Vạn vật không lên tiên - Chương 863: Vỡ Trận: Khi Pháo Đài Cũng Có Nước Mắt
Trong tiếng gầm gừ, tức giận và chút sợ hãi của Thiên Diệu Tôn Giả, Thiết Giáp Thành đã không hoàn toàn biến chất, mà tìm được một con đường dung hòa bản chất và sức mạnh. Lớp vỏ thép vô tri bao bọc lấy những “linh hồn” của thành phố, tạo nên một tuyến phòng thủ kiên cố, vừa bảo vệ những giá trị cốt lõi, vừa kháng cự những đòn tấn công hủy diệt. Ánh sáng vàng cam ấm áp, mờ ảo tỏa ra từ các khu vực “linh hồn” của thành phố, như một ngọn lửa hy vọng bừng cháy, đã đẩy lùi luồng xanh xám tàn độc. Liên minh của Tần Mặc đã được tiếp thêm sức mạnh, chiến đấu với niềm tin sắt đá. Nhưng niềm hy vọng mong manh ấy, tựa như ngọn nến trước gió bão, chẳng thể trụ vững được lâu.
Thiên Diệu Tôn Giả, với trí tuệ và sự tàn độc của một kẻ truy cầu tiên lộ đến tận cùng, nhanh chóng thấu suốt điểm yếu của sự biến đổi này. Hắn vẫn lơ lửng trên tầng không, đôi mắt xanh thẳm như hồ băng ngàn năm, quét qua từng ngóc ngách của Thiết Giáp Thành. Hắn không còn trực tiếp giáng những đòn hủy diệt lên các “hạch tâm linh hồn” nữa, bởi chúng đã được bảo vệ bởi lớp vỏ thép cứng rắn. Thay vào đó, hắn tập trung vào chính lớp vỏ đó – một lớp vỏ kiên cố nhưng thiếu đi sự linh hoạt, sự sống động của “ý chí tồn tại” đang bao bọc bên trong. Một nụ cười nhạt nhẽo, đầy vẻ khinh miệt, hé nở trên đôi môi mỏng của hắn.
“Ngươi nghĩ biến thành một cỗ máy là có thể thoát khỏi số phận sao? Mọi thứ đều có điểm yếu, chỉ là ta chưa tìm ra mà thôi.” Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không còn sự gầm gừ giận dữ mà thay vào đó là vẻ uy áp, lạnh lùng đáng sợ. Hắn giơ tay, các tu sĩ dưới trướng liền hiểu ý. Hàng loạt pháp bảo có hình dạng kỳ dị, tỏa ra ánh sáng âm u, được kích hoạt. Chúng không mang năng lượng bùng nổ, mà thay vào đó là một thứ ma lực ăn mòn, gặm nhấm. Những đợt sóng pháp lực màu xanh đen dập dờn vỗ vào lớp vỏ ngoài của thành trì, không ngừng nghỉ.
Kèm theo đó, hàng trăm Hắc Thiết Vệ, những chiến binh vô tri trong giáp sắt đen kịt, không còn tấn công dàn trải mà hình thành những đội hình xung phong nhọn hoắt, tựa mũi tên độc. Chúng được trang bị những loại búa chiến, chùy sắt nặng nề, có khắc phù văn phá giáp, liên tục giáng xuống những điểm nút, những khớp nối của lớp vỏ thép. Mỗi đòn đánh không chỉ mang theo sức mạnh vật lý kinh hoàng mà còn ẩn chứa một luồng năng lượng rung chấn, xuyên thấu vào bên trong, tìm kiếm những vết nứt, những khe hở.
Tiếng kim loại rít lên ken két, không còn là tiếng va chạm hùng tráng của một chiến trường mà là tiếng rên rỉ đau đớn, kéo dài của một sinh vật đang bị tra tấn. Từ trong sâu thẳm tiềm thức, Tần Mặc, vẫn nằm bất tỉnh, cảm nhận được từng đòn đánh giáng xuống Thiết Giáp Thành, như thể chúng đang giáng vào chính da thịt hắn. Một cảm giác đau đớn tột cùng lan tỏa, không phải n��i đau của một vết thương thể xác, mà là sự thống khổ của một "ý chí tồn tại" đang bị gặm nhấm, bị bào mòn. Hắn nghe thấy tiếng gió rít qua những vết nứt ngày càng lớn trên bức tường thành, tiếng đá vụn rơi lả tả, và cả tiếng nức nở vô hình của Thiết Giáp Thành Linh.
Dưới tiền tuyến, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt khắc khổ, đang gồng mình chống đỡ. Hắn vung thanh đại đao, chém tan từng đợt Hắc Thiết Vệ đang xông lên. Tuy nhiên, hắn nhận ra sự khác biệt trong lối tấn công của địch. Những vết nứt trên lớp vỏ thép ngày càng hiện rõ, không phải do sức mạnh tuyệt đối mà do sự ăn mòn dai dẳng và những đòn đánh tập trung vào các điểm yếu.
“Giữ vững! Không được lùi bước! Vì Thành Linh!” Giọng Long Hổ gầm lên, khản đặc. Nhưng ngay cả tiếng gầm của hắn cũng không thể át đi tiếng rên rỉ của thành trì, tiếng kim loại bị xé toạc, tiếng đá đổ sập. Quân phòng thủ của Thiết Giáp Thành, mặc dù kiên cường, nhưng đang dần bị áp đảo. Các pháp bảo ăn mòn của kẻ địch không ngừng phá hủy lớp vỏ ngoài, trong khi Hắc Thiết Vệ như những cỗ máy chiến tranh không biết mệt mỏi, liên tục khoét sâu vào các vết nứt. Một bức tường thành lớn, nơi vừa mới được gia cố bằng sức mạnh mới của Thành Linh, đột nhiên phát ra tiếng nổ trầm đục, rồi từ từ sụp đổ, để lại một khoảng trống hoác đầy bụi và khói. Tiếng la hét hoảng loạn của quân phòng thủ vang lên, báo hiệu một tai ương sắp giáng xuống.
***
Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp Thiết Giáp Thành, rung chuyển cả mặt đất. Lớp vỏ thép kiên cố, tưởng chừng bất khả xâm phạm, cuối cùng đã bị phá vỡ. Một phần lớn phòng tuyến của Thiết Giáp Thành, ngay gần khu vực Phố Chợ Sáng, đã sụp đổ hoàn toàn. Bụi bay mù mịt, che khuất tầm nhìn, nhưng không thể che giấu được cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Hàng trăm Hắc Thiết Vệ, cùng với các tu sĩ địch mang pháp khí lấp lánh, tràn vào thành phố như lũ quét. Tiếng gầm thét hung tợn của chúng hòa lẫn tiếng kêu la thất thanh của người dân, tạo thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Phố Chợ Sáng, nơi từng là biểu tượng của sự bình yên và cuộc sống mộc mạc của Vô Tính Thành, giờ đây chìm trong biển lửa và khói bụi. Các gian hàng gỗ đơn giản, mái che bằng vải, bị xé toạc, đổ sập. Tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng gà kêu quen thuộc đã bị thay thế bằng tiếng đổ nát, tiếng la hét hoảng loạn và tiếng vũ khí va chạm chát chúa. Mùi thức ăn, hoa quả, đất và thảo mộc giờ đây bị át bởi mùi khét của khói lửa, mùi máu tanh nồng và mùi bụi đất nồng nặc. Người dân Vô Tính Thành, những người vốn quen với cuộc sống không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, giờ đây chạy tán loạn, gương mặt tràn ngập nỗi kinh hoàng. Họ không hiểu vì sao thảm họa này lại ập đến, vì sao cuộc sống bình yên của họ lại bị xé nát.
Tần Mặc, vẫn nằm bất tỉnh, được các đồng minh bảo vệ tại một góc khuất gần khu chợ, dưới một mái hiên đã sập một nửa. Tô Lam, với kiếm pháp điêu luyện, xoay tròn Vô Danh Kiếm, tạo thành một vòng phòng thủ vững chắc. Ánh mắt phượng của nàng sắc lạnh, đầy kiên quyết, nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự lo lắng tột độ. Nàng biết, nếu Tần Mặc xảy ra chuyện, mọi hy vọng của Vô Tính Thành sẽ tan biến.
“Không được để chúng tiếp cận Tần Mặc!” Nàng hét lên, giọng nói vang vọng giữa tiếng ồn ào hỗn loạn, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng bước chân nặng nề của Hắc Thiết Vệ. Chúng tiến đến, không ngừng nghỉ, đôi mắt đỏ rực dưới lớp mũ sắt đen kịt.
Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình thành dáng người đàn ông trung niên uy nghi, tóc bạc phơ, đang vung thanh kiếm cổ của y với sức mạnh kinh người. Mỗi nhát chém của y đều mang theo khí thế hào hùng, chém tan từng nhóm Hắc Thiết Vệ. Kiếm khí sắc bén rít lên trong không khí, vẽ nên những đường sáng chói lọi giữa màn bụi đen. “Lùi lại! Dám xâm phạm nơi này!” Y gầm lên, giọng nói vang dội như tiếng kim loại va chạm, đầy phẫn nộ. Tuy nhiên, số lượng địch quá áp đảo. Hết đợt này đến đợt khác, chúng lại lao đến, dường như không có hồi kết.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, gầm gừ hung dữ. Nó đứng chắn trước Tần Mặc, thân hình cường tráng trở thành một bức tường thịt sống. Nó vồ, cắn xé những kẻ địch dám lại gần, mỗi cú vồ đều khiến một tên Hắc Thiết Vệ bay xa. Mùi máu tanh nồng nặc từ miệng nó, nhưng nó không hề nao núng. Nó trung thành đến mức điên cuồng, sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ chủ nhân.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người gầy gò, cũng đang chiến đấu hết sức mình. Pháp thuật của y không mang sức mạnh hủy diệt, mà là những chiêu thức hỗ trợ, trói buộc và làm chậm kẻ địch. Y vận dụng linh lực, tạo ra những lớp sương mù dày đặc để che mắt Hắc Thiết Vệ, hay những sợi dây leo ma quái quấn chặt chân chúng. Tuy nhiên, sức lực của y đang cạn kiệt, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn, đôi mắt mệt mỏi.
Mộc Thạch, thân hình to lớn làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ, chậm chạp nhưng cực kỳ bền bỉ. Y đứng vững như một ngọn núi, đôi mắt đá quý phát sáng mờ. Mỗi cú đấm của y đều mang sức nặng ngàn cân, đánh tan giáp trụ của Hắc Thiết Vệ. “Bảo vệ.” Y thốt ra một từ đơn giản, nhưng đầy kiên định. Y dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc, hứng chịu vô số đòn đánh từ kẻ địch.
Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, tay cầm bản đồ, cố gắng hết sức để tổ chức người dân sơ tán và duy trì trật tự. “Đi lối này! Nhanh lên! Vào hầm trú ẩn!” Hắn la lớn, giọng nói lạc đi trong tiếng ồn ào. Hắn cùng một vài binh lính còn lại cố gắng mở đường cho người dân, nhưng tình hình quá khủng khiếp. Các tòa nhà đổ sập, khói bụi bao phủ, không khí ngột ngạt, khiến việc sơ tán trở nên vô cùng khó khăn. Hàng trăm người dân vô tội đã ngã xuống, máu của họ loang lổ trên những phiến đá cuội của Phố Chợ Sáng, nhuộm đỏ một phần ký ức tươi đẹp của thành phố.
***
Liên minh của Tần Mặc, bị tách ra khỏi phần lớn lực lượng phòng thủ chính, giờ đây bị dồn vào chân tường, lưng dựa vào Tàng Khí Các – một tòa kiến trúc cổ kính, nơi chứa đựng những binh khí và pháp bảo quý giá, nhưng cũng là một trong những “hạch tâm linh hồn” của Thiết Giáp Thành. Khói bụi dày đặc bao trùm, khiến tầm nhìn chỉ còn vài bước chân. Tiếng kim loại va chạm ngày càng dồn dập, tiếng la hét và gầm gừ gần kề. Vòng vây của Hắc Thiết Vệ đã khép lại, chúng như những con thiêu thân lao vào, không ngừng nghỉ.
Tô Lam, với mái tóc đen dài xõa tung vì chiến đấu, đôi mắt phượng ánh lên vẻ mệt mỏi cùng cực. Một vết chém dài đã rách trên vai áo nàng, máu thấm đỏ một mảng vải xanh lam. Nàng thở hổn hển, mỗi hơi thở đều nặng nhọc, nhưng vẫn cố gắng đứng vững. Vô Danh Kiếm trong tay nàng đã nhuốm máu của vô số kẻ địch, nhưng giờ đây nó dường như cũng đang rên rỉ, phản chiếu sự kiệt sức của chủ nhân. “Chúng ta... không thể bỏ cuộc... Tần Mặc...” Nàng thì thầm, lời nói yếu ớt nhưng chứa đựng một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Nàng biết, nếu nàng ngã xuống, Tần Mặc sẽ không còn được bảo vệ.
Cổ Kiếm Hồn, thân hình uy nghi của y giờ đây đã xuất hiện vô số vết sứt mẻ trên lớp áo giáp cổ. Ánh mắt y vẫn sắc bén, nhưng kiếm khí quanh y đã yếu đi rất nhiều. Thanh kiếm cổ trong tay y, vốn sắc bén và rực sáng, giờ đây ánh sáng đỏ của nó đã mờ dần, chỉ còn le lói như một ngọn nến sắp tắt. Y gồng mình, tung ra một nhát kiếm cuối cùng, chém tan một nhóm Hắc Thiết Vệ đang lao tới, nhưng chính y cũng lảo đảo, máu tươi trào ra từ khóe môi. “Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Nhưng ý chí cũng cần sức mạnh để chống đỡ...” Y thốt lên, giọng nói khản đặc, rồi khuỵu một chân xuống.
Hắc Phong, con sói khổng lồ trung thành, đã gục xuống cạnh Tần Mặc. Bộ lông đen tuyền của nó giờ đây bê bết máu, đôi mắt đỏ rực đã mờ đi, chỉ còn là những tia sáng yếu ớt. Một vết thương sâu hoắm ở sườn khiến nó rên rỉ yếu ớt, không còn sức lực để gầm gừ hay chiến đấu. Nó dùng chút sức lực cuối cùng, cố gắng cuộn mình lại, lấy thân mình che chắn cho Tần Mặc, như một lời thề bảo vệ đến hơi thở cuối cùng. Mùi máu tanh nồng từ Hắc Phong hòa lẫn với mùi khét của khói lửa, tạo nên một không khí bi tráng đến tột cùng.
Lục Vô Trần, kiệt sức hoàn toàn, đã ngã gục. Khuôn mặt khắc khổ của y trắng bệch, đôi mắt sâu trũng đã nhắm nghiền. Y chỉ còn thều thào được vài tiếng, “Mạnh quá... không chống lại được...” Tiếng nói của y chìm vào hư không, chứa đựng sự tuyệt vọng của một người đã chiến đấu đến giới hạn cuối cùng.
Tần Mặc, vẫn nằm bất động, nhưng trong sâu thẳm tiềm thức, hắn cảm nhận được tất cả. Hắn cảm nhận được từng đòn đánh đau đớn giáng xuống Thiết Giáp Thành Linh, từng vết nứt trên lớp vỏ thép kiên cố, từng tiếng rên rỉ của linh hồn thành phố. Hắn cảm nhận được vết thương trên vai Tô Lam, sự suy yếu của Cổ Kiếm Hồn, hơi thở yếu ớt của Hắc Phong đang gục ngã, và sự kiệt sức của Lục Vô Trần. Hắn nghe thấy tiếng la hét tuyệt vọng của người dân, tiếng vũ khí va chạm dồn dập, và tiếng bước chân ngày càng gần của Hắc Thiết Vệ. Một cảm giác bất lực tột cùng dâng trào trong tâm trí hắn, cùng với một nỗi phẫn nộ cháy bỏng. Hắn muốn thức tỉnh, muốn đứng dậy, muốn làm gì đó để ngăn chặn tất cả những điều tồi tệ này.
Từ trên cao, Thiên Diệu Tôn Giả, với vẻ mặt lạnh lùng và đôi mắt xanh thẳm đầy vẻ đắc thắng, đang quan sát bằng thần thức. Hắn nhìn thấy sự kiệt quệ của liên minh Tần Mặc, nhìn thấy sự sụp đổ của Thiết Giáp Thành. Một nụ cười nhếch mép hiện trên môi hắn. “Tần Mặc, ngươi có nghe thấy không? Đây là cái giá của sự yếu đuối!” Giọng nói của hắn, vốn trầm ấm và uy áp, giờ đây vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời chế giễu tàn nhẫn. Hắn đã chứng minh rằng con đường của Tần Mặc, con đường của sự cân bằng và bảo tồn bản chất, là một con đường yếu đuối, không thể chống lại sức mạnh tuyệt đối của khát vọng thăng tiên.
Hắc Thiết Vệ, không chút cảm xúc, đã hoàn toàn bao vây Tàng Khí Các. Chúng giơ cao vũ khí nặng nề, chuẩn bị giáng xuống đòn kết liễu cuối cùng. Ánh sáng đỏ rực từ Cổ Kiếm Hồn đã gần như tắt hẳn. Tô Lam, với chút sức lực cuối cùng, tung ra một chiêu thức kiếm pháp phòng thủ, tạo ra một vòng kiếm khí mờ nhạt, nhưng nàng biết, nó sẽ không thể trụ được bao lâu. Mộc Thạch, dù vẫn đứng v��ng, nhưng thân hình đã đầy vết nứt, như một bức tượng đá sắp vỡ vụn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi cái chết cận kề, khi mọi hy vọng dường như đã lụi tàn, một luồng ý chí vô hình, mãnh liệt hơn bao giờ hết, bùng lên từ sâu thẳm trong tiềm thức Tần Mặc. Nó không phải là linh lực, cũng không phải là pháp thuật, mà là một thứ sức mạnh nguyên thủy hơn, thứ sức mạnh đến từ sự liên kết sâu sắc với “ý chí tồn tại” của vạn vật. Hắn không thể để những người đã tin tưởng hắn, những người đã chiến đấu vì hắn, phải ngã xuống. Hắn không thể để Thiết Giáp Thành Linh, một sinh linh kiên cường đã tìm được con đường của riêng mình, phải bị hủy diệt. Hắn không thể để những ký ức, những cảm xúc, những bản chất của nơi đây bị chà đạp.
Một tia sáng mờ nhạt, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, bắt đầu phát ra từ thân thể bất động của Tần Mặc, lan tỏa ra xung quanh, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thiết Giáp Thành đang sụp đổ, chạm vào từng vết thương của những người đồng đội đang kiệt s��c. Đó là lời thì thầm của bản chất, là sự phản kháng của ý chí tồn tại, là tiếng gọi của sự sống giữa vực thẳm của cái chết.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.