Vạn vật không lên tiên - Chương 974: Vết Sẹo Khai Linh: Tỉnh Ngộ Của Mộ Dung Tĩnh
Mộ Dung Tĩnh bước ra khỏi quán trọ, bỏ lại sau lưng những âm thanh xôn xao, những lời thì thầm đầy nghi hoặc. Ánh nắng chiều vẫn còn vương trên những mái ngói rêu phong của Lạc Dương Thành, nhưng trong lòng nàng, một cơn bão tố của suy nghĩ và giằng xé đang dần hình thành. Nàng đã nghe quá nhiều, chứng kiến quá nhiều sự trái ngược giữa lời răn dạy của Thiên Diệu Tôn Giả và thực tế tàn khốc đang diễn ra. Cái gọi là 'chính đạo', cái con đường thăng tiên vĩ đại mà nàng từng tin tưởng tuyệt đối, dường như đang nhuốm màu máu và sự hủy diệt. Không thể cứ ngồi yên và để những nghi ngờ này gặm nhấm. Nàng cần phải tự mình tìm kiếm, tự mình chứng thực.
Vô Danh Kiếm khẽ rung động nơi thắt lưng, như đồng điệu với sự thôi thúc trong lòng nàng. Nàng không còn là một đệ tử thuần túy chỉ biết tuân lệnh, mà là một cá thể đang khao khát chân lý. Mộ Dung Tĩnh triệu hồi tọa kỵ của mình, một con Xích Vân Mã có bộ lông đỏ như lửa, đôi mắt sáng rực. Nàng không quay đầu nhìn lại, thúc ngựa phi nước đại, nhanh chóng rời khỏi những con phố tấp nập, hướng về phía biên giới xa xăm, nơi những tin đồn về sự tàn bạo của Hắc Thiết Vệ và những bi kịch của vạn vật bị cưỡng ép khai linh đang lan truyền.
Đường cổ đạo thương gia rộng lớn, uốn lượn như một dải lụa xám trải dài qua những ngọn đồi thoai thoải. Bụi đất mịt mù theo mỗi bước chân của Xích Vân Mã, bám vào y phục và mái tóc đen mượt của nàng. Tiếng bánh xe kẽo kẹt của những chuyến hàng ngược xuôi, tiếng ngựa hí vang vọng từ xa, tiếng người lữ hành trò chuyện ồn ào dần nhỏ lại rồi biến mất. Nàng càng đi sâu vào vùng núi, cảnh quan càng trở nên hoang sơ, hùng vĩ, và tĩnh lặng đến lạ lùng. Hơi thở của núi rừng, mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại len lỏi vào khứu giác, mang theo một cảm giác vừa bình yên vừa cô độc.
Mộ Dung Tĩnh vẫn giữ vẻ cương nghị trên khuôn mặt tuấn tú, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt nàng không còn là sự kiêu hãnh của một thiên tài, mà là sự trầm tư, nặng trĩu của một người đang tìm kiếm chân lý. Nàng đã đi suốt đêm, vượt qua những cánh rừng và con suối, đuổi theo những mảnh thông tin rời rạc về một thôn làng nhỏ ở sơn cước, nơi được cho là đã phải chịu đựng sự tàn phá khủng khiếp. Trong lòng nàng không ngừng vang vọng những câu hỏi.
"Đây là cái giá của 'chính đạo' ư? Hay chỉ là sự mù quáng của kẻ cầm quyền?" Nàng thì thầm, giọng nói tan vào gió núi. Mỗi bước chân của Xích Vân Mã đều như một nhịp đập của sự băn khoăn trong trái tim nàng. Thiên Diệu Tôn Giả đã từng nói rằng, con đường thăng tiên là con đường duy nhất để Huyền Vực trường tồn, để vạn vật đạt đến đỉnh cao của sự tồn tại. Nhưng đỉnh cao đó lại được xây dựng trên máu và nước mắt của những sinh linh yếu ớt, trên sự biến chất của vạn vật? Liệu đó có phải là một sự trường tồn đáng giá?
Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói tại Đan Đỉnh Sơn, những triết lý về sự cân bằng bản chất, về quyền được là chính mình của vạn vật. Lúc đó, nàng đã coi hắn là kẻ ngông cuồng, là tà giáo. Nhưng giờ đây, những bi kịch đang diễn ra, những câu chuyện được lan truyền một cách tinh tế lại khiến lời hắn nói dường như hòa hợp một cách kỳ lạ với một phần sâu thẳm trong tâm hồn nàng. Cái gọi là 'khai linh cưỡng bức', cái việc ép buộc vạn vật phải 'thăng cấp' bằng mọi giá, liệu có thực sự là một sự ban phước, hay chỉ là một lời nguyền trá hình?
Mặt trời bắt đầu mọc, nhuộm vàng đỉnh núi phía xa. Ánh bình minh mang theo hơi ấm xua tan cái lạnh giá của đêm khuya, nhưng không thể xua đi cái cảm giác bất an trong lòng Mộ Dung Tĩnh. Nàng thúc ngựa đi nhanh hơn, bỏ lại phía sau những ký ức về Quán Trọ Lạc Dương, về những lời bàn tán xôn xao. Nàng cần một câu trả lời, một sự thật không thể chối cãi. Vô Danh Kiếm trong tay nàng như một thanh âm trầm mặc, nhắc nhở nàng về trách nhiệm của một người tu hành – không chỉ là bảo vệ trật tự, mà còn là tìm kiếm chân lý. Bụi bay mù mịt dưới vó ngựa, con đường dài hun hút như chính con đường mà nàng đang dấn bước, một con đường mà nàng biết sẽ thay đổi mọi thứ trong nàng. Mỗi khắc trôi qua, niềm tin cũ càng lung lay, và một sự thật mới, dù cay đắng đến đâu, cũng đang dần hiện hữu trước mắt nàng.
***
Khi Mộ Dung Tĩnh đặt chân đến Thôn Làng Sơn Cước, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rọi những tia nắng gay gắt xuống mảnh đất hoang tàn. Cảnh tượng trước mắt nàng khiến Xích Vân Mã hoảng sợ chùn chân, còn Mộ Dung Tĩnh thì sững sờ, tim nàng như bị bóp nghẹt. Ngôi làng bình yên mà nàng từng nghe kể, nơi những ngôi nhà gỗ mái tranh ẩn mình giữa rừng núi, nơi tiếng suối chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo, giờ chỉ còn là một đống đổ nát, tan hoang. Khói đen vẫn vương vấn trong không khí, bốc lên mùi khét lẹt của gỗ cháy và một thứ mùi tanh tưởi, nồng nặc đến khó chịu, như thể sự sống đã bị vặn vẹo và mục rữa.
Những cây cổ thụ xanh tốt quanh làng, vốn là những Mộc Tinh hiền h��a, giờ đây biến thành những khúc gỗ khô quắt, cành lá vặn vẹo như những ngón tay gầy guộc của quỷ dữ đang cào cấu không trung. Thân cây to lớn, tán lá rộng, từng là nơi trú ngụ của biết bao sinh linh, giờ chỉ còn là những bộ xương khô khốc, mục ruỗng từ bên trong. Nơi nào có Mộc Tinh, nơi đó sinh khí dồi dào, nhưng ở đây, chỉ có sự chết chóc và hủy diệt. Dòng suối vốn trong lành, chảy xiết qua làng, giờ đục ngầu một màu xanh xám ghê tởm, bốc lên mùi hôi thối tanh tưởi, như thể nó đã nuốt chửng cả một vùng đất chết. Tiếng nước chảy không còn trong trẻo mà như nghẹn ngào, ai oán.
Vài thôn dân sống sót đang vật vã bên đống đổ nát, ánh mắt thất thần, khuôn mặt hốc hác, không còn chút sinh khí. Họ không khóc, không la hét, chỉ lặng lẽ cào bới trong vô vọng, như những bóng ma lạc lối giữa chốn địa ngục trần gian. Ánh mắt họ nhìn Mộ Dung Tĩnh không có sự thù hận, chỉ có nỗi sợ hãi tột cùng và sự trống rỗng đến đáng sợ.
Mộ Dung Tĩnh xuống ngựa, Vô Danh Kiếm trong tay nàng như nặng thêm ngàn cân. Nàng nhìn thấy dấu vết của một 'Vật phẩm tu luyện cực đoan' nằm vương vãi trên nền đất. Đó là những mảnh vỡ của một loại phù ấn phát ra ánh sáng tím đen yếu ớt, nhưng tỏa ra một khí tức hủy diệt kinh hoàng. Khí tức đó không phải là linh lực thuần túy, mà là một thứ tà khí vặn vẹo, biến chất, ăn mòn mọi sự sống.
"Đây... đây là cái gì? Tại sao lại có thể như thế này?" Mộ Dung Tĩnh thốt lên trong kinh hãi, giọng nói nàng khẽ run rẩy, không tin vào mắt mình. Nàng đã chứng kiến nhiều cảnh chiến tranh, nhiều cảnh tàn phá, nhưng chưa bao giờ thấy một sự hủy diệt nào tàn khốc và biến chất đến vậy. Đây không phải là sự tàn phá do chiến tranh thông thường, mà là sự hủy hoại đến tận cốt lõi của vật chất, của sự sống.
Một thôn dân nữ, với mái tóc rối bời và khuôn mặt lấm lem, đang ôm chặt đứa con nhỏ đã bất động trong tay, ngước nhìn nàng với đôi mắt vô hồn. Nàng ta thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua những đổ nát: "Hắc Thiết Vệ... chúng dùng thứ đó... thứ phù ấn màu đen tím... biến mọi thứ... thành quỷ dữ... để chúng tôi phải quy phục... Chúng nói... đó là 'khai linh'... để vạn vật thăng hoa... nhưng nhìn xem... đó là thăng hoa sao? Đó là địa ngục..."
Lời nói của người phụ nữ như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Mộ Dung Tĩnh. Nàng quỳ xuống, chạm tay vào thân cây Mộc Tinh đã chết, cảm nhận sự mục rữa từ bên trong, sự lạnh lẽo của sinh khí đã bị rút cạn. Nó không chỉ là một cái cây, nó là một Mộc Tinh, một thực thể có ý chí tồn tại, có linh hồn. Giờ đây, linh hồn đó đã bị vặn vẹo, bị tiêu diệt, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. Nàng nhặt lên một mảnh 'Hủy Diệt Phù Ấn' còn sót lại. Ngay lập tức, một luồng tà khí lạnh lẽo, chua cay chạy dọc cánh tay nàng. Nàng cảm nhận rõ ràng sự biến chất của nó, thứ năng lượng này không phải là để kiến tạo, mà là để hủy diệt và tha hóa. Nó như một vết thương hở đang rỉ mủ, lan truyền sự mục nát.
Tiếp tục đi sâu hơn vào làng, Mộ Dung Tĩnh phát hiện một vài Linh Thú Bị Bỏ Rơi đang hấp hối. Một con thỏ rừng nhỏ, vốn dĩ phải nhanh nhẹn và lanh lợi, giờ đây nằm co quắp, thân hình đầy vết thương lở loét, lông rụng từng mảng, mắt trợn trừng đầy sợ hãi. Nó không còn là một con thỏ bình thường, cơ thể nó đã biến dạng một cách quái dị, như thể bị ép phải tiến hóa theo một con đường sai lệch. Mộ Dung Tĩnh cố gắng truyền linh lực, vận dụng y thuật để chữa trị cho nó, nhưng vô ích. Linh lực của nàng vừa chạm vào, cơ thể con thỏ lập tức co giật dữ dội hơn, rồi hoàn toàn bất động. Ánh mắt tuyệt vọng cuối cùng của nó ám ảnh nàng.
Nàng đứng dậy, đôi tay run rẩy, trái tim nặng trĩu. Sự thất bại trong việc cứu một sinh linh nhỏ bé, cùng với cảnh tượng tàn khốc xung quanh, đã phá vỡ hoàn toàn bức tường nghi ngờ cuối cùng trong lòng nàng. Đây không phải là 'thăng tiên', đây là sự hủy diệt nhân danh thăng tiên. Đây không phải là 'chính đạo', đây là sự độc ác đội lốt chính nghĩa. Những lời Tần Mặc đã nói, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," giờ đây hiện rõ ràng như một lời tiên tri kinh hoàng. Cái thôn làng này, những Mộc Tinh bị biến chất, những linh th�� đang hấp hối, chính là minh chứng cho cái "thế giới không còn là thế giới" ấy. Mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh và mùi chua cay của sự biến chất trộn lẫn vào nhau, khắc sâu vào tâm trí nàng một ấn tượng không thể nào quên.
***
Mộ Dung Tĩnh ngồi giữa đống đổ nát hoang tàn của Thôn Làng Sơn Cước, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào mặt trời đang dần xuống núi, nhuộm đỏ cả một vùng đất chết chóc. Hơi nóng gay gắt của ban trưa đã dịu đi, nhưng cái nóng trong lòng nàng thì không hề suy giảm, trái lại, nó càng bùng cháy dữ dội hơn. Gió nhẹ lướt qua những khung nhà mục nát, mang theo tiếng rít ai oán, như lời than khóc của những linh hồn vô tội.
Trong lòng nàng là một trận cuồng phong dữ dội, không ngừng xoáy vặn. Tất cả những gì nàng từng tin tưởng – về sức mạnh, về sự thăng cấp, về cái gọi là 'chính đạo' của Thiên Diệu Tôn Giả – đều tan vỡ từng mảnh vụn trước cảnh tượng này. Nàng đã tận mắt chứng kiến sự tàn bạo không cần thiết, sự hủy hoại không thể vãn hồi. Nàng đã chạm vào sự biến chất của 'Hủy Diệt Phù ���n', cảm nhận được sự mục rữa từ trong cốt lõi của vạn vật. Cái ý niệm về 'thăng tiên' dưới bàn tay của Thiên Diệu Tôn Giả không còn là một lý tưởng cao cả, mà là một sự cưỡng ép độc ác, một bản án tử hình cho bản chất nguyên thủy của vạn vật.
"Thiên Diệu Tôn Giả... Ngài đã sai rồi. Sai hoàn toàn." Nàng thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đựng một sự đau đớn tột cùng và một sự phẫn nộ không thể kìm nén. Lời nói đó không chỉ là sự nhận định, mà là sự tuyên bố về một sự đoạn tuyệt. Nàng nhận ra, sức mạnh tuyệt đối không đi đôi với đạo lý, và việc ép buộc vạn vật 'thăng cấp' bằng mọi giá chỉ mang lại sự hủy diệt không thể vãn hồi. Những Mộc Tinh vặn vẹo, dòng suối đục ngầu, những linh thú biến dạng, và những thôn dân với ánh mắt thất thần – tất cả là lời chứng đau đớn nhất cho sự sai lầm đó.
Nàng nhớ lại lời Tần Mặc đã nói, "Vạn vật đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn'." Lúc đó, nàng đã phủ nhận. Nhưng giờ đây, những lời đó lại vang vọng trong tâm trí nàng, mang theo một ý nghĩa sâu sắc mà nàng chưa từng thấu hiểu. Cái 'ý chí tồn tại' của vạn vật không phải là để trở thành thứ gì đó khác, mà là để được tồn tại đúng với bản chất của mình, để được cân bằng. Sự 'khai linh cưỡng bức' mà Thiên Diệu Tôn Giả và Hắc Thiết Vệ đã thực hiện ở đây không phải là ban phước, mà là một lời nguyền tàn bạo, cướp đi quyền được là chính mình của vạn vật.
Nàng đã cố gắng bám víu vào cái gọi là 'chính đạo', vào niềm tin rằng mình đang làm điều đúng đắn. Nhưng cái 'chính đạo' đó đã dẫn đến cảnh tượng này, đã biến một ngôi làng yên bình thành địa ngục trần gian. Nó đã biến nàng thành kẻ đồng lõa, dù chỉ là trong suy nghĩ. Niềm tin sắt đá của nàng về Thiên Diệu Tôn Giả đã sụp đổ hoàn toàn, không còn một mảnh nào nguyên vẹn.
Mộ Dung Tĩnh nắm chặt chuôi Vô Danh Kiếm. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay nàng, nhưng không lạnh bằng sự tuyệt vọng và nỗi đau nàng đang mang. Nàng đã từng tự hào về sức mạnh, về vị thế của mình trong Huyền Băng Cung, về việc bảo vệ trật tự của Huyền Vực. Nhưng nàng đã bảo vệ cái gì? Một trật tự được xây dựng trên sự hủy diệt và đau khổ? Một con đường thăng tiên dẫn đến một thế giới biến chất, tha hóa?
"Ta sẽ không bao giờ để điều này xảy ra lần nữa. Không phải dưới danh nghĩa của 'chính đạo' này." Lần này, nàng không thì thầm, mà nói rõ ràng, dứt khoát, như một lời thề nguyền. Trong ánh mắt nàng, giờ đây không còn sự bối rối hay giằng xé, mà thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo của sự phản đối, một ngọn lửa của ý chí kiên định. Đây không phải là sự yếu đuối, mà là sự thức tỉnh. Nàng đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không còn đi theo cái bóng của Thiên Diệu Tôn Giả.
Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, dáng người nàng thẳng tắp giữa cảnh hoang tàn, như một cây tùng bách vẫn hiên ngang giữa bão tố. Nàng hướng ánh mắt về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ của Huyền Vực trải dài, nơi Tần Mặc đang nỗ lực bảo vệ 'chân lý cân bằng'. Nàng không biết con đường phía trước sẽ dẫn nàng đi đâu, nhưng nàng biết mình không thể quay lại. Sự thay đổi trong nàng không chỉ là một sự nghi ngờ, mà là một sự biến chuyển sâu sắc trong tâm hồn, định hình lại toàn bộ mục đích tồn tại của nàng. Một sự kiện lớn, một "thiên tai" về nhận thức, đã thực sự bùng nổ trong chính tâm trí nàng. Và nàng biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phải đối mặt với không chỉ là một Tần Mặc, mà là một Huyền Vực đang dần tỉnh ngộ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.