Vạn vật không lên tiên - Chương 910: Khởi Đầu Mới: Dấu Ấn Cân Bằng Vút Bay
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời nhắc nhở rằng đã đến lúc. Tần Mặc không nói thêm lời nào, hắn chỉ khẽ gật đầu chào từ biệt. Cùng với Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong, hắn bay vút lên bầu trời, hóa thành những chấm nhỏ dần biến mất về phía chân trời mới.
Phía dưới tường thành, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, Thiết Giáp Phụ Tá, và hàng ngàn người dân Thiết Giáp Thành ngước nhìn theo bóng dáng Tần Mặc cho đến khi họ chỉ còn là những điểm đen khuất dạng. Ánh bình minh tiếp tục bao trùm thành phố, và tiếng búa rèn, tiếng nói cười của người dân trở nên mạnh mẽ hơn. Thiết Giáp Thành đã đứng vững, đã hồi sinh, và giờ đây, nó bắt đầu một hành trình mới, không chỉ là của riêng nó, mà là của cả một Liên Minh Cân Bằng, một hy vọng mới cho toàn bộ Huyền Vực. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, với những đối đầu tư tưởng và cả vũ lực, nhưng Tần Mặc biết, hắn không còn đơn độc. Và Huyền Vực, sau bao nhiêu năm chìm trong sự truy cầu vô độ, cuối cùng cũng đã có một lựa chọn khác, một con đường dẫn đến sự hài hòa và bền vững. Hành trình của Tần Mặc, để lan tỏa triết lý cân bằng, giờ đây mới thực sự bắt đầu trên quy mô lớn, vượt ra khỏi giới hạn của một thành trì duy nhất.
***
Trên không trung mịt mùng, tầng mây trắng lững lờ trôi, Tần Mặc cùng hai người đồng hành và Hắc Phong bay vút lên cao, để lại Thiết Giáp Thành phía sau lưng. Ánh bình minh vừa lên, nhuộm đỏ cả một góc chân trời, chiếu rọi rực rỡ lên những đỉnh tháp đá, những bức tường thép đã được hồi sinh của cố thành. Gió sớm mang theo hơi sương se lạnh lướt qua da thịt, nhưng không thể xua đi hơi ấm lan tỏa từ sâu thẳm trong lòng Tần Mặc. Hắn ngoái nhìn lại, thành trì giờ đây không còn là một khối sắt thép vô tri vô giác, mà là một sinh mệnh vĩ đại, đang vươn mình đón ánh ban mai. Từ độ cao này, hắn có thể cảm nhận được những rung động nhẹ nhàng nhưng kiên định từ sâu bên trong Thiết Giáp Thành, những rung động của sự sống mới, của ý chí kiên định và hài hòa đã được gieo mầm. Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá, mỗi thanh sắt đều như đang hát lên một khúc ca thầm lặng về sự bền bỉ, về sự lựa chọn được là chính mình mà không cần phải vươn tới một cảnh giới xa vời nào đó.
Cảm giác tựa như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn Tần Mặc. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sự thay đổi vĩ đại nơi đây. Thiết Giáp Thành, từ một pháo đài gần như mục nát, một "vật" bị coi là phế phẩm của thời gian, giờ đây đã trở thành một biểu tượng sống động. Nó không chỉ là một thành trì vững chãi, mà là một minh chứng hùng hồn cho con đường cân bằng mà hắn đã kiên trì theo đuổi. Những thanh âm lao xao của cuộc sống thường nhật, tiếng búa rèn vang vọng, tiếng cười nói của dân chúng từ xa vọng lại, dường như cũng mang một ý nghĩa khác – chúng là lời khẳng định cho sự tồn tại hài hòa, cho một cuộc sống không bị ám ảnh bởi sự truy cầu thăng tiên vô độ. Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng luồng gió ôm lấy thân thể, mang theo hương vị của đất đá, của cây cỏ nơi Thiết Giáp Thành. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Thủ Vệ trưởng Long Hổ với lá Bùa Hộ Mệnh Cân Bằng trong tay, ánh mắt kiên định của Thiết Giáp Phụ Tá, và cả ý chí ấm áp của Thiết Giáp Tinh Thần, tất cả đều hiện rõ mồn một. Họ, và cả thành trì này, đã thực sự tìm thấy con đường của riêng mình. Một khởi đầu mới… cho họ, và cho Liên Minh Cân Bằng mà hắn đang dẫn dắt.
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng cũng dõi theo hình bóng Thiết Giáp Thành đang dần khuất xa phía sau. Nàng khẽ thở dài, nhưng trong hơi thở ấy không còn sự bi lụy hay lo lắng, mà thay vào đó là một sự nhẹ nhõm và một chút ngưỡng mộ. Nàng quay sang Tần Mặc, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sự chân thành: "Thiết Giáp Thành đã thay đổi thật nhiều, Tần Mặc. Nó đã tìm thấy con đường của riêng mình, không cần phải trở thành một thứ khác, không cần phải truy cầu hư ảo thăng tiên để chứng tỏ giá trị của nó. Nó đã trở thành... chính nó, một cách trọn vẹn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết." Nàng đưa tay lên, cảm nhận gió lướt qua những ngón tay, như đang muốn nắm giữ lấy khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Nàng nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến nơi đây, một thành trì mục nát, nơi ý chí tồn tại bị đè nén, nơi vạn vật chỉ còn là cái bóng của chính mình. Giờ đây, chỉ trong vài tháng, nó đã hồi sinh một cách kỳ diệu, không phải bằng pháp lực hay linh thạch, mà bằng sự thấu hiểu và tôn trọng bản chất.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ đã dần thanh thản hơn, cũng trầm ngâm gật đầu. Hắn nhìn xuống nh���ng ngọn tháp cuối cùng đang khuất dần dưới chân trời, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng sự chiêm nghiệm. "Ta chưa từng nghĩ một thành trì lại có thể... sống động đến vậy. Một minh chứng không thể chối cãi cho triết lý của chúng ta. Nó không chỉ là một pháo đài bảo vệ, mà là một trái tim đang đập, một linh hồn đang thở. Sự hồi sinh của nó không đến từ việc cưỡng cầu thiên đạo, mà đến từ việc quay về với cội nguồn, với vật tính nguyên sơ của mình." Giọng hắn trầm ấm, không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi như trước. Hắn đã từng là một tu sĩ khao khát thăng tiên, từng lạc lối trong con đường tìm kiếm sức mạnh và sự bất tử. Nhưng giờ đây, những gì hắn chứng kiến ở Thiết Giáp Thành đã làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của hắn. Cái gọi là "thăng tiên" không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là con đường vĩ đại nhất. Có những giá trị khác, sâu sắc hơn, bền vững hơn, nằm ngay trong bản chất tồn tại của vạn vật. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như gánh nặng bao nhiêu năm trên vai đã được trút bỏ.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn Thiết Giáp Thành dần thu nhỏ thành một chấm nhỏ, rồi hoàn toàn biến mất trong làn sương mù buổi sớm. Ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng nhiều cảm xúc đan xen: sự mãn nguyện, niềm hy vọng, nhưng cũng không thiếu sự trầm tư về những thách thức sắp tới. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, cảm nhận được sự tĩnh lặng trong tâm hồn chủ nhân. Nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực lướt qua Tần Mặc, như một lời động viên vô hình. Nó vỗ cánh nhẹ nhàng, lướt đi trong không trung, mang theo ba con người và một sứ mệnh vĩ đại, hướng về phía chân trời rộng mở. Tiếng gió rít qua tai, mang theo hơi lạnh của độ cao, nhưng ánh nắng bình minh vẫn ấm áp, xua tan mọi giá lạnh, hứa hẹn một ngày mới, một hành trình mới đầy nắng và gió.
***
Hành trình tiếp diễn. Hắc Phong lướt đi êm ái trên không trung, xuyên qua những tầng mây bồng bềnh như những hòn đảo trôi nổi giữa biển trời. Phía dưới, Huyền Vực hiện ra với vẻ đẹp đa dạng và hùng vĩ. Những ngọn núi xanh biếc trùng điệp, trải dài vô tận như những bức trường thành tự nhiên. Những dòng sông uốn lượn như dải lụa bạc, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, chảy qua những cánh đồng lúa xanh mướt, những khu rừng cổ thụ già nua. Không khí trên cao vô cùng trong lành, tinh khiết, mang theo mùi hương của đất đá, của cây cỏ và hơi ẩm từ sông suối bốc lên. Ánh nắng ấm áp của buổi sáng muộn chiếu rọi vạn vật, tạo nên một khung cảnh yên bình và tràn đầy sức sống.
Tần Mặc trầm tư, đôi mắt hắn dõi xuống những cảnh vật đang lướt qua bên dưới. Hắn suy nghĩ về những gì đã xảy ra ở Thiết Giáp Thành, về những bài học mà nó đã mang lại, và về những gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Cái thành công của Thiết Giáp Thành không chỉ là một chiến thắng của Liên Minh Cân Bằng, mà còn là một minh chứng sống động, một tuyên ngôn không lời về triết lý "cân bằng bản chất". Hắn cảm nhận được sự vững vàng của những người bạn đồng hành, Tô Lam và Lục Vô Trần, những người đã hoàn toàn tin tưởng vào con đường này, và sẵn sàng chia sẻ gánh nặng với hắn. Sự đồng lòng ấy tạo n��n một sức mạnh vô hình, một sự an ủi lớn lao giữa mênh mông trời đất.
"Con đường cân bằng không phải là ép buộc, mà là tôn trọng," Tần Mặc khẽ cất lời, giọng nói hắn vang vọng trong tiếng gió, mang theo một chút triết lý sâu xa. "Thiết Giáp Thành đã chứng minh điều đó một cách hùng hồn. Nó đã cho thấy rằng một 'vật' không cần phải cố gắng trở thành 'tiên' để trở nên vĩ đại. Chỉ cần giữ vững bản chất, tôn trọng ý chí tồn tại của mình, nó đã có thể đứng vững trước mọi giông bão, thậm chí còn mạnh mẽ hơn bất kỳ tu sĩ nào đã thoát ly bản chất để thăng tiến." Hắn quay đầu nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt chân thành. "Đó là điều mà chúng ta cần lan tỏa ra toàn bộ Huyền Vực."
Tô Lam khẽ cau mày, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm nghị hơn. "Nhưng không phải ai cũng sẽ chấp nhận sự thật hiển nhiên này, Tần Mặc. Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực tu sĩ khác, những kẻ đã dành cả đời để truy cầu thăng tiên, sẽ không thể nào dễ dàng chấp nhận một triết lý đi ngược lại hoàn toàn niềm tin cố hữu của họ. Họ sẽ không để yên khi thấy một thành trì 'phàm vật' lại có thể mạnh mẽ mà không cần 'thăng tiên'. Đối với họ, đó là sự sỉ nhục, là sự thách thức trực tiếp đến quyền uy và tín ngưỡng của toàn bộ giới tu hành." Nàng đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện. "Sự kiện Diễn Võ Cân Bằng và câu chuyện về Thiết Giáp Thành chắc chắn sẽ lan truyền khắp Huyền Vực, thu hút sự chú ý của nhiều thế lực, cả tích cực lẫn tiêu cực. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ coi đây là một mối đe dọa nghiêm trọng đến quyền lực và triết lý của hắn. Hắn sẽ không ngần ngại hành động để triệt tiêu chúng ta."
Lục Vô Trần gật đầu đồng tình với Tô Lam, vẻ mặt hắn vẫn còn đôi chút khắc khổ nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định. "Nàng Tô Lam nói đúng. Chúng ta cần chuẩn bị cho những cuộc đối đầu sắp tới. Những cuộc đối đầu này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về tư tưởng, về niềm tin. Nhưng giờ đây, chúng ta có một minh chứng sống động, một hy vọng để lan tỏa. Thiết Giáp Thành là bằng chứng cụ thể nhất, không thể chối cãi, rằng con đường cân bằng là khả thi, là vĩ đại. Nó sẽ là ngọn cờ của Liên Minh Cân Bằng, là lời hiệu triệu cho những 'vật' và cả những con người đang lạc lối trong sự truy cầu mù quáng." Hắn siết chặt nắm tay, trong lòng tràn đầy quyết tâm. "Ta tin rằng, sẽ có nhiều người, nhiều 'vật' khác đang chờ đợi một lựa chọn như vậy."
Tần Mặc lắng nghe những lời của hai người đồng hành, trong lòng hắn cảm nhận được sự gắn kết và tin tưởng sâu sắc. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, thậm chí là hiểm nguy. Thiên Diệu Tôn Giả, với quyền uy và sức mạnh của mình, chắc chắn sẽ không ngồi yên khi chứng kiến một lực lượng đi ngược lại lý tưởng của hắn trỗi dậy. Những tông môn tu sĩ khác, đã quen với việc khai linh và ép buộc vạn vật tu hành theo lối thăng tiên, cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ con đường đã định. Nhưng Tần Mặc cũng tin tưởng rằng, hạt giống của sự cân bằng đã được gieo, và nó đang nảy mầm mạnh mẽ. Thiết Giáp Thành là minh chứng, là điểm tựa.
Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận những rung động của Huyền Vực, từ những ngọn núi hùng vĩ đến nh���ng dòng sông hiền hòa, từ những khu rừng cổ kính đến những đô thị tấp nập. Mỗi nơi đều có những 'vật' đang tồn tại, đang mang trong mình những ý chí và khát vọng riêng. Sứ mệnh của hắn là đánh thức những ý chí đó, không phải để ép buộc chúng thành tiên, mà để chúng được tự do lựa chọn con đường của mình, được là chính mình một cách trọn vẹn nhất. Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn kiên định hướng về phía trước, nơi chân trời còn mịt mờ, nhưng cũng hứa hẹn vô vàn điều mới mẻ. Hắn biết, Liên Minh Cân Bằng sẽ mở rộng, sẽ có thêm nhiều thành viên mới từ các vùng đất khác nhau, nhưng cũng đồng thời đối mặt với nhiều kẻ thù và trở ngại lớn hơn. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Hắc Phong tiếp tục hành trình, lướt đi giữa tầng không vô tận, hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi mây trắng bồng bềnh như những hòn đảo trôi nổi, và những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương lam. Gió trên cao lớn hơn một chút, mang theo hơi thở của những vùng đất lạ, những vùng chưa được khám phá, hứa hẹn một hành trình đầy cam go nhưng cũng tràn đầy những khám phá mới. Tiếng gió rít qua tai ba con người trên lưng Hắc Phong, không còn là âm thanh đơn thuần, mà như một khúc ca hào hùng, một lời hiệu triệu cho những điều vĩ đại sắp tới.
Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận sự khoáng đạt vô biên của bầu trời, của không gian rộng lớn đang ôm lấy họ. Hắn cảm thấy sự vững vàng của những người bạn đồng hành, Tô Lam và Lục Vô Trần, những người đã cùng hắn vượt qua bao nhiêu thử thách, cùng hắn chứng kiến sự hồi sinh của Thiết Giáp Thành. Sức nặng của sứ mệnh vẫn còn đó, nhưng không còn là gánh nặng cô độc, mà là sức mạnh của một liên minh, của một niềm tin vững chắc.
Trong thâm tâm Tần Mặc, một dòng suy nghĩ cuộn trào mạnh mẽ. "Di sản của Thiết Giáp Thành sẽ là ngọn đuốc dẫn đường. Nó sẽ là minh chứng sống động nhất cho vạn vật trong Huyền Vực này rằng có một con đường khác, một lựa chọn khác ngoài sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Huyền Vực sẽ không còn như xưa. Chúng ta sẽ đi, để vạn vật biết rằng có một con đường khác, một lựa chọn khác – con đường của sự cân bằng bản chất." Hắn hình dung ra những vùng đất mới mà họ sẽ đi qua, những con người, những thần thú, những binh khí, những thành trì mà họ sẽ gặp gỡ. Mỗi 'vật' đều có một câu chuyện riêng, một ý chí tồn tại riêng. Và nhiệm vụ của hắn là lắng nghe những câu chuyện đó, thấu hiểu những ý chí đó, và giúp chúng tìm thấy sự cân bằng của chính mình.
Con đường phía trước chắc chắn sẽ dài và gian nan. Họ sẽ phải đối mặt với sự phản kháng dữ dội từ những thế lực đã ăn sâu vào tư tưởng "thăng tiên", từ những kẻ coi thường vật tính và ép buộc vạn vật phải thay đổi để đạt được cảnh giới hư ảo. Những cuộc đối đầu tư tưởng, thậm chí là những trận chiến vũ lực khốc liệt, là điều khó tránh khỏi. Nhưng Tần Mặc không còn đơn độc. Hắn có Tô Lam, với sự thông tuệ và lòng kiên định. Hắn có Lục Vô Trần, với kinh nghiệm và sự thấu hiểu sâu sắc về con đường tu luyện. Và hắn có Hắc Phong, người bạn đồng hành trung thành, mạnh mẽ, luôn sát cánh bên hắn.
Hắc Phong, dường như cảm nhận được ý chí mạnh mẽ từ chủ nhân, khẽ gầm gừ một tiếng, sau đó đ��t ngột tăng tốc. Nó vỗ cánh mạnh mẽ, thân hình uy dũng xé toạc không trung, bay xuyên qua những tầng mây dày đặc. Những đám mây trắng muốt tan ra phía sau như những dải lụa, mở ra một bầu trời xanh thẳm vô tận. Tốc độ của Hắc Phong ngày càng nhanh, như một mũi tên khổng lồ đang lao vút về phía chân trời, mang theo hy vọng và quyết tâm thay đổi cả Huyền Vực. Phía trước họ, những ngọn núi mờ ảo đã dần hiện rõ hơn, những vùng đất mới đang chờ đợi. Đây không chỉ là một chuyến đi, mà là một hành trình định mệnh, một lời tuyên bố không lời rằng Huyền Vực sẽ phải thức tỉnh, sẽ phải đối diện với một lựa chọn khác, một con đường dẫn đến sự hài hòa và bền vững, không phải sự hủy diệt trong sự truy cầu vô độ. Con đường của Liên Minh Cân Bằng, giờ đây mới thực sự bắt đầu trên quy mô toàn Huyền Vực. Tần Mặc mở lòng đón nhận tất cả, với một trái tim kiên định và một tầm nhìn không giới hạn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.