Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 957: Bản Chất Trỗi Dậy: Nơi Linh Khí Hồi Sinh, Nơi Niềm Tin Lung Lay

Ánh hoàng hôn dần buông, nhuộm đỏ khung trời Tây Huyền, nhưng trong tư dinh của Mộ Dung Tĩnh, không khí vẫn đặc quánh một sự nặng nề, lạnh lẽo tựa buổi ban mai sương giá. Lời cảnh cáo đầy ẩn ý của Trần Trưởng Lão vẫn văng vẳng bên tai, tựa hồ một lời nguyền rủa vô hình. Hắn đã rời đi, để lại phía sau một khoảng không trống rỗng, nhưng cảm giác bị giám thị vẫn lởn vởn khắp căn phòng. Mộ Dung Tĩnh đứng bất động, đôi mắt phượng đẹp đẽ vẫn hướng về cánh cửa vừa khép, nhưng tâm trí nàng đã vượt thoát khỏi không gian chật hẹp này, bay lượn trên những tầng mây suy tư.

Viên Minh, sau khi Trần Trưởng Lão khuất bóng, mới khẽ thở ra một hơi, bàn tay y vẫn còn vương vấn sự căng thẳng. Y tiến lại gần Mộ Dung Tĩnh, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ lo lắng: "Tĩnh nhi, nàng... nàng đã quá mạnh bạo rồi. Lời nói của nàng, sợ rằng sẽ khiến Trần Trưởng Lão báo lên Thiên Diệu Tôn Giả. Hậu quả khó lường."

Mộ Dung Tĩnh khẽ lắc đầu, đôi vai thanh mảnh khẽ run lên, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là sự kiên định đang dần trỗi dậy từ sâu thẳm. "Không còn đường lui nữa, Viên Minh. Ta không thể giả vờ không thấy, không thể giả vờ không biết. Những gì Tần Mặc đã chỉ ra, những gì ta đã chứng kiến tại buổi lễ 'Thăng Hoa Vũ Điệu', tất cả đều là chân tướng. Nếu chân lý cần phải dùng bạo lực và sự đe dọa để tồn tại, vậy nó còn là chân lý hay sao?" Nàng quay lại nhìn Viên Minh, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự hoài nghi hay bối rối của những ngày qua, mà thay vào đó là một ngọn lửa kiên quyết, bùng cháy mãnh liệt. "Lời của hắn ta chỉ càng củng cố thêm niềm tin trong ta. Mộ Dung Tĩnh này, không thể tiếp tục đi trên con đường giả dối, che đậy bản chất của vạn vật nữa."

Viên Minh im lặng, y hiểu được sự giằng xé trong lòng Mộ Dung Tĩnh. Y đã chứng kiến nàng t��� một tu sĩ kiêu hãnh, luôn tin tưởng vào con đường 'thăng tiên' của tông môn, dần dần vỡ mộng, rồi lại tìm thấy một tia sáng mới từ lời nói của Tần Mặc. Y biết, một khi Mộ Dung Tĩnh đã đưa ra quyết định, nàng sẽ không bao giờ quay đầu. "Vậy, nàng định làm gì tiếp theo?" y hỏi, giọng nói đầy sự ủng hộ và sẵn lòng đồng hành.

Mộ Dung Tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, những vì sao lấp lánh như vô vàn ánh mắt đang dõi theo. "Ta cần phải tận mắt chứng kiến. Tần Mặc đã nói về những khu vực bị tàn phá nặng nề bởi sự truy cầu thăng tiên cưỡng bức. Hắn nói, hắn đang cố gắng khôi phục lại bản chất cho chúng. Ta cần phải đến đó, để nhìn thấy sự khác biệt giữa 'thăng hoa' và 'khôi phục', để tìm ra con đường chân chính cho Huyền Vực." Nàng siết chặt nắm tay, một quyết tâm sắt đá hiện rõ trên gương mặt thanh tú. "Trần Trưởng Lão nói, ta sẽ thấy cái giá của sự 'chân lý' mà ta theo đuổi. Vậy ta cũng muốn hắn ta thấy, cái giá của sự mù quáng và hủy diệt mà Thiên Diệu Tôn Giả đang gieo rắc."

Sáng hôm sau, trước khi bình minh ló rạng, Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh đã rời khỏi Hoàng Thành Thiên Long, âm thầm như hai cái bóng hòa vào sương sớm. Nàng không mang theo bất kỳ vật phẩm xa hoa hay tùy tùng nào, chỉ có thanh kiếm cổ bên hông và một vài vật dụng cần thiết. Cả hai theo dấu vết mà Tần Mặc đã để lại, hướng về phía Tây Bắc, nơi có một vùng đất rộng lớn được mệnh danh là 'Vực Cạn Linh Khí'.

Khi ánh dương đầu tiên xuyên qua những tầng mây, rọi xuống mặt đất, quang cảnh trước mắt Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh khiến cả hai không khỏi rùng mình. Đây không phải là một vùng đất bình thường, mà là một vết thương hằn sâu trên da thịt Huyền Vực. 'Vực Cạn Linh Khí' đúng như tên gọi của nó, là một sa mạc chết chóc trải dài đến vô tận. Gió rít thê lương, mang theo từng đợt bụi đất khô cằn, táp vào mặt, vào áo bào, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở. Màu sắc chủ đạo nơi đây là màu nâu xám của đất đá nứt nẻ, màu vàng úa của cát bụi, và màu trắng bệch của xương cốt.

Mộ Dung Tĩnh cẩn trọng bước đi trên lớp đất đá lởm chởm, từng bước chân đều vang lên tiếng lạo xạo khô khốc. Khắp nơi là tàn tích của cây cối, những thân gỗ cổ thụ mục ruỗng, không còn một chút nhựa sống, chỉ trơ trọi như những bộ xương khổng lồ vươn lên giữa hoang mạc. Các tảng đá cũng nứt toác, lộ ra những vết sẹo sâu hoắm, tựa hồ đã bị một sức mạnh vô hình nào đó bóp nát từ bên trong. Không có bất kỳ tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu, hay tiếng suối chảy. Chỉ có tiếng gió hú qua những khe đá, và mùi đất khô, mùi mục nát của sự chết chóc.

"Đây là hậu quả của 'thăng cấp' ư? Thật tàn khốc hơn ta tưởng..." Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói nàng khàn đặc vì bụi bặm và sự kinh hoàng. Nàng đưa tay chạm vào một thân cây khô cằn, cảm nhận sự trống rỗng đến tận cùng bên trong nó. Thân cây ấy, từng là một đại thụ che bóng mát, giờ đây chỉ còn là một vỏ rỗng, không còn chút 'ý chí tồn tại' nào, ngoài một ký ức đau đớn về sự cạn kiệt. "Không hề có chút linh khí nào. Nó đã bị hút cạn đến mức không còn một giọt..."

Viên Minh g���t đầu, khuôn mặt y cũng lộ rõ vẻ đau xót. "Linh khí bị rút cạn đến mức này... Nó không phải là khai linh, mà là hủy diệt. Hủy diệt đến tận gốc rễ, không còn khả năng tái sinh." Y cúi xuống, nhặt lên một mảnh xương linh thú đã hóa thạch, nó trắng bệch và giòn tan trong tay y. "Những linh thú này, hẳn là đã bị ép buộc 'thăng hoa' đến mức kiệt quệ, rồi bỏ mạng ở đây. Thiên Diệu Tôn Giả... đã biến nơi đây thành địa ngục."

Mộ Dung Tĩnh nhắm mắt lại, cảm nhận sự tàn phá khủng khiếp đang bao trùm lấy không gian. Nàng lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng tâm hồn. Nàng nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt của những 'ý chí tồn tại' đã bị bóp méo, tiếng than khóc của đất đai bị rút cạn nhựa sống, tiếng gào thét câm lặng của những vật thể đã mất đi bản chất của mình. Đây chính là 'chân lý' mà Trần Trưởng Lão muốn nàng thấy, cái giá của sự truy cầu thăng tiên mù quáng. Và cái giá này, quá đắt. Nàng từng nghĩ, sự 'thăng hoa' là một quá trình biến đổi vẻ vang, nhưng những gì nàng thấy ở đây là một sự biến chất tàn bạo, một sự ép buộc đến chết. Nàng nhớ lại đóa Linh Thảo Tiên Tử trong tay Tần Mặc, cái cảm giác đau đớn và sự kháng cự yếu ớt mà nó truyền tải. Đó không phải là sự hủy diệt mà Trần Trưởng Lão nói, mà là sự hủy diệt bản chất, nhân danh một sự thăng hoa giả dối.

Cả hai cẩn trọng tiến sâu hơn vào vùng đất chết. Mỗi bước đi, Mộ Dung Tĩnh lại càng cảm nhận rõ hơn sự trống rỗng, sự mất mát. Nàng chạm tay vào những tảng đá, cảm nhận sự chai sạn, lạnh lẽo. Nàng nhìn những thân cây chết khô, tự hỏi chúng đã từng xanh tươi như thế nào. Trái tim nàng nặng trĩu. Niềm tin mà nàng đã xây dựng bao nhiêu năm qua, giờ đây đang sụp đổ từng mảnh, để lại một khoảng trống hoang hoác, đầy đau đớn. Nàng từng tin rằng sức mạnh là tối thượng, rằng 'thăng tiên' là con đường duy nhất để tồn tại và phát triển. Nhưng nơi đây đã chứng minh điều ngược lại. Sức mạnh cưỡng ép chỉ mang lại sự hủy diệt, sự phát triển giả tạo chỉ dẫn đến cái chết. Một nỗi day dứt khôn nguôi dâng lên trong lòng Mộ Dung Tĩnh. Những con linh thú nhỏ bé, yếu ớt, thân hình đầy vết thương, nằm rải rác khắp nơi, ánh mắt chúng còn vương vấn sự sợ hãi. Nàng cúi xuống, cố gắng cảm nhận 'ý chí tồn tại' của chúng, nhưng chỉ còn lại sự yếu ớt, sự tuyệt vọng và một nỗi khao khát được giải thoát.

Khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, rọi những tia nắng dịu hơn xuống Vực Cạn Linh Khí, Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh vẫn kiên trì tìm kiếm. Cuối cùng, từ một vách đá cao, ẩn mình sau những tảng đá lớn đã bị xói mòn, một cảnh tượng kỳ diệu hiện ra trước mắt họ, khiến cả hai không khỏi nín thở.

Phía dưới, trong một thung lũng nhỏ, một ốc đảo xanh tươi đang dần hình thành giữa biển hoang tàn. Đó là một khu vực nhỏ, nhưng sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ, tạo nên một sự tương phản đến choáng ngợp với cảnh chết chóc xung quanh. Ở trung tâm của ốc đảo, Tần Mặc đang ngồi khoanh chân giữa một vòng tròn đá cổ kính, đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú toát lên vẻ bình yên lạ thường. Hắn không hề phát ra một chút linh lực nào, nhưng lại có vẻ như đang giao tiếp với lòng đất, với những mạch nước ngầm đang dần lộ diện.

Xung quanh Tần Mặc, Tô Lam đang cẩn trọng bố trí những pháp trận nhỏ, không phải để hút linh khí, mà để dẫn dắt nó, để những dòng linh khí yếu ớt từ lòng đất có thể từ từ hồi phục. Những pháp trận này phát ra ánh sáng xanh lục nhạt, dịu dàng bao bọc lấy khu vực. Xa hơn một chút, Lục Vô Trần đang dùng đôi tay gầy gò của mình, nhẹ nhàng phân tán những viên Đan Dược Vô Tính màu sắc đơn giản cho một vài Linh Thú Bị Bỏ Rơi yếu ớt đang run rẩy. Những linh thú này, thân hình vẫn còn gầy gò, nhưng ánh mắt chúng không còn sự hoảng loạn tột độ như những con vật Mộ Dung Tĩnh đã thấy trước đó. Chúng chậm rãi nuốt đan dược, rồi từ từ nằm xuống, đôi mắt nhắm nghiền, dường như đang chìm vào một giấc ngủ bình yên, tựa hồ đã tìm thấy sự an toàn sau bao ngày hoảng sợ.

"Hắn... hắn không dùng sức mạnh cưỡng ép, mà là... lắng nghe?" Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói nàng tràn đầy sự kinh ngạc, đôi mắt không rời khỏi Tần Mặc. Nàng thấy hắn đặt bàn tay thanh tú lên một tảng đá nứt toác, và ngay lập tức, những vết nứt đó dường như đang lành lại, một luồng sinh khí yếu ớt chảy qua, khiến bề mặt đá trở nên mềm mại hơn. Đó không phải là sự biến đổi tức thời, mà là một quá trình chậm rãi, nhẹ nhàng, tựa hồ Tần Mặc đang vỗ về, chữa lành vết thương cho đá.

"Tần Mặc luôn nói về việc khôi phục bản chất, không phải cải tạo. Đây chính là minh chứng." Viên Minh khẽ nói, giọng y cũng tràn đầy sự thán phục. "Hắn không ép buộc vạn vật phải 'thăng hoa' thành một thứ khác, hắn chỉ giúp chúng tìm lại chính mình, tìm lại 'ý chí tồn tại' nguyên thủy nhất."

Mộ Dung Tĩnh nín thở quan sát. Nàng thấy Tần Mặc khẽ chạm vào một con Linh Thú Bị Bỏ Rơi đang run rẩy, thân hình nó vẫn còn đầy vết thương. Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve, và một luồng năng lượng ấm áp, dịu dàng lan tỏa. Con linh thú từ từ bình tĩnh lại, tiếng kêu rên rỉ yếu ớt của nó dần ngưng bặt. Đôi mắt nó, ban đầu đầy sợ hãi, giờ đây ánh lên vẻ tin tưởng, thậm chí là một chút an tâm. Nó khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc, rồi t�� từ nhắm mắt lại, không còn chút hoảng loạn nào. Nàng cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của con thú đang dần hồi phục, không phải là sự biến đổi cường điệu, mà là sự trở về với bản chất vốn có, sự bình yên.

Xung quanh khu vực Tần Mặc làm việc, những mạch nước ngầm đang dần lộ diện, không phải là dòng nước chảy xiết, mà là những giọt nước nhỏ li ti, len lỏi qua khe đá, làm ẩm ướt đất đai. Mùi đất khô cằn đã dần được thay thế bằng mùi đất ẩm, mùi cỏ non thoang thoảng. Những mầm cỏ xanh mướt, bé xíu, đang kiên cường nhú lên từ những kẽ nứt của đất, tạo thành một tấm thảm xanh dịu mắt. Đó là một cảnh tượng đầy hy vọng, một bằng chứng sống động cho con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi.

Nàng nhìn thấy một khối đất nhỏ, màu nâu, đôi mắt xanh lục, đó chính là Thổ Linh yếu ớt mà Tần Mặc đang chữa lành. Thổ Linh này, ban đầu chỉ là một khối đất vô tri, không có hình dạng rõ ràng, nhưng giờ đây, nó đang dần hình thành một hình dáng con người tí hon, mặc dù vẫn còn rất mơ hồ. Tiếng lạo xạo của đất đá không còn là tiếng than vãn, mà là tiếng reo vui khe khẽ, như thể Thổ Linh đang hồi sinh, đang tìm lại 'ý chí tồn tại' của mình. Tần Mặc không hề ép buộc Thổ Linh phải biến thành một hình dạng cụ thể, mà chỉ giúp nó tự nhiên phát triển, tự nhiên tìm lại bản chất.

Sự tỉ mỉ, sự kiên nhẫn, và lòng đồng cảm của Tần Mặc khiến Mộ Dung Tĩnh hoàn toàn bị thuyết phục. Nàng đã quen với những phép thuật hùng mạnh, những trận pháp lay trời chuyển đất của các tu sĩ cấp cao. Nàng đã quen với việc linh khí được hút cạn, được tinh luyện, được biến đổi để phục vụ cho mục đích 'thăng tiên'. Nhưng Tần Mặc lại đi một con đường hoàn toàn khác. Hắn không hút, không ép, không biến đổi. Hắn chỉ lắng nghe, chữa lành, và khôi phục. Hắn không dùng sức mạnh để thay đổi thế giới, mà dùng sự thấu hiểu để hòa hợp với nó. Cái cách hắn tương tác với vạn vật, không phải là chủ nhân ban ơn, mà là một người bạn đồng hành, một người lắng nghe. Điều này hoàn toàn đối lập với những gì nàng đã được dạy, được nhìn thấy trong suốt cuộc đời tu hành của mình.

Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một dòng nước ấm chảy trong tim. Nàng đã từng tự hào về sự mạnh mẽ của tông môn, về con đường 'thăng tiên' mà Thiên Diệu Tôn Giả vạch ra. Nhưng những gì nàng chứng kiến ở Vực Cạn Linh Khí này, một bên là sự hủy diệt trần trụi, một bên là sự hồi sinh dịu dàng, đã khiến nàng nhìn rõ bản chất của hai con đường. Con đường của Thiên Diệu Tôn Giả, với vẻ ngoài chói lọi của 'thăng hoa', lại ẩn chứa sự tàn phá và ép buộc đến tận cùng. Con đường của Tần Mặc, tuy bình dị, chậm rãi, nhưng lại mang đến sự sống, sự cân bằng và sự hồi phục chân chính.

Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhuộm cả vùng đất Vực Cạn Linh Khí bằng một sắc vàng cam huyền ảo. Ánh sáng cuối ngày ôm lấy ốc đảo nhỏ bé đang hồi sinh, khiến nó trở nên lấp lánh, tựa hồ một viên ngọc quý giữa biển hoang tàn. Gió đã dịu hẳn, chỉ còn những làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ non tươi mới. Tiếng nước nhỏ giọt từ những mạch ngầm, tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu, và tiếng linh thú khẽ cựa mình trong giấc ngủ an lành, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống.

Mộ Dung Tĩnh vẫn ẩn mình sau khối đá lớn, nhưng ánh mắt nàng không còn dò xét hay cảnh giác. Thay vào đó, nó tràn đầy sự xúc động và một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng nhìn thấy Tần Mặc đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, nhưng không hề có chút vẻ mệt mỏi hay kiệt sức. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng thu dọn đồ đạc, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi. Khu vực ấy, nơi trước đó chỉ là đất chết, giờ đây đã mang một sức sống mới, dù còn non yếu, nhưng tràn đầy hy vọng.

"Hắn... hắn không muốn chúng thành tiên, hắn chỉ muốn chúng là chính mình..." Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nàng run rẩy, mang theo một nỗi xúc động không kìm nén được. Câu nói này, đối với nàng, không chỉ là một sự thật, mà còn là một lời giải thoát, một sự giác ngộ. Nàng đã hiểu. Thăng tiên không phải là mục đích duy nhất, cũng không phải là con đường duy nhất. Quan trọng hơn cả, là được là chính mình, được giữ gìn bản chất nguyên thủy.

Viên Minh đứng cạnh nàng, ánh mắt y cũng tràn đầy vẻ chiêm nghiệm. Y khẽ gật đầu, sau đó chậm rãi nói, giọng y trầm bổng, như một lời thì thầm của triết lý cổ xưa: "Một thế giới mà vạn vật đều muốn thành tiên, sẽ không còn là thế giới. Có lẽ, đây chính là chân lý mà chúng ta đã lãng quên, chân lý mà Tần Mặc đang cố gắng tìm lại cho Huyền Vực."

Lời nói của Viên Minh vang vọng trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh, tựa như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nàng nhớ lại những lời của Thiên Diệu Tôn Giả, những bài giảng về sự vinh quang của thăng tiên, về việc vượt lên mọi giới hạn phàm tục. Nhưng cái giá của sự 'vinh quang' đó là gì? Là sự hủy diệt bản chất, là sự biến chất đau đớn, là những vùng đất chết chóc như Vực Cạn Linh Khí này. Nàng nhìn lại ốc đảo xanh tươi dưới ánh hoàng hôn, nhìn Tần Mặc đang chậm rãi bước đi, hòa mình vào không khí yên bình, và nàng hiểu. Chân lý không cần phải được tuyên bố hùng hồn, không cần phải được chứng minh bằng sức mạnh hủy diệt. Chân lý, vốn dĩ, sẽ tự hiển lộ qua sự sống và sự cân bằng.

Mộ Dung Tĩnh từ từ đứng thẳng dậy, đôi mắt nàng không còn chút bối rối hay nghi hoặc nào. Thay vào đó, chúng ánh lên một ánh sáng kiên định, một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Nàng đã nhìn thấy, đã cảm nhận, và nàng đã lựa chọn. Con đường của Thiên Diệu Tôn Giả, với sự cưỡng ép và hủy diệt bản chất, không phải là con đường mà nàng muốn đi. Con đường của Tần Mặc, với sự lắng nghe và khôi phục cân bằng, mới chính là con đường dẫn đến sự thái bình và an ổn cho Huyền Vực.

"Chân lý... không thể bị che giấu mãi. Ta đã hiểu rồi." Nàng tuyên bố, giọng nói không còn là lời thì thầm mà là một lời khẳng định chắc nịch, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi hoàng hôn.

Nàng quay lưng lại với cảnh tượng hồi sinh, nhưng hình ảnh đó đã in sâu vào tâm trí nàng, định hình lại mọi niềm tin cũ. Mộ Dung Tĩnh biết rằng, từ giờ phút này, nàng sẽ không còn dao động. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hậu quả nào, bất kỳ sự trừng phạt nào từ Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng đã sẵn sàng công khai đứng về phía Tần Mặc, để cùng hắn tìm kiếm một con đường cân bằng cho vạn vật, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự ép buộc hủy diệt.

Sự hồi sinh của Vực Cạn Linh Khí dưới bàn tay Tần Mặc chắc chắn sẽ trở thành một bằng chứng hùng hồn, lan truyền khắp Huyền Vực, làm lung lay niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả. Và Thiên Diệu Tôn Giả, khi phát hiện ra sự 'phản bội' hoặc dao động của Mộ Dung Tĩnh, chắc chắn sẽ có phản ứng quyết liệt. Nhưng Mộ Dung Tĩnh không sợ. Nàng đã thấy con đường, và nàng sẽ đi trên con đường đó, cho dù nó đầy chông gai. Nàng đã sẵn sàng để lựa chọn con đường của chính mình, để trở thành một phần của sự thay đổi, để đưa Huyền Vực trở về với cân bằng bản chất. Ánh hoàng hôn cuối cùng khuất dần, nhưng trong lòng Mộ Dung Tĩnh, một bình minh mới vừa ló dạng, rực rỡ và đầy hy vọng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free