Vạn vật không lên tiên - Chương 849: Ý Chí Kiếm, Linh Hồn Khối Thép
Thiết Giáp Thành rung chuyển, tiếng gầm của Cự Linh Thú vẫn còn vang vọng, hòa cùng những tiếng nổ pháp bảo và la hét từ hàng ngũ quân địch. Tần Mặc đứng trên vọng lâu kiên cố của tường thành phía Đông, gió lớn thổi tung vạt áo vải thô, mang theo mùi khét lẹt của linh lực va chạm và chút tanh nồng của huyết nhục. Hắn không nói một lời, đôi mắt đen láy thăm thẳm nhìn thấu màn khói bụi mù mịt đang bao trùm chiến trường. Bên cạnh hắn, Tô Lam đã rút Vô Danh Kiếm, ánh mắt nàng sắc lạnh mà đầy kiên định, sẵn sàng nghênh chiến. Hắc Phong đứng sừng sững như một ngọn núi đen, bộ lông gợn sóng trong gió, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào chỉ huy tu sĩ đang lơ lửng giữa không trung. Xa hơn một chút, Mộc Thạch vẫn lặng lẽ bám rễ vào tường thành, thân hình xù xì lởm chởm đá và cây cổ thụ, đôi mắt đá quý phát sáng mờ ảo, không ngừng tái tạo những vết thương trên bức tường kiên cố.
Quân địch, sau một hồi bàng hoàng trước khả năng phản ngược công kích của cổng thành, đã nhanh chóng lấy lại đội hình. Sự bối rối ban đầu đã biến thành nỗi căm phẫn và kiêu ngạo bị tổn thương. Một bóng người uy nghi, toàn thân tỏa ra linh lực cuồn cuộn, lơ lửng trên không trung, chính là Chỉ huy cấp cao của phe tu sĩ. Hắn đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, nỗi giận dữ sục sôi trong lòng, không thể chấp nhận được việc một vật vô tri lại có thể chống lại sức mạnh của những kẻ tu hành bậc cao. Hắn đưa tay lên cao, toàn bộ linh lực của hàng ngàn tu sĩ phía sau đều hướng về phía hắn, hội tụ thành một luồng sức mạnh khủng khiếp. Từng tia sáng pháp thuật, từng luồng linh khí từ các pháp bảo nhỏ hơn, từ những tu sĩ cấp thấp cho đến trưởng lão, tất cả đều bị rút cạn, đổ dồn vào một điểm duy nhất trên bàn tay hắn. Không khí xung quanh vặn vẹo, không gian như bị xé toạc, tạo thành một xoáy nước linh lực khổng lồ, uy áp đến nghẹt thở.
Tần Mặc cảm nhận được sự đe dọa tột cùng này. Đây không còn là những đòn tấn công thăm dò hay những pháp bảo riêng lẻ nữa, mà là một đòn hội tụ sức mạnh của cả một đạo quân, một chiêu thức mang tính hủy diệt. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang rên rỉ yếu ớt trong tâm trí mình. *Nguy hiểm... quá mạnh... không thể chống đỡ...* Tiếng than vãn không phải của sự yếu hèn, mà là của một ý chí đang cố gắng đến cực hạn, tìm mọi cách để bảo vệ những sinh linh mà nó che chở. Những khối đá trên tường thành rung lên bần bật, những thanh sắt kêu kẽo kẹt, không phải vì muốn đổ sập, mà là vì đang cố gắng nén chặt ý chí của mình để chịu đựng.
Tô Lam khẽ siết chặt chuôi kiếm, nàng có thể cảm nhận được áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên toàn bộ thành trì. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy lo lắng. "Tần Mặc, đòn này... chúng ta có thể chống lại không?" Giọng nàng dù cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ ra một chút run rẩy. Hắc Phong gầm gừ, đôi tai cụp xuống, bộ lông dựng ngược, lộ ra hàm răng sắc nhọn. Ngay cả một thần thú dũng mãnh như nó cũng cảm nhận được sự đáng sợ của đòn đánh này.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn tĩnh lặng nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự quyết đoán không gì lay chuyển. "Thành trì này có ý chí của nó. Và chúng ta sẽ đứng vững cùng nó." Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Chỉ huy tu sĩ đang chuẩn bị phóng thích đòn đánh.
Chỉ huy tu sĩ cười khẩy, âm thanh vang vọng khắp chiến trường như tiếng sấm sét. Hắn nhìn xuống Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập sự khinh miệt và tự mãn. "Ngươi nghĩ thứ thành trì phế phẩm này có thể chống lại thiên uy sao? Chết đi!" Hắn vung tay xuống, một luồng năng lượng khổng lồ hình thành từ hàng ngàn linh lực tu sĩ, một cột sáng màu tím đen mang theo sức mạnh đủ để san bằng cả một ngọn núi, lao thẳng xuống vị trí của Tần Mặc. Đó chính là đòn "Thiên Địa Trấn Phạt" mà hắn tự hào. Không khí bị xé toạc, đất đá dưới chân tường thành nứt nẻ, bụi bay mù mịt. Một cảm giác hủy diệt lan tỏa, báo hiệu một cái kết không thể tránh khỏi.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang tập trung đến cực điểm, nhưng ngay cả nó cũng không thể chống đỡ một đòn kinh thiên động địa như vậy. Hắn biết, nếu đòn đánh này giáng xuống, không chỉ tường thành sẽ sụp đổ, mà hàng trăm sinh linh bên trong, bao gồm cả Tô Lam, Hắc Phong, và chính hắn, sẽ hóa thành tro bụi.
*Không thể để điều đó xảy ra!* Ý niệm đó không phải của Tần Mặc, mà là một tiếng gầm sắc lạnh, vang vọng trong tâm trí hắn. Một luồng sáng xanh thẳm đột nhiên vụt ra khỏi bàn tay Tần Mặc, nơi Cổ Kiếm Hồn vẫn luôn ẩn mình. Không cần Tần Mặc ra lệnh, không cần bất kỳ sự điều khiển nào, Cổ Kiếm Hồn đã tự mình hành động. Nó biến thành một luồng sáng chói lọi, nhưng không phải thứ ánh sáng chói mắt của linh lực, mà là ánh sáng thuần túy của ý chí, của bản chất.
Nó lao thẳng lên, như một mũi tên xé gió, đối diện trực tiếp với luồng "Thiên Địa Trấn Phạt" khổng lồ. Từ trong luồng sáng xanh biếc ấy, Cổ Kiếm Hồn hiện hình. Không phải dáng vẻ uy nghi của một nam nhân trung niên, mà là hình hài một thanh kiếm cổ xưa, lưỡi kiếm gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người. Nó phát ra một tiếng "Keng!" đanh thép, tiếng gầm của một lưỡi kiếm khao khát chém, nhưng giờ đây, ý chí của nó không phải để hủy diệt.
Nó dùng toàn bộ ý chí của mình để "đỡ" đòn. Lưỡi kiếm vốn chỉ khao khát chém, giờ đây lại xoay ngang, tạo ra một lá chắn năng lượng mỏng manh nhưng kiên cường. Ánh sáng xanh từ Cổ Kiếm Hồn va chạm với cột sáng tím đen của "Thiên Địa Trấn Phạt". Một vụ nổ kinh thiên động địa xảy ra, xé toạc không khí, làm rung chuyển cả đất trời. Tiếng nổ lớn đến mức tai ù đi, khói bụi cuộn lên che khuất cả tầm nhìn. Tường thành phía Đông rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn hơn xuất hiện, nhưng kỳ lạ thay, nó vẫn đứng vững.
Khi khói bụi dần tan đi, một cảnh tượng khiến tất cả phải bàng hoàng hiện ra. Cột sáng tím đen đã biến mất. Cổ Kiếm Hồn bị đánh bật trở lại, ánh sáng xanh thẳm của nó mờ đi đáng kể, gần như không còn nhìn rõ. Thân kiếm xuất hiện những vết nứt sâu, trông như một món đồ cổ sắp vỡ vụn. Nó rơi xuống gần Tần Mặc, thân kiếm run rẩy bần bật, cố gắng đứng vững trên mặt đất nhưng không thành, cuối cùng đổ rạp xuống. Mặc dù bị thương nặng, nó đã làm chệch hướng đòn tấn công, cứu Tần Mặc và bức tường thành khỏi sự hủy diệt trực tiếp. Sức mạnh hủy diệt của "Thiên Địa Trấn Phạt" đã bị phân tán, phần lớn năng lượng đã bị Cổ Kiếm Hồn hấp thụ và chịu đựng.
Tần Mặc vội vàng đỡ lấy Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận được hơi lạnh và sự yếu ớt đang lan tỏa từ thân kiếm. Hắn thấy những vết nứt chằng chịt trên lưỡi kiếm, từng chút linh khí đang thoát ra. Trong tâm trí hắn, ý niệm của Cổ Kiếm Hồn vang vọng, yếu ớt nhưng kiên định, như một lời thề không thể thay đổi: *Chém... để bảo vệ!*
Chỉ huy tu sĩ trên không trung trố mắt nhìn, không tin vào những gì mình vừa thấy. Hắn đã dồn toàn bộ sức mạnh của quân đội vào đòn đánh đó, vậy mà lại bị một thanh kiếm cổ gỉ sét đỡ được? *Vô lý! Tuyệt đối vô lý!* Nỗi kinh ngạc của hắn nhanh chóng biến thành nỗi hổ thẹn và căm tức.
Tô Lam sững sờ nhìn thanh kiếm đang nằm trong tay Tần Mặc. Nàng là một kiếm khách, nàng hiểu rõ một thanh kiếm khao khát điều gì. Khao khát chém, khao khát được mài sắc, được thử thách trong chiến trận. Nhưng Cổ Kiếm Hồn lại chọn cách hy sinh bản thân để bảo vệ, để đỡ đòn. Hành động này không chỉ là sự dũng cảm, mà là một sự chuyển hóa ý chí, một sự thăng hoa của bản chất. Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, tiếng gầm không còn mang theo sự hung hãn, mà là một sự kính phục sâu sắc. Nó cũng là một thần thú, nó hiểu được gi�� trị của sự sống và cái chết, của ý chí và bản năng.
Trên vọng lâu, Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá cùng các binh lính đều chứng kiến cảnh tượng này. Họ đã thấy vô số cuộc chiến, nhưng chưa từng thấy một thanh kiếm lại có thể tự mình làm được điều đó, không phải bằng linh lực, mà bằng ý chí thuần túy. Sự kinh ngạc và ngưỡng mộ lan tỏa trong hàng ngũ quân dân Thiết Giáp Thành.
Ngay cả Mộc Thạch, vốn ít nói và chậm chạp, cũng khẽ rung lên. Những viên đá quý trên thân nó phát sáng mạnh hơn, như thể đang hấp thụ năng lượng từ ý chí kiên định của Cổ Kiếm Hồn. Nó bắt đầu vươn những cành cây và rễ ra xa hơn, như muốn ôm lấy và bảo vệ toàn bộ bức tường thành.
Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, vốn đang rên rỉ yếu ớt, giờ đây bỗng nhiên trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Nó cảm nhận được ý niệm "Chém... để bảo vệ!" của Cổ Kiếm Hồn không chỉ là một hành động đơn lẻ, mà là một minh chứng hùng hồn cho con đường cân bằng bản chất mà Tần Mặc đã chỉ ra. Ý chí đó không hề yếu đuối, nó không hề thua kém bất kỳ linh lực siêu phàm nào. Ngược lại, nó còn mạnh mẽ hơn, bởi nó xuất phát từ bản nguyên, từ khát khao tồn tại và bảo vệ.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm đang run rẩy của Cổ Kiếm Hồn. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của nó, nhưng cũng cảm nhận được sự mãn nguyện, sự thanh thản khi hoàn thành một sứ mệnh cao cả. Hắn khẽ nhắm mắt lại, toàn bộ ý thức kết nối với Cổ Kiếm Hồn, rồi từ đó, lan tỏa ra khắp Thiết Giáp Thành Linh.
*Đây là ý chí của nó... ý chí bảo vệ bản chất! Thành Linh, chúng ta cùng nhau!* Ý niệm của Tần Mặc không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời động viên, một sự sẻ chia. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ, nhưng mỗi từ ngữ, mỗi ý niệm đều mang theo sức nặng của niềm tin và sự thấu hiểu. Hắn để cho ý chí của Cổ Kiếm Hồn, ý chí "chém để bảo vệ", lan tỏa khắp thành trì.
Thiết Giáp Thành Linh đáp lại Tần Mặc bằng một làn sóng ý niệm mạnh mẽ, không còn là tiếng rên rỉ yếu ớt, mà là một tiếng gầm gừ trầm đục, tựa như tiếng kim loại va chạm, tiếng đá tảng nghiến vào nhau, tiếng của một sinh vật khổng lồ vừa thức tỉnh. Nó không còn chỉ là một pháo đài phòng thủ, nó đã trở thành một trái tim đang đập, một linh hồn đang cháy bừng. Nó truyền lệnh đến từng vật linh nhỏ bé nhất trong thành, từ những viên gạch lát đường, những cây cột chống đỡ, những mũi tên dự trữ, cho đến những mảnh giáp vỡ vụn nằm dưới chân tường.
Tô Lam, dù đang lo lắng cho Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn, nhưng nàng vẫn đủ tỉnh táo để hiểu được ý đồ của hắn. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Tất cả quân lính, sẵn sàng phòng thủ! Bảo vệ Tần Mặc và Thành Linh!" Nàng rút kiếm, mũi kiếm Vô Danh sáng lên trong màn đêm đang dần buông xuống. Các binh sĩ dưới sự chỉ huy của Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, dù vẫn còn chút bàng hoàng, nhưng lòng dũng cảm đã được khơi dậy bởi hành động của Cổ Kiếm Hồn, hô vang đáp lời, siết chặt vũ khí, sẵn sàng tử chiến.
Hắc Phong không cần Tần Mặc ra lệnh, nó đã gầm lên một tiếng dài, tiếng hú vang vọng khắp chiến trường, mang theo sự tức giận và khát máu đối với kẻ địch. Nó lao lên tiền tuyến, thân hình kh���ng lồ như một cơn lốc đen, sẵn sàng xé nát bất cứ ai dám tiến đến gần.
Mộc Thạch, được Thành Linh truyền cảm hứng và Tần Mặc gia cố, bắt đầu hành động một cách phi thường. Những vết nứt trên tường thành không chỉ được tái tạo, mà những viên đá, những khối gỗ còn vươn ra, biến thành những gai nhọn sắc bén, tựa như những chiếc gai của một con nhím khổng lồ. Chúng không chỉ dùng để phòng thủ, mà còn để phản công. Những mảnh vỡ từ tường thành, vốn tưởng chừng vô dụng, giờ đây được Mộc Thạch điều khiển, bắn ra như những viên đạn sắc lẹm, nhắm thẳng vào hàng ngũ quân địch. Ý chí bảo vệ của nó đã biến nó thành một cỗ máy chiến tranh sống động.
Đêm đã buông xuống, nhưng chiến trường vẫn rực sáng bởi những luồng linh lực và ánh sáng pháp thuật. Tuy nhiên, lần này, bên cạnh ánh sáng xanh và tím của phe tu sĩ, còn có một thứ ánh sáng khác, mờ nhạt hơn, nhưng bền bỉ và kiên cường hơn, đó là ánh sáng của ý chí, của bản chất. Dưới sự điều phối của Tần Mặc và ý chí kiên cường của Thiết Giáp Thành Linh, toàn bộ thành phố biến thành một thực thể sống khổng lồ.
Các bức tường không chỉ tái tạo nhanh chóng đến mức khó tin, mà chúng còn vươn ra, những khối đá và cành cây cổ thụ biến thành những xúc tu cứng rắn, vung vẩy trên không trung, đánh tan các pháp bảo nhỏ và hất văng những tu sĩ đang cố gắng tiếp cận. Những cánh cổng thành, từng là điểm yếu, giờ đây không chỉ hấp thụ và phản ngược lực công kích, mà còn tự động mở ra khép vào, tạo ra những luồng gió mạnh cuốn phăng kẻ địch hoặc kẹp chặt những tu sĩ kém may mắn.
Những vũ khí không có linh hồn, những mũi tên gỉ sét, những tảng đá lăn lóc trên tường thành, tất cả đều được truyền cảm hứng. Chúng không chỉ bắn trả mà còn "nhắm" vào điểm yếu của tu sĩ, tựa như có một đôi mắt vô hình đang quan sát chiến trường. Hàng loạt vật linh nhỏ hơn, như các mảnh giáp vỡ, những mũi tên cũ bị vứt bỏ, các tảng đá vụn, đều được truyền ý chí, bùng nổ sức mạnh tiềm ẩn. Chúng tạo thành một cơn bão kim loại và đá, một "màn mưa" vũ khí tự động, nhắm vào quân địch đang cố gắng tiến công.
Tiếng nổ vang dội, tiếng la hét kinh hoàng của quân địch trộn lẫn với tiếng gầm của Hắc Phong và tiếng va chạm chói tai của kim loại và đá. Mùi khói cháy, mùi lưu huỳnh và mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí.
Chỉ huy tu sĩ trên không trung trố mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. Hắn không thể tin vào mắt mình. Quân đội của hắn, những tu sĩ tinh nhuệ, những pháp bảo hùng mạnh, lại đang bị đẩy lùi bởi một thành trì "vô tri" và những vật phẩm "phế phẩm". Hắn nhìn thấy những tu sĩ bị các tảng đá va trúng, không phải là những tảng đá tầm thường mà là những tảng đá mang theo ý chí, chúng xuyên thủng pháp giáp và làm họ trọng thương. Hắn thấy những cánh cổng tự động kẹp nát tu sĩ, những bức tường tự vươn ra tóm lấy kẻ địch.
"Không thể nào! Thứ vật vô tri này... làm sao có thể!" Hắn gầm lên trong sự phẫn nộ tột cùng. Hắn đã sống hàng trăm năm, chứng kiến vô số kỳ tích, nhưng chưa bao giờ thấy một thành trì lại có thể sống động và nguy hiểm đến vậy. Nó không còn là một công trình kiến trúc, mà là một sinh vật khổng lồ, một ý chí tập thể đang phản kháng.
Hắn cố gắng tung thêm vài đòn pháp thuật, nhưng chúng đều bị các vật linh nhỏ bé nhưng kiên cường chặn lại, hoặc bị bức tường thành hấp thụ rồi phản ngược. Linh lực của hắn bắt đầu tiêu hao nhanh chóng. Từ góc độ này, hắn nhìn thấy Tần Mặc đứng vững trên vọng lâu, xung quanh hắn là Tô Lam và Hắc Phong, và trong tay hắn là thanh kiếm cổ đang tỏa ra ánh sáng mờ nhạt nhưng ấm áp. Hắn nhận ra, chính thiếu niên trẻ tuổi đó, không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, lại là kẻ đã thay đổi bản chất của cuộc chiến này.
Một tảng đá lớn, được Mộc Thạch điều khiển, bất ngờ bay lên từ phía dưới, mang theo một ý chí sắc bén không kém gì mũi kiếm, nhắm thẳng vào hắn. Chỉ huy tu sĩ giật mình, vội vàng tránh né, nhưng vẫn bị sượt qua vai, một vết rách sâu hiện ra trên pháp bào, và một vết thương nhỏ xuất hiện trên làn da dưới lớp giáp. Hắn cảm nhận được một cơn đau rát, không phải do pháp lực va chạm, mà là do một ý chí sắc bén đã xuyên qua lớp phòng thủ của hắn.
Sự kinh hoàng hiện rõ trong mắt hắn. Hắn không thể tiếp tục chiến đấu trong tình trạng này. Quân đội của hắn đã bắt đầu hỗn loạn, tinh thần chiến đấu suy giảm. Hắn nghiến răng ken két, ánh mắt lóe lên vẻ căm hờn tột độ. "Rút lui! Toàn quân rút lui!" Tiếng hô của hắn vang vọng khắp chiến trường, mang theo sự tức giận và nỗi hổ thẹn không thể che giấu.
Quân địch, đang trong tình thế bị động và hỗn loạn, như vớ được cọng rơm cứu mạng, nhanh chóng bắt đầu rút lui một cách vội vã. Chúng không còn giữ được đội hình, chỉ còn biết chạy trốn trước sự phản kháng kỳ lạ và mạnh mẽ của Thiết Giáp Thành.
Tần Mặc đứng trên vọng lâu, nhìn theo bóng lưng của quân địch đang tháo chạy. Khói bụi vẫn còn cuộn lên, nhưng tiếng hò reo chiến thắng đã bắt đầu vang vọng khắp Thiết Giáp Thành. Hắn không hề mỉm cười, chỉ khẽ cúi đầu nhìn Cổ Kiếm Hồn đang nằm trong tay. Thanh kiếm đã cứu hắn, cứu cả thành trì này. Nó đã chứng minh rằng, sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định, ý chí bảo vệ bản chất.
Bên cạnh hắn, Tô Lam khẽ thở phào, đôi mắt nàng nhìn Tần Mặc với một sự ngưỡng mộ sâu sắc, không chỉ vì chiến thắng, mà vì con đường hắn đã chọn. Hắc Phong gầm lên một tiếng dài, vang vọng khắp thành, như một lời tuyên bố chiến thắng của những kẻ đã chọn con đường cân bằng bản chất. Thiết Giáp Thành Linh tỏa ra một làn sóng ý niệm hân hoan, một sự nhẹ nhõm sau khi vượt qua thử thách sinh tử.
Trận chiến đã lắng xuống, nhưng Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự thất bại của Chỉ huy cấp cao tu sĩ sẽ không làm Thiên Diệu Tôn Giả bỏ cuộc. Ngược lại, hắn sẽ nhận ra Tần Mặc là một mối đe dọa thực sự, một kẻ không thể xem thường, và sẽ chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn, với những chiến thuật tàn độc hơn. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đã có thêm những minh chứng hùng hồn. Hành động hy sinh của Cổ Kiếm Hồn, sự bùng nổ ý chí của Mộc Thạch và các vật linh khác, đã không chỉ cứu Thiết Giáp Thành, mà còn tạo tiền đề cho việc các vật linh trong thành phố, cũng như những vật linh mà Tần Mặc sẽ gặp sau này, có thể đạt được những cấp độ ý chí và sức mạnh mới. Mức độ hợp tác "vật-người" mới đạt được trong chương này sẽ là nền tảng cho những chiến thuật và sức mạnh đột phá của Tần Mặc trong các trận chiến tương lai, có thể ảnh hưởng đến cách Huyền Vực nhìn nhận về vật linh.
Tần Mặc nhẹ nhàng ôm Cổ Kiếm Hồn vào lòng, cảm nhận được sự ấm áp của ý chí không ngừng nghỉ. Hắn nhìn ra xa, về phía chân trời đang dần ló rạng những tia nắng đầu tiên, xua tan màn đêm và khói bụi chiến trường. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan, nhưng hắn đã có những đồng minh kiên cường, những ý chí không thể bị bẻ gãy. Và quan trọng hơn cả, hắn đã có một con đường, một niềm tin để dẫn dắt vạn vật, không cần phải "thăng tiên" để trở nên vĩ đại, mà chỉ cần giữ vững bản chất của chính mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.