Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 915: Bóng Đêm Hoài Nghi: Mộ Dung Tĩnh Và Những Lời Thầm Thì Từ Thanh Hòa

Ánh trăng vằng vặc như khối băng ngàn năm soi rọi xuống Đài Sen Băng, nơi tọa lạc giữa chốn thâm sơn cùng cốc của Huyền Băng Cung. Linh khí nơi đây thuần khiết đến mức hóa thành từng sợi sương bạc lượn lờ quanh những cột băng tự nhiên, khắc họa vô vàn phù văn nhỏ li ti, như những ký tự cổ xưa của đất trời. Tiếng gió rít qua khe băng tạo nên khúc nhạc ai oán, hòa cùng tiếng băng nứt lách tách vọng lại từ vực sâu, khiến không gian vốn đã tịch mịch càng thêm phần lạnh lẽo thấu xương. Mùi băng tuyết tinh khiết, điểm xuyết chút hương sen băng thoang thoảng, len lỏi vào từng hơi thở, gột rửa phàm trần.

Trên đài sen băng trong suốt, Mộ Dung Tĩnh khoanh chân tĩnh tọa, dáng vẻ thanh thoát, y phục lam nhạt phẳng phiu như nước hồ thu. Mái tóc đen mượt được buộc cao, tựa như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo giữa nền trời đêm. Khí chất cao ngạo, lạnh lùng thường ngày vẫn bao phủ nàng, nhưng đôi mắt phượng khép hờ lại ẩn chứa một sự bất an khó tả. Nàng cố gắng điều hòa linh lực, lắng nghe tiếng băng tâm của mình, nhưng tâm trí lại không thể tĩnh lặng. Những hình ảnh về Thanh Hòa, về sự tàn phá và cả sự 'hồi âm' kỳ lạ của Tần Mặc, liên tục quấy nhiễu tâm thức nàng, tựa như những mảnh băng vỡ sắc nhọn cứa vào niềm tin đã hằn sâu trong nàng bấy lâu.

Bỗng, một bóng người vội vã tiến đến, phá vỡ sự tĩnh mịch của Đài Sen Băng. Đó là một đệ tử Huyền Băng Cung, thân hình run rẩy không phải vì giá lạnh mà vì sự sợ hãi, bối rối hiện rõ trên gương mặt non nớt. Hắn quỳ xuống, dâng lên một phong thư niêm phong cẩn mật.

"Bẩm Cung chủ, có tin tức khẩn cấp từ Hạ Vực truyền đến," giọng hắn run rẩy, hổn hển. "Là... là về sự kiện tại trấn Thanh Hòa."

Mộ Dung Tĩnh khẽ mở mắt, ánh mắt xanh thẳm tựa hồ băng ngàn năm chợt lóe lên một tia sáng lạnh. Nàng vươn tay nhận lấy phong thư, động tác vẫn ưu nhã nhưng ẩn chứa sự vội vàng hiếm thấy. Nàng phá vỡ niêm phong, đôi mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ. Từng câu, từng chữ trong báo cáo đều như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm khảm nàng. Về cuộc 'khai linh cực đoan' của những tu sĩ Thiên Diệu, về sự tàn phá khủng khiếp, vạn vật bị vặn vẹo bản chất, hóa thành những hình hài ghê rợn. Nét mặt nàng từ lạnh lùng dần chuyển sang bối rối, rồi một làn sóng phẫn nộ dữ dội dâng trào trong đôi mắt. Đây là con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi ư? Con đường mà nàng và tông môn vẫn luôn tôn thờ?

"Thiên Diệu Tôn Giả... liệu đây có phải là con đường đúng đắn?" Mộ Dung Tĩnh khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự ngờ vực sâu sắc, vang vọng trong không gian lạnh lẽo. Niềm tin sắt đá bấy lâu nay của nàng đang bắt đầu rạn nứt. Nàng luôn tin rằng Thiên Diệu Tôn Giả đại diện cho chân lý, cho con đường thăng tiên vĩ đại. Nhưng những gì nàng vừa đọc, lại là một sự tàn phá, một sự cưỡng bức bản chất, hoàn toàn đi ngược lại với những gì nàng từng được dạy dỗ về sự hài hòa của vạn vật.

Đệ tử kia, sau khi đợi Cung chủ đọc xong, lại lắp bắp thuật lại những chi tiết kinh hoàng mà hắn nghe được từ các nguồn tin khác. "Bẩm Cung chủ... những tu sĩ kia đã biến một trấn nhỏ thành địa ngục... cây cối hóa đá, sông suối khô cạn, linh thú gào thét trong đau đớn... Chúng còn tuyên bố đây là 'bài học' cho những kẻ nghi ngờ con đường thăng tiên vĩ đại của Thiên Diệu Tôn Giả." Hắn nuốt khan, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi và kinh hoàng. "Nhưng... nhưng sau đó, Tần Mặc... hắn đã đến. Hắn... hắn không dùng pháp thuật, không dùng linh lực để chiến đấu... hắn chỉ... lắng nghe. Và rồi, vạn vật bị biến dạng thảm khốc ấy... đã được xoa dịu. Không phải hồi sinh, mà là một sự bình yên mới, một sự 'tái sinh' trong hình hài đã bị vặn vẹo. Các tu sĩ chứng kiến đều nói... Tần Mặc đã mang lại sự an nhiên cho những linh hồn bị tổn thương."

Lời nói của đệ tử như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Tần Mặc, cái tên ấy, từng là biểu tượng cho sự yếu đuối, cho con đường "không lên tiên" mà nàng luôn khinh thường. "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Nàng đã từng n��i với hắn như vậy. Nhưng giờ đây, sức mạnh mà Thiên Diệu Tôn Giả và môn đồ của hắn thể hiện lại mang đến sự hủy diệt, còn "sự yếu đuối" của Tần Mặc lại mang đến sự xoa dịu, sự bình yên. Sự đối lập này quá rõ ràng, quá trần trụi.

Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, bước đến lan can băng, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô tận, nơi ánh trăng vẫn vô tình rọi chiếu. Hơi thở nàng phả ra thành từng làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh giá. "Điều tra," nàng trầm giọng, thanh âm lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự cương quyết không thể lay chuyển. "Điều tra tất cả về Tần Mặc. Mỗi lời nói, mỗi hành động của hắn. Và cả những chi tiết về sự kiện Thanh Hòa, tất cả những gì liên quan đến 'khai linh cực đoan' của phe Thiên Diệu." Nàng ngừng lại, đôi mắt xanh thẳm lóe lên một tia sáng phức tạp. "Nhưng phải thật kín đáo. Ta không muốn bất kỳ ai trong tông môn biết về cuộc điều tra này, đặc biệt là những người trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả."

Đệ tử kia khẽ rùng mình, hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Cung ch��. Hắn cúi đầu thật thấp, "Vâng, Cung chủ. Thuộc hạ sẽ lập tức tiến hành." Hắn lặng lẽ rút lui, để lại Mộ Dung Tĩnh một mình giữa Đài Sen Băng lạnh lẽo.

Nàng lại nhìn về phía xa, nơi ánh trăng vẫn cô đơn treo trên vòm trời. "Thiên Diệu Tôn Giả... liệu ngươi đã đi quá xa?" Nàng tự hỏi. "Và Tần Mặc... rốt cuộc ngươi là ai, và con đường ngươi đang đi... có phải là một chân lý khác, một chân lý mà chúng ta đã lãng quên?" Sự hoài nghi đã được gieo mầm, và trong khoảnh khắc đó, Mộ Dung Tĩnh biết rằng mình không thể quay đầu lại. Nàng phải tìm ra sự thật, dù cho sự thật đó có thể đánh đổ mọi tín ngưỡng mà nàng đã từng tin tưởng.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp ẩn mình sau rặng núi, Mộ Dung Tĩnh đã có mặt tại Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông, một chi nhánh mà Huyền Băng Cung có quyền tiếp cận. Tòa tháp đá cao vút, sừng sững giữa không gian tĩnh mịch, bên trong là vô số giá sách gỗ lim đen cao ngất, chứa đựng tri thức ngàn đời, được bảo vệ bằng những trận pháp cổ xưa. Mùi giấy cũ, mực, g�� và hương trầm thoang thoảng len lỏi trong không khí, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, đầy tri thức. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng bước chân khẽ khàng của nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tựa như âm thanh của thời gian đang trôi đi.

Mộ Dung Tĩnh không trực tiếp tìm kiếm thông tin về Thanh Hòa, bởi nàng biết những báo cáo chính thức sẽ chỉ che đậy hoặc bóp méo sự thật. Nàng tìm kiếm những cuốn sách cổ, những ghi chép về 'vật tính', 'ý chí tồn tại', những truyền thuyết bị lãng quên, hay những lời cảnh báo về 'chân lý thất lạc' mà ít ai còn nhớ đến. Bàn tay nàng lướt qua từng trang sách ố vàng, đôi mắt phượng chăm chú đọc từng hàng chữ Hán Việt cổ kính. Linh khí trong Tàng Kinh Các dồi dào, nhưng nàng không hấp thu, chỉ để tâm trí hoàn toàn đắm chìm vào những dòng văn tự.

Nàng dừng lại trước một quyển sách đã mục nát, bìa sách không còn tên. Từng trang giấy mỏng manh như cánh ve, chứa đựng những câu chuyện về một thời đại xa xưa, khi vạn vật còn giữ được bản chất thuần khiết, chưa bị ám ảnh bởi khát vọng thăng tiên. Trong đó, nàng tìm thấy những ghi chép mơ hồ về một lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Câu nói này, nàng đã từng nghe Tần Mặc nhắc đến, nhưng khi ấy, nàng chỉ xem đó là một lời ngụy biện cho sự yếu đuối, cho con đường mà hắn gọi là "cân bằng bản chất".

"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới..." Mộ Dung Tĩnh khẽ đọc thành tiếng, giọng nói trầm lắng như dòng suối ngầm. Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói, về việc mỗi vật đều có một ý chí tồn tại riêng, một khát khao sâu thẳm nhất. Hắn không ép buộc, mà lắng nghe, thấu hiểu. Giống như cách hắn đã xoa dịu vạn vật ở Thanh Hòa. "Chân lý thất lạc..." Nàng thầm thì, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định, như đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí.

Nàng lật giở thêm nhiều cuốn sách khác, tìm thấy những câu chuyện về những linh thú bị biến chất vì cố gắng tu luyện quá độ, về những dòng sông cạn kiệt vì bị khai thác linh khí đến tận cùng, về những ngọn núi hóa thành tro bụi vì bị cưỡng ép phải "thăng cấp". Tất cả những bi kịch ấy, nàng giờ đây nhìn thấy một sợi dây liên kết vô hình, dẫn đến hành động tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả tại Thanh Hòa. Thiên Diệu Tôn Giả, người mà nàng từng tôn kính như một vị thần, liệu có phải đang tái diễn những sai lầm của quá khứ, những sai lầm đã từng được cảnh báo trong những cuốn sách cổ này?

"Tần Mặc... liệu ngươi có biết điều này từ đâu? Hay ngươi chính là hiện thân của nó?" Nàng thầm hỏi, không phải Tần Mặc mà là chính mình. Nàng nhớ lại những lần đối đầu tư tưởng với hắn, cái cách hắn bình thản nhìn nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm như chứa đựng cả một vũ trụ. Hắn không hùng hồn, không mạnh mẽ như Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng mỗi lời nói của hắn đều có một trọng lượng lạ lùng, khiến người nghe phải suy ngẫm. Giờ đây, những lời ấy không còn là những lời ngụy biện nữa, mà là những lời tiên tri, những chân lý đau đớn đang dần hiển hiện trước mắt nàng.

Mộ Dung Tĩnh lấy ra một cuốn sổ nhỏ và bút lông, bắt đầu ghi chú lại những đoạn văn quan trọng, những lời cảnh báo, những triết lý về 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' mà nàng tìm thấy. Nàng so sánh chúng với những hành động của Thiên Diệu Tôn Giả, và cả với những gì Tần Mặc đã làm. Một sự thật đáng sợ đang dần hé lộ: con đường của Thiên Diệu Tôn Giả, con đường mà hầu hết tu sĩ Huyền Vực đang theo đuổi, có thể là một con đường dẫn đến sự hủy diệt, một bi kịch đã được cảnh báo từ ngàn xưa. Ánh vàng dịu từ đèn dầu trên bàn chiếu lên gương mặt nàng, làm nổi bật sự căng thẳng và quyết tâm. Nàng biết, việc nàng đang làm không chỉ là điều tra một cá nhân, mà là đặt dấu hỏi cho toàn bộ nền tảng tín ngưỡng của Huyền Vực. Đây là một con đường đầy chông gai, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nàng không thể làm ngơ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả nền tuyết trắng xóa của Huyền Băng Cung. Những bông tuyết nhỏ li ti bắt đầu rơi, khẽ chạm vào mái tóc đen mượt của Mộ Dung Tĩnh khi nàng bước đi trên con đường b��ng giá. Nàng lặng lẽ tiến sâu vào Băng Ngục, nơi giam giữ những kẻ phạm trọng tội hoặc những linh vật bị biến dị. Kiến trúc nơi đây toàn bằng băng trong suốt, những buồng giam lạnh lẽo như những khối quan tài khổng lồ, được khóa chặt bằng cửa sắt kiên cố và xiềng xích băng. Tiếng gió rít qua những khe hở, tiếng nước đóng băng lách tách, cùng với tiếng rên rỉ yếu ớt, thê lương vọng ra từ sâu bên trong, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Mùi băng tuyết hòa lẫn với một mùi tanh nhẹ, ẩm mốc, làm không khí càng thêm nặng nề.

Mộ Dung Tĩnh dừng lại trước một buồng giam sâu nhất. Bên trong, một linh thú khổng lồ, hình dáng đã biến dạng đến mức không còn nhận ra được chủng loại, đang cuộn mình trên nền băng lạnh giá. Nó từng là một con Huyền Băng Hổ uy mãnh, nhưng vì bị ép buộc 'khai linh cưỡng bức' với hy vọng đạt được sức mạnh vượt trội, nó đã thất bại thảm hại. Linh lực bạo động, 'vật tính' của nó bị bóp méo hoàn toàn, biến nó thành một quái vật điên loạn, không còn chút ý thức. Huyền Băng Hổ không còn gầm thét dữ dội như trước, chỉ còn những tiếng rên rỉ yếu ớt, thỉnh thoảng lại vung vuốt cào xé không khí trong vô vọng, như đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất. Đôi mắt nó đỏ ngầu, trống rỗng, không còn chút thần thái nào của một linh thú.

Mộ Dung Tĩnh đứng đó, lặng lẽ quan sát. Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu xuyên qua lớp băng trong suốt, nhuộm lên thân hình biến dạng của linh thú một màu máu đau thương. Nàng cảm thấy một sự thương xót dâng trào trong lòng, một cảm giác mà nàng hiếm khi cho phép bản thân mình trải qua. Đây là một trong những kết quả của sự truy cầu sức mạnh mù quáng, của việc cưỡng ép vạn vật phải 'thăng tiên' theo một con đường không phù hợp.

"Đến cả linh thú cũng không thoát khỏi số phận này..." Mộ Dung Tĩnh khẽ thì thầm, giọng nói mang theo nỗi đau xót. "Thiên Diệu Tôn Giả... rốt cuộc ngươi đang làm gì vậy?" Cái hình ảnh của Thanh Hòa tan hoang, những vật thể bị biến dạng, và giờ là con Huyền Băng Hổ này, tất cả đều là những bằng chứng sống động, không thể chối cãi về hậu quả tàn khốc c��a con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt.

Linh thú kia dường như cảm nhận được sự hiện diện của nàng, nó ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh. Một tiếng gầm gừ yếu ớt thoát ra từ cổ họng nó, nhưng âm thanh ấy lại chứa đựng một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, như đang gọi tên một thứ đã mất, một bản chất đã bị tước đoạt. Trong giây lát, Mộ Dung Tĩnh dường như nghe thấy 'ý chí tồn tại' đã bị bóp méo của nó, một tiếng thét câm lặng về sự tự do, về cái quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải biến đổi.

Nàng nhớ lại lời Tần Mặc, rằng mỗi vật đều có một ý chí, một khát khao. Con Huyền Băng Hổ này, khát khao của nó đã bị vặn vẹo, bị cưỡng đoạt. Nàng quay lưng đi, bóng dáng cao ngạo của nàng khuất dần trong màn tuyết rơi nhẹ. Gương mặt nàng giờ đây không còn sự bối rối hay phẫn nộ, mà thay vào đó là một ánh mắt kiên định đến đáng sợ. Sự thay đổi lập trường của nàng đã bắt đầu, không còn là những hoài nghi mơ hồ mà là một quyết tâm sắt đá.

"Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ. Số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe," nàng thầm nhủ. Mộ Dung Tĩnh hiểu rằng, hành động điều tra của nàng sẽ dẫn nàng đến những bí mật đen tối hơn về Thiên Diệu Tôn Giả và con đường tu luyện cực đoan của hắn. Nàng có thể sẽ phải tìm kiếm Tần Mặc, không còn là để đối đầu, mà là để tìm kiếm câu trả lời, để đối thoại trực tiếp về những gì nàng đã phát hiện, về "cân bằng bản chất" và "ý chí tồn tại". Con đường phía trước đầy rủi ro, có thể khiến nàng trở thành kẻ thù của cả tông môn, của cả thế giới tu sĩ. Nhưng, sự thật và sự cân bằng của Huyền Vực, giờ đây, đối với Mộ Dung Tĩnh, đã trở thành điều quan trọng hơn cả. Nàng sẽ không để Huyền Vực chìm vào bi kịch như lời cảnh báo cổ xưa đã tiên tri.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free