Vạn vật không lên tiên - Chương 903: Tiếng Gọi Từ Phương Xa: Mầm Sống Cân Bằng Đâm Chồi
Khi nghi thức kết thúc, không khí trang nghiêm nhường chỗ cho sự hân hoan và năng lượng tích cực. Không ai bảo ai, người dân Thiết Giáp Thành, từ những người thợ rèn với đôi tay chai sần, đến những người nông dân với làn da ngăm nắng, thậm chí cả những người già và trẻ nhỏ, đều cùng nhau bắt tay vào công việc. Đó không phải là sự lao động nặng nhọc bị ép buộc, mà là một niềm vui được cống hiến, được tham gia vào việc kiến tạo nên tương lai của chính mình. Xung quanh quảng trường, các nhóm người dân đã nhanh chóng vào vị trí. Tiếng búa gõ nhẹ nhàng, đều đặn vang lên từ xưởng rèn tạm thời, nơi những người thợ tài ba đang tạo ra các khớp nối tinh xảo, những chi tiết kiến trúc phức tạp nhưng mang đậm bản chất của kim loại. Tiếng xẻ đá đều đặn, nhịp nhàng vang vọng từ khu v��c chế tác đá, nơi những thợ đá khéo léo gọt giũa từng khối vật liệu, biến chúng thành những phiến đá hoàn hảo, sẵn sàng ghép vào vị trí.
Tiếng nói cười rộn ràng, tiếng ca hát nhỏ nhẹ của những người phụ nữ và trẻ em khi họ vận chuyển những vật liệu nhẹ hơn, hoặc chuẩn bị bữa ăn, làm cho bầu không khí càng thêm sống động. Mùi vật liệu mới, mùi mồ hôi của sự lao động hăng say, và một mùi hương không thể gọi tên, mùi của niềm vui và sự đoàn kết, hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ấm áp và thân thuộc. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng không đứng ngoài quan sát. Tô Lam, với dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh, nhẹ nhàng giúp đỡ những người phụ nữ vận chuyển nước, hoặc sắp xếp các công cụ. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy niềm vui trong những công việc đời thường như thế này, nhưng sức mạnh từ sự đoàn kết và ý chí chung của cộng đồng đã lay động nàng. "Đây chính là điều mà Tần Mặc vẫn luôn nói," nàng khẽ nói với Lục Vô Trần, "Sức mạnh thực sự không cần phải lên tiên. Nó nằm ngay trong bản chất của mỗi vật, mỗi người, khi chúng ta được là chính mình và cùng nhau kiến tạo."
Lục Vô Trần, với ánh mắt đã bớt đi phần u ám, trầm tư nhìn những người dân đang hăng say làm việc. Y cũng xắn tay áo, giúp đỡ một người thợ già vận chuyển một tấm gỗ lớn. Dù sức lực không còn như xưa, nhưng y cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự bình yên mà đã lâu lắm rồi y mới tìm lại được. Y nhận ra rằng, con đường cân bằng không phải là một triết lý khô khan, mà là một lối sống, một cách để vạn vật tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.
Tần Mặc đứng quan sát, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Hắn cảm nhận được sự rung động vui vẻ từ Thiết Giáp Thành Linh, một sự cộng hưởng của niềm hạnh phúc và tự hào. Thành Linh không chỉ là một công trình vật chất mà là một biểu tượng sống, một minh chứng cho con đường mà hắn đã chọn. Biểu tượng này không chỉ là công trình vật chất, mà là sự gắn kết của cả một cộng đồng, một minh chứng sống động cho con đường cân bằng.
Hắn nhìn về phía chân tr��i, nơi ánh nắng chiều vàng rực đang dần tắt. Hắn biết, công trình này sẽ là một tuyên ngôn mạnh mẽ gửi đến toàn bộ Huyền Vực. Nó sẽ là một ngọn hải đăng thu hút sự chú ý, không chỉ từ những người ủng hộ con đường cân bằng, mà còn từ những kẻ thù muốn dập tắt nó. Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác chắc chắn sẽ không bỏ qua sự tồn tại của một "Vô Tiên Thành" mới, thách thức trực tiếp tín ngưỡng thăng tiên của họ. Tần Mặc biết, cuộc đối đầu lớn hơn đang chờ đợi. Hắn sẽ phải rời Thiết Giáp Thành, mang theo niềm tin và minh chứng này để đối mặt với những thử thách lớn hơn, chuẩn bị cho cuộc đối đầu cuối cùng. Nhưng trong khoảnh khắc này, hắn không hề cảm thấy đơn độc. Hắn có sự đồng hành của Cổ Kiếm Hồn, sự tin tưởng của Tô Lam và Lục Vô Trần, và trên hết, hắn có ý chí kiên định của Thiết Giáp Thành Linh cùng toàn thể cư dân. Con đường phía trước có thể gập ghềnh, nhưng hắn tin rằng, với sự đoàn kết và ý chí chân thật, họ sẽ vượt qua tất cả, để vạn vật mãi mãi được là chính nó, không cần phải truy cầu một sự thăng hoa giả tạo.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những bức tường thành cổ kính của Thiết Giáp Thành, lướt qua những chóp tháp mới đang vươn cao, và chiếu rọi lên quảng trường trung tâm vẫn còn tấp nập những bóng người. Một làn gió nhẹ mang theo hơi sương và mùi kim loại mới tinh khôi lướt qua, khiến không khí trở nên trong lành và tươi mới lạ thường. Tần Mặc đứng trên một đài vọng cảnh cao nhất của Thiết Giáp Thành, nơi có thể bao quát toàn bộ quang cảnh. Bên cạnh hắn là Tô Lam, thân hình mảnh mai trong bộ áo xanh nhạt, và Lục Vô Trần, gương mặt khắc khổ nay đã ánh lên vẻ thanh thản hơn.
Dưới chân họ, công trường xây dựng công trình biểu tượng "Vô Tiên Thành" đang hối hả. Những khối đá được đẽo gọt tinh xảo, những thanh kim loại vững chắc, tất cả đang dần định hình một kiến trúc hùng vĩ nhưng hài hòa với tự nhiên. Tiếng búa gõ lách cách từ xa, tiếng cưa xẻ gỗ đều đặn, và cả những tiếng nói cười rộn ràng của người dân, tất cả hòa quyện thành m��t bản giao hưởng của sự sống và kiến tạo.
Tần Mặc nhắm hờ mắt, cảm nhận từng luồng ý chí tồn tại đang lay động trong thành. Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của thành trì này, không còn là một ý chí cô độc, u buồn. Giờ đây, nó tỏa ra một luồng ý chí vững chãi, kiên định và tràn đầy tự hào, như một người mẹ đang chiêm ngưỡng đứa con mình đang lớn lên. Sự cộng hưởng giữa ý chí của Thành Linh và ý chí của người dân đã tạo nên một sức mạnh vô hình, bao bọc lấy toàn bộ thành trì, khiến nó trở nên kiên cố và sống động hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được niềm vui từ mỗi viên gạch, mỗi phiến đá, mỗi thanh sắt đang được đặt vào vị trí, như thể chúng đang tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại mình trong công trình này. Chúng không bị ép buộc phải trở thành một vật liệu thăng tiên, mà được là chính mình, được góp phần vào một tổng thể vĩ đại hơn.
"Thành công của Thiết Giáp Thành đã vang xa hơn chúng ta nghĩ, Tần Mặc." Tô Lam khẽ cất lời, giọng nàng thanh thoát nhưng mang một chút ngạc nhiên. Nàng nhìn những người dân đang hăng say làm việc, đôi mắt phượng ánh lên vẻ thán phục. "Nó không chỉ là một pháo đài được bảo vệ, mà còn là một minh chứng sống động. Ta chưa từng thấy một nơi nào mà vạn vật, từ con người đến những vật vô tri, lại có thể hòa hợp và cống hiến như thế này."
Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt y nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những dãy núi trùng điệp hòa vào màn sương buổi sớm. "Đây không chỉ là một công trình, mà là một ngọn hải đăng cho những linh hồn lạc lối." Giọng y trầm ấm, không còn vẻ u uất như trước. "Trong thời loạn lạc, khi ai ai cũng truy cầu sức mạnh hư ảo, nơi đây lại tìm thấy sự bình yên trong bản chất. Thật đáng kinh ngạc."
Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu. Hắn quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, rồi lại hướng ánh mắt về phía công trình đang dần hoàn thiện. "Mỗi vật đều có tiếng nói của mình, và giờ đây, Thiết Giáp Thành đang nói lên sự thật." Hắn chậm rãi nói, "Sự thật rằng vạn vật không cần phải 'lên tiên' mới có giá trị. Giá trị nằm ở chính bản chất của chúng, ở sự hài hòa và lựa chọn tự do. Công trình này là một minh chứng cho 'cân bằng bản chất', cho một con đường khác."
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cảm nhận được những luồng ý chí tò mò, thăm dò từ bên ngoài thành. Chúng không còn là những ý chí mang theo sự thù địch hay tham lam như trước, mà là sự nghi vấn, sự tìm hiểu, thậm chí là một chút ngưỡng mộ. Hắn biết, tin tức về Thiết Giáp Thành, về việc nó đã đứng vững trước bão táp và hồi sinh rực rỡ, đã lan truyền khắp Huyền Vực. Nhiều người bắt đầu đặt câu hỏi, bắt đầu tìm kiếm một con đường khác ngoài con đường thăng tiên cực đoan.
Đúng lúc này, từ phía dưới, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ trong bộ giáp trụ quen thuộc, cùng Thiết Giáp Phụ Tá, người lính nghiêm nghị với chồng giấy tờ trên tay, hối hả bước lên đài vọng cảnh. Long Hổ, dù vẻ mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt tràn đầy sự tự hào. "Bẩm Tần Mặc công tử, Tô Lam cô nương, Lục Vô Trần đạo trưởng." Giọng y vang dội. "Có nhiều phái đoàn khách đang chờ được diện kiến. Và đây là những bức thư mời khẩn cấp được đưa đến từ các thế lực trung lập."
Thiết Giáp Phụ Tá cung kính trao cho Tần Mặc một tập thư được niêm phong cẩn thận. "Các phái đoàn này đều là những thế lực có uy tín, không thuộc phe phái thăng tiên cực đoan, cũng không phải là đồng minh cũ của chúng ta. Họ đều bày tỏ sự quan tâm sâu sắc đến con đường mà Thiết Giáp Thành đang theo đuổi." Hắn thêm vào, giọng nói tuy nghiêm túc nhưng ẩn chứa niềm vui không thể che giấu.
Tần Mặc nhận lấy tập thư, cảm nhận được sức nặng của chúng, không chỉ là sức nặng vật lý mà còn là sức nặng của những kỳ vọng và những lựa chọn mới đang mở ra. Hắn biết, đây là những "mầm sống cân bằng" đầu tiên đang đâm chồi, là dấu hiệu cho thấy triết lý của hắn không còn chỉ giới hạn trong Vô Tính Thành hay Thiết Giáp Thành nữa. Nó đang vươn ra, tìm kiếm những mảnh đất màu mỡ khác trong Huyền Vực rộng lớn.
***
Trưa cùng ngày, trong một phòng khách trang trọng nhưng không kém phần ấm cúng c��a Thiết Giáp Thành, Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần đã tiếp đón những vị khách đặc biệt. Căn phòng được xây dựng từ đá núi và gỗ quý, với những hoa văn chạm khắc tinh xảo mang đậm phong cách của Thiết Giáp Thành, thể hiện sự vững chãi và cổ kính. Ánh sáng mặt trời xuyên qua khung cửa sổ lớn, chiếu rọi vào trung tâm căn phòng, nơi một chiếc bàn trà bằng gỗ lim đặt sẵn những tách trà thảo mộc thơm lừng. Mùi hương dịu nhẹ của trà quyện với mùi đá và gỗ, tạo nên một bầu không khí thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng mà nhiều người thường mang theo khi đến các thành trì lớn.
Hai vị khách ngồi đối diện với Tần Mặc. Một người là Thiên Sách Lão Nhân, một ông lão gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc trắng, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tinh anh ẩn sau cặp kính cổ. Y mặc một bộ áo bào màu xám tro đơn giản, tay ôm khư khư một chồng sách cũ đã sờn gáy. Y là đại diện của Thiên Sách Các, một tổ chức học thuật và thông tin độc lập, luôn giữ thái độ trung lập trong các cuộc tranh giành quyền lực, chuyên thu thập và phân tích các sự kiện lớn trong Huyền Vực.
Người còn lại là Vân Du Khách, một thương nhân phong trần, dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt tinh ranh luôn đảo quanh như đang tính toán điều gì đó. Hắn mặc bộ áo vải thô, tuy đơn giản nhưng lại toát lên vẻ sạch sẽ và gọn gàng, bên cạnh là một gánh hàng hóa nhỏ đã được đặt sang một bên. Vân Du Khách là một cái tên quen thuộc trong giới thương nhân, nổi tiếng với khả năng nắm bắt cơ h��i và luôn có mặt ở những nơi có biến động lớn.
Bầu không khí ban đầu khá dè dặt, nhưng ánh mắt của cả Thiên Sách Lão Nhân và Vân Du Khách đều đầy sự quan tâm, thậm chí là tò mò đến cực điểm về những gì đã xảy ra ở Thiết Giáp Thành. Họ đã nghe những lời đồn thổi, những câu chuyện ly kỳ, nhưng vẫn muốn nghe trực tiếp từ Tần Mặc.
Thiên Sách Lão Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói y trầm đục nhưng rõ ràng. "Công trình 'Vô Tiên Thành' của quý vị đã gây chấn động không nhỏ trong giới tu sĩ và cả những người dân bình thường. Tin tức về việc Thiết Giáp Thành hồi sinh, về sự đoàn kết của vạn vật nơi đây đã lan truyền như lửa cháy đồng cỏ. Chúng tôi, những người luôn tìm kiếm chân lý và sự cân bằng trong thế giới này, muốn hiểu rõ hơn về 'con đường cân bằng' mà ngài Tần Mặc đang theo đuổi." Y nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt đầy sự dò xét nhưng cũng không kém phần khao khát tri thức. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Chúng tôi đã thấy quá nhiều sự truy cầu dẫn đến hủy diệt."
Vân Du Khách nhấp một ngụm trà, hắn đặt tách xuống bàn một cách khéo léo. "Sự ổn định và thịnh vượng của Thiết Giáp Thành là điều hiếm thấy trong thời loạn lạc này." Giọng hắn có chút thực dụng nhưng cũng rất thẳng thắn. "Trong khi các thế lực lớn tranh giành tài nguyên, ép buộc vạn vật phải thăng tiên để phục vụ mục đích của họ, Thiết Giáp Thành lại tạo ra một môi trường mà mọi người đều tìm thấy ý nghĩa. Điều này... liệu đây có phải là một 'cơ hội' mới cho Huyền Vực, một con đường để vạn vật cùng tồn tại mà không cần đến sự phân tranh?" Hắn ngừng lại, ánh mắt tinh ranh lướt qua Tần Mặc, rồi đến Tô Lam và Lục Vô Trần, như đang đánh giá tiềm năng của con đường này. "Có tiền là có tất cả, nhưng đôi khi, một thế giới ổn định và thịnh vượng lại tạo ra nhiều cơ hội hơn cả những cuộc chiến tranh."
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn biết, đây chính là những câu hỏi mà hắn chờ đợi. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự vững chãi từ ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang bao bọc lấy hắn, cho hắn thêm sức mạnh để nói lên sự thật.
"Thiên Sách Lão Nhân, Vân Du Khách," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm ấm, bình thản nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng. "Vạn vật không cần phải 'lên tiên' để tìm thấy giá trị của mình. Chúng chỉ cần được là chính mình, được lựa chọn con đường của mình, được cân bằng với bản chất cố hữu." Hắn nhìn vào đôi mắt của hai vị khách, "Thiết Giáp Thành này chính là minh chứng sống động nhất cho điều đó. Nó từng là một tòa thành bị lãng quên, bị coi là vô tri vô giác, nhưng khi được trao quyền lựa chọn, được sống đúng với 'vật tính' của mình – đó là sự phòng thủ, sự kiên cố, sự bảo vệ – nó đã hồi sinh. Nó không cần phải 'thăng tiên' thành một thần khí, hay một pháo đài biết bay. Nó chỉ cần là một tòa thành vững chãi, nơi con người và vạn vật có thể sống bình yên, cùng nhau kiến tạo."
Tần Mặc dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí người nghe. "Con đường cân bằng không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự lựa chọn. Lựa chọn không ép buộc bản thân, không ép buộc vạn vật phải đi ngược lại bản chất của chúng để truy cầu một sự 'thăng hoa' hư ảo. Hãy nhìn những người dân nơi đây. Họ là những người thợ rèn, những người nông dân, những người lính. Họ không theo đuổi linh lực, không tu luyện để kéo dài tuổi thọ hay trở thành bất tử. Nhưng họ đang sống một cuộc đời trọn vẹn, hạnh phúc, và trên hết, họ đang cùng nhau tạo nên một tương lai vững bền. Đó chính là sự cân bằng bản chất."
Hắn tiếp tục, dẫn dắt câu chuyện về Thiết Giáp Thành Linh, về việc nó đã từ chối con đường thăng tiên của thành trì khác để chọn con đường bảo vệ và phát triển hài hòa. Hắn cũng nhắc đến Cổ Kiếm Hồn, về sự thay đổi trong ý chí của nó, từ một linh hồn kiếm khao khát hủy diệt đến một người bảo vệ triết lý cân bằng. "Cổ Kiếm Hồn, nó đã thấu hiểu rằng sức mạnh không chỉ nằm ở sự sắc bén hay khả năng phá hủy, mà còn ở khả năng bảo vệ, ở ý chí kiên định để duy trì sự cân bằng."
Thiên Sách Lão Nhân lắng nghe chăm chú, đôi mắt y không rời Tần Mặc một khắc, thỉnh thoảng lại đưa tay ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Y không ngắt lời, chỉ đơn thuần hấp thụ từng câu chữ, từng ý niệm. Vẻ mặt y dần trở nên suy tư sâu sắc.
Vân Du Khách gật gù liên tục, ánh mắt hắn không còn chỉ tính toán lợi ích mà đã ánh lên vẻ kính phục. Hắn có thể không hiểu sâu sắc về triết lý "vật tính" hay "ý chí tồn tại" như Thiên Sách Lão Nhân, nhưng hắn hiểu được giá trị của sự ổn định, của một cộng đồng đoàn kết, và trên hết, hắn nhìn thấy tiềm năng của một con đường mới có thể mang lại sự thịnh vượng thực sự, không phải là sự thịnh vượng trên nền tảng của chiến tranh và cướp bóc. "Vậy ra, con đường này... nó không chỉ mang lại hòa bình, mà còn mang lại sự phát triển. Thật đáng kinh ngạc!" Hắn thốt lên, giọng nói mang một chút phấn khích. "Nếu điều này có thể lan rộng, Huyền Vực sẽ không còn là một nơi chốn đầy rẫy tranh đấu và đau khổ nữa."
Tần Mặc biết, những hạt giống đã được gieo. Hắn đã nói lên sự thật, và giờ đ��y, tùy thuộc vào những người này có đủ dũng cảm để tin tưởng và gieo trồng chúng hay không. Hắn cũng biết, sự lan tỏa của "con đường cân bằng" này sẽ không tránh khỏi sự phản ứng dữ dội từ Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực cực đoan khác, những kẻ coi tín ngưỡng thăng tiên là chân lý duy nhất. Một cuộc đối đầu tư tưởng và thực tế đang ngày càng đến gần.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ bầu trời phía Tây bằng những dải màu rực rỡ, từ cam cháy đến tím thẫm, tựa như một bức tranh hùng vĩ được vẽ nên bởi vị thần nào đó. Gió mạnh hơn, rít qua những khe đá, lướt qua những ngọn tháp cao vút của Thiết Giáp Thành, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của đất trời.
Trên Cầu Đá Vọng Cảnh, một kiến trúc cổ kính được chạm khắc hoa văn tinh xảo, bắc qua một vực sâu hun hút, Tần Mặc đứng đó, tóc hắn bay nhẹ trong gió. Bên cạnh hắn là Tô Lam, ánh mắt nàng dõi theo những đàn chim đang vội vã về tổ, và Lục Vô Trần, trầm tư nhìn xuống dòng nước xiết bên dưới. Cầu đá vốn đã mang một v�� uy nghi, giờ đây dưới ánh hoàng hôn lại càng thêm phần huyền bí.
Trong tay Tần Mặc là những bức thư mời, những lời thỉnh cầu từ các thế lực trung lập. Chúng không còn là những lời thăm dò đơn thuần, mà là những lời mời gọi chính thức, muốn hắn đến để chia sẻ, để lan tỏa triết lý "cân bằng bản chất" đến những vùng đất khác trong Huyền Vực. Mỗi bức thư là một cánh cửa, mở ra một chương mới cho hành trình của hắn, nhưng cũng là một gánh nặng mới trên vai.
Tô Lam quay sang Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ lo lắng. "Anh đã quyết định rồi sao, Tần Mặc? Đi đến những nơi đó... sẽ rất nguy hiểm." Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự quan tâm. Nàng hiểu rằng, bước ra khỏi Thiết Giáp Thành, Tần Mặc sẽ đối mặt với vô vàn hiểm nguy, không chỉ từ những kẻ thù hùng mạnh mà còn từ những định kiến cố hữu đã ăn sâu vào tâm trí của vạn vật.
Lục Vô Trần thở dài một tiếng, nhưng lần này không còn là tiếng thở dài của sự tuyệt vọng, mà là của sự suy tư. "Nhưng cũng là cơ hội để gieo mầm hy vọng, không phải sao?" Y nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc. "Thiết Giáp Thành đã là một minh chứng, một ngọn hải đăng. Nhưng một ngọn hải đăng chỉ có thể dẫn đường khi nó được nhìn thấy từ xa. Con đường cân bằng không thể chỉ tồn tại ở một góc khuất của Huyền Vực."
Tần Mặc siết chặt tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè lên đôi vai gầy. Hắn cảm nhận được ý chí của Hắc Phong đang nằm cuộn tròn dưới chân, trung thành và sẵn sàng cùng hắn đối mặt với mọi thử thách. Hắn cũng cảm nhận được sự cộng hưởng từ ý chí của Cổ Kiếm Hồn, kiên định và mạnh mẽ như một thanh kiếm đã mài sắc.
Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. "Mỗi lời mời là một cánh cửa. Con đường cân bằng không thể chỉ tồn tại ở một nơi." Giọng hắn vang vọng trong gió, bình thản nhưng tràn đầy kiên định. "Đã đến lúc phải bước ra, để vạn vật Huyền Vực có thể nghe thấy. Để họ biết rằng có một lựa chọn khác, một con đường khác ngoài việc truy cầu thăng tiên mù quáng."
Tần Mặc quay lại, ánh mắt hắn lướt qua Thiết Giáp Thành đang lung linh dưới ánh đèn lồng, như một lời chào tạm biệt và hứa hẹn sẽ trở lại. Hắn cảm nhận được ý chí vững chãi của Thiết Giáp Thành Linh, một điểm tựa kiên cố, một "Vô Tiên Thành" mới sẽ đứng vững giữa phong ba bão táp.
Một luồng ý chí mạnh mẽ và kiên định tỏa ra từ Tần Mặc, hòa vào làn gió lạnh của hoàng hôn. Hắn biết, hành trình phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không hề đơn độc. Hắn có những đồng minh tin cậy, có một triết lý vững chắc, và trên hết, hắn có niềm tin vào bản chất chân thật của vạn vật. Con đường cân bằng sẽ được gieo mầm, và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm nhận ra rằng, mối đe dọa thực sự không phải là một đối thủ tranh giành sức mạnh, mà là một tư tưởng, một niềm tin có thể lay chuyển cả một thế giới.
Hắn đã sẵn sàng cho những bước đi tiếp theo, để đối mặt với thử thách lớn nhất: làm sao để vạn vật có thể "là chính nó", khi cả thế giới đều muốn "lên tiên".
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.