Vạn vật không lên tiên - Chương 901: Con Đường Không Dừng Lại: Lời Hứa Của Kiếm Hồn
Ánh hoàng hôn rực rỡ dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng niềm hân hoan tại Quảng Trường Trung Tâm của Thiết Giáp Thành vẫn còn vương vấn trong không khí, như dư âm của một khúc nhạc hùng tráng. Tần Mặc, sau khi trao đổi ánh mắt thấu hiểu với Thủ Vệ trưởng Long Hổ, vẫn đứng đó thêm một lúc, để những âm thanh của tiếng cười, tiếng reo hò, và những bước nhảy vô tư của người dân thấm đẫm vào tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, một luồng sinh khí mạnh mẽ và bao dung, ôm trọn lấy từng người con của mình. Đó không chỉ là sự hồi sinh của một tòa thành, mà là sự khai sinh của một triết lý sống, một minh chứng cho con đường cân bằng bản chất mà hắn đã dày công tìm kiếm.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, Tần Mặc biết rằng bức tranh tươi đẹp này chỉ là khởi đầu. Ngọn hải đăng đã được thắp sáng, nhưng nó cũng sẽ thu hút cả những kẻ tìm kiếm ánh sáng lẫn những kẻ muốn dập tắt nó. Mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả và những thế lực tu sĩ truyền thống vẫn lơ lửng như một ám ảnh. Nắm giữ trong lòng những suy tư ấy, Tần Mặc khẽ gật đầu chào Tô Lam và Lục Vô Trần, sau đó lặng lẽ rời khỏi quảng trường, bước đi giữa những con phố đã lên đèn của Thiết Giáp Thành. Hắn cần một không gian tĩnh lặng, nơi hắn có thể sắp xếp lại những suy nghĩ, và cũng là nơi hắn biết có một tri kỷ đang đợi chờ.
Hắn băng qua những con đường lát đá kiên cố, nơi từng viên đá dường như cũng đang thì thầm câu chuyện về sự hồi sinh. Mùi sắt nồng quen thuộc của Thiết Giáp Thành vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây nó không còn mang theo sự mục nát của thời gian, mà là hương vị của sự kiên cường, của sự sống mới. Tần Mặc sải bước về phía Vạn Kiếm Thành, một phần của Thiết Giáp Thành rộng lớn, nơi Tàng Khí Các – kho tàng của những thanh kiếm cổ xưa – tọa lạc. Càng đến gần, không khí càng trở nên thanh lạnh và đậm đặc linh khí, như một lời chào từ vô số ý chí tồn tại đang say ngủ.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng khuất hẳn sau rặng núi xa xăm, chỉ còn lại vệt tím hồng mờ nhạt trên nền trời xanh thẫm. Tần Mặc bước vào Tàng Khí Các. Cánh cổng sắt nặng nề khẽ kêu kẹt một tiếng rồi đóng lại sau lưng hắn, đưa hắn vào một thế giới của sự tĩnh lặng và hoài cổ. Không gian bên trong rộng lớn đến choáng ngợp, được thắp sáng lờ mờ bởi những viên dạ minh châu gắn trên tường, tạo nên một thứ ánh sáng huyền ảo, đủ để nhận diện hàng ngàn thanh kiếm và binh khí được cất giữ cẩn thận trong các giá đỡ bằng đá và gỗ cổ kính. Mùi kim loại cũ kỹ, hòa quyện với hương dầu bảo quản và một chút linh khí lạnh lẽo, xộc thẳng vào khứu giác, gợi lên một cảm giác về thời gian đã ngưng đọng.
Từng thanh kiếm, từng ngọn giáo, từng chiếc khiên đều mang trong mình một câu chuyện, một ý chí tồn tại riêng biệt, dù là mạnh mẽ hay yếu ớt, dù là kiêu hãnh hay đã cam chịu. Chúng đều đang ngủ yên, nhưng Tần Mặc vẫn có thể cảm nhận được những rung động tinh tế từ sâu thẳm bản chất của chúng. Hắn chậm rãi bước đi giữa các hàng kiếm, ánh mắt lướt qua những lưỡi thép gỉ sét, những chuôi kiếm khắc họa tiết tinh xảo, những binh khí đã từng trải qua vô số trận chiến. Mỗi bước chân của hắn vang lên nhẹ nhàng trên nền đá lạnh lẽo, không phá vỡ sự tĩnh mịch thiêng liêng của nơi đây.
Không tìm kiếm ở vị trí trung tâm hay nơi có những bảo kiếm tráng lệ nhất, Tần Mặc hướng thẳng đến một góc khuất, nơi ánh sáng dạ minh châu chỉ vừa đủ để vẽ nên đường nét mờ ảo của một thanh kiếm cổ. Đó là Cổ Kiếm Hồn, không phải trong hình dạng con người uy nghi mà hắn thường thấy, mà là một thanh kiếm gỉ sét, nằm yên trên giá gỗ mục. Nó vẫn tỏa ra một thứ linh khí cổ xưa, nhưng không còn là sự sắc bén, kiêu hãnh của một kẻ chinh phục, mà là sự trầm mặc, thâm thúy của một người đang suy ngẫm.
Tần Mặc đến gần, đặt tay lên chuôi kiếm. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay hắn, nhưng không mang theo sự xa cách, mà là một s�� kết nối sâu sắc, một ý niệm ôn hòa khẽ rung động trong tâm trí hắn.
"Ngươi có vẻ đã tìm thấy một nơi yên tĩnh cho mình," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, hòa vào không khí tĩnh mịch của Tàng Khí Các. Hắn không cần phải nói lớn, vì hắn biết Cổ Kiếm Hồn sẽ nghe thấy, không phải bằng tai, mà bằng ý chí.
Một ý niệm đáp lại, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không mang theo sự hùng tráng thường thấy, mà là một sự trầm tư hiếm có. "Yên tĩnh để suy ngẫm, chủ nhân. Vạn Kiếm Thành này, với vô số binh khí, tràn đầy khát khao trở nên sắc bén, khát khao quyền lực, khát khao được sử dụng để chinh phạt. Nhưng đó không còn là khát khao của ta nữa."
Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi trong Cổ Kiếm Hồn. Thanh kiếm này, từng là biểu tượng của sức mạnh tuyệt đối, của sự hủy diệt và chinh phục, giờ đây lại tìm thấy sự an ủi trong sự tĩnh lặng, trong việc quan sát và chiêm nghiệm. Sự thay đổi này không phải là sự suy yếu, mà là một sự phát triển, một bước tiến lớn trên con đường hiểu rõ bản chất. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve chuôi kiếm, truyền vào đó một phần ý chí thấu hiểu của mình. Cổ Kiếm Hồn khẽ rung lên, như đón nhận và đáp lại sự đồng cảm đó.
Đêm đã về khuya, ánh trăng bạc từ từ vươn lên, xuyên qua những ô cửa sổ nhỏ trên cao của Tàng Khí Các, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn đá. Không gian tĩnh mịch càng trở nên sâu thẳm hơn, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua những khe hở, và tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng khi Tần Mặc vô thức vuốt ve các chuôi kiếm khác. Hắn ngồi xuống nền đá lạnh, Cổ Kiếm Hồn nằm ngang trên đùi hắn, dưới ánh sáng mờ ảo của những viên dạ minh châu. Ý niệm của hai bên giao thoa, không cần lời nói, mà sâu sắc hơn bất kỳ cuộc đối thoại nào bằng ngôn ngữ phàm tục.
"Ta từng chỉ muốn trở nên sắc bén nhất, phá hủy mọi thứ cản đường," ý niệm của Cổ Kiếm Hồn truyền đến, mang theo một chút hoài niệm về quá khứ đầy kiêu hãnh. "Ta khao khát được mài giũa, được tôi luyện trong lửa và máu, để chứng tỏ giá trị tồn tại của mình qua sự hủy diệt và chinh phạt. Đó là bản chất mà ta tin rằng mọi thanh kiếm đều phải theo đuổi. Nhưng tại Thiết Giáp Thành, ta đã bảo vệ. Ta đã cùng ngươi, cùng với Thành Linh, cùng với những con người yếu ớt nhưng kiên cường đó, đứng vững trước cường địch, không phải để hủy diệt chúng, mà để giữ gìn những gì thuộc về chúng ta. Cảm giác đó... thật khác. Một sự thỏa mãn sâu sắc hơn, một mục đích tồn tại vĩ đại hơn cả sự sắc bén thuần túy."
Tần Mặc gật đầu nhẹ, ánh mắt hắn dõi vào lưỡi kiếm cổ xưa, như nhìn thấy dòng chảy của thời gian và sự biến đổi trong ý chí của nó. "Đó là bản chất thật của ngươi, Kiếm Hồn. Sức mạnh không phải để hủy diệt, mà để lựa chọn. Ngươi đã lựa chọn bảo vệ, lựa chọn giữ gìn. Đó là một sự thức tỉnh về 'vật tính' của ngươi, không phải để trở thành một thứ khác, mà là để hiểu rõ hơn về chính mình, về giới hạn và tiềm năng của mình."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào ý niệm của Cổ Kiếm Hồn, rồi tiếp tục, giọng điệu trầm ấm và đầy triết lý. "Con đường của ta, con đường cân bằng bản chất, không phải là một điểm đến, nơi mọi thứ trở nên tĩnh tại và bất biến. Nó không phải là một đỉnh cao để đạt tới rồi ngưng nghỉ. Mà nó là một dòng chảy không ngừng, một quá trình liên tục. Nó không tĩnh tại, mà luôn thích nghi, luôn phát triển để giữ vững bản chất của vạn vật. Giống như một con sông, dù uốn lượn thế nào, dù gặp ghềnh đá ra sao, nó vẫn giữ được bản chất của dòng nước, vẫn chảy xuôi về đại dương. Giữ vững bản chất không phải là không thay đổi, mà là thay đổi để phù hợp, để tồn tại, để thăng hoa theo một cách riêng, không bị ép buộc phải trở thành thứ mà nó không muốn."
Ý niệm của Cổ Kiếm Hồn rung động mạnh mẽ, như đang nghiền ngẫm từng lời của Tần Mặc. Ánh sáng mờ ảo trên lưỡi kiếm của nó chớp nháy, rồi dần trở nên ổn định và sâu sắc hơn, như một linh hồn đang tìm thấy sự giác ngộ. "Không ngừng phát triển... thích nghi để giữ vững bản chất... Vậy ra, cân bằng không phải là giữ nguyên một trạng thái, một hình hài bất biến, mà là không ngừng tìm kiếm sự hài hòa giữa biến động và bản chất? Là chấp nhận sự thay đổi, nhưng không bao giờ đánh mất mình?"
Tần Mặc mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và ấm áp. Hắn biết Cổ Kiếm Hồn đã thấu hiểu. "Chính là như vậy, Kiếm Hồn. Thế giới này vạn biến khôn lường, vạn vật đều không ngừng thay đổi. Nếu chúng ta cố chấp giữ lấy một hình thái, một ý niệm cố định, chúng ta sẽ sớm bị đào thải, bị nghiền nát. Sức mạnh thật sự không nằm ở sự bất biến, mà nằm ở khả năng thích nghi, khả năng tìm thấy sự hài hòa trong mọi biến động, và quan trọng nhất, là khả năng lựa chọn con đường của riêng mình, không bị ép buộc bởi bất kỳ định nghĩa nào về 'thăng tiên' hay 'tối thượng'."
Hắn giải thích cặn kẽ hơn, từng lời nói như những dòng nước mát thấm vào đất khô. "Sự 'thăng tiên' mà thế giới Huyền Vực này đang theo đuổi, thực chất là một sự cưỡng ép vạn vật thoát ly bản chất của mình, trở thành một thứ hoàn hảo nhưng đơn điệu, mất đi sự đa dạng và độc đáo. Nó là một sự đóng băng, một sự kết thúc của dòng ch���y. Con đường của ta, ngược lại, là cho phép vạn vật tự do tu luyện, tự do phát triển, nhưng luôn giữ vững sợi dây liên kết với bản chất cốt lõi của mình. Một cành cây có thể vươn cao, nhưng nó vẫn là cành cây, vẫn mang trong mình ý chí của cây. Một dòng sông có thể chảy xiết, nhưng nó vẫn là dòng sông, vẫn mang trong mình ý chí của nước. Đó mới là sự cân bằng đích thực, một sự cân bằng động, không ngừng tái tạo và phát triển."
Cổ Kiếm Hồn hấp thụ từng lời, như một miếng bọt biển thấm đẫm nước. Lưỡi kiếm của nó, vốn mờ xỉn, giờ đây như được lau chùi bởi một luồng linh khí vô hình, ánh lên một thứ ánh sáng nội tại, sâu sắc và vững chãi. Nó không còn chỉ là một thanh kiếm khao khát chém giết, mà đã trở thành một biểu tượng của sự hiểu biết, của ý chí được tôi luyện qua triết lý. Sự kiêu hãnh của nó không còn nằm ở sự sắc bén bên ngoài, mà ở sự kiên định bên trong.
"Ta hiểu rồi," ý niệm của Cổ Kiếm Hồn vang lên, giờ đây mang theo một sự kiên định mới, một sự rõ ràng mà trước đây nó chưa từng có. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Và ý chí kiên định đó, không phải là ý chí bảo thủ, mà là ý chí không ngừng tìm kiếm sự thật, không ngừng thích nghi để bảo vệ chân lý của bản chất."
Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn đã trải qua một cuộc đối thoại sâu sắc, nhưng vẫn chưa phải là kết thúc. Hắn biết, có những điều không thể nói hết trong một không gian chật hẹp. Cả hai cần một tầm nhìn rộng lớn hơn, một không gian để đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước.
Tần Mặc nhẹ nhàng đứng dậy, Cổ Kiếm Hồn vẫn nằm yên trên tay hắn. Hắn rời khỏi Tàng Khí Các, bước ra ngoài trời đêm. Gió đêm lồng lộng, mang theo hơi sương mát lạnh, thổi bay những sợi tóc lòa xòa trên trán hắn. Hắn hướng về phía Tháp Quan Sát cao nhất của Vạn Kiếm Thành.
Tháp Quan Sát là một công trình kiến trúc vững chãi, được xây bằng đá cổ kính, sừng sững vươn lên giữa trời đêm, như một ngọn hải đăng của chính Vạn Kiếm Thành. Những cửa sổ quan sát và các vị trí đặt cung nỏ được bố trí khéo léo, cho phép một cái nhìn bao quát ra toàn cảnh thành phố và vùng đất xung quanh. Tiếng gió rít qua các khe đá, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề của những lính canh tuần tra, tạo nên một bản giao hưởng của sự nghiêm nghị và cảnh giác. Mùi đá lạnh và không khí trong lành, tinh khiết của độ cao xộc vào lồng ngực, khiến tâm trí Tần Mặc càng trở nên minh mẫn.
Hắn leo lên từng bậc thang đá, mỗi bước chân đều vững vàng, mang theo sự quyết tâm. Cổ Kiếm Hồn trong tay hắn dường như cũng cảm nhận được ý chí đó, khẽ rung lên theo từng nhịp bước. Cuối cùng, hắn cũng đặt chân lên đỉnh Tháp Quan Sát.
Từ trên cao nhìn xuống, toàn cảnh Vạn Kiếm Thành, và xa hơn là Thiết Giáp Thành rộng lớn, hiện ra dưới ánh trăng bạc, như một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Những ngọn đèn lấp lánh như những vì sao rơi rụng trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa yên bình. Xa hơn nữa, vượt qua những bức tường thành kiên cố, là thế giới Huyền Vực rộng lớn đang chìm trong bóng đêm, ẩn chứa vô vàn bí ẩn và hiểm nguy. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi làm nổi bật hình ảnh kiên nghị của Tần Mặc, thân hình hắn đứng thẳng tắp trước gió lớn, như một bức tượng sống động giữa không gian bao la.
Gió đêm thổi mạnh, lùa qua mái tóc đen nhánh của Tần Mặc, làm vạt áo hắn bay phần phật. Hắn nắm chặt chuôi Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận sự lạnh lẽo và sức nặng quen thuộc.
"Con đường không dừng lại... ta hiểu rồi," ý niệm của Cổ Kiếm Hồn vang lên, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời tuyên thệ từ sâu thẳm linh hồn. "Ta sẽ cùng ngươi, Tần Mặc. Kiếm Hồn nguyện trấn giữ giới hạn của chân lý, bảo vệ sự lựa chọn của vạn vật. Ngươi là chủ nhân của ta, và con đường của ngươi, chính là con đường mà ý chí của ta sẽ đi theo."
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, để không khí lạnh lẽo và trong lành tràn ngập phổi. Hắn cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa mình và Cổ Kiếm Hồn, một sự đồng điệu của ý chí và niềm tin. Hắn mở mắt, nhìn thẳng về phía chân trời xa xăm, nơi ánh sáng của Thiết Giáp Thành vẫn lung linh như một điểm tựa vững chắc, nhưng cũng là nơi bóng tối đang tụ lại, như những đám mây đen báo hiệu giông bão.
"Sẽ có những thử thách lớn hơn, Kiếm Hồn," Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm lắng nhưng đầy kiên định. "Không chỉ là sức mạnh của linh lực hay những pháp bảo hùng mạnh. Mà là ý chí, là niềm tin. Thiên Diệu Tôn Giả và những thế lực khác sẽ không dễ dàng chấp nhận sự tồn tại của một con đường đi ngược lại tín ngưỡng của họ. Họ sẽ dùng mọi cách để bẻ gãy ý chí của chúng ta, để dập tắt niềm tin của vạn vật vào quyền được là chính nó."
Cổ Kiếm Hồn không hề nao núng. Ý niệm của nó truyền đến tràn đầy sự quả quyết, không còn chút do dự hay kiêu ngạo nào của một thanh kiếm chỉ biết đến sự sắc bén thuần túy. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Ta sẽ là ý chí đó. Ta sẽ là lá chắn bảo vệ cho niềm tin, là mũi kiếm phá tan mọi sự lừa dối và áp đặt. Dù con đường phía trước có gập ghềnh, có hiểm nguy đến mấy, ta cũng sẽ cùng ngươi bước đi, không một phút giây chùn bước. Bởi vì, con đường của ngươi, là con đường của sự thật, là con đường của sự sống đích thực."
Tần Mặc nắm chặt chuôi Cổ Kiếm Hồn một lần nữa. Lần này, thanh kiếm không chỉ rung lên nhẹ nhàng, mà là một sự chấn động mạnh mẽ, một luồng ý chí vững chắc, kiên cường truyền thẳng vào tâm trí anh, như một lời thề son sắt. Hắn cảm nhận được sự nhiệt huyết, sự trung thành tuyệt đối từ linh hồn của Cổ Kiếm Hồn, không chỉ là sự phục tùng của một linh vật đối với chủ nhân, mà là sự đồng điệu của hai tri kỷ cùng chung một lý tưởng.
Cả hai cùng nhìn về phía xa, nơi ánh sáng của Thiết Giáp Thành vẫn lung linh trong màn đêm, như một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường giữa biển cả bão tố. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có vô số hiểm nguy, và có thể sẽ không bao giờ có điểm dừng. Nhưng trong khoảnh khắc này, đứng trên đỉnh Tháp Quan Sát, với Cổ Kiếm Hồn trong tay, Tần Mặc không hề cảm thấy cô đơn hay tuyệt vọng. Hắn cảm thấy một sự vững vàng, một niềm tin sắt đá rằng, dù cho Thiên Diệu Tôn Giả có hùng mạnh đến đâu, dù cho cả thế giới Huyền Vực có quay lưng lại, thì con đường của sự cân bằng bản chất, con đường cho phép vạn vật được là chính mình, vẫn sẽ tìm thấy lối đi, vẫn sẽ đứng vững. Bởi vì, hắn không đơn độc. Hắn có những đồng minh, có những vật tính đã thức tỉnh, và có một Cổ Kiếm Hồn đã thấu hiểu, nguyện cùng hắn chiến đấu đến cùng. Con đường này, không chỉ là của riêng Tần Mặc, mà là con đường của cả vạn vật, không ngừng phát triển, không ngừng thích nghi, để cuối cùng, tìm thấy sự thăng hoa đích thực của chính mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.