Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 926: Thế Lực Mới Trỗi Dậy: Phân Chia Huyền Vực

Trong Thiên Cung, nơi linh khí ngưng tụ thành sương mây, nơi những cung điện bằng ngọc và vàng lơ lửng giữa khoảng không vô tận, sự tĩnh lặng ngàn năm đã vỡ tan. Các cầu vồng tự nhiên, vốn là những con đường lung linh nối liền các đảo mây, giờ đây rung chuyển như thể bị một lực lượng vô hình lay động. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, từng du dương như khúc nhạc tiên, nay rít lên từng hồi dữ dội, mang theo hơi lạnh buốt từ đỉnh cao, hòa cùng uy áp kinh thiên động địa từ giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả.

Thiên Diệu Tôn Giả, với vẻ mặt lạnh lùng và phẫn nộ, không còn an tọa trên đài sen. Hắn đã đứng dậy, dáng người thanh thoát nhưng lại toát ra một sức mạnh hủy diệt không thể ngăn cản. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, vốn dĩ thâm sâu như biển cả, giờ đây sục sôi cuộn trào những luồng sát khí lạnh lẽo đến thấu xương. Từng luồng linh lực trắng xóa tỏa ra từ thân thể hắn, không ngừng khuấy động không gian, khiến các tượng ngọc và vàng trong Thiên Cung khẽ rung chuyển, như thể đang cúi đầu trước cơn thịnh nộ của đấng tối cao. Hắn vừa nhận được báo cáo chi tiết về sự kiện tại Linh Dược Cốc, về những gì Tần Mặc đã làm, đã nói – những lời lẽ mà hắn coi là sự phỉ báng tột cùng đối với con đường thăng hoa vĩ đại mà hắn đã dày công xây dựng.

“Kẻ mang tên Tần Mặc, với những lời lẽ mê hoặc của hắn, đã dám phỉ báng con đường Thăng Tiên vĩ đại!” Giọng Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp khủng khiếp, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh không thể kháng cự. Hắn không chỉ tức giận, mà còn cảm thấy bị sỉ nhục, bị thách thức một cách trắng trợn. Một kẻ phàm trần không linh căn, lại dám công khai đối đầu với giáo lý và quyền uy của hắn, dám lay chuyển tận gốc rễ niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật Huyền Vực. Điều này, đối với Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ là sự phản nghịch, mà còn là một tội ác không thể tha thứ, một mầm mống ��ộc hại cần phải bị nhổ tận gốc rễ. “Hắn không chỉ là tà ma, mà là mầm mống hủy hoại trật tự thiên địa. Hắn đang kéo Huyền Vực trở lại với sự yếu đuối, với sự mục nát của bản chất nguyên thủy! Hắn đang hủy hoại tương lai của tất cả!”

Hắn vung tay, một luồng linh lực trắng xóa tinh khiết, mang theo ý chí hủy diệt tuyệt đối, bay ra khỏi lòng bàn tay, hóa thành một đạo "Hủy Diệt Lệnh" lấp lánh như tinh tú. Đạo lệnh này không phải là một văn bản hay lời nói, mà là một ý chí vũ trụ được cụ thể hóa, một quyền năng tối thượng được ban ra, lan tỏa khắp Huyền Vực trong chớp mắt. Nó không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một dấu ấn, một lời nguyền rủa, một sự tuyên án dành cho bất cứ ai dám đối nghịch. “Ta ra lệnh, từ nay, bất cứ ai ủng hộ hắn, bất cứ nơi nào dung chứa hắn, đều sẽ bị hủy diệt không thương tiếc! Linh Dược Cốc sẽ là bài học đầu tiên!”

Trần Trưởng Lão, với khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và phẫn nộ, đứng bên cạnh, cúi đầu sát đất. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán lão, kh��ng phải vì áp lực không khí mà vì áp lực từ uy thế của Thiên Diệu Tôn Giả. Lão cảm thấy như có hàng vạn ngọn núi đang đè nặng lên mình, nhưng trong sự sợ hãi đó lại ẩn chứa một tia hưng phấn bệnh hoạn. Hắn đã chờ đợi mệnh lệnh này từ lâu. Thiên Diệu Tôn Giả đã đích thân ra tay, vậy thì Tần Mặc và cái "Đạo lý vạn vật dung hợp" quái gở của hắn sẽ không còn đường sống.

“Vâng, thưa Tôn Giả.” Giọng Trần Trưởng Lão run rẩy, khàn đặc, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ kiên định. “Lão phu sẽ đích thân giám sát việc thi hành. Sẽ không còn một mầm mống tà đạo nào có thể tồn tại.” Lão ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực lóe lên một tia tàn nhẫn. Đối với lão, việc loại bỏ Tần Mặc không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là củng cố niềm tin vào con đường thăng tiên mà lão đã theo đuổi cả đời. Lão tin chắc rằng, chỉ có sự tuyệt đối, sự loại bỏ mọi yếu tố "phàm tục", mới có thể dẫn đến sự thăng hoa thực sự. Linh Dược Cốc, nơi đã dám quay lưng lại với con đường vĩ đại, sẽ phải trả giá đắt nhất.

Cơn lốc linh lực trong Thiên Cung dần lắng xuống, nhưng sát khí và uy áp thì vẫn còn nguyên. Thiên Diệu Tôn Giả quay lưng lại, ánh mắt xuyên qua mây trắng, hướng về phía xa xăm, nơi Linh Dược Cốc đang bị bao phủ bởi những lời lẽ của Tần Mặc, và giờ đây, cả bởi "Thiên Diệu Hủy Diệt Lệnh" lạnh lẽo của hắn. Hắn không còn nói gì thêm, nhưng sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn bất kỳ lời răn đe nào. Một cuộc đại chiến, với quy mô lớn hơn bao giờ hết, dường như đã được định đoạt. Số phận của Huyền Vực, một lần nữa, lại nằm trong tay hai phe đối lập, với hai con đường hoàn toàn khác biệt. Con đường của sự thăng hoa cực đoan, hay con đường của sự cân bằng bản chất.

***

Trong khi đó, tại Linh Dược Cốc, chiều tà buông xuống, mang theo một làn mây mù bao phủ núi rừng, khiến không khí trở nên se lạnh. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thuốc thảo mộc đặc trưng từ Luyện Đan Phong, mùi ozone trong lành từ mây và đá, cùng với hương hoa cỏ núi thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và bình yên. Nơi đây, từng bị tàn phá bởi sự khai linh cực đoan, giờ đây đang hồi sinh mạnh mẽ dưới sự ảnh hưởng của Tần Mặc. Linh thảo xanh tươi trở lại, linh vật bị ép khai linh dần tìm lại bản chất, người dân sống trong sự an lạc. Sự bình yên này, một sự bình yên lạ thường giữa bão tố, chính là minh chứng sống động nhất cho Đạo lý của Tần Mặc.

Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Linh Dược Sư Bạch Lão đang tụ họp trong một điện thờ cổ kính, nơi những ngọn nến lung linh soi rọi lên những bức phù điêu cổ xưa. Không khí trong điện dù tĩnh mịch nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng rõ rệt. Vừa lúc nãy, "Thiên Diệu Hủy Diệt Lệnh" đã lan truyền đến đây, không phải bằng âm thanh mà bằng một luồng áp lực vô hình, một lời tuyên án lạnh lẽo in hằn vào mọi ngóc ngách của linh khí. Nó như một bàn tay khổng lồ siết chặt lấy trái tim của vạn vật, đe dọa nuốt chửng mọi sự sống vừa hồi sinh.

Lục Vô Trần khẽ thở dài, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hằn sâu những nếp nhăn. Đôi mắt sâu trũng của y nhìn Tần Mặc, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng là một tia khâm phục. Y đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự điên rồ của việc truy cầu thăng tiên cực đoan. "Thiên Diệu đã hoàn toàn mất lý trí," y trầm giọng, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sức nặng. "Hủy Diệt Lệnh này sẽ đẩy Huyền Vực vào hỗn loạn thật sự. Hắn không còn muốn tranh luận, chỉ muốn tiêu diệt." Y biết rõ bản chất tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả khi bị thách thức, và mệnh lệnh này là một lời khẳng định cho sự tuyệt vọng của hắn.

Tần Mặc lắng nghe, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không hề dao động. Hắn không có biểu cảm lo sợ hay hoảng loạn, chỉ là một sự trầm tư sâu sắc. Hắn có thể cảm nhận được "ý chí tồn tại" của vạn vật trong Linh Dược Cốc đang hoảng loạn, sợ hãi trước sức ép từ "Hủy Diệt Lệnh", nhưng đồng thời, chúng cũng đang cố gắng bám víu vào sự bình yên mà hắn đã mang lại. Hắn khẽ đặt tay lên mặt bàn gỗ cổ thụ, cảm nhận được mạch đập yếu ớt nhưng kiên cường của nó. "Hắn càng tàn bạo, lời hiệu triệu của chúng ta càng vang vọng," Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi lời đều có trọng lượng. "Sự bình yên mà hắn muốn hủy diệt chính là bằng chứng mạnh mẽ nhất. Chúng ta không cần phải chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự lựa chọn, bằng chính sự tồn tại của những gì hắn muốn phủ nhận."

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Nàng đã sẵn sàng cho một cuộc chiến, nhưng nàng hiểu rằng Tần Mặc đang nghĩ xa hơn một trận chiến đơn thuần. Nàng nhìn hắn, trong ánh mắt có sự lo lắng nhưng cũng là niềm tin tuyệt đối. Linh Dược Sư Bạch Lão, ông lão gầy yếu với mái tóc bạc trắng và đôi mắt mờ đục, khẽ gật đầu. "Mỗi linh thảo, mỗi tảng đá nơi đây, đều đang nói lên điều đó," ông thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy cảm xúc. "Chúng muốn được sống, được là chính mình, không phải là công cụ cho một con đường thăng tiên mù quáng."

Đúng lúc này, từ bên ngoài điện thờ, tiếng bước chân khẽ khàng vọng vào. Một phái đoàn nhỏ bé nhưng kiên cường, dẫn đầu bởi Trưởng Lão Làng Mộc Thạch, cùng với một vài tu sĩ trung lập khác, bước vào. Trưởng Lão Làng Mộc Thạch là một người đàn ông cương trực, vẻ mặt hằn sâu những dấu vết của sự lao động chân chính. Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng và kiên định. Họ đã đi một chặng đường dài, vượt qua những vùng đất bị ám ảnh bởi sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, để tìm đến nơi này.

"Chúng tôi đã chứng kiến sự hồi sinh kỳ diệu của Linh Dược Cốc, và sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả," Trưởng Lão Làng Mộc Thạch nói, giọng nói tuy mộc mạc nhưng chất chứa sự chân thành và quyết tâm. Ông nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt không chút nao núng. "Chúng tôi không thể tiếp tục đứng ngoài. Chúng tôi xin nguyện đi theo Đạo lý của Tần Mặc công tử, mong được liên minh bảo vệ và dẫn dắt." Phía sau ông, những tu sĩ trung lập khác cũng đồng loạt cúi đầu, ánh mắt họ tràn đầy sự mệt mỏi với cuộc chiến tranh giành linh lực và sự truy cầu thăng tiên vô độ, nhưng giờ đây lại bùng lên một tia hy vọng mới. Họ không còn tin vào con đường cũ, và Tần M��c đã mở ra một lối đi khác.

Tần Mặc nhìn từng người một, từ Trưởng Lão Làng Mộc Thạch đến những tu sĩ trung lập. Hắn có thể nghe thấy "ý chí tồn tại" của họ – sự khao khát được bình yên, được là chính mình, được thoát khỏi vòng xoáy tranh đoạt mà Thiên Diệu Tôn Giả đã tạo ra. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ để xua tan phần nào sự căng thẳng trong căn phòng. Hắn đưa tay ra, đón tiếp phái đoàn với một cử chỉ trang trọng.

"Liên minh của chúng ta không chỉ là sức mạnh, mà là niềm tin. Hoan nghênh các vị," Tô Lam nói, giọng điệu thanh thoát nhưng giờ đây lại mang theo sự ấm áp, khác hẳn với vẻ sắc sảo thường ngày. Nàng hiểu rằng, mỗi người gia nhập lúc này không phải vì sức mạnh, mà vì họ đã tìm thấy một chân lý khác, một con đường khác để tồn tại.

Sự gia nhập của Làng Mộc Thạch và những tu sĩ trung lập khác không chỉ là một sự bổ sung lực lượng đơn thuần, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho sự lan tỏa của Đạo lý Tần Mặc. Linh Dược Cốc lúc này không còn là một tông môn nhỏ bé, mà đã trở thành một biểu tượng của sự phản kháng và hy vọng, một điểm tựa cho những ai đang hoài nghi con đường thăng tiên cực đoan. Nó đã trở thành một nam châm, thu hút thêm nhiều "vật" và "người" tìm đến nương tựa, tạo thành một lực lượng đối trọng đáng kể giữa bão táp của "Thiên Diệu Hủy Diệt Lệnh". Dù nguy hiểm rình rập, nhưng trong điện thờ cổ kính này, một hạt giống hy vọng đã được gieo trồng, và nó đang nảy mầm mạnh mẽ, bất chấp sự tàn bạo của thế gian.

***

Đêm khuya, sương mù bao phủ Thanh Vân Tông, khiến không khí trở nên lạnh lẽo. Trong Tháp Mật Đàm, một tòa tháp nhỏ nằm biệt lập, được bảo vệ nghiêm ngặt bằng vô số cấm chế, Mộ Dung Tĩnh đứng trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng bước chân khẽ khàng của nàng trên sàn gỗ, và mùi gỗ cùng hương trầm nhẹ nhàng tạo nên một không gian tĩnh lặng, bí mật. Nàng đã không chợp mắt suốt mấy đêm liền, tâm trí nàng quay cuồng trong những suy nghĩ và cảm xúc hỗn loạn.

"Thiên Diệu Hủy Diệt Lệnh" vừa ban hành đã giáng xuống nàng như một tiếng sét, làm tan vỡ những mảnh ghép cuối cùng của niềm tin mà nàng đã cố gắng giữ gìn. Nàng đã chứng kiến sự hồi sinh kỳ diệu của Linh Dược Cốc, những linh thảo xanh tươi trở lại, những linh vật tìm về bản chất. Nàng đã nghe Tần Mặc dùng "ký ức tàn dư" để phơi bày những bi kịch đau lòng của việc "thoát ly bản chất" – những điều mà nàng, với tư cách là một tu sĩ cấp cao, cũng đã từng nghe phong thanh, nhưng chưa bao giờ dám đối diện. Những lời nói của hắn, không khoa trương, không hùng hồn, nhưng lại có sức nặng lay chuyển tận gốc rễ tâm can nàng.

Nàng là đệ tử đắc ý của Thiên Diệu Tôn Giả, được hắn truyền dạy tận tình, và luôn tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên mà sư phụ nàng đã vạch ra. Lòng trung thành của nàng đối với tông môn và sư phụ là bất diệt. Tuy nhiên, những gì nàng chứng kiến và nghe được đã gieo một hạt giống nghi ngờ sâu sắc trong lòng nàng. Cái "Hủy Diệt Lệnh" tàn bạo của sư phụ nàng, tuyên bố tiêu diệt bất cứ ai không tuân theo, bất cứ vật nào không chịu khai linh, đã đẩy nàng đến bờ vực của sự thất vọng. Nó không phải là con đường của sự thăng hoa, mà là con đường của sự hủy diệt, của sự độc đoán.

Nàng khẽ nâng tay chạm vào khung cửa sổ lạnh giá, cảm nhận sự cô độc vây quanh mình. "Con đường mà sư phụ đang đi... có lẽ đã sai lầm," nàng độc thoại, giọng nói chỉ đủ để chính mình nghe thấy, nhưng lại vang vọng như sấm trong tâm trí nàng. "Nhưng ta không thể phản bội." Lòng trung thành vẫn níu giữ nàng, nhưng sự khao khát tìm kiếm chân lý đã trở nên quá mạnh mẽ. "Ta phải tìm hiểu rõ ràng. Ta phải biết, liệu có con đường nào khác không?" Nàng không muốn nổi dậy, nàng chỉ muốn tìm một sự cân bằng, một lời giải đáp cho những mâu thuẫn đang giằng xé nội tâm nàng.

Nàng quay người, bước đến một chiếc bàn cổ kính. Từ trong tay áo, nàng lấy ra một phù hiệu truyền tin cổ xưa, được chế tác từ ngọc bích xanh lam, với những đường nét hoa văn tinh xảo đã phai mờ theo thời gian. Đây là một phù hiệu đặc biệt, chỉ dùng để truyền những thông điệp tối m���t giữa những người thân cận nhất. Nàng biết, nếu bị phát hiện, hành động này có thể bị coi là phản bội. Nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác. Trực giác mách bảo nàng rằng Tần Mặc, kẻ mà sư phụ nàng gọi là "tà ma", lại là người duy nhất có thể cho nàng câu trả lời.

Nàng dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve phù hiệu, tập trung linh lực vào đó. Hình ảnh của Linh Dược Cốc, của Tần Mặc, của những bi kịch "thoát ly bản chất" mà hắn đã phơi bày, hiện lên rõ nét trong tâm trí nàng. "Ngươi hãy đi, mang theo thông điệp này," nàng thì thầm vào phù hiệu, giọng nói trầm lắng nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết chưa từng có. "Chỉ cần tìm đến người mang tên Tần Mặc tại Linh Dược Cốc. Hãy nói... ta muốn một lời giải đáp. Và... một sự cân bằng."

Nàng thổi nhẹ vào phù hiệu. Ngay lập tức, nó phát ra một luồng sáng xanh lam dịu nhẹ, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ. Luồng sáng đó lơ lửng một khoảnh khắc rồi bay vụt qua khung cửa sổ, xuyên qua màn sương đêm dày đặc, hướng về phía xa xăm, nơi Linh Dược Cốc đang nằm, nơi Tần Mặc đang tồn tại. Mộ Dung Tĩnh đứng đó, nhìn theo vệt sáng xanh biến mất vào bóng đêm. Một cảm giác nhẹ nhõm mơ hồ dâng lên trong lòng nàng, xen lẫn với sự lo lắng về những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Nàng không biết liệu hành động này sẽ dẫn nàng đến đâu, nhưng nàng biết rằng, nàng đã không thể tiếp tục đứng yên. Con đường của Huyền Vực đang chia đôi, và nàng, Mộ Dung Tĩnh, đã chọn bước một bước đầu tiên trên một con đường mới, con đường của sự tìm kiếm, của sự cân bằng.

Việc Thiên Diệu Tôn Giả ban hành "Hủy Diệt Lệnh" đã cho thấy hắn sẽ không còn kiềm chế, đẩy Huyền Vực vào đại chiến không thể tránh khỏi. Sự gia nhập của các thế lực nhỏ lẻ vào liên minh Tần Mặc cho thấy "phân chia phe phái" đang diễn ra mạnh mẽ, chuẩn bị cho "đại chiến toàn diện". Và hành động bí mật của Mộ Dung Tĩnh, dù chỉ là một thông điệp lặng lẽ trong đêm, cũng đã mở ra một kênh liên lạc hoặc một sự kiện quan trọng, có thể khiến nàng trở thành đồng minh hoặc cầu nối quan trọng trong tương lai, đúng như một điểm nút thắt định mệnh của Huyền V���c.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free