Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 977: Dấu Ấn Nguyên Thủy: Vô Tính Chi Khởi

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia hoàng hôn cuối cùng, nhưng trong quán trà Vọng Nguyệt, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Tần Mặc ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ chạm khắc, ánh mắt sâu thẳm dõi về phương xa, nơi Làng Mộc Thạch vừa biến thành tro bụi. Từng khớp ngón tay hắn vẫn còn trắng bệch, nỗi phẫn nộ âm ỉ trong lồng ngực như một ngọn lửa bị đè nén, trực chờ bùng cháy. Hắn đã lắng nghe được tiếng khóc than của vạn vật từ Làng Mộc Thạch, những "ý chí tồn tại" bị xé nát, giờ đây, những lời kể trực tiếp từ Vân Du Khách càng khắc sâu thêm vết thương trong tâm hồn hắn.

Tô Lam, với đôi mắt phượng sáng ngời nhưng lúc này ngập tràn lo lắng, đặt nhẹ chén trà thanh khiết xuống bàn. Nàng nhìn Tần Mặc, giọng nói không giấu được sự phẫn nộ: "Tần Mặc, chúng ta không thể ngồi yên nhìn họ tàn sát như vậy nữa. Liên minh cần hành động! Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt quá giới hạn của nhân luân, của thiên đạo!" Nàng siết chặt tay, thanh kiếm bên hông như khẽ rung lên, khao khát được rút khỏi vỏ. Nỗi đau khổ của những sinh linh vô tội đã chạm đến trái tim kiếm khách kiên cường của nàng. Nàng tin tưởng vào Tần Mặc, tin vào con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi, và sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả càng củng cố niềm tin ấy, biến nó thành quyết tâm sắt đá.

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, thở dài một tiếng nặng nề. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính vị của cuộc đời và thời thế này. "Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt. Những gì y làm không phải là 'thăng tiên', mà là biến chất, là ăn mòn bản nguyên của thế giới." Lục Vô Trần ngừng lại, ánh mắt mệt mỏi nhìn Tần Mặc, chất chứa sự hoài nghi về vận mệnh, nhưng vẫn còn đó một tia hy vọng mong manh. "Nhưng làm sao để đối phó với sự tàn bạo vô nhân tính đó? Chúng ta có thể dùng sức mạnh, nhưng cái giá phải trả sẽ là gì? Liệu chúng ta có đang lặp lại sai lầm của những kẻ truy cầu cực đoan hay không?" Hắn đã quá mệt mỏi với những cuộc chiến tranh, với sự biến chất của tu sĩ, với việc chứng kiến vạn vật bị tước đoạt quyền được là chính nó. Câu hỏi của hắn không phải là thách thức, mà là một lời cầu khẩn, một sự tìm kiếm trí tuệ từ Tần Mặc.

Tần Mặc, vẫn không quay đầu lại, ánh mắt hắn như xuyên thấu màn đêm, nhìn thấy những gì vô hình. Hắn lắng nghe lời của Tô Lam, cảm nhận được sự phẫn nộ chính đáng của nàng. Hắn cũng thấu hiểu nỗi mệt mỏi và trăn trở của Lục Vô Trần, bởi lẽ đó cũng là một phần gánh nặng mà hắn đang mang. Sau một hồi im lặng, Tần Mặc khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định, như một dòng suối ngầm chảy qua những khối đá cổ xưa. "Để chống lại sự hủy diệt của bản chất, chúng ta cần hiểu rõ bản chất của sự bảo vệ... của sự khởi nguyên." Hắn quay lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một sự thấu triệt mới, một tia sáng của trí tuệ bừng lên trong màn đêm. "Sự tàn bạo của Thiên Diệu không phải là ngẫu nhiên, nó là hệ quả của một sự lệch lạc đã tồn tại từ rất lâu. Để thay đổi hiện tại, chúng ta không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần tìm về cội nguồn, tìm về cái 'gốc' đã bị lãng quên."

Hắn đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, như thể đã đưa ra một quyết định trọng đại. Chiếc áo vải thô giản dị của hắn phất phơ trong làn gió đêm, nhưng khí chất lại toát ra vẻ kiên nghị không gì lay chuyển được. "Ta cần phải đi. Tìm về một nơi cổ xưa, nơi cất giữ những chân lý đã bị lãng quên. Có lẽ, ở đó, chúng ta sẽ tìm thấy con đường thật sự để bảo vệ Huyền Vực, không chỉ là tạm thời, mà là vĩnh viễn." Hắn không nói rõ là nơi nào, nhưng Tô Lam và Lục Vô Trần đều hiểu. Họ đã chứng kiến quá nhiều lần Tần Mặc tìm kiếm câu trả lời không phải từ sức mạnh hay pháp thuật, mà từ sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của vạn vật và vũ trụ.

Tô Lam khẽ gật đầu, sự lo lắng trong mắt nàng vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một niềm tin vững chắc. "Tần Mặc, chàng hãy đi. Chúng ta sẽ ở lại đây, củng cố liên minh, chuẩn bị cho những gì sắp tới. Mọi người đều tin tưởng vào sự dẫn dắt của chàng." Nàng biết, Tần Mặc không bao giờ hành động bốc đồng. Mỗi bước đi của hắn đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mỗi quyết định đều xuất phát từ lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu sâu sắc.

Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt hắn có chút kinh ngạc, rồi từ từ chuyển thành sự tán đồng. "Đúng vậy, Tần Mặc. Hãy đi đi. Có lẽ, chân lý mà ngươi tìm kiếm sẽ là tia sáng dẫn lối cho Huyền Vực đang chìm trong bóng tối này." Hắn biết, con đường Tần Mặc chọn là con đường khó khăn nhất, nhưng có lẽ cũng là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự truy cầu cực đoan. "Chúng ta sẽ chờ đợi ngươi trở về, mang theo lời giải đáp cho vận mệnh của vạn vật."

Tần Mặc gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, trách nhiệm trên vai mình giờ đây nặng nề hơn bao giờ hết. Nhưng hắn không đơn độc. Phía sau hắn là niềm tin của những người đồng hành, là sự kỳ vọng của vạn vật đang đau khổ. Hắn bước ra khỏi quán trà, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch, bóng hắn đổ dài trên con đường đá, mang theo một quyết tâm sắt đá và một khát khao cháy bỏng: tìm về khởi nguyên, tìm về chân lý đã bị lãng quên.

***

Đêm khuya, gió sa mạc lạnh lẽo rít lên từng hồi thê lương, mang theo những hạt cát mịn li ti va vào nhau lạo xạo, tạo nên một bản giao hưởng u ám. Tần Mặc một mình đứng trước Di Tích Cổ Tiên, nơi những tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp đã bị phong hóa nặng nề bởi thời gian và cát bụi. Nhiều phần của di tích đã bị cát vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ, cổng vòm đổ nát và những bức tường thành sụp đổ. Kiến trúc nơi đây mang vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, như thể được tạo tác bởi bàn tay của thần linh, nhưng giờ đây lại mang dáng vẻ của sự tàn phai, mục nát.

Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa trộn lẫn với không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc, tạo thành một thứ hương vị đặc biệt, gợi lên cảm giác về sự cổ xưa và cô độc. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống những tàn tích, vẽ nên những bóng hình kỳ dị, khiến nơi đây càng thêm bí ẩn và ma quái. Tần Mặc bước đi chậm rãi giữa những phế tích, mỗi bước chân đều cẩn trọng, như thể sợ làm kinh động đến những linh hồn đang ngủ yên dưới lớp cát dày. Hắn không tìm kiếm sức mạnh hay bảo vật, mà là sự thấu hiểu, một lời giải đáp cho những trăn trở trong lòng.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước một viên đá cổ kính sừng sững, cao lớn như một ngọn núi nhỏ, mặt đá phẳng lì được khắc đầy những ký tự cổ xưa mà mắt thường khó có thể phân biệt. Đây chính là Chân Lý Thạch Bi, một di vật đã tồn tại từ thuở hồng hoang, được cho là nơi cất giữ những bí mật thâm sâu nhất của Huyền Vực. Viên đá phát ra một thứ năng lượng trầm mặc, cổ kính, không hề hùng vĩ hay rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh nội tại vô biên, như một kho tàng tri thức vô tận đang ngủ yên.

Tần Mặc không chút do dự, hắn đưa bàn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bề mặt thô ráp, lạnh lẽo của tấm bia. Khoảnh khắc da thịt hắn chạm vào đá, một luồng năng lượng cổ xưa, ấm áp nhưng cũng đầy uy nghi, lập tức truyền thẳng vào tâm trí hắn, như một dòng chảy của ký ức và tri thức. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ ý chí của hắn hòa vào những dòng khắc cổ xưa, cố gắng giải mã những thông điệp đã bị thời gian che lấp. "Chân lý thất lạc... Vô Tính chi khởi... Xin hãy chỉ dẫn con đường." Hắn thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió sa mạc, như một lời cầu nguyện gửi đến quá khứ.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng cổ xưa màu vàng kim bùng lên từ Chân Lý Thạch Bi, bao trùm lấy toàn thân Tần Mặc. Ánh sáng không chói chang, mà dịu nhẹ, như ánh bình minh của một kỷ nguyên xa xưa. Tâm trí hắn rung lên dữ dội, mọi giác quan như bị kéo căng đến cực hạn, rồi chìm sâu vào một dòng chảy ký ức mãnh liệt, một khải thị không lời, nhưng lại rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào. Hắn không còn đứng giữa sa mạc lạnh lẽo, mà đang phiêu du trong một dòng thời gian vô tận, quay ngược về quá khứ xa xăm của Huyền Vực. Hắn không hề chống cự, mà hoàn toàn buông mình, để dòng khải thị dẫn dắt, khao khát được thấu hiểu. Cảm giác lạnh lẽo của gió sa mạc tan biến, thay vào đó là sự ấm áp của linh khí cổ xưa, như thể hắn đang được bao bọc bởi một vòng tay che chở từ thuở khai thiên lập địa.

***

Trước mắt Tần Mặc, một bức tranh hùng vĩ của Huyền Vực 500 năm về trước từ từ hiện ra. Đó là một thế giới tươi đẹp, tràn đầy sức sống, nơi linh khí dồi dào, vạn vật đều mang trong mình một "ý chí tồn tại" thuần túy. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió hiền hòa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi đất tươi xốp, mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí trong l��nh, tinh khiết, khiến tâm hồn hắn cảm thấy thanh bình đến lạ. Nắng ấm dịu dàng bao trùm cảnh vật, mây trắng bồng bềnh trôi trên bầu trời xanh thẳm, như một giấc mộng thanh khiết.

Nhưng trong bức tranh an bình ấy, Tần Mặc cảm nhận được một sự bất an tiềm ẩn. Hắn chứng kiến các Hiền giả cổ đại, những vị thánh nhân của Huyền Vực thời bấy giờ, với khuôn mặt hiền từ, tóc bạc phơ như tuyết, ánh mắt tinh anh thấu suốt vạn vật, đang tụ họp. Họ mặc áo bào vải thô mộc mạc, không hề có chút dấu hiệu của sự xa hoa, nhưng khí chất lại vô cùng uyên bác và cao quý. Ánh mắt họ không chỉ nhìn thấy vẻ đẹp của hiện tại, mà còn nhìn thấy những dấu hiệu đầu tiên của sự mất cân bằng, những mầm mống tai họa đang nhen nhóm do việc truy cầu "thăng tiên" cực đoan.

Một vị Hiền giả cổ đại, giọng nói trầm bổng, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc như tiếng chuông cổ xưa, nói: "Sự truy cầu vô độ sẽ phá hủy nền tảng của vạn vật. Con đường thăng tiên, khi trở thành nỗi ám ảnh, sẽ biến chất, ăn mòn bản nguyên của thế giới. Chúng ta đã nhìn thấy tương lai, một tương lai nơi vạn vật bị ép buộc 'khai linh', bị tước đoạt 'vật tính' nguyên thủy, và thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời nói của vị Hiền giả tràn đầy nỗi lo âu, nhưng cũng mang theo một sự kiên định lạ thường.

Vị Hiền giả thứ hai, ánh mắt nhuốm màu bi tráng nhưng không hề yếu đuối, tiếp lời: "Không phải mọi vật đều cần thăng tiên. Giá trị thực sự không nằm ở việc vươn lên đến một cảnh giới hư ảo, mà nằm ở sự tồn tại, ở bản chất nguyên thủy của mỗi sinh linh, mỗi thực thể. Một ngọn cỏ có giá trị của ngọn cỏ, một dòng suối có giá trị của dòng suối, không cần phải biến thành tiên thảo hay tiên thủy để được tôn vinh." Giọng nói của ông đầy lòng trắc ẩn, thấm đẫm sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ tự nhiên.

Vị Hiền giả thứ ba, người dường như là thủ lĩnh, ánh mắt nhìn xa xăm, chứa đựng một tầm nhìn vĩ đại. Ông khẽ nâng tay, một tia linh quang bùng lên, vẽ ra một vòng tròn bao la trên không trung. "Chúng ta phải tạo ra một nơi trú ẩn, một vùng đất nơi vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc tu luyện, không bị áp đặt bởi khát vọng hư vô của con người. Hãy để Vô Tính Thành là trái tim của sự cân bằng, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về chân lý bị lãng quên: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.'"

Tần Mặc cảm nhận được ý chí mạnh mẽ của 'Vô Tính Thành' không chỉ là một địa điểm vật lý, mà là một ý niệm, một triết lý sống, được hình thành từ lòng trắc ẩn và tầm nhìn xa của các Hiền giả. Đó là một "chiến dịch giải cứu" vĩ đại nhất: bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, bảo vệ sự cân bằng bản chất của thế giới. Hắn chứng kiến quá trình hình thành Vô Tính Thành, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng sự hợp nhất của ý chí, bằng niềm tin mãnh liệt vào sự trân trọng sự hữu hạn và bình dị. Những dòng linh khí thuần khiết, những ý chí tồn tại nguyên thủy được hội tụ, tạo nên một lá chắn vô hình, bảo vệ vùng đất ấy khỏi sự xâm lấn của những tư tưởng cực đoan.

Giờ đây, Tần Mặc đã hiểu. Mục tiêu của mình không chỉ là "chống lại" sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là "bảo vệ" một di sản cổ xưa, một chân lý đã bị lãng quên. Hắn không chỉ là người lắng nghe "ý chí tồn tại", mà còn là người kế thừa "ý chí" của Vô Tính Thành, của các Hiền giả cổ đại. Sự giác ngộ này không chỉ mang lại cho hắn một con đường, mà còn là một trách nhiệm to lớn, một kim chỉ nam cho mọi hành động sắp tới. Hắn sẽ không dùng bạo lực để đối đầu bạo lực, mà sẽ dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, dùng chính triết lý "cân bằng bản chất" để thức tỉnh Huyền Vực.

***

Trong khi Tần Mặc đang chìm đắm trong dòng khải thị cổ xưa, ở một thị trấn nhỏ ở biên thùy, không xa Làng Mộc Thạch đã bị tàn phá, Mộ Dung Tĩnh đang chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng khác. Sương mù dày đặc, lạnh lẽo bao phủ khắp nơi, che khuất tầm nhìn, khiến không gian càng thêm u ám và rợn người. Tiếng gió rít thê lương xuyên qua những con hẻm vắng, tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân như tiếng than khóc của những linh hồn. Mùi đất ẩm, mục nát trộn lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những tàn tích cháy dở, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Khí độc còn vương vấn từ những "vật phẩm tu luyện cực đoan" của Hắc Thiết Vệ, khiến cỏ cây khô héo, chim chóc không dám bén mảng.

Thị trấn này, từng là nơi sầm uất với những người dân hiền lành, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những ngôi nhà bị san phẳng, những cửa tiệm bị cướp bóc, và trên hết, là những sinh linh bị biến dạng bởi "khai linh cực đoan". Mộ Dung Tĩnh, với khuôn mặt tuấn tú nay lấm lem bụi bẩn và đầy vẻ kinh hãi, bước đi giữa những xác chết và tàn tích, trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Nàng đã từng tin vào "chính đạo" của Thiên Diệu Tôn Giả, tin rằng việc "khai linh" và "thăng tiên" là con đường duy nhất để đưa Huyền Vực lên một tầm cao mới. Nhưng những gì nàng chứng kiến từ khi bắt đầu tìm kiếm sự thật về Tần Mặc, và đặc biệt là ngày hôm nay, đã hoàn toàn phá vỡ mọi niềm tin ấy.

Nàng nhìn thấy những linh thú nhỏ bé, đáng lẽ phải có "vật tính" thuần túy của chúng, nay bị ép buộc "khai linh" đến biến dạng, cơ thể chúng vặn vẹo, linh hồn hoảng loạn, vật vã trong đau đớn cho đến khi kiệt sức mà chết. Nàng nhìn thấy những cây cổ thụ, từng là biểu tượng của sự sống, bị rút cạn tinh hoa, thân cây khô héo, lá rụng tả tơi, không còn chút sinh khí. Và những phàm nhân vô tội, những người không hề có liên quan đến việc tu luyện, cũng bị tàn sát không thương tiếc, chỉ vì họ sống trong vùng đất bị cho là "ủng hộ Tần Mặc".

Một cảnh tượng đặc biệt ám ảnh Mộ Dung Tĩnh: một đứa bé sơ sinh, nằm trong vòng tay người mẹ đã chết, đôi mắt mở to nhìn vô định. "Ý chí tồn tại" của đứa bé thuần khiết đến mức nàng có thể cảm nhận được, nhưng nó lại đang dần lụi tàn trong sự lạnh lẽo và cô độc. Nàng không thể kìm nén được cảm xúc, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Sự tàn bạo vô nhân tính này không thể là "đạo", không thể là con đường dẫn đến "thăng tiên" mà Thiên Diệu Tôn Giả rao giảng. Đây là sự hủy diệt, là tội ác tày trời.

Giữa đống đổ nát, Mộ Dung Tĩnh chợt nhìn thấy một vật lóe sáng. Nàng tiến lại gần, cúi xuống nhặt lên một quyển sách cổ bị cháy dở, bìa sách đã rách nát, một phần bị lửa thiêu rụi. Trang sách còn sót lại, dù bị ám khói và ố vàng, vẫn hiện rõ những dòng chữ cổ xưa. Nàng đọc: "Vô Tính Chi Khởi... Thời đại Cổ Tiên... Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Chân lý nằm ở sự cân bằng, ở sự trân trọng bản chất nguyên thủy. Vô Tính Thành được tạo ra không phải để chối bỏ thăng tiên, mà để bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật, để thế giới không bị hủy hoại bởi khát vọng vô độ."

Những lời này như một tiếng sét đánh ngang tai Mộ Dung Tĩnh, xuyên thẳng vào tâm can nàng. Chúng khớp với những mảnh ghép thông tin nàng đã thu thập được về Tần Mặc và Vô Tính Thành. Sự tàn bạo của hiện tại, những cảnh tượng kinh hoàng nàng vừa chứng kiến, cùng với tầm nhìn về một quá khứ nơi sự cân bằng là tối thượng, đã khiến nàng hoàn toàn dao động, từ bỏ niềm tin cũ. Nàng nắm chặt quyển sách cháy dở, những khớp ngón tay trắng bệch, ánh mắt từ kinh hãi chuyển sang căm phẫn, rồi cuối cùng là một quyết tâm sắt đá.

"Đây không phải là đạo... Đây là sự hủy diệt! Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi đã đi quá xa!" Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy vì tức giận, nhưng cũng đầy sự kiên định. Những lời này không chỉ là sự lên án, mà còn là một lời thề im lặng. Mộ Dung Tĩnh biết mình không thể tiếp tục đi theo con đường này. Nàng đã nhìn thấy sự thật, và sự thật ấy đã giải phóng nàng khỏi xiềng xích của những niềm tin mù quáng. Nàng sẽ tìm ra con đường đúng đắn, không phải con đường tàn bạo của Thiên Diệu. Một con đường mà vạn vật có thể tồn tại, không bị ép buộc, không bị hủy hoại. Giờ đây, nàng không còn là đối thủ, mà là một linh hồn đang tìm kiếm ánh sáng, tìm kiếm một chân lý khác, một sự cân bằng cho Huyền Vực đang đứng trước bờ vực diệt vong.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free