Vạn vật không lên tiên - Chương 924: Tiếng Vọng Từ Biên Giới: Một Tông Môn Hồi Sinh
Trong đêm thăm thẳm, Mộ Dung Tĩnh đã nhắm mắt, nhưng tâm trí nàng lại bừng sáng hơn bao giờ hết. Lời cảnh báo của 'Chân lý thất lạc' – “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới” – cùng với những mảnh ghép về nỗi đau của Linh Thú Bị Bỏ Rơi, sự tàn bạo của Hắc Thiết Vệ, và vẻ mặt kiên định của Viên Minh, tất cả đã hòa quyện thành một bức tranh chân thực đến kinh hoàng. Nàng đã cảm nhận được sự mục ruỗng từ bên trong cái gọi là 'chính đạo' mà nàng hằng tôn thờ, và một tia sáng le lói từ 'tà thuyết' mà Thiên Diệu Tôn Giả kịch liệt bài xích. Sự dao động đã đạt đến đỉnh điểm, và nàng biết, nàng không thể ngồi yên. Một quyết định lớn, một hành trình tìm kiếm sự thật mới, đã bắt đầu hình thành trong tâm khảm nàng, như một hạt mầm vừa nảy mầm trong lòng đất hoang vu.
***
Sáng sớm, tại Linh Dược Cốc, một thung lũng nhỏ nằm ẩn mình giữa những dãy núi hùng vĩ ở biên giới Huyền Vực, không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm và hương thảo mộc thanh khiết. Nắng sớm như những sợi chỉ vàng óng ả xuyên qua kẽ lá, rải rắc xuống khoảng sân nhỏ vốn từng là một bãi đất cằn cỗi. Kiến trúc của Linh Dược Cốc đơn sơ, mộc mạc, những mái ngói xanh rêu và tường đá cũ kỹ gợi lên vẻ cổ kính, hòa mình vào thiên nhiên. Xung quanh, những linh thảo xanh tươi mơn mởn, lá non căng tràn sức sống, những đóa hoa ngũ sắc nở rộ khoe sắc dưới ánh bình minh, tạo nên một bức tranh yên bình, tràn đầy sinh khí. Từng cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của đất trời, cùng tiếng chim hót líu lo, ca ngợi sự hồi sinh.
Giữa khoảng sân ấy, Linh Dược Sư Bạch Lão, dáng người gầy yếu, mái tóc bạc trắng như sương nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên nghị lạ thường, đứng trước một nhóm tu sĩ và dân làng. Họ là những ngư���i đã từng chứng kiến Linh Dược Cốc lụi tàn vì sự cuồng vọng thăng tiên, nay lại được chứng kiến sự hồi sinh kỳ diệu. Khuôn mặt Bạch Lão khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và những lo toan đã qua, nhưng giờ đây, ông lại mang một vẻ rạng rỡ, một niềm tin vững chắc chưa từng có. Ông giơ cao một nhành linh thảo xanh mướt, lá cây vẫn còn đọng những giọt sương đêm lấp lánh, như một minh chứng sống động cho lời ông sắp nói.
“Chư vị Linh Dược Tử, cùng tất cả dân chúng Linh Dược Cốc,” giọng Bạch Lão trầm ấm, vang vọng nhưng không hề khoa trương, “chúng ta đã từng mù quáng chạy theo con đường thăng tiên, cưỡng ép vạn vật phải thay đổi bản chất của chúng, ép buộc những linh thảo này phải tăng trưởng vượt mức, phải khai linh để phụng sự cho khát vọng ích kỷ của con người. Chúng ta đã từng tin rằng đó là con đường duy nhất để tiến hóa, để đạt đến sự vĩ đại. Nhưng rồi, các ngươi hãy nhìn xem, cái giá phải trả là gì?”
Ông quay một vòng, ánh mắt quét qua những thân cây khô cằn còn sót lại từ thời kỳ trước, những vết sẹo của sự lạm dụng, của việc cố gắng ép buộc 'vật tính' của chúng biến đổi một cách cưỡng bức. “Cốc này đã từng lụi tàn, linh khí suy kiệt, linh thảo héo úa, ngay cả những con linh thú nhỏ bé cũng mang trong mình nỗi sợ hãi, nỗi đau đớn khi bị ép buộc phải 'thăng cấp', phải thoát ly 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của mình. Chúng ta đã biến một nơi tràn đầy sự sống thành một khu vườn chết chóc, nơi mà 'ý chí tồn tại' của vạn vật bị chà đạp.”
Đám đông im lặng lắng nghe, mỗi người đều nhớ lại những ngày tháng đen tối đó, khi tiếng rên rỉ của những linh thảo bị ép khai linh vang vọng khắp thung lũng, khi những con linh thú từng thân thiện bỗng trở nên điên loạn hoặc héo hon. Đó là những ngày mà "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" đã trở thành hiện thực đau đớn ngay tại mảnh đất này.
Bạch Lão hít một hơi sâu, đôi mắt mờ đục của ông sáng lên một tia lửa hy vọng. “Nhưng giờ đây, nhờ Đạo lý của Tần Mặc, chúng ta đã tìm lại được sự bình yên, sự hồi sinh. Tần Mặc đã dạy chúng ta lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, tôn trọng ‘vật tính’ nguyên thủy của chúng. Chúng ta đã học cách dung hòa, không phải cưỡng ép. Chúng ta đã hiểu rằng, một đóa hoa không cần phải biến thành tiên dược, một cái cây không cần phải thành linh thụ vạn năm để có giá trị. Giá trị của chúng nằm ở chính bản chất mà tạo hóa đã ban tặng, ở sự 'cân bằng bản chất' mà chúng duy trì.”
Ông đưa tay vuốt ve nhành linh thảo trong tay, một cử chỉ đầy trìu mến. “Nhành linh thảo này, nó không khao khát thăng tiên. Nó chỉ muốn vươn mình đón nắng, hấp thụ tinh hoa đất trời, thực hiện ‘ý chí tồn tại’ đơn thuần nhất của nó. Và khi chúng ta tôn trọng điều đó, khi chúng ta không cố gắng biến nó thành thứ không phải nó, thì nó sẽ tự nhiên phát triển mạnh mẽ, mang lại sự sống cho tất cả. Chúng ta đã ngừng việc cưỡng ép, và Linh Dược Cốc này đã hồi sinh.”
Đám đông bắt đầu xôn xao, nhưng không phải vì bất mãn, mà vì sự đồng cảm và niềm tin. Một vài tu sĩ trẻ, những người từng hoài nghi, giờ đây nhìn những linh thảo xanh tốt xung quanh, ánh mắt đầy kinh ngạc. Những con linh thú nhỏ bé, từng sợ hãi con người, nay nhẹ nhàng tiến đến gần Bạch Lão, dụi đầu vào ống quần ông, ánh mắt trong veo như những viên ngọc. Một con hồ ly nhỏ, lông trắng muốt, khẽ cụp tai, kêu lên một tiếng meo meo đầy thân thiện, như để tán đồng. Chúng không còn bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi bị khai linh hay ép buộc tu luyện, mà đã tìm lại được sự hiền hòa, bản chất nguyên thủy của mình.
“Vì vậy,” Bạch Lão tuyên bố, giọng nói vang dội và kiên định, như một lời thề, “Linh Dược Cốc này, từ nay về sau, sẽ công khai ủng hộ Tần Mặc! Chúng ta sẽ sống theo Đạo lý vạn vật dung hợp! Chúng ta sẽ chứng minh cho toàn Huyền Vực thấy rằng, có một con đường khác, một con đường mang lại sự cân bằng, sự hài hòa, và sự sống, thay vì sự cuồng vọng và tàn phá!”
Lời tuyên bố của ông vừa dứt, cả khoảng sân bùng nổ trong tiếng reo hò vang dội. Những người dân, những tu sĩ nhỏ bé, họ không có sức mạnh để đối đầu với các thế lực lớn, nhưng họ có niềm tin, và niềm tin đó, vào khoảnh khắc này, mạnh mẽ hơn bất kỳ linh lực nào. Họ đã tìm thấy một hướng đi, một hy vọng cho cuộc sống của mình, thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự truy cầu thăng tiên vô độ. Họ tin vào Tần Mặc, tin vào Đạo lý mà anh đã mang đến, một Đạo lý cho phép vạn vật được là chính nó, và chính điều đó đã hồi sinh không chỉ Linh Dược Cốc, mà cả những tâm hồn mệt mỏi, chán nản.
***
Tuy nhiên, niềm vui và sự bình yên tại Linh Dược Cốc chẳng kéo dài được bao lâu. Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng gắt đổ lửa xuống thung lũng, bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt và căng thẳng một cách đáng sợ. Mùi thảo dược tươi mát vẫn còn vương vấn trong gió, nhưng giờ đây nó bị pha loãng bởi một mùi tanh nồng của kim loại và bụi đất. Từ phía con đường mòn dẫn vào thung lũng, một đội Hắc Thiết Vệ hùng hậu xuất hiện, áo giáp đen kịt phản chiếu ánh mặt trời chói chang, tạo thành một bóng ma khổng lồ bao trùm cả thung lũng. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng giáp sắt va chạm l���ch cạch vang lên dữ dội, xé tan sự yên tĩnh vốn có.
Mỗi Hắc Thiết Vệ đều mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô cảm. Họ cầm trên tay những vũ khí nặng nề, từ trường thương sắc bén đến đại đao ánh lên vẻ chết chóc. Dáng người cao lớn, vạm vỡ, họ tiến vào Linh Dược Cốc như một bức tường thép không thể xuyên thủng, mang theo sự uy hiếp và hủy diệt. Bầu không khí bình yên bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự hỗn loạn và sợ hãi. Trẻ con la khóc, phụ nữ ôm chặt con vào lòng, đàn ông giơ cao những công cụ lao động thô sơ, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhưng cũng ẩn chứa sự căm phẫn.
Dẫn đầu đội quân là một tướng lĩnh Hắc Thiết Vệ, thân hình to lớn hơn cả những thuộc hạ của y, giáp trụ càng thêm phần tinh xảo nhưng vẫn giữ màu đen u tối. Khuôn mặt y bị che khuất bởi chiếc mũ trụ có gắn mặt nạ quỷ dữ, chỉ có đôi mắt hung tợn như chim ưng lướt qua đám đông. Y dừng ngựa giữa sân, nhìn thẳng vào đám đông đang run rẩy, giọng nói lạnh lùng, đầy uy hiếp vang vọng như sấm s��t giữa trưa.
“Dám chống lại ‘Thiên Diệu Giới Lệnh’ sao? Dám truyền bá tà thuyết của Tần Mặc? Các ngươi đang tự tìm đường chết!” Tướng lĩnh gằn giọng, thanh đại đao bên hông y khẽ rung lên, như thể cũng đang thể hiện sự phẫn nộ. “Bạch Lão kia, ngươi dám công khai ủng hộ kẻ phản nghịch, dám lung lay nền tảng tu luyện chính đạo của Huyền Vực? Mau giao nộp kẻ cầm đầu và từ bỏ cái gọi là ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ nếu không muốn Linh Dược Cốc này biến thành bình địa!”
Lời đe dọa của y như một tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người dân. Một vài tu sĩ trẻ tuổi, từng hừng hực khí thế chỉ vài khắc trước, giờ đây run rẩy lùi lại. Nỗi sợ hãi khi đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, với quyền lực tuyệt đối của y, là điều không thể tránh khỏi. Hắc Thiết Vệ bắt đầu di chuyển, bao vây tông môn, những mũi thương sắc lạnh chĩa thẳng vào những người dân và tu sĩ nhỏ bé. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng vũ khí va chạm càng làm tăng thêm sự căng thẳng. Mùi mồ hôi lạnh, mùi sợ hãi lan tỏa trong không khí.
Bạch Lão, dù dáng người gầy gò, nhưng vào khoảnh khắc này, ông lại bước ra khỏi đám đông, đối mặt trực diện với tướng lĩnh Hắc Thiết Vệ. Đôi vai ông không còn còng xuống vì tuổi già hay mệt mỏi, mà thẳng tắp, đầy kiên định. Ánh mắt ông, dù đối diện với sự chết chóc, vẫn không hề nao núng. Ông không có chút linh lực nào đáng kể để chống lại đội quân hùng hậu này, nhưng trong ông, niềm tin vào ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ đã trở thành một sức mạnh vô hình, không gì có thể lay chuyển.
“Thiên Diệu Tôn Giả muốn biến Linh Dược Cốc này thành bình địa vì chúng ta đã tìm thấy ‘chân lý’ sao?” Bạch Lão nói, giọng ông không hề run rẩy, mà lại mang một sự bình thản đến lạ. “Ngươi nói chúng ta truyền bá tà thuyết? Tà thuyết nào có thể mang lại sự hồi sinh cho đất đai cằn cỗi, mang lại sự bình yên cho vạn vật, mang lại hy vọng cho những linh hồn đã từng tuyệt vọng? Ngươi nói chúng ta lung lay nền tảng tu luyện chính đạo? Phải chăng nền tảng đó được xây dựng trên sự cưỡng ép, sự tàn phá ‘vật tính’ của vạn vật, và sự mù quáng truy cầu thăng tiên bằng mọi giá?”
Tướng lĩnh Hắc Thiết Vệ dường như bị bất ngờ bởi sự kiên định của ông lão. Y không ngờ một kẻ yếu ớt như Bạch Lão lại dám đối đáp với mình. “Im miệng! Ngươi dám lý luận với ta? Nền tảng của Thiên Diệu Tôn Giả là Thiên Đạo! Là con đường duy nhất dẫn đến vĩnh hằng! Ngươi, một lão già sắp xuống lỗ, lại dám đi ngược lại ý trời?”
“Ý trời?” Bạch Lão mỉm cười cay đắng. “Ý trời là để vạn vật tự do t���n tại, tự do phát triển theo ‘ý chí tồn tại’ của mình. Ý trời là sự ‘cân bằng bản chất’, không phải sự cưỡng ép biến chất. Thiên Diệu Tôn Giả đã quên đi điều đó, đã biến khát vọng thăng tiên thành một sự cuồng vọng, ép buộc cả thế giới phải đi theo con đường mà y cho là đúng. Nhưng ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’! Chúng ta đã chứng kiến điều đó ngay tại cốc này!”
Trong khi Bạch Lão đối đáp, Hắc Thiết Vệ bắt đầu trấn áp những người dân chống cự yếu ớt. Tiếng la hét, tiếng roi quất, tiếng kim loại va chạm lại vang lên. Một vài linh thú nhỏ, vừa tìm lại được sự bình yên, lại co rúm lại trong sợ hãi, tiếng kêu thảm thiết. Cảnh tượng hỗn loạn và tàn bạo tái diễn, như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì Mộ Dung Tĩnh đã chứng kiến ở Hoàng Thành Thiên Long. Nhưng lần này, giữa sự đàn áp đó, Bạch Lão vẫn đứng vững, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, ánh mắt kiên định, không chút hối hận. Ông biết, cái giá phải trả cho sự công khai này có thể là sinh mạng, nhưng ông tin rằng, ‘chân lý’ mà Tần Mặc mang lại, một khi đã bén rễ, sẽ không bao giờ bị dập tắt.
***
Trong khi Linh Dược Cốc đang chìm trong biển lửa của sự đàn áp, cách đó hàng ngàn dặm, tại Vườn Thảo Dược của Thanh Vân Tông, một khung cảnh hoàn toàn đối lập hiện ra. Chiều tối, ánh hoàng hôn dịu nhẹ nhuộm vàng những ngọn cây, tạo nên một vẻ đẹp thanh bình đến nao lòng. Vườn Thảo Dược ở đây được phân chia khoa học thành các khu vực, với những lối đi lát đá cuội sạch sẽ, những giếng nước trong veo và những nhà kính nhỏ được thiết kế tinh xảo để bảo vệ các loại linh thảo quý hiếm. Âm thanh chủ đạo là tiếng côn trùng rả rích, tiếng nước tưới cây nhẹ nhàng chảy từ các hệ thống thủy lợi được thiết kế khéo léo, và tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua những tán lá. Mùi thảo dược tươi mát hòa quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một bầu không khí trong lành, thơm ngát, và tràn đầy linh khí. Nơi đây không có sự cưỡng ép hay lạm dụng, mọi linh thảo đều được chăm sóc theo đúng 'vật tính' của chúng, phát triển tự nhiên và khỏe mạnh.
Trong một góc khuất của khu vườn, nơi có một am tranh nhỏ ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ, Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đang ngồi quây quần trên những tấm đệm cỏ. Một chiếc đèn lồng nhỏ tỏa ra ánh sáng ấm áp, chiếu rọi lên một tấm bản đồ lớn của Huyền Vực được trải ra giữa họ. Trên bản đồ, một điểm nhỏ ở vùng biên giới đang nhấp nháy ánh đỏ, đánh dấu vị trí của Linh Dược Cốc. Một bản báo cáo khẩn cấp, vừa được chuyển đến từ mạng lưới tình báo bí mật của liên minh, nằm ngay cạnh bản đồ.
Tô Lam, với mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, vẻ mặt thanh tú nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự lo lắng rõ rệt. Nàng khẽ đọc lại những dòng chữ cuối cùng trong bản báo cáo, đôi mày hơi cau lại. “Thiên Diệu Tôn Giả đang thể hiện sự tàn bạo để dập tắt chúng ta. Hắc Thiết Vệ đã xông vào Linh Dược Cốc, bắt đầu trấn áp những người dân và tu sĩ. Linh Dược Cốc sẽ là cái giá phải trả đầu tiên cho sự công khai này, Tần Mặc.” Giọng nàng thanh thoát nhưng mang một sự nặng nề, ẩn chứa nỗi sợ hãi cho số phận của những người đã dám đứng về phía họ. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, vốn luôn sáng bóng, giờ đây dường như cũng mang một vẻ u ám.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ thở dài. Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt chứa đầy suy tư. “Sự hy sinh là điều khó tránh khỏi khi chống lại một thế lực như Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng đây cũng là cơ hội. Sự hồi sinh của Linh Dược Cốc, sự kiên định của Bạch Lão, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho Đạo lý của ngươi, Tần Mặc. Nó cho thấy rằng, ngay cả dưới áp lực của ‘Thiên Diệu Giới Lệnh’, ‘chân lý’ vẫn có thể bén rễ và nở hoa. Vấn đề là, chúng ta sẽ làm gì để bảo vệ bông hoa đó?”
Tần Mặc ngồi đó, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn không nói ngay, chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió xào xạc, tiếng côn trùng rả rích, và cả những ‘ý chí tồn tại’ thầm lặng của những linh thảo xung quanh. Hắn cảm nhận được sự sống mãnh liệt của chúng, sự ‘cân bằng bản chất’ mà chúng duy trì một cách tự nhiên, không cần cưỡng ép. Và rồi, hắn lại cảm nhận được, dù mờ nhạt, một luồng ‘ý chí tồn tại’ đầy kiên cường từ phương xa, từ nơi Linh Dược Cốc đang bị vùi dập – đó là ‘ý chí tồn tại’ của Bạch Lão, của những linh thảo và linh thú đã hồi sinh.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định, không chút nao núng trước tin dữ. “Chúng ta sẽ không để họ bị nghiền nát.” Giọng Tần Mặc bình thản, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành. “Đây không chỉ là một tông môn, đây là hy vọng. Đây là ngọn lửa đầu tiên bùng cháy giữa đêm tối của sự cuồng vọng thăng tiên. Chúng ta sẽ bảo vệ họ, không chỉ bằng sức mạnh hữu hình, mà còn bằng ‘chân lý’ mà họ đã tin tưởng, bằng ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ mà họ đã chấp nhận.”
Hắn đưa tay chỉ vào điểm đỏ trên bản đồ, nơi Linh Dược Cốc tọa lạc. “Thiên Diệu Tôn Giả nghĩ rằng b���ng cách đàn áp, y có thể dập tắt ngọn lửa này. Nhưng y đã lầm. Ngọn lửa ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, một khi đã được thắp lên, sẽ không bao giờ tắt. Chúng ta sẽ biến sự đàn áp này thành một cơ hội.”
Tần Mặc bắt đầu phác thảo kế hoạch của mình, giọng nói chậm rãi, suy nghĩ kỹ lưỡng. “Đầu tiên, chúng ta cần đảm bảo an toàn cho Bạch Lão và những người dân cốt cán. Tô Lam, ta cần nàng dẫn một đội ngũ tinh nhuệ của Thanh Vân Tông, kết hợp với các tu sĩ đã thấu hiểu ‘Đạo lý’ của chúng ta, bí mật tiếp cận Linh Dược Cốc. Không phải để đối đầu trực diện với Hắc Thiết Vệ, mà để sơ tán những người có thể sơ tán, đặc biệt là Bạch Lão và những người có khả năng truyền bá tư tưởng của chúng ta. Mục tiêu là cứu lấy ngọn lửa, chứ không phải đánh một trận chiến vô nghĩa.”
Tô Lam gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng dần được thay thế bằng sự quyết đoán. “Rõ. Nhưng Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua dễ dàng.”
“Đúng vậy,” Tần Mặc tiếp lời, “và đó là lúc chúng ta phải hành động thứ hai. Lục Vô Trần, ta cần ông và các bằng hữu của Đạo lý, đặc biệt là những tu sĩ trẻ tuổi như Viên Minh, những người đã bắt đầu dao động, hãy lan truyền câu chuyện về Linh Dược Cốc. Kể về sự hồi sinh của họ, kể về niềm tin của Bạch Lão, và đặc biệt là kể về sự tàn bạo của Hắc Thiết Vệ khi đàn áp những người yếu thế. Hãy để toàn Huyền Vực biết rằng, ‘chính đạo’ của Thiên Diệu đang hủy diệt ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, trong khi ‘tà thuyết’ của chúng ta lại mang lại sự sống và bình yên.”
Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt ông sáng lên một tia hy vọng. “Điều này sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả. Nhiều tông môn nhỏ khác hoặc cá nhân dao động sẽ bắt đầu cân nhắc lựa chọn phe. Đây cũng sẽ là một lời cảnh tỉnh cho những kẻ vẫn còn mù quáng chạy theo con đường thăng tiên cực đoan.”
“Và cuối cùng,” Tần Mặc kết luận, đặt bàn tay lên bản đồ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, “chúng ta sẽ công khai tuyên bố bảo vệ Linh Dược Cốc, không phải b���ng lời nói suông, mà bằng hành động. Chúng ta sẽ gửi thông điệp đến Thiên Diệu Tôn Giả rằng, bất kỳ ai tin vào ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ đều sẽ được chúng ta bảo vệ. Đây không phải là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc chiến của ‘chân lý’ và ‘ý chí tồn tại’. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phải phản ứng mạnh mẽ hơn và tàn bạo hơn để dập tắt những ‘mầm mống’ ủng hộ chúng ta, đẩy Huyền Vực gần hơn đến đại chiến. Nhưng chúng ta sẽ chứng minh rằng, Đạo lý của chúng ta không chỉ mang lại sự sống, mà còn có thể bảo vệ những người tin tưởng.”
Trong Vườn Thảo Dược yên bình, một kế hoạch đầy tính toán và nguy hiểm đã được vạch ra. Tiếng côn trùng vẫn rả rích, nhưng giờ đây nó như một bản nhạc nền cho một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt sắp bùng nổ, một cuộc chiến mà số phận của cả Huyền Vực sẽ được định đoạt.
***
Đêm khuya, tại Tháp Mật Đàm của Thanh Vân Tông, gió mạnh rít qua những khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh thấu xương. Tháp Mật Đàm là một công trình kiến tr��c cổ kính, được xây bằng đá xám, với những họa tiết chạm khắc tinh xảo và những ô cửa sổ hình vòm. Bên trong, những giá sách cao vút chất đầy những cuộn trúc và kinh điển cổ xưa, tạo nên một bầu không khí trang trọng và uy nghiêm. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khung cửa, rải những vệt bạc lên sàn đá lạnh lẽo.
Mộ Dung Tĩnh ngồi một mình trong Tháp, dáng vẻ tuấn tú của nàng giờ đây bao trùm bởi sự trầm tư sâu sắc. Mái tóc đen mượt được buộc cao, y phục tông môn sang trọng màu lam nhạt của nàng dường như cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong tâm hồn. Trước mặt nàng là một bản báo cáo mật, vừa được gửi đến từ mạng lưới tình báo riêng của Thiên Diệu Tông. Bản báo cáo chi tiết về tình hình tại Linh Dược Cốc, về sự ngoan cố của Bạch Lão, và cả về những phản ứng của các thế lực khác đang dần dao động trước 'Thiên Diệu Giới Lệnh'. Nàng đã dành hàng giờ để đọc đi đọc lại từng dòng, từng chữ, cố gắng tìm ra một kẽ hở, một lời giải thích hợp lý cho những mâu thuẫn đang giằng xé nội tâm nàng.
Thông tin về sự hồi sinh kỳ diệu của Linh Dược Cốc, từ một vùng đất cằn cỗi trở nên xanh tươi nhờ ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ của Tần Mặc, đối lập hoàn toàn với hình ảnh Hắc Thiết Vệ tàn bạo đàn áp người dân vô tội, những người chỉ vì tin vào một con đường khác. Những điều này tạo ra một cơn bão trong tâm trí nàng, khuấy động những niềm tin đã ăn sâu bấy lâu nay. Nàng nhớ lại lời của Trần Trưởng Lão, hùng hồn tuyên bố rằng Đạo của Tần Mặc là tà thuyết, là thứ sẽ hủy hoại trật tự và kéo Huyền Vực vào hỗn loạn. Nhưng tà thuyết nào lại có thể mang đến sự bình yên, sự hồi sinh cho vạn vật, và sự kiên định đến vậy cho những người yếu thế?
Nàng khẽ nâng tay lên, chạm vào bản báo cáo, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy. “Bình yên... hồi sinh...” Nàng thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm. “Tà đạo sao có thể mang lại những điều ấy? Và đây là cái giá của ‘chính đạo’ ư, Thiên Diệu Tôn Giả? Phải chăng ta đã sai lầm khi tin tưởng tuyệt đối vào người?”
Sự mâu thuẫn giữa giáo lý của Thiên Diệu Tôn Giả và những gì nàng đang chứng kiến càng trở nên rõ nét. Thiên Diệu Tôn Giả hứa hẹn sự thăng tiên, sự vĩnh hằng, nhưng cái giá phải trả là sự đồng hóa, sự cưỡng ép vạn vật thoát ly bản chất, và sự đàn áp tàn bạo những người có suy nghĩ khác biệt. Trong khi đó, Tần Mặc, kẻ bị coi là dị giáo, lại mang đến một con đường khác – con đường của sự ‘cân bằng bản chất’, của sự tôn trọng ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, của sự dung hòa để duy trì sự đa dạng và sự sống.
Nàng đứng dậy, bước đến cửa sổ. Gió lạnh táp vào mặt nàng, khiến mái tóc khẽ bay trong đêm. Nàng nhìn ra khung cảnh Thanh Vân Tông chìm trong bóng đêm, những ngọn đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Xa hơn nữa, về phía chân trời, nàng dường như có thể cảm nhận được một luồng linh khí hỗn loạn, đau đớn từ nơi Linh Dược Cốc đang bị tấn công, nhưng đồng thời, một luồng sinh khí mới, kiên cường, vẫn đang trỗi dậy mạnh mẽ. Đó là ‘ý chí tồn tại’ không thể bị bóp nghẹt, là minh chứng cho ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ đang dần lan tỏa.
“Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!” Lời nói hùng hồn của nàng với Tần Mặc ngày nào bỗng văng vẳng bên tai. Nhưng giờ đây, nàng tự hỏi, sức mạnh ấy là gì? Là sức mạnh để cưỡng ép, để thống trị, hay là sức mạnh để bảo vệ, để dung hòa? Trần Trưởng Lão đã từng nói, “Kẻ yếu không có quyền tồn tại.” Nhưng Bạch Lão, một kẻ yếu ớt về linh lực, lại đang đứng vững trước Hắc Thiết Vệ, bảo vệ niềm tin của mình. Phải chăng, sức mạnh không chỉ nằm ở linh lực?
Mộ Dung Tĩnh nắm chặt tay, móng tay nàng cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không cảm thấy đau đớn. Tâm trí nàng đã không còn hỗn loạn, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc và một tia băn khoăn đầy quyết tâm. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả đã rạn nứt, và nàng không thể chấp nhận những lời biện minh mù quáng nữa. Sự kiện Linh Dược Cốc đã là một chất xúc tác lớn, khiến nàng không thể đứng ngoài cuộc. Nàng sẽ có một hành động cụ thể.
“Phải chăng… đây mới là con đường ch��n chính?” Nàng thì thầm, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bóng đêm vẫn bao trùm. Mộ Dung Tĩnh biết, một quyết định lớn đang dần hình thành trong tâm trí nàng, một quyết định có thể thay đổi không chỉ vận mệnh của riêng nàng, mà còn cả cục diện của Huyền Vực. Nàng sẽ tìm kiếm sự thật, không phải qua những lời tuyên bố hùng hồn, mà qua những bằng chứng sống động, qua ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật và những con người đang đấu tranh vì ‘cân bằng bản chất’. Nàng sẽ phải tìm Tần Mặc. Nàng sẽ phải tìm hiểu sâu hơn về ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’ mà hắn đã mang đến.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.