Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 960: Ánh Sáng Thầm Lặng: Quyết Định Giữa Hủy Diệt Và Hồi Sinh

Sương mù dày đặc vẫn bao phủ khắp Linh Thú Sơn Mạch, lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng dần tan đi khi bình minh hé rạng, mang theo những tia nắng yếu ớt đầu tiên, chỉ để lại một không khí u ám, nặng nề không kém. Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng nhìn thấy cách Tần Mặc, không dùng một chiêu thức tu luyện nào, không vung một thanh kiếm hay thi triển một pháp thuật nào, lại có thể làm suy yếu cả một đội quân tinh nhuệ, khiến họ phải tháo chạy trong sự bối rối và hoảng loạn.

Mắt nàng dõi theo bóng dáng Tần Mặc đang khuất dần vào màn sương mờ, nơi những tàn tích của Thôn Làng Sơn Cước vẫn còn âm ỉ khói. Nàng nhận ra sự thật mà bấy lâu nay nàng cố chấp phủ nhận, sự thật mà nàng đã từng hoài nghi nhưng không dám đối m��t: sức mạnh thực sự không phải là cưỡng ép, không phải là sự áp đặt từ bên ngoài, mà là sự hòa hợp, sự tôn trọng bản nguyên của vạn vật. Cái giá của sự "thăng tiên" mà Thiên Diệu Tôn Giả rao giảng không chỉ là máu và nước mắt của sinh linh, mà còn là sự tha hóa, sự hủy diệt chính bản chất của vạn vật. Tần Mặc không biến vạn vật thành vũ khí, hắn chỉ giúp chúng tìm lại tiếng nói của chính mình, và tiếng nói ấy, khi đồng lòng, lại có thể đánh bại cả một đạo quân hùng mạnh.

Một ánh nhìn kiên định, không còn chút hoài nghi nào lóe lên trong đôi mắt phượng của Mộ Dung Tĩnh. Mọi giằng xé nội tâm, mọi day dứt, mọi nỗi sợ hãi về hậu quả của việc chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây đều tan biến. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ kỳ, một sự thanh thản khi đã tìm thấy con đường chân chính.

"Đây... đây mới là con đường chân chính. Thiên Diệu đã sai lầm. Quá sai lầm." Nàng thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng núi. Trong lời nói của nàng, không c��n chút cao ngạo hay ngần ngại nào, chỉ có sự kiên quyết và một nỗi buồn sâu sắc cho những kẻ đã đi lạc lối.

Viên Minh đứng cạnh nàng, khuôn mặt thư sinh của y vẫn còn vương vấn nỗi buồn, nhưng giờ đây đã thêm một vẻ trang trọng. Y khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía nàng, đầy sự thấu hiểu. "Người đã thấy rồi, Mộ Dung tiểu thư. Giờ chúng ta sẽ làm gì?" Y hỏi, không phải để thăm dò, mà là để khẳng định sự đồng lòng.

Mộ Dung Tĩnh không trả lời ngay. Nàng rút ra một pháp khí truyền tin nhỏ từ trong tay áo, một khối ngọc bích nhỏ nhắn được chạm khắc tinh xảo. Ánh sáng xanh lam lóe lên rồi tắt, một luồng ý niệm được truyền đi một cách bí mật, không một ai hay biết. Đây không phải là hành động công khai, mà là một bước đi chiến lược, một sự chuẩn bị cho những gì sẽ đến. Nàng đã không còn ý định ngồi yên chờ đợi hay tìm cách thay đổi Thiên Diệu Tông từ bên trong. Nàng đã chọn đứng về phía Tần Mặc, nhưng theo cách riêng của nàng, một cách có thể gây ra sự chia rẽ lớn hơn và làm Thiên Diệu Tôn Giả mất mặt khi mọi thứ vỡ lở.

Nàng quay đầu, ánh mắt hướng về phía Tần Mặc, về phía những tàn tích của Thôn Làng Sơn Cước đang dần hiện rõ trong ánh bình minh. Một nụ cười gần như không thể nhận ra thoáng qua trên môi nàng, một nụ cười của sự giải thoát và quyết tâm. Nàng đã chọn phe. Đại chiến toàn diện đang đến rất gần, và bản chất của vạn vật, khi được tôn trọng, có thể là một sức mạnh không thể đánh giá thấp, thách thức mọi công pháp tu luyện cưỡng ép. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở nên tức giận và tàn nhẫn hơn khi chiến thuật của Tần Mặc bắt đầu có hiệu quả, dẫn đến những biện pháp đàn áp khốc liệt hơn và các cuộc đối đầu trực diện. Nhưng Mộ Dung Tĩnh đã sẵn sàng, và chiến thuật "mềm dẻo" của Tần Mặc đã gieo một hạt giống hy vọng, bắt đầu lung lay niềm tin vào con đường của Thiên Diệu Tôn Giả, thu hút thêm nhiều đồng minh mới từ các thế lực trung lập.

***

Đêm khuya, một làn mưa phùn nhẹ bay lất phất, phủ một lớp màn ẩm ướt lên khắp Linh Thú Sơn Mạch, nơi Thôn Làng Sơn Cước tọa l���c. Trời tối sầm, không một vì sao, không một ánh trăng, chỉ có những ánh lửa chập chờn từ các ngọn đuốc của quân Thiên Diệu đang rọi sáng một cách tàn bạo lên khung cảnh vốn yên bình. Mùi đất ẩm sau cơn mưa quyện lẫn với mùi khói gỗ cháy, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở. Tiếng suối chảy rì rầm giờ đây đã bị át đi bởi tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm chan chát và tiếng bước chân dồn dập.

Quân Thiên Diệu, do Trần Trưởng Lão chỉ huy, đã quay trở lại. Sau thất bại khó hiểu đêm qua, sự giận dữ của lão đã đạt đến đỉnh điểm. "Đồ tà ma! Dám chống đối Thiên Uy! Tấn công không nương tay!" Trần Trưởng Lão gầm lên, giọng nói khàn đặc vì uất hận, vang vọng khắp thung lũng. Lão đứng trên một tảng đá cao, ánh mắt sắc lẹm lướt qua những mái nhà tranh đang bị lửa liếm. Dưới chân lão, hàng trăm Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp sắt đen kịt, che kín mặt, đang xông thẳng vào làng. Mỗi bước chân của họ đều mang theo sự hủy diệt, những thanh đao lớn vung lên, những đạo pháp thuật rực sáng xé toạc màn đêm.

Lửa cháy ngút trời, nuốt chửng những căn nhà gỗ đơn sơ, biến chúng thành những ngọn đuốc khổng lồ. Tiếng la hét kinh hoàng của dân làng, tiếng trẻ con khóc thét, tiếng đổ vỡ của tài sản vang lên khắp nơi, một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và tàn bạo. Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng linh hoạt, đang di chuyển giữa làn đạn lửa và những đòn tấn công của Hắc Thiết Vệ. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây đầy vẻ căng thẳng, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự kiên định. Hắn không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng hắn có thể nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật.

Hắn khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào một tảng đá lởm chởm ven đường, cảm nhận sự run rẩy và sợ hãi của nó. Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng, như đang truyền đi một mệnh lệnh vô hình: "Giữ vững... bảo vệ..." Tảng đá dường như đáp lại, những hạt sỏi nhỏ lăn xuống, tạo thành một chướng ngại vật bất ngờ khiến một vài Hắc Thiết Vệ lảo đảo. Hắn lướt qua một gốc cây cổ thụ bị đạn lửa sượt qua, cành lá đã cháy xém. "Cố gắng... che chắn..." Ngay lập tức, những cành cây khô héo bỗng dưng trở nên cứng cáp hơn, vướng víu vào bước chân của những kẻ xâm lược.

Tần Mặc không trực tiếp chiến đấu. Hắn di chuyển không ngừng, như một cơn gió vô hình, len lỏi qua từng góc làng. Mỗi khi hắn chạm vào một vật thể, một tảng đất, một gốc cây, hay thậm chí là một dòng nước nhỏ, hắn đều truyền đi ý niệm của mình: "Bảo vệ, che giấu, làm chậm." Và vạn vật, dường như hiểu được, dường như cảm nhận được sự tuyệt vọng của những sinh linh bé nhỏ trong làng, đã đáp lại. Đất đá dưới chân Hắc Thiết Vệ bỗng trở nên lầy lội, trơn trượt khó hiểu. Những cành cây khô vươn ra như những cánh tay ma quái, vướng víu vào giáp trụ của họ. Không khí dường như trở nên đặc quánh, khiến mỗi bước đi của quân Thiên Diệu nặng nề hơn.

Tô Lam và Lục Vô Trần, hai người đồng minh của Tần Mặc, cũng đang nỗ lực hết mình. Tô Lam, với khả năng điều khiển linh khí, tạo ra những lớp màn chắn vô hình che khuất tầm nhìn, giúp dân làng có thêm thời gian ���n nấp hoặc chạy trốn qua những lối mòn bí mật mà Tần Mặc đã gợi ý. Lục Vô Trần, với thân pháp nhanh nhẹn và kiếm pháp tinh xảo, cản bước những Hắc Thiết Vệ hung hãn nhất, dù hắn biết mình không thể chống lại cả một đội quân. Hắn chỉ có thể mua thời gian, chờ đợi "chiến thuật mềm dẻo" của Tần Mặc phát huy tác dụng.

Nhưng đợt tấn công này mạnh hơn nhiều so với đêm qua. Trần Trưởng Lão đã rút kinh nghiệm, cử ra những tu sĩ có công pháp đặc biệt để trấn áp "vật tính" của môi trường. Các Hắc Thiết Vệ cũng thận trọng hơn, không còn quá hoảng loạn trước những hiện tượng kỳ lạ. Lửa vẫn cháy, tiếng la hét vẫn vang vọng, và những mũi tên lửa vẫn xé toạc màn đêm. Tần Mặc cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên tâm trí hắn, vạn vật xung quanh đang kêu gào trong đau đớn, ý chí của chúng bị bóp méo, bị đàn áp bởi linh lực cường đại của quân Thiên Diệu. Hắn biết, nếu chỉ dựa vào hắn, Thôn Làng Sơn Cước sẽ khó thoát khỏi kiếp nạn này. Hắn vẫn kiên định, vẫn thì thầm với đất đá, với từng ngọn cỏ, nhưng trong lòng hắn đã dâng lên một nỗi lo lắng sâu sắc.

***

Trên một vách đá cheo leo, ẩn mình trong màn sương mù dày đặc của Linh Thú Sơn Mạch, Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh đang quan sát toàn bộ diễn biến của cuộc chiến tàn khốc dưới chân núi. Tiếng gió lướt qua các khe đá nghe như tiếng thở dài của đất trời, xen lẫn với tiếng gầm gừ xa xăm của linh thú, và những tiếng lá cây xào xạc như lời than vãn. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi cây cỏ dại, hoa rừng thơm ngát, và cả mùi ozone cháy khét từ pháp thuật, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hoang dã, tĩnh lặng nhưng ẩn chứa sự căng thẳng tột độ.

Mộ Dung Tĩnh, với khí chất cao ngạo thường thấy, giờ đây lại mang một vẻ trầm tư sâu sắc. Mái tóc đen mượt của nàng được buộc cao, nhưng vài lọn tóc lòa xòa trước trán, phản chiếu ánh lửa đỏ rực từ ngôi làng đang cháy. Nàng xiết chặt quạt ngọc trong tay, đôi mắt phượng ánh lên sự kiên định, nhưng cũng pha lẫn một nỗi đau thầm kín. Nàng đã chứng kiến đủ những bi kịch mà Thiên Diệu Tôn Giả gây ra, và quyết định của nàng đã được định hình.

"Không thể... để chúng chết vô ích." Nàng thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sức nặng, như một lời thề nguyền. Nàng không thể đứng nhìn thêm nữa. Lý trí mách bảo nàng phải trung thành với tông môn, với lý tưởng thăng tiên cao cả. Nhưng lương tâm, và những gì nàng đã chứng kiến, không cho phép nàng làm điều đó. Sự giằng xé nội tâm đã qua đi, giờ đây chỉ còn lại sự kiên quyết lạnh lùng.

Viên Minh đứng cạnh nàng, khuôn mặt thư sinh của y trắng bệch dưới ánh sáng mờ ảo của sương đêm. Y nhìn Mộ Dung Tĩnh, đôi mắt buồn bàng hoàng. "Mộ Dung cô nương... cô đang làm gì vậy?" Y hỏi, không phải vì y không hi��u, mà vì y không thể tin vào những gì mình đang thấy. Mộ Dung Tĩnh đang làm điều mà không một ai trong Thiên Diệu Tông dám nghĩ tới.

Mộ Dung Tĩnh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Viên Minh. Nàng khẽ vận dụng linh lực, đôi tay nàng dường như vẽ nên những đường nét vô hình trong không khí. Ánh sáng xanh lam nhạt nhòa, chỉ đủ để Viên Minh cảm nhận được sự dao động của linh khí. Nàng không thi triển những pháp thuật rực rỡ, hủy diệt. Thay vào đó, nàng điều khiển linh lực một cách tinh vi, như một sợi tơ mỏng manh len lỏi vào từng ngóc ngách của chiến trường.

Các đòn pháp thuật của Hắc Thiết Vệ bắt đầu gặp trục trặc một cách khó hiểu. Một mũi tên lửa đang bay thẳng đến một căn nhà sắp bị thiêu rụi bỗng nhiên chệch hướng, lao vào một gốc cây bên cạnh, tạo ra một tiếng nổ nhỏ vô hại. Một tường chắn linh lực được tạo ra để ngăn dân làng chạy trốn bỗng dưng xuất hiện những vết nứt nhỏ, rồi vỡ vụn mà không có lý do rõ ràng. Một vài Hắc Thiết Vệ đang chuẩn bị kích hoạt pháp bảo tấn công, nhưng pháp bảo trong tay họ bỗng dưng nguội lạnh, mất đi linh tính, hoặc phát ra những tia sáng yếu ớt vô dụng.

Mộ Dung Tĩnh sử dụng linh lực để tạo ra những ảo ảnh đánh lừa giác quan của quân Thiên Diệu. Một con đường vốn bằng phẳng bỗng dưng trở nên gồ ghề, đầy đá tảng trong mắt họ. Một vài Hắc Thiết Vệ bỗng dưng cảm thấy chóng mặt, hoa mắt, không thể xác định phương hướng. Nàng thậm chí còn làm suy yếu tạm thời các pháp bảo của kẻ địch, khiến chúng mất đi uy lực vốn có. Đây là một sự can thiệp tinh tế, gần như vô hình, không để lại dấu vết của linh lực tông môn, nhưng lại hiệu quả một cách đáng kinh ngạc.

Viên Minh chứng kiến cảnh này với vẻ mặt không thể tin được. Y đã từng nghĩ Mộ Dung Tĩnh sẽ tìm cách liên lạc với Tần Mặc, hoặc thực hiện một hành động công khai nào đó. Nhưng nàng lại chọn cách này, cách can thiệp từ xa, không lộ mặt, nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến cục diện chiến trường. Y hiểu rằng Mộ Dung Tĩnh đang tự đặt mình vào một vị thế cực kỳ nguy hiểm. Nếu Thiên Diệu Tôn Giả phát hiện ra, hậu quả sẽ là không thể lường trước. Nhưng nàng vẫn làm. Điều đó cho thấy quyết tâm của nàng lớn đến mức nào, và sự thay đổi trong tâm trí nàng đã sâu sắc ra sao.

Nàng không hề biểu lộ sự mệt mỏi hay dao động. Khuôn mặt nàng tập trung cao độ, đôi mắt nàng dõi theo từng chuyển động dưới chân núi, điều chỉnh linh lực của mình một cách hoàn hảo. Mỗi lần một pháp thuật của quân Thiên Diệu thất bại, mỗi lần một Hắc Thiết Vệ lảo đảo mất phương hướng, một tia sáng yếu ớt của hy vọng lại lóe lên trong trái tim nàng. Nàng không phải đang chiến đấu để giành chiến thắng. Nàng đang chiến đấu để giảm thiểu thương vong, để bảo vệ những sinh linh vô tội, để khẳng định rằng có một con đường khác, một con đường không cần đến sự hủy diệt.

Yên tĩnh vây quanh nàng, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn dưới chân núi. Nàng như một tượng đài bất động, khí chất cao quý lạnh lùng, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một dòng chảy của lòng trắc ẩn và sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Nàng đã từ bỏ lý tưởng thăng tiên khô khan, vô cảm của Thiên Diệu, để ôm lấy một lý tưởng khác, một lý tưởng nhân văn hơn, đầy tình người hơn, dù nó có thể khiến nàng phải đối mặt với cả thiên hạ.

***

Dưới chân núi, trong Thôn Làng Sơn Cước, quân Thiên Diệu rơi vào một sự hỗn loạn không thể giải thích. Mưa phùn vẫn rơi, kèm theo cái lạnh cắt da thịt của đêm gần sáng. Các đòn tấn công của họ liên tục thất bại một cách kỳ lạ. Những Hắc Thiết Vệ vốn hung hãn giờ đây lại bối rối, ngơ ngác như những con rối bị cắt dây.

"Cái quái gì đang xảy ra?!" Trần Trưởng Lão gầm lên, giọng nói khàn đặc vì tức giận. Lão vung quyền trượng trong tay, tạo ra một luồng linh lực mạnh mẽ quét ngang qua chiến trường, nhưng luồng linh lực ấy cũng bỗng dưng yếu đi một cách khó hiểu, chỉ đủ để thổi tung vài mái tranh đã cháy dở. "Là tà thuật của Tần Mặc sao?! Không thể nào! Hắn làm sao có thể làm được điều này một mình?!"

Sự hoài nghi và phẫn nộ bùng lên trong lòng lão. Lão đã từng đối mặt với Tần Mặc, biết hắn có năng lực k�� lạ, nhưng không thể tin rằng hắn có thể khiến cả một đội quân tinh nhuệ trở nên vô dụng như vậy. Các Hắc Thiết Vệ của lão, được huấn luyện nghiêm ngặt, có lẽ chưa bao giờ trải qua một trận chiến kỳ quặc đến thế. Một vài người bỗng dưng cảm thấy mệt mỏi rã rời, tay chân như nhũn ra. Một số khác thì bỗng dưng mất phương hướng, quay lưng lại với chiến trường, bước đi loạng choạng như những kẻ mất trí. Các pháp bảo trong tay họ tự nhiên ngừng hoạt động, hoặc phát ra những tia sáng vô hại.

Tần Mặc, đang đứng giữa một đám dân làng được hắn che giấu dưới một gốc cây cổ thụ, nhíu mày, ánh mắt trầm tư. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trên chiến trường. Một luồng ý chí bảo vệ mới xuất hiện, không thuộc về hắn nhưng lại giúp đỡ hắn. Đó không phải là ý chí của đất đá, của cây cỏ đơn thuần. Đó là một luồng linh lực tinh tế, được điều khiển một cách khéo léo, can thiệp vào các đòn tấn công của quân Thiên Diệu. "Đây không phải... là ý chí của ta... có ai đó..." Hắn thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một sự tò mò và cả một chút hy vọng.

Những tiếng la hét của Hắc Thiết Vệ giờ đây không còn là tiếng gầm gừ hung hãn, mà là tiếng kêu bối rối, hoảng loạn. Tiếng pháp bảo chệch hướng, tiếng vũ khí va chạm vô định, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. Dân làng Làng Sơn Cước, vốn đang run rẩy trong sợ hãi, giờ đây nhìn nhau với ánh mắt kinh ngạc. Thương vong không lớn như họ tưởng. Nhiều người đã được Tần Mặc hướng dẫn ẩn nấp kịp thời, hoặc may mắn thoát khỏi những đòn tấn công bất ngờ bị chệch hướng.

Trần Trưởng Lão, sau khi cố gắng ổn định tình hình trong vô vọng, cuối cùng đành phải nghiến răng. Lão không thể để đội quân của mình tiếp tục rơi vào tình trạng này. Sự hỗn loạn đã lan rộng, tinh thần binh sĩ đã xuống dốc. "Rút lui! Rút lui! Tập hợp lại ở biên giới!" Lão gầm lên, giọng nói tràn đầy sự phẫn nộ và thất bại. Lão không thể chấp nhận được sự thật rằng mình lại một lần nữa phải rút lui một cách nhục nhã trước một đối thủ mà lão cho là yếu ớt.

Tiếng kèn hiệu rút lui vang lên một cách chật vật trong màn mưa, xen lẫn với tiếng bước chân lộn xộn, tiếng la hét và tiếng vũ khí va chạm. Quân Thiên Diệu, trong sự hỗn loạn không thể giải thích, đành phải bỏ lại những gì còn sót lại của Thôn Làng Sơn Cước, tháo chạy trong đêm, để lại phía sau những căn nhà cháy dở, khói vẫn còn âm ỉ, và một bầu không khí tang tóc nhưng cũng đầy kỳ lạ.

Tần Mặc nhìn theo quân địch rút đi, ánh mắt hắn đầy suy tư. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm của vạn vật xung quanh, của đất đá, của cây cỏ. Nhưng hắn cũng cảm nhận được một luồng linh lực tinh tế, nhẹ nhàng rút đi khỏi chiến trường, như một làn gió thoảng qua. Ai là người đã giúp đỡ? Ai là người đã có thể can thiệp vào trận chiến này một cách bí mật và hiệu quả đến vậy? Đây chắc chắn không phải là một tu sĩ bình thường. Hắn tin rằng, danh tính của "người bí ẩn" này sẽ sớm được hé lộ.

Dân làng Làng Sơn Cước đổ ra từ nơi ẩn nấp, ánh mắt họ vừa lo lắng vừa ngạc nhiên. Thương vong không lớn như họ tưởng, điều đó khiến họ cảm thấy một chút nhẹ nhõm trong thảm cảnh. Thôn Trưởng Làng Sơn Cước, với vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt kiên cường, tiến đến bên Tần Mặc, khẽ cúi đầu. Ông không nói gì, nhưng ánh mắt biết ơn của ông đã nói lên tất cả. Tần Mặc chỉ khẽ gật đầu, trong lòng hắn một hạt giống hy vọng đã nảy mầm. Hắn biết, hắn không còn đơn độc trên con đường này.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua màn sương mù còn sót lại, chiếu rọi lên vách đá cheo leo trong Linh Thú Sơn Mạch. Tiếng gió lướt nhẹ qua những tán cây, tiếng chim hót xa xăm bắt đầu vang lên, báo hiệu một ngày mới, mang theo sự yên tĩnh dần trở lại sau một đêm hỗn loạn. Mùi đất ẩm, cây cỏ tươi mát tràn ngập không gian, xua đi những mùi khói và máu tanh còn vương vấn.

Mộ Dung Tĩnh thu hồi linh lực, đôi tay nàng hạ xuống, không còn vẽ nên những đường nét vô hình trong không khí nữa. Ánh sáng xanh lam nhạt nhòa cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn. Nàng nhìn xuống Thôn Làng Sơn Cước, nơi những ngọn lửa đã tắt hẳn, chỉ còn lại những cột khói mỏng manh vươn lên bầu trời xám xịt. Quân Thiên Diệu đã rút lui hoàn toàn, để lại phía sau một cảnh tượng hoang tàn nhưng không quá thảm khốc như nàng đã lo sợ.

Một nụ cười nhẹ, đầy mệt mỏi nhưng cũng thanh thản, xuất hiện trên môi nàng. Đó không phải là nụ cười của chiến thắng, mà là nụ cười của sự giải thoát, của một gánh nặng được trút bỏ. Nàng đã làm được điều mình muốn, không phải bằng cách giết chóc, mà bằng cách bảo vệ.

"Sinh mạng... quý giá hơn tất cả." Nàng thì thầm, giọng nói giờ đây đã trầm lắng hơn, tràn đầy sự suy ngẫm. Những lời lẽ này, nếu ai đó trong Thiên Diệu Tông nghe thấy, chắc chắn sẽ coi nàng là kẻ phản bội, là kẻ đã đi ngược lại lý tưởng thăng tiên tối thượng. Nhưng đối với nàng lúc này, chúng lại là chân lý.

Viên Minh đứng cạnh nàng, ánh mắt y nhìn Mộ Dung Tĩnh không còn vẻ bàng hoàng như trước, mà thay vào đó là sự kính phục sâu sắc. Y đã chứng kiến toàn bộ sự việc, từ sự giằng xé nội tâm của nàng cho đến hành động quyết đoán và tinh tế này. Y hiểu rằng, Mộ Dung Tĩnh đã thực sự thay đổi, đã từ bỏ con đường cũ để đi theo một con đường mới, dù nó đầy chông gai và nguy hiểm.

"Cô nương... cô đã... đi ngược lại lời của Tôn Giả..." Viên Minh khẽ nói, giọng y trầm xuống, không phải để trách cứ, mà để khẳng định sự thật. Y biết rằng, hành động này của Mộ Dung Tĩnh sẽ có những hậu quả khôn lường.

Mộ Dung Tĩnh khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn hướng về phía ngôi làng. "Lời của Tôn Giả... có lẽ đã không còn phù hợp với thế giới này nữa." Nàng đáp, giọng nói bình thản như nước hồ thu. Nàng không hối hận. Mọi thứ nàng làm đều xuất phát từ lương tâm, từ sự thấu hiểu sâu sắc về "ý chí tồn tại" của vạn vật mà Tần Mặc đã gợi mở.

Nàng quay lưng lại với chiến trường, không một chút lưu luyến. Ánh mắt nàng không còn sự lạnh lẽo của lý tưởng cũ, mà thay vào đó là sự ấm áp của lòng trắc ẩn, của một niềm tin mới. Viên Minh hiểu rằng, Mộ Dung Tĩnh đã trở thành một người hoàn toàn khác. Nàng đã không còn là Mộ Dung Tĩnh cao ngạo, lạnh lùng của Thiên Diệu Tông nữa.

Hai người rời đi, bước chân khẽ khàng trên con đường mòn phủ đầy sương và lá ẩm. Phía sau họ, Thôn Làng Sơn Cước dần chìm vào ánh bình minh, với những vết sẹo của trận chiến đêm qua. Nhưng sâu thẳm trong lòng ngôi làng ấy, một hạt giống hy vọng đã được gieo mầm, nhờ vào sự can thiệp bí mật của Mộ Dung Tĩnh. Hành động của nàng là một bước ngoặt quan trọng, báo hiệu sự tan rã của phe Thiên Diệu và hình thành một liên minh mạnh mẽ hơn xung quanh Tần Mặc, dù Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở nên tức giận và nghi ngờ hơn, có thể dẫn đến các cuộc điều tra nội bộ hoặc biện pháp đàn áp tàn bạo hơn. Tần Mặc chắc chắn sẽ tìm cách xác định danh tính 'người bí ẩn' đã giúp đỡ, mở ra khả năng Mộ Dung Tĩnh và Tần Mặc sẽ liên lạc trực tiếp. Sự thất bại liên tiếp của Trần Trưởng Lão đã làm suy giảm uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả trong mắt các thuộc hạ và các thế lực trung lập. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe đang dần hình thành.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free