Vạn vật không lên tiên - Chương 979: Linh Hồn Khải Hoàn: Tiếng Thức Tỉnh Giữa Trận Tiền
Sau những ngày trầm mặc bên Chân Lý Thạch Bi, Tần Mặc đã không còn là thiếu niên chỉ mang trong mình sự thấu cảm thuần túy. Hắn đã lĩnh hội được một phương pháp, một con đường, không chỉ để kháng cự mà để thực sự thay đổi. Trở về từ cõi mờ ảo của ký ức cổ xưa, hắn mang theo không chỉ tri thức mà còn là một ý chí kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố. Tô Lam và Lục Vô Trần, dù chưa thể lý giải tường tận những gì Tần Mặc đã trải qua, nhưng ánh sáng trong đôi mắt hắn, sự bình tĩnh toát ra từ mỗi động tác, đã đủ để thắp lên niềm tin nơi họ. Họ biết, thời điểm hành động đã đến.
Chẳng bao lâu sau, tin tức về một cuộc tấn công mới của Thiên Diệu Tôn Giả lan truyền khắp Huyền Vực, nhanh như lửa cháy đồng cỏ khô. Lần này, mục tiêu là Thị Trấn Biên Thùy, một tiền đồn nhỏ bé, nằm giữa vùng đất hoang dã và các khu vực tu hành. Nghe nói, nơi đây ẩn chứa một số vật phẩm cổ xưa mà Thiên Diệu Tôn Giả cho là có thể "khai linh" để phục vụ cho con đường thăng tiên của hắn. Tần Mặc không chần chừ. Với tầm nhìn mới mẻ, hắn đã sẵn sàng đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả không phải bằng sức mạnh đối sức, mà bằng một con đường hoàn toàn khác.
***
Thị Trấn Biên Thùy hiện ra trước mắt Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần như một vết sẹo nham nhở trên bức tranh thiên nhiên hùng vĩ. Nơi đây, những ngôi nhà gỗ cũ kỹ nép mình bên tường đá thô sơ, được bao bọc bởi một hàng rào phòng thủ tạm bợ, tựa như một chiến binh gầy gò đang cố chống chọi trước bão táp. Không khí buổi sáng nơi biên thùy vốn dĩ đã mang một vẻ bán hoang dã, mộc mạc và đôi phần nguy hiểm, nhưng giờ đây, nó lại đ��c quánh sự căng thẳng và bi thương. Một màn mưa phùn nhẹ giăng mắc khắp nơi, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, ảm đạm hơn, và cái lạnh se sắt của buổi sớm như xuyên thấu tận xương tủy. Mùi gỗ mục, da thú ẩm ướt quyện lẫn với hương khói bếp còn vương vấn từ đêm qua, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự sống đang bị đe dọa.
Khi Tần Mặc đặt chân đến rìa thị trấn, âm thanh hỗn loạn từ bên trong đã xé tan màn tĩnh lặng của buổi sớm. Tiếng chó sủa vang dội, tiếng người la hét thất thanh xen lẫn tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng súng săn nổ lốp đốp và tiếng rao hàng giờ đây đã bị thay thế bằng những tiếng kêu gào thảm thiết. Đoàn quân Hắc Thiết Vệ của Thiên Diệu Tôn Giả, dưới sự chỉ huy của Thiên Diệu Ảnh, đang ra sức càn quét. Những thân ảnh bọc thép đen kịt, vô cảm, di chuyển như những cỗ máy giết chóc, gieo rắc nỗi kinh hoàng lên từng con phố. Họ cưỡng bức những người dân vô tội, lôi tuột họ ra khỏi nhà, và hung hãn "khai linh" bất cứ vật phẩm nào mà họ cho là có giá trị, từ những thanh rìu gỉ sét c���a tiều phu đến những chiếc cày cũ kỹ của nông dân, thậm chí là những tấm ván gỗ mục nát trong đống củi.
Tần Mặc dừng lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét một lượt khắp thị trấn đang chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Hắn không vội vàng xông vào giao chiến. Thay vào đó, hắn tập trung lắng nghe. Không phải nghe bằng đôi tai vật lý, mà bằng năng lực thấu triệt "ý chí tồn tại" đã được tôi luyện đến mức độ tinh vi. Hắn nghe thấy tiếng gào thét của nỗi sợ hãi từ những người dân bị dồn vào đường cùng, tiếng rên rỉ đau đớn từ những vật phẩm bị cưỡng ép khai linh, và sâu thẳm hơn, hắn cảm nhận được sự giằng xé trong chính "ý chí" của những Hắc Thiết Vệ đang thực hiện mệnh lệnh tàn bạo.
"Họ không phải là kẻ ác," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự thấu hiểu, như thể đang nói với chính mình, "chỉ là bị ép buộc... bản chất của họ đang bị bóp méo." Hắn cảm nhận được sự trống rỗng, sự mù quáng trong ý chí của những binh sĩ này, như thể họ chỉ là những con rối bị điều khi��n, đã đánh mất đi bản ngã nguyên thủy của chính mình. Những thanh kiếm trong tay họ, những tấm giáp trụ trên người, cũng đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phản kháng vô hình, một tiếng kêu thầm lặng từ sâu thẳm "vật tính" của chúng. Chúng không muốn trở thành công cụ của sự tàn phá, chúng không muốn bị bẻ cong khỏi mục đích ban đầu của mình.
Tô Lam, với thanh Vô Danh Kiếm đã rời vỏ, đứng cạnh Tần Mặc, nét mặt căng thẳng. Nàng đã sẵn sàng lao vào cuộc chiến bất cứ lúc nào. “Chúng ta phải hành động nhanh chóng, Tần Mặc!” Nàng giục, giọng nói rõ ràng nhưng phảng phất sự lo lắng. "Nếu không, Thị Trấn Biên Thùy sẽ biến thành tro tàn mất."
Lục Vô Trần cũng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Ánh mắt khắc khổ của y nhìn quanh, như thể đang tìm kiếm một mục tiêu để trút bỏ cơn phẫn nộ. "Thiên Diệu Tôn Giả thật sự đã điên rồi. Hắn đang biến Huyền Vực thành một chiến trường của sự vô tri."
Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào những Hắc Thiết Vệ đang di chuyển như bóng ma. "Không vội," hắn đáp, giọng điệu bình thản đến lạ thường giữa khung cảnh hỗn loạn. "Chúng ta sẽ hành động, nhưng không phải bằng cách mà họ mong đợi." Hắn không muốn chỉ đơn thuần là đánh bại kẻ thù. Hắn muốn thức tỉnh họ, thức tỉnh những "ý chí tồn tại" đã bị ngủ quên hoặc bị bóp méo. Đây là cuộc chiến của triết lý, không chỉ là chiến trận của sức mạnh.
Một nhóm Hắc Thiết Vệ đang cố gắng "khai linh" một chiếc cày cũ kỹ mà một lão nông dân đang ôm chặt trong tay. Lão già gầy gò, run rẩy, nước mắt giàn giụa, van xin họ buông tha vật gia truyền của mình. Một binh sĩ vung kiếm, dứt khoát chặt đứt cánh tay của lão. Máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ nền đất ẩm ướt. Tiếng kêu đau đớn của lão nông dân vang vọng, xé nát không gian.
Cảnh tượng tàn bạo này khiến Tô Lam và Lục Vô Trần không thể kìm nén. Vô Danh Kiếm trong tay Tô Lam phát ra tiếng ngân, như một lời cảnh báo. Lục Vô Trần khẽ gầm gừ, đôi mắt hằn lên tia lửa giận. Nhưng Tần Mặc vẫn đứng yên, ánh mắt không hề dao động, mà càng trở nên sâu thẳm hơn. Hắn không nhìn vào hành động tàn bạo, mà nhìn vào cội rễ của nó, vào sự trống rỗng trong "ý chí" của kẻ thực hiện. Hắn cảm nhận được rằng, sâu thẳm bên trong Hắc Thiết Vệ kia, có một sự giằng xé, một tiếng vọng yếu ớt của bản chất nguyên thủy đang cố vùng vẫy.
"Đã đến lúc rồi," Tần Mặc thì thầm, không phải với đồng đội, mà như thể với chính linh hồn của vạn vật. Hắn bước một bước, chậm rãi nhưng vững chãi, tiến vào thị trấn đang hỗn loạn. Không một chút linh lực nào được phóng thích, không một tia sáng rực rỡ nào bùng lên. Hắn chỉ đơn thuần là bước đi, và mỗi bước chân của hắn như chạm vào một sợi dây vô hình kết nối với "ý chí tồn tại" của mọi thứ xung quanh.
***
Mưa phùn bắt đầu nặng hạt hơn, trút xuống như những sợi chỉ bạc không ngừng, phủ một màn sương mờ ảo lên Thị Trấn Biên Thùy đang chìm trong bạo loạn. Âm thanh hỗn loạn của cuộc chiến bỗng chốc như bị nuốt chửng bởi tiếng mưa rơi ào ạt, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm, lạnh lẽo. Mùi khói cháy, máu tanh, và đất ẩm quyện vào nhau, tạo thành một hơi thở ngột ngạt bao trùm cả không gian. Trong màn mưa trắng xóa, Tần Mặc hiện ra như một bóng ma, thân hình gầy gò của hắn dường như tan biến vào khung cảnh, nhưng sự hiện diện của hắn lại mạnh mẽ đến kỳ lạ.
Hắn không giao chiến, không rút kiếm. Hắn chỉ đi xuyên qua các hàng ngũ Hắc Thiết Vệ, đôi mắt đen láy chăm chú quan sát, như đang đọc một cuốn sách vô hình. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào một tấm giáp trụ đen kịt của một Hắc Thiết Vệ đang vung thanh đại đao chém xuống một chiếc bàn thờ cũ kỹ của người dân. Ngay lập tức, một luồng sóng vô hình, không phải linh lực, mà là một sự giao cảm sâu sắc, lan truyền từ ngón tay Tần Mặc, xuyên qua lớp kim loại lạnh lẽo và chạm đến tận "vật tính" của tấm giáp.
Tần Mặc truyền đi một thông điệp không lời, một ý niệm thuần túy: "Ngươi không phải là sự hủy diệt. Ngươi là sự bảo vệ. Bản chất của ngươi là che chắn, là kiên cố, không phải để phá hủy những gì yếu ớt. Ngươi có quyền được là chính mình, không phải là công cụ của s��� cuồng vọng."
Cùng lúc đó, hắn cũng kết nối với thanh đại đao trong tay tên binh sĩ. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của nó – một "ý chí tồn tại" vốn dĩ muốn cắt đứt, muốn phân chia, nhưng giờ đây lại bị cưỡng ép vào việc tàn phá vô nghĩa. "Vũ khí của ngươi không phải để tàn sát. Ngươi được tạo ra để cắt đứt những xiềng xích, để mở đường, để bảo vệ. Ngươi có quyền từ chối trở thành lưỡi đao của sự ngu muội."
Dưới ảnh hưởng của Tần Mặc, một hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Thanh đại đao trong tay tên Hắc Thiết Vệ bỗng nhiên rung lên bần bật, một tiếng ngân trầm thấp vang vọng trong mưa. Cổ tay của tên binh sĩ như bị một lực vô hình kéo ghì xuống, khiến hắn không thể vung kiếm như ý muốn. Tấm giáp trụ trên người hắn cũng trở nên nặng nề hơn, như thể có cả ngàn cân sức nặng đè lên, khiến mỗi bước chân của hắn trở nên khó nhọc. Tên Hắc Thiết Vệ bối rối, hắn cố gắng siết chặt tay, nhưng thanh đại đao dường như không còn nghe theo lệnh của hắn nữa. Ánh mắt vô cảm phía sau tấm mặt nạ sắt đen bỗng ánh lên một tia hoang mang.
"Tiến lên! Kẻ nào dám chùn bước sẽ bị trừng phạt!" Tiếng nói vang vọng của Thiên Diệu Ảnh, vị chỉ huy đang lơ lửng trên không trung, truyền xuống. Âm thanh đầy uy quyền và giận dữ, xuyên qua tiếng mưa, nhưng lại không thể xuyên qua bức tường vô hình mà Tần Mặc đang dựng nên. Thiên Diệu Ảnh, một cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, tỏa ra khí tức áp bức, đang giận dữ nhìn xuống cảnh tượng bất thường phía dưới.
Tần Mặc tiếp tục bước đi, bàn tay của hắn chạm vào từng binh sĩ, từng tấm giáp, từng thanh kiếm, từng chiếc nỏ. Mỗi lần chạm, hắn lại truyền đi thông điệp thức tỉnh. Hắn không cần phải nói thành lời, ý chí của hắn đã đủ mạnh mẽ để xuyên thấu. "Ngươi không phải là công cụ... Ngươi có quyền được là chính mình... Vũ khí của ngươi không phải để tàn sát, mà để bảo vệ... Ngươi có quyền từ chối cái chết và sự hủy diệt."
Làn sóng thức tỉnh lan rộng như một dịch bệnh không tiếng động. Nhiều Hắc Thiết Vệ khác bắt đầu cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng trĩu, vũ khí trong tay họ không còn sắc bén như trước, mà trở nên cùn mòn, uể oải. Một số người cố gắng vung kiếm, nhưng những đòn chém lại yếu ớt, lệch lạc. Một người khác bỗng nhiên buông rơi thanh trường thương, nó rơi xuống nền đất ẩm ướt với một tiếng "loảng xoảng" chói tai, vang vọng trong màn mưa. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trống rỗng của mình, như thể lần đầu tiên nhận ra sự tồn tại của chúng. Ánh mắt của hắn, vốn dĩ vô hồn, giờ đây bỗng hiện lên vẻ bối rối tột độ, xen lẫn một chút sợ hãi và giằng xé nội tâm.
Không chỉ có binh sĩ, mà cả những thú cưỡi của họ cũng bắt đầu phản ứng. Một con linh thú khổng lồ, vốn được huấn luyện để lao vào chiến trận với sự hung hãn, bỗng nhiên gầm gừ đau đớn. Đôi mắt đỏ ngầu của nó ánh lên một tia thống khổ, như thể nó đang bị xé toạc giữa bản năng phục tùng và một tiếng gọi từ sâu thẳm "vật tính" của chính mình. Nó quẫy đạp điên cuồng, hất văng người cưỡi xuống đất, rồi quay đầu bỏ chạy, lao vào màn mưa trắng xóa, tạo ra những khoảng trống đột ngột và lớn trong đội hình địch. Tiếng gầm thét của nó, không còn hung tợn, mà đầy bi thương, vang vọng như một lời cầu cứu.
Tô Lam và Lục Vô Trần đã tham chiến, không phải để tấn công Hắc Thiết Vệ, mà để bảo vệ những người dân đang bị mắc kẹt, đưa họ đến nơi an toàn. Họ chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ diễn ra trước mắt với sự kinh ngạc tột độ. Tô Lam, với kiếm pháp tinh xảo, nhẹ nhàng vô hiệu hóa những binh sĩ đang bị dao động, không gây thương tích mà chỉ khiến họ mất khả năng chiến đấu. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời, từ kinh ngạc chuyển sang một niềm tin sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn không dùng bạo lực để chống lại bạo lực, mà dùng sự thấu hiểu để thức tỉnh.
Lục Vô Trần, dù vẫn còn chút hoài nghi, nhưng khi chứng kiến những Hắc Thiết Vệ buông vũ khí, những linh thú bỏ chạy, y không khỏi cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ. Y đã từng nghĩ rằng, chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi thế giới. Nhưng Tần Mặc đang chứng minh một điều khác – sức mạnh của ý chí, của bản chất, còn mạnh mẽ hơn vạn lần. Những người dân bị cưỡng bức, bị tàn phá, giờ đây được giải thoát khỏi sự áp bức của những kẻ thù đang tự suy yếu bởi chính bản thân họ.
Màn mưa vẫn tiếp tục trút xuống, nhưng không còn mang vẻ lạnh lẽo chết chóc, mà như một màn nước gột rửa, rửa trôi đi những xiềng xích vô hình đang trói buộc "ý chí tồn tại" của vạn vật. Cái lạnh của mưa phùn, mùi sắt gỉ từ những vũ khí bị bỏ lại, mùi mồ hôi và căng thẳng vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, chúng hòa lẫn với một cảm giác mới mẻ – cảm giác của sự giải thoát, dù chỉ mới là chớm nở.
Thiên Diệu Ảnh, trên cao, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn dưới mặt đất, gương mặt vô hình của hắn như đang vặn vẹo trong sự tức giận và hoang mang tột độ. Hắn không thể hiểu nổi điều gì đang xảy ra. "Không thể tin được! Chuyện gì đang xảy ra vậy?!" Giọng nói của hắn vang vọng, mang theo sự bối rối và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Quyền lực của hắn, được xây dựng trên sự cưỡng ép và kiểm soát, đang bị thách thức bởi một thứ gì đó vô hình, khó nắm bắt. "Rút lui! Rút lui!" Hắn gầm lên, ra lệnh cho những binh sĩ còn lại, cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng cho đội quân đang tan rã của mình. Tiếng kèn lệnh rút lui vang lên thảm thiết, át đi tiếng mưa, nhưng không thể át đi tiếng vọng của sự thức tỉnh đang trỗi dậy.
***
Mưa đã tạnh. Bầu trời sau cơn mưa phùn nặng hạt trở nên trong xanh lạ thường, như thể vừa được gột rửa mọi bụi trần và ưu phiền. Ánh nắng chiều yếu ớt len lỏi qua những đám mây còn vương lại, chiếu rọi xuống Thị Trấn Biên Thùy, tạo nên một cảnh tượng vừa hoang tàn vừa hy vọng. Mùi khói cháy vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng mùi máu tanh đã phai nhạt đi nhiều, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và cỏ cây tươi mát.
Quân Thiên Diệu đã rút lui trong hỗn loạn. Những thân ảnh bọc giáp đen kịt giờ chỉ còn là những chấm nhỏ mờ dần ở phía chân trời, như những bóng ma bị xua đuổi bởi ánh sáng. Nhiều Hắc Thiết Vệ đã từ bỏ vũ khí, đứng sững sờ giữa đường phố, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Một số khác thì chạy trốn, không phải vì sợ hãi quân địch, mà vì một nỗi sợ hãi vô hình từ sâu thẳm linh hồn, một sự nhận thức đột ngột về sự sai trái của chính bản thân. Tiếng thì thầm hoang mang vang lên đây đó: "Ta... ta đã làm gì thế này?", "Đây... đây không phải là ta..."
Tần Mặc đứng giữa chiến trường giờ đây đã lắng đọng, thân hình gầy gò của hắn in bóng trên nền đất ẩm ướt. Hắn không có vẻ tự mãn hay kiêu hãnh. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh, đôi mắt đen láy chỉ ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm bi mẫn vô bờ. Hắn không ra hiệu cho Tô Lam hay Lục Vô Trần truy đuổi. Ngược lại, hắn ra hiệu cho họ dừng lại, để những Hắc Thiết Vệ kia có không gian và thời gian cho sự thức tỉnh của riêng mình.
Tô Lam, với mái tóc ướt đẫm nước mưa dính vào thái dương, nhìn Tần Mặc với sự thán phục sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ rằng sức mạnh của Tần Mặc nằm ở sự thấu hiểu "ý chí tồn tại", nhưng nàng chưa từng nghĩ rằng hắn có thể dùng nó như một vũ khí, một phương pháp hiệu quả đến mức này. Hắn không chỉ làm suy yếu kẻ địch, hắn còn "giải thoát" họ khỏi xiềng xích của chính họ. "Đây... đây là một phương pháp kinh thiên động địa," nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn nguyên sự kinh ngạc.
Lục Vô Trần gật đầu lia lịa, đôi mắt khắc khổ của y giờ đây chứa đựng một tia sáng hy vọng. "Ta chưa từng thấy điều gì như vậy. Ngay cả những vị tiên nhân trong truyền thuyết cũng không thể làm được điều này." Y chợt nhớ lại những tháng ngày hoài nghi, những câu hỏi không lời giải đáp về ý nghĩa của sự tồn tại. Giờ đây, Tần Mặc đang mang đến một câu trả lời, một con đường mới.
Từ những căn nhà đổ nát, những người dân của Thị Trấn Biên Thùy bắt đầu đổ ra. Họ nhìn quanh, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò. Sợ hãi trước tàn tích của cuộc chiến, tò mò trước cảnh tượng những binh sĩ Hắc Thiết Vệ từng tàn bạo giờ đây đứng bất động hoặc hoang mang, không còn mang vẻ hung hãn. Một số người dân nhận ra Tần Mặc, nhớ về những câu chuyện về thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, người có thể nghe thấy tiếng nói của vạn vật.
"Thánh nhân giáng thế sao?" Một lão nông dân run rẩy thốt lên, nhìn Tần Mặc với vẻ thành kính.
Một phụ nữ trẻ ôm chặt lấy con mình, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ nhưng đã ánh lên tia hy vọng. "Cầu mong mọi sự bình an..."
Tần Mặc không đáp lại. Hắn chỉ nhìn những Hắc Thiết Vệ đã từ bỏ vũ khí, đôi mắt thể hiện sự thấu hiểu. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài. Sự thức tỉnh này chỉ là bước khởi đầu. Nhiều người sẽ quay lại với sự mù quáng, nhiều người sẽ không thể vượt qua nỗi sợ hãi về Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng ít nhất, một hạt giống đã được gieo. Hạt giống của sự lựa chọn, của quyền được là chính mình, của "cân bằng bản chất".
Hành động của Tần Mặc tại Thị Trấn Biên Thùy không chỉ là một chiến thắng nhỏ bé trên chiến trường. Nó là một làn sóng chấn động, một lời tuyên bố không tiếng động, sẽ lan truyền khắp Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phải đối mặt với một mối đe dọa hoàn toàn mới và khó hiểu, một kẻ thù không thể đánh bại bằng vũ lực thông thường, buộc hắn phải thay đổi chiến lược. Những Hắc Thiết Vệ đã dao động và từ bỏ vũ khí có thể trở thành những đồng minh tiềm năng, hoặc ít nhất là những nhân chứng quan trọng cho sự tàn bạo của Thiên Diệu.
Ở một nơi nào đó xa xôi, trên vách đá Thanh Vân Tông, Mộ Dung Tĩnh, người đã đưa ra quyết định dứt khoát của mình, chắc chắn sẽ sớm nghe được tin tức về sự kiện này. Và khi nàng nghe, nó sẽ củng cố thêm quyết định rời bỏ Thiên Diệu, thôi thúc nàng tìm kiếm Tần Mặc, hoặc ít nhất là con đường mà hắn đang mở ra. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, không chỉ bằng máu và lửa, mà bằng cả ý chí và triết lý. Số phận của Huyền Vực, quả thực, đang nằm trong tay hai phe, hai con đường đối lập hoàn toàn.
Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, khẽ gật đầu. "Chúng ta có một con đường dài phải đi. Đây mới chỉ là khởi đầu." Giọng hắn trầm ấm, bình thản, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá. "Hãy giúp những người dân này. Và hãy chuẩn bị cho những điều lớn lao hơn." Hắn tin rằng, chỉ khi vạn vật được tự do lựa chọn, được giữ gìn bản chất nguyên thủy của mình, Huyền Vực mới có thể tìm lại được sự cân bằng vốn có. Và đó, chính là nhiệm vụ của hắn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.