Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 877: Hồi Sinh Ý Chí: Cân Bằng Giữa Hỗn Loạn

Bầu không khí căng như dây đàn, từng khoảnh khắc trôi qua đều là sự giằng co tột độ giữa sự tồn vong và diệt vong. Những lời thều thào cuối cùng của Thành Linh – “trở thành một công cụ… vô hồn…” – vẫn còn vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời nguyền rủa, một dự cảm bi thương. Bên ngoài, cảnh tượng hỗn loạn đã vượt quá mọi dự đoán. Những khối đá khổng lồ, vốn là một phần của tường thành, giờ đây không còn là bức tường vững chãi nữa. Chúng vặn vẹo, méo mó, vươn ra những cánh tay đá sắc nhọn, lao vào Long Hổ đang cố gắng chỉ huy các thủ vệ sơ tán dân cư. Tiếng kim loại va chạm, tiếng gạch đá vỡ vụn, tiếng la hét hoảng loạn của người dân và binh lính hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn. Bụi đất, sắt gỉ và mùi tanh tưởi của tà khí từ những pháp bảo đoạt hồn vẫn còn vương vấn trong không khí, càng khiến không gian trở nên ngột ngạt và nặng nề.

Tần Mặc nghiến chặt hàm, một dòng máu ấm nóng tứa ra từ khóe môi. Hắn không còn nghe được ý chí phòng thủ kiên cường của Thiết Giáp Thành Linh nữa, chỉ còn là những mảnh vụn cảm xúc đau đớn, tuyệt vọng, và sự trống rỗng đến đáng sợ. Hắn dồn hết chút sức lực cuối cùng, đặt lòng bàn tay lên bức tường thành lạnh lẽo ngay bên cạnh, nhắm mắt lại, cố gắng xuyên qua lớp vỏ vật chất để chạm đến linh hồn đang chực tan rã. "Đừng buông xuôi! Ngươi không phải là một vũ khí vô tri! Ngươi là Thiết Giáp Thành! Ngươi có ý chí của riêng mình! Giữ vững ý chí của mình! Đừng để chúng bẻ gãy ngươi!" Hắn gào lên trong tâm trí, mỗi âm tiết đều mang theo sự quyết tâm sắt đá, như những sợi dây neo giữ linh hồn đang chực tan rã của thành trì. Hắn cố gắng đẩy lùi những xúc tu xám tro mà Cổ Kiếm Hồn chỉ có thể làm chậm lại, cố gắng xoa dịu nỗi đau đang giày vò Thành Linh.

Sức mạnh "nghe ý chí tồn tại" của Tần Mặc giờ đây được đẩy lên đến cực hạn. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận, còn chiến đấu cùng với linh hồn của thành trì. Đây không chỉ là một cuộc chiến vật lý, mà là một cuộc đấu tranh sống còn cho bản chất, cho sự tự do của ý chí. Hắn cảm nhận rõ ràng sự độc ác và tinh vi của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không chỉ muốn đánh bại, mà muốn tha hóa, muốn biến Thiết Giáp Thành thành một công cụ trống rỗng, một minh chứng cho sự thất bại của con đường cân bằng. Cảm giác lạnh lẽo của gió, mùi lưu huỳnh và tanh tưởi, tiếng rít chói tai vô hình, và nỗi đau sắc nhọn xâm nhập tâm trí không ngừng giày vò Tần Mặc. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực của sự suy sụp, nhưng ý chí kiên định không cho phép hắn buông xuôi.

Bên ngoài vòng bảo vệ của Tần Mặc, Tô Lam đang chiến đấu trong sự lo lắng tột cùng. Nàng vung thanh kiếm xanh lam, những tia kiếm quang xé tan không khí, cố gắng vô hiệu hóa những khối đá và kim loại đang tấn công loạn xạ. Thanh kiếm của nàng không chỉ chém vào vật chất, mà còn mang theo một luồng linh lực trấn định, hy vọng có thể làm giảm bớt sự điên loạn của các 'kiến trúc hồi sinh'. "Mặc ca, cẩn thận! Chúng không còn nhận ra chúng ta!" Giọng nàng sắc bén nhưng ẩn chứa sự tuyệt vọng. Một khối đá to lớn, từng là một phần của tháp canh, bất ngờ vươn ra những xúc tu sắc nhọn, lao thẳng về phía Tần Mặc. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm lên một tiếng dữ tợn, thân hình khổng lồ của nó lao vào khối đá, dùng sức mạnh kinh người hất tung nó ra xa. Con sói khổng lồ không ngừng di chuyển quanh Tần Mặc, đôi mắt nó quét ngang quét dọc chiến trường, sẵn sàng nghênh chiến với bất kỳ mối đe dọa nào, thể hiện sự trung thành và bảo vệ tuyệt đối. Tiếng gầm của nó vang vọng khắp chiến trường, một âm thanh của sự phẫn nộ và kiên định.

Cổ Kiếm Hồn, nhận thấy tình thế nguy cấp, phát ra một làn sóng kiếm ý sắc bén, hùng vĩ. Làn sóng kiếm ý vô hình đó không nhắm vào kẻ địch vật lý, mà nhằm cắt đứt những xúc tu tinh thần đang bám víu vào Thành Linh từ bên ngoài. Kiếm ý xuyên qua không gian, va chạm với những làn sóng xám tro, tạo ra những âm thanh rít gào chói tai trong tâm trí mọi người có linh thức nhạy bén. Tuy nhiên, số lượng xúc tu quá nhiều, và chúng quá dai dẳng, khiến kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn chỉ có thể làm chậm lại, chứ không thể hoàn toàn loại bỏ chúng. Cổ Kiếm Hồn đứng vững như một ngọn núi, thân hình uy nghi của một chiến binh đã kinh qua ngàn vạn trận chiến. Hắn biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến của thể xác, mà là cuộc chiến của ý chí, của linh hồn. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định." Hắn thầm nhủ, ánh mắt sắc bén quét qua chiến trường, tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào mà những pháp bảo đoạt hồn kia có thể lợi dụng.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn lo âu, cũng cố gắng hết sức mình. Hắn triệu hồi linh lực, tạo ra một lá chắn mờ nhạt bao quanh Tần Mặc, ngăn cản bất kỳ đòn tấn công vật lý nào có thể đến gần. Hắn biết, lúc này, Tần Mặc chính là sợi dây liên kết duy nhất giữ cho Thiết Giáp Thành Linh không bị tha hóa hoàn toàn, không bị biến thành một con rối vô tri. Hắn thở dốc, từng nhịp thở đều nặng nhọc, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía Tần Mặc, cầu nguyện cho một phép màu, một sự hồi sinh. "Tất cả phụ thuộc vào Tần Mặc..." Hắn thầm thì, giọng nói yếu ớt bị tiếng ồn ào của chiến trường nuốt chửng.

Trong khi đó, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị, đang gồng mình chống đỡ một khối kiến trúc hồi sinh khổng lồ. Vết sẹo trên má hắn càng hằn sâu hơn dưới áp lực. "Bảo vệ thành trì là sứ mệnh của ta!" Hắn gầm lên, cố gắng đẩy lùi khối đá đang đè nát các chiến sĩ của mình. Bên cạnh hắn, Thiết Giáp Phụ Tá, dù hoảng loạn và bối rối, vẫn cố gắng điều phối các mệnh lệnh sơ tán, cố gắng giữ cho mọi thứ theo quy củ nhất có thể, dù sự hỗn loạn đã vượt quá mọi khuôn khổ. "Lùi lại! Lùi lại! Bảo vệ dân cư! Không được hoảng loạn!" Tiếng hắn khàn đặc, giữa tiếng hò hét và tiếng đổ vỡ.

Tần Mặc gồng mình, cố gắng truyền đi những luồng ý niệm kiên định, mạnh mẽ, như những sợi dây neo giữ linh hồn đang chực tan rã của thành trì. Hắn cố gắng đẩy lùi những xúc tu xám tro, cố gắng xoa dịu nỗi đau đang giày vò Thành Linh. Hắn không ngừng truyền đi thông điệp: "Không... chúng đang bị bóp méo... Thành Linh đang đau đớn..." Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng sợi gân của mình đang bị vặn xoắn dưới áp lực của sự kết nối quá mức. Cái giá phải trả cho sự 'tái cấu trúc cân bằng' của Thành Linh có thể không chỉ là sức lực mà còn là sự tổn thương vĩnh viễn đến ý chí của nó nếu không được bảo vệ kịp thời. Thiên Diệu Tôn Giả đã thành công trong việc tìm ra một đòn tấn công nhắm vào chính cốt lõi của triết lý Tần Mặc. Đây không chỉ là một trận chiến, mà là một cuộc thử thách định mệnh, một cuộc chiến để bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật. Tần Mặc cắn chặt môi, máu tứa ra. Hắn phải tìm ra cách. Hắn phải giúp Thiết Giáp Thành Linh vượt qua cơn ác mộng này. Bằng mọi giá.

***

Trong không gian ý niệm sâu thẳm, nơi vật chất không còn ý nghĩa, Tần Mặc thấy mình đứng giữa một khoảng không vô định, chìm trong bóng tối dày đặc và những mảnh vỡ lấp lánh của ánh sáng. Đây là nơi ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang tan vỡ, nơi nỗi đau và sự tuyệt vọng được phóng đại lên gấp vạn lần. Mỗi mảnh sáng lấp lánh là một phần ký ức, một phần bản chất, một phần ý chí của thành trì, giờ đây đang rên rỉ trong đau đớn, bị kéo dãn và bóp méo bởi những sợi xám tro vô hình. Những sợi xám tro này, tàn dư của Pháp Bảo Đoạt Hồn, không ngừng siết chặt, bóp nghẹt, cố gắng biến những mảnh ý chí này thành những công cụ vô hồn, đúng như lời Thành Linh đã thều thào.

Tần Mặc không cố gắng 'sửa chữa' hay 'thay đổi' Thành Linh. Hắn biết rằng bất kỳ sự ép buộc nào vào thời điểm này cũng sẽ chỉ đẩy nó sâu hơn vào vực thẳm của sự tha hóa. Thay vào đó, hắn dùng năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của mình để thấu hiểu tận cùng nỗi đau, nỗi sợ hãi, và sự mơ hồ của Thành Linh. Hắn cảm nhận được sự hoang mang của nó khi không còn nhận ra chính mình, khi bản năng phòng thủ và bảo vệ bị bi���n thành sự hủy diệt. Hắn cảm nhận được sự tủi hổ và tuyệt vọng khi ý chí kiên định bị bẻ gãy.

Tần Mặc không nói thành lời, mà dùng ý niệm của mình để giao tiếp, để truyền tải. Hắn tập trung toàn bộ tâm trí, biến ý chí kiên định của mình thành một cây cầu ánh sáng, từ từ vươn tới những mảnh vỡ ý chí đang trôi dạt. Hắn không kéo chúng lại, không ép buộc chúng hòa nhập, mà nhẹ nhàng gửi gắm một thông điệp duy nhất, rõ ràng, và tràn đầy sự đồng cảm.

"Ngươi là Thành Trì. Ngươi là đá, là sắt, là nền móng. Ngươi không cần phải là gì khác ngoài chính ngươi." Ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong không gian vô định, không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời khẳng định, một sự thừa nhận sâu sắc. "Ngươi là nơi trú ngụ của vạn dân, là tấm khiên vững chắc che chở cho những sinh linh yếu ớt. Ngươi đã đứng vững qua bao phong ba bão táp, không phải vì ngươi muốn 'lên tiên', không phải vì ngươi muốn trở thành một thứ gì đó cao siêu hơn bản chất của mình. Ngươi đứng vững vì ngươi là Thành Trì. Bản chất của ngươi là sự kiên cố, là sự bảo vệ, là sự bền bỉ. Điều đó, tự nó, đã là một sự vĩ đại."

Những mảnh ý chí của Thành Linh, đang rên rỉ trong đau đớn, dường như cảm nhận được sự chân thành trong lời nói không lời của Tần Mặc. "Đau đớn... mất mát... vô nghĩa..." Ý niệm yếu ớt của Thành Linh phản hồi, vẫn còn chìm trong vực thẳm của sự tuyệt vọng. Những sợi xám tro vẫn không ngừng siết chặt, cố gắng kéo nó sâu hơn. Tần Mặc không lùi bước. Hắn tiếp tục truyền tải, không phải bằng sức mạnh áp đặt, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn truyền đi những hình ảnh về những viên đá được mài giũa qua hàng thiên niên kỷ, về những thanh sắt được tôi luyện trong lửa và nước, về sự vững chãi của một ngọn núi sừng sững, về sự bình yên của một dòng sông hiền hòa. Tất cả đều là những biểu tượng của bản chất, của sự tồn tại không cần phải thay đổi, không cần phải vươn tới một cảnh giới siêu việt nào đó để có giá trị.

"Ngươi không vô nghĩa. Ngươi là nền tảng. Ngươi là bản thân sự tồn tại. Khi ngươi là chính ngươi, ngươi là mạnh nhất. Hãy nhớ lại cảm giác của đá, của sắt, của sự kiên cố không thể lay chuyển. Hãy nhớ lại ý chí bảo vệ, ý chí đứng vững. Không phải để chiến thắng, không phải để thăng hoa, mà là để LÀ CHÍNH NGƯƠI." Tần Mặc dùng ý chí của mình như một cây cầu, kết nối các mảnh vỡ ý chí của Thành Linh, không ép buộc chúng lại mà giúp chúng tìm thấy trục xoay, trở về bản thể nguyên sơ. Hắn truyền đi hình ảnh về một Thiết Giáp Thành vững chãi, không sợ hãi, mạnh mẽ trong chính bản chất của mình. Hắn không ngừng truyền đạt rằng sự 'đứng vững' không phải là sự yếu kém, mà là sức mạnh tối thượng của một thành trì. Sự tĩnh lặng không phải là vô tri, mà là sự kiên định.

Dần dần, những mảnh vỡ ý chí của Thành Linh ngừng rên rỉ. Những sợi xám tro vẫn còn đó, nhưng dường như chúng không còn siết chặt được nữa. Thay vào đó, chúng bắt đầu trở nên mờ nhạt, yếu ớt hơn, như những bóng ma bị ánh sáng của sự thật xua tan. Các mảnh ý chí, như những vì sao lạc lối, không còn trôi dạt vô định nữa. Chúng bắt đầu kết nối lại với nhau, không phải theo một trật tự ép buộc, mà theo một dòng chảy tự nhiên, quay về với trọng tâm cố hữu của chúng. Không gian vô định dần dần lấy lại một chút hình dạng, không còn là vực thẳm tối tăm mà là một bức tường thành vững chãi, dù vẫn còn vết nứt nhưng ánh lên một thứ ánh sáng trầm mặc, kiên định.

Tần Mặc cảm thấy như toàn bộ tinh thần và linh lực của hắn đang bị rút cạn. Sự kết nối sâu sắc này đã vượt quá giới hạn của hắn rất nhiều. Nhưng hắn vẫn kiên trì, cho đến khi cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt nhưng rõ ràng từ Thành Linh: một sự chấp nhận, một sự tìm lại. Nó không còn là tiếng rên rỉ, không còn là sự tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng sâu sắc, một sự trở về với bản nguyên. Nó đã nghe thấy. Nó đã chọn. Cái giá phải trả cho sự 'tái cấu trúc cân bằng' của Thành Linh có thể không chỉ là sức lực mà còn là sự tổn thương vĩnh viễn đến ý chí của nó nếu không được bảo vệ kịp thời. Nhưng Tần Mặc đã bảo vệ nó, không phải bằng cách chống lại pháp bảo, mà bằng cách củng cố chính ý chí của nó.

Thiên Diệu Tôn Giả đã thành công trong việc tìm ra một đòn tấn công nhắm vào chính cốt lõi của triết lý Tần Mặc, nhưng hắn đã không lường trước được rằng Tần Mặc có thể chống lại nó bằng chính cốt lõi của triết lý đó – sự trân trọng bản chất và ý chí tự do của vạn vật. Cuộc chiến ý niệm này đã định hình lại không chỉ Thiết Giáp Thành Linh, mà còn cả Tần Mặc, khắc sâu thêm vào hắn niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.

***

Vài phút sau, trên Cầu Đá Vọng Cảnh, sự hỗn loạn kinh hoàng đã lắng xuống một cách kỳ lạ. Tiếng kim loại va đập, tiếng gạch đá vỡ vụn, tiếng la hét hoảng loạn đã ngưng bặt, để lại một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua những vết nứt của thành trì, và tiếng thở dốc nặng nhọc của những chiến binh. Các 'kiến trúc hồi sinh' đã mất kiểm soát, từng điên cuồng tấn công không phân biệt, giờ đây hoặc đã tan rã thành những đống đá vụn, hoặc trở lại trạng thái tĩnh, nằm im lìm trên mặt đất như những khối đá vô tri. Một số khác, như thể được một bàn tay vô hình dẫn dắt, từ từ di chuyển, trở lại vị trí phòng thủ ban đầu của chúng trên tường thành, như những người lính im lặng sau một trận chiến tàn khốc.

Tần Mặc ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Hắn kiệt sức, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Khuôn mặt hắn trắng bệch, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây đờ đẫn, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn ánh lên một tia kiên định yếu ớt. Tô Lam vội vàng đỡ lấy hắn, ánh mắt lo lắng không che giấu được. Nàng ôm lấy hắn, cảm nhận được sự mệt mỏi tột cùng đang giày vò hắn. "Mặc ca... huynh không sao chứ?" Giọng nàng run rẩy, đầy vẻ quan tâm. Hắc Phong, ngay lập tức, lao tới, dùng cái đầu khổng lồ của mình dụi vào Tần Mặc, tiếng gầm gừ lo lắng phát ra từ cổ họng nó, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân với sự đau xót.

Tần Mặc cố gắng hít một hơi thật sâu, từng thớ thịt trong cơ thể hắn như đang bị rút cạn. Hắn thều thào, giọng nói yếu ớt đến mức gần như kh��ng nghe rõ: "Thành Linh... nó... đã nghe thấy... Nó sẽ ổn thôi... nhưng cần thời gian..." Hắn cảm nhận được sự tĩnh lặng bên trong Thành Linh, một sự ổn định mong manh nhưng kiên cố hơn bao giờ hết, như một viên đá tảng đã vượt qua bão tố.

Trên bầu trời, phi thuyền khổng lồ của Thiên Ma Tướng vẫn còn lơ lửng. Thiên Ma Tướng, thân hình to lớn được bao bọc trong bộ áo giáp đen kịt, tỏa ra khí tức tà ác, đứng trên boong tàu. Hắn nhìn xuống Thiết Giáp Thành đang dần lấy lại sự yên tĩnh một cách khó hiểu, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ bối rối và nghi ngờ. Hắn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Một khắc trước, thành trì còn đang chìm trong hỗn loạn tột độ, các 'kiến trúc hồi sinh' đang hủy diệt lẫn nhau, nhưng giờ đây, mọi thứ lại im ắng đến lạ thường. Hắn không cảm nhận được linh lực bùng nổ, không thấy dấu hiệu của một pháp thuật trấn áp nào. Chỉ là một sự tĩnh lặng. Thiên Ma Tướng do dự, quay sang thuộc hạ: "Chuyện gì đang xảy ra? Các ngươi có thấy gì không?" Không ai có thể trả lời. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc phản công nào. Cuối cùng, không hiểu được nguyên nhân, hắn buộc phải ra lệnh rút lui. Tiếng còi hiệu chói tai vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng, và quân đội Thiên Ma Tướng, dù không cam lòng, vẫn bắt đầu rút lui trong sự bối rối và hoài nghi.

Ở một khoảng cách xa hơn, trên một phi thuyền khác được bao phủ bởi những hào quang trong suốt, Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó, dáng người thanh lịch, mái tóc trắng như tuyết bay trong gió. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, vốn luôn sắc lạnh và đầy sự tính toán, giờ đây lại mang một vẻ phức tạp chưa từng thấy. Hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình. Hắn đã thấy Tần Mặc kết nối với Thành Linh, đã cảm nhận được những luồng ý niệm mà Tần Mặc truyền tải. Hắn cũng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong ý chí của Thiết Giáp Thành Linh – một sự trở về bản nguyên, một sự kiên định không hề bị tha hóa, mà còn được củng cố.

"Ý chí tồn tại của vạn vật... không thể bị bóp méo... Tần Mặc... ngươi thật sự là một dị số khó lường..." Thiên Diệu Tôn Giả lẩm bẩm, giọng n��i trầm ấm nhưng vang vọng trong ý niệm, chứa đựng sự ngạc nhiên, trầm tư và cả một chút lo lắng. Hắn đã tin rằng Pháp Bảo Đoạt Hồn sẽ bẻ gãy ý chí của Thành Linh, biến nó thành một công cụ trống rỗng, và từ đó chứng minh rằng con đường cân bằng của Tần Mặc là yếu đuối, dễ bị thao túng. Nhưng Tần Mặc đã không dùng sức mạnh để chống lại, mà dùng chính triết lý của mình để bảo vệ – một sự bảo vệ ý chí, bảo vệ bản chất. Điều này đã làm lung lay niềm tin sắt đá của hắn vào con đường thăng tiên, nơi mọi thứ đều phải vươn lên, phải thay đổi để đạt đến đỉnh cao. Hắn nhận ra, khả năng của Tần Mặc trong việc 'chữa lành' và 'tái ổn định' ý chí của các thực thể bị tha hóa sẽ là một yếu tố then chốt trong các cuộc đối đầu tương lai, đặc biệt là với những thực thể lớn như thành trì, hoặc thậm chí là các cường giả bị mê hoặc bởi thăng tiên. Thiên Diệu Tôn Giả biết rằng hắn sẽ không bỏ qua Tần Mặc và Thiết Giáp Thành Linh. Hắn sẽ tìm cách phân tích, sao chép hoặc phát triển những phương pháp tấn công tinh thần, ý chí còn tinh vi hơn nữa.

Dưới Cầu Đá Vọng Cảnh, Lục Vô Trần và Cổ Kiếm Hồn thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác. Họ biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Lục Vô Trần nhanh chóng bắt đầu đánh giá tình hình thiệt hại, ra lệnh cho Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá bắt đầu công tác khắc phục và sơ tán dân cư còn lại. "Nhanh chóng ổn định tình hình! Kiểm tra các vị trí phòng thủ! Chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đâu!" Giọng hắn trầm khàn, nhưng đầy sự quyết đoán. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, dù mệt mỏi và đau đớn, vẫn gật đầu mạnh mẽ, bắt đầu điều phối các binh lính còn lại.

Tần Mặc được Tô Lam và Hắc Phong dìu đi. Mỗi bước đi đều nặng trịch, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi nhưng kiên định đang bùng cháy. Hắn biết rằng việc hắn can thiệp sâu vào ý chí của Thành Linh có thể để lại những hệ quả lâu dài cho chính hắn, về mặt tinh thần hoặc linh lực, cho thấy cái giá của con đường cân bằng. Nhưng hắn cũng biết rằng Thiết Giáp Thành, sau sự kiện này, sẽ trở thành m���t biểu tượng mạnh mẽ hơn nữa cho con đường cân bằng, thu hút sự chú ý và có thể cả đồng minh mới. Bầu trời vẫn u ám, nhưng ánh sáng yếu ớt của buổi chiều bắt đầu xuyên qua những đám mây mù, chiếu rọi lên những bức tường thành đã sứt mẻ nhưng vẫn đứng vững, như một minh chứng cho ý chí không thể bị bẻ gãy của vạn vật.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free