Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 987: Mũi Tên Phản Nghịch: Ý Chí Vạn Vật Chống Lại Thiên Mệnh

Gió cuốn cát bụi, gào thét trên đỉnh Thiên Cực Quan, mang theo mùi máu tanh và khói lửa mịt mù. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng linh thú gầm gừ đau đớn và tiếng nổ vang vọng không ngớt, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc của chiến trường. Dưới làn gió mạnh, lá cờ liên minh Vô Tính Thành vẫn kiên cường phấp phới, nhưng thân cờ đã nhuốm đầy máu và xơ xác vì những đợt công kích như vũ bão. Quân Thiên Diệu Tôn Giả, đông đảo như thủy triều, ào ạt xô tới, mỗi binh sĩ đều mang theo sát khí ngút trời, quyết tâm san bằng phòng tuyến cuối cùng này.

Trên vọng đài trung tâm, Tần Mặc đứng sừng sững giữa tâm bão, thân hình hơi gầy, mảnh khảnh nhưng lại toát lên một vẻ kiên định đến lạ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú đã lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, nhưng biểu cảm lại tập trung đến cực độ, như đang hòa mình vào từng hơi thở của chiến trường. Hắn đang dốc hết toàn lực, vận dụng năng lực dị thường của mình – năng lực nghe được và cảm hóa ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Một luồng linh lực vô hình, nhưng mạnh mẽ đến khó tin, cuộn trào từ tâm thức hắn, lan tỏa ra khắp chiến tuyến, len lỏi vào từng thanh binh khí, từng mảnh giáp trụ, từng tế bào của linh thú đang lao tới.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đứng cạnh Tần Mặc. Nàng không ngừng vung kiếm, những tia kiếm quang như băng tuyết rực rỡ xé toang màn khói, chặn đứng từng đợt tấn công của quân địch. Dáng người nàng mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường của một kiếm khách đỉnh cao. Ánh mắt nàng vừa kiên định cảnh giới phòng tuyến, vừa lo lắng dõi theo Tần Mặc. Nàng cảm nhận rõ ràng linh lực của Tần Mặc đang cạn kiệt nhanh chóng, mỗi lần hắn vận dụng năng lực, một tầng mệt mỏi lại hằn sâu thêm trên gương mặt hắn. “Tần Mặc, ngươi ổn chứ? Linh lực của ngươi đang cạn kiệt rất nhanh!” Nàng vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn vang lên ngay phía trước, hàng loạt Hắc Thiết Vệ bị kiếm khí của nàng đánh bật.

Tần Mặc khẽ thở dốc, hai bàn tay nắm chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Hắn không mở mắt, chỉ khẽ lắc đầu. Giọng hắn trầm ấm, mang theo chút mệt mỏi nhưng không hề nao núng, như tiếng thì thầm của một dòng suối chảy qua đá cuội. “Ta… ta phải làm được… Ý chí của chúng… đang dao động!” Hắn đang lắng nghe, không phải bằng tai, mà bằng toàn bộ tâm hồn mình, cảm nhận sự dao động nhỏ nhất trong 'vật tính' của hàng vạn vật thể. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây đàn căng như dây thép, vừa phải chống chịu áp lực khổng lồ từ ý chí thăng tiên cuồng loạn của quân địch, vừa phải truyền đi thông điệp về sự tự do bản chất, về quyền được lựa chọn.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, đang chỉ huy một nhóm tu sĩ khác ở một góc vọng đài. Dáng người ông gầy gò, lưng hơi còng, nhưng mỗi mệnh lệnh ông đưa ra đều dứt khoát và chính xác, thể hiện kinh nghiệm chiến trường dày dặn. Ông liên tục quan sát chiến tuyến, đôi mắt sâu trũng ánh lên vẻ thận trọng. Ông cũng nhận ra sự bất thường. Dù quân địch đông đảo, nhưng các đợt xung phong của chúng lại thiếu đi sự đồng bộ đến lạ thường. Có những lúc, một mũi nhọn tấn công mạnh mẽ bỗng nhiên chững lại, như thể bị một lực vô hình nào đó cản trở. Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, xen lẫn ngạc nhiên và một tia hy vọng mong manh. Ông đã từng chứng kiến quá nhiều sự tuyệt vọng, quá nhiều sự tàn khốc, và giờ đây, thứ mà Tần Mặc đang làm dường như là một phép màu, một lời giải đáp cho những hoài nghi đã ăn sâu vào tâm trí ông về con đường tu tiên.

Cuộc chiến tại Thiên Cực Quan thực sự là một cuộc thử thách sống còn. Mỗi tấc đất đều phải đổi bằng máu, mỗi khoảnh khắc đều là sự giằng co giữa sống và chết. Tiếng binh khí va chạm nghe như tiếng nghiến răng của thần chết, tiếng la hét xé toang màn không khí, tiếng linh thú gào thét vang vọng như những lời nguyền rủa. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi khói thuốc súng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tuy nhiên, giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng đó, Tần Mặc vẫn kiên định, như một cột đá vững chãi giữa dòng thác lũ. Hắn biết mình không thể lùi bước, bởi vì đây không chỉ là cuộc chiến bảo vệ Vô Tính Thành, mà là cuộc chiến bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật trên toàn Huyền Vực. Mỗi sợi ý chí hắn truyền đi, đều mang theo hy vọng về một sự cân bằng mới, một thế giới nơi thăng tiên không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là gông xiềng.

***

Trong khi đó, ở tiền tuyến của quân Thiên Diệu Tôn Giả, nơi mũi nhọn tiên phong do Mộ Dung Tĩnh chỉ huy đang xé toang phòng tuyến, một sự hỗn loạn kỳ lạ đang dần lan rộng. Các Hắc Thiết Vệ, những chiến binh tinh nhuệ với giáp sắt đen kịt và vũ khí nặng, lẽ ra phải là những cỗ máy giết chóc không cảm xúc, giờ đây lại đang vật lộn với chính trang bị của mình. Tiếng binh khí rơi loảng xoảng liên tục vang lên, không phải do va chạm với địch, mà là do chúng tự động tuột khỏi tay chủ nhân. Một Hắc Thiết Vệ đang vung thanh đại đao lên, chuẩn bị chém xuống một tu sĩ Vô Tính Thành, thì bỗng nhiên chuôi đao trượt khỏi tay y, thân đao cắm thẳng xuống đất ngay trước mặt y, tạo ra một tiếng động chói tai. Y chết sững, ánh mắt hoang mang nhìn vào vũ khí của mình.

“Kiếm của ta… nó không nghe lệnh!” Một Hắc Thiết Vệ khác gào lên, thanh trường kiếm trong tay y bỗng nhiên trở nên nặng trĩu, như có một lực vô hình nào đó ghì chặt lấy nó, khiến y không thể vung lên được nữa. Y cố gắng dùng hết sức lực, nhưng thanh kiếm vẫn cứng đờ, không chịu nhúc nhích.

Không chỉ có binh khí, mà cả những linh thú cưỡi của các tu sĩ cũng bắt đầu phản kháng. Một con Hổ Gầm, vốn hung tợn và được tu sĩ Thiên Diệu khai linh để tăng cường sức mạnh, bỗng nhiên hí lên một tiếng thê lương, đôi mắt đỏ ngầu ban đầu giờ tràn ngập sự bối rối và sợ hãi. Nó quay đầu, không tấn công địch nữa, mà lại lao vào cắn xé một con linh thú khác cùng phe, hoặc thậm chí là cào cấu chủ nhân của nó. Tiếng gầm gừ đau đớn, tiếng la hét hoảng loạn của binh lính khi thú cưỡi của họ phát điên, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có.

“Thú cưỡi của ta phát điên rồi! Nó tấn công ta!” Một tu sĩ thét lên kinh hãi khi con Báo Ảnh Tật Phong của hắn, vốn nổi tiếng với tốc độ và sự trung thành, bỗng nhiên quay đầu cắn vào vai hắn, rồi vùng vẫy hất hắn ngã xuống đất, chạy thục mạng về phía sau, không màng đến hiệu lệnh.

Mộ Dung Tĩnh, với khí chất cao ngạo và vẻ đẹp tuấn tú, vẫn đứng vững trên tiền tuyến, tay cầm quạt ngọc, ra vẻ chỉ huy. Nàng khoác trên mình y phục tông môn sang trọng, nhưng khuôn mặt nàng lại căng thẳng đến tột độ, bên trong ẩn chứa một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Nàng liên tục đưa ra những mệnh lệnh, nhưng mỗi mệnh lệnh đều mang một sự tinh tế đến mức khó nhận ra. “Quân hữu dực, tiến công khu vực phía Tây Thiên Cực Quan, chú ý tránh né những tảng đá lớn!” Nàng nói, nhưng khu vực phía Tây đó lại là nơi có địa hình hiểm trở nhất, lại có những khe nứt sâu, dễ dàng khiến quân đội bị phân tán và chậm lại. “Quân trung quân, tập trung hỏa lực vào tháp canh bên trái, nhưng giữ khoảng cách, tránh bị thương vong không đáng có!” Tháp canh đó vốn dĩ đã bị hư hại nặng nề, việc tập trung hỏa lực vào đó chỉ là một sự lãng phí tài nguyên, trong khi lại khiến quân đội không thể đột phá vào những điểm yếu khác.

Các Hắc Thiết Vệ và tu sĩ dưới trướng nàng, dù có chút nghi hoặc trước những mệnh lệnh có phần lạ lùng này, nhưng vẫn tuân theo. Mộ Dung Tĩnh không hề công khai chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng nàng đang ngầm làm suy yếu đợt tấn công bằng cách lợi dụng sự hỗn loạn do Tần Mặc gây ra. Nàng đang tạo ra một "kẽ hở" lớn, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt tinh thần, trong hàng ngũ quân địch.

Một Đao Hồn, linh hồn binh khí của một thanh dao găm cổ kính, thường hiện hình là một chàng trai trẻ với ánh mắt sắc lạnh, giờ đây đang đứng giữa trận địa với vẻ mặt bối rối tột độ. Hắn vốn là linh hồn của một binh khí đã được "khai linh" và trung thành tuyệt đối với chủ nhân, khao khát được chém giết và thăng tiên cùng chủ nhân. Nhưng giờ đây, một luồng ý chí khác, một lời thì thầm sâu thẳm về quyền được là chính mình, về sự mệt mỏi của việc bị ép buộc, đang vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy lưỡi dao của mình trở nên nặng trĩu, không còn khao khát chém giết nữa. "Để ta chém nát tất cả!" Hắn lẩm bẩm, nhưng đôi tay hắn lại không thể vung đao lên được nữa. Ý chí của hắn đang bị giằng xé giữa bản năng chiến đấu đã được khai linh và sự thức tỉnh bản chất nguyên thủy do Tần Mặc khơi gợi. Sự hỗn loạn không chỉ diễn ra ở bên ngoài, mà còn ngay trong chính linh hồn của những binh khí, khiến chúng mất kiểm soát, từ chối tuân lệnh.

Tiếng gió rít qua các khe giáp của Hắc Thiết Vệ nghe như tiếng thở dài của sự tuyệt vọng. Mùi máu, bụi, mồ hôi, hòa lẫn với mùi kim loại gỉ từ những binh khí rơi vãi, tạo nên một cảm giác ghê rợn. Sự hỗn loạn ngày càng tăng, không phải do kẻ địch quá mạnh, mà là do chính nội bộ quân đội đang tự sụp đổ. Mộ Dung Tĩnh nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt nàng ánh lên một tia phức tạp. Nàng đang chơi một canh bạc lớn, mạo hiểm cả tính mạng và danh tiếng của mình, nhưng nàng tin vào sự lựa chọn của mình. Hạt giống mà Tần Mặc đã gieo, giờ đây đã nảy mầm mạnh mẽ trong lòng quân Thiên Diệu, và nàng, Mộ Dung Tĩnh, đang trở thành người dẫn lối cho sự phản kháng âm thầm đó.

***

Trên vọng đài chỉ huy cao vút, ẩn mình giữa mây mù và gió mạnh, Thiên Diệu Tôn Giả đứng uy nghiêm, dáng người thanh lịch nhưng toát lên vẻ quyền lực tuyệt đối. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không một chút nếp nhăn, nhưng đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh của hắn giờ đây lại ánh lên sự tức giận và khó chịu tột độ. Hắn khoác trên mình trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng giờ đây, vẻ lạnh lẽo khó gần đó lại pha lẫn một sự bực bội không thể che giấu.

Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, liên tục nhận các báo cáo dồn dập từ các pháp khí truyền tin. Mỗi tin tức truyền đến lại khiến sắc mặt ông trở nên trắng bệch hơn. “Tôn Giả, binh khí tự chủ, thú cưỡi phản chủ… chưa từng có tiền lệ!” Giọng Trần Trưởng Lão run rẩy, đầy vẻ hoang mang và sợ hãi. “Các báo cáo từ tiền tuyến đều đồng nhất, các vật đã khai linh bỗng nhiên mất kiểm soát, không tuân theo ý chí chủ nhân nữa. Nhiều Hắc Thiết Vệ bị chính thú cưỡi của mình tấn công, hoặc bị binh khí của mình làm bị thương.”

Thiên Diệu Tôn Giả siết chặt tay, những ngón tay thon dài gõ nhịp trên lan can ngọc. Hắn không nói gì, nhưng luồng áp lực vô hình tỏa ra từ hắn khiến Trần Trưởng Lão cảm thấy ngột ngạt. Mùi hương liệu quý hiếm thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi ozone từ mây và đá, không thể xua đi sự căng thẳng và nặng nề bao trùm vọng đài.

“Tôn Giả, Mộ Dung Tĩnh… nàng ta dường như đang điều khiển quân đội một cách khó hiểu, khiến sự hỗn loạn gia tăng.” Trần Trưởng Lão thận trọng báo cáo, ánh mắt ông liếc trộm về phía Thiên Diệu Tôn Giả, sợ hãi trước sự phẫn nộ có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. “Nàng ta ra những mệnh lệnh có vẻ hợp lý, nhưng thực chất lại dẫn quân đội vào những khu vực khó khăn, hoặc phân tán lực lượng một cách không cần thiết. Đợt tấn công của quân tiên phong, lẽ ra phải đột phá, lại đang bị trì hoãn một cách khó hiểu.”

Ánh mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả vụt lóe lên một tia sắc lạnh như băng. Hắn liếc nhìn về phía đội tiên phong của Mộ Dung Tĩnh, nơi sự hỗn loạn đang diễn ra rõ rệt nhất. Một sự nghi ngờ khủng khiếp bắt đầu dấy lên trong lòng hắn. “Mộ Dung Tĩnh… hay là Tần Mặc?” Giọng hắn trầm thấp, nhưng mang theo uy áp và sự lạnh lẽo thấu xương, như lưỡi dao sắc bén đang kề vào cổ họng Trần Trưởng Lão. “Dù là ai, ta sẽ khiến hắn phải trả giá đắt cho sự hỗn loạn này!”

Hắn đã từng tin rằng con đường thăng tiên của mình là duy nhất, là chân lý tối thượng. Hắn đã dùng sức mạnh tuyệt đối để "khai linh" vạn vật, biến chúng thành những công c�� phục vụ cho đại nghiệp thăng tiên của mình. Nhưng giờ đây, những công cụ đó đang phản bội hắn, những vật mà hắn tin là đã bị thuần hóa hoàn toàn lại đang bộc lộ một ý chí tự do không thể kiểm soát. Điều này không chỉ là một thất bại quân sự, mà là một sự sỉ nhục đối với niềm tin và quyền uy của hắn.

“Truyền lệnh xuống, tập trung tất cả pháp khí công kích, san bằng Thiên Cực Quan! Bất kể giá nào!” Thiên Diệu Tôn Giả gằn giọng, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng giá vạn năm. Hắn sẽ không để bất cứ ai, hay bất cứ vật gì, cản trở con đường thăng tiên của hắn. Sự nghi ngờ đối với Mộ Dung Tĩnh, cùng với sự tức giận đối với Tần Mặc, đang nung nấu trong lòng hắn. Hắn không thể tin rằng một thiếu niên không linh căn, không thiên phú tu luyện, lại có thể làm lung lay cả đế chế của hắn chỉ bằng những lời thì thầm của 'ý chí tồn tại'.

Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép 'khai linh' vạn vật đã bắt đầu hiện rõ. Sự hỗn loạn trong hàng ngũ Thiên Diệu sẽ mở ra một cơ hội lớn cho liên minh Tần Mặc, và cũng là một cuộc thử thách lớn cho Mộ Dung Tĩnh. Cuộc đại chiến toàn diện đã bùng nổ, và số phận của Huyền Vực, giờ đây, không chỉ nằm trong tay các tu sĩ, mà còn nằm trong ý chí của vạn vật, những sinh linh và vật chất tưởng chừng vô tri vô giác, nhưng lại đang nắm giữ chìa khóa cho một tương lai cân bằng, hay một tai họa khôn lường.

Trần Trưởng Lão vội vàng cúi đầu, nhận lệnh. Trong lòng ông, một sự lo lắng không tên dâng trào. Ông biết, khi Thiên Diệu Tôn Giả đã phẫn nộ đến mức này, bất cứ ai cũng có thể trở thành mục tiêu của sự trừng phạt. Và Mộ Dung Tĩnh, với những hành động kỳ lạ của nàng, đang tự đặt mình vào một vị trí cực kỳ nguy hiểm.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free