Vạn vật không lên tiên - Chương 985: Tiếng Vọng Chiến Trường: Cảm Hóa Vạn Vật
Bóng đêm đã nuốt trọn Thiên Cực Quan, nhưng không nuốt trọn được sự căng thẳng đang gặm nhấm từng khoảnh khắc. Trên vọng đài cao nhất của pháo đài sừng sững, Tần Mặc đứng lặng lẽ, thân ảnh hắn hòa vào màn đêm u tịch. Gió mạnh rít lên từng hồi, luồn qua kẽ đá, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và cả tiếng thì thầm của một điều gì đó ghê rợn đang đến gần. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi về phía chân trời, nơi dải quân Thiên Diệu Tôn Giả đang từ từ hiện rõ, một con rồng đen khổng lồ uốn lượn trong ánh trăng mờ ảo, mỗi vảy giáp là một sinh linh, mỗi bước tiến là một lời tuyên án.
Bên cạnh hắn, Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng chất chứa nỗi lo âu khó tả. Nàng đã quen với những trận chiến khốc liệt, nhưng chưa từng thấy một thế trận nào tuyệt vọng như thế này. Quân số chênh lệch quá lớn, sức m���nh áp đảo đến mức mọi chiến lược thông thường đều trở nên vô nghĩa. Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, vẻ mặt hắn vẫn bình thản đến lạ, như thể đang chiêm nghiệm một triết lý cổ xưa nào đó, chứ không phải sắp đối mặt với cơn hồng thủy hủy diệt.
“Mặc ca,” Tô Lam khẽ gọi, giọng nàng mang theo một chút run rẩy, “chúng ta không thể chống cự nổi… với lực lượng này. Ngươi… ngươi có thực sự có kế sách nào không?” Nàng đã tin tưởng hắn vô điều kiện, nhưng những con số mà Lục Vô Trần mang đến quá sức tưởng tượng, khiến niềm tin của nàng cũng lung lay.
Lục Vô Trần đứng phía sau một bước, đôi mắt trũng sâu của y nhìn chằm chằm vào bóng quân địch đang nuốt chửng màn đêm. Vẻ mặt y khắc khổ, đầy mệt mỏi và hoài nghi. “Tần Mặc,” y cất tiếng, giọng trầm thấp, yếu ớt, “ngươi thực sự có kế sách nào sao? Tình thế này… ngay cả ý chí kiên cường nhất cũng khó lòng chống đỡ. Hay ngươi… ngươi muốn dùng ý chí của vạn vật để tự vệ?” Y hiểu Tần Mặc hơn ai hết, nhưng việc sử dụng "ý chí tồn tại" đ��� chống lại một đạo quân hùng mạnh, trong một trận chiến sinh tử, là điều y chưa bao giờ dám nghĩ tới. Đó là một ý tưởng quá đỗi điên rồ, quá đỗi mơ hồ trong bối cảnh thực tại tàn khốc này.
Tần Mặc không quay đầu lại. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, đón lấy luồng gió lạnh buốt mang theo mùi bụi đất và mùi kim loại thoang thoảng của những binh khí đã được tôi luyện. Hắn nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy ẩn chứa một sự trầm tư sâu sắc, như đang cố gắng lắng nghe một bản giao hưởng vô thanh của thế giới. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của những tảng đá dưới chân, tiếng thở dài của những ngọn núi phía xa, và cả sự im lìm đáng sợ của chính Thiên Cực Quan, như một linh hồn đang nín thở chờ đợi định mệnh.
“Không cần chống cự,” Tần Mặc đáp, giọng hắn nhẹ nhàng, trầm tĩnh, nhưng vang vọng rõ ràng trong tiếng gió rít, như một lời sấm truyền. “Chúng ta sẽ lắng nghe… và để vạn vật tự lựa chọn.” Hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua dải quân Thiên Diệu đang tiến đến, xuyên qua lớp giáp sắt đen kịt, xuyên qua vẻ ngoài hung hãn, để chạm tới những linh hồn bị giam cầm bên trong. Hắn muốn lắng nghe không chỉ những binh sĩ, mà cả những thanh kiếm, những bộ giáp, những linh thú cưỡi, những viên đá cấu thành nên vũ khí và pháo đài của kẻ địch.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc không còn là một thiếu niên gầy gò đứng trên đỉnh tháp. Hắn hóa thành một cầu nối vô hình, một dòng chảy ý niệm lan tỏa khắp chiến trường. Năng lực "lắng nghe ý chí tồn tại" của hắn không chỉ dừng lại ở việc thụ động cảm nhận. Giờ đây, trong khoảnh khắc sinh tử, nó trở thành một trường lực vô hình, một lời mời gọi thầm lặng gửi đến mọi "vật tính" trong hàng ngũ quân địch.
Hắn tập trung ý chí, dồn toàn bộ tinh thần vào từng sợi ý niệm mỏng manh đang vươn ra. Chúng không mang theo sát khí, không mang theo sự ép buộc. Chúng chỉ đơn thuần là những câu hỏi, những lời thì thầm về bản chất, về khao khát tự do, về cái giá của sự "thăng tiên" bị cưỡng bức. Hắn hỏi những thanh kiếm: "Ngươi muốn chém vì chủ nhân, hay vì lẽ phải của chính ngươi? Sắc bén nhất có phải là khi ngươi được tự do lựa chọn mục đích?" Hắn hỏi những bộ giáp: "Ngươi bảo vệ thân thể, hay bảo vệ ý chí? Ngươi tồn tại để che chở, hay để giam cầm?" Hắn hỏi những linh thú cưỡi: "Ngươi khao khát phi nước đại trên thảo nguyên tự do, hay bị xiềng xích làm công cụ cho cuộc chiến không thuộc về ngươi? Bản năng của ngươi là phục tùng, hay là tìm kiếm bản ngã?"
Mỗi lời thì thầm vô thanh của Tần Mặc là một hạt giống được gieo vào tâm thức của vạn vật. Chúng không phải là mệnh lệnh, mà là sự gợi mở, đánh thức những "ý chí tồn tại" đã bị đè nén, bị uốn nắn theo ý muốn của Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc cảm thấy một sự tiêu hao khủng khiếp. Năng lượng tinh thần của hắn tuôn chảy như thác lũ, truyền đi hàng vạn, hàng triệu lời thì thầm cùng lúc. Sắc mặt hắn dần tái nhợt, đôi môi khô khốc, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn biết, đây là con đường duy nhất. Đây không phải là một trận chiến của sức mạnh, mà là một trận chiến của ý chí, của triết lý.
Cổ Kiếm H��n trong Vô Danh Kiếm của Tần Mặc cũng cảm nhận được sự dốc sức của chủ nhân. Một luồng linh khí cổ xưa, trầm lắng từ thanh kiếm gỉ sét lan tỏa, không tấn công, mà là một sự cộng hưởng tinh thần. Cổ Kiếm Hồn, với hàng ngàn năm kinh nghiệm, hiểu rõ khao khát của những binh khí. "Hãy lắng nghe," một ý niệm vô hình từ Cổ Kiếm Hồn truyền đi, "lắng nghe tiếng gọi của bản chất. Đừng để mình trở thành công cụ vô tri." Ý niệm này như một làn sóng thứ hai, bổ trợ cho Tần Mặc, khơi sâu thêm sự thức tỉnh trong lòng hàng vạn binh khí và linh vật.
Tô Lam và Lục Vô Trần, dù không thể nghe được "ý chí tồn tại" như Tần Mặc, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Một sự tĩnh lặng kỳ lạ, căng như dây đàn, bao trùm chiến trường. Tiếng gió rít dường như mang theo một sự chờ đợi, một sự im ắng trước cơn bão. Họ nhìn Tần Mặc, nhìn thấy sự hao tổn trên khuôn mặt hắn, nhưng cũng nhìn thấy một niềm tin sắt đá không gì lay chuyển. Họ không hiểu hắn đang làm gì, nhưng họ tin hắn. Bởi lẽ, hắn là Tần Mặc, người duy nhất c�� thể lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, người duy nhất dám đi ngược lại con đường "thăng tiên" mà cả Huyền Vực tôn thờ. Bình minh dần ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn mây xám xịt, chiếu rọi lên dải quân Thiên Diệu đang dần áp sát, báo hiệu một ngày bão táp, một ngày định mệnh sẽ bắt đầu.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm phá vỡ màn đêm, nhuộm đỏ chân trời, quân Thiên Diệu Tôn Giả đã áp sát Thiên Cực Quan. Tiếng vó ngựa rầm rập như sấm động, hàng vạn linh thú cưỡi với thân hình đồ sộ, bước chân nặng nề làm rung chuyển cả mặt đất. Những binh sĩ Hắc Thiết Vệ, khoác giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, tạo thành một bức tường thép di động. Tiếng hô hào vang dội, tiếng kim loại va chạm leng keng, hòa quyện với tiếng gió rít qua các khe tường pháo đài, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi bụi, mồ hôi, và kim loại nồng nặc trong không khí, báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng.
Quân Thiên Diệu ào ạt xông lên, như một cơn sóng thần đen kịt muốn nuốt chửng Thiên Cực Quan. Những mũi tên vút bay, những quả cầu lửa ma thuật gầm rú, nhưng mục tiêu của chúng không phải là giết chóc ngay lập tức. Đây là một cuộc tấn công nghiền nát, một sự phô trương sức mạnh tuyệt đối, muốn đánh tan ý chí phản kháng của liên minh Tần Mặc trước khi thực sự đổ máu.
Tuy nhiên, khi mũi tiên phong của Hắc Thiết Vệ chỉ còn cách phòng tuyến vài trăm trượng, một điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Đầu tiên, đó là một sự run rẩy nhẹ. Những thanh kiếm trong tay binh sĩ, những mũi giáo sáng loáng, những cây đao nặng trịch bỗng nhiên trở nên không ổn định. Chúng không còn ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay chủ nhân nữa, mà bắt đầu rung lên bần bật, như thể đang phản kháng một lực lượng vô hình.
"Kiếm của ta... nó không nghe lệnh!" Một Hắc Thiết Vệ A hoảng loạn hét lên. Thanh trường kiếm của hắn, vốn sắc bén và trung thành, giờ đây như có một ý thức riêng, cứ vặn vẹo trong tay, khiến hắn suýt đánh rơi. Không chỉ một người, hàng chục, hàng trăm, rồi hàng ngàn binh sĩ khác cũng gặp phải tình trạng tương tự. Vũ khí của họ, vốn là một phần mở rộng của cánh tay, bỗng trở thành những vật thể xa lạ, thậm chí là nguy hiểm. Những mũi tên trên dây cung lung lay, không thể giữ vững mục tiêu, có mũi còn tự động bắn ra, lao vút lên trời hoặc cắm phập xuống đất. Giáp trụ sắt đen trên người binh sĩ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt chói tai, như những khớp nối đang mục ruỗng, hay như những tấm thép đang cố gắng tách rời khỏi nhau.
Sự hỗn loạn bắt đầu len lỏi vào hàng ngũ vốn kỷ luật thép của Hắc Thiết Vệ.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Những linh thú cưỡi, vốn bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng chế, bị phong ấn bản năng tự do để trở thành những cỗ máy chiến tranh vô tri, giờ đây cũng bắt đầu phản ứng. Một con quái thú khổng lồ, thân hình phủ đầy vảy cứng như thép, đang lao lên phía trước với tốc độ kinh hoàng, bỗng nhiên gầm lên một tiếng đau đớn. Tiếng gầm ấy không phải là gầm gừ thách thức, mà là một tiếng gầm của sự giận dữ bị kìm nén bấy lâu, của sự khao khát tự do mãnh liệt.
"Cái gì?!" Chủ nhân của nó, một Hắc Thiết Vệ tướng lĩnh, cố gắng kìm cương. Nhưng con thú không nghe. Nó chợt dừng phắt lại, hai chân trước chồm lên cao, rú lên những tiếng thét xé tai. Ánh mắt vốn vô cảm của nó giờ đây đỏ ngầu, chất chứa sự phẫn nộ và uất hận. Một ý niệm mạnh mẽ, đầy đau đớn và khao khát, truyền thẳng đến Tần Mặc đang đứng trên vọng đài, xuyên qua mọi rào cản: *Tự do! Ta muốn tự do! Ta không muốn làm công cụ!*
Không chỉ một con, hàng trăm, hàng ngàn linh thú khác cũng bắt đầu có dấu hiệu nổi loạn. Chúng đạp loạn xạ, hất văng chủ nhân xuống đất. Một số con quay đầu tấn công chính những binh sĩ Hắc Thiết Vệ gần đó, dùng móng vuốt, sừng, hoặc răng nanh sắc nhọn để xé toạc lớp giáp. Chúng không còn là những cỗ máy chiến tranh nữa, mà đã trở về với bản năng nguyên thủy: hung hãn, bất kham, và khao khát tự do. Cảnh tượng kinh hoàng đó khiến hàng ngũ Hắc Thiết Vệ vốn nghiêm chỉnh giờ đây tan rã. Tiếng vó ngựa rầm rập biến thành tiếng hỗn loạn, tiếng binh khí va chạm vào nhau không chủ đích, tiếng la hét hoảng loạn của binh sĩ.
Từ trên cao, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, người đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến không cân sức, đứng sững sờ. Đôi mắt y mở to, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Quân Thiên Diệu, đội quân hùng mạnh mà y tưởng chừng không thể đánh bại, giờ đây đang tự đánh lẫn nhau, tự hủy diệt chính mình.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?!" Thủ Vệ trưởng kinh ngạc thốt lên, giọng y run rẩy. "Quân địch... tự đánh lẫn nhau! Đây là... đây là ma thuật gì?" Y quay sang nhìn Tần Mặc, người vẫn đứng đó, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Y cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, một sự rung động sâu sắc trong không khí, như thể chính bản chất của vạn vật đang trỗi dậy.
Quân Thiên Diệu hỗn loạn. Kẻ thì bị vũ khí của mình phản bội, kiếm tự chém, giáp tự bó chặt. Người thì bị linh thú cưỡi hất văng, thậm chí bị chúng tấn công dữ dội. Trật tự tan vỡ. Mục tiêu tấn công bị lệch lạc. Thay vì xông vào Thiên Cực Quan, hàng ngàn Hắc Thiết Vệ giờ đây đang tìm cách trấn áp chính vũ khí và linh thú của mình, hoặc hoảng loạn bỏ chạy. Một làn khói bụi khổng lồ bốc lên từ chiến trường, không phải do chiến đấu, mà do sự hỗn loạn không thể kiểm soát. Cuộc tấn công nghiền nát đã biến thành một màn tự hủy diệt không thể tưởng tượng nổi.
***
Tiếng gầm thét hoảng loạn của quân Thiên Diệu và tiếng gầm giận dữ của những linh thú đã thức tỉnh lan khắp Thiên Cực Quan, nhưng ở phòng tuyến của liên minh, sự im lặng kinh ngạc đã thay thế cho nỗi tuyệt vọng. Các binh sĩ, vốn đã chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến sống còn, đứng sững sờ, mắt trợn tròn nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. Họ chứng kiến những gì họ chưa từng thấy, chưa từng nghe: một đội quân hùng mạnh đang tự tan rã, bị chính những công cụ chiến tranh của mình phản bội. Mùi máu tươi bắt đầu thoang thoảng trong không khí, nhưng đó là máu của binh sĩ Thiên Diệu, do chính vũ khí và thú cưỡi của họ gây ra.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ run rẩy đưa tay chỉ về phía chiến trường, nơi Hắc Thiết Vệ đang tán loạn như đàn kiến vỡ t���. Từ tuyệt vọng đến kinh ngạc, rồi đến một niềm hy vọng bùng cháy trong đôi mắt đầy vết sẹo của y. “Chuyện này… chuyện này thật không thể tin được!” y lẩm bẩm, giọng khản đặc. Y quay lại nhìn Tần Mặc, người vẫn đứng vững trên vọng đài, dù sắc mặt hắn đã tái nhợt như tờ giấy, từng giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán. Năng lượng tinh thần khổng lồ mà hắn vừa tiêu hao đã gần như hút cạn sinh lực của hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực một ngọn lửa kiên định.
Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, đỡ lấy cánh tay hắn. Nàng cảm nhận được sự run rẩy trong người hắn, sự kiệt sức đến tận cùng. Nhưng nàng cũng nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt hắn, một ánh sáng của chiến thắng, không phải của bạo lực, mà của triết lý. “Mặc ca…” nàng thốt lên, giọng nói đầy ngạc nhiên và thán phục, “đây… đây chính là cách ngươi nói về ‘tự do lựa chọn’ sao? Ngươi đã… ngươi đã làm được điều không tưởng!” Nàng đã từng hoài nghi, từng lo lắng, nhưng giờ đây, tất cả đã tan biến. Nàng đã chứng kiến tận mắt sức mạnh thực sự của Tần Mặc, một sức mạnh vượt xa mọi linh lực hay pháp thuật thông thường.
Lục Vô Trần cũng tiến đến, nhìn cảnh tượng bên dưới với một vẻ mặt không thể tin nổi. Y đã chứng kiến biết bao cuộc chiến, biết bao phép thuật, nhưng chưa từng có điều gì kỳ diệu và khó tin như thế này. “Hắn đã làm được…” y thì thầm, đôi mắt trũng sâu ánh lên một tia sáng rực rỡ, “biến ý chí của vạn vật thành sức mạnh… Không phải ép buộc, mà là thức tỉnh…” Niềm hoài nghi bấy lâu trong lòng y dường như đã được gột rửa, thay vào đó là một sự kinh ngạc tột độ và một tia hy vọng mới mẻ về con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi.
Viên Minh, người vẫn giữ vẻ thư sinh, đôi mắt buồn của y giờ đây tràn đầy ánh sáng. Y vội vàng lật trang giấy, ghi chép lại mọi diễn biến một cách tỉ mỉ. “Đây không chỉ là một trận chiến,” y nói, giọng đầy cảm hứng, “đây là một tuyên ngôn! Một tuyên ngôn rằng vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải ‘thăng tiên’ hay trở thành công cụ. Đây là lời giải đáp cho câu hỏi của ta… thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì… Và Tần Mặc đã cho thấy câu trả lời.” Y nhận ra, đây không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà là một chiến thắng tư tưởng, một đòn giáng mạnh vào niềm tin cốt lõi của Thiên Diệu Tôn Giả.
Tần Mặc dựa vào thành vọng đài, hít thở từng hơi khó nhọc. “Không có gì là không thể,” hắn nói, giọng yếu ớt nhưng vẫn đầy sức nặng, “khi vạn vật được quyền lựa chọn con đường của chính mình. Chúng ta không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. Chúng ta không ép buộc, mà là thức tỉnh.” Hắn quay sang Thủ Vệ trưởng Long Hổ, ánh mắt kiên định. “Thủ Vệ trưởng, đây là cơ hội của chúng ta. Hãy củng cố phòng tuyến, nhưng không phải để tấn công nghiền nát. Hãy chuẩn bị phản công, nhưng đừng làm hại những vật phẩm đã quay lưng với chủ nhân của chúng. Chúng ta phải tôn trọng lựa chọn của chúng, dù đó là lựa chọn gì đi nữa.”
Thủ Vệ trưởng Long Hổ hiểu ý Tần Mặc. Y hét lớn, giọng nói vang vọng khắp phòng tuyến, truyền đi mệnh lệnh mới: “Cơ hội của chúng ta! Binh sĩ nghe lệnh! Củng cố phòng tuyến! Chuẩn bị phản công! Nhưng hãy nhớ kỹ: không được làm hại những binh khí đã tự buông rơi, những linh thú đã quay lưng với chủ nhân! Chúng ta phải bảo vệ chúng! Chúng ta phải tôn trọng ý chí của vạn vật!” Tiếng hô hào của y không còn là tiếng gầm gừ tuyệt vọng, mà là tiếng reo hò của niềm hy vọng mới bùng cháy.
Tô Lam và Lục Vô Trần nhanh chóng phối hợp, điều động binh lực, tận dụng sự hỗn loạn của quân địch. Các tu sĩ liên minh, vốn đã chán nản, giờ đây tràn đầy tinh thần chiến đấu. Họ nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy kính nể và tin tưởng tuyệt đối. Cổ Kiếm Hồn trong Vô Danh Kiếm vẫn tiếp tục phát ra những làn sóng ý niệm dịu nhẹ, trấn an những binh khí và linh thú đang hỗn loạn, dẫn dắt chúng tìm về bản chất, tìm về sự bình yên. Những thanh kiếm đã buông rơi, những bộ giáp đã nứt toác, những linh thú đã thoát khỏi xiềng xích, giờ đây không còn hung hãn nữa. Chúng nằm im lìm trên chiến trường, hoặc tìm kiếm một góc khuất để nghỉ ngơi, như những linh hồn vừa được giải thoát khỏi gông cùm.
Tần Mặc biết, chiến thắng này chỉ là khởi đầu. Hắn đã tiêu hao quá nhiều, và sự kiệt sức này sẽ khiến hắn dễ bị tổn thương trong tương lai. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Nhưng ít nhất, ngay tại Thiên Cực Quan này, hắn đã chứng minh được rằng có một con đường khác, một con đường không cần đến sự nghiền nát, không cần đến sự ép buộc. Một con đường mà vạn vật có quyền được là chính nó. Và hắn tin rằng, chiến thắng về ý chí này sẽ lan tỏa, làm suy yếu Thiên Diệu Tôn Giả từ bên trong, khiến nhiều tu sĩ trung lập và ngay cả một số người trong phe Thiên Diệu bắt đầu đặt câu hỏi về con đường "thăng tiên" mà họ đang theo đuổi. Hắn cũng tự hỏi, liệu Mộ Dung Tĩnh, người đang ở đâu đó trong hậu phương của Thiên Diệu, có cảm nhận được sự rung động này không? Liệu cô có hiểu được ý nghĩa của những gì vừa xảy ra, và liệu điều này có phải là mảnh ghép cuối cùng để cô đưa ra quyết định của mình?
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh buốt lướt qua khuôn mặt mệt mỏi. Trận chiến lớn đầu tiên đã kết thúc, không phải bằng máu và nước mắt, mà bằng sự thức tỉnh của vạn vật. Nhưng đây chỉ là một chương mới trong cuộc chiến vĩ đại hơn, cuộc chiến định đoạt số phận của cả Huyền Vực.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.