Vạn vật không lên tiên - Chương 982: Bóng Tối Nghi Ngờ: Thiên Diệu Cô Lập Mộ Dung Tĩnh
Trời tờ mờ sáng, những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa vặn len lỏi qua tầng mây mỏng, rải vàng lên mái ngói lưu ly của Hoàng Thành Thiên Long. Tuy nhiên, trong Đại Điện Nghị Sự uy nghiêm, không khí lại đặc quánh sự u ám, nặng nề, tựa hồ sương mù dày đặc che phủ cả một ngọn núi. Mặc dù bên ngoài gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm thanh khiết của cỏ cây vừa đọng sương đêm, bên trong điện lại chẳng ai dám thở mạnh một hơi. Mùi trầm hương thoang thoảng quyện lẫn mùi giấy cũ và mực tàu, càng làm tăng thêm vẻ trang trọng, song cũng không thể xua đi nỗi bất an đang bao trùm.
Thiên Diệu Tôn Giả, với dáng người thanh lịch, cao ráo, ngồi uy nghi trên long ỷ chạm trổ tinh xảo, ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh như băng tuyết nhìn chằm chằm vào xấp bản báo cáo dày cộm trong tay. Mái tóc trắng như tuyết của hắn, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, quyền năng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn khẽ lay động theo từng cử chỉ, tựa hồ một làn sóng vô hình của uy áp đang cuộn trào khắp đại điện. Trước mặt hắn, Trần Trưởng Lão cùng một vài tướng lĩnh cấp cao khác đang cúi đầu thấp, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh, ánh mắt không dám ngước lên nhìn thẳng vào vị Tôn Giả quyền năng. Họ cảm nhận rõ ràng từng luồng khí tức giận dữ và nghi ngờ đang bủa vây lấy mình, khiến lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng.
Một âm thanh khô khốc vang lên khi Thiên Diệu Tôn Giả mạnh bạo đập xấp bản báo cáo xuống bàn ngọc. Tiếng động nhỏ bé ấy lại vang vọng khắp đại điện rộng lớn, như một tiếng sét đánh ngang tai, làm chấn động tâm trí những kẻ đang đứng chịu tội.
"Báo cáo này viết gì?" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm thấp, nhưng lại mang theo uy áp kinh người, mỗi lời nói đều như một mệnh lệnh không thể kháng cự. Hắn ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt tái nhợt. "Quân đội của ta, những người đã tu luyện Huyết Linh Quyết, những tinh nhuệ của Thiên Diệu Tông, lại 'dao động' và bị một kẻ phàm nhân 'thuyết phục' buông vũ khí? Các ngươi có nghĩ rằng ta sẽ tin những lời hoang đường này không?" Hắn ngừng lại, hơi thở của hắn tựa hồ cũng mang theo hàn khí. "Hay là, các ngươi đang cố tình che giấu điều gì?"
Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi thường ngày, giờ đây run rẩy cúi thấp đầu hơn nữa, vội vàng giải thích. "Khải bẩm Tôn Giả, sự tình quả thật bất thường. Tần Mặc đó... hắn có một ma thuật... không, một loại thủ đoạn kỳ lạ, khiến ý chí của vạn vật... dao động. Ngay cả linh thú chiến hung hãn nhất cũng không còn cuồng bạo, chúng... chúng trở nên bối rối, ánh mắt hiện lên sự sợ hãi, rồi lại là một loại biết ơn kỳ lạ. Kể cả những binh sĩ đã ăn huyết đan, tu luyện Huyết Linh Quyết, ý chí của họ cũng bị ảnh hưởng. Họ buông vũ khí, ánh mắt trống rỗng, tựa hồ vừa trải qua một cơn mộng mị vậy."
Trần Trưởng Lão cố gắng dùng hết sự khéo léo để mô tả một hiện tượng mà chính y cũng không thể hiểu nổi, để biện minh cho sự thất bại khó tin này. Y biết Thiên Diệu Tôn Giả chỉ chấp nhận sức mạnh, không dung thứ sự yếu đuối, và cái mà y đang cố gắng giải thích lại nằm ngoài mọi lý lẽ tu luyện thông thường. Y cảm nhận được cái nhìn sắc lạnh như muốn xuyên thấu tâm can từ phía Thiên Diệu Tôn Giả, một cái nhìn đầy sự nghi ngờ và phán xét.
Thiên Diệu Tôn Giả híp mắt lại, gương mặt tuấn tú của hắn không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt lại như hai viên bảo thạch xanh thẳm chứa đựng sự tính toán và phẫn nộ không thể che giấu. "Thủ đoạn kỳ lạ? Hay là các ngươi đã không làm hết sức? Hay chính bản thân các ngươi cũng đã bị cái 'thủ đoạn kỳ lạ' đó mê hoặc?" Giọng nói của hắn đột ngột trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo sự đe dọa rõ rệt. "Và Mộ Dung Tĩnh, nàng ta đã ở đâu khi quân ta 'dao động'?"
Cái tên Mộ Dung Tĩnh vừa được thốt ra, không khí trong đại điện càng trở nên căng thẳng gấp bội. Thiên Diệu Tôn Giả từ lâu đã xem Mộ Dung Tĩnh như một trong những cánh tay đắc lực nhất, một biểu tượng của sự kiên định trên con đư��ng thăng tiên. Nàng không chỉ sở hữu tài năng tu luyện siêu phàm mà còn có khí chất cao ngạo, ý chí sắt đá, chưa bao giờ dao động trước bất kỳ chướng ngại nào. Việc nàng có mặt tại hiện trường thất bại thảm hại, lại không thể ngăn cản được sự "dao động" kỳ lạ ấy, khiến sự nghi ngờ trong lòng Thiên Diệu Tôn Giả bùng lên mãnh liệt. Hắn bắt đầu liên tưởng đến những tin đồn phong thanh về Tần Mặc và khả năng "đánh thức bản chất", gieo rắc sự hoài nghi vào lòng người. Hắn không thể chấp nhận rằng một kẻ phàm nhân như Tần Mặc lại có thể làm được điều mà ngay cả những cường giả tu luyện đỉnh cao cũng không thể lý giải.
Trần Trưởng Lão đổ mồ hôi hột, cố gắng sắp xếp lời lẽ. "Mộ Dung Tĩnh... nàng ấy đã cố gắng trấn áp, nhưng... dường như năng lực của Tần Mặc không thể dùng linh lực để đối kháng trực diện. Nó giống như một loại... xâm nhập vào 'ý chí tồn tại' sâu thẳm nhất của vạn vật. Nàng ấy đã rút lui để tìm cách đối phó..." Y không dám nói thêm, bởi y cũng cảm thấy lời biện hộ của mình quá đ��i yếu ớt.
Thiên Diệu Tôn Giả phất tay, một luồng uy áp vô hình khiến Trần Trưởng Lão và các tướng lĩnh lùi lại một bước, suýt chút nữa thì ngã quỵ. "Đủ rồi! Sự yếu đuối không có chỗ đứng trong đạo thăng tiên của ta. Kẻ yếu không có quyền tồn tại, và những kẻ dao động, lại càng không!" Hắn đứng dậy, bước xuống khỏi long ỷ, mỗi bước chân đều mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến nền gạch hoa văn dưới chân dường như cũng rung chuyển nhẹ. Ánh mắt hắn quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Trần Trưởng Lão, rồi lại hướng về phía cửa điện, nơi ánh nắng ban mai chói chang đang chiếu rọi. "Ta không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào nữa. Ta chỉ muốn biết... liệu có ai trong số các ngươi đã bị cái 'ý chí tồn tại' ma quái đó làm lung lay hay không."
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, tựa hồ đang cố gắng trấn áp sự phẫn nộ đang cuộn trào trong tâm. Cái cảm giác bị thách thức, bị chà đạp bởi một thứ sức mạnh vô hình, phi logic, khiến niềm tin sắt đá của hắn vào con đường thăng tiên truyền thống bắt đầu lung lay một cách khó chịu. Hắn là Thiên Diệu Tôn Giả, người đã dẫn dắt Huyền Vực hàng ngàn năm trên con đường truy cầu vĩnh hằng. Hắn tin vào sức mạnh tuyệt đối của linh lực, vào sự "khai linh" để vạn vật tiến hóa. Nhưng giờ đây, một kẻ phàm nhân lại xuất hiện, dùng một thứ "ý chí tồn tại" để đảo lộn mọi quy tắc, khiến quân đội của hắn, những kẻ đã được "khai linh" và ban cho sức mạnh, lại trở nên yếu đuối, dao động. Sự bối rối và nghi ngờ gặm nhấm tâm trí hắn, khiến hắn càng trở nên tàn nhẫn và độc đoán hơn. Hắn không thể để bất kỳ sự yếu kém nào lan truyền trong hàng ngũ của mình, đặc biệt là vào thời điểm cuộc đại chiến toàn diện đang đến rất gần.
***
Đêm buông xuống, bao phủ Hoàng Thành Thiên Long trong một màn sương mờ ảo, huyền bí. Ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đêm trong vắt, rải ánh bạc lên những mái ngói cong vút, những bức tường đá cổ kính. Tiếng gió nhẹ luồn qua các hành lang, mang theo âm thanh mơ hồ của cuộc sống vẫn còn sôi động từ bên ngoài thành, nhưng trong Mật Thất Hoàng Cung, nơi Thiên Diệu Tôn Giả triệu kiến Mộ Dung Tĩnh, không gian lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Mật thất được xây dựng kiên cố, những bức tường đá dày đặc dường như hút hết mọi âm thanh, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng đến cực độ. Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ vài ngọn nến lung linh trên bệ đá, cùng với luồng sáng bạc từ ánh trăng chiếu qua khe cửa sổ nhỏ, đủ để soi rõ hình dáng của hai người đang đối diện nhau. Mùi trầm hương thoang thoảng từ lư hương bằng đồng cổ kính, quyện lẫn mùi bụi thời gian và sự bí mật, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm của căn phòng.
Mộ Dung Tĩnh đứng giữa mật thất, dáng người tuấn tú, khí chất cao ngạo vẫn không hề suy suyển. Mái tóc đen mượt của nàng được buộc cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt thanh tú nhưng đầy kiên nghị. Nàng mặc y phục tông môn sang trọng, tay nàng khẽ đặt lên chuôi kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua lớp vải, như một lời nhắc nhở về quyết định đã được định hình trong tâm trí. Nàng đối diện với Thiên Diệu Tôn Giả, người đang ngồi trên chiếc ghế bành chạm khắc tinh xảo, ánh mắt xanh thẳm sắc như dao của hắn dò xét từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt nàng, cố gắng tìm kiếm một tia dao động, một dấu hiệu của sự phản bội. Mộ Dung Tĩnh giữ vẻ mặt bình tĩnh, không chút dao động, không chút sợ hãi, mặc dù trong lòng nàng đang tính toán từng lời nói, từng cử chỉ, như một ván cờ sinh tử.
"Mộ Dung Tĩnh," Thiên Diệu Tôn Giả cất tiếng, giọng nói của hắn lạnh lùng như băng giá, không một chút cảm xúc. "Ngươi có lời gì muốn giải thích về những gì đã xảy ra tại Thị Trấn Biên Thùy không? Ngươi đã ở đó, và quân ta đã không chiến đấu như những gì ta mong đợi." Ánh mắt hắn không rời khỏi nàng một giây, cố gắng đọc vị nàng. Hắn đã tin tưởng nàng vô điều kiện bấy lâu nay, nhưng sự kiện tại Thị Trấn Biên Thùy đã gieo rắc một hạt giống nghi ngờ đáng sợ vào lòng hắn.
Mộ Dung Tĩnh cúi đầu nhẹ, nhưng không phải là cúi đầu chịu tội, mà là một cử chỉ tôn kính lễ nghi. Giọng nói của nàng trong trẻo, điềm tĩnh, không cao không thấp, tựa như một dòng suối mát lạnh chảy qua những vách đá. "Bẩm Tôn Giả, Tần Mặc đó quả thực có những thủ đoạn khiến cho ý chí của vạn vật trở nên bối rối. Năng lực của hắn không phải là linh lực đơn thuần, mà là một thứ gì đó tác động trực tiếp vào bản chất, vào 'ý chí tồn tại' cốt lõi của mỗi thực thể." Nàng lựa chọn từ ngữ cẩn trọng, khéo léo lồng ghép những từ khóa mà Lục Vô Trần đã giảng giải vào lời biện bạch của mình. "Kể cả binh khí và linh thú chiến cũng bị ảnh hưởng sâu sắc. Thần đã cố gắng hết sức để trấn áp, nhưng sự 'dao động' đó lan truyền quá nhanh, quá kỳ lạ. Thần chưa từng gặp phải một đối thủ nào có thể tác động đến tầng sâu như vậy."
Thiên Diệu Tôn Giả vẫn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh của hắn như muốn xuyên thấu tâm can nàng. Một nụ cười khẩy khóe môi hắn, đầy vẻ khinh miệt và nghi ngờ. "Bản chất? Ngươi nghĩ ta sẽ chấp nhận lời biện minh đó sao? Hay là, lòng trung thành của ngươi đã bị 'dao động' bởi những lời lẽ của hắn? Ngươi, Mộ Dung Tĩnh, người từng tuyên bố 'Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!' lại dùng những lời lẽ mơ hồ này để giải thích sự thất bại?" Hắn dùng chính câu nói từng là biểu tượng của nàng để chất vấn nàng, như muốn nhắc nhở nàng về con đường cũ, về sự kiên định đã từng có.
Mộ Dung Tĩnh không hề nao núng. Nàng biết đây là thời khắc quan trọng nhất, nơi nàng phải che giấu chân tướng và bảo toàn vị thế của mình, ít nhất là cho đến khi thời cơ chín muồi. "Thần chỉ trung thành với con đường thăng tiên của Tôn Giả, với sự cường đại của Thiên Diệu Tông. Nhưng để chiến thắng kẻ thù, chúng ta phải hiểu rõ nó. Thần nhận thấy rằng Tần Mặc không chỉ là một kẻ phàm nhân vô căn, mà là một kẻ có năng lực kỳ dị, có thể phá vỡ niềm tin cốt lõi của chúng ta. Nếu chúng ta không hiểu rõ cách hắn tác động đến 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' của vạn vật, chúng ta sẽ mãi mãi bị động. Thần cần thêm thời gian để nghiên cứu sâu hơn về cái 'bản chất' mà hắn đang lợi dụng, để tìm ra cách hóa giải, chứ không phải chỉ dùng sức mạnh thuần túy để trấn áp." Nàng nhấn mạnh vào từ "nghiên cứu" và "hóa giải", biến điểm yếu thành một lý do hợp lý để nàng có thể rút lui khỏi tiền tuyến, đồng thời ngụ ý rằng nàng đang tìm cách để củng cố lại con đường của Thiên Diệu Tôn Giả.
Thiên Diệu Tôn Giả suy tư một lát, ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ dò xét, nhưng dường như lời giải thích của Mộ Dung Tĩnh đã chạm đến một phần lý trí của hắn. Hắn không thể hoàn toàn phủ nhận những gì đã xảy ra tại Thị Trấn Biên Thùy. Cái sự "dao động" kỳ lạ đó, cái "ý chí tồn tại" bị tác động, thực sự là điều nằm ngoài mọi lý giải của hắn về linh lực và tu luyện. Hắn hiểu rằng, nếu Tần Mặc thực sự có thể làm lung lay ý chí của vạn vật, thì đó là một mối đe dọa không thể xem thường. Hắn cân nhắc giữa việc trừng phạt Mộ Dung Tĩnh vì sự thất bại và việc lợi dụng khả năng của nàng để tìm hiểu kẻ thù. Sự kiên cường và lý lẽ sắc bén của Mộ Dung Tĩnh đã giúp nàng vượt qua được cửa ải đầu tiên.
Cuối cùng, Thiên Diệu Tôn Giả phẩy tay, một cử chỉ dứt khoát nhưng đầy ẩn ý. "Được rồi. Ngươi sẽ tạm thời không tham gia vào các quyết định quân sự tiền tuyến nữa." Giọng hắn vẫn lạnh lùng, nhưng không còn mang nặng vẻ phẫn nộ trực diện. "Ta sẽ giao cho ngươi nhiệm vụ 'củng cố hậu phương', giám sát các tông môn nhỏ ở phương Bắc, đảm bảo không có sự 'dao động' nào xảy ra ở đó. Ngươi sẽ có đủ thời gian để 'nghiên cứu' cái 'bản chất' mà Tần Mặc đang lợi dụng. Nhưng nhớ kỹ, Mộ Dung Tĩnh, lòng trung thành của ngươi phải luôn đặt vào con đường thăng tiên của ta. Bất kỳ sự lệch lạc nào, dù là nhỏ nhất, cũng sẽ phải trả giá đắt." Hắn nhìn nàng, ánh mắt như muốn cảnh cáo, như muốn đe dọa, nhưng thực chất lại là một quyết định đẩy nàng ra xa trung tâm quyền lực, nhằm cô lập nàng khỏi những thông tin quan trọng và các quyết định chiến lược. Hắn muốn kiểm soát nàng, nhưng vô tình lại trao cho nàng một sự tự do đáng giá.
Mộ Dung Tĩnh cúi đầu chấp nhận mệnh lệnh, vẻ mặt vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng. "Thần tuân lệnh Tôn Giả." Tay nàng khẽ siết chặt chuôi kiếm bên hông, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong đôi mắt nàng, một tia sáng của sự quyết đoán và kế hoạch đã được định hình, mà Thiên Diệu Tôn Giả không hề nhận ra. Hắn nghĩ rằng mình đã cô lập được một kẻ có tiềm năng dao động, nhưng thực chất, hắn đã vô tình giải phóng một con chim ưng đang chờ đợi thời cơ tung cánh. Nàng không còn là một quân cờ trong ván cờ của hắn, nàng đã bắt đầu viết nên ván cờ của riêng mình.
Sự cô lập này, Mộ Dung Tĩnh hiểu rõ, không phải là một sự trừng phạt mà là một cơ hội. Nó sẽ trao cho nàng sự tự do cần thiết để thực hiện kế hoạch của mình, để thu thập thông tin bí mật về Thiên Diệu Tôn Giả, để liên lạc với Tần Mặc và liên minh của hắn một cách kín đáo. Vị trí "củng cố hậu phương" ở phương Bắc, tưởng chừng như vô thưởng vô phạt, lại có thể là nơi nàng khám phá ra thêm những sai lầm thâm căn cố đế, những bí mật đen tối của Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc là nơi nàng bắt đầu xây dựng một mạng lưới ảnh hưởng riêng, chuẩn bị cho cuộc đại chiến không thể tránh khỏi.
Thiên Diệu Tôn Giả, trong sự nghi ngờ và bối rối của mình, đã trở nên tàn nhẫn và độc đoán hơn. Hắn không nhận ra rằng, chính những hành động này đang đẩy nhanh tốc độ sụp đổ của đế chế mà hắn đã cố gắng xây dựng, đang châm ngòi cho một cuộc đại chiến toàn diện, không chỉ bằng máu và lửa, mà bằng cả sự đối đầu của hai triết lý về "ý chí tồn tại" và "thăng tiên". Số phận của Huyền Vực, quả thực, đang nằm trong tay những kẻ dám lựa chọn, dám thách thức những chân lý tưởng chừng như đã định. Và Mộ Dung Tĩnh, nàng đã lựa chọn con đường của riêng mình, con đường của sự cân bằng, của ý chí tồn tại chân chính, một con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả không bao giờ có thể lý giải hay chấp nhận.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.