Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 967: Sóng Gió Hội Trường: Minh Chứng Từ Hỗn Loạn

Tiếng kim loại va chạm lạnh lẽo, tiếng bước chân đồng loạt khô khốc của Hắc Thiết Vệ như tiếng gõ cửa của Tử Thần, gieo rắc sự sợ hãi và kinh hoàng khắp quảng trường Đại Hội. Chúng siết chặt vòng vây, những bộ giáp sắt đen kịt, vô cảm, phản chiếu ánh nắng chói chang của Hoàng Thành Thiên Long, biến nơi vốn là chốn luận đạo thành một chiến trường tiềm ẩn. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lồng ngực mọi sinh linh. Mùi tanh của sắt thép từ giáp trụ của Hắc Thiết Vệ hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa cỏ dại, tạo nên một sự tương phản quái dị.

Trần Trưởng Lão, với bộ đạo bào lụa uy nghi và chòm râu bạc phơ, đứng sừng sững, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Tần Mặc và liên minh. Khóe môi y nhếch lên một nụ cười khinh miệt, đầy vẻ tự mãn của kẻ nắm giữ quyền lực. Y tin rằng, chỉ cần vũ lực và sự đe dọa, mọi 'tà thuyết' sẽ bị dập tắt, mọi sự phản kháng sẽ tan biến như khói sương.

"Tần Mặc, ngươi là tà ma! Đại Hội này là tập hợp của những kẻ phản đồ!" Giọng y vang lên như tiếng chuông đồng, mang theo uy áp và sự phẫn nộ không thể nghi ngờ, "Lập tức giải tán, bằng không... các ngươi sẽ phải chịu sự trừng phạt của Thiên Uy, chịu sự thanh trừng của Thiên Diệu Tôn Giả!"

Lời nói của Trần Trưởng Lão không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một lời tuyên án, một lời đe dọa trực diện nhắm vào sự sống còn của Tần Mặc và tất cả những ai dám đứng về phía hắn. Các tu sĩ trung lập trong đám đông bắt đầu hoảng loạn, nhiều người lùi lại, nét mặt trắng bệch vì sợ hãi. Họ không muốn bị cuốn vào cuộc xung đột chết chóc này, không muốn trở thành con tốt thí trên bàn cờ tranh đoạt quyền lực. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, vốn đã lung lay bởi những minh chứng của Tần Mặc, giờ đây lại bị sự sợ hãi xen lẫn, khiến họ chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn. Ý chí của họ, vốn là sự tò mò và hoài nghi, giờ đây đã biến thành sự hỗn loạn và khao khát được bình yên.

Mộ Dung Tĩnh, đứng cạnh Tần Mặc, vẫn giữ khí chất cao ngạo và kiên định. Nàng không hề nao núng trước những lời đe dọa của Trần Trưởng Lão hay sự uy hiếp của Hắc Thiết Vệ. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên tia lạnh lùng, sắc bén, như hai mũi kiếm xuyên thẳng vào tâm can đối phương. Tay nàng nắm chặt cán quạt ngọc, tựa hồ nó không chỉ là vật trang sức mà còn là một binh khí sẵn sàng xuất kích. Y phục tông môn sang trọng của nàng bay phất phơ trong làn gió nhẹ, càng làm nổi bật vẻ bất khuất.

"Trần Trưởng Lão," nàng đáp lại, giọng nàng vẫn lạnh lùng và kiên định, không hề có chút dao động, "ngươi muốn dùng vũ lực để bịt miệng sự thật sao? Đây là Hoàng Thành, không phải nơi để ngươi lộng hành! Thiên Diệu Tôn Giả thật sự muốn biến nơi đây thành một bãi chiến trường, nơi chỉ có sức mạnh và sự đàn áp ngự trị, thay vì luận lý và chân tướng?"

Những lời của Mộ Dung Tĩnh như những mũi tên sắc bén, xé toạc màn sương sợ hãi đang bao trùm quảng trường. Nàng không chỉ phản bác Trần Trưởng Lão, mà còn gián tiếp chất vấn uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả ngay tại trung tâm quyền lực của Huyền Vực. Sự dũng cảm của nàng, một đệ tử kiệt xuất của Thanh Vân Tông, khiến nhiều tu sĩ phải nhìn lại. Họ đã quá quen với việc cúi đầu trước cường quyền, nhưng giờ đây, một cô gái trẻ lại dám đứng lên đối đầu.

Tần Mặc, vẫn đứng phía sau Mộ Dung Tĩnh, quan sát tất cả. Hắn cảm nhận được ý chí của những Hắc Thiết Vệ – không phải là sự thù hận hay cuồng tín, mà là sự trống rỗng, sự tuân lệnh vô điều kiện, như những cỗ máy được lập trình. Ý chí của họ đã bị mài mòn, chỉ còn lại bản năng thực thi mệnh lệnh. Hắn cũng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng đám đông tu sĩ: sự sợ hãi trước vũ lực, sự hoài nghi trước những minh chứng, và một tia phẫn nộ nhỏ bé đang nhen nhóm bởi sự lộng hành của Trần Trưởng Lão. Họ không muốn tin vào những điều Tần Mặc nói, nhưng họ cũng không thể phủ nhận sự tàn bạo đang diễn ra trước mắt.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió ấm áp của Hoàng Thành, nơi từng là biểu tượng của sự phồn vinh và trật tự, giờ đây lại bị bao trùm bởi một bầu không khí hỗn loạn và ngột ngạt. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực đơn thuần, mà là một cuộc chiến của triết lý sống, một cuộc chiến mà mỗi lời nói, mỗi hành động đều mang ý nghĩa sâu xa. Tần Mặc đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có năng lực hiểu được ý chí của vạn vật, và quan trọng hơn, hắn có niềm tin vào sự cân bằng bản chất. Hắn sẽ không lùi bước, dù cho bão tố có ập đến.

Trần Trưởng Lão dường như mất hết kiên nhẫn. Y phất tay, ra hiệu cho Hắc Thiết Vệ. "Đồ vô tri! Các ngươi sẽ phải hối hận vì đã thách thức Thiên Uy!"

Ngay lập tức, tiếng vũ khí nặng nề va chạm vào nhau, tiếng gầm gừ khô khốc từ những cỗ máy sắt đen vang lên, báo hiệu một cuộc tấn công sắp sửa bùng nổ. Không khí vốn đã căng thẳng nay còn ngột ngạt hơn. Một vài tu sĩ yếu ớt đã ngất đi vì sợ hãi. Những người khác thì lùi lại, cố gắng tạo khoảng cách, nhưng vòng vây của Hắc Thiết Vệ đã quá chặt chẽ. Kiếm quang lóe lên, pháp khí rung động, chuẩn bị đón nhận một trận chiến không thể tránh khỏi.

* * *

Nhưng trước khi Hắc Thiết Vệ kịp ra tay, một luồng khí tức lạnh lẽo, hùng mạnh đến mức khiến không gian xung quanh vặn vẹo, đột ngột giáng xuống trung tâm quảng trường. Gió lớn nổi lên một cách bất thường, cuốn theo bụi bặm và lá khô, xoáy thành một cột lốc đen kịt. Ánh nắng ban trưa bị che khuất bởi một bóng đen khổng lồ, như một đám mây bão giông đang nuốt chửng cả bầu trời. Không khí trở nên nồng nặc mùi ozone, mùi của năng lượng pháp thuật đang bị bóp méo, mùi của sự hủy diệt sắp sửa diễn ra.

Từ trong cột lốc đen, một thực thể mờ ảo dần hiện rõ hình hài, mang dáng vẻ uy nghi của Thiên Diệu Tôn Giả. Đó là Thiên Diệu Ảnh, một phân thân ý chí của vị Tôn Giả, được phái đến để đàn áp và thị uy. Nó không có khuôn mặt rõ ràng, nhưng đôi mắt vô hình của nó như chứa đựng cả biển trời tinh tú, lạnh lẽng và vô cảm, quét qua tất cả mọi người, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng. Uy áp kinh người từ Thiên Diệu Ảnh không chỉ tác động lên thân xác, mà còn trực tiếp đè nén lên linh hồn, khiến ý chí của những kẻ yếu ớt gần như tan vỡ.

Thiên Diệu Ảnh không nói lời nào. Nó chỉ giơ một bàn tay mờ ảo lên, không khí xung quanh dường như bị hút vào lòng bàn tay đó, cô đọng lại thành một quả cầu năng lượng màu đen tím. Sau đó, nó vung tay xuống, quả cầu năng lượng bùng nổ, không phải bằng một tiếng nổ long trời lở đất, mà bằng một làn sóng xung kích vô hình, lan tỏa khắp quảng trường.

Ngay lập tức, mọi vật thể trong tầm ảnh hưởng của làn sóng đó bắt đầu biến đổi. Những chiếc ghế đá cổ kính, vốn là một phần của Hoàng Thành qua bao triều đại, đột nhiên rung chuyển dữ dội, rồi nứt toác, phát ra những tiếng rên rỉ kỳ lạ như thể chúng đang chịu đựng một cơn đau đớn tột cùng. Từ những khe nứt, những luồng sáng mờ ảo bùng lên, rồi chúng vỡ vụn thành từng mảnh, mỗi mảnh vỡ lại như có ý thức riêng, lăn lóc trên mặt đất, cố gắng bò đi một cách vô vọng.

Những cột cờ sặc sỡ, tượng trưng cho các tông môn và thế lực tham dự, đột nhiên vặn vẹo, những lá cờ bay phấp phới tự quấn lấy nhau, siết chặt lấy thân cột, như thể chúng đang tự hành hạ mình. Cờ xí rách nát, vải vóc mục rữa, biến thành những dải băng đen tối, lao vào đám đông, quất roi vào những tu sĩ hoảng loạn.

Kinh hoàng hơn cả, một số thú cưỡi của tu sĩ, vốn đang đứng yên lặng ở rìa quảng trường, cũng bị ảnh hưởng. Chúng đột nhiên gầm rú điên loạn, đôi mắt đỏ ngầu, linh trí hoàn toàn biến mất. Một con Bạch Hổ Linh Thú, vốn uy nghiêm và hiền lành, giờ đây nhe nanh múa vuốt, lao vào cắn xé những tu sĩ gần đó, gây ra những tiếng la hét thất thanh. Một con Phi Mã, vốn chỉ biết bay lượn trên trời, lại đâm đầu vào vách đá, thân thể nát bươm, máu tươi vương vãi.

Quảng trường Đại Hội, chỉ trong chớp mắt, đã trở thành một bãi chiến trường hỗn lo��n, nơi vạn vật bị cưỡng ép 'khai linh' đã biến thành những thực thể điên cuồng, tấn công không phân biệt. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng gào rú của linh thú, tiếng đổ vỡ của gạch đá, tiếng pháp khí va chạm, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự khủng khiếp. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa, trộn lẫn với mùi ozone nồng nặc và mùi đất ẩm, tạo nên một sự kinh tởm tột độ.

Trần Trưởng Lão và Hắc Thiết Vệ lợi dụng sự hỗn loạn này. Thay vì can thiệp để dập tắt sự điên cuồng của những vật bị 'khai linh', chúng lại bắt đầu tấn công có mục đích vào khu vực của liên minh Tần Mặc, và cả những tu sĩ trung lập đang hoang mang, nhằm răn đe và dập tắt mọi ý định phản kháng.

Giữa cơn hỗn loạn đó, Tần Mặc vẫn đứng vững. Hắn không hề di chuyển, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng vật thể, từng sinh linh đang gào thét trong đau khổ. Hắn lắng nghe. Hắn lắng nghe tiếng kêu gào của chiếc ghế đá vỡ vụn, tiếng thét của lá cờ bị xé nát, tiếng gào rú tuyệt vọng của Bạch Hổ Linh Thú khi linh trí nó bị xé toạc, tiếng kêu thảm thiết của Phi Mã khi nó đâm vào vách đá. Ý chí của chúng, vốn dĩ là sự bình yên, sự ổn định, sự trung thành, giờ đây đã bị cưỡng ép, bị bóp méo, bị đẩy vào sự điên loạn và hủy diệt. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng khi bản chất của chúng bị cưỡng đoạt, khi chúng bị biến thành những công cụ cho một mục đích lệch lạc.

"Thấy chưa?" Giọng Tần Mặc không hề lớn, nhưng nó mang theo một sức mạnh kỳ lạ, một sự trầm ổn có thể xuyên thủng mọi tiếng ồn ào và hỗn loạn. Hắn không dùng linh lực để khuếch đại giọng nói, mà là dùng chính ý chí của mình, cộng hưởng với nỗi đau của vạn vật, để lời nói của hắn vang vọng khắp quảng trường. "Đây chính là sự mất cân bằng! Đây là hậu quả của việc cưỡng ép vạn vật thoát ly bản chất! Nó không phải sức mạnh, mà là sự hủy diệt! Nó không phải thăng tiên, mà là biến dạng và tận diệt!"

Lời nói của Tần Mặc, mặc dù được thốt ra trong cảnh hỗn loạn, lại mang một sức nặng phi thường. Nó đánh thức những tu sĩ đang hoảng loạn, khiến họ phải giật mình nhìn vào cảnh tượng trước mắt. Thiên Diệu Ảnh, kẻ gây ra tất cả, không có vẻ gì là quan tâm đến sự hủy hoại mà nó tạo ra. Nó vẫn đứng đó, một bóng đen vô cảm, như một minh chứng sống động cho lời Tần Mặc vừa nói.

Mộ Dung Tĩnh không chút do dự. Nàng rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, kiếm khí xanh biếc bùng lên, tạo thành một hàng rào bảo vệ vững chắc quanh Tần Mặc và liên minh. Nàng lướt đi như một bóng ma, ngăn chặn những Hắc Thiết Vệ đang lao đến, đồng thời đánh bật những mảnh vỡ điên cuồng và những con linh thú phát cuồng. Mỗi nhát kiếm của nàng đều chính xác và mạnh mẽ, không phải để giết chóc, mà để bảo vệ, để kiểm soát tình hình. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng không đứng yên. Tô Lam rút kiếm cổ, kiếm khí của nàng thanh thoát và sắc bén, cùng Mộ Dung Tĩnh tạo thành một lá chắn vững chắc. Lục Vô Trần, với vẻ mặt khắc khổ, đã vận chuyển linh lực, sẵn sàng hỗ trợ.

Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt hắn không rời khỏi Thiên Diệu Ảnh, nhưng ý chí của hắn lại bao tr��m lên toàn bộ quảng trường. Hắn không chiến đấu bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu. Hắn muốn cho tất cả mọi người thấy, tận mắt chứng kiến, hậu quả tàn khốc của con đường 'thăng tiên' cực đoan mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi. Đây không phải là sự kiện ngẫu nhiên, đây là một minh chứng sống động, một bài học đẫm máu mà Thiên Diệu Ảnh đã tự mình trình bày.

* * *

Dần dần, cường độ của sự hỗn loạn bắt đầu suy yếu. Thiên Diệu Ảnh, sau khi đã đạt được mục đích thị uy và gây rối, dường như đã rút đi, tan biến vào hư không như một ảo ảnh. Những Hắc Thiết Vệ cũng nhận được hiệu lệnh rút lui, chúng lùi về phía Trần Trưởng Lão, ánh mắt vẫn vô cảm và lạnh lẽo. Tiếng la hét của đám đông lắng xuống, thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng thở hổn hển đầy sợ hãi và kinh hoàng.

Quảng trường Đại Hội giờ đây tan hoang không khác gì một bãi chiến trường thực sự. Gạch đá vỡ vụn ngổn ngang, những mảnh gỗ vương vãi khắp nơi, cờ xí rách nát như những vết thương hằn sâu trên mặt đất. Các vật thể bị cưỡng ép khai linh, sau khi đã trút hết sự điên loạn của chúng, giờ đây nằm la liệt, hoặc đã tan rã thành tro bụi, hoặc đang co quắp trong đau đớn, ánh sáng linh hồn mờ nhạt đến thảm thương. Con Bạch Hổ Linh Thú nằm thở dốc, thân thể đầy vết thương, đôi mắt đã mất đi vẻ hung tợn, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi nguyên thủy. Nó không còn là linh thú uy nghiêm, mà là một sinh vật bị thương nặng, vô hồn. Mùi máu tươi và ozone vẫn còn vương vấn trong không khí, ám ảnh khứu giác mọi người.

Nhiều tu sĩ bị thương nhẹ, quần áo rách rưới, gương mặt bàng hoàng đến tột độ. Họ không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, vốn đã được xây dựng kiên cố qua hàng ngàn năm, giờ đây đã bị lung lay đến tận gốc rễ bởi cảnh tượng kinh hoàng này. Sự nghi ngờ, sự sợ hãi, và cả một chút phẫn nộ bắt đầu trỗi dậy trong lòng họ.

Một tu sĩ trẻ, với khuôn mặt còn non nớt và ánh mắt đầy vẻ kinh hãi, thì thào như nói với chính mình: "Đó... đó là sức mạnh hay sự hủy diệt? Chẳng phải Thiên Diệu Tôn Giả luôn nói rằng thăng tiên là con đường vĩ đại nhất sao?"

Một tu sĩ khác, có vẻ là một trưởng lão của một tông môn nhỏ, với chòm râu bạc phơ và ánh mắt từng trải, nắm chặt tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Thiên Diệu Tôn Giả đang làm gì vậy? Đây chẳng phải y hệt những gì Tần Mặc đã cảnh báo sao? Cưỡng ép vạn vật, phá hủy bản chất của chúng... để làm gì?"

Tần Mặc bước ra khỏi vòng bảo vệ của Mộ Dung Tĩnh, tiến lên phía trước, đứng giữa quảng trường tan hoang. Trang phục của hắn vẫn đơn giản, không hề có chút hoa mỹ, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sức mạnh và sự kiên định đến lạ thường. Hắn quét mắt qua đám đông, ánh mắt không hề phán xét, mà là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn sâu sắc. Hắn nhìn vào những khuôn mặt bàng hoàng, những đôi mắt đang tìm kiếm một câu trả lời, một sự thật nào đó trong đống đổ nát này.

"Các ngươi đã thấy," giọng Tần Mặc dõng dạc vang lên, không còn chút hỗn loạn nào trong không khí, từng lời từng chữ đều rõ ràng, mạch lạc, như gõ vào tâm trí mỗi người. Hắn không cần phải lớn tiếng, vì nỗi sợ hãi và sự bàng hoàng đã mở toang tâm hồn họ ra để đón nhận lời hắn. "Sự cân bằng bị phá vỡ, và đó là cái giá mà Huyền Vực này đang phải trả. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Khi ý chí tồn tại bị bóp méo, bị cưỡng đoạt, chúng ta không còn là người tu hành tìm kiếm chân lý, mà là những kẻ hủy diệt, những kẻ mưu đồ biến tất cả thành công cụ cho khát vọng cá nhân."

Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào lòng người. "Đây không phải là minh chứng từ lời kể, không phải từ sách vở. Đây là minh chứng bằng chính mắt các ngươi đã thấy, bằng chính tai các ngươi đã nghe, bằng chính nỗi sợ hãi các ngươi đã cảm nhận." Hắn chỉ tay vào những mảnh vỡ đang co quắp, vào con Bạch Hổ Linh Thú đang thoi thóp. "Những vật thể này, những sinh linh này, chúng không muốn 'thăng tiên' theo cách bị cưỡng ép. Chúng chỉ muốn được là chính mình, được tồn tại theo bản chất của chúng. Nhưng vì sự truy cầu vô độ của một số kẻ, chúng đã bị biến thành những công cụ hủy diệt, rồi bị bỏ rơi, bị vứt bỏ khi không còn giá trị."

"Thăng tiên là một lựa chọn," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn trầm bổng, mang theo một vẻ triết lý sâu sắc, "nhưng nó không thể là một sự ép buộc. Khi sự lựa chọn biến thành sự cưỡng bức, nó không còn là con đường dẫn đến sự siêu thoát, mà là con đường dẫn đến sự mục ruỗng, sự diệt vong của bản chất." Hắn nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão, kẻ đang đứng đó, mặt trắng bệch, không còn vẻ tự mãn như trước. "Thiên Diệu Tôn Giả, bằng hành động của mình, đã tự chứng minh cho điều ta nói. Sự truy cầu tuyệt đối, sự bất chấp mọi lẽ thường, cuối cùng chỉ dẫn đến sự hủy diệt, không chỉ của kẻ khác, mà còn của chính bản thân mình, của chính thế giới này."

"Lựa chọn nằm trong tay mỗi chúng ta." Tần Mặc kết thúc, ánh mắt hắn kiên định, quét qua từng tu sĩ. "Các ngươi sẽ tiếp tục đi theo con đường hủy diệt bản chất, hay sẽ tìm kiếm một con đường cân bằng, nơi vạn vật được quyền là chính nó, nơi sự sống được tôn trọng, và nơi thăng tiên không còn là một ảo vọng ích kỷ?"

Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam, Lục Vô Trần tập hợp lại bên Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Họ biết rằng, khoảnh khắc này, Tần Mặc đã biến một cuộc tấn công tàn bạo thành một minh chứng hùng hồn nhất. Các tu sĩ trung lập nhìn nhau, ánh mắt không còn chỉ là sợ hãi hay hoài nghi, mà đã có thêm một tia bừng tỉnh, một sự phẫn nộ âm ỉ đang bùng cháy. Nhiều người đã bắt đầu công khai nghi ngờ Thiên Diệu Tôn Giả. Một sự chia rẽ lớn, không thể hàn gắn, đang hình thành trong giới tu sĩ Huyền Vực. Hành động trực tiếp và tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả đã cho thấy hắn sẽ không từ thủ đoạn để dập tắt Tần Mặc, báo hiệu những cuộc đối đầu quy mô lớn hơn và bạo lực hơn sắp tới. Nhưng đồng thời, nó cũng đã củng cố liên minh của Tần Mặc, biến họ thành một thế lực đáng gờm, sẵn sàng đối mặt với bão tố. Số phận của Huyền Vực, quả thực, đang treo trên sợi chỉ mỏng manh, và dây đàn này, giờ đây đã rung lên một hồi chuông cảnh báo.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free