Vạn vật không lên tiên - Chương 853: Bão Tố Thức Tỉnh: Quyết Chiến Tổng Lực
Tần Mặc bước ra khỏi Tàng Khí Các, không phải với cảm giác nhẹ nhõm của một người đã hoàn thành nhiệm vụ, mà là sự tĩnh lặng sâu sắc của một chiến binh trước thềm trận chiến quyết định. Hạt giống thay đổi đã nảy mầm, nhưng giờ đây, nó phải đối mặt với cơn bão dữ dội nhất. Bóng đêm dần buông xuống, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn, và cùng lúc đó, một thứ bóng tối khác, nặng nề hơn, bắt đầu bao trùm Huyền Vực, xuất phát từ những nơi mà linh khí bị bóp méo, nơi ý chí bị tha hóa bởi dục vọng thăng tiên.
***
Trong sâu thẳm U Minh Cốc, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, chỉ có sương mù dày đặc và độc hại vĩnh viễn bao phủ, khí tức chết chóc và u ám ngưng đọng, tạo thành một màn sương xanh xám quái dị. Những hang động đá vôi kỳ dị, bị ăn mòn bởi khí độc, hiện lên như hàm răng của một quái vật khổng lồ, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ sinh linh nào lạc bước. Cây cối khô héo, vặn vẹo như những linh hồn đau khổ bị mắc kẹt, cùng những tảng đá lởm chởm sắc nhọn, tạo nên một khung cảnh hoang tàn, đầy rẫy sự mục ruỗng. Mùi ẩm mốc, đất chết, lưu huỳnh nồng nặc từ các suối độc bốc lên, hòa lẫn với mùi máu tanh và khí độc khiến bất kỳ ai cũng phải buồn nôn. Thỉnh thoảng, một làn gió rít thê lương thổi qua các khe đá, mang theo tiếng gào rú, gầm gừ của những quái vật ẩn m��nh trong sâu thẳm, tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong hang động tối tăm, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản nhạc kinh dị, khiến không khí càng thêm nặng nề, lạnh lẽo và ngột ngạt.
Trong một hang động lớn nhất, được tạm thời dùng làm tổng hành dinh, Thiên Diệu Tôn Giả ngồi trên một ghế đá tạc thô sơ, thân hình thanh lịch, cao ráo, nhưng lại tỏa ra một luồng uy áp đáng sợ. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, vốn luôn sắc lạnh và đầy sự tính toán, giờ đây lại lóe lên những tia lửa giận dữ. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, nhưng cái vẻ siêu phàm ấy lại chứa đựng sự lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng trong bầu không khí ngột ngạt này, nó lại giống như một tấm liệm trắng, báo hiệu cái chết sắp đến.
Trước mặt hắn, các tướng lĩnh tu sĩ, những kẻ từng hung hăng và tự mãn, giờ đây run rẩy, cúi đầu sát đất. Chúng vừa trở về từ trận chiến thảm hại tại Thiết Giáp Thành, mang theo tin tức về sự thất bại không thể tin nổi, về những pháp bảo phản chủ, về sự mất tinh thần và hỗn loạn của binh đoàn. Cơn giận dữ của Thiên Diệu Tôn Giả không cần phải bộc lộ bằng tiếng gầm thét, mà nó lan tỏa ra thành một luồng áp lực vô hình, khiến cả hang động như rung chuyển, những nhũ đá trên trần khẽ rơi lả tả. Khí thế bức người của hắn đủ để khiến những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng phải cảm thấy linh hồn mình đang bị nghiền nát.
“Thất bại,” giọng Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm vang lên, nhưng mỗi từ ngữ lại mang theo một sức nặng ngàn cân, “là một từ không thể chấp nhận được trong từ điển của ta. Và càng không thể chấp nhận được khi đối thủ chỉ là một lũ phàm nhân và một tên tiểu tử Vô Tính Thành.” Hắn khẽ nhấp một ngụm trà độc, ánh mắt quét qua từng tướng lĩnh đang cúi đầu. “Pháp bảo phản chủ? Binh khí vô dụng? Đó là cái cớ thấp hèn nhất mà ta từng nghe. Đó là sự sỉ nhục lớn nhất đối với con đường thăng tiên, đối với Thiên Đạo mà chúng ta đang truy cầu.”
Một lão tướng run rẩy ngẩng đầu, định biện minh, nhưng ánh mắt sắc lạnh của Thiên Diệu Tôn Giả đã khiến lão rụt cổ lại, không dám thốt lên lời nào.
“Tần Mặc…” Hắn lẩm bẩm cái tên ấy, như nếm một vị đắng trong miệng. “Hắn đang thách thức Thiên Đạo! Hắn đang bôi nhọ con đường thăng tiên vĩ đại mà chúng ta hằng theo đuổi. Hắn đang gieo rắc sự hoài nghi vào những sinh linh đáng lẽ phải truy cầu sự siêu việt. Ta sẽ cho hắn thấy, sức mạnh thực sự nằm ở đâu. Sức mạnh của ý chí kiên định, của khát vọng thăng hoa, chứ không phải sự yếu đuối của cái gọi là ‘cân bằng bản chất’.”
Hắn đập mạnh tay xuống ghế đá, một tiếng động trầm đục vang vọng khắp hang động, khiến các tướng lĩnh giật nảy mình. “Lần này, không còn nhân nhượng, không còn giữ lại. Phá hủy. Tất cả. Bằng mọi giá.” Giọng hắn vang vọng, mang theo uy áp và sự tàn nhẫn tuyệt đối. “Huy động toàn bộ lực lượng. Mọi cỗ máy chiến tranh, mọi quân đoàn tinh nhuệ. Sử dụng mọi cấm thuật, mọi vũ khí cấm kỵ mà chúng ta có. Không cần giữ lại một tấc đất, không cần giữ lại một sinh linh. Biến Thiết Giáp Thành thành bình địa, thành một bài học cho bất cứ kẻ nào dám thách thức ý chí của chúng ta!”
Các tướng lĩnh nuốt khan, sự sợ hãi xen lẫn với sự hưng phấn tàn bạo dâng lên trong lòng. Chúng cúi đầu sâu hơn, đồng thanh lĩnh mệnh, giọng nói khàn đặc. “Tuân lệnh, Tôn Giả!”
Sát khí bùng nổ, lan tỏa khắp hang động. Hàng ngàn tu sĩ, những kẻ đã bị tẩy não bởi tư tưởng thăng tiên cực đoan, bắt đầu tập kết, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công chưa từng có. Những cỗ máy chiến tranh khổng lồ, được chế tạo từ kim loại đen và xương thú, bắt đầu được kích hoạt, phát ra những tiếng ken két rợn người. Các pháp bảo cấm kỵ, tỏa ra luồng khí u ám và tà ác, được lấy ra khỏi phong ấn. Thiên Diệu Tôn Giả đứng dậy, ánh mắt hắn nhìn xuyên qua sương mù độc hại của U Minh Cốc, hướng về phía Thiết Giáp Thành, nơi ánh sáng yếu ớt của sự sống vẫn còn đang leo lét. Hắn tin rằng, với trận chiến này, hắn sẽ không chỉ hủy diệt một thành trì, mà còn dập tắt vĩnh viễn ngọn lửa của triết lý “cân bằng bản chất” mà Tần Mặc đang cố gắng thắp lên, khẳng định lại độc tôn của con đường thăng tiên duy nhất.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, nhưng trên đỉnh tường thành cao nhất của Thiết Giáp Thành, không khí lại u ám và lạnh lẽo đến lạ thường. Gió mạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi đất ẩm từ phía xa, nơi những binh đoàn địch đang tập kết. Bầu trời bị những đám mây đen dày đặc che phủ, không một tia sao, báo hiệu một đêm giông bão sắp đến, không chỉ về mặt thời tiết mà còn về số phận của cả thành trì.
Tần Mặc đứng đó, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định đến lạ, làn da ngăm nắng của hắn phản chiếu ánh sáng mờ ảo còn sót lại của hoàng hôn. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua đường chân trời, nơi một biển người và pháp bảo đen kịt đang trải dài đến tận chân trời, như một con mãnh thú khổng lồ đang từ từ thức tỉnh, chuẩn bị nuốt chửng mọi thứ. Lần này, đội hình của địch không còn hỗn loạn hay vội vã như những đợt tấn công trước. Chúng được tổ chức một cách kỷ luật đến đáng sợ, với những cỗ máy chiến tranh khổng lồ, cao ngất như những ngọn núi di động, và các đạo quân tinh nhuệ, tỏa ra một áp lực kinh hoàng, khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại. Từng tiếng trống trận dồn dập vang lên từ xa, trầm đục và nặng nề, như tiếng trái tim của một gã khổng lồ đang đập, báo hiệu thời khắc quyết định đã điểm.
Bên cạnh Tần Mặc là Tô Lam, nhan sắc thanh tú của nàng giờ đây nhuốm vẻ lo lắng, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng vẫn giữ được sự kiên định, nhưng ẩn chứa một nỗi bất an khó tả. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm và sự nguy hiểm. “Sức mạnh này… họ dường như đã dồn hết tất cả,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, gần như thì thầm trong tiếng gió rít. “Không còn đường lui nào cho họ, và cũng không còn đường lui nào cho chúng ta.”
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, đứng sừng sững bên cạnh Tần Mặc, lông dựng đứng, một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, cảnh giác cao độ. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần, một cảm giác đe dọa bản năng mà ngay cả con người cũng khó lòng thấu hiểu.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với vết sẹo trên má, đứng ngay phía sau Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhưng vẫn giữ vững trách nhiệm. Giáp trụ nặng nề của hắn phát ra tiếng kim loại cọ xát khẽ khàng khi hắn điều chỉnh tư thế. “Tần Mặc đại nhân,” hắn lên tiếng, giọng nói trầm đục và chắc chắn, “chúng tôi đã nhận thấy những dấu hiệu bất thường. Những cỗ máy chiến tranh kia chưa từng xuất hiện. Và những luồng linh lực kia… chúng không giống linh lực tu sĩ bình thường. Có vẻ như địch đang chuẩn bị một đòn hiểm ác, không từ thủ đoạn.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi binh đoàn địch. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên mặt tường thành thô ráp, cảm nhận từng tấc đá, từng mạch linh khí đang lưu chuyển bên trong. Hắn ‘nghe’ được ý chí kiên cường của Thiết Giáp Thành Linh, một ý chí đã trải qua sự chuyển hóa sâu sắc, không còn chỉ là sự phòng thủ thụ động, mà đã mang một khát khao bảo vệ mạnh mẽ, một sự ‘tấn công cân bằng’ như hắn đã từng giải thích. Thành Linh, thông qua những rung động nhẹ nhàng dưới lòng bàn tay hắn, truyền đến một sự kiên định vững chắc, một lời khẳng định về sự sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào.
“Họ đã nhận ra con đường cân bằng của chúng ta là mối đe dọa,” Tần Mặc cất lời, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sự sâu sắc, đủ để át đi tiếng gió rít. “Đây là lúc họ thể hiện sự tuyệt vọng. Khi niềm tin của họ bị lung lay, họ sẽ dùng mọi thủ đoạn để củng cố nó, dù phải đạp đổ mọi thứ.” Hắn khẽ quay đầu, ánh mắt đen láy nhìn lướt qua Tô Lam, Long Hổ, và những binh sĩ đang đứng gác trên tường thành. “Nhưng Thiết Giáp Thành sẽ không gục ngã. Bởi lẽ, chúng ta không chiến đấu vì một con đường thăng tiên mù quáng, mà chúng ta chiến đấu vì quyền được là chính mình, vì sự tồn tại cân bằng của vạn vật.”
Long Hổ siết chặt nắm đấm, vẻ lo lắng trên mặt hắn dần được thay thế bằng sự quyết tâm. “Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, Tần Mặc đại nhân. Thành sẽ không đổ! Chúng tôi sẽ bảo vệ nơi này đến hơi thở cuối cùng!” Hắn nói, giọng vang lên đầy hùng hồn, truyền cảm hứng cho những binh sĩ xung quanh. Những binh sĩ mặc giáp trụ nặng nề, khuôn mặt khắc khổ vì sương gió, giờ đây ánh mắt cũng ánh lên sự kiên định. Họ siết chặt vũ khí, đứng thẳng người, như những bức tường thành sống.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong mắt nàng, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng niềm tin vào người thiếu niên này đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ là một chiến lược gia, mà còn là một ngọn hải đăng, dẫn lối cho những ý chí lạc lối tìm về bản chất của mình. Hắn không dùng sức mạnh ép buộc, mà dùng sự thấu hiểu để cảm hóa.
Tần Mặc quay người lại, đối mặt với binh đoàn địch đang cuồn cuộn tiến đến. Ánh mắt hắn ánh lên một vẻ quyết tâm không nao núng. Hắc Phong gầm nhẹ một tiếng, không còn là tiếng gầm cảnh giác, mà là tiếng gầm chiến đấu. Gió mạnh hơn, thổi tung mái tóc của Tần Mặc, và những đám mây đen càng lúc càng dày đặc, như muốn nuốt chửng cả thế gian. Cuộc chiến, dường như, đã được định sẵn để bắt đầu vào một đêm không trăng, không sao, một đêm mà bầu trời cũng phải cúi đầu trước sự tàn khốc sắp diễn ra.
***
Rạng sáng, không khí bên trong Thiết Giáp Thành trở nên lạnh lẽo, gió mạnh vẫn rít lên từng hồi, nhưng lại mang theo một sự tĩnh mịch lạ thường, báo hiệu cơn bão lớn đang đến gần. Những tiếng trống trận từ phía quân địch, giờ đây đã vang lên dồn dập và gấp gáp hơn, như những nhát búa nặng nề giáng xuống trái tim của mỗi người dân trong thành.
Trong Tàng Khí Các, mùi của kim loại cổ xưa, gỗ mục, và hương linh khí nhàn nhạt vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, nó hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi sắt nồng nặc, gợi lên cảm giác về một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, đang tỉ mỉ kiểm tra từng khẩu pháo linh, từng cỗ máy phòng thủ khổng lồ. Hắn di chuyển nhanh nhẹn, đôi tay thoăn thoắt điều chỉnh các cơ cấu, kiểm tra từng khớp nối, từng viên đạn năng lượng, đảm bảo mọi thứ đều vận hành hoàn hảo. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng ánh mắt vẫn tập trung cao độ vào nhiệm vụ. “Mọi việc đều phải theo quy củ,” hắn lẩm bẩm, như một câu thần chú tự nhắc nhở bản thân.
Tần Mặc bước vào, ánh sáng yếu ớt của buổi rạng sáng hắt qua những ô cửa sổ nhỏ, chiếu rọi lên thân hình hơi gầy của hắn. Hắn trầm tư quan sát Thiết Giáp Phụ Tá và những binh sĩ khác đang hối hả chuẩn bị. Hắn không nói gì, chỉ dùng đôi mắt đen láy của mình để “nghe” ý chí tồn tại của vạn vật xung quanh. Hắn ‘nghe’ được tiếng vọng của những binh khí cổ xưa, của chính Tàng Khí Các – chúng không còn chỉ muốn “sắc bén”, không còn chỉ khao khát được tôi luyện để trở thành “tiên khí”. Giờ đây, chúng muốn “bảo vệ”. Một khẩu pháo linh khổng lồ, tưởng chừng vô tri, lại tỏa ra một ý niệm mãnh liệt về sự che chắn, về việc dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những sinh linh yếu ớt. Một bó tên đã gỉ sét, nằm im lìm trong góc, cũng khẽ rung lên, truyền đi một mong muốn được cất cánh, được bay đi để bảo vệ, chứ không phải để hủy diệt một cách vô nghĩa.
Cổ Kiếm Hồn, vẫn nằm yên trong tay Tần Mặc, khẽ rung lên, không phải là sự khát máu hay mong muốn hủy diệt như trước. Nó rung lên với một sự “mong chờ”, một mong chờ được bảo vệ, được trở thành ngọn lửa bảo hộ cho Thiết Giáp Thành. Tần Mặc đưa tay khẽ vuốt lên thân kiếm, cảm nhận được sự cộng hưởng sâu sắc giữa ý chí của hắn và ý chí của thanh kiếm. Hắn đã hiểu. Thanh kiếm này, vốn được sinh ra để chém giết, giờ đây đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự sắc bén: sự sắc bén để bảo vệ, không phải để thăng tiên.
Tần Mặc quay sang nhìn Thiết Giáp Phụ Tá và các binh sĩ đang vây quanh. Giọng hắn trầm ấm, bình thản nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí mỗi người. “Các ngươi đã làm rất tốt,” hắn nói, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định. “Mỗi chúng ta, mỗi tấc đất, mỗi binh khí, đều có ý nghĩa riêng. Chúng ta chiến đấu không phải vì thăng tiên, không phải vì danh vọng hão huyền. Chúng ta chiến đấu vì quyền được là chính mình, vì sự bình yên của Thiết Giáp Thành, vì sự cân bằng của Huyền Vực này.”
Hắn giơ cao Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm gỉ sét nhưng lại phát ra một ánh sáng dịu nhẹ, không chói lòa như linh lực, mà ấm áp như ngọn lửa. “Thanh kiếm này, từng khao khát trở thành tiên khí, từng chỉ biết đến sự hủy diệt. Nhưng giờ đây, nó đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của bản chất nó: bảo vệ. Nó sẽ là ngọn lửa bảo hộ của chúng ta.” Tần Mặc truyền vào Cổ Kiếm Hồn một luồng ý niệm về sự bảo vệ, về sự kiên cường không lay chuyển, về một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Cổ Kiếm Hồn khẽ ngân lên một tiếng, như một lời đáp lại. Tiếng ngân ấy không phải là tiếng kim loại sắc lạnh, mà là một âm thanh trầm hùng, vang vọng khắp Tàng Khí Các, như một lời thề nguyện.
Các binh sĩ, những người đã quen với những lời hiệu triệu hùng hồn về chiến công và vinh quang, giờ đây lại cảm nhận được một sức mạnh khác từ lời nói của Tần Mặc. Đó là sức mạnh của sự chân thành, của lòng đồng cảm, của một mục đích cao cả hơn bất kỳ sự thăng tiến nào. Họ cúi đầu, lòng kiên định hơn bao giờ hết. Sự lo lắng và sợ hãi dần tan biến, thay vào đó là một ý chí thép, một quyết tâm bảo vệ thành trì này, không phải vì mệnh lệnh, mà vì chính bản thân họ, vì niềm tin mà Tần Mặc đã gieo trồng.
Thiết Giáp Phụ Tá gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị của hắn nhìn thẳng vào Tần Mặc, như một lời khẳng định đã sẵn sàng. Hắn quay người, ra hiệu cho các binh sĩ tiếp tục chuẩn bị.
Bên ngoài Tàng Khí Các, tiếng trống trận của địch vang lên dồn dập hơn nữa, kéo theo tiếng kèn hiệu u ám, như một bản nhạc báo tử. Gió vẫn mạnh, không khí vẫn lạnh lẽo, nhưng trong lòng mỗi chiến binh của Thiết Giáp Thành, một ngọn lửa đã được thắp lên, không phải ngọn lửa của thù hận, mà là ngọn lửa của sự bảo vệ, của ý chí kiên cường và niềm tin vào con đường cân bằng.
Thời khắc quyết định đã điểm. Trận chiến tổng lực sắp bắt đầu. Tần Mặc đứng đó, giữa Tàng Khí Các, cảm nhận sự rung động của cả thành trì, của vạn vật xung quanh. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến của Thiết Giáp Thành, mà là cuộc chiến của một triết lý, một con đường mới cho Huyền Vực. Và hắn, cùng với những ý chí đã được thức tỉnh, đã sẵn sàng đối mặt với cơn bão.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.