Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 896: Tiếng Vang Cố Thành: Rúng Động Huyền Vực

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh như vô vàn con mắt đang dõi theo Thiết Giáp Thành. Tần Mặc, sau khi bước xuống đài quan sát, không hề cảm thấy mệt mỏi hay cô độc. Trái lại, trong lòng hắn trỗi dậy một sự bình yên lạ thường, một niềm tin vững chắc vào con đường mà hắn và Thiết Giáp Thành đang đi. Hắn biết rằng, với sự chuyển mình của thành trì này, Huyền Vực sẽ không thể giữ im lặng. Một làn sóng chấn động, dù tích cực hay tiêu cực, đã bắt đầu lan tỏa.

***

Trên Thiên Cung, nơi những cung điện bằng ngọc và vàng lơ lửng giữa mây trắng bồng bềnh, một vẻ đẹp siêu phàm và tráng lệ đến mức khiến người phàm phải ngạt thở. Các cầu vồng tự nhiên uốn lượn, kết nối những hòn đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, huyền ảo. Những vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo kỳ trân và hoa tiên đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát, quyện lẫn với mùi hương liệu quý hiếm từ các điện thờ, tạo nên một bầu không khí thanh khiết đến lạ thường. Suối nước tiên chảy từ trên trời, róc rách du dương, hòa cùng tiếng gió mây lướt qua những mái vòm dát vàng, tạo thành một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và thần thánh. Thỉnh thoảng, tiếng chim phượng hoàng lướt qua, vút lên những âm thanh thánh thót, càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm cho chốn bồng lai này.

Trong Đại Điện lộng lẫy, nơi những cột ngọc cao vút chạm tới trần dát pha lê, Thiên Diệu Tôn Giả đang ngồi trên ngai vàng, thân mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng. Vẻ mặt hắn tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, phảng phất một vẻ uy áp khiến không ai dám nhìn thẳng. Hắn đang nhắm hờ mắt, lắng nghe tiếng gió vi vu, tận hưởng sự an lạc mà không gian này mang lại.

B��ng, một bóng người vội vã tiến vào đại điện, phá vỡ sự tĩnh mịch. Đó là một đệ tử cấp cao, khuôn mặt tái mét vì hoảng loạn, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục. Hắn quỳ xuống, dâng lên một ngọc giản truyền tin khẩn cấp, giọng nói run rẩy: “Bẩm... bẩm Tôn Giả! Có tin mật báo từ tiền tuyến... Thiết Giáp Thành...”

Thiên Diệu Tôn Giả chậm rãi mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn thẳng vào đệ tử. Một luồng uy áp vô hình lập tức bao trùm lấy không gian, khiến đệ tử kia càng thêm run rẩy, cúi gằm mặt không dám ngẩng lên. Hắn không nói gì, chỉ vươn tay thon dài nhận lấy ngọc giản. Ngọc giản vừa chạm vào đầu ngón tay hắn đã cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn và sự cấp bách ẩn chứa bên trong.

Thần thức của Thiên Diệu Tôn Giả quét qua nội dung. Từng dòng chữ về sự thất bại thảm hại của liên quân tu sĩ, về cái chết của Trần Trưởng Lão và Huyết Đao Khách, về sự "hồi sinh" khó tin của Thiết Giáp Thành, cùng cái tên Tần Mặc, hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Mỗi chữ như một lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm kiêu hãnh và sự tự tin tuyệt đối của hắn.

Ban đầu, sắc mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, nhưng sau đó, một đường nét tối sầm dần hiện lên. Ánh mắt xanh thẳm bắt đầu ánh lên những tia lửa giận dữ. Linh khí quanh người hắn bắt đầu dao động mạnh mẽ, khiến những cánh hoa tiên trên bàn ngọc khẽ rung rinh. Đệ tử kia cảm nhận được uy áp khủng khiếp hơn bao giờ hết, toàn thân như bị một tảng đá đè nặng, không dám thở mạnh.

Thiên Diệu Tôn Giả siết chặt ngọc giản trong tay, lực đạo mạnh đến mức những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay trắng ngần của hắn. Hắn đứng phắt dậy, ngọc giản trong tay bị bóp nát thành vô số mảnh vụn li ti, tan biến vào không khí. Một luồng linh khí cuồng bạo bùng nổ từ cơ thể hắn, tạo thành một cơn bão nhỏ trong đại điện, khiến những cột ngọc cao vút cũng khẽ rung chuyển, những áng mây ngoài cửa sổ xoáy mạnh như bị một bàn tay vô hình khuấy động. Không khí trong Thiên Cung lập tức trở nên căng thẳng đến cực điểm, sự thanh tịnh ban đầu tan biến, thay vào đó là một sự phẫn nộ không thể kiềm chế.

Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, trầm thấp nhưng mang theo uy áp kinh hoàng, như tiếng sấm rền từ trời cao, khiến đệ tử kia suýt ngất đi. “Ngươi nói cái gì? Thiết Giáp Thành không những không bị khuất phục, mà còn... 'hồi sinh' theo một cách quái dị? Và tên Tần Mặc đó... hắn lại là kẻ đứng sau tất cả?” Hắn gằn giọng, mỗi từ như một tảng băng rơi xuống, lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn không cần đệ tử trả lời, ánh mắt hắn đã dán chặt vào khoảng không trước mặt, nơi mây cuồn cuộn.

“Hắn không chỉ là một dị số, mà là một vết nhơ, một mối đe dọa thực sự đối với Tiên Đạo!” Thiên Diệu Tôn Giả độc thoại, giọng nói ngày càng lạnh lẽo và sắc bén. “Hắn đang thách thức cả trật tự thiên địa! Một tòa thành vô tri, một đám phàm nhân, lại dám đi ngược lại ý trời, đi ngược lại con đường thăng tiên mà vạn vật hằng khao khát? Hắn đang gieo rắc sự hoài nghi, sự yếu đuối vào tâm trí những kẻ không đủ nghị lực! Hắn đang kéo cả Huyền Vực này lùi lại, nhấn chìm vào sự tăm tối của những ý chí tầm thường!”

Hắn bước ra ngoài ban công lộng lẫy, nơi những dải mây trắng bao phủ dưới chân, như một biển bông khổng lồ. Ánh mắt hắn sắc như lưỡi kiếm, xuyên qua tầng mây, nhìn thẳng vào khoảng không vô định, dường như đang cố gắng nhìn thấu cả Huyền Vực rộng lớn. “Phải loại bỏ hắn, bằng mọi giá!” Lời nói cuối cùng của Thiên Diệu Tôn Giả không còn là một mệnh lệnh hay một câu hỏi, mà là một lời tuyên án, lạnh lẽo và kiên quyết như một chân lý không thể lay chuyển. Trong khoảnh khắc đó, trên Thiên Cung uy nghiêm, một cơn bão mới đang hình thành, không phải từ gió mây, mà từ ý chí phẫn nộ của một kẻ tự cho mình là đại diện cho Thiên Đạo, quyết tâm tiêu diệt bất kỳ dị số nào dám thách thức quyền năng của mình.

***

Trong không gian tĩnh lặng của Đài Quan Sát Tinh Tượng, một kiến trúc tròn bằng đá cổ kính, nằm ẩn mình giữa những đỉnh núi cao nhất của Huyền Vực. Nơi đây, linh khí dồi dào, không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi của đá núi và sương sớm. Bên trong đài, những kính thiên văn cổ đại được chế tác tinh xảo bằng đồng và linh thạch xếp đặt ngay ngắn, hướng lên vòm trời đầy sao. Những biểu đồ sao chằng chịt, những bàn tính toán phức tạp bằng ngọc và kim loại, cùng hàng vạn cuộn trúc ghi chép cổ xưa, phủ một lớp bụi thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ uyên bác và huyền bí.

Trưởng Lão Thiên Nhãn Các, một lão già tinh anh với đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính cổ, đang ngồi trước một bàn đá lớn. Ông không có vẻ ngoài hùng tráng hay uy phong lẫm liệt, mà lại toát lên sự trầm tĩnh, sâu sắc, như một thư sinh đã đọc vạn quyển sách. Tay ông cầm một cuộn trúc đã ố vàng, đọc lướt qua những thông tin mới nhất. Bên cạnh ông, một bản đồ Huyền Vực được tinh luyện từ linh thạch tỏa sáng yếu ớt, những đường nét địa lý uốn lượn như mạch máu của thế giới. Bỗng, một điểm sáng rực rỡ đột ngột bừng lên tại vị trí của Thiết Giáp Thành, nổi bật hơn bất kỳ pháo đài hay tông môn nào từng được ghi nhận, ánh sáng của nó nhấp nháy như một ngôi sao mới sinh.

Trưởng Lão đặt cuộn trúc xuống, khẽ vuốt chòm râu bạc. Ông cẩn thận xem xét một loạt ngọc giản truyền tin được đặt gọn gàng trên bàn, mỗi ngọc giản đều chứa đựng những thông tin cấp bách từ khắp các nơi trong Huyền Vực. Tiếng gió nhẹ luồn qua các khe đá, mang theo âm thanh xa xăm của một loài chim đêm, hòa cùng tiếng ghi chép khẽ khàng của ông khi ông dùng bút lông chấm mực, ghi lại những điều quan trọng vào một cuốn sổ da cũ kỹ. Mùi giấy cũ, mực và hương liệu nhẹ nhàng tỏa ra, tạo nên một không gian đầy tri thức và suy tư.

Ông chậm rãi cầm một ngọc giản, thần thức quét qua nội dung. Vẻ mặt ông không hề biến sắc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia kinh ngạc khó lường. “Tin tức từ Thiết Giáp Thành... quả thực là một hiện tượng chưa từng có,” giọng ông trầm tĩnh, đầy suy ngẫm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Một thành trì tự nguyện lựa chọn bản chất của mình, và còn đẩy lùi được liên quân tu sĩ? Điều này... đã phá vỡ mọi tiền lệ.” Ông dừng lại, ngón tay vuốt nhẹ lên điểm sáng rực rỡ trên bản đồ linh thạch, như đang cảm nhận sự sống động từ xa.

Một thành viên trẻ của Thiên Nhãn Các, người đã theo dõi ông từ nãy đến giờ, khẽ khàng lên tiếng, giọng nói mang theo sự bối rối và tò mò: “Thưa trưởng lão, liệu đây có phải là dấu hiệu của một triều đại mới? Hay chỉ là một sự kiện nhất thời, một phép màu khó lặp lại?”

Trưởng Lão Thiên Nhãn Các khẽ thở dài, ánh mắt ông vẫn dán chặt vào điểm sáng trên bản đồ. “Phép màu thường chỉ là sự thiếu hiểu biết của chúng ta về những quy luật ẩn giấu. Nhưng sự kiện này... nó không chỉ là phép màu. Nó là một sự thức tỉnh.” Ông quay đầu nhìn người đệ tử trẻ tuổi, đôi mắt tinh anh như nhìn thấu tâm can. “Tần Mặc... tên thiếu niên này không chỉ thay đổi một thành trì, hắn đang gieo mầm cho một tư tưởng. Hắn đang cho vạn vật một sự lựa chọn, một con đường khác biệt so với con đường thăng tiên đã ăn sâu vào tâm trí chúng ta hàng ngàn năm qua.”

Ông lại quay về phía bản đồ, ánh mắt đầy suy tư. “Một biến số... hắn là một biến số khó lường, có thể định hình lại toàn bộ cục diện Huyền Vực. Sự thất bại của liên quân tu sĩ không chỉ là một trận thua trên chiến trường, mà là một vết rạn nứt trong niềm tin, trong giáo điều đã được củng cố vững chắc bấy lâu nay. Nhiều người sẽ phẫn nộ, căm ghét. Nhưng cũng sẽ có không ít người bắt đầu suy ngẫm, bắt đầu đặt câu hỏi về con đường mà họ đang theo đuổi.”

Trưởng Lão Thiên Nhãn Các ngưng bút, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm qua mái vòm của đài quan sát, nơi những vì sao vẫn lấp lánh như những viên ngọc quý. “Thế giới đang thay đổi, và những gì đang diễn ra tại Thiết Giáp Thành là khởi đầu của sự thay đổi đó. Chúng ta cần theo dõi chặt chẽ mọi động thái của hắn, của Thiết Giáp Thành, và cả những phản ứng của các thế lực khác. Bởi vì, dẫu cho ý chí thăng tiên có mạnh mẽ đến đâu, ý chí tồn tại và quyền được là chính mình, nếu được đánh thức, sẽ còn mạnh mẽ hơn gấp bội.” Ông nói rồi lại tiếp tục ghi chép vào cuốn sổ da cũ kỹ, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, như thể đang ghi lại những trang sử đầu tiên của một kỷ nguyên mới sắp sửa bắt đầu.

***

Quán trọ Lạc Dương, một tòa nhà gạch với mái ngói đỏ sậm, nằm ngay trung tâm một đô thị phồn hoa bậc nhất Huyền Vực. Nơi đây, buổi chiều tối luôn đông đúc, nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Sân rộng phía trước chật kín ngựa và xe của lữ khách, tiếng hí của chúng hòa cùng tiếng bước chân rộn ràng. Bên trong quán, ánh đèn lồng lung linh hắt xuống những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc nhưng tiện nghi. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp bay ra, quyện với hương rượu nồng nàn và mùi mồ hôi của những lữ khách đường xa, tạo nên một bầu không khí ấm áp, náo nhiệt và đầy sức sống. Tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng chén đũa va vào nhau lách cách, tiếng nhạc du dương từ một nghệ nhân đang chơi đàn tranh ở góc quán, tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu sinh động của cuộc sống.

Hôm nay, chủ đề chính của mọi cuộc bàn tán lại xoay quanh một cái tên: Thiết Giáp Thành, và một cái tên khác: Tần Mặc. Tin tức về thất bại của liên quân tu sĩ và sự "hồi sinh" độc đáo của thành trì đó đã lan truyền nhanh như cháy rừng, gây chấn động khắp Huyền Vực.

“Thật đáng hổ thẹn!” Một tu sĩ trung niên, thân hình vạm vỡ, đập mạnh bàn, chén rượu trên bàn rung lên bần bật. Hắn phẫn nộ, nét mặt đỏ gay. “Một nhóm phàm nhân và một tòa thành vô tri lại dám chống lại Tiên Đạo! Đây là sự sỉ nhục không thể chấp nhận được! Chẳng lẽ con đường thăng tiên của chúng ta lại yếu ớt đến vậy? Chẳng lẽ linh lực của chúng ta lại không bằng một đám bùn đất vô tri sao?” Lời của hắn thốt ra đầy vẻ hùng hồn, mạnh mẽ, thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng tình. Một thương nhân ngồi gần đó, vẻ mặt bình tĩnh hơn, tay vuốt chòm râu, khẽ lắc đầu. “Nhưng nghe nói thành trì đó giờ còn kiên cố hơn, và dân chúng sống an bình hơn bao giờ hết. Có lẽ... con đường đó không tệ đến vậy? Chẳng phải mục đích cuối cùng của tu luyện cũng là để sống tốt hơn, để đạt đến sự viên mãn sao? Nếu không thăng tiên mà vẫn có thể tồn tại mạnh mẽ, giữ được bản chất, thì có gì là sai?” Lời của thương nhân như một luồng gió mát xoa dịu bầu không khí căng thẳng, nhưng cũng gieo vào lòng những tu sĩ khác một hạt giống hoài nghi.

Ở một góc khuất của quán, Mộ Dung Tĩnh ngồi một mình, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn. Chén trà trước mặt hắn đã nguội lạnh từ lâu, nhưng hắn không hề hay biết. Y phục tông môn sang trọng của hắn tương phản với sự bình dị của quán trọ, nhưng khí chất cao ngạo thường thấy giờ đây lại được thay thế bằng một vẻ mặt phức tạp, đầy suy tư. Hắn lắng nghe mọi lời bàn tán, tiếng tranh cãi, tiếng hoang mang, tiếng kinh ngạc hòa lẫn vào nhau. Mỗi lời nói, dù là phẫn nộ hay tò mò, đều như những nhát búa gõ vào nền tảng niềm tin của hắn.

“Con đường cân bằng... không thăng tiên?” Mộ Dung Tĩnh tự độc thoại trong tâm trí, giọng nói vang vọng như tiếng chuông trong một ngôi chùa cổ. “Liệu có thực sự tồn tại một sức mạnh như vậy mà không cần đến linh khí, không cần đến sự 'khai linh' cưỡng bức? Chẳng lẽ, những gì ta theo đuổi bấy lâu nay... là sai lầm?” Hắn siết chặt chén trà trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ thành chén càng làm tăng thêm sự hoài nghi sâu sắc trong lòng. Suốt bao năm qua, hắn đã được dạy dỗ rằng thăng tiên là mục tiêu tối thượng, là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu và quyền năng. Nhưng giờ đây, Thiết Giáp Thành lại đứng sừng sững như một minh chứng sống động, thách thức mọi giáo điều mà hắn đã tôn thờ. Sự tồn tại của Tần Mặc và triết lý của hắn đã làm lung lay tận gốc rễ thế giới quan của Mộ Dung Tĩnh.

Đứng sau quầy, Bà Chủ Quán Trọ, với thân hình đầy đặn và khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt tinh ranh lướt qua mọi ngóc ngách của quán. Bà mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng lại thêm vào một câu đùa cợt, hoặc một lời nhận xét sâu sắc. Bà lau quầy bằng một tấm vải sạch, ánh mắt không bỏ sót bất kỳ biểu cảm hay lời nói nào. Bà đã chứng kiến bao nhiêu chuyện đời, chứng kiến bao nhiêu kẻ đến và đi, bà hiểu rằng, những tin tức như thế này thường báo hiệu một sự thay đổi lớn.

Bà khẽ cúi người nói nhỏ với một khách quen, ánh mắt tinh ranh nhấp nháy: “Thế giới này sắp có biến lớn rồi. Nghe đồn Thiên Diệu Tôn Giả đang sôi máu, còn các tông môn khác thì đang lo sốt vó. Xem ra, cái tên Tần Mặc kia... không phải là kẻ tầm thường.” Bà liếc nhìn về phía Mộ Dung Tĩnh, nở một nụ cười ẩn ý. Bà biết, những hạt giống của sự hoài nghi đã được gieo rắc, và một khi đã nảy mầm, không ai có thể ngăn cản chúng phát triển. Cuộc đời của những tu sĩ này, và cả Huyền Vực này, có lẽ sẽ không còn như xưa nữa.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua các khe hở trên vách đá, chiếu rọi vào Tàng Khí Các, tòa nhà đá kiên cố của Thiết Giáp Thành bừng tỉnh. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi sắt, dầu bảo quản và một luồng linh khí dồi dào từ vô số pháp bảo đang được cất giữ. Những giá treo vũ khí bằng kim loại, những tủ kính trưng bày kiếm và giáp trụ được sắp đặt ngay ngắn, tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị nhưng đầy sức mạnh. Tiếng kim loại va chạm nhẹ từ những người thợ đang tu sửa các khí giới, hòa cùng tiếng gió nhẹ lướt qua các khe cửa, tạo nên một bản nhạc trầm bổng của sự lao động và sự sống.

Tần Mặc đứng bên cửa sổ lớn của Tàng Khí Các, ánh mắt trầm tư nhìn xuống Thiết Giáp Thành đang bừng tỉnh. Dưới ánh bình minh rực rỡ, thành phố hiện lên với một vẻ đẹp hài hòa, sống động. Các công trình tái thiết vẫn đang được tiến hành, những người thợ xây dựng hối hả làm việc, nhưng không khí không còn nặng nề hay áp lực. Thay vào đó là một sự hăng say, một niềm tin vào tương lai. Những dòng suối nhỏ róc rách chảy qua các con phố, những thảm thực vật xanh tươi bám vào tường thành, tất cả đều cộng hưởng với ý chí tồn tại mạnh mẽ của Thiết Giáp Thành Linh. Tần Mặc có thể cảm nhận được từng hơi thở của thành trì, từng ý chí của từng viên gạch, từng cành cây, từng con người đang sống trong nó.

Tô Lam bước đến bên cạnh hắn, trên tay cầm một tập ngọc giản truyền tin mới tinh, tổng hợp các phản ứng từ khắp Huyền Vực. Nhan sắc thanh tú của nàng dưới ánh bình minh càng thêm rạng rỡ, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên một chút lo lắng. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, tôn lên vẻ thông minh và kiên định. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, tinh xảo, có thêu hoa văn kiếm, thanh kiếm cổ bên hông khẽ lung lay theo từng bước chân.

“Mặc ca,” Tô Lam khẽ gọi, giọng nói pha lẫn lo lắng và một sự tôn kính sâu sắc. “Tin tức đã lan truyền khắp Huyền Vực nhanh hơn chúng ta nghĩ. Có kẻ phẫn nộ, có kẻ hoang mang, nhưng cũng có không ít người bắt đầu suy nghĩ, thậm chí là ngưỡng mộ.” Nàng đưa tập ngọc giản cho Tần Mặc.

Tần Mặc nhận lấy, ánh mắt tĩnh lặng nhưng sâu thẳm, lướt qua từng ngọc giản. Hắn thấu hiểu mọi luồng cảm xúc và suy nghĩ đang trỗi dậy từ bên ngoài. Hắn nhìn thấy sự tức giận của những kẻ cố chấp, sự bối rối của những kẻ dao động, và cả tia hy vọng le lói trong lòng những kẻ khao khát một con đường khác. Hắn biết, mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi hành động của thế giới bên ngoài đều là một sự khẳng định cho tầm quan trọng của con đường mà hắn đã chọn.

“Điều này là tất yếu, Tô Lam,” Tần Mặc trầm ổn đáp, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ đời. “Khi một cái cây mới trổ hoa, nó sẽ thu hút cả ong và sâu bọ. Thiết Giáp Thành giờ đây là một ngọn hải đăng, nhưng cũng là một mục tiêu sáng chói. Nó sẽ dẫn lối cho những kẻ tìm kiếm, và cũng sẽ là cái gai trong mắt những kẻ muốn duy trì trật tự cũ.”

Hắn đặt tập ngọc giản xuống bậu cửa sổ, quay người lại, đối mặt với Tô Lam. Ánh mắt hắn kiên định và đầy quyết tâm, không chút dao động. “Con đường cân bằng... nó không chỉ là của riêng ta, mà là của tất cả vạn vật. Nó là quyền được là chính mình, là sự tôn trọng bản chất, không cần phải chạy theo khát vọng thăng tiên mù quáng. Giờ đây, đã đến lúc để thế giới biết đến nó, để họ nhìn thấy một lựa chọn khác biệt.”

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lành của buổi sớm mai. “Và ta phải sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà nó mang lại. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Các tông môn khác sẽ tìm cách dò xét, thậm chí là tấn công. Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là chúng ta đã thắp lên ngọn lửa hy vọng, đã gieo xuống hạt giống của một triết lý mới. Và một khi hạt giống đã nảy mầm, không thế lực nào có thể dập tắt sự sống mãnh liệt của nó.”

Ánh mắt Tần Mặc hướng về phía Thiết Giáp Thành đang vươn mình trong nắng sớm, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt của Tô Lam, như một lời cam kết. Hắn biết rằng, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng với Thiết Giáp Thành là minh chứng, với liên minh vững chắc, và với niềm tin vào ý chí tồn tại của vạn vật, hắn đã sẵn sàng. Thế giới Huyền Vực đang đứng trước một ngã rẽ lịch sử, và Tần Mặc, cùng con đường cân bằng của hắn, sẽ là người định hình tương lai.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free