Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 994: Băng Phượng Khai Cung: Chấn Động Huyền Vực

Ánh nắng ban mai xuyên qua những đám mây tàn, rải rắc vệt vàng cam trên chiến trường vừa trải qua trận cuồng phong sinh tử. Mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi khét của pháp thuật tàn phá và hơi ẩm lạnh lẽo từ những mảnh băng vỡ vụn. Chúng lấp lánh như vô số những viên pha lê tan chảy, trải dài trên mặt đất nứt nẻ, nơi dấu vết của những cuộc giao tranh khốc liệt vẫn còn hiện hữu. Bầu không khí nơi đây vẫn còn căng thẳng, nhưng không phải là sự căng thẳng của cái chết cận kề, mà là sự căng thẳng của một khởi đầu mới, một hy vọng vừa nhen nhóm sau cơn bão. Tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương được xen lẫn bởi những lời vỗ về an ủi từ các binh sĩ liên minh, một sự tương phản rõ rệt với sự tàn nhẫn của chiến tranh.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ linh hoạt, khuôn mặt vẫn còn xanh xao vì kiệt sức, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không chỉ ánh lên vẻ trầm tư mà còn rực sáng một niềm tin mãnh liệt, một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn khẽ thở dốc, từng hơi thở đều mang theo vị sắt tanh của máu và sự mệt mỏi cùng cực. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tĩnh đứng thẳng tắp giữa chiến trường hoang tàn, dáng vẻ kiêu hãnh như một pho tượng băng vĩnh cửu. Thanh kiếm băng đã trở về trong vỏ, nhưng khí chất băng lãnh của nàng vẫn bao trùm, khiến không gian xung quanh nàng dường như cũng ngưng đọng. Ánh mắt nàng quét qua những tàn dư của quân Thiên Diệu đang tháo chạy hoặc đầu hàng, những kẻ đã từng là đồng môn, là binh sĩ dưới trướng Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng giờ đây chỉ còn là những cái bóng thảm hại. Rồi ánh mắt nàng dừng lại, đối diện với Tần Mặc và liên minh của hắn.

Nàng đã không còn là Mộ Dung Tĩnh kiêu ngạo của Huyền Băng Cung, chỉ biết đến sức mạnh và con đường thăng tiên mù quáng. Qua những trận chiến, qua những lời Tần Mặc đã nói, qua những gì nàng ��ã tận mắt chứng kiến về "ý chí tồn tại" vặn vẹo của vạn vật bị cưỡng ép, trái tim băng giá của nàng đã dần tan chảy, và một chân lý mới đã đâm chồi. Giờ đây, nàng là một chiến binh của chân lý, một tướng lĩnh dẫn đường cho một kỷ nguyên mới, sẵn sàng gánh vác sứ mệnh mà nàng đã từng coi thường.

Nàng bước đến, không chút ngần ngại, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, truyền vào một luồng linh khí tinh khiết, xoa dịu những vết thương âm ỉ trong cơ thể hắn. Cử chỉ đó không chỉ là sự chăm sóc cho một đồng minh, mà còn là một lời thề, một sự chấp nhận hoàn toàn. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, như muốn khắc sâu lời mình nói vào tận linh hồn của mỗi người có mặt. Giọng nàng trầm thấp, không còn vẻ băng giá lạnh lẽo thường thấy, mà thay vào đó là sự ấm áp của một lời hứa, một sự chấp nhận không lay chuyển.

“Con đường của Thiên Diệu đã sai lầm. Thiên Diệu Tôn Giả đã lạc lối trong sự truy cầu thăng tiên mù quáng, biến vạn vật thành công cụ, ép buộc chúng thoát ly bản chất. Điều đó… sẽ ch�� dẫn đến sự hủy diệt.” Nàng dừng lại, ánh mắt kiên định quét qua toàn bộ liên minh, rồi quay lại nhìn Tần Mặc. “Từ nay, ta, Mộ Dung Tĩnh, nguyện cùng Tần Mặc và liên minh bảo vệ chân lý, bảo vệ Huyền Vực khỏi sự hủy diệt.”

Lời tuyên bố của nàng vang vọng giữa chiến trường, không quá lớn nhưng đủ để mọi tai đều nghe rõ, đủ để lay động mỗi trái tim. Tần Mặc mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng cả một thế giới hy vọng và sự tin tưởng tuyệt đối. Hắn đưa tay ra, tượng trưng cho sự đón nhận. Nàng nắm lấy tay hắn, một cái nắm tay chặt chẽ, khẳng định không chỉ là một liên minh chiến đấu, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về lý tưởng và nỗi đau của nhau.

“Hoan nghênh Mộ Dung đạo hữu,” Tần Mặc đáp lời, giọng nói vẫn còn khàn, nhưng đầy sức nặng. “Chúng ta không chỉ giành chiến thắng trên chiến trường, mà còn giành chiến thắng của chân lý. Chiến thắng này… là của vạn vật, của những ai muốn được là chính mình.” Hắn biết, cái giá phải trả cho chiến thắng này thật đắt, nhưng ý nghĩa của nó còn lớn hơn gấp bội. Những linh thú và pháp bảo bị ‘giải thoát’ giờ đây sẽ trở thành những minh chứng sống động, những sứ giả không lời truyền bá chân lý của hắn rộng rãi hơn, gieo mầm cho cuộc cách mạng tư tưởng mà hắn hằng theo đuổi.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng đầy kiên nghị, tiến đến. Nàng nhìn Lục Vô Trần, người đang cẩn thận thu thập những mảnh pháp bảo vỡ nát, những linh thú bị thương được các binh sĩ liên minh cứu chữa. Khuôn mặt khắc khổ của Lục Vô Trần giờ đây hiện rõ sự bình thản, không còn vẻ hoài nghi mệt mỏi như trước, thay vào đó là ánh sáng của niềm tin. Y gật đầu với Tô Lam, rồi lại cúi xuống vỗ về một con linh thú nhỏ đang run rẩy.

“Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua chuyện này,” Tô Lam nói, giọng nàng dứt khoát, mang theo sự sắc bén của một vị tướng lĩnh, nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo lắng về tương lai. Nàng biết, chiến thắng này, dù vang dội, chỉ là mở đầu cho một cuộc chiến quy mô lớn hơn, khốc liệt hơn. “Chuẩn bị cho trận chiến lớn hơn.”

Lục Vô Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt y nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi Hoàng Thành Thiên Long của Thiên Diệu Tôn Giả đang ẩn mình sau những dãy núi hùng vĩ. “Chúng ta đã gieo những hạt mầm đầu tiên. Giờ là lúc chăm sóc chúng lớn lên.” Y nói, giọng trầm nhưng đầy vững chãi. Y nhìn những linh thú đang dần tìm lại được bản ngã, những mảnh giáp vô tri nay được trân trọng như những nhân chứng sống. Y tin rằng, chiến thắng này sẽ thúc đẩy nhiều thế lực trung lập khác đứng về phía Tần Mặc, hoặc ít nhất là công khai thể hiện sự dao động của họ.

Quân liên minh bắt đầu củng cố vị trí, dựng trại, và cứu chữa những người bị thương. Tiếng reo hò chiến thắng vang vọng giữa không gian, nhưng không phải tiếng reo hò của sự khát máu, mà là của sự giải thoát, của một niềm hy vọng mới. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây họ không còn đơn độc. Tần Mặc, Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam, Lục Vô Trần, và tất cả những ai đã chọn con đường cân bằng bản chất, đều đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. Mối quan hệ giữa Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh đã được củng cố mạnh mẽ, không chỉ là đồng minh chiến đấu mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối vào lý tưởng của nhau. Nàng đã hoàn toàn quay lưng lại với giáo điều cũ, chấp nhận con đường của Tần Mặc, và sẵn sàng đối mặt với sự thù hận từ Thiên Diệu Tôn Giả, một sự thù hận sẽ còn tàn bạo hơn gấp bội.

***

Cùng lúc đó, tại Quán Trọ Lạc Dương, một địa điểm nổi tiếng với sự ồn ào và tin tức nhanh nhạy, không khí náo nhiệt thường ngày đã bị khuấy động bởi một làn sóng tin đồn mới. Nắng ấm chan hòa đổ xuống mái ngói đỏ tươi của quán trọ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền sân rộng lát đá, nơi những con ngựa hí vang và xe cộ tấp nập qua lại. Bên trong, mùi thức ăn thơm lừng từ những món ăn dân dã quyện với mùi rượu nồng nàn, cùng với mùi mồ hôi của lữ khách và tiếng nói chuyện râm ran, tiếng chén đũa lạch cạch, tiếng nhạc từ các nghệ nhân đường phố, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống thường nhật.

Vân Du Khách, dáng người phong trần, mặc áo vải thô, mang theo một gánh hàng hóa nhỏ đã được hạ xuống bên một góc bàn, đôi mắt tinh ranh của y sáng lên một cách khác thường. Y là một người chuyên đi khắp nơi, bán buôn đủ thứ và cũng là một người thu thập tin tức cực kỳ nhanh nhạy. Y vừa bước chân vào quán, chưa kịp gọi một chén trà, đã vội vã vung tay múa chân, bắt đầu kể lại câu chuyện mà y vừa nghe được.

“Ngươi nghe gì chưa? Nghe gì chưa hả?” Vân Du Khách cao giọng, đôi mắt láo liên nhìn quanh, vẻ mặt đầy kích động. Y gần như không kiểm soát được giọng mình, sự hưng phấn dâng trào trong từng câu chữ. Y thấy một vài người quen, những thương nhân nhỏ, những phu xe đang nghỉ chân, và cả Bà Chủ Quán Trọ, thân hình đầy đặn với khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt tinh ranh không kém, đang lau bàn. “Chuyện động trời! Động trời thật rồi!”

Bà Chủ Quán Trọ, người đã chứng kiến bao nhiêu chuyện thị phi của giang hồ, cũng phải ngẩng đầu lên, đôi lông mày nhíu lại đầy vẻ tò mò. “Chuyện gì mà ngươi làm ầm ĩ vậy, Vân Du Khách? Lại có chiêu trò mới để moi tiền ta đấy à?” Nàng nói, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào y, biết rằng Vân Du Khách không bao giờ làm ồn ào vô cớ.

Vân Du Khách không thèm để ý đến lời trêu chọc của nàng, y đến gần hơn, hạ thấp giọng một chút nhưng vẫn đủ để những người xung quanh nghe thấy. “Mộ Dung Tĩnh! Mộ Dung Tĩnh của Huyền Băng Cung đó! Nàng ta… nàng ta đã công khai đối đầu Thiên Diệu Tôn Giả!” Y ngừng lại một chút, như muốn tạo thêm kịch tính, rồi bổ sung, “Nàng ta… nàng ta đứng về phía Tần Mặc! Cái tên Tần Mặc của Vô Tính Thành đó!”

Cả quán trọ như nín thở trong giây lát, rồi bùng nổ thành một làn sóng bàn tán xôn xao. Những tiếng thì thầm, những câu hỏi, những tiếng thốt lên kinh ngạc vang vọng khắp không gian. Mộ Dung Tĩnh, ‘Ánh Trăng Băng Giá’ của Huyền Băng Cung, là một biểu tượng, một thiên tài đã được Thiên Diệu Tôn Giả ưu ái. Việc nàng “phản bội” Thiên Diệu Tôn Giả, lại còn công khai đứng về phía Tần Mặc – kẻ được coi là dị đoan, kẻ thù của con đường thăng tiên – là một tin tức chấn động, một cú sốc lớn đối với bất kỳ ai trong Huyền Vực.

Bà Chủ Quán Trọ há hốc mồm, chiếc khăn đang lau bàn tuột khỏi tay nàng. “Thật sao? Trời đất! Cái cô nương Mộ Dung đó… sao lại dám làm vậy? Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên đâu! Vậy là Huyền Vực sắp loạn rồi!” Giọng nàng mang theo sự lo lắng không thể che giấu. Nàng đã chứng kiến nhiều cuộc chiến, nhưng đây là một cuộc chiến không chỉ về sức mạnh, mà còn về niềm tin, về một trật tự đã tồn tại hàng ngàn năm.

Một gã phu xe có gương mặt khắc khổ, ngồi ở góc quán, đặt chén trà xuống, giọng y trầm ngâm: “Mộ Dung Tĩnh… ta cứ nghĩ nàng ta sẽ là một trong những người đầu tiên thăng tiên. Ai ngờ… lại đi theo con đường của Tần Mặc.” Y lắc đầu, vừa tiếc nuối vừa hoang mang.

Một thương nhân trẻ tuổi hơn, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích, thì thầm với người bên cạnh: “Chuyện này có nghĩa là… Huyền Băng Cung có thể sẽ theo Tần Mặc? Vậy thì… các đại tông môn khác sẽ làm gì? Liệu có cơ hội để chúng ta, những kẻ bé mọn, thay đổi số phận?” Y không quan tâm đến chân lý hay thăng tiên, y chỉ thấy cơ hội trong sự hỗn loạn.

Vân Du Khách tiếp tục kể, thêm thắt đủ mọi chi tiết, từ việc Mộ Dung Tĩnh đã chiến đấu dũng mãnh thế nào, cho đến việc nàng đã quay lưng lại với tàn dư quân Thiên Diệu ra sao, và lời tuyên bố đầy uy lực của nàng. Các tin tức được thêm thắt, phóng đại, tạo ra nhiều phiên bản khác nhau nhưng đều xoay quanh việc ‘Ánh Trăng Băng Giá’ đã từ bỏ Thiên Diệu Tôn Giả để đi theo Tần Mặc. Sự bất ngờ, hoang mang, và cả những lời bàn tán xôn xao về tương lai của Huyền Vực lan khắp quán trọ, từ những người dân thường cho đến những tu sĩ cấp thấp, những người chỉ quan tâm đến sự an nguy của bản thân và gia đình.

Xa xa, một Thủ Vệ Trưởng của thành Lạc Dương, đang tuần tra ngang qua quán trọ, nghe thấy những tiếng ồn ào bất thường. Hắn dừng lại, nhíu mày lắng nghe. Tin tức này đã đến tai hắn từ sáng sớm, nhưng hắn không ngờ nó lại lan truyền nhanh chóng và gây ra sự hoang mang lớn đến vậy trong dân chúng. Hắn nhìn những gương mặt lo lắng, những tiếng bàn tán kích động, và một nỗi lo lắng vô hình dâng lên trong lòng. Trật tự công cộng đang bị đe dọa, và hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu.

***

Trong khi tin tức chấn động đang lan truyền như vũ bão khắp Huyền Vực, tạo nên làn sóng hoang mang và dao động, tại Thiên Cung – cung điện uy nghiêm của Thiên Diệu Tôn Giả – không khí lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Nắng vàng rực rỡ buổi chiều đổ xuống, xuyên qua những đám mây ngũ sắc lơ lửng, phản chiếu trên các công trình bằng vàng ngọc, tạo nên một khung cảnh chói lọi, hư ảo và thần thánh. Mùi hương liệu quý hiếm thoang thoảng, quyện với hương hoa mây thơm ngát, tạo nên một không gian trong lành và tinh khiết đến mức gần như vô thực. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng này không phải là sự bình yên, mà là điềm báo của một cơn bão lớn.

Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, ngồi uy nghiêm trên ngai vàng rồng chạm khắc tinh xảo. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không một chút nếp nhăn, nhưng đôi mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, thoát tục của một vị Tôn Giả. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần.

Trước mặt hắn, Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi thường ngày giờ đây lại run rẩy như một chiếc lá trước gió. Bên cạnh y là các tông chủ và trưởng lão của những thế lực đồng minh, tất cả đều cúi đầu sát đất, không ai dám ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào vị Tôn Giả quyền năng. Không khí nồng mùi áp lực, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.

“Báo cáo Tôn Giả…” Trần Trưởng Lão bắt đầu, giọng y khô khốc, mỗi từ đều như bị nghẹn lại trong cổ họng. “Tin tức về Mộ Dung Tĩnh… đã lan truyền khắp nơi. Nàng ta… nàng ta đã công khai tuyên bố… từ bỏ Thiên Diệu, đứng về phía Tần Mặc.” Y ngập ngừng, cảm nhận được sự im lặng đáng sợ đang bao trùm. “Làn sóng hoang mang đang lan rộng trong các thế lực phụ thuộc… và cả trong nội bộ các tông môn đồng minh của chúng ta.”

Đôi mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nheo lại. Trong khoảnh khắc đó, không ai có thể đoán được suy nghĩ của hắn, nhưng áp lực vô hình bao trùm Thiên Cung lại càng trở nên khủng khiếp hơn. Cơn thịnh nộ tột cùng đang cuộn trào trong hắn, không phải vì Mộ Dung Tĩnh có sức mạnh để chống lại hắn, mà là vì sự phản bội, sự sỉ nhục công khai này đã làm lung lay nền tảng quyền uy và tín ngưỡng mà hắn đã xây dựng hàng ngàn năm. Một con kiến dám thách thức một vị thần, và điều đó không thể dung thứ. Hắn cảm thấy mình bị phản bội bởi chính người mà hắn đã ban cho ân huệ, một người mà hắn đã từng coi là một trong những trụ cột tương lai của con đường thăng tiên.

“Mộ Dung Tĩnh…” Giọng Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, trầm ấm nhưng mang theo uy áp khủng khiếp, như tiếng sấm rền từ vực sâu. “Kẻ phản đồ dám sỉ nhục ta! Nàng ta dám vứt bỏ con đường thăng tiên vĩ đại, đi theo kẻ dị đoan đó, và còn dám… làm lung lay ý chí của vạn vật!” Hắn đột ngột đứng dậy, trư��ng bào trắng phất phơ, khí thế áp bức bùng nổ, khiến cả Thiên Cung như rung chuyển. Đám người đang quỳ rạp dưới đất càng thêm run rẩy, cảm giác như một ngọn núi khổng lồ đang đè nặng lên họ.

Trần Trưởng Lão cố gắng trấn tĩnh, nhưng giọng y vẫn run rẩy. “Tôn Giả bớt giận… Huyền Băng Cung đã bắt đầu có dấu hiệu dao động. Chúng ta cần trấn an các thế lực đồng minh, ngăn chặn sự lan rộng của những tin đồn độc hại này… nếu không, sự uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.”

Thiên Diệu Tôn Giả không thèm nhìn y. Ánh mắt hắn quét qua những người có mặt, lạnh lẽo như băng giá thấu xương. Hắn không chấp nhận sự nghi ngờ, không chấp nhận sự yếu đuối. Đối với hắn, con đường thăng tiên là chân lý duy nhất, là số mệnh tối thượng của vạn vật. Bất kỳ ai cản trở con đường đó, bất kỳ ai dám gieo rắc sự hỗn loạn, đều phải bị trừng trị một cách tàn bạo nhất.

“Trấn an?” Hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên gương mặt tuấn tú. “Không cần trấn an. Ch��� cần… trừng phạt!” Hắn vung tay, một luồng linh lực vô hình bùng nổ, khiến chiếc ngai vàng bằng ngọc bích phía sau hắn rung lên bần bật. “Các ngươi, hãy chuẩn bị. Ta sẽ cho chúng thấy hậu quả của việc đối đầu với Thiên Diệu! Ta sẽ cho chúng thấy, những kẻ dám phá hoại trật tự, dám chống lại thiên đạo, sẽ phải nhận kết cục bi thảm thế nào!”

Ý chí của hắn không thể lay chuyển. Hắn sẽ không chỉ đàn áp tin tức, mà còn dùng hành động tàn bạo để thị uy, để khẳng định lại quyền năng tuyệt đối của mình. Hắn sẽ giáng một đòn chí mạng vào liên minh Tần Mặc, và đặc biệt là vào Mộ Dung Tĩnh – kẻ phản đồ. Có lẽ, Huyền Băng Cung sẽ là mục tiêu đầu tiên, để răn đe tất cả những thế lực khác đang có ý định dao động hoặc ngầm ủng hộ Tần Mặc.

Thiên Diệu Tôn Giả quay lưng lại với những tông chủ đang quỳ gối, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. Trong tâm trí hắn, kế hoạch tàn bạo đã bắt đầu hình thành. Hắn sẽ không chỉ chiến thắng trên chiến trường, mà còn phải nghiền nát ý chí, bẻ gãy niềm tin của kẻ thù. Huyền Vực sẽ chính thức bước vào giai đoạn chia phe phái rõ rệt, không còn đường lùi cho bất kỳ bên nào. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ. Số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe, trong sự lựa chọn của vạn vật. Và Thiên Diệu Tôn Giả tin rằng, hắn mới là người nắm giữ quyền định đoạt số mệnh đó.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free