Vạn vật không lên tiên - Chương 892: Bóng Đêm Vọng Tàn Dư: Kiếm Hồn Trấn Giới
Đêm buông xuống Thiết Giáp Thành, không còn là màn đêm tĩnh mịch của một pháo đài cô độc, mà là tấm màn nhung ôm lấy giấc ngủ của một sinh thể đang hồi sinh. Những tiếng búa gõ nhẹ nhàng từ công cuộc tái thiết đã lắng xuống, nhường chỗ cho tiếng gió lướt qua các tháp canh, mang theo chút hơi lạnh của kim loại mới được rèn, quyện với mùi đất ẩm và khói nhẹ từ những bếp lửa còn vương vất hơi ấm. Tần Mặc đứng trên một đài vọng ở trung tâm thành, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía chân trời đen kịt, nơi những vì sao điểm xuyết như những viên ngọc quý. Dù chiến thắng đã đến, dù bình minh đã trở về mang theo hy vọng và niềm tin, nhưng trong tâm trí hắn, sự cảnh giác không một phút giây nào ngơi nghỉ. Hắn cảm nhận được ý chí cộng sinh mạnh mẽ từ Thiết Giáp Thành Linh, một sự hòa quyện dịu dàng nâng đỡ từng linh hồn cư dân, nhưng cũng chính sự cộng hưởng đó khiến hắn nhạy cảm hơn bao giờ hết với những dao động dù là nhỏ nhất trong không gian xung quanh.
“Tôn giả Tần Mặc.”
Một giọng nói trầm đục, vang lên từ phía sau, kéo Tần Mặc khỏi dòng suy tư. Hắn không cần quay đầu cũng biết đó là Thủ Vệ trưởng Long Hổ. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của y mặc giáp trụ nặng nề, những vết sẹo hằn sâu trên khuôn mặt nghiêm nghị như minh chứng cho bao trận mạc đã trải qua, nhưng trong ánh mắt y vẫn ánh lên sự tận tụy và một chút lo lắng. Long Hổ bước đến gần, dừng lại cách Tần Mặc vài bước, dáng vẻ trang nghiêm.
“Chúng thần phát hiện vài vết tích lạ quanh vành đai ngoài. Dù nhỏ, nhưng không thể lơ là.” Long Hổ báo cáo, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng sự cẩn trọng. “Những bóng đen lướt nhanh trên tường thành, và các trận pháp nhỏ của chúng ta dường như bị chạm vào, nhưng lại không kích hoạt. Cứ như có kẻ đang dò xét, thăm dò giới hạn của chúng ta.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng thời đưa tay vuốt ve chuôi Cổ Kiếm Hồn đang đeo bên hông. Hắn đã cảm nhận được một luồng ý chí tồn tại bất thường từ chập tối, một sự dao động y��u ớt nhưng đầy ác ý, như một vết nứt nhỏ trong tấm màn bình yên vừa được dệt nên. Hắn hiểu, Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng vọng thăng tiên sẽ không dễ dàng buông tha một Thiết Giáp Thành đã từ chối con đường của chúng. Sự hồi sinh của thành trì này, sự vững vàng của ý chí cân bằng mà nó đại diện, chính là một thách thức trực diện đối với giáo điều của chúng.
“Ta sẽ đi xem.” Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. Hắn không cần phải lớn tiếng để khẳng định quyền uy, bởi lẽ mỗi lời nói của hắn đều mang sức nặng của niềm tin và sự thấu hiểu. “Cổ Kiếm Hồn, ngươi đi cùng ta.”
Thanh Cổ Kiếm Hồn trong vỏ khẽ rung lên, một làn kiếm khí vô hình, thanh thoát như tiếng gió ngân, lan tỏa ra như một lời đồng thuận. Trong tâm trí Tần Mặc, Cổ Kiếm Hồn hiện lên với dáng vẻ của một chiến binh trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén nhưng nay đã pha lẫn sự điềm tĩnh và một ý chí bảo vệ kiên cường. Nó không còn là một hung khí chỉ biết chém giết, mà đã trở thành một người đồng hành, một hộ vệ tin cậy, đã hiểu được rằng sức mạnh thực sự không nằm ở sự hủy diệt, mà ở sự gìn giữ.
“Tôn giả cẩn trọng.” Long Hổ cúi đầu, lòng y tuy lo lắng nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng vào vị thiếu niên trước mặt. Y biết, Tần Mặc không chỉ là một lãnh đạo, mà còn là linh hồn của con đường mới này, là người duy nhất có thể đối thoại với vạn vật, cảm hóa chúng.
Tần Mặc không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhún vai, thân hình thanh tú hòa vào bóng đêm. Hắn không cần theo những con đường lớn thắp đèn, mà nhẹ nhàng lướt đi qua những con hẻm nhỏ, những góc khuất còn vương mùi ẩm mốc của đá cũ, nơi những ý chí tồn tại yếu ớt của những viên gạch, những cây cột đang dần được Thiết Giáp Thành Linh vỗ về, chữa lành. Hắn cảm nhận được sự hồi hộp của Thành Linh, như một người mẹ đang cảnh giác bảo vệ đàn con thơ. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều nhẹ như không, hòa mình vào nhịp đập của thành trì, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, từng luồng ý chí dù là mơ hồ. Hắn biết, những kẻ đang dò xét kia không chỉ muốn phá hoại vật chất, mà chúng muốn gieo rắc sự hoài nghi, sự sợ hãi, phá hủy niềm tin vừa mới nhen nhóm trong lòng cư dân.
Đêm dần về khuya, không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi ẩm từ vực sâu. Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn đã di chuyển ra vành đai ngoài của Thiết Giáp Thành, nơi những bức tường thành cao vút như những cột trụ khổng lồ vươn lên đón lấy ánh trăng sáng vằng vặc. Tiếng gió rít qua kẽ hở của những khối đá cổ kính, tạo nên một bản giao hưởng thô ráp nhưng hùng vĩ. Ánh trăng đổ dài trên các mặt đá, tạo ra những bóng đổ kỳ ảo, như những linh hồn canh gác vô hình.
Bỗng, Tần Mặc dừng lại. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ sắc bén. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí tồn tại hỗn loạn, đầy hung hãn và tuyệt vọng, phát ra từ phía Cầu Đá Vọng Cảnh – một kiến trúc cổ xưa được chạm khắc hoa văn tinh xảo, bắc qua một vực sâu thăm thẳm. Cây cầu này không chỉ là một tuyến đường huyết mạch, mà còn là một biểu tượng của sự kiên cố và linh thiêng của Thiết Giáp Thành.
“Ở đó.” Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, chỉ đủ cho Cổ Kiếm Hồn cảm nhận.
Hắn và Cổ Kiếm Hồn lặng lẽ tiếp cận. Từ trên cao nhìn xuống, Tần Mặc thấy một nhóm Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, đang lén lút hành động dưới chân cầu. Chúng không phải là những chiến binh dũng mãnh hay tu sĩ cao cường, mà là những tàn dư, những kẻ bám víu vào một niềm tin đã sụp đổ, giờ đây chỉ còn lại sự tuyệt vọng và mù quáng. Chúng đang cắm những thanh bùa chú hắc ám vào các kẽ đá, vẽ những phù văn quỷ dị bằng một loại mực đen kịt, tỏa ra mùi khói thoang thoảng của tà thuật. Mục đích của chúng là rõ ràng: gây ra sự sụp đổ hoặc gián đoạn lớn cho cấu trúc cầu, nhằm chứng minh sự thất bại của Thiết Giáp Thành, hoặc ít nhất là tạo ra một vết nhơ không thể xóa bỏ.
“Nhanh lên! Phải phá hủy cây cầu này, dù chỉ là một phần, để Thiên Diệu Tôn Giả thấy chúng ta không vô dụng!” Giọng nói khản đặc của thủ lĩnh Hắc Thiết Vệ vang lên, mang theo sự cuồng nhiệt và áp lực. Hắn ta thúc giục đồng bọn, đôi mắt lóe lên vẻ điên cuồng.
Tần Mặc không vội ra tay. Hắn muốn chúng cảm nhận được sự hiện diện của mình, muốn chúng đối mặt với sự thật phũ phàng về con đường mà chúng đã chọn. Hắn bước ra khỏi bóng tối, thân hình gầy gò nhưng lại mang theo một khí chất khiến cả không gian xung quanh như ngưng đọng. Ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt hắn, khiến đôi mắt đen láy càng thêm sâu thẳm.
“Sự vô dụng của các ngươi không nằm ở việc có phá hủy được hay không, mà ở việc các ngươi vẫn cố chấp đi theo con đường hủy diệt.” Giọng Tần Mặc bình thản, vang vọng trong đêm khuya, không lớn nhưng đủ để át đi tiếng gió rít và tiếng nước chảy dưới vực sâu, khiến lũ Hắc Thiết Vệ giật mình, quay phắt lại.
Chúng lập tức vung vũ khí, những thanh kiếm nặng nề và đoản đao sắc lẹm, lao vào Tần Mặc với sự hung hãn của những kẻ bị dồn vào đường cùng. Những bùa chú hắc ám mà chúng vừa cắm cũng bắt đầu phát sáng, tỏa ra luồng khí đen kịt, cố gắng ăn mòn kết cấu của Cầu Đá Vọng Cảnh.
Nhưng trước khi chúng kịp chạm vào Tần Mặc, hoặc trước khi những bùa chú kia kịp phát huy tác dụng, một làn kiếm khí vô hình bỗng nhiên bùng nổ từ phía Tần Mặc. Đó không phải là một đòn tấn công hủy diệt, mà là một bức tường vững chắc, thanh thoát như pha lê. Cổ Kiếm Hồn đã tự động vươn ra, kiếm khí của nó không hề mang theo sát ý, mà chỉ thuần túy là sự bảo vệ. Nó tạo thành một lá chắn kiên cố, chặn đứng tất cả những đòn tấn công của Hắc Thiết Vệ, đồng thời hóa giải những luồng năng lượng hắc ám từ bùa chú, khiến chúng tan biến vào không khí như khói.
Lưỡi kiếm của Cổ Kiếm Hồn không hề chạm vào bất kỳ kẻ địch nào, nhưng ý chí kiên định của nó đã hoàn toàn áp chế được sự hung hãn của lũ Hắc Thiết Vệ. Chúng cố gắng xuyên qua bức tường kiếm khí vô hình, nhưng mỗi khi chạm vào, chúng lại cảm thấy như thể mình đang va vào một ngọn núi sắt đá không thể lay chuyển, hoặc bị một dòng nước xiết đẩy lùi. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt bị che khuất của chúng. Chúng không thể tin rằng một lực lượng nhỏ bé như Tần Mặc và thanh kiếm của hắn lại có thể ngăn cản được chúng một cách dễ dàng đến vậy, mà không hề ra tay sát hại.
“Thiên Diệu Tôn Giả đã nói, chỉ có thăng tiên mới là con đường duy nhất! Thành trì này đã phản bội, đã từ chối ánh sáng của Tiên giới!” Thủ lĩnh Hắc Thiết Vệ gào lên, giọng nói khản đặc chứa đầy sự điên cuồng và cố chấp. Hắn ta không thể hiểu được sức mạnh mà Tần Mặc đang thể hiện, một sức mạnh không cần đến sự hủy diệt.
Tần Mặc bước thêm một bước, đứng giữa màn kiếm khí bảo vệ của Cổ Kiếm Hồn. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt ẩn sau lớp giáp sắt của thủ lĩnh Hắc Thiết Vệ. “Con đường duy nhất của các ngươi là sự hủy diệt, là sự lãng quên bản chất. Thiết Giáp Thành đã chọn một con đường khác, một con đường mà vạn vật được là chính nó, được cùng nhau tồn tại và phát triển. Các ngươi không thể phá hủy điều đó bằng sự mù quáng của mình.”
Lời nói của Tần Mặc như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tâm trí lũ Hắc Thi���t Vệ, không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng sự thật trần trụi. Chúng đã chiến đấu, đã tàn sát, đã phá hoại trong niềm tin rằng đó là con đường duy nhất để làm hài lòng Thiên Diệu Tôn Giả, để đạt được sự thăng hoa. Nhưng giờ đây, trước mặt chúng là một thiếu niên yếu ớt về linh lực, lại đang đứng vững vàng, bất khả xâm phạm, được bảo vệ bởi một thanh kiếm đã từ bỏ sát ý để chọn lựa sự bảo vệ. Sự tương phản đó khiến niềm tin của chúng lung lay.
Cổ Kiếm Hồn khẽ rung lên lần nữa, không phải là tiếng gầm thét của chiến trận, mà là một âm hưởng du dương, như một lời nhắc nhở về ý chí kiên định của nó. Ánh sáng dịu nhẹ phát ra từ thân kiếm, bao bọc Tần Mặc, không chói lóa nhưng lại đầy uy lực, khiến lũ Hắc Thiết Vệ cảm thấy như thể một áp lực vô hình đang đè nặng lên chúng. Chúng nhận ra, ngay cả khi chúng dốc hết sức lực, chúng cũng không thể vượt qua được bức tường kiếm khí đó, không thể gây ra dù chỉ một vết xước nhỏ cho Tần Mặc hay Cầu Đá Vọng Cảnh.
Sự tuyệt vọng dần thay thế sự hung hãn trong ánh mắt của chúng. Chúng đã thất bại, không phải vì bị đánh bại một cách tàn nhẫn, mà vì không thể lay chuyển được ý chí bảo vệ kiên cường. Lời nói của Tần Mặc, sự kiên định của Cổ Kiếm Hồn, và cả sự sống động đang dần trở lại của Thiết Giáp Thành, đã chứng minh cho chúng thấy rằng con đường của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là con đường duy nhất, và thậm chí có thể là sai lầm.
Cuối cùng, với một tiếng gầm gừ thất vọng, thủ lĩnh Hắc Thiết Vệ ra lệnh rút lui. Chúng không có lựa chọn nào khác. Dù tuyệt vọng và mù quáng, bản năng sinh tồn vẫn mách bảo chúng rằng việc tiếp tục đối đầu là vô nghĩa. Chúng nhanh chóng thu lại vũ khí, những bùa chú hắc ám còn lại cũng bị chúng giật phắt ra khỏi kẽ đá, mang theo sự hổ thẹn và thất bại, rồi lẩn vào bóng đêm, biến mất không dấu vết. Tần Mặc đứng đó, không đuổi theo. Hắn biết, một cuộc đối đầu không đổ máu, một sự từ bỏ ý chí hủy diệt, còn có giá trị hơn bất kỳ chiến thắng đẫm máu nào. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan t���a từ Thiết Giáp Thành Linh, như một cơn bão vừa được xoa dịu.
Khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng trên đường chân trời, Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn đã trở về Tàng Khí Các. Không khí buổi sớm se lạnh, nhưng bên trong tòa nhà đá kiên cố, mùi sắt, dầu bảo quản và linh khí dồi dào từ vô số pháp bảo lại tạo nên một cảm giác nghiêm nghị và quen thuộc. Những ánh sáng đầu tiên của mặt trời len lỏi qua các khe cửa sổ, chiếu rọi lên những giá treo vũ khí, tạo thành những dải sáng lấp lánh trên nền kim loại.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ đã chờ sẵn. Thấy Tần Mặc trở về an toàn, nét lo lắng trên khuôn mặt y giãn ra, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và kính phục.
“Tôn giả Tần Mặc.” Long Hổ cúi đầu. “Lần này may mắn có Tôn giả phát hiện kịp thời. Chúng ta không thể lơ là dù chỉ một khoảnh khắc.” Y thở dài, nhưng không phải tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự nhận thức sâu sắc về thách thức phía trước.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận ý chí bảo vệ kiên cường từ nó. Làn kiếm khí dịu nhẹ vẫn còn vương vấn trên thân kiếm, như một lời khẳng định về sức mạnh không cần hủy diệt. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa.
“Thiết Giáp Thành đã chọn con đường của mình.” Tần Mặc nói, giọng hắn vẫn bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định sắt đá. “Nó sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa. Những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng từ bỏ, chúng sẽ tìm mọi cách để phá hoại, để dập tắt ngọn lửa hy vọng này. Nhưng chừng nào ý chí của Thành Linh và người dân còn kiên định, chừng nào chúng ta còn giữ vững bản chất của mình, chúng ta sẽ đứng vững.”
Long Hổ gật đầu, đôi mắt y hướng về phía Cổ Kiếm Hồn trong tay Tần Mặc. Y đã chứng kiến sức mạnh bảo vệ phi thường của thanh kiếm, một sức mạnh khác hẳn với những gì y từng biết về kiếm đạo. Y cũng hiểu, chính Tần Mặc, bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm của mình, đã dẫn dắt Cổ Kiếm Hồn, và cả Thiết Giáp Thành Linh, đến với con đường cân bằng này.
“Chúng thần sẽ tăng cường tuần tra, củng cố các điểm yếu, đặc biệt là những nơi mà lũ Hắc Thiết Vệ đã cố gắng phá hoại.” Long Hổ nói, giọng y tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không cho chúng bất kỳ cơ hội nào nữa.”
Tần Mặc khẽ lắc đầu. “Việc củng cố là cần thiết, nhưng quan trọng hơn là sự hiểu biết. Chúng ta phải giúp người dân hiểu rõ hơn về ý chí tồn tại của Thiết Giáp Thành Linh, về cách họ có thể cộng sinh và bảo vệ lẫn nhau. Sự gắn kết của ý chí, đó mới là bức tường kiên cố nhất.” Hắn quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bình minh đang dần rực rỡ, nhuộm vàng cả bầu trời. “Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ coi Thiết Giáp Thành là một biểu tượng cần phải bị dập tắt, một mối đe dọa trực tiếp đến giáo điều của hắn. Những hành động phá hoại đêm nay chỉ là thăm dò. Sẽ có những kẻ thù mạnh hơn, xảo quyệt hơn tìm đến.”
Một tia lo lắng thoáng qua trong mắt Tần Mặc, nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi sự quyết tâm. Hắn biết, con đường này không dành cho những kẻ yếu mềm. Cổ Kiếm Hồn trong tay hắn khẽ rung động, như một lời hứa hẹn, một lời khẳng định về sự đồng hành không rời. Thanh kiếm đã từng là biểu tượng của sự sắc bén và hủy diệt, giờ đây đã trở thành hộ vệ vững chắc cho một lý tưởng cao đẹp hơn. Sự phối hợp ăn ý giữa Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn trong việc bảo vệ thành phố báo hiệu một sức mạnh mới của liên minh, một sức mạnh được xây dựng trên sự thấu hiểu và cân bằng.
“Nhưng chúng ta không đơn độc.” Tần Mặc nói thêm, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Vô Trần, Tô Lam, Hắc Phong, và cả những người dân ở đây, họ đều là một phần của khế ước này. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Thiết Giáp Thành, với vai trò là biểu tượng mới, sẽ tiếp tục là mục tiêu của các thế lực thù địch, đòi hỏi sự cảnh giác và củng cố liên tục. Tuy nhiên, nó cũng sẽ trở thành ngọn hải đăng, dẫn lối cho những ai đang tìm kiếm một con đường khác, một con đường cân bằng giữa sự tồn tại và khát vọng.”
Bình minh đã lên, xua tan đi bóng đêm và sự lạnh lẽo. Ánh nắng đầu ngày chiếu rọi Tàng Khí Các, làm sáng lên những vũ khí cổ kính, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn và những trận chiến đã qua. Tần Mặc biết, cuộc chiến giành lấy sự cân bằng mới chỉ bắt đầu. Nhưng hắn đã nhìn thấy hy vọng, đã cảm nhận được ý chí kiên định. Những linh hồn sắt thép của Thiết Giáp Thành, được bảo vệ bởi ý chí của Thành Linh và sự dẫn dắt của hắn, sẽ không bao giờ gục ngã. Con đường phía trước còn dài, còn đầy gian nan, nhưng với sự gắn kết này, với khế ước của những linh hồn sắt thép, họ sẽ vượt qua tất cả, từng bước một, để xây dựng một kỷ nguyên mới cho Huyền Vực.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.