Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 860: Nỗi Đau Của Thành Linh: Lựa Chọn Giữa Hủy Diệt Và Bán Thân

Hơi thở của Tần Mặc càng lúc càng yếu ớt, những dòng máu tươi khô đọng trên khóe môi tái nhợt của hắn, vẽ nên một vệt đỏ thẫm đến rợn người trên làn da trắng bệch. Tô Lam ôm chặt lấy thân hình gầy gò của hắn, cảm nhận từng nhịp đập phập phồng, yếu ớt nơi lồng ngực. Linh lực của nàng không ngừng tuôn trào, cố gắng truyền vào cơ thể đã gần như cạn kiệt của Tần Mặc, nhưng tựa như muối bỏ bể. Nàng cảm thấy một sự bất lực đến tột cùng, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Ánh mắt phượng vốn kiên định nay ngập tràn lo lắng, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, giữ vững ý chí. Nàng không thể gục ngã, không thể để Tần Mặc một mình giữa cơn phong ba bão táp này. Tiếng gầm gừ trầm đục của Hắc Phong vang vọng bên tai, như lời thề nguyện trung thành và bảo vệ. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa bập bùng trong màn đêm, không ngừng quét ngang dọc chiến trường, cảnh giác cao độ. Nó cúi thấp đầu, dụi nhẹ vào vai Tần Mặc, từng cử động đều thể hiện sự lo lắng sâu sắc và quyết tâm bảo vệ chủ nhân. Hắc Phong biết, chủ nhân của nó đang đứng trước bờ vực của sự sống và cái chết, và nó sẽ không cho phép bất cứ kẻ nào chạm vào Tần Mặc.

Xung quanh họ, Cổ Kiếm Hồn vẫn sừng sững cắm sâu dưới đất, thân kiếm đã không còn sáng chói như lúc ban đầu, mà phủ một lớp ánh bạc mờ ảo, như một tấm màn che chắn yếu ớt. Nó vẫn kiên định, vẫn cố gắng duy trì lá chắn kiếm khí khổng lồ bao trùm lấy Tần Mặc và Tô Lam, nhưng từng luồng kiếm khí phun ra giờ đã mỏng manh hơn, yếu ớt hơn, như một ngọn nến lung lay trước gió lớn. Mỗi khi một Hắc Thiết Vệ lao tới, lá chắn lại rung lên bần bật, những vết nứt vô hình lan rộng trên bề mặt kiếm khí. Cổ Kiếm Hồn đang cạn kiệt, nhưng ý chí bảo vệ c���a nó vẫn không hề suy suyển. Nó là một thanh kiếm, và bản chất của nó là che chở, là chiến đấu. Dù không còn tu luyện theo con đường thăng tiên, nó vẫn giữ trọn vật tính của mình.

Tiếng kim loại va đập chan chát, tiếng gạch đá đổ nát ầm ầm hòa lẫn với tiếng gầm thét của Lục Vô Trần và Long Hổ, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hủy diệt. Thiết Giáp Thành đang rên xiết. Những vết nứt khổng lồ không ngừng xuất hiện trên tường thành kiên cố, như những mạch máu đang vỡ tung. Từng mảng đá, từng khối kim loại nặng nề rơi xuống từ trên cao, tạo ra những tiếng động kinh hoàng, cuốn theo bụi bặm mù mịt và mùi khói tanh nồng của sắt gỉ và máu. Mặt đất rung chuyển dữ dội dưới chân, như thể cả tòa thành đang quằn quại trong đau đớn. Các Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy chiến tranh vô cảm trong bộ giáp sắt đen tuyền, vẫn không ngừng lao lên tấn công, chúng không biết mệt mỏi, không biết sợ hãi, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh hủy diệt. Vũ khí của chúng va chạm vào những chướng ngại vật tự phát của thành phố, tạo ra những tia lửa tóe lên trong không trung u ám.

“Không được lùi bước! Bảo vệ Tần Mặc! Bảo vệ thành phố!” Lục Vô Trần gầm lên, giọng nói khàn đặc vì khói bụi và sự kiệt sức. Hắn vung cây trượng gỗ cổ xưa, từng luồng linh lực yếu ớt nhưng kiên cường bắn ra, đẩy lùi một toán Hắc Thiết Vệ đang xông tới. Vẻ mặt khắc khổ của hắn giờ đây hiện rõ sự quyết tâm đến tột cùng, một quyết tâm mà chính hắn cũng không ngờ mình có được. Hắn đã từng hoài nghi, đã từng tuyệt vọng, nhưng giờ đây, nhìn Tần Mặc nằm đó, nhìn Cổ Kiếm Hồn kiên định, nhìn Thiết Giáp Thành đang cố gắng chống cự, một tia hy vọng mong manh đã bùng cháy trong lòng hắn. Hắn không muốn nhìn thấy tất cả những gì Tần Mặc đã cố gắng xây dựng sụp đổ.

Long Hổ, với thân hình cao lớn vạm vỡ và vết sẹo trên má, đứng vững như một ngọn núi. Hắn và các thủ vệ của mình, dù số lượng ít ỏi và trang bị thô sơ, vẫn chiến đấu một cách anh dũng. “Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta! Không một bước lùi!” Hắn gầm lên, cây đại đao trong tay vung lên chém xuống, đẩy lùi từng đợt tấn công của Hắc Thiết Vệ. Mồ hôi và máu hòa lẫn, chảy dài trên khuôn mặt đen sạm vì bụi bặm của hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, rực cháy một ngọn lửa bất khuất. Hắn biết, nếu Tần Mặc gục ngã, nếu Thiết Giáp Thành bị phá hủy, tất cả những gì họ tin tưởng, tất cả những gì họ yêu quý sẽ tan biến.

Tô Lam khẽ thì thầm bên tai Tần Mặc, giọng nói nàng run rẩy nhưng đầy kiên quyết: “Tần Mặc, tỉnh lại đi! Chúng ta cần ngươi!” Nàng đặt bàn tay lạnh lẽo của Tần Mặc lên ngực mình, cố gắng truyền đi hơi ấm, truyền đi ý chí sống còn. Nàng cảm thấy sự tuyệt vọng đang gặm nhấm, nhưng sâu thẳm trong tim, nàng tin rằng Tần Mặc sẽ không bỏ cuộc. Hắn là người đã mang đến hy vọng, hắn là người đã thức tỉnh vạn vật, hắn không thể gục ngã vào lúc này. Nàng nhìn lên bầu trời u ám, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang lơ lửng như một vị thần chết, và trong lòng dâng lên một nỗi căm hờn sâu sắc. Nàng sẽ không để hắn làm hại Tần Mặc, dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh của mình.

***

Trong sâu thẳm lõi của Thiết Giáp Thành, một khối năng lượng khổng lồ đang rung động dữ dội, không ngừng co rút và giãn nở, như một trái tim đang quặn thắt trong đau đớn tột cùng. Đây là nơi ý chí của Thiết Giáp Thành Linh tập trung, một thực thể đã tồn tại hàng ngàn năm, chứng kiến bao thăng trầm của Huyền Vực. Giờ đây, nó đang phải gánh chịu nỗi đau khủng khiếp nhất, nỗi đau của sự phân ly và hủy diệt. Từng mảnh ký ức về sự tàn phá, nỗi đau của từng viên gạch bị vỡ vụn, từng mảnh sắt vụn bị nghiền nát, từng thân cây bị đốn hạ để xây nên nó, từng hơi thở của cư dân đã sống trong nó, tất cả đều tuôn trào như một cơn thủy triều dữ dội, nhấn chìm Thành Linh trong bể khổ. Tiếng rên rỉ vô hình, tiếng than khóc không lời, tiếng gầm gừ thê lương của thành phố vang vọng trong không gian ý thức của nó, khiến nó quằn quại, những luồng năng lượng hỗn loạn bùng phát, đôi khi lại co rút lại thành một khối đặc quánh của sự tuyệt vọng.

Thiết Giáp Tinh Thần, một thực thể ánh sáng mang hình dáng nhỏ bé c���a Thiết Giáp Thành, hiện lên trong không gian ý thức hỗn loạn đó. Ánh sáng của nó mờ đi, đôi khi bị những vệt tối xám xịt bao phủ, phản ánh sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Vẻ mặt của nó, dù chỉ là một hình ảnh tinh thần, cũng hiện rõ sự đau đớn và áp lực. Nó là phần lý trí, là tiếng nói thực dụng của Thành Linh, và nó cảm nhận rõ ràng sự suy yếu của chủ thể. Ý niệm về sự tự vệ, về sự tồn vong đã trở thành tiếng vang ám ảnh trong tâm trí nó, một tiếng vang mà trước đây Tần Mặc đã cố gắng xoa dịu, nhưng giờ đây nó lại bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

"Ta... không thể... chịu đựng nổi... nữa!" Ý niệm đau đớn của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một cảm giác xuyên thấu, một nỗi thống khổ lan tỏa khắp không gian. Nó cảm thấy mình đang tan rã, từng phần của nó đang bị xé toạc, và sự liên kết với vạn vật bên trong nó đang dần đứt đoạn. Bản chất của nó, ý chí muốn bảo vệ và che chở, đang bị bóp méo bởi sự tàn phá không ngừng. Nó đã từng là một pháo đài vững chãi, m���t nơi trú ẩn an toàn, nhưng giờ đây, nó chỉ là một thể xác đang rỉ máu, một linh hồn đang bị xé nát.

Thiết Giáp Tinh Thần tiến lại gần, ánh sáng của nó nhấp nháy liên hồi, biểu lộ sự căng thẳng cực độ. "Chủ nhân đã kiệt sức. Lõi ý chí đang lung lay. Chỉ có một cách để bảo vệ họ. Để bảo vệ... tất cả chúng ta." Giọng nói của Thiết Giáp Tinh Thần, dù vẫn giữ vẻ lý trí, nhưng lại pha lẫn một sự chua xót, một nỗi đau không thể giấu giếm. Nó hiểu, nó đã chứng kiến con đường của Tần Mặc, con đường cân bằng, con đường giữ vững bản chất. Nhưng giờ đây, cái giá phải trả cho con đường đó dường như quá đắt.

Nó tiếp tục, từng lời nói đều như những lưỡi dao sắc bén cứa vào linh hồn Thành Linh: "Phải... buông bỏ bản chất... trở thành... vô tri... chỉ khi đó... mới có đủ sức mạnh... để chống lại." Ý niệm "thoát ly bản chất" mà Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ theo đuổi thăng tiên cực đoan thường rao giảng, giờ đây lại vang vọng trong chính không gian ý thức của Thành Linh. Đó là một sự lựa chọn kinh hoàng: từ bỏ linh hồn, từ bỏ ý chí, từ bỏ mọi cảm xúc, mọi khát khao, để trở thành một cỗ máy chiến tranh vô tri, một pháo đài chỉ biết phòng thủ và tấn công theo mệnh lệnh, không còn cảm nhận được nỗi đau hay niềm vui, không còn có thể kết nối với Tần Mặc hay vạn vật bên trong. Nó sẽ trở nên mạnh mẽ, nhưng cái giá phải trả là sự tồn tại của chính nó, sự tồn tại mà Tần Mặc đã cố gắng bảo vệ.

Những tia sáng và bóng tối giao thoa dữ dội trên hình thể năng lượng của Thiết Giáp Tinh Thần, như một trận chiến nội tâm đang diễn ra. Một mặt, nó hiểu rằng nếu Thành Linh không làm vậy, tất cả sẽ bị hủy diệt. Mặt khác, nó biết rằng nếu làm vậy, Thành Linh sẽ không còn là Thành Linh nữa. Nó sẽ chỉ là một công cụ, một vỏ bọc rỗng tuếch. Nó nhớ lại lời Tần Mặc, về việc không cần phải vứt bỏ bản chất để trở nên mạnh mẽ. Nhưng trong giờ phút sinh tử này, khi Tần Mặc đang bất tỉnh, khi thành phố đang bị xé nát, khi mọi hy vọng dường như đang vụt tắt, sự cám dỗ của sức mạnh tuyệt đối, của sự vô tri để không còn c���m nhận đau đớn, trở nên khó cưỡng lại. Sự giằng xé này không chỉ là của riêng Thành Linh, mà còn là nỗi đau chung của rất nhiều vật linh khác trong Huyền Vực, những kẻ đã bị ép buộc phải "thăng tiên" bằng cách từ bỏ chính mình.

Từ sâu thẳm trong tiềm thức, một sợi dây liên kết vô hình, yếu ớt nhưng kiên cố, vẫn còn gắn kết Thành Linh với Tần Mặc. Dù Tần Mặc đang bất tỉnh, ý chí kiên định của hắn, khát vọng về một con đường cân bằng, vẫn như một luồng gió mát lành thổi qua biển lửa hỗn loạn trong tâm hồn Thành Linh. Nó cảm nhận được sự tồn tại của Tần Mặc, và một phần nào đó, vẫn muốn tin vào con đường của hắn. Nhưng áp lực, nỗi đau, và sự tuyệt vọng đang quá lớn. Lựa chọn giữa hủy diệt và bán thân, giữa cái chết và sự mất mát bản chất, đang treo lơ lửng như một lưỡi hái tử thần trên đầu Thiết Giáp Thành Linh.

***

Trên bầu trời u ám của Thiết Giáp Thành, Thiên Diệu Tôn Giả lơ lửng như một vị thần tối cao đang phán xét. Dáng người thanh lịch, mái tóc trắng như tuyết, trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn giờ đây được bao phủ bởi một vầng sáng xanh thẫm, lạnh lẽo và đầy uy áp. Đôi mắt xanh thẳm của hắn, sắc lạnh như băng, quét qua Tần Mặc đang bất tỉnh, qua Tô Lam đang cố gắng bảo vệ, qua những đồng minh đang chiến đấu tuyệt vọng, và cuối cùng, dừng lại ở Thiết Giáp Thành đang rên xiết. Hắn nhìn thấy những vết nứt khổng lồ trên tường thành, cảm nhận được sự quằn quại của ý chí Thành Linh từ sâu thẳm lõi thành. Một nụ cười khẩy tàn nhẫn và đầy khinh miệt hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú không một nếp nhăn của hắn.

Hắn hiểu rõ sự giằng xé của Thành Linh. Hắn đã từng chứng kiến quá nhiều vật linh phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã đó: hoặc tu luyện đến cực hạn, từ bỏ bản chất để thăng tiên, hoặc bị nghiền nát dưới bánh xe của thời đại. Tần Mặc, kẻ đã dám thách thức nền tảng tín ngưỡng của toàn bộ Huyền Vực, đã mang đến một lựa chọn thứ ba, một con đường cân bằng. Nhưng trong mắt Thiên Diệu Tôn Giả, đó chỉ là một ảo tưởng viển vông, một sự ngây thơ ngu xu��n sẽ dẫn đến tai họa. Hắn tin rằng chỉ có con đường thăng tiên cực đoan mới là chân lý, mới là sự tiến hóa tất yếu. Và giờ đây, hắn quyết định đẩy Thiết Giáp Thành Linh, biểu tượng của sự kiên cường và ý chí, đến bước đường cùng, để nó phải "chọn" con đường đúng đắn theo quan điểm của hắn, hoặc bị hủy diệt hoàn toàn.

Thiên Diệu Tôn Giả chậm rãi giơ bàn tay phải lên, những đường vân pháp lực phức tạp và cổ xưa bắt đầu hiện lên trên lòng bàn tay hắn, phát ra một thứ ánh sáng xanh xám quỷ dị. Bầu trời vốn đã u ám giờ đây càng trở nên đen tối hơn, những luồng cuồng phong gào thét xoáy cuộn quanh hắn, kéo theo những mảnh vụn và bụi bặm từ thành phố đang tan hoang. Tiếng gió rít, tiếng sấm rền, tiếng năng lượng cuồn cuộn hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản nhạc báo hiệu sự hủy diệt. Hắn không cần phải tự mình ra tay để phá hủy từng viên gạch. Hắn sẽ tấn công trực tiếp vào ý chí của Thành Linh, cưỡng ép nó từ bỏ bản chất, "tẩy rửa" nó khỏi những "ảnh hưởng" của Tần Mặc, biến nó thành một công cụ vô tri phục vụ cho mục đích của hắn, hoặc khiến nó tan biến vĩnh viễn. Đó là một sự tàn độc vượt xa mọi sức mạnh vật lý.

“Ngươi đã cố gắng, Tần Mặc.” Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng khắp chiến trường, không còn là sự gầm gừ giận dữ, mà là một âm thanh lạnh lùng, uy áp, đầy sự khinh miệt và tự mãn. “Nhưng ý chí của một 'vật' không thể chống lại định luật tiến hóa. Ngươi đã cố gắng kéo nó xuống vũng lầy của sự bình phàm, của sự trì trệ. Ngươi đã cố gắng bẻ cong con đường thăng tiên, nhưng điều đó là không thể. Giờ thì, hãy chấp nhận số phận của ngươi... và số phận của tòa thành này.”

Một luồng pháp lực hùng hậu được Thiên Diệu Tôn Giả ngưng tụ đến cực điểm. Từ lòng bàn tay hắn, một luồng ánh sáng xanh xám khổng lồ, đặc quánh như một dòng sông băng, bắn thẳng xuống trung tâm của Thiết Giáp Thành. Luồng sáng đó không mang theo sức mạnh bạo liệt của sự nổ tung hay nghiền nát, mà mang theo một áp lực tinh thần kinh hoàng, một ý chí cưỡng ép mạnh mẽ đến mức có thể bóp méo cả linh hồn. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một đòn tấn công trực diện vào ý chí, vào linh hồn của Thiết Giáp Thành Linh, mục tiêu là cưỡng ép nó "thoát ly bản chất", biến nó thành một pháo đài vô tri, không còn cảm xúc, không còn ý chí riêng, chỉ còn lại sức mạnh thô sơ. Hoặc, nếu nó chống cự quá mạnh, nó sẽ bị tan biến, bị "tẩy rửa" hoàn toàn khỏi sự tồn tại.

Luồng sáng xanh xám xuyên qua lớp lá chắn kiếm khí đang lung lay của Cổ Kiếm Hồn, xé toạc những chướng ngại vật tự phát của thành phố, và lao thẳng vào sâu thẳm lõi của Thiết Giáp Thành. Một tiếng rên rỉ kinh hoàng, vô hình nhưng thấu tận trời xanh, vang lên từ bên trong tòa thành, như tiếng kêu cuối cùng của một sinh linh đang bị xé nát linh hồn. Cả Thiết Giáp Thành rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết, những vết nứt lan ra với tốc độ chóng mặt, và những mảng tường thành đổ sụp xuống như những lá bài.

Tô Lam ôm chặt Tần Mặc, thân hình nàng run rẩy, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn vào luồng sáng tàn độc. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng từ thành phố, từ vạn vật đang bị tấn công. Hắc Phong gầm lên một tiếng đau đớn, như thể nó cũng cảm nhận được sự thống khổ của Thiết Giáp Thành. Lục Vô Trần và Long Hổ cùng các thủ vệ ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt họ hiện rõ sự kinh hoàng. Họ đã chiến đấu bằng cả sinh mạng, nhưng họ không thể chống lại thứ sức mạnh tinh thần tàn độc này.

Trong khoảnh khắc đó, dù đang bất tỉnh, Tần Mặc khẽ rùng mình. Sâu thẳm trong tiềm thức, ý chí kiên định của hắn, sợi dây liên kết với vạn vật, đang cố gắng chống lại luồng năng lượng cưỡng ép kia. Hắn cảm nhận được nỗi đau của Thiết Giáp Thành Linh, cảm nhận được sự giằng xé của nó. Hắn không muốn nó phải từ bỏ chính mình. Hắn không muốn nó phải "thăng tiên" bằng cách trở thành vô tri.

Thiên Diệu Tôn Giả mỉm cười đắc thắng. Hắn tin rằng không có bất cứ ý chí nào có thể chống lại sức mạnh "tẩy rửa" của hắn. Thiết Giáp Thành Linh sẽ phải khuất phục, hoặc tan biến. Huyền Vực sẽ trở lại quỹ đạo "đúng đắn" của nó.

Nhưng trong sâu thẳm lõi của Thiết Giáp Thành, giữa nỗi đau tột cùng và sự cưỡng ép tàn độc, một điều gì đó đã bắt đầu thay đổi. Một luồng sáng yếu ớt, không phải là ánh sáng xanh xám lạnh lẽo của Tôn Giả, mà là một ánh sáng ấm áp, pha lẫn vô vàn màu sắc của đá, của sắt, của gỗ, của sự sống, của ký ức, bắt đầu bùng lên, chống lại sự xâm lấn. Đó là ý chí cuối cùng của Thiết Giáp Thành Linh, một ý chí không muốn từ bỏ bản chất, không muốn trở thành vô tri. Một lựa chọn định mệnh đang được đưa ra, giữa sự hủy diệt và một sự thay đổi không ai ngờ tới, một sự thay đổi có thể định hình lại số phận của cả tòa thành, và có thể là cả Huyền Vực.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free