Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 971: Tuyên Chiếu Truy Nã: Lời Sấm Sét Chia Đôi Huyền Vực

Bầu trời Hoàng Thành Thiên Long vừa hửng sáng, những tia nắng mai đầu tiên rải vàng trên những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp cổ xưa. Dưới chân thành, những con đường lát đá rộng rãi bắt đầu huyên náo với tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc và tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn, tửu lầu. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường và hương hoa từ các khu vườn quý tộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí phồn thịnh, tràn đầy năng lượng nhưng cũng ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình.

Trong Đại Điện Thiên Quang, nơi mà uy quyền tối thượng của Thiên Diệu Tôn Giả ngự trị, không khí đặc quánh một sự im lặng đến nghẹt thở. Những mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng giờ đây như nhuốm một màu sắc lạnh lẽo, uy nghiêm. Hàng trăm tu sĩ từ khắp các tông môn lớn nhỏ tề tựu, đứng trang nghiêm, không dám hé răng. Ánh mắt họ, dù là kính sợ, nghi ngờ hay phẫn nộ, đều đổ dồn về một bóng hình cao quý trên bục cao nhất.

Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực không thể lay chuyển. Khuôn mặt tuấn tú của y, không chút nếp nhăn, giờ đây ánh lên sự sắc lạnh đến đáng sợ. Đôi mắt xanh thẳm tựa hồ như hai hồ băng vĩnh cửu, ẩn chứa sự tính toán sâu xa và một cơn giận dữ âm ỉ. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, thoát tục của một vị Tôn Giả. Y mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, thứ trang phục vốn là biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, giờ đây lại mang theo một cảm giác lạnh lẽo khó gần, như một lời tuyên bố về sự vô tình của bậc tối cao.

Phía sau y, Trần Trưởng Lão đứng thẳng tắp, vẻ mặt hằn học nhìn xuống đám đông. Những nếp nhăn trên trán y sâu hơn thường lệ, đôi mắt lóe lên sự cuồng tín và một khao khát được chứng kiến sự trừng phạt. Y đã từng chứng kiến Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết bị Tần Mặc bênh vực, và cái gọi là "Đạo Lý Vạn Vật Đồng Nguyên" của Tần Mặc lan truyền như cỏ dại, khiến y càng thêm căm phẫn. Đối với Trần Trưởng Lão, Tần Mặc không chỉ là kẻ phá hoại trật tự mà còn là một sự sỉ nhục đối với Thiên Diệu Tôn Giả, đối với con đường thăng tiên vĩ đại mà y và vô số tu sĩ đã nguyện dâng hiến cả đời. Y tin rằng, kẻ yếu không có quyền tồn tại, và Tần Mặc, với cái "đạo lý" yếu mềm của hắn, xứng đáng bị tiêu diệt.

Một khoảng im lặng kéo dài, nặng nề như chì. Đến cả tiếng gió lùa qua các khe cửa cũng dường như ngưng bặt. Rồi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, xuyên thấu từng ngóc ngách của đại điện, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh không thể kháng cự.

"Kẻ xưng Tần Mặc kia," Thiên Diệu Tôn Giả bắt đầu, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sức nặng ngàn cân, "cùng cái gọi là 'Đạo Lý Vạn Vật Đồng Nguyên' của hắn, là tà ma ngoại đạo, là ung nhọt của Huyền Vực!"

Ánh mắt y quét qua từng gương mặt, như muốn xuyên thủng tâm can của mỗi tu sĩ. Ai nấy đều cúi đầu, không dám đối diện. Một vài tu sĩ trẻ tuổi, những người đã từng dao động trước lời Tần Mặc, giờ đây run rẩy, nỗi sợ hãi về uy quyền tuyệt đối của Thiên Diệu Tôn Giả lấn át mọi hoài nghi.

"Hắn dám thách thức nền tảng tu luyện ngàn năm, dám phủ nhận con đường thăng tiên vĩ đại mà vô số tiền bối đã đổ máu xây dựng!" Giọng Thiên Diệu Tôn Giả dần cao hơn, mang theo một sự phẫn nộ ẩn giấu, như sóng ngầm cuộn trào dưới lớp băng. "Hắn gieo rắc tư tưởng lười biếng, yếu đuối, khiến vạn vật mê muội, từ bỏ khát vọng vươn cao, từ bỏ sự tiến hóa của sinh linh!"

"Nếu cứ để tà thuyết này lan tràn," y tiếp tục, đôi mắt xanh thẳm lóe lên một tia nguy hiểm, "Huyền Vực sẽ suy yếu, sẽ trở thành miếng mồi ngon cho các thế giới khác. Đây không phải là con đường cân bằng, mà là con đường dẫn đến diệt vong!"

Những lời này không chỉ là một lời buộc tội, mà còn là một tuyên bố chiến tranh, một sự khẳng định tối thượng về quyền lực và tín ngưỡng. Thiên Diệu Tôn Giả hiểu rõ, sau Đại Hội Luận Đạo, tư tưởng của Tần Mặc đã bắt đầu nảy mầm trong lòng Huyền Vực. Y không thể để hạt giống "cân bằng bản chất" ấy lớn mạnh, bởi nó sẽ lật đổ toàn bộ hệ thống mà y đã xây dựng, sẽ thách thức vị trí tối cao của y.

"Ta, Thiên Diệu," y ngừng lại một chút, như để lời nói của mình thêm phần trọng lượng, "nay ban bố Thiên Diệu Lệnh Truy Nã!"

Một luồng kim quang rực rỡ bùng nổ từ tay Thiên Diệu Tôn Giả, hóa thành một lệnh bài vàng rực, bay vút lên không trung. Lệnh bài xoay tròn, rải xuống vô số phù văn truy nã lấp lánh như sao trời. Các phù văn này nhanh chóng biến mất vào hư không, mang theo mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả lan truyền khắp Huyền Vực trong chớp mắt.

"Bất luận thân phận, bất luận tu vi," giọng y vang vọng, như sấm sét xé tan sự im lặng, "phàm là ai che giấu, dung túng Tần Mặc và liên minh của hắn, đều sẽ bị xem là đồng lõa, tru di cửu tộc!"

Cả đại điện chấn động. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhưng nhanh chóng bị Trần Trưởng Lão trừng mắt dập tắt. Các tu sĩ bên dưới kinh hãi, có người run rẩy, sắc mặt tái nhợt. Tru di cửu tộc! Đó là một hình phạt tàn khốc nhất, không chỉ tiêu diệt bản thân kẻ phạm tội mà còn kéo theo toàn bộ gia tộc, tông môn vào vực sâu diệt vong. Lời tuyên bố này không cho phép bất kỳ sự do dự hay trung lập nào. Nó buộc tất cả mọi sinh linh trong Huyền Vực phải đưa ra lựa chọn, phải đứng về một phía.

Một vài tu sĩ lộ rõ vẻ phẫn nộ, nhưng nỗi sợ hãi về Thiên Diệu Tôn Giả, về sự tàn khốc của hình phạt "tru di cửu tộc" đã khiến họ không dám hé môi. Họ chỉ có thể cúi đầu, che giấu ánh mắt bất mãn của mình. Họ biết, từ giờ phút này, Tần Mặc và những người đi theo hắn sẽ trở thành kẻ thù chung của toàn Huyền Vực, bị săn đuổi không ngừng nghỉ. Và những người dám ngầm ủng hộ Tần Mặc, cũng sẽ sống trong nỗi lo sợ bị phát hiện, bị trừng phạt.

Thiên Diệu Tôn Giả nhìn xuống đám đông, ánh mắt không chút gợn sóng. Đối với y, việc ban bố lệnh truy nã này không phải là một sự lựa chọn, mà là một tất yếu. Y cần phải dập tắt ngọn lửa "tà giáo" mà Tần Mặc đã nhóm lên, để giữ vững trật tự và niềm tin vào con đường thăng tiên cực đoan. Chỉ có như vậy, Huyền Vực mới có thể "vươn cao", mới có thể "tiến hóa". Y tin rằng, y đang làm điều đúng đắn cho vạn vật, cho cả thế giới. Nhưng trong sâu thẳm, có lẽ chính y cũng không thể nhận ra rằng, mệnh lệnh ấy, không chỉ đẩy Tần Mặc vào hiểm cảnh, mà còn xé toạc tấm màn hòa bình giả tạo của Huyền Vực, báo hiệu một cuộc đại chiến tư tưởng và quân sự sắp sửa bùng nổ, nhấn chìm vạn vật vào biển lửa của sự lựa chọn định mệnh.

***

Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Tông, những đỉnh núi cao ngất, chạm đến mây trời, giờ đây chìm trong màn mây mù dày đặc của buổi chiều tà. Gió lạnh rít qua khe núi, mang theo hơi ẩm và mùi ozone đặc trưng của vùng cao nguyên. Tiếng chuông chùa ngân vang từ Đại Điện Thanh Vân, tiếng kiếm khí vút qua trong các bãi tập, và tiếng kinh văn tụng niệm đều đều từ các tháp tu luyện, tất cả đều bị bao phủ bởi một sự tĩnh lặng nặng nề. Không khí loãng, trong lành, nhưng lại mang theo một cảm giác ảm đạm, như báo hiệu một điều chẳng lành sắp xảy đến.

Trong Tháp Mật Đàm, một trong những kiến trúc cổ kính nhất của Thanh Vân Tông, được xây dựng bằng đá cẩm thạch trắng sáng, Mộ Dung Tĩnh đứng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời mờ mịt, nơi những đỉnh núi ẩn hiện trong sương khói. Mái tóc đen mượt của nàng được buộc cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt tuấn tú, khí chất cao ngạo thường thấy. Tuy nhiên, giờ đây, vẻ cao ngạo ấy đã nhường chỗ cho một sự hoang mang sâu sắc, một nỗi bất an không thể che giấu. Nàng mặc y phục tông môn sang trọng, màu xanh lục thêu chỉ bạc, nhưng dường như nó không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn nàng.

Nàng vừa nhận được tin tức từ Hoàng Thành Thiên Long, một đạo phù truyền âm mang theo mệnh lệnh Thiên Diệu Lệnh Truy Nã đã đến tận Thanh Vân Tông. Sắc mặt nàng tái nhợt, đôi môi mím chặt. Thanh kiếm cổ bên hông, với chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, giờ đây dường như nặng thêm gấp bội, như chứa đựng sức nặng của một quyết định định mệnh.

Lời tuyên bố của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng trong tâm trí nàng, rõ ràng và tàn nhẫn: "Tà ma ngoại đạo... tru di cửu tộc!" Những lời lẽ ấy, đối với một tu sĩ được nuôi dưỡng trong giáo điều của Thiên Diệu Tôn Giả như nàng, lẽ ra phải là chân lý không thể nghi ngờ. Nhưng chúng lại đối lập hoàn toàn với những lời của Tần Mặc tại Đại Hội Luận Đạo, những lời lẽ về "cân bằng bản chất", về "ý chí tồn tại" của vạn vật.

Mộ Dung Tĩnh nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn. Nàng cảm thấy một sự giằng xé nội tâm chưa từng có. "Tà giáo... loạn tặc?" nàng thầm nghĩ, giọng nói của mình như thể chỉ là một hơi thở yếu ớt trong không gian tĩnh mịch của tháp. "Chẳng lẽ những gì Tần Mặc nói, những gì Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết đã trải qua, đều là giả dối? Hay là... Thiên Diệu Tôn Giả đang cố tình che đậy sự thật?"

Hình ảnh Lão Tu Sĩ Thiên Khuyết, thân thể khô héo, ánh mắt trống rỗng nhưng vẫn vương vấn chút linh quang cuối cùng, hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng. Lời thú tội băng giá của ông, về việc vạn vật bị ép buộc tu luyện, về sự biến chất của bản thân để truy cầu "thăng tiên", đã gieo một hạt giống nghi ngờ sâu sắc vào lòng Mộ Dung Tĩnh. Nàng đã chứng kiến sự hỗn loạn của Thiên Diệu Ảnh, những tạo vật bị biến dị bởi sự truy cầu cực đoan. Những bằng chứng sống động ấy, do chính Tần Mặc trình bày, đã dần dần làm lung lay niềm tin sắt đá mà nàng đã giữ gìn bấy lâu.

Nàng siết chặt chuôi kiếm, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Đôi mắt nàng mở ra, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù càng lúc càng dày đặc, như muốn nuốt chửng cả thế giới. Nàng cảm thấy một sự cô độc và lạc lõng sâu sắc, như thể nàng đang đứng giữa hai bờ vực thẳm. Một bên là con đường quen thuộc, con đường của sức mạnh và quyền uy, con đường thăng tiên mà Thiên Diệu Tôn Giả đã vạch ra. Một bên là con đường mới mẻ, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn đầy hy vọng, con đường của sự cân bằng và tôn trọng bản chất mà Tần Mặc đang cố gắng dẫn lối.

Từ khi sinh ra, Mộ Dung Tĩnh đã được dạy rằng sức mạnh là tất cả, rằng chỉ có thăng tiên mới là mục đích tối thượng của mọi sinh linh. Nàng đã chứng kiến vô số tu sĩ vươn lên, trở thành những cường giả lừng lẫy, tất cả đều nhờ vào sự truy cầu không ngừng nghỉ ấy. Nhưng giờ đây, Tần Mặc, một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, một nơi bị coi là phế địa, lại dám thách thức cả một hệ thống tín ngưỡng ngàn năm. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó.

Sự mâu thuẫn này, sự đối lập giữa lý tưởng và hiện thực, giữa lời nói hùng hồn của Thiên Diệu Tôn Giả và những bằng chứng đau lòng mà Tần Mặc đưa ra, đã khiến Mộ Dung Tĩnh rơi vào một vòng xoáy nội tâm đầy giằng xé. Nàng từng tin vào sự chính đáng của Thiên Diệu Tôn Giả, tin rằng y đang dẫn dắt Huyền Vực đến một tương lai tươi sáng. Nhưng những gì nàng chứng kiến, những gì nàng cảm nhận được từ lời Tần Mặc, lại khiến nàng hoài nghi.

Sự thay đổi không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ chính bản thân nàng. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, vốn là một vật phẩm linh thiêng của tông môn, giờ đây dường như cũng đang "nói" với nàng. Nàng từng cảm nhận được "ý chí tồn tại" của nó là sự sắc bén, là khát khao được vung ra để bảo vệ. Nhưng liệu sự bảo vệ ấy có nên được sử dụng để đàn áp những sinh linh yếu đuối, để ép buộc họ phải thay đổi bản chất của mình?

Gió núi rít gào bên ngoài, như tiếng thì thầm của những linh hồn đang giằng xé. Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng đó, đôi mắt chìm sâu vào màn sương. Nàng biết, từ giờ phút này, nàng không thể tiếp tục lẩn tránh. Lệnh truy nã của Thiên Diệu Tôn Giả đã đẩy mọi thứ đến đỉnh điểm, buộc nàng phải đưa ra một lựa chọn, một quyết định định mệnh sẽ ảnh hưởng đến không chỉ số phận của nàng, mà có thể là cả tương lai của Huyền Vực. Con đường phía trước đầy chông gai, thử thách, và nàng không biết liệu mình có đủ dũng khí để đối mặt với nó hay không.

***

Trong khi Hoàng Thành Thiên Long chìm trong sự uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả, và Thanh Vân Tông bao phủ bởi nỗi bất an của Mộ Dung Tĩnh, thì tại một khu vườn thảo dược bí mật gần đó, thuộc phạm vi của Thanh Vân Tông nhưng được liên minh của Tần Mặc tạm trú, lại mang một bầu không khí hoàn toàn khác. Đó là một khu vườn được phân chia khoa học thành các khu vực, có lối đi đá uốn lượn, những giếng nước nhỏ và các nhà kính được xây dựng khéo léo. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng nước tưới cây nhẹ nhàng từ những dòng suối nhỏ chảy qua, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm dịu, thanh bình. Mùi thảo dược tươi ngát, mùi đất ẩm và mùi sương đêm mát lành phảng phất trong không khí, mang lại một cảm giác trong lành, yên tĩnh và linh khí dồi dào.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Tần Mặc ngồi tĩnh lặng trên một phiến đá rêu phong, tư thế thẳng lưng, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía xa xăm. Hắn không quá cao lớn, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn và linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây được ánh trăng chiếu rọi, nổi bật lên vẻ kiên nghị và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn, thường ngày được buộc gọn gàng, giờ đây buông xõa tự nhiên, càng khiến hắn trông thêm gần gũi với thiên nhiên. Trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, nhưng lại toát lên một sự bình dị vững chãi.

Xung quanh hắn là Tô Lam và Lục Vô Trần. Họ vừa nhận được tin tức về lệnh truy nã từ một đạo phù truyền âm cấp tốc. Áp lực chưa từng có đang đè nặng lên liên minh nhỏ bé của họ, nhưng Tần Mặc vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện Tần Mặc. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, nhưng vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng. Mái tóc đen dài của nàng được buộc cao gọn gàng, đôi khi có cài trâm ngọc, nhưng giờ đây trông có vẻ hơi lỏng lẻo. Dáng người mảnh mai của nàng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách, và thanh kiếm cổ bên hông nàng, với chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng của chủ nhân. Từ ngày theo Tần Mặc, vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị của nàng đã dần trở nên băn khoăn và ấm áp hơn, nhưng đêm nay, nỗi lo lắng lại hiện rõ.

Lục Vô Trần ngồi dựa vào một gốc cây cổ thụ, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng của y dường như càng gù hơn dưới sức nặng của tin tức. Mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài, và bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu của y không có chút dấu hiệu của sự xa hoa. Đôi mắt sâu trũng của y, chứa đựng sự chán nản và hoài nghi về cuộc đời, giờ đây lại càng thêm nặng trĩu. Y thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi chứa đựng bao nhiêu năm tháng chứng kiến sự tranh chấp và biến chất trong thế giới tu luyện.

"Thiên Diệu Tôn Giả đã ra tay rồi." Lục Vô Trần trầm giọng nói, giọng nói yếu ớt, mang theo sự mệt mỏi cố hữu. Y lắc đầu nhẹ, "Lệnh truy nã này sẽ khiến chúng ta trở thành kẻ thù của cả Huyền Vực. 'Tru di cửu tộc'… thật tàn độc."

Tô Lam siết chặt nắm tay. "Chúng ta sẽ đối mặt với nó." Nàng nói, giọng nói rõ ràng, mạch lạc, dù có chút căng thẳng nhưng vẫn mang sự kiên định. " 'Đạo Lý Vạn Vật Đồng Nguyên' không phải là tà giáo, chân lý sẽ chiến thắng." Nàng tin vào lý tưởng của Tần Mặc, tin rằng con đường của hắn là đúng đắn, bất kể Thiên Diệu Tôn Giả có tuyên bố thế nào. Nhưng nàng cũng hiểu, con đường này sẽ đầy máu và nước mắt.

Tần Mặc quay đầu, nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt bình thản, không chút dao động. Hắn biết, lời nói của Lục Vô Trần là sự thật hiển nhiên, và sự kiên định của Tô Lam là điều quý giá nhất. Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu. Từ khi hắn quyết định bước ra khỏi Vô Tính Thành, hắn đã biết mình sẽ phải đối mặt với sự phản đối kịch liệt từ những thế lực đã ăn sâu vào tín ngưỡng thăng tiên.

"Không sao." Tần Mặc nói, giọng điệu chậm rãi, suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi phát ngôn. Mỗi lời nói của hắn đều có trọng lượng, không hùng hồn hay khoa trương, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại đáng kinh ngạc. "Chúng ta đã chuẩn bị cho điều này." Hắn đã dự đoán được phản ứng của Thiên Diệu Tôn Giả, bởi triết lý của hắn không chỉ thách thức một cá nhân, mà là thách thức toàn bộ nền tảng tư tưởng của Huyền Vực.

"Con đường của chúng ta, không phải là để chống lại ai," Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn hướng về phía xa, nơi những ngọn đèn của Hoàng Thành Thiên Long vẫn sáng rực, như một biểu tượng của quyền lực đang đối đầu hắn. "mà là để vạn vật tìm lại chính mình. Để chúng được quyền lựa chọn, được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn' mà đánh mất bản chất."

Hắn đứng dậy, thân hình hơi gầy của hắn dưới ánh trăng lại toát lên một vẻ vững chãi phi thường. "Nếu họ gọi đó là tà giáo, vậy thì ta sẽ là tà giáo." Lời nói cuối cùng của Tần Mặc vang lên trong đêm, không một chút do dự. Nó không phải là một lời tuyên bố thách thức, mà là một sự chấp nhận số phận, một sự khẳng định kiên định về con đường mà hắn đã chọn.

Lục Vô Trần và Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Họ thấy được ở hắn không phải sự kiêu ngạo của một kẻ phản loạn, mà là sự bình tĩnh của một người đã thấu hiểu chân lý và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để bảo vệ nó.

Tần Mặc biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Lệnh truy nã của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một đạo luật, mà còn là một lời tuyên chiến. Từ giờ phút này, hắn và liên minh của mình sẽ trở thành mục tiêu săn đuổi của toàn bộ Huyền Vực, bị xem là kẻ thù chung, là "ung nhọt" cần phải diệt trừ. Những cuộc chiến nhỏ lẻ và chiến tranh tâm lý sẽ bùng nổ mạnh mẽ hơn trên khắp Huyền Vực, làm tiền đề cho đại chiến toàn diện. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ có những hành động đàn áp tàn bạo hơn để thực thi lệnh truy nã và dập tắt "tà giáo" mà Tần Mặc đại diện.

Nhưng Tần Mặc không hề lùi bước. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, không chút dao động. Hắn tin rằng, ý chí tồn tại của vạn vật, khát khao được là chính mình, sẽ không bao giờ bị dập tắt. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là ngọn cờ tập hợp những linh hồn khao khát sự cân bằng ấy. Số phận của Huyền Vực đã được đặt lên bàn cân, và hắn, với ý chí sắt đá của mình, sẽ không bao giờ để nó rơi xuống vực thẳm của sự hủy diệt bản chất.

Đêm dần về khuya, những tiếng côn trùng vẫn rả rích. Ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu rọi khu vườn thảo dược, và trên gương mặt kiên nghị của Tần Mặc, một tia sáng hy vọng chợt lóe lên, đủ để soi rọi con đường đầy chông gai phía trước.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free