Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 928: Lời Thề Giữa Cơn Bão: Sự Kiên Định Của Linh Dược Cốc

Khi những vệt sương cuối cùng còn vương vấn trên những ngọn cây cổ thụ của Làng Mộc Thạch, che khuất bóng dáng đoàn sứ giả Thiên Diệu đang dần khuất dạng, một làn sóng áp lực vô hình nhưng nặng nề đã bắt đầu lan tỏa khắp Huyền Vực. Nó không chỉ là sự đe dọa bằng lời nói, mà là một sự chấn động sâu sắc vào tận xương tủy của những kẻ dám đi ngược lại giáo điều Thiên Diệu Tôn Giả. Ngay cả khi mặt trời chưa kịp vươn hết những tia nắng vàng rực rỡ lên đỉnh Linh Dược Cốc, một không khí căng thẳng đã bao trùm lấy thung lũng yên bình này.

Tại Linh Dược Cốc, nơi vốn dĩ chỉ vang vọng tiếng suối chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc trong gió sớm, hay tiếng chim hót thưa thớt, giờ đây lại xen lẫn những tiếng giã thuốc trầm mặc, mang theo nỗi lo âu khó tả. Mùi thảo dược tươi nồng, đất ẩm và không khí trong lành thường ngày vẫn còn đó, nhưng không thể xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang dần bủa vây. Các đệ tử Linh Dược Cốc, vốn quen với cuộc sống thanh tịnh, ngày ngày nghiên cứu dược tính, giờ đây tụ tập lại thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt đầy lo âu nhìn về phía cổng cốc, nơi con đường độc đạo dẫn vào thung lũng. Họ biết, sau Làng Mộc Thạch, Linh Dược Cốc chính là mục tiêu kế tiếp.

Giữa khoảng sân rộng, dưới tán cây bồ đề cổ thụ, Tần Mặc đứng đó, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên một vẻ trầm tĩnh lạ thường. Khuôn mặt thanh tú của hắn, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế, nhưng ẩn sâu trong đó là một chút trầm tư. Hắn mặc trang phục vải thô giản dị của người Vô Tính Thành, hòa mình vào khung cảnh mộc mạc của cốc. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nàng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, đôi mắt phượng sáng ngời ẩn chứa nỗi lo âu nhưng cũng đầy kiên định. Nàng khẽ siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, một cử chỉ vô thức thể hiện sự sẵn sàng đối mặt. Lục Vô Trần đứng phía sau một chút, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc điểm bạc búi sơ sài. Khuôn mặt khắc khổ của ông hằn rõ sự ưu tư, nhưng ánh mắt sâu trũng vẫn ánh lên một tia quyết tâm không lay chuyển.

Linh Dược Sư Bạch Lão, vị ông lão gầy yếu tóc bạc trắng, đôi mắt mờ đục, mặc đạo bào màu xanh lá cây, đứng trước Tần Mặc và những người khác, đối mặt với các đệ tử và người dân Linh Dược Cốc. Giọng ông trầm ấm nhưng vang rõ trong không khí: "Đừng sợ hãi, các con. Chúng ta đã chọn con đường này, thì phải kiên định đến cùng. Niềm tin vào 'Đạo lý vạn vật dung hợp' không phải là lời nói suông, mà là bản chất của sự sống. Chúng ta không thể phản bội lại bản chất của chính mình."

Tô Lam tiến lên một bước, giọng nàng thanh thoát nhưng lộ rõ sự nghiêm trọng: "Áp lực của Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt quá dự liệu, không còn chỉ là cảnh cáo đơn thuần. Họ đang tìm cách chia rẽ và uy hiếp chúng ta. Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng để đối phó, không chỉ là tinh thần." Nàng liếc nhìn Tần Mặc, mong chờ một lời chỉ dẫn.

Lục Vô Trần thở dài một tiếng, đôi mắt ông nhìn về phía những cây cổ thụ xanh tốt quanh cốc. "Thế sự xoay vần, phồn hoa rồi cũng tàn phai. Con người cứ mãi truy cầu cái gọi là 'thăng tiên', mà quên mất gốc rễ của mình. Họ dùng bạo lực để ép buộc vạn vật phải 'cao hơn', nhưng lại không hiểu rằng, đôi khi, sự tồn tại bình dị lại là sức mạnh vĩ đại nhất." Ông dừng lại, rồi khẽ nói thêm: "Đây là một cuộc chiến của ý chí, Tần Mặc. Ngươi đã khơi dậy nó, và ngươi phải dẫn dắt nó."

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt lo lắng trong đám đông, rồi dừng lại trên khuôn mặt kiên định của Linh Dược Sư Bạch Lão. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng trọng lượng. "Sức mạnh thực sự không nằm ở sự đàn áp, mà ở ý chí không khuất phục," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn bình thản nhưng lại có sức lay động lòng người, "Thiên Diệu Tôn Giả có thể hủy diệt thân xác, nhưng không thể hủy diệt ý chí tồn tại của vạn vật. Họ muốn ép buộc chúng ta từ bỏ bản chất, nhưng liệu một thanh kiếm không muốn chém có còn là kiếm? Một dòng suối không muốn chảy có còn là suối? Chúng ta không tranh giành, không ham muốn vươn cao, nhưng chúng ta có quyền được là chính mình, được sống theo đạo lý của mình. Linh Dược Cốc, các vị đã chứng minh điều đó. Và chúng ta sẽ sát cánh cùng các vị."

Lời nói của Tần Mặc như một làn gió mát xua tan đi cái không khí ngột ngạt. Những ánh mắt lo âu dần được thay thế bằng sự kiên định. Linh Dược Sư Bạch Lão nhìn Tần Mặc, một nụ cười hiếm hoi nở trên khuôn mặt khắc khổ. Ông hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ là một thủ lĩnh, mà còn là một nguồn cảm hứng, một biểu tượng cho một con đường khác, một con đường mà Huyền Vực đã quên lãng từ lâu.

***

Mặt trời lên cao, những tia nắng gay gắt bắt đầu rọi thẳng xuống Linh Dược Cốc, làm không khí càng thêm nóng bức và căng thẳng. Bỗng nhiên, một làn gió mạnh thổi qua cổng cốc, cuốn theo những đám bụi nhỏ và mang đến một cảm giác áp bức lạnh lẽo. Tiếng bước chân dồn dập vang lên, không còn là những bước chân thanh thoát của người tu sĩ thông thường, mà là tiếng bước chân nặng nề, tràn đầy uy quyền. Các đệ tử Linh Dược Cốc lập tức nhận ra, phái đoàn Thiên Diệu đã đến.

Một nhóm tu sĩ mặc đạo bào trắng tinh, mang theo khí tức hùng hậu, xuất hiện nơi cổng. Dẫn đầu là Trần Trưởng Lão, dáng vẻ uy nghi, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc sảo đầy quyền lực. Bên cạnh hắn, một cái bóng mờ ảo, cao lớn, tỏa ra linh áp kinh người, lơ lửng giữa không trung. Đó chính là Thiên Diệu Ảnh, bản sao của Thiên Diệu Tôn Giả, mang theo khí tức vô cảm và quyền uy tối thượng, khiến vạn vật xung quanh như muốn quỳ rạp. Đằng sau họ là Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt buồn rười rượi. Hắn không còn vẻ chần chừ như khi ở Làng Mộc Thạch, nhưng sự trầm trọng và day dứt vẫn hằn rõ trên từng nét mặt. Hắn nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, như muốn nói điều gì đó nhưng l���i không thể cất lời.

Trần Trưởng Lão đứng lại giữa sân, ánh mắt lướt qua đám đông Linh Dược Cốc, cuối cùng dừng lại trên Tần Mặc và Linh Dược Sư Bạch Lão. Hắn nhếch mép khinh thường, giọng nói sắc lạnh vang vọng khắp thung lũng, dường như muốn đóng băng mọi vật: "Linh Dược Cốc các ngươi đã phạm tội tày trời, dám dung chứa tà ma Tần Mặc, dám tuyên bố ủng hộ cái gọi là 'Đạo lý vạn vật dung hợp' hoang đường! Thiên Diệu Tôn Giả từ bi, ban cho các ngươi cơ hội cuối cùng. Từ bỏ Tần Mặc, giao nộp hắn, và hối cải trước Thiên Diệu. Nếu không..." Hắn không nói hết câu, nhưng cái Thiên Diệu Ảnh bên cạnh hắn đã bắt đầu tỏa ra những luồng linh lực áp bức, khiến không khí càng thêm nặng nề, khiến những cây thảo dược xung quanh như rùng mình. Tiếng nói vang vọng của Thiên Diệu Tôn Giả, thông qua Thiên Diệu Ảnh, trầm hùng vang lên, dường như xuyên thấu tận tâm can: "Lựa chọn của ngươi sẽ quyết định số phận của hàng vạn sinh linh nơi đây. Đừng để sự ngu muội của kẻ phàm tục làm hại đến cả tông môn."

Áp lực t�� Thiên Diệu Ảnh mạnh đến mức khiến nhiều đệ tử Linh Dược Cốc phải lùi lại, sắc mặt trắng bệch. Tuy nhiên, Linh Dược Sư Bạch Lão vẫn đứng vững, không hề nao núng. Vẻ mặt gầy yếu của ông lúc này lại toát lên một sự kiên cường đến lạ thường. Ông hít một hơi sâu, mùi thảo dược quen thuộc tràn vào lồng ngực, mang theo sức sống của tự nhiên. "Chúng ta thà tan biến chứ không từ bỏ niềm tin vào 'Đạo lý vạn vật dung hợp'," Linh Dược Sư Bạch Lão đáp lại, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi thường, "Chúng ta sẽ không bao giờ cúi đầu trước bạo lực, không bao giờ phản bội lại bản chất của chính mình! Thiên Diệu Tôn Giả có thể mạnh, nhưng người không thể định đoạt ý chí của vạn vật!" Lời nói của ông như một lời tuyên chiến, vang vọng giữa không gian, đối chọi trực tiếp với sự uy hiếp của Thiên Diệu.

Tần Mặc bước lên phía trước, đứng ngang hàng với Linh Dược Sư Bạch Lão, ánh mắt kiên định đối mặt với Trần Trưởng Lão và Thiên Diệu Ảnh. Hắn không hề né tránh, không hề run sợ trước linh áp cường đại đang bao trùm. Cái cảm giác căng thẳng bao trùm, như một sợi dây đàn sắp đứt.

***

Nắng giữa trưa đổ xuống Linh Dược Cốc càng thêm gắt, nhưng giờ đây, không khí không còn là sự sợ hãi đơn thuần, mà là sự pha trộn của quyết tâm và khí thế kiên cường. Tần Mặc đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão, giọng hắn vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để mọi người trong Linh Dược Cốc, và cả những kẻ đang uy hiếp, đều phải nghe rõ.

"Linh Dược Cốc không đơn độc," Tần Mặc cất tiếng, mỗi lời nói đều là một bản tuyên ngôn, "Liên minh của chúng ta sẽ sát cánh cùng các ngươi, để ý chí tự do và bản chất vạn vật không bao giờ bị dập tắt! Thiên Diệu Tôn Giả có thể tự xưng là chúa tể của Huyền Vực, nhưng người không có quyền tước đoạt quyền được sống là chính mình của bất kỳ sinh linh nào. Sự thăng tiên mà người rao giảng, nếu phải đánh đổi bằng sự tha hóa và bạo lực, thì đó không phải là con đường mà chúng ta tìm kiếm."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lư��t qua những đệ tử Linh Dược Cốc đang ngẩng cao đầu nhìn hắn, rồi quay sang nhìn Viên Minh, người đang đứng đó với vẻ mặt phức tạp. "Mỗi vật đều có vật tính, mỗi sinh linh đều có ý chí tồn tại. Ép buộc chúng phải thay đổi, phải vươn lên theo một khuôn mẫu duy nhất, đó là sự hủy diệt chứ không phải thăng hoa. Linh Dược Cốc đã chọn con đường của sự cân bằng, của sự hòa hợp với bản chất, và chúng ta sẽ bảo vệ con đường đó đến cùng. Đây không chỉ là cuộc chiến của Linh Dược Cốc, mà là cuộc chiến của tất cả những ai tin vào quyền được là chính mình, vào Đạo lý vạn vật dung hợp!"

Lời nói của Tần Mặc như một tiếng sấm rền giữa trời quang, đánh thẳng vào giáo lý mà Thiên Diệu Tôn Giả đã xây dựng hàng ngàn năm. Một làn gió mạnh bất chợt thổi qua, cuốn tung mái tóc đen nhánh của Tần Mặc, như muốn nhấn mạnh khí thế hùng hồn của hắn. Các đệ tử Linh Dược Cốc, và cả những người dân thường của cốc, không kìm được mà vỗ tay vang dội. Tiếng vỗ tay không chỉ là sự tán thưởng, mà là sự đồng lòng, là lời thề kiên định trước nguy nan.

Trần Trưởng Lão, gương mặt vốn đã lạnh lùng, giờ đây càng thêm vặn vẹo vì tức giận. Hắn không ngờ một kẻ phàm tục như Tần Mặc lại có thể nói ra những lời lẽ ngông cuồng đến vậy, và càng không ngờ những kẻ yếu đuối như Linh Dược Cốc lại dám công khai phản kháng. "Tốt! Tốt lắm!" Hắn gằn giọng, "Các ngươi sẽ phải hối hận vì sự ngu xuẩn của mình! Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào dám thách thức quyền uy của người! Hãy chờ đợi sự trừng phạt!" Nói rồi, hắn quay người phẩy tay áo, Thiên Diệu Ảnh bên cạnh cũng tan biến vào hư không, theo Trần Trưởng Lão và đoàn sứ giả nhanh chóng rời khỏi Linh Dược Cốc.

Viên Minh đứng đó, ánh mắt vẫn phức tạp dõi theo Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía Trần Trưởng Lão đang đi khuất. *'Liệu con đường nào mới là đúng đắn...?'* Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn. Hắn đã thấy sự cuồng tín, sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, và giờ đây, hắn lại chứng kiến sự kiên cường, sự chân thật đến từ những ngư��i tin vào Tần Mặc. Sự dao động trong lòng hắn ngày càng lớn, một hạt giống hoài nghi đã được gieo mầm sâu sắc.

Trên một đỉnh núi đá xa xa, khuất sau những tầng mây trắng, một bóng người đang lặng lẽ quan sát mọi chuyện. Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo thường thấy, lúc này lại mang vẻ mặt trầm tư. Nàng không còn vẻ thờ ơ như trước, ánh mắt phượng hoàng của nàng dõi theo Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía đoàn sứ giả Thiên Diệu vừa rời đi. Nàng đã chứng kiến sự phản kháng của Làng Mộc Thạch, và giờ là sự kiên định của Linh Dược Cốc. *'Sức mạnh không chỉ đến từ linh lực, mà còn đến từ ý chí sao? Thiên Diệu Tôn Giả đã sai? Hay ta đã sai?'* Trong lòng nàng, một trận giằng xé dữ dội đang diễn ra. Nàng đã luôn tin vào con đường của Thiên Diệu, con đường của sức mạnh và sự thăng hoa, nhưng những gì nàng chứng kiến lại cho thấy một sự thật tàn khốc, và một con đường khác, tuy bình dị nhưng lại đầy kiên cường.

Sự từ chối tối hậu thư của Linh Dược Cốc, cũng như lời tuyên bố sắt đá c���a Tần Mặc, đã đẩy Huyền Vực đến một điểm không thể quay đầu. Tất cả đều biết rằng, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên. Cuộc trấn áp quân sự quy mô lớn hơn, ác liệt hơn, chỉ còn là vấn đề thời gian. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực, có lẽ, nằm trong tay hai phe đối lập này, một bên đại diện cho quyền uy tuyệt đối, và một bên đại diện cho ý chí tự do của vạn vật.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free