Vạn vật không lên tiên - Chương 874: Thần Tướng Giáng Lâm: Áp Lực Hủy Diệt
Bầu trời vẫn còn vương những vệt đỏ thẫm của tà huyết và luồng năng lượng tà ác tan rã, minh chứng cho sự gián đoạn của Phù Huyết Tế Linh. Một làn sóng nhẹ nhõm thoáng qua trong lòng liên minh Thiết Giáp Thành, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi tiếng rên đau đớn của Thiên Diệu Tôn Giả vừa dứt, một dị tượng kinh hoàng đã ập đến, xé toạc màn đêm đang dần tan.
Từ phía chân trời, nơi quân đoàn địch vẫn còn lố nhố, một luồng tà khí cuồng bạo bất ngờ trỗi dậy, không còn vẻ đỏ thẫm ghê rợn mà chuyển sang màu đen đặc quánh, nuốt chửng cả những tia sáng le lói cuối cùng của bình minh. Luồng khí ���y xoáy mạnh, tựa như một vực sâu không đáy mở ra giữa hư không, kéo theo tiếng gió rít như hàng vạn lưỡi dao đang xé nát không gian. Tiếng kim loại rền rĩ, tiếng gào thét của binh lính và tu sĩ địch hòa lẫn vào một bản nhạc hỗn loạn, đầy rẫy sự sợ hãi và kinh hoàng. Mùi sắt, bụi kim loại, mùi máu tanh và cả mùi ozone cháy khét nồng nặc lan tỏa, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
Tần Mặc đứng trên tường thành, đôi mắt đen láy sâu thẳm nheo lại, cảm nhận một áp lực kinh thiên động địa đang ập tới. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng gió rít hay cảm nhận sự lạnh lẽo của tà khí, mà còn cảm nhận được một ý chí tồn tại khổng lồ, nguyên thủy và đầy tính hủy diệt đang bóp nghẹt vạn vật. Ý chí ấy không mang theo sự phức tạp, giằng xé như của Thiên Diệu Tôn Giả, mà chỉ thuần túy là sự đè bẹp, sự xóa bỏ mọi thứ cản đường.
"Cẩn thận!" Tô Lam gằn giọng, thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng khẽ run lên, như cảm nhận được mối hiểm nguy cận kề. Nhan sắc thanh tú của nàng giờ đây nhuốm màu nghiêm trọng, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự cảnh giác cao độ. "Linh lực này... thật đáng sợ!"
Từ trung tâm cơn xoáy tà khí, một bóng hình cao lớn, uy nghi dần hiện ra. Hắn khoác giáp trụ màu đen kịt, những hoa văn ma quái khắc sâu trên từng lớp giáp, tựa như những linh hồn bị giam cầm đang giãy giụa. Khuôn mặt hắn bị mũ trụ che khuất một phần, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ rực như máu, lóe lên những tia sáng tàn bạo, khinh miệt. Hắn xuất hiện không chút tiếng động, như thể hắn luôn ở đó, một phần của bóng đêm và sự hủy diệt. Hắn chính là Thiên Ma Tướng, kẻ Thiên Diệu Tôn Giả đã gọi đến, vũ khí cuối cùng trong sự tuyệt vọng của y.
"Thiết Giáp Thành! Các ngươi yếu ớt đến mức không thể nhận ra con đường thực sự của sức mạnh! Biến thành nô lệ của ta, hoặc tan biến!" Giọng nói của Thiên Ma Tướng vang vọng, không phải bằng âm thanh mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp đập vào tâm trí mọi sinh linh, hùng hồn và đầy uy áp. Mỗi từ như một búa tạ giáng thẳng vào ý chí, khiến những binh sĩ có tu vi thấp hơn phải ôm đầu quằn quại.
Không cho phép bất kỳ ai kịp phản ứng, Thiên Ma Tướng vung tay. Một luồng linh lực đen kịt, đặc quánh như mực, lao thẳng vào bức tường thành nơi Tần Mặc và đồng minh đang trấn giữ. Đòn đánh không chỉ mang theo sức công phá vật lý kinh khủng, khiến từng khối đá nứt toác, mà còn là một áp lực linh lực khủng khiếp, trực tiếp ăn mòn 'vật tính' của tường thành. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng 'ý chí tồn tại' của tường thành đang rên rỉ, chao đảo, các mạch ngầm linh lực của nó bị phá vỡ, không còn khả năng tự chữa lành hay biến đổi như trước. Mùi khét lẹt của linh lực va chạm, mùi sắt nóng chảy, mùi bụi và đá vỡ hòa lẫn vào nhau, tạo thành một hỗn tạp ghê tởm.
"Hắn mạnh quá! Linh lực của hắn đang ăn mòn cả phòng ngự của thành!" Tô Lam thốt lên, nàng và Cổ Kiếm Hồn cùng lúc vung kiếm, tạo ra những lớp kiếm khí bảo vệ, nhưng chúng lập tức bị linh lực đen kịt nuốt chửng, chỉ có thể làm chậm lại một chút.
Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng thanh kiếm cổ đang trôi nổi bên cạnh Tần Mặc, cũng phát ra một tiếng "ngân" vang v���ng, trầm hùng như tiếng chuông cổ. Nó cảm nhận được sự đe dọa trực tiếp đến bản chất của vạn vật. "Sức mạnh này... không phải của Huyền Vực!" Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc, mang theo sự cảnh báo sâu sắc.
Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, đôi mắt đỏ rực như máu dán chặt vào Thiên Ma Tướng. Nó lao về phía trước, thân hình khổng lồ hóa thành một bóng đen xé gió, cố gắng đánh lạc hướng kẻ địch. Nhưng Thiên Ma Tướng chỉ khẽ hừ lạnh. Một làn sóng linh lực vô hình lan tỏa, đánh bật Hắc Phong văng ra xa, thân hình nó lăn lóc trên mặt đất, một tiếng rên đau đớn thoát ra khỏi cổ họng.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc bạc phơ, cố gắng triệu hồi trận pháp, nhưng những phù văn mà y vẽ ra trên không trung vừa thành hình đã lập tức bị linh lực hủy diệt của Thiên Ma Tướng làm cho méo mó, biến dạng rồi tan biến. Y lảo đảo lùi lại, một dòng máu tươi trào ra từ khóe miệng, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. "Không thể... không thể chống cự..."
Tần Mặc nhìn thấy tất cả. Hắn cảm nhận ��ược sự hoang mang, tuyệt vọng của các đồng minh, sự lung lay của tường thành. Các vết nứt lan rộng trên tường, những khối đá khổng lồ rơi xuống, tạo ra tiếng động ầm ĩ, như thể Thiết Giáp Thành đang rên xiết dưới gót giày của một tên khổng lồ. Mùi sắt nóng chảy, mùi đá vỡ, mùi máu tanh và mùi tà khí lạnh lẽo bao trùm, khiến hắn cảm thấy ngột ngạt. Áp lực linh lực đè nặng lên cơ thể, khiến hơi thở trở nên nặng nề, tim đập như trống bỏi. Đây không phải là một trận chiến thông thường; đây là sự hủy diệt bản chất, một cuộc tấn công trực diện vào ý chí tồn tại của Thiết Giáp Thành. Thiên Ma Tướng không chỉ muốn phá hủy thành, mà còn muốn ép buộc nó từ bỏ chính mình, trở thành một thứ vô tri, phục tùng ý chí của hắn.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào sợi dây liên kết tâm linh với Thiết Giáp Thành Linh.
***
Trong tâm trí Tần Mặc, không gian trở nên méo mó, như một tấm gương vỡ vụn. Đây là trung tâm ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, nơi mà linh hồn của c�� thành phố đang giằng xé trong bão tố. Âm thanh rung động mạnh mẽ từ sâu bên trong thành, tiếng nứt vỡ của đá và kim loại vọng lại, không phải bằng thính giác thông thường mà bằng những cơn chấn động tinh thần. Mùi sắt nóng chảy, mùi điện tích từ năng lượng quá tải, tất cả đều hiện hữu trong không gian vô hình này, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, tuyệt vọng. Áp lực khủng khiếp đang đè nén, như thể một ngọn núi đang sụp đổ.
Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự giằng xé trong linh hồn Thành Linh. Một bên là bản năng tự vệ cực đoan, một tiếng gào thét nguyên thủy muốn biến tất cả thành vũ khí vô tri, sắt thép lạnh lẽo, những mũi tên hủy diệt để chống lại Thiên Ma Tướng. Ý niệm ấy mạnh mẽ, đầy sức mạnh, nhưng lại ẩn chứa nỗi sợ hãi tột cùng: nỗi sợ hãi mất đi linh hồn, mất đi mục đích bảo vệ dân cư, trở thành một pháo đài không còn cảm xúc, không còn ý nghĩa. Thành Linh đang vật lộn với chính mình, giữa sự sống và cái chết, giữa bản chất và sự biến chất.
*Ta... ta không thể! Hắn quá mạnh! Nếu không, ta sẽ bị phá hủy!* Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh truyền đến Tần Mặc, run rẩy, đầy tuyệt vọng. Nó không còn là giọng nói vang vọng mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, mà đã trở thành một lời cầu cứu yếu ớt, lạc lõng trong biển cả sợ hãi. *Áp lực này... nó muốn biến ta thành một khối sắt không hồn! Một công cụ!*
Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn của Thành Linh. Hắn hiểu rằng, đối với một "vật" như Thiết Giáp Thành, việc bị cưỡng ép "thoát ly bản chất" còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nó giống như việc một con sông bị buộc phải chảy ngược, một ngọn núi bị ép phải tan rã thành cát bụi. Thiên Ma Tướng không chỉ tấn công thể xác mà còn tấn công trực diện vào "vật tính", vào "ý chí tồn tại" của thành. Đây là một cuộc xâm lược tâm linh, một sự cưỡng bức không thể chấp nhận được.
"Thành Linh!" Tần Mặc truyền ý niệm khẩn cấp, giọng hắn bình tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự kiên định. "Đừng để hắn ép buộc ngươi! Sức mạnh của ngươi không phải là sự hủy diệt vô tri! Hãy nhớ lý do ngươi tồn tại!"
Lời nói của Tần Mặc như một tia sáng xuyên qua màn đêm, một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi của Thiết Giáp Thành. Hắn biết, trong thời khắc sinh tử này, Thành Linh cần một điểm tựa, một ý niệm đủ mạnh để bám víu, để không bị cuốn vào vòng xoáy của sự tuyệt vọng và biến chất. Hắn không thể chiến đấu thay Thành Linh, nhưng hắn có thể dẫn đường, có thể là kim chỉ nam cho linh hồn đang lạc lối ấy.
*Nhưng... nhưng nếu ta không mạnh mẽ hơn, nếu ta không từ bỏ... ta sẽ không thể bảo vệ họ! Ta sẽ biến mất!* Ý niệm của Thành Linh vẫn còn giằng co, xen lẫn sự sợ hãi và một chút hung tợn. Nó đang nhìn thấy viễn cảnh mình tan biến, và bản năng bảo vệ những cư dân mà nó đã che chở hàng ngàn năm đang thôi thúc nó làm bất cứ điều gì để tồn tại, kể cả việc từ bỏ chính mình.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Thiên Ma Tướng, một dòng chảy lạnh lẽo, tàn bạo đang không ngừng đổ vào tâm trí Thành Linh, như một dòng dung nham nóng chảy cố gắng nung chảy mọi sự kháng cự, mọi ý niệm về bản chất. Thiên Ma Tướng muốn Thiết Giáp Thành trở thành một phần của đội quân hủy diệt của hắn, một công cụ không cảm xúc, không ý chí riêng. Hắn muốn bẻ cong "vật tính" của thành, biến nó thành một biểu tượng cho sự thống trị tuyệt đối của kẻ mạnh.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Tần Mặc. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa hai dòng lũ, một bên là ý chí hủy diệt của Thiên Ma Tướng, một bên là nỗi sợ hãi và bản năng cực đoan của Thành Linh. Nếu Thành Linh lựa chọn con đường hủy diệt vô tri, dù có thể tạm thời đẩy lùi được Thiên Ma Tướng, thì nó cũng sẽ không còn là Thiết Giáp Thành nữa. Nó sẽ mất đi linh hồn, mất đi sự cân bằng, và triết lý của Tần Mặc sẽ sụp đổ ngay tại chính nơi hắn đã cố gắng xây dựng.
*Ngươi là thành, là nơi cư ngụ, là sự bảo vệ!* Tần Mặc tiếp tục truyền ý niệm, mạnh mẽ hơn, kiên định hơn bao giờ hết. *Ngươi không cần phải trở thành một thứ khác để chiến đấu. Ngươi chỉ cần là chính mình, nhưng mạnh mẽ hơn, vững chãi hơn, cân bằng hơn! Hãy dùng chính bản chất đó để chống lại hắn!*
Hắn không yêu cầu Thành Linh từ bỏ sức mạnh, mà là tìm thấy sức mạnh trong chính bản chất của nó, không phải bằng cách biến chất, mà bằng cách củng cố và phát huy những gì vốn có. Đó là con đường cân bằng mà hắn luôn theo đuổi. Một bức tường thành vững chãi, một mái nhà che chở, một pháo đài bảo vệ... đó mới là bản chất của Thiết Giáp Thành.
Dưới áp lực khủng khiếp của Thiên Ma Tướng, Thiết Giáp Thành Linh chao đảo, sắp mất kiểm soát. Các đường nét trong tâm trí Tần Mặc trở nên mờ nhạt, như thể Thành Linh đang đứng trên bờ vực của sự tan rã. Một tiếng rên rỉ cuối cùng vang vọng, như lời thì thầm của một linh hồn sắp biến mất. Tần Mặc biết, đây là thời khắc quyết định. Nếu hắn không thành công, Thiết Giáp Thành sẽ mãi mãi mất đi ý chí của nó, hoặc tệ hơn, trở thành một công cụ hủy diệt dưới sự điều khiển của kẻ thù.
***
Đúng vào khoảnh khắc ấy, một làn sóng năng lượng tinh thần khổng lồ từ Tần Mặc truyền sang Thành Linh, không phải là sức mạnh để chiến đấu, m�� là ý chí kiên cường, niềm tin sắt đá vào con đường cân bằng, và lòng đồng cảm sâu sắc với nỗi sợ hãi của nó. Tần Mặc không chỉ là người điều phối, mà còn là ngọn hải đăng soi sáng cho linh hồn đang lạc lối ấy.
Bên ngoài, tường thành vẫn đang rên rỉ dưới những đòn công kích liên tiếp của Thiên Ma Tướng. Những khối đá nứt vỡ, kim loại vặn vẹo, nhưng rồi, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Áp lực linh lực hủy diệt của Thiên Ma Tướng vẫn không ngừng dội tới, nhưng Thiết Giáp Thành Linh không còn chống trả một cách vô vọng hay cố gắng biến mình thành vũ khí vô tri nữa. Thay vào đó, nó bắt đầu hấp thụ áp lực ấy. Không phải là nuốt chửng để biến chất, mà là để 'tái cấu trúc', để củng cố bản chất của chính nó.
Toàn bộ Thiết Giáp Thành bỗng chốc tỏa ra một ánh sáng rực rỡ, không phải ánh sáng chói chang của phép thuật, mà là một thứ hào quang vững chãi, nguyên thủy, màu xám bạc của đá và kim loại được tôi luyện đến cực hạn. Tiếng gầm gừ của Thành Linh không còn mang sự sợ hãi mà thay vào đó là một tiếng rền vang trầm hùng, như tiếng xương cốt của một sinh vật khổng lồ đang tự mình tái tạo. Các đường nét kiến trúc của thành trở nên sắc nét hơn, vững chãi hơn, nhưng vẫn giữ được sự linh hoạt kỳ lạ. Những vết nứt trên tường thành không biến mất, mà như được khắc sâu hơn, trở thành một phần của lớp giáp cổ xưa, minh chứng cho sự kiên cường chứ không phải sự yếu đuối. Mùi linh khí dồi dào, thanh khiết lan tỏa, hòa lẫn với mùi kim loại được tôi luyện lại, xua tan đi sự ghê tởm của tà khí. Bầu không khí chuyển từ tuyệt vọng sang hy vọng, một sức mạnh mới đang trỗi dậy, vẫn căng thẳng nhưng đầy sự kiên định.
"Đây là..." Tô Lam kinh ngạc thốt lên, đôi mắt phượng nàng mở to. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc nhưng mạnh mẽ hơn gấp bội đang chảy trong từng phiến đá, từng khối kim loại của thành.
Thiên Ma Tướng, vẫn đang ngạo nghễ trên không, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ khó hiểu. Hắn cảm nhận được sự kháng cự của thành không giảm đi, mà còn trở nên... khác lạ. Linh lực hủy diệt c��a hắn vẫn đang tác động, nhưng nó không còn phá hủy như trước, mà dường như bị hấp thụ, bị chuyển hóa.
Từ những vết nứt trên tường thành, nơi Tần Mặc và đồng minh đang đứng, những luồng năng lượng xám bạc bỗng phun trào mạnh mẽ, không mang theo tính sát thương hủy diệt, mà là một lực đẩy thuần túy, một sự từ chối mạnh mẽ. Đó là một đòn phản công dựa trên sự 'cân bằng vật tính' được tái tạo. Thay vì tấn công, thành trì chỉ đơn giản là 'từ chối' sự tồn tại của Thiên Ma Tướng trong không gian của nó.
Thiên Ma Tướng bị bất ngờ. Luồng năng lượng xám bạc kia không phải là linh lực hay kiếm khí, mà là một loại lực lượng nguyên thủy, một ý chí tồn tại được củng cố đến mức độ không thể lay chuyển. Hắn bị đẩy lùi mạnh mẽ, thân hình khổng lồ loạng choạng trên không trung.
"Không thể nào! Ngươi đã làm gì?!" Thiên Ma Tướng gầm lên, giọng nói vang vọng đầy kinh ngạc và tức giận. Hắn chưa từng gặp phải loại sức mạnh nào như vậy, một thứ không thể bị phá hủy hay biến chất bằng linh lực thông thường.
Tần Mặc mở mắt. Hắn mệt mỏi, nhưng đôi mắt hắn ánh lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn đã thành công. Thiết Giáp Thành Linh đã chọn con đường của chính mình, con đường cân bằng bản chất.
"Đúng vậy! Ngươi là thành, là nơi cư ngụ, là sự bảo vệ! Hãy dùng chính bản chất đó để chống lại hắn!" Ý niệm dứt khoát của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí Thành Linh, như một lời khẳng định, một lời cổ vũ.
Cả Thiết Giáp Thành rung chuyển nhẹ, nhưng không phải vì bị phá hủy, mà vì một sức mạnh tiềm ẩn đã được đánh thức. Một làn sóng năng lượng cân bằng, mạnh mẽ và ổn định, lan tỏa khắp nơi, đẩy lùi Thiên Ma Tướng ra xa hàng dặm, tạo ra một vùng đệm an toàn tạm thời. Luồng sáng mạnh mẽ xé tan màn đêm u ám, gió lốc năng lượng cuộn xoáy trên bầu trời, nhưng không còn mang theo sự hủy diệt, mà là một thông điệp rõ ràng: Thiết Giáp Thành sẽ không bị khuất phục, không bị biến chất.
Từ phía xa, Thiên Diệu Tôn Giả, với khuôn mặt tái nhợt vì phản phệ, đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Ánh mắt xanh thẳm của y không còn là sự căm hận đơn thuần, mà pha lẫn một nỗi kinh hoàng, một sự nghi ngờ sâu sắc về những gì mình vừa thấy. Một thứ "vật" tưởng chừng vô tri lại có thể củng cố bản chất của mình đến mức đẩy lùi một Thiên Ma Tướng. Tần Mặc, thiếu niên không linh căn, đã làm được điều mà y không thể hình dung. Cái "chân lý thất lạc" về "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" giờ đây lại càng khắc sâu hơn trong tâm trí y, nhưng theo một cách hoàn toàn khác, đáng sợ hơn. Y biết, mối đe dọa từ Tần Mặc không chỉ là sự phản đối, mà là một con đường khác, một con đường có thể làm lung lay toàn bộ nền tảng của Huyền Vực. Thiên Ma Tướng bị đẩy lùi, nhưng không bị đánh bại hoàn toàn. Hắn sẽ quay lại, và với một thủ đoạn đáng sợ hơn. Cuộc chiến này, đã bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và cam go hơn gấp bội, và sự chú ý của toàn bộ Huyền Vực, chắc chắn, sẽ đổ dồn về Thiết Giáp Thành và thiếu niên Tần Mặc.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.