáng chiêm nghiệm, một sự hiểu biết mới về "vật tính" và "ý chí tồn tại" mà y từng cho là huyền hoặc.

Trên một giá đỡ trung tâm, thanh Vô Danh Kiếm – nay được biết đến với cái tên Cổ Kiếm Hồn – nằm lặng lẽ, nhưng sự hiện diện của nó lại vô cùng mạnh mẽ. Những vết gỉ sét trên thân kiếm dường như đã lột tả hết thảy những thăng trầm của thời gian, nhưng từ nó, một luồng ý chí kiên định vẫn không ngừng tỏa ra, bao trùm cả căn phòng, như một biểu tượng sống động cho triết lý mà Tần Mặc đang theo đuổi. Tiếng ngân nga trầm bổng của nó, dù chỉ là một âm hưởng tinh tế mà chỉ những người có linh giác nhạy bén mới có thể cảm nhận, đã trở thành một nguồn động lực thầm lặng, củng cố tinh thần cho tất cả.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Y đứng thẳng, giọng nói trầm hùng, mang theo sự nghiêm túc và trách nhiệm của một người bảo vệ thành trì. "Thưa Tần Mặc đại nhân, cuộc tấn công thăm dò đêm qua đã bị đẩy lùi một cách hiệu quả. Các tu sĩ tấn công đã rút lui trong sự bối rối và hoài nghi. Thành trì không chịu bất kỳ tổn thất đáng kể nào về cấu trúc." Long Hổ dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người trong phòng, rồi tiếp tục, giọng nói chậm lại, trầm hơn. "Tuy nhiên, ý đồ của chúng không chỉ dừng lại ở việc phá hoại thông thường. Chúng không muốn đơn thuần chiếm lấy hoặc hủy diệt Thiết Giáp Thành. Dựa trên những pháp trận và loại linh lực mà chúng đã sử dụng, ta cảm nhận được một ý đồ sâu xa hơn, một sự khao khát được kiểm soát và biến đổi."

Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, tay cầm một tập giấy da ghi chép tỉ mỉ, cũng gật đầu xác nhận. "Đúng vậy, Thủ Vệ trưởng. Một số tu sĩ thậm chí còn cố gắng sử dụng các thuật pháp 'khai linh' lên các bức tường, nhưng chúng đã bị ý chí của Thành Linh phản phệ một cách mạnh mẽ." Y nói, giọng có chút run rẩy, dư���ng như vẫn còn kinh ngạc trước sức mạnh nội tại mà thành trì đã thể hiện.

Tần Mặc lúc này mới cất lời, giọng nói của hắn bình thản nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng, vang vọng khắp căn phòng. "Long Hổ trưởng, ngươi nói đúng. Chúng không chỉ muốn phá hủy Thiết Giáp Thành. Chúng muốn thay đổi nó, ép buộc nó từ bỏ bản chất, biến nó thành một thứ mà chúng có thể kiểm soát, biến nó thành một 'vật' khác theo ý chí của chúng. Đó là một cuộc chiến về ý chí, không chỉ là sức mạnh thuần túy." Hắn nhắm mắt lại một thoáng, như đang cảm nhận sâu sắc ý chí của thành trì, rồi mở ra, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đã thấy sự điên cuồng của những kẻ theo đuổi con đường 'thăng tiên' cực đoan. Đối với chúng, mọi vật đều phải 'thăng cấp', phải 'khai linh' để vươn tới một cảnh giới cao hơn, để trở thành một thứ 'hoàn hảo' hơn. Chúng không chấp nhận sự tồn tại nguyên bản, sự 'cân bằng bản chất' của vạn vật. Đối với chúng, một tòa thành chỉ là một công cụ phòng thủ, và nó phải được 'nâng cấp' để trở thành một thứ vũ khí hủy diệt, một cỗ máy chiến tranh vô tri, chứ không phải một ngôi nhà, một nơi nương tựa."

Lục Vô Trần khẽ thở dài, đôi mắt nhìn chằm chằm vào thanh Cổ Kiếm Hồn trên giá đỡ. "Ta đã từng chứng kiến điều đó. Những tông môn lớn luôn tìm cách 'khai linh' các binh khí, pháp bảo, hoặc thậm chí là các ngọn núi, dòng sông để phục vụ cho mục đích của chúng. Chúng không hỏi ý chí của những 'vật' đó, mà chỉ đơn thuần ép buộc, biến chúng thành nô lệ của linh lực và dục vọng. Thanh Vô Danh Kiếm này... nó cũng đã từng trải qua sự bóp méo đó, phải không, Tần Mặc?" Giọng y trầm tư, pha chút hoài niệm về một quá khứ mà y từng là một phần của nó, một quá khứ đầy rẫy sự cưỡng ép và vô minh.

Tần Mặc gật đầu. "Đúng vậy, Lục tiền bối. Chúng ta đã thấy Cổ Kiếm Hồn. Nó từng khao khát trở thành thần binh hủy diệt, một phần vì bị bóp méo bởi ý chí của những chủ nhân tham lam, một phần vì sự cám dỗ của 'thăng cấp' để trở nên mạnh mẽ hơn. Thiết Giáp Thành cũng có thể bị biến đổi như vậy, nhưng với quy mô lớn hơn, biến thành một pháo đài vô tri, một cỗ máy chiến tranh không hồn, không còn là ngôi nhà của ai nữa. Cái gọi là 'thăng cấp' mà chúng mong muốn, đôi khi chỉ là sự hủy diệt bản chất nguyên thủy của 'vật'." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá trên tường, cảm nhận sự kiên cố và lạnh lẽo của nó, đồng thời lắng nghe ý chí thầm lặng của thành trì.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn, mọi người đều nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến thông thường. Nó là một cuộc đấu tranh tư tưởng, một sự va chạm giữa hai triết lý hoàn toàn đối lập về sự tồn tại của vạn vật. Tô Lam, nàng cũng đã từng là một kiếm khách, từng khao khát trở thành cường giả, hiểu rõ sự cám dỗ của sức mạnh. "Sự cám dỗ của sức mạnh là rất lớn, Tần Mặc. Ngay cả những vật thể kiên định nhất, nếu không có ý chí vững vàng, cũng có thể lung lay khi đối mặt với sự hủy diệt hoặc lời hứa về sự bất diệt." Nàng nói, giọng nói thanh thoát nhưng đầy sự cảnh báo. Nàng nhớ lại những binh khí, những pháp bảo mà nàng từng thấy, ban đầu mang vẻ đẹp và công năng độc đáo, nhưng sau khi bị 'khai linh' cưỡng bức, chúng trở nên vô tri, chỉ còn là công cụ giết chóc lạnh lẽo.

Lục Vô Trần gật đầu đồng tình, bổ sung thêm từ kinh nghiệm của một tu sĩ lâu năm. "Các thế lực tu sĩ có thể không chỉ tấn công vật lý. Chúng sẽ tìm cách tiêm nhiễm tư tưởng, sử dụng pháp trận để kích thích 'ý chí thăng cấp' của Thành Linh, hoặc dùng linh dược để làm suy yếu 'vật tính' nguyên bản của nó. Ta từng nghe về những tông môn còn dùng 'hồn chú' để biến 'vật' thành một loại nô lệ tinh thần, chỉ nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân, hoàn toàn đánh mất bản ngã." Y rùng mình, nhớ lại những câu chuyện rùng rợn trong các điển tịch cổ xưa. "Chúng có thể tung tin đồn, gieo rắc sự sợ hãi và bất an trong lòng người dân, khiến họ nghi ngờ vào con đường mà Thiết Giáp Thành đang chọn. Một khi niềm tin lung lay, ý chí của Thành Linh cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."

Thiết Giáp Phụ Tá, với vẻ mặt lo lắng, chen vào. "Thưa Tần Mặc đại nhân, chúng ta đã phát hiện một số tờ truyền đơn được ném vào trong thành. Chúng ca ngợi con đường 'thăng tiên', hứa hẹn sức mạnh vô biên nếu Thiết Giáp Thành chịu 'khai linh' và hợp tác với các tông môn. Chúng còn mô tả những tòa thành khác đã 'thăng cấp' thành công, trở nên hùng mạnh và bất khả xâm phạm. Điều này đã gây ra một số xáo trộn nhỏ trong dân chúng, đặc biệt là những người trẻ tuổi chưa hiểu rõ về 'vật tính'." Y đưa ra một vài tờ truyền đơn, giấy da mỏng manh nhưng ẩn chứa một sức mạnh thao túng đáng sợ.

Tần Mặc cầm lấy một tờ truyền đơn, ánh mắt lướt qua những dòng chữ hoa mỹ, đầy hứa hẹn. Hắn biết, đây chính là chiêu bài nguy hiểm nhất của kẻ thù. Không phải là đòn tấn công vật lý, mà là sự thao túng tinh thần, bóp méo niềm tin. "Chúng ta không thể để điều đó xảy ra," hắn nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên quyết. "Mục tiêu của chúng là biến Thiết Giáp Thành thành một 'vật' không có ý chí, không có bản ngã. Chúng sẽ cố gắng thuyết phục Thành Linh rằng 'thăng cấp' là con đường duy nhất để tồn tại, là sự lựa chọn tối thượng để chống lại sự hủy diệt. Chúng sẽ gieo rắc vào tâm trí nó những ý niệm về sức mạnh, về sự bất tử, về sự vinh quang giả tạo. Nếu Thành Linh dao động, dù chỉ một chút, Thiết Giáp Thành sẽ mất đi bản chất của nó, mất đi linh hồn của nó."

Hắn quay sang nhìn Thủ Vệ trưởng Long Hổ. "Thủ Vệ trưởng, ngươi phải đảm bảo rằng mọi thông tin từ bên ngoài phải được kiểm soát chặt chẽ. Cần phải có những người giải thích rõ ràng cho dân chúng về ý nghĩa thực sự của 'vật tính' và 'cân bằng bản chất', về lý do tại sao Thiết Giáp Thành chọn con đường này. Chúng ta không thể che giấu sự thật, nhưng chúng ta phải truyền tải nó theo cách mà người dân có thể hiểu và tin tưởng."

Long Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Rõ, Tần Mặc đại nhân. Chúng tôi sẽ lập tức triển khai các biện pháp."

Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng ánh lên sự tin tưởng. "Nếu chúng thành công trong việc thao túng Thành Linh, Thiết Giáp Thành sẽ không còn là Thiết Giáp Thành nữa. Nó sẽ trở thành một 'quái vật' không hồn, chỉ biết chiến đấu và hủy diệt, đúng như những gì các tu sĩ muốn. Khi đó, ngay cả khi chúng ta chiến thắng, chúng ta cũng sẽ mất đi ý nghĩa thực sự của cuộc chiến này." Nàng nói, giọng trầm xuống, hình dung ra viễn cảnh tồi tệ nhất. "Các thế lực tu sĩ sẽ chuyển từ tấn công vật lý sang các phương pháp tinh vi hơn, nhằm thao túng hoặc ép buộc 'thăng cấp' Thiết Giáp Thành Linh. Chúng sẽ không ngừng tìm cách tiêm nhiễm tư tưởng, bóp méo 'ý chí tồn tại' của thành trì."

Tần Mặc gật đầu. "Đó là lý do vì sao chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng ý chí và niềm tin. Chúng ta sẽ không chiến đấu bằng cách trở thành thứ mà chúng muốn. Chúng ta sẽ chiến đấu bằng cách kiên định là chính mình. Sức mạnh của Thiết Giáp Thành không nằm ở việc nó có thể 'thăng cấp' thành cái gì, mà ở chỗ nó kiên cường 'là' Thiết Giáp Thành." Hắn đưa tay vươn ra, chạm nhẹ vào thanh Vô Danh Kiếm, cảm nhận luồng ý chí kiên định từ nó. "Cổ Kiếm Hồn sẽ tiếp tục là ngọn hải đăng tinh thần của chúng ta. Ý chí kiên định của nó, sự từ chối 'thăng cấp' để giữ lấy bản chất của mình, chính là minh chứng sống cho con đường mà chúng ta đang đi."

Hắn quay sang nhìn từng người trong phòng, ánh mắt đầy quyết tâm. "Chúng ta cần phải củng cố 'ý chí tồn tại' của Thiết Giáp Thành Linh, không chỉ bằng sức mạnh của Cổ Kiếm Hồn, mà còn bằng sự gắn kết của người dân. Người dân phải hiểu rằng, họ không chỉ sống trong thành, mà họ còn là một phần của thành, ý chí của họ là một phần của ý chí Thành Linh. Khi mỗi viên đá, mỗi bức tường, mỗi con người đều mang cùng một ý chí kiên định, thì không có thế lực nào có thể thao túng hay phá hủy được nó."

Thủ Vệ trưởng Long Hổ đứng thẳng người hơn, giọng nói vang dội, thể hiện sự trung thành và quyết tâm không lay chuyển. "Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ thành trì và ý chí của nó, Tần Mặc đại nhân! Chúng tôi sẽ biến Thiết Giáp Thành thành một pháo đài ý chí, một biểu tượng cho sự kiên định bản chất!"

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt y đã không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi. Thay vào đó là một sự quyết tâm mới, một niềm tin vào con đường mà Tần Mặc đã mở ra. "Ta sẽ giúp ngươi, Tần Mặc. Kinh nghiệm của ta về các loại pháp trận thao túng tinh thần và 'hồn chú' có thể hữu ích. Chúng ta sẽ tạo ra những lá chắn không chỉ bằng linh lực, mà còn bằng sự gắn kết của ý chí."

Tô Lam bước tới gần bàn đá, đặt tay lên bản đồ, ánh mắt nàng kiên định như lưỡi kiếm sắc bén. "Đây là một con đường khó khăn, Tần Mặc, nhưng cũng là con đường duy nhất để thực sự chiến thắng, để bảo vệ không chỉ Thiết Giáp Thành, mà còn cả triết lý về sự tồn tại của vạn vật. Chúng ta sẽ biến Thiết Giáp Thành thành một bài học cho cả Huyền Vực, một minh chứng rằng không cần phải vươn tới cái gọi là 'thiên đường' để tìm thấy sức mạnh thực sự."

Hắc Phong, đang nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời khẳng định cho sự đồng lòng. Tiếng gầm của nó không phải là sự hung hãn, mà là một lời hứa của lòng trung thành và sức mạnh.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng đầy sức mạnh. Hắn cảm nhận được sự đồng lòng, sự kiên định từ những người xung quanh. "Tốt lắm. Vậy thì, chiến lược của chúng ta sẽ tập trung vào ba yếu tố chính: một là củng cố ý chí tự thân của Thiết Giáp Thành Linh thông qua sự gắn kết với cư dân và nguồn cảm hứng từ Cổ Kiếm Hồn; hai là chống lại mọi hình thức thao túng tinh thần và bóp méo 'vật tính' từ bên ngoài bằng các pháp trận và sự truyền đạt rõ ràng về triết lý 'cân bằng bản chất'; và ba là duy trì một hệ thống phòng thủ vật lý vững chắc nhưng không dựa vào 'thăng cấp' cưỡng ép, mà dựa trên sự kiên cố vốn có và sự cộng hưởng ý chí."

Hắn dừng lại một chút, nhìn vào thanh Cổ Kiếm Hồn. Ánh sáng từ nó dường như mạnh mẽ hơn, phản chiếu sự kiên định của Tần Mặc và Thành Linh. "Chúng ta sẽ biến Thiết Giáp Thành thành một 'pháo đài ý chí', không thể bị phá vỡ không chỉ bởi vũ lực, mà còn bởi sự thao túng và cám dỗ. Mọi người dân trong thành sẽ là một phần không thể thiếu của hệ thống phòng thủ tinh thần này. Họ sẽ là những sợi dây liên kết, củng cố ý chí của Thành Linh, và Thành Linh sẽ bảo vệ họ như một người mẹ bảo vệ con của mình. Phương pháp phòng thủ độc đáo này sẽ khiến các tu sĩ bối rối và có thể dẫn đến những phản ứng cực đoan hơn, nhưng đó cũng là cơ hội để chúng ta chứng minh con đường của mình."

Ngoài cửa sổ, ánh nắng ban trưa đã chiếu rọi rực rỡ, nhưng trong căn phòng chiến lược, không khí vẫn căng thẳng, nhưng giờ đây đã pha trộn thêm một niềm hy vọng mạnh mẽ. Một cuộc chiến mới, một cuộc chiến của niềm tin và ý chí, đã chính thức bắt đầu. Tần Mặc biết, đây không chỉ là số phận của Thiết Giáp Thành, mà còn là số phận của cả Huyền Vực. Hắn sẽ không lùi bước.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free