Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 969: Lời Thú Tội Băng Giá: Hồi Ức Vỡ Vụn

Tiếng “Dừng lại!” đầy phẫn nộ của Mộ Dung Tĩnh còn vang vọng giữa quảng trường tan hoang, chưa kịp dứt hẳn thì đoàn Hắc Thiết Vệ đã lao đến, khí thế hung hãn như sóng thần cuộn trào. Những bộ giáp sắt đen kịt, lạnh lẽo, phản chiếu ánh tà dương vàng cam đang dần tắt, tạo nên những bóng ma cao lớn, đầy đe dọa. Tiếng bước chân thô nặng, tiếng kim loại va chạm leng keng hòa vào tiếng gió rít, tạo thành một khúc nhạc chiến trận ảm đạm. Chúng không phải là những con người bình thường, mà là những cỗ máy tuân lệnh, vô cảm, được rèn luyện để thực thi mệnh lệnh một cách tàn nhẫn nhất.

Trần Trưởng Lão, với khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận, râu tóc bạc phơ dựng ngược, gào lên những lời lẽ sắc lạnh, như muốn xé toạc không gian đang dần chìm vào u tối. “Bọn phản đồ! Dám chống lại Thiên Diệu Tôn Giả! Giết hết!” Tiếng gầm gừ giận dữ của hắn vang vọng, mang theo uy áp của một tu sĩ cấp cao, nhưng dường như đã phần nào mất đi sự tự tin vốn có. Hắn biết, lời kể của Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết đã gieo mầm mống bất an, và sự công khai chống đối của Mộ Dung Tĩnh, một thiên tài lừng lẫy, đã thổi bùng ngọn lửa hoài nghi trong lòng hàng vạn tu sĩ đang dõi theo.

Tần Mặc đứng đó, thân hình tuy gầy gò nhưng lại vững chãi như một ngọn núi đá sừng sững giữa biển lửa. Ánh mắt hắn sắc lạnh nhưng lại sâu thẳm, không chút dao động trước hàng loạt Hắc Thiết Vệ đang xông tới. Hắn biết, bạo lực không phải là câu trả lời, mà chỉ là sự che đậy cho một chân lý đang dần bị phơi bày. Hắn khẽ đưa tay, đặt nhẹ lên vai Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết đang run rẩy sau lưng, truyền đi một luồng ý chí tồn tại bình ổn, trấn an. Lão Tu Sĩ khẽ rùng mình, ánh mắt mờ đục như bừng sáng một chút, sự sợ hãi trong ông chợt dịu đi.

“Những gì các ngươi thấy là sự thật,” Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm ổn, không hề cao giọng nhưng lại vang vọng rõ ràng đến lạ giữa tiếng gầm rú và tiếng kim loại. “Bạo lực không thể che giấu được chân lý, cũng không thể bịt miệng được lương tâm.” Hắn không nhìn Trần Trưởng Lão, mà nhìn thẳng vào những Hắc Thiết Vệ đang tiến đến, ánh mắt thấu triệt như muốn xuyên qua lớp giáp sắt lạnh lẽo để chạm vào vật tính của từng binh khí, từng mảnh giáp, thậm chí là ý chí tồn tại ẩn sâu trong mỗi người lính.

Tô Lam không nói một lời. Nàng đã rút thanh kiếm cổ bên hông, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm phản chiếu ánh đèn lồng chập chờn, như một tia sét xé toạc màn đêm đang buông xuống. Nàng đứng chắn một bên Tần Mặc, thân pháp linh hoạt, sẵn sàng ứng chiến. Bên kia, Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt trũng sâu, cũng siết chặt nắm đấm. Dù không có vũ khí, nhưng khí chất kiên định của một người từng trải đủ để tạo thành một bức tường vô hình. Cùng với họ, một vài tu sĩ trẻ tuổi, những người đã được Tần Mặc thuyết phục, cũng đứng ra, tuy tay chân còn run rẩy nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên quyết.

Các Hắc Thiết Vệ lao lên, nhưng sự dứt khoát trong hành động của chúng đã phần nào bị lung lay. Dưới ánh mắt của Tần Mặc, dường như chúng cảm nhận được một luồng ý chí tồn tại khác biệt, không phải là sức mạnh đối chọi trực diện, mà là sự thấu hiểu, sự soi rọi vào bản chất vô hồn của chính chúng. Một số Hắc Thiết Vệ đang vung vũ khí lên cao chợt chậm lại, ánh thép va chạm yếu ớt không còn vang dội như lúc ban đầu. Chúng là những cỗ máy, nhưng liệu bên trong lớp giáp sắt kia, có còn chút linh hồn nào không?

“Nếu các ngươi còn chút lương tri, hãy dừng lại!” Tô Lam cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, không phải là sự van xin mà là một lời cảnh tỉnh. Nàng chỉ thẳng mũi kiếm vào hàng ngũ Hắc Thiết Vệ. “Các ngươi có thấy những gì vừa xảy ra không? Có thấy sự hủy diệt mà 'khai linh' cưỡng ép mang lại không? Có nghe thấy lời kể về nỗi đau của Lão Thiên Khuyết không? Hay các ngươi cũng chỉ muốn biến mình thành những công cụ vô tri, bị điều khiển bởi một lý tưởng mù quáng?”

Lời của Tô Lam như một nhát kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tâm trí những người lính. Một vài Hắc Thiết Vệ bắt đầu chần chừ. Mặc dù khuôn mặt bị che kín, nhưng sự dao động trong động tác của chúng là không thể phủ nhận. Tiếng kim loại va chạm yếu ớt dần tắt hẳn. Chúng không còn là một khối thống nhất, mà đã xuất hiện những vết nứt vô hình. Những tu sĩ trung lập khác, đứng xa hơn, ánh mắt hoang mang, rồi dần chuyển sang nghi ngờ. Họ đã chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn, chứng kiến Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết, và giờ đây, lời nói của Tần Mặc và Tô Lam đang gieo vào lòng họ những hạt giống của sự thật.

Trần Trưởng Lão thấy rõ sự do dự trong hàng ngũ của mình. Hắn giận đến tím mặt, gào lên lần nữa: “Đồ vô dụng! Các ngươi còn chờ gì nữa? Bắt chúng lại! Đừng để lời lẽ mê hoặc của chúng làm lung lạc ý chí!” Hắn muốn lao lên tự mình ra tay, nhưng thân phận của một Trưởng lão không cho phép hắn làm điều đó một cách dễ dàng, đặc biệt là khi Mộ Dung Tĩnh vẫn đang giơ kiếm đối mặt với hắn. Hắn đứng đó, run rẩy, ánh mắt cuồng nộ như một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn biết, một khi sự nghi ngờ đã bén rễ, sẽ rất khó để nhổ bỏ nó.

Tần Mặc không tranh cãi với Trần Trưởng Lão. Hắn chỉ đứng đó, bình thản, đôi mắt đen láy bao quát toàn bộ quảng trường. Hắn không cần dùng sức mạnh để trấn áp, hắn chỉ cần để sự thật tự phơi bày, để ý chí tồn tại của vạn vật tự lên tiếng. Gió chiều tà thổi qua, mang theo mùi gỗ cháy, mùi đất ẩm và linh khí hỗn tạp, như một lời nhắc nhở về sự tàn phá vừa xảy ra. Sự căng thẳng vẫn còn đó, nhưng đã chuyển từ sự đe dọa bạo lực sang một cuộc đối đầu ý chí thầm lặng, sâu sắc hơn nhiều.

***

Cùng lúc đó, tại Tháp Mật Đàm thuộc Thanh Vân Tông, Mộ Dung Tĩnh đang đứng bất động trước một pháp khí truyền âm và hình ảnh tinh xảo. Tháp Mật Đàm nằm biệt lập, được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ và những lớp trận pháp bảo vệ nghiêm ngặt, tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà, mang theo hương trầm nhẹ thoang thoảng trong không khí. Nơi đây vốn là chốn tĩnh tu, linh khí dồi dào, bầu không khí trang nghiêm và tĩnh lặng, nhưng giờ đây, sự yên bình ấy lại bị phá vỡ bởi cơn bão trong lòng nàng.

Trên màn hình pháp khí, những hình ảnh hỗn loạn từ quảng trường Đại Hội Luận Đạo vẫn còn hiện rõ: những chiếc ghế, những tấm cờ xí bị cưỡng ép khai linh, biến dạng thành những hình thù quái dị, gào thét trong đau đớn trước khi hóa thành tro bụi. Nàng nhìn thấy những Hắc Thiết Vệ mặc giáp sắt đen kịt, vô cảm lao tới, và rồi sự do dự khó hiểu trong động tác của chúng. Nàng nhìn thấy Tần Mặc, thân hình gầy gò đứng vững chãi, bình thản đối mặt với bạo lực, và lời nói của hắn, không hùng hồn nhưng lại có sức nặng phi thường, như những hòn đá tảng ném xuống mặt hồ phẳng lặng của niềm tin.

Nhưng điều ám ảnh nàng nhất chính là hình ảnh Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết. Khuôn mặt hằn sâu những vết hằn của thời gian và nỗi đau, đôi mắt mờ đục nhưng lại phản ánh một bi kịch không thể thốt nên lời. Nàng nhớ lại từng lời ông kể, về khát vọng thăng tiên, về con đường tu luyện khắc nghiệt, và rồi cái giá phải trả – sự trống rỗng, cô độc, sự mất đi bản ngã, thậm chí là sự hủy hoại của chính vật tính. Những hình ảnh ấy, những lời kể ấy, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng, như một cơn bão tố không ngừng nghỉ.

Mộ Dung Tĩnh siết chặt chuôi kiếm ngọc trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ chuôi kiếm như truyền thẳng vào tận xương tủy, nhưng lại không thể xoa dịu được ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng nàng. Nàng vẫn nhớ như in lời giáo huấn của sư phụ, của các Trưởng lão trong tông môn, về con đường thăng tiên là mục tiêu tối thượng, là đỉnh cao của sự tu hành. Nàng đã l���n lên với niềm tin sắt đá ấy, coi Thiên Diệu Tôn Giả là biểu tượng của sức mạnh, là người dẫn lối cho toàn bộ Huyền Vực. Lý tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả luôn được ca ngợi là hoàn mỹ, là con đường duy nhất để vươn tới sự vĩnh hằng.

Thế nhưng, những gì nàng chứng kiến hôm nay lại hoàn toàn khác. Sự tàn bạo của Thiên Diệu Ảnh khi cưỡng ép khai linh, sự vô cảm của Hắc Thiết Vệ, và lời kể đau thương của Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết, tất cả đều đang đạp đổ những bức tường niềm tin vững chắc trong tâm hồn nàng. “Đây… đây thật sự là con đường 'thăng cấp' sao?” Nàng thì thầm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ để chính mình nghe thấy. “Cái giá phải trả… thật quá lớn.”

Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng. Nhưng chúng càng trở nên rõ nét hơn, như thể đã khắc sâu vào ký ức. Nàng từng thấy những tu sĩ khác, những người đã “thăng cấp” thành công, nhưng họ lại mang vẻ cô độc, xa cách, như đã đánh mất một phần quan trọng của chính mình. Nàng từng nghĩ đó là cái giá phải trả cho sức mạnh, cho sự siêu việt. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra đó là sự trống rỗng, sự hủy hoại vật tính, một bi kịch mà không một sức mạnh nào có thể bù đắp.

“Lý tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả… có thật sự là hoàn mỹ như chúng ta vẫn tin?” Một câu hỏi vang lên trong tâm trí nàng, như một tiếng sét đánh ngang tai. Nàng đã từng tự hào về sự kiên định của mình, về lòng trung thành với tông môn và với con đường thăng tiên. Nhưng giờ đây, nàng bắt đầu hoài nghi, bắt đầu cảm thấy giằng xé giữa lý trí và cảm xúc. Tiếng tim nàng đập mạnh trong lồng ngực, như muốn xé toạc mọi lớp vỏ bọc kiên cường mà nàng đã cố gắng tạo ra. Sương mù nhẹ lượn lờ bên ngoài tháp, càng làm tăng thêm vẻ mờ ảo, khó lường cho những suy tư sâu sắc đang diễn ra trong lòng Mộ Dung Tĩnh. Những gì nàng chứng kiến đã chấn động nàng đến tận cốt tủy, gieo vào lòng nàng một hạt giống nghi ngờ không thể nào dập tắt.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi dần tắt hẳn, để lại quảng trường Đại Hội Luận Đạo chìm trong một không gian u ám hơn, tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi đất ẩm và linh khí hỗn tạp dần dịu đi, nhường chỗ cho một bầu không khí nặng nề nhưng tràn đầy suy tư. Cuộc đối đầu trực diện giữa Hắc Thiết Vệ và phe Tần Mặc đã tạm thời lắng xuống. Trước sự kiên định của Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần, và sự do dự của chính những người lính, Trần Trưởng Lão cuối cùng cũng không dám ra lệnh tấn công một cách mù quáng, sợ rằng sẽ gây ra một cuộc đổ máu lớn và càng làm mất uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn chỉ có thể nghiến răng, ra hiệu cho Hắc Thiết Vệ tạm thời lùi lại, nhưng ánh mắt vẫn đầy thù hằn và bất lực.

Tần Mặc nhẹ nhàng đỡ Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết, giúp ông ngồi xuống một tảng đá đổ nát, nơi trước đó một chiếc bàn đã bị cưỡng ép khai linh và hóa thành tro bụi. Lão Tu Sĩ vẫn còn run rẩy, đôi mắt mờ đục nhìn quanh, như thể vẫn chưa thoát khỏi cơn ác mộng của chính mình. Tần Mặc quay sang đám đông tu sĩ đang đứng im lặng, ánh mắt thấu triệt bao quát từng người, từng biểu cảm sợ hãi, băn khoăn, nghi ngờ, và cả những tia hy vọng le lói.

Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tịch m���ch, không hùng hồn, không ép buộc, nhưng lại chứa đựng sức nặng của chân lý, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn của những niềm tin cũ kỹ. “Mỗi chúng ta, mỗi vật thể, đều có ‘ý chí tồn tại’ riêng,” Tần Mặc bắt đầu, lời nói của hắn như một lời khẳng định, một lời nhắc nhở về bản chất cội nguồn. “Một thanh kiếm khao khát được chém, một dòng sông muốn chảy, một ngọn núi muốn vươn cao. Đó là ‘vật tính’ của chúng, là bản chất cốt lõi tạo nên sự độc đáo của vạn vật.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời ấy thấm vào tâm trí mọi người. Gió lạnh hơn thổi qua, làm lay động vạt áo đơn bạc của hắn, nhưng Tần Mặc vẫn đứng đó, vững chãi. “Chúng ta đã bị dạy rằng ‘thăng tiên’ là mục đích duy nhất, là con đường vĩ đại nhất. Chúng ta tin rằng phải ‘thoát ly bản chất’ để vươn tới một cảnh giới cao hơn, để trở nên siêu việt. Nhưng các ngươi có thật sự hiểu ý nghĩa của ‘thoát ly bản chất’ không?”

Tần Mặc đưa tay chỉ về phía những tàn tích cháy dở, nơi từng là những vật phẩm bình thường, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn vô tri. “Thiên Diệu Ảnh đã cưỡng ép chúng ‘khai linh’, ép buộc chúng ‘thoát ly bản chất’. Các ngươi đã thấy hậu quả. Chúng không trở nên siêu việt, chúng chỉ trở nên điên loạn, đau khổ, và cuối cùng là hủy diệt. Vì sao? Vì đó không phải là sự tiến hóa tự nhiên của chúng. Đó là sự cưỡng bức, là sự chối bỏ chính ‘vật tính’ của mình.”

Lời nói của Tần Mặc không chỉ là lý thuyết suông, mà là sự tổng kết sống động từ những gì họ vừa chứng kiến. Nhiều tu sĩ cúi đầu suy ngẫm, ánh mắt dao động. Họ đã từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Diệu Tôn Giả, vào con đường ‘thăng tiên’ mà hắn vạch ra. Nhưng giờ đây, những vết nứt đã xuất hiện trong bức tường niềm tin ấy.

“Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết đây, ông ấy là một minh chứng sống,” Tần Mặc tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự cảm thông sâu sắc. “Ông ấy đã ‘thăng cấp’ thành công theo con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả rao giảng. Nhưng cái giá ông ấy phải trả là gì? Là sự trống rỗng, là sự mất đi cảm xúc, là sự cô độc vĩnh viễn. Ông ấy đã ‘thoát ly bản chất’ của một con người, của một tu sĩ. Ông ấy đã đánh mất ‘ý chí tồn tại’ đích thực của mình.”

Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết khẽ rùng mình, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy, như một tiếng thở dài nặng nề. “Đau khổ… ta chỉ muốn là chính mình…” Tiếng thì thầm yếu ớt của ông, hòa vào tiếng gió đêm, vang vọng như một lời thú tội băng giá, một lời cảnh báo từ tận đáy sâu của sự hủy diệt. Nó không phải là một tiếng nói hùng hồn, mà là một tiếng vọng từ vực thẳm của sự mất mát.

“Vậy thì, ép buộc chúng ‘thoát ly bản chất’ để thăng cấp, liệu có phải là con đường duy nhất, hay là con đường dẫn đến hủy diệt?” Tần Mặc hỏi, câu hỏi không phải để tìm kiếm câu trả lời ngay lập tức, mà là để gieo hạt giống của sự nghi vấn, của sự tự vấn vào lòng mỗi người. “Huyền Vực này cần sự cân bằng. Cân bằng giữa khát vọng vươn lên và sự tôn trọng bản chất. ‘Thăng tiên’ có thể là một lựa chọn, nhưng không thể là mục tiêu duy nhất, không thể là một con đường mù quáng chà đạp lên ‘vật tính’ của vạn vật.”

Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, về phía chân trời đang dần chìm vào màn đêm sâu thẳm. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó là một chân lý đã bị lãng quên, một lời cảnh báo từ xa xưa. Nếu chúng ta cứ tiếp tục truy cầu sức mạnh một cách cực đoan, chối bỏ bản chất, ép buộc vạn vật phải trở thành thứ mà chúng không phải, thì cuối cùng, chúng ta sẽ chỉ còn lại một thế giới trống rỗng, vô hồn, một thế giới của sự hủy diệt.”

Lời nói của Tần Mặc, không mang theo linh lực chấn động, không có uy áp của một cường giả, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu đến tận tâm can. Các tu sĩ đứng đó, lặng lẽ lắng nghe, nhiều người cúi đầu suy ngẫm. Những hạt giống nghi ngờ đã bén rễ, và giờ đây, chúng đang được Tần Mặc tưới tắm bằng những lời lẽ sâu sắc, bằng những minh chứng không thể chối cãi. Khuôn mặt Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam, Lục Vô Trần đều ánh lên vẻ kiên định. Họ đã chọn con đường này, con đường của sự cân bằng, con đường của sự thật.

Ánh trăng dần ló dạng, chiếu rọi xuống quảng trường tan hoang, phủ lên đó một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch. Nhưng dưới vẻ tĩnh lặng ấy, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào dữ dội. Sự chia rẽ trong Huyền Vực đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những niềm tin đã bị lung lay, những câu hỏi đã được đặt ra. Thiên Diệu Tôn Giả có thể đàn áp bằng vũ lực, nhưng hắn không thể dập tắt những suy tư đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng mỗi tu sĩ. Cuộc chiến tư tưởng đã chính thức bùng nổ, và nó báo hiệu một cơn bão lớn hơn, một cuộc phân tranh sinh tử thực sự sắp sửa nhấn chìm toàn bộ Huyền Vực. Số phận của vạn vật, giờ đây, đã được đặt lên bàn cân, chờ đợi một sự lựa chọn định mệnh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free