Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 930: Quyết Định Đẫm Máu: Lưỡi Kiếm Của Thiên Diệu

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn tại Hoàng Thành Thiên Long. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng vô số trận pháp bảo vệ, giờ đây càng thêm hùng vĩ dưới ánh trăng mờ nhạt. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng ẩn hiện trong bóng tối, như những sinh vật khổng lồ đang say ngủ. Các khu phố buôn bán sầm uất ban ngày giờ đã thưa thớt dần, chỉ còn tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương vọng lại từ những con ngõ vắng, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường thưa thớt hơn, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu đã dần nhường chỗ cho tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện, và tiếng trống canh gác đều đặn ngân vang, điểm nhịp cho sự tĩnh lặng đang bao trùm. Một làn gió nhẹ mang theo hơi sương mát rượi thổi qua, cuốn theo mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng đóng kín, mùi thức ăn đường phố còn vương vấn, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc, tạo nên một sự pha trộn đa dạng, vừa vương giả vừa dân dã.

Sâu thẳm dưới lòng Hoàng Thành, trong một mật thất được bảo vệ nghiêm ngặt bằng hàng trăm cấm chế cổ xưa, bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu treo cao chỉ đủ để soi rõ chiếc ngai vàng chạm khắc hình rồng phượng, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang ngự. Dáng người hắn thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực khó tả. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, ẩn chứa một cơn bão tố đang gào thét. Chiếc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, giờ đây dường như cũng nhuốm màu u ám, lạnh lẽo.

Đối diện hắn, Trần Trưởng Lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, đang cúi đầu cung kính. Bên cạnh y là một Thiên Di���u Ảnh mờ ảo, mang hình dáng của Thiên Diệu Tôn Giả, tỏa ra khí tức áp bức vô hình. Xa hơn một chút, Viên Minh đứng đó, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt, đôi mắt buồn bã thất thần. Sự căng thẳng trong mật thất giống như một sợi dây đàn sắp đứt, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ vỡ tung.

“Linh Dược Cốc… Bạch Lão già nua đó dám chống đối ta? Tần Mặc, kẻ mang tà niệm đó, lại dám công khai thách thức quyền uy Thiên Đạo?” Giọng Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp, từng lời nói như một mệnh lệnh khắc sâu vào không khí. Hắn không cần phải lớn tiếng, nhưng mỗi âm tiết đều chứa đựng sự phẫn nộ và thất vọng vô hạn. Hắn đã ban cho chúng cơ hội, đã ra tối hậu thư, nhưng bọn họ lại dám công khai từ chối, thậm chí còn mượn lời của kẻ ngoại đạo Tần Mặc để biện minh. Sự kiên định của Linh Dược Cốc không phải là ý chí mà là sự ngu xuẩn, sự mê muội bị Tần Mặc dẫn dắt.

Trần Trưởng Lão tiến lên một bước, giọng nói trầm thấp: “Bẩm Tôn Giả, sự ngoan cố của chúng ��ã vượt quá giới hạn. Lời lẽ của Tần Mặc đã gieo rắc sự hoài nghi vào tâm trí nhiều kẻ yếu đuối, những tông môn nhỏ bé đang dao động. Chúng cho rằng hắn đại diện cho ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, cho ‘quyền được là chính mình’. Chúng đã bị những lời lẽ hoa mỹ đó mê hoặc, không còn nhìn rõ con đường thăng tiên chân chính.” Y biết Tôn Giả mong muốn được trấn an, nhưng cũng không thể che giấu sự thật về mức độ ảnh hưởng của Tần Mặc. Điều này chỉ khiến Thiên Diệu Tôn Giả thêm tức giận.

Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nhắm mắt, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thành ngai vàng, tạo ra những âm thanh đều đặn, lạnh lẽo như tiếng gõ cửa tử thần. “Ý chí tồn tại? Quyền được là chính mình? Nực cười! Vạn vật đều phải vươn lên, phải thăng hoa, phải siêu thoát khỏi giới hạn phàm tục. Đó là Thiên Đạo, đó là mục đích tối thượng của tu hành! Kẻ nào dám dùng những lời lẽ mê hoặc đó để trì hoãn sự tiến hóa của chúng sinh, kẻ đó chính là nghịch thiên, là kẻ thù của cả Huyền Vực!” Hắn mở mắt, ánh mắt xanh thẳm như hai hố sâu chứa đựng bão táp. “Đủ rồi! Các biện pháp mềm mỏng không còn tác dụng. Ta đã quá nhân từ. Nay, ta sẽ cho chúng thấy sức mạnh chân chính của Thiên Đạo!”

Một tiếng “Rầm!” vang lên khô khốc khi Thiên Diệu Tôn Giả đập mạnh tay xuống thành ngai vàng. Không khí trong mật thất dường như đặc quánh lại, áp lực vô hình đè nặng lên tất cả. Ánh mắt hắn lóe lên sát khí, như lưỡi kiếm sắc bén vừa rút khỏi vỏ, khiến bất kỳ ai cũng phải run sợ. Trần Trưởng Lão và Thiên Diệu Ảnh lập tức cúi đầu sâu hơn, tỏ rõ sự phục tùng tuyệt đối. Khí tức áp bức từ Thiên Diệu Ảnh càng thêm mạnh mẽ, như một lời khẳng định cho quyền uy không thể lay chuyển của Tôn Giả.

Viên Minh, đứng xa hơn, cảm thấy một làn sóng lạnh chạy dọc sống lưng. Khuôn mặt y càng thêm tái nhợt, đôi mắt thất thần nhìn xuống nền đá lạnh lẽo. Những lời lẽ hùng hồn của Tôn Giả về Thiên Đạo, về thăng tiên, trước đây từng là kim chỉ nam cho y, là lý tưởng mà y khao khát theo đuổi. Nhưng sau khi chứng kiến sự kiên định của Bạch Lão, ánh mắt kh��ng chút sợ hãi của Tần Mặc, và đặc biệt là sự độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả khi ra tối hậu thư, một hạt giống hoài nghi đã nảy mầm trong lòng y. Giờ đây, hạt giống đó đang lớn dần, biến thành một cây cổ thụ khổng lồ, che khuất cả lý tưởng cũ. Y lùi lại một bước, vô thức muốn tránh xa luồng sát khí cuồn cuộn đang tỏa ra từ ngai vàng. Y không còn chắc chắn về Thiên Đạo mà Tôn Giả đang nói đến. Con đường thăng tiên, nếu phải được xây dựng trên sự hủy diệt, trên sự ép buộc, thì liệu nó có còn là “chân chính” hay không?

Thiên Diệu Tôn Giả không hề để ý đến sự giằng xé nội tâm của Viên Minh. Đối với hắn, những kẻ yếu đuối như Viên Minh không quan trọng. Hắn nhìn Trần Trưởng Lão, giọng nói lạnh lẽo như băng giá: “Trần Trưởng Lão, lập tức triệu tập tất cả các Trưởng Lão Hộ Pháp, các Tông Chủ liên minh, và những tướng lĩnh tinh nhuệ nhất đến Tháp Mật Đàm. Ta muốn bàn bạc một kế hoạch chi tiết. Đã đến lúc phải dùng sức mạnh để thanh lọc Huyền Vực, để dẹp yên những kẻ dị đoan đang làm nhiễu loạn trật tự.”

Trần Trưởng Lão cung kính đáp lời, giọng nói không chút do dự: “Vâng, Tôn Giả! Lão phu sẽ lập tức thi hành.” Y quay người, ánh mắt sắc sảo thoáng liếc qua Viên Minh đang thất thần, mang theo một chút cảnh cáo. Kẻ yếu đuối không có quyền tồn tại, đó là châm ngôn mà Trần Trưởng Lão đã khắc sâu vào xương tủy.

Khi Trần Trưởng Lão và Thiên Diệu Ảnh rời đi, mật thất lại chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại Thiên Diệu Tôn Giả và Viên Minh. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn ngồi trên ngai vàng, ánh mắt xa xăm, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Hắn không thể để Tần Mặc tiếp tục gieo rắc những tà niệm đó. Huyền Vực này, con đường thăng tiên này, phải nằm trong tầm kiểm soát của hắn. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo cổ xưa đó, đối với Thiên Diệu Tôn Giả, lại là một sự khẳng định về sự cần thiết của quyền lực và sự thống trị. Chỉ khi tất cả đều theo một con đường, một lý tưởng duy nhất, do hắn vạch ra, thì Huyền Vực mới có thể đạt đến đỉnh cao của sự thăng hoa, chứ không phải bị phân mảnh bởi những “ý chí tồn tại” hỗn loạn.

***

Cùng lúc đó, tại Tháp Mật Đàm – một tòa tháp nhỏ, nằm biệt lập và được bảo vệ nghiêm ngặt trong Thanh Vân Tông. Nơi đây là trung tâm quyền lực thực sự, nơi các Trưởng Lão và Tông Chủ liên minh thường họp kín để đưa ra các quyết định quan trọng, những quyết định có thể thay đổi vận mệnh của cả Huyền Vực. Tiếng gió nhẹ rít qua những khe đá cổ kính của tòa tháp, tạo nên một bản giao hưởng u trầm. Mùi gỗ lâu năm và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ trang nghiêm, tĩnh lặng và bí mật của nơi này. Linh khí nơi đây dồi dào đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, lượn lờ như những dải lụa mỏng, bao phủ mọi vật.

Thiên Diệu Tôn Giả bước vào, theo sau là Trần Trưởng Lão. Các Trưởng Lão Hộ Pháp và Tông Chủ của các thế lực liên minh đã tề tựu đông đủ, ngồi trang nghiêm quanh một chiếc bàn đá tròn khắc đầy phù văn cổ xưa. Khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng và nghi ngại. Họ đã nghe tin về sự kiện tại Linh Dược Cốc, và sự từ chối thẳng thừng của Bạch Lão đã khiến họ nhận ra rằng tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát của những lời đe dọa.

Thiên Diệu Tôn Giả không nói một lời thừa thãi. Hắn đứng giữa Tháp Mật Đàm, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, chậm rãi nhưng đầy uy áp. “Chư vị, chắc hẳn các ngươi đã nghe tin về sự báng bổ của Linh Dược Cốc. Sự kiên nhẫn của ta đã cạn. Đã đến lúc phải dùng đến lưỡi kiếm của Thiên Đạo để dọn dẹp chướng ngại vật trên con đường thăng tiên.” Giọng nói của hắn vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để lọt vào tai mỗi người, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương. “Những kẻ như Tần Mặc, và những kẻ mê muội tin theo hắn, đang cố gắng phá hủy trật tự ngàn năm của Huyền Vực. Chúng đang gieo rắc tà niệm, khiến vạn vật từ bỏ khát vọng siêu thoát, từ bỏ con đường thăng hoa. Đó là tội ác không thể tha thứ!”

Một Trưởng Lão Hộ Pháp với vẻ mặt khắc khổ lên tiếng: “Bẩm Tôn Giả, Linh Dược Cốc dù nhỏ bé nhưng lại là nơi tập trung tinh hoa dược liệu, có ảnh hưởng nhất định. Hơn nữa, Tần Mặc đã công khai tuyên bố bảo vệ chúng. Nếu chúng ta ra tay, e rằng sẽ châm ngòi cho một cuộc chiến tranh lớn, đẩy toàn bộ Huyền Vực vào cảnh binh đao.”

Thiên Diệu Tôn Giả nhếch môi cười lạnh: “Chiến tranh? Chẳng phải đó là điều mà những kẻ dị đoan đó đang tìm kiếm sao? Chúng muốn phá vỡ sự cân bằng, muốn thách thức Thiên Đạo. Vậy thì ta sẽ cho chúng thấy, ai mới là chủ nhân thực sự của Huyền Vực này.” Hắn nhìn sâu vào mắt vị Trưởng Lão, như muốn xuyên thấu tận linh hồn y. “Chúng ta sẽ bắt đầu với Linh Dược Cốc. Một khi biểu tượng của sự phản kháng bị dập tắt, một khi sự kiên định ngu xuẩn của chúng bị nghiền nát, những kẻ còn lại sẽ biết sợ hãi mà quay đầu. Chúng sẽ nhận ra rằng, đối đầu với Thiên Đạo chỉ có một kết cục duy nhất: Hủy diệt!”

Hắn xoay người, nhìn về phía Trần Trưởng Lão. “Trần Trưởng Lão, ngươi sẽ chỉ huy đội quân tiên phong. Tập hợp ba vạn tinh binh của Thanh Vân Tông và năm vạn đệ tử ngoại môn của các tông môn liên minh. Dẫn đầu là mười Trưởng Lão Hộ Pháp và hai Thiên Diệu Ảnh. Mục tiêu: Linh Dược Cốc. Không cần giữ lại một ngọn cỏ nào. Ta muốn tất cả phải tận mắt chứng kiến hậu quả của việc chống lại Thiên Diệu Tôn Giả. Biến Linh Dược Cốc thành một bình địa, một lời cảnh cáo đanh thép cho những kẻ dám mơ tưởng đến ‘cân bằng bản chất’ hay ‘ý chí tồn tại’ huyễn hoặc!”

Trần Trưởng Lão cúi đầu, giọng nói chắc nịch: “Vâng, Tôn Giả! Lão phu xin tuân mệnh. Linh Dược Cốc sẽ không còn tồn tại sau ba ngày nữa!”

Một Tông Chủ khác, có vẻ ngoài thư sinh, rụt rè hỏi: “Vậy còn các tông môn khác đang dao động thì sao, Tôn Giả? Những kẻ chưa công khai ủng hộ Tần Mặc nhưng cũng không hoàn toàn nghe lời chúng ta.”

Thiên Diệu Tôn Giả quay lại, ánh mắt sắc như dao. “Kẻ nào không theo Thiên Đạo, kẻ đó là tà ma. Kẻ nào còn ôm mộng viển vông về một con đường khác ngoài con đường thăng tiên chân chính, kẻ đó đều là kẻ thù. Sẽ bị tiêu diệt không tha!” Giọng hắn vang lên đầy kiên quyết, không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. “Hãy nhớ kỹ, mục đích của chúng ta là thanh lọc Huyền Vực, đưa vạn vật trở về đúng quỹ đạo của sự tiến hóa. Đó là ý chí của Thiên Đạo, là trách nhiệm của chúng ta. Bất kỳ sự yếu đuối hay do dự nào cũng đều là tội ác!”

Hắn đứng thẳng người, ánh mắt quét qua những người có mặt, đầy uy áp. Từng Trưởng Lão, từng Tông Chủ đều cúi đầu, không dám đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo đó. Họ biết, quyết định đã được đưa ra. Thiên Diệu Tôn Giả đã quyết định dùng bạo lực để duy trì quyền uy và tư tưởng của mình. Cuộc chiến đã không còn là một cuộc đối đầu tư tưởng, mà đã chuyển sang đối đầu quân sự trực diện. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh. Việc Thiên Diệu Tôn Giả dùng vũ lực sẽ khiến nhiều thế lực trung lập phải chọn phe, hoặc bị đẩy vào vòng xoáy chiến tranh mà không có lựa chọn.

***

Trong khi đó, trên đỉnh Đài Sen Băng hùng vĩ của Huyền Băng Cung, Mộ Dung Tĩnh đứng cô độc giữa không gian lạnh giá. Đài sen băng khổng lồ, tự nhiên hình thành từ hàng ngàn năm, nơi các đệ tử Huyền Băng Cung thường tập trung tu luyện công pháp hệ băng, giờ đây lại càng thêm tĩnh lặng. Tiếng gió nhẹ rít qua những khối băng sắc nhọn, như những lời thì thầm của vũ trụ. Tuyết rơi nhẹ, từng bông tuyết nhỏ li ti chạm vào mặt đất băng giá rồi tan chảy, mang theo một nỗi buồn man mác. Mùi băng tuyết trong không khí lạnh buốt, nhưng không thể lạnh bằng sự trống rỗng trong lòng nàng.

Mộ Dung Tĩnh vẫn mặc y phục tông môn sang trọng, mái tóc đen mượt được buộc cao, nhưng khí chất cao ngạo thường ngày giờ đã tan biến, thay vào đó là vẻ mệt mỏi, u uất. Nàng vừa nhận được tin tức về quyết định quân sự của Thiên Diệu Tôn Giả. Tin tức ấy như một tảng băng khổng lồ đè nặng lên trái tim nàng, khiến hơi thở của nàng cũng trở nên khó khăn.

Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Linh Dược Cốc bị tàn phá, hình ảnh Tần Mặc đứng giữa những sinh linh yếu đuối, tuyên bố bảo vệ họ. “Trấn áp quân sự… Thiên Diệu Tôn Giả rốt cuộc đã chọn con đường này. Liệu đây có phải là con đường Thiên Đạo thật sự? Hay là sự điên cuồng của một kẻ bị ám ảnh bởi quyền lực?” Giọng nàng thì thầm, lạc lõng giữa tiếng gió và tiếng băng nứt nhẹ.

Ký ức về những lời giáo huấn của Thiên Diệu Tôn Giả lại ùa về, đan xen với những lời nói của Tần Mặc. “Thăng tiên là số mệnh, là tiến hóa tối thượng. Vạn vật đều phải vươn tới cảnh giới đó, đó là ý chí của Thiên Đạo.” Lời nói ấy, trước đây nàng chưa từng nghi ngờ, coi đó là chân lý tuyệt đối. Nhưng giờ đây, nó lại đối lập gay gắt với những gì Tần Mặc đã nói: “Vạn vật đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải ‘cao hơn’.” Tần Mặc không dùng sức mạnh để chinh phục, mà dùng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm để thức tỉnh ý chí của vạn vật. Còn Thiên Diệu Tôn Giả, lại dùng bạo lực để ép buộc mọi thứ phải đi theo con đường hắn đã chọn.

Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một giọt nước mắt lạnh lẽo trượt trên má, hòa vào tuyết. Là nước mắt của sự thất vọng, của sự hoang mang, hay của nỗi sợ hãi? Nàng không biết. Nàng siết chặt tay, những ngón tay trắng bệch vì lạnh. Bấy lâu nay, nàng đã tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả vạch ra, con đường của sức mạnh, của quyền uy, của sự thăng tiên. Nhưng sau những gì chứng kiến, nàng bắt đầu tự hỏi: Liệu có phải mình đã đi nhầm đường? Liệu “ý chí tồn tại” của vạn vật có thực sự là một thứ tà niệm, hay đó mới chính là bản chất chân thực nhất của thế giới này?

“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo cổ xưa ấy lại vang vọng trong tâm trí nàng, rõ ràng hơn bao giờ hết. Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng biến tất cả vạn vật thành những kẻ chỉ biết truy cầu thăng tiên, dập tắt mọi “ý chí tồn tại” khác biệt. Liệu đây có phải là con đường dẫn đến sự hủy diệt mà lời cảnh báo đã nhắc đến?

Mộ Dung Tĩnh mở mắt, ánh mắt phượng hoàng của nàng giờ đây đã không còn vẻ cao ngạo mà thay vào đó là một sự kiên định m���i, một quyết tâm đang dần hình thành từ sâu thẳm trong trái tim đang giằng xé. Sự giằng xé nội tâm trong nàng đã không còn là một cơn bão tố hỗn loạn, mà đã lắng đọng thành một dòng chảy ngầm, mạnh mẽ và quyết đoán. Nàng không thể tiếp tục đứng nhìn. Nàng không thể giả vờ như chưa từng thấy, chưa từng nghe những lời Tần Mặc đã nói, chưa từng chứng kiến sự kiên cường của Linh Dược Cốc, và cũng không thể làm ngơ trước sự tàn nhẫn của Thiên Diệu Tôn Giả.

Sự chia rẽ sâu sắc trong Huyền Vực đã không còn là những mâu thuẫn tư tưởng đơn thuần. Lệnh trấn áp quân sự này đã chính thức châm ngòi cho một cuộc chiến tranh, một cuộc chiến mà Mộ Dung Tĩnh cảm thấy mình không thể đứng ngoài. Nàng không thể ủng hộ một con đường thăng tiên mà phải đổi bằng máu và nước mắt của vạn vật. Một con đường mà trong đó, “ý chí tồn tại” của mỗi sinh linh bị chà đạp.

Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh thấu xương của băng tuyết, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa nhỏ đã bắt đầu cháy. Đó là ngọn lửa của sự phản kháng, của sự tìm kiếm chân lý, của một quyết định sắp được đưa ra. Số phận của Huyền Vực đang chờ đợi một sự lựa chọn, và giờ đây, Mộ Dung Tĩnh cảm thấy mình cũng phải đưa ra lựa chọn của riêng mình, một lựa chọn có thể thay đổi hoàn toàn con đường nàng đang đi. Nàng đã từng tự nhủ rằng thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, nhưng giờ đây nàng đang tự hỏi, liệu sức mạnh đó có phải là bạo lực và sự ép buộc, hay nó đến từ sự cân bằng và ý chí tự do của vạn vật?

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free