Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 838: Ánh Mắt Của Thành Linh: Gieo Mầm Tin Tưởng

Bầu trời phía trên Thiết Giáp Thành dần chuyển mình từ sắc cam rực rỡ của hoàng hôn sang một màu tím than trầm mặc. Những ánh đèn dầu, đèn lồng bắt đầu lấp lánh như những đốm lửa nhỏ, báo hiệu một đêm nữa trôi qua trong sự chờ đợi căng thẳng. Tần Mặc đứng giữa những hoạt động nhộn nhịp, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, không ngừng lắng nghe “ý chí tồn tại” của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự dao động trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh – một sự pha trộn giữa hy vọng và nỗi lo lắng, giữa sự tin tưởng vào con đường mới và nỗi sợ hãi về những gì chưa biết. Ý chí của thành phố như một sinh thể khổng lồ, đang dần thức tỉnh, nhưng cũng còn nhiều bối rối. Hắn cũng cảm nhận được sự ngờ vực của Thủ Vệ trưởng Long Hổ, sự mệt mỏi của Lục Vô Trần, và cả sự thận tr��ng của Tô Lam. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Để kế hoạch này thành công, hắn không chỉ cần tài nguyên và sự lao động, mà còn cần củng cố niềm tin, cần thuyết phục từng người một về giá trị của con đường "cân bằng bản chất" này. Những vật phẩm mang ký ức, những khối sắt cổ, những viên đá nền móng, tất cả sẽ được Tần Mặc "khai mở" ý chí của chúng, kết nối chúng lại thành một chỉnh thể vững chắc, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần. Việc Tần Mặc yêu cầu thu thập 'những vật phẩm mang ký ức' và 'ký ức sống động của người dân' gợi ý rằng giải pháp của anh sẽ không chỉ là vật chất mà còn là tinh thần, liên quan đến cảm xúc và lịch sử của thành phố. Tần Mặc ngước nhìn bầu trời chiều tà, nơi những đám mây đang dần chuyển sang màu tím hồng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sắt nồng và gió núi lạnh se. Một trận chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về niềm tin, về triết lý, đang chờ đợi phía trước. Hắn đã đặt nền móng cho một mô hình 'thành trì cân bằng' có thể trở thành biểu tượng và là đ��i trọng với các phương pháp 'thăng cấp' cực đoan của các tông môn. Sự ngờ vực của Thủ Vệ trưởng và Lục Vô Trần báo hiệu rằng Tần Mặc sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa để thuyết phục hoàn toàn liên minh và dân chúng, đặc biệt là khi trình bày chi tiết kế hoạch trong Chương 840. Lời nhận định của Cổ Kiếm Hồn về 'bản chất' và 'sức mạnh' củng cố thông điệp cốt lõi của Tần Mặc, đồng thời gợi ý rằng vai trò của nó sẽ tiếp tục là một minh chứng sống quan trọng. Hắn đã sẵn sàng cho điều đó.

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ đá, rọi vào Tàng Khí Các, phơi bày những vết xước thời gian trên tường đá cổ kính và ánh lên trên những thanh kiếm, chiến phủ treo dọc giá. Không khí trong Tàng Khí Các vẫn còn phảng phất mùi sắt nồng và dầu bảo quản, hòa quyện với một chút linh khí nhàn nhạt từ những pháp bảo được cất giữ cẩn thận. Bên ngoài, tiếng gió nhẹ lướt qua những khe hở, tạo thành những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của thời gian. Bên trong, bầu không khí trầm lắng, nghiêm nghị, pha chút lạnh lẽo của kim loại và đá tảng, nhưng cũng ẩn chứa một sự chờ đợi, một sự hồi hộp khó tả.

Tần Mặc đứng giữa căn phòng rộng lớn, nơi các thành viên chủ chốt của liên minh và những lãnh đạo của Thiết Giáp Thành đã tề tựu. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng gương mặt, thăm dò những suy nghĩ và cảm xúc tiềm ẩn. Cạnh hắn, Tô Lam vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, ánh mắt nàng thỉnh thoảng liếc nhìn những vật phẩm đang được đặt trên một chiếc bàn đá lớn giữa phòng. Cổ Kiếm Hồn, dưới hình dạng một thanh kiếm cổ gỉ sét, nằm trên một tấm vải lụa đen, tỏa ra một vầng linh khí mơ hồ nhưng đầy uy nghiêm.

Những "tài nguyên" đầu tiên đã được mang đến, không phải là những linh thạch quý hiếm hay kim loại hiếm có, mà là những vật phẩm hết sức bình thường, thậm chí là cũ kỹ, sứt mẻ. Một chiếc bát gốm sứt mẻ, màu men đã phai nhạt, được cho là từng thuộc về một vị quan cai quản thành từ thuở khai sinh. Một mảnh vải thêu đã bạc màu, từng là một phần của lá cờ cũ, tung bay trên đỉnh thành trong những trận chiến xa xưa. Một hòn đá mài dao đã cùn nhẵn, có lẽ đã trải qua vô số năm tháng trong tay một thợ rèn danh tiếng. Và cả những bản ghi chép cổ, chữ viết đã mờ, kể về những sự kiện lịch sử, những trận chiến, những lễ hội của thành phố.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn và khuôn mặt nghiêm nghị, không giấu được vẻ nhíu mày. Hắn tiến đến gần chiếc bàn, ánh mắt dò xét từng vật phẩm một cách cẩn trọng, như thể đang tìm kiếm một dấu hiệu của sự lừa dối. Hắn đã quen với việc chiến đấu bằng sức mạnh, bằng linh lực, bằng những pháp bảo sắc bén. Những vật phẩm này, trong mắt hắn, không khác gì phế liệu.

“Tần Mặc,” giọng Long Hổ trầm đục, mang theo một chút nặng nề, “tôi hiểu ý anh muốn dùng ‘linh hồn’ của thành phố, nhưng những thứ này... chúng không có chút linh lực nào. Làm sao chúng có thể chống lại các tu sĩ cường đại? Chúng ta đang đối mặt với những kẻ có thể san bằng cả một ngọn núi chỉ bằng một đòn đánh.”

Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, tay cầm bản đồ và sổ ghi chép, cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt đầy sự bối rối. “Phải, Tần Mặc đại nhân. Ngay cả những viên linh thạch yếu nhất cũng có thể phát ra chút linh quang. Nhưng những vật phẩm này... chúng chỉ là đồ vật cũ kỹ. Chúng tôi phải làm gì với chúng?” Giọng y có chút căng thẳng, pha lẫn sự cần mẫn và tỉ mỉ của một người luôn muốn mọi việc theo quy củ. Y đã quen với việc sắp xếp, phân loại tài nguyên theo phẩm cấp và linh lực. Giờ đây, những khái niệm quen thuộc đó hoàn toàn bị đảo lộn.

Tần Mặc khẽ thở dài, nhưng không chút bực bội. Hắn biết, những nghi ngờ này là điều tất yếu. Chúng đến từ sự khác biệt trong tư duy, trong cách nhìn nhận thế giới. Đối với họ, sức mạnh là linh lực, là cấp độ tu vi. Đối với hắn, sức mạnh có thể ẩn chứa trong những điều bình dị nhất, trong bản chất cốt lõi của vạn vật.

Hắn nhẹ nhàng bước đến chiếc bàn đá, đưa ngón tay thon dài chạm nhẹ vào chiếc bát gốm sứt mẻ. Làn da hắn cảm nhận được sự thô ráp của đất nung, sự lạnh lẽo của men sứ đã nứt. Trong tâm trí hắn, “ý chí tồn tại” của chiếc bát này hiện lên rõ ràng: một dòng chảy ký ức về những bữa ăn ấm cúng, về những bàn tay âu yếm đã nâng niu nó, về những tiếng cười nói vang vọng trong những ngôi nhà cổ kính. Nó không có linh lực, nhưng nó có một lịch sử, một bản sắc.

“Sức mạnh không chỉ đến từ linh lực, Long Hổ,” Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng lại chứa đựng một sức nặng kỳ lạ. “Nó đến từ bản chất, từ ký ức, từ ý chí. Mỗi vật phẩm này đều là một mảnh ghép của Thiết Giáp Thành, của những người đã sống và chết vì nó. Chúng là những chứng nhân câm lặng của dòng chảy thời gian, mang trong mình hàng trăm, hàng ngàn năm lịch sử.” Hắn di chuyển ngón tay sang mảnh vải thêu, cảm nhận sự mềm mại đã sờn cũ. “Chúng sẽ trở thành một phần của hệ thống phòng thủ, theo một cách mà linh lực không thể sánh bằng.”

Long Hổ chau mày. “Cách mà linh lực không thể sánh bằng ư? Ý anh là sao?” Hắn vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng sự bình tĩnh và tự tin của Tần M��c đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm tò mò. Hắn đã chứng kiến Tần Mặc làm những điều phi thường.

“Chúng sẽ không chiến đấu bằng hỏa cầu hay kiếm khí,” Tần Mặc tiếp lời, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe một bản giao hưởng vô hình. Hắn cảm nhận được sự bối rối từ Thiết Giáp Thành Linh, một sự nghi ngại sâu sắc từ tận cùng ý thức của nó. Thành Linh, dưới con mắt của Tần Mặc, vẫn còn hoài nghi liệu những vật phẩm vô tri này có thể thực sự giúp nó. “Chúng sẽ bảo vệ bằng chính sự tồn tại của mình, bằng những ký ức, những cảm xúc mà chúng đã hấp thụ qua hàng thế kỷ. Chúng sẽ là lớp giáp tinh thần, là bức tường ý chí, kết nối với linh hồn của thành phố, tạo thành một chỉnh thể không thể phá vỡ từ bên trong.”

Thiết Giáp Phụ Tá ghi chép lia lịa vào cuốn sổ, nhưng đôi mắt y vẫn ngập tràn sự hoài nghi. “Nhưng cách tích hợp chúng...? Chúng tôi không có kinh nghiệm với những thứ này. Làm sao để ‘kết nối’ chúng với thành phố?”

Tô Lam bước tới, đôi mắt phượng của nàng nhìn thẳng vào Thiết Giáp Phụ Tá. “Hãy tin vào Tần Mặc. Anh ấy đã từng làm điều tương tự với Vô Tính Thành. Hãy làm theo chỉ dẫn của anh ấy. Những gì các ngươi thấy chỉ là bề ngoài, nhưng Tần Mặc nhìn thấy bản chất sâu thẳm bên trong.” Giọng nàng thanh thoát nhưng kiên định, như một lời cam đoan chắc chắn. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu từ Tần Mặc, đủ để đặt trọn niềm tin vào con đường mà hắn đang dẫn dắt.

Ngay lúc đó, Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ trên bàn, đột nhiên phát ra một tiếng ‘ngân’ trầm, nhẹ nhàng nhưng vang vọng khắp Tàng Khí Các. Âm thanh ấy không phải là tiếng kim loại va chạm, mà là một sự rung động sâu thẳm từ tận cùng bản chất của nó, một lời khẳng định không lời cho những lời Tần Mặc vừa nói. Tiếng ngân ấy như một sợi dây liên kết vô hình, nhẹ nhàng chạm vào ý thức của Thiết Giáp Thành Linh, khiến nó khẽ rung chuyển, một sự ngạc nhiên khó tả. Nó cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, một sự công nhận từ một thực thể cũng mang trong mình ý chí và bản chất sâu sắc.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, đặt tay lên bản ghi chép cổ. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng yếu ớt, xanh lam nhạt, bỗng lóe lên từ những trang giấy đã ngả vàng, chỉ đủ để hắn cảm nhận được. Và thông qua kết nối tâm linh của hắn, Thiết Giáp Thành Linh cũng cảm nhận được một dòng ký ức ấm áp, sống động. Đó không phải là những trận chiến hào hùng hay những nghi lễ thần bí, mà là những hình ảnh bình dị về những ngày đầu thành lập thành phố: những người thợ đá cần mẫn đẽo gọt từng khối đá, những gia đình đầu tiên dựng nên những mái nhà đơn sơ, những lời thề bảo vệ thành trì được thốt ra từ những trái tim chất phác, những giọt mồ hôi và nước mắt đã thấm đẫm từng tấc đất.

Thiết Giáp Thành Linh, từ sâu thẳm ý thức của nó, vốn chỉ quen với những luồng linh lực mạnh mẽ, những dòng năng lượng chiến đấu rực lửa, giờ đây lại cảm nhận được một sự ấm áp lạ thường, một thứ năng lượng không có sức công phá nhưng lại tràn đầy sức sống. Đó là một ký ức nguyên sơ, một lời nhắc nhở về mục đích ban đầu của nó, một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm. Nó khẽ rung chuyển, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự ngạc nhiên khó tả, một sự bối rối trước một loại sức mạnh hoàn toàn mới mẻ. Sự ngờ vực vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm, một hạt giống tò mò, một tia hy vọng đã bắt đầu nảy mầm. Cái cảm giác ấm áp, bình yên này, nó chưa từng cảm nhận được khi hấp thu linh lực, thứ chỉ mang lại cho nó cảm giác về sức mạnh và sự cô độc.

***

Buổi chiều hôm đó, dưới ánh nắng vàng nhẹ trải dài trên những bức tường thành cổ kính, một cảnh tượng chưa từng có đang diễn ra trong Thiết Giáp Thành. Dân chúng, dưới sự chỉ đạo của Tần Mặc và sự hỗ trợ của Mộc Thạch cùng các golem khác – những tạo vật đá và gỗ mang linh hồn được Tần Mặc đánh thức – đang cẩn thận tích hợp các 'vật phẩm mang ký ức' vào tường thành, các vị trí chiến lược, và thậm chí là những công trình công cộng. Không phải là xây mới hoàn toàn, mà là một quá trình 'cấy ghép', 'tăng cường' các lớp bảo vệ đã có, khiến chúng trở nên 'sống động' hơn.

Tiếng xì xào của người dân xen lẫn tiếng đục đẽo nhẹ nhàng của Mộc Thạch, tiếng gió nhẹ lướt qua những bức tường đá sần sùi. Mùi đá mới, vôi vữa hòa quyện với mùi đất ẩm và mồ hôi của những người thợ. Khắp nơi, những chiếc giỏ, những xe đẩy chất đầy những vật phẩm bình dị: những mảnh gỗ cũ đã sờn, những đồ gốm vỡ đã được dán lại, những bức tranh phai màu kể chuyện đời sống, những mảnh vải vụn từ trang phục truyền thống, những viên đá cuội được nhặt từ dòng suối cổ chảy quanh thành.

Mộc Thạch, thân hình to lớn được tạo thành từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm chạp nhưng cực kỳ bền bỉ. Mỗi bước chân của y đều khiến mặt đất khẽ rung lên, nhưng hành động của y lại vô cùng nhẹ nhàng và chính xác. Với bản chất của mình, y dường như có một sự thấu hiểu bẩm sinh về cách để các vật liệu hòa hợp. Đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ của y tập trung vào từng vật phẩm nhỏ nhất. Y dùng những ngón tay to lớn, thô ráp, nhẹ nhàng đặt những mảnh gốm vỡ vào khe hở của một viên gạch, hay cẩn thận ép một mảnh vải cũ vào giữa hai lớp vữa mới, giúp các vật phẩm đó 'ăn khớp' một cách tự nhiên với đá và sắt của thành phố. Y không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng phát ra những âm thanh trầm đục như tiếng đá va chạm, nhưng hành động của y lại mang một sự kiên định đến lạ lùng. Y là hiện thân của sự bền bỉ, của vật tính nguyên thủy, và là một minh chứng sống cho triết lý của Tần Mặc.

Tần Mặc đứng trên một điểm cao, ánh mắt hắn quét qua từng công trình, từng gương mặt người dân đang miệt mài làm việc. Hắn cảm nhận được sự tập trung và một niềm tin dần nhen nhóm trong họ. Ban đầu, họ chỉ làm theo lệnh, nhưng khi chứng kiến những mảnh ghép tưởng chừng vô tri dần hòa mình vào thành phố, họ bắt đầu cảm thấy một điều gì đó khác biệt. Hắn chạm nhẹ vào một viên gạch cũ trên tường thành, cảm nhận sự 'rung động' mạnh mẽ hơn từ Thiết Giáp Thành Linh. Viên gạch khẽ ấm lên dưới tay hắn, như một lời đáp.

Thiết Giáp Phụ Tá, với chiếc bản đồ cuộn tròn trong tay, bước nhanh đến chỗ Tần Mặc, vẻ mặt y vẫn còn đó sự nghiêm nghị nhưng đã pha lẫn một chút kinh ngạc. “Kỳ lạ thay, Tần Mặc đại nhân,” y báo cáo, giọng nói có phần không tin vào tai mình. “Khi những vật phẩm này được đặt vào vị trí, chúng không chỉ cố định mà còn như... ‘hòa mình’ vào thành phố. Chúng không cần phải được gắn kết bằng linh lực hay pháp trận phức tạp. Chúng chỉ đơn giản là... trở thành một phần của nó. Tôi chưa từng thấy điều gì như vậy.”

Tần Mặc mỉm cười nhẹ. “Chúng không chỉ là vật chất, Thiết Giáp Phụ Tá. Chúng là một phần của linh hồn thành phố. Khi chúng được đưa về ‘nhà’, chúng sẽ tìm lại vị trí của mình, và ‘ý chí’ của chúng sẽ hòa làm một với Thành Linh. Đây là sự kết nối, không phải sự ép buộc.” Hắn cảm nhận được sự hưng phấn của Thiết Giáp Thành Linh, một dòng chảy năng lượng tinh thần mới mẻ đang luân chuyển khắp cơ thể đá và sắt của nó. Thành Linh, từ sâu thẳm, cảm nhận rõ ràng hơn từng 'mạch máu' ký ức đang được nối vào nó, từng chút một, tạo ra một cảm giác 'sống' mới mẻ, khác biệt hoàn toàn với linh lực thô bạo mà nó từng hấp thụ. Mỗi mảnh ghép mang ký ức được cấy vào tường thành như một tế bào mới, truyền vào nó một luồng sinh khí lạ kỳ, không phải sức mạnh hủy diệt, mà là sức sống và sự bền bỉ.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, nãy giờ vẫn đứng quan sát từ xa, chậm rãi bước tới. Hắn nhìn chằm chằm vào những bức tường thành đang dần thay đổi, đôi mắt chứa đầy suy tư. “Dù tôi vẫn chưa hiểu rõ, Tần Mặc,” hắn thừa nhận, giọng nói bớt đi vẻ hoài nghi thường ngày, “nhưng tôi phải thừa nhận... có một điều gì đó khác biệt. Thành phố dường như đang... ‘thở’.” Hắn đặt tay lên một khối đá lớn, cảm nhận một sự rung động nhẹ nhàng, đều đặn, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ. Đó là một cảm giác ấm áp, sống động mà hắn chưa từng trải qua, dù đã bảo vệ thành này hàng chục năm. Nó không giống linh lực, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu sắc hơn. Hắn cảm thấy mình như đang kết nối với chính bản thân thành phố.

Tần Mặc gật đầu. “Chính xác. Nó đang tìm lại bản chất của mình. Nó đang hồi sinh, không phải tr��� thành một thứ khác, mà là trở thành chính nó, trọn vẹn và mạnh mẽ hơn.” Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, một sự chấp nhận dần dần, một niềm tin đang lớn lên. Ý chí của thành phố không còn là một thực thể cô độc, lạnh lẽo, mà đang trở nên sống động, ấm áp hơn, như thể hàng ngàn mảnh ghép ký ức đang thắp sáng lên những ngọn lửa nhỏ bên trong nó. Nó không còn cảm thấy sự trống rỗng khi không có linh lực, mà thay vào đó là sự phong phú của những cảm xúc, những câu chuyện, những linh hồn đã gắn bó với nó. Việc Thiết Giáp Thành Linh cảm nhận 'ký ức sống động' và 'ý chí' từ các vật phẩm gợi ý rằng hệ thống phòng thủ mới sẽ không chỉ là vật chất mà còn có khả năng 'tương tác' với kẻ địch ở cấp độ tinh thần hoặc ý chí, gây bất ngờ cho các thế lực tu sĩ.

***

Hoàng hôn đã buông xuống. Những tia nắng cuối cùng của ngày đã nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm, điểm xuyết bởi hàng ngàn vì sao lấp lánh và những ánh đèn ấm cúng từ Thiết Giáp Thành bên dưới. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của núi rừng, vuốt ve khuôn mặt Tần Mặc khi hắn đứng một mình trên Cầu Đá Vọng Cảnh. Cây cầu đá cổ kính, với những hoa văn chạm khắc đã mờ theo thời gian và những lan can đá sứt mẻ, vươn mình qua một vực sâu hun hút, nơi tiếng nước chảy róc rách vọng lên từ đáy vực như một bản nhạc trầm buồn. Nơi đây, không khí hùng vĩ, lộng gió, nhưng cũng ẩn chứa một vẻ đẹp cô tịch và đôi khi là nguy hiểm.

Tần Mặc không nói gì, chỉ nhắm mắt lại. Hắn hoàn toàn tập trung vào việc giao tiếp với Thiết Giáp Thành Linh. Xung quanh hắn, không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua tai và tiếng nước chảy xa xăm. Hắn cảm nhận được sự hiện diện khổng lồ của thành phố, không chỉ là những khối đá và kim loại vô tri, mà là một ý thức đang dần trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây, không còn chỉ là một pháo đài thép vô tri trong nhận thức của nó. Nó cảm nhận được sự bình yên và vẻ đẹp của sự sống mà nó đang bảo vệ, cũng như sự chân thành không chút toan tính từ Tần Mặc. Mỗi vật phẩm mang ký ức được tích hợp vào cơ thể nó, mỗi câu chuyện được kể về nó, đều như những giọt nước mát lành tưới tắm vào tâm hồn khô cằn của nó. Nỗi sợ hãi và ngờ vực về sự yếu kém khi không 'thăng cấp', cám dỗ của việc trở thành một pháo đài hủy diệt, và sự nghi ngờ về con đường 'cân bằng' phi truyền thống của Tần Mặc, tất cả dần tan biến.

Trong tâm trí Tần Mặc, ý niệm của Thành Linh hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nó không còn là những câu hỏi dè dặt hay những dòng suy nghĩ hỗn độn, mà là một dòng chảy cảm xúc, một sự trải nghiệm sâu sắc. Nó cho Tần Mặc thấy một phần ký ức sâu thẳm của mình, về mục đích ban đầu khi nó được tạo ra: không phải để thống trị, không phải để thăng cấp thành một thần khí vô song, mà là để bảo vệ. Để trở thành một điểm tựa vững chắc cho những sinh linh yếu ớt, một mái nhà che chở những giấc mơ, một bức tường kiên cố trước những tai ương.

Tần Mặc truyền đi ý niệm của mình, giọng nói trong tâm trí hắn trầm ấm và thấu hiểu: “Đây là linh hồn của ngươi, Thành Linh. Không phải là thứ cần phải biến đổi thành một thần binh vô tri, một công cụ hủy diệt chỉ biết đến sức mạnh. Mà là thứ cần được bảo vệ, trân trọng và phát huy. Ngươi là Thiết Giáp Thành, không phải Thiết Giáp Thần Binh. Sức mạnh thật sự của ngươi không nằm ở việc ngươi ‘trở thành gì’ theo định nghĩa của những kẻ tu sĩ ngoại giới, mà ở việc ngươi ‘là gì’ – một pháo đài kiên cường, một mái nhà ấm áp, một chứng nhân của lịch sử.”

Hắn tiếp tục, ý niệm xuyên qua từng ngóc ngách của Thành Linh, chạm đến tận cùng bản chất của nó. “Ngươi đã từng băn khoăn về sự yếu kém khi không thăng cấp, đã từng bị cám dỗ bởi con đường của linh lực thuần túy. Nhưng sự thăng cấp đó, nếu nó khiến ngươi đánh mất bản chất, khiến ngươi quên đi lý do tồn tại của mình, thì đó không phải là một sự tiến hóa, mà là một sự biến chất. Con đường cân bằng ta đưa ra, là để ngươi tìm lại chính mình, để sức mạnh của ngươi không phải là sự áp đặt từ bên ngoài, mà là sự bùng nổ từ tận sâu bên trong, từ hàng ngàn năm ký ức, từ hàng triệu ý chí của những người đã sống dưới sự che chở của ngươi.”

Thiết Giáp Thành Linh, đáp lại bằng một sự rung động nhẹ nhàng, đầy cảm xúc. Đó không phải là một lời nói, mà là một cảm giác của sự chấp nhận sâu sắc, một lời 'đồng ý' không lời, pha lẫn chút nhẹ nhõm và hy vọng. Nó truyền tải cho Tần Mặc một hình ảnh: không phải một chiến trường khốc liệt, mà là một khung cảnh yên bình của thành phố, nơi những người dân đang vui vẻ sinh hoạt, tiếng cười trẻ thơ vang vọng trên đường phố, những ngọn lửa bếp ấm cúng thắp sáng mỗi căn nhà. Đó là những gì nó muốn bảo vệ, những gì nó được tạo ra để bảo vệ. Nó không còn muốn 'thăng tiên' để trở thành một thực thể siêu việt, mà chỉ muốn được là chính nó, một pháo đài sống động, kiên cố, bảo vệ những linh hồn nhỏ bé dưới mình.

Tần Mặc mở mắt. Một nụ cười nhẹ, thanh thản xuất hiện trên môi hắn. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc và niềm tin đang dâng trào từ Thiết Giáp Th��nh Linh. Đó là một niềm tin không phải dựa trên sức mạnh áp đảo, mà dựa trên sự thấu hiểu và sự lựa chọn. Niềm tin đó chính là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ phòng tuyến nào. Hắn biết rằng, giờ đây, không chỉ mình hắn, mà cả thành phố, với linh hồn đã được thức tỉnh và ý chí đã được củng cố, cũng đã sẵn sàng để đối mặt với thử thách. Sự kết nối sâu sắc giữa Tần Mặc và Thiết Giáp Thành Linh báo hiệu vai trò chủ động hơn của Thành Linh trong cuộc chiến sắp tới, không chỉ là một pháo đài thụ động mà là một thực thể có ý chí chiến đấu. Niềm tin của Thành Linh vào Tần Mặc là bước đệm quan trọng cho việc chấp nhận và triển khai giải pháp chi tiết trong Chương 840, và sẽ là nền tảng cho sự 'Hồi Sinh' thực sự của nó, không chỉ về mặt phòng thủ mà còn về 'linh hồn'.

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh vật chất, mà còn là một cuộc chiến về triết lý, về bản chất của sự tồn tại. Và hắn, với Thiết Giáp Thành Linh bên cạnh, đã sẵn sàng cho điều đó.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free