Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 310: Những người thổi lửa

Vạn Thắng vương sở hữu đội Thân Vệ quân hơn trăm người, tất cả đều là những sát thủ thiện nghệ, có thể lấy mạng người mà không cần đao kiếm. Một nửa vẫn theo Chương mấy tháng nay, nửa còn lại từng tập kích hậu trại thủy binh Đông Phù Liệt mấy tháng trước thì vẫn bặt vô âm tín, số người biết được tung tích của họ chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nếu Thần Vũ là lực lượng dùng để bảo vệ Vạn Thắng vương thì Thân Vệ quân được dùng cho những nhiệm vụ tuyệt mật.

Chương gọi Vi Thọ Kỳ, Hùng Sơn và Ma Kê, ba A trưởng của Thân Vệ quân, vào soái trại căn dặn tỉ mỉ mọi việc. Vi Thọ Kỳ, Hùng Sơn và Ma Kê nhận lệnh hành sự.

Sáu mươi Thân Vệ quân tự do lựa chọn vũ khí lạnh theo sở trường của mình, người mang đoản đao, kẻ dùng trường kiếm, một số dùng thương hoặc song đao. Trang bị cơ bản của những binh sĩ này là dao găm khắc số thứ tự, dao găm sắc bén mô phỏng lưỡi lê AK. Trang bị vũ khí xong xuôi, Thân Vệ quân mang theo y phục thu được của quân La thành rời khỏi sở chỉ huy lúc chập tối. Đích đến của họ là trại Tả Phó sứ. Trần Nhật Tôn cung cấp những thông tin cần thiết cho đội Thân Vệ quân trước khi họ rời đi.

Ba quân Thiên Đức gần ba vạn người nhưng chỉ tuyển chọn được hơn trăm người, có thể hiểu rằng những Vi Thọ Kỳ, Ma Kê hay Hùng Sơn đều là những người tinh nhuệ trong số những người tinh nhuệ. Bọn Vi Thọ Kỳ men theo một vòng khá xa, nhắm vào ba chòi canh vòng ngoài ở hướng chính Đông, phía sông Xích Giang, bởi các chòi canh ở hướng này chưa từng bị quấy phá.

Quân mới thế chân do Vương Thành Cao thống lĩnh vẫn còn chưa quen thuộc địa thế quanh trại. Dựa vào những điều Nguyễn Tử Minh dặn dò, Vương Thành Cao bố phòng cẩn mật, nhưng quân số chỉ còn hơn nửa so với thời Tử Minh trước đó, nên quân canh cũng vì vậy mà ít hơn. Mỗi chòi canh phía mặt Đông vẫn có 2 người nhưng quân trú trên gò chỉ khoảng sáu mươi người.

Vương Thành Cao bố trí quân trú trên các gò đông gấp đôi ở các mặt Tây, Tây Bắc và Bắc vì quân Thiên Đức nếu tấn công đều sẽ xuất phát từ các hướng đó.

Vi Thọ Kỳ, Ma Kê và Hùng Sơn cho binh sĩ thay y phục của quân La thành, sau đó tiếp cận sát đến chân gò. Những tay thiện xạ dùng cung, nỏ hoặc phi đao tiêu diệt gọn 6 binh sĩ trên ba tháp gần như cùng lúc. Kế đó, bọn Vi Thọ Kỳ bò vào các lều dùng dao găm lần lượt hạ sát từng binh sĩ đang ngủ say, chỉ chừa lại mười người sống sót, trói chặt vào chân tháp canh và nhét giẻ vào miệng họ.

Thấy tình hình thuận lợi, Vi Thọ Kỳ và Ma Kê dẫn quân tiến sâu hơn vào trong trại. Đi được hơn trăm trượng, họ phát hiện một toán binh kho��ng hai chục người, tay cầm giáo, tay cầm đuốc đang đi tuần tra từ phía hữu tiến đến. Vi Thọ Kỳ và Ma Kê bàn bạc, chia quân nấp mình trong bóng tối, chờ đội tuần binh đi ngang qua, liền nhất loạt vùng dậy dùng dao đoạt mạng đối phương. Bọn Ma Kê nhặt đuốc lên, đi thẳng thêm một quãng rồi dập tắt, trong khi Vi Thọ Kỳ mặc y phục quân La thành cho năm cái xác, lấy thủ cấp mang đi, không quên chém, rạch thêm vài đường trên y phục của tất cả những tuần binh đã thiệt mạng.

Bọn Hùng Sơn ở lại canh tù binh và giữ đường lui, không quên ghé sát mặt, gằn giọng đe doạ:

– Chúng bay dám vu khống bọn ta ăn trộm của nhà lão giảng sư chết tiệt nào đó ư? Lại cả gan giết hại anh em chúng tao, chúng bay phải chết. Thủy quân La thành làm sao có thể để các ngươi đắc lợi như vậy được. Bọn ta sẽ cắt cổ từng đứa.

Lát sau bọn Vi Thọ Kỳ trở ra cõng theo hơn chục tử sĩ trên lưng và nói với bọn Hùng Sơn:

– Rút thôi, đụng độ với toán tuần tra, mấy anh em đã chết, mau lên.

Bọn Hùng Sơn hỏi:

– Mấy thằng này tính sao? Giết quách đi cho xong.

Bọn Vi Thọ Kỳ không đáp mà bước đi nhanh về hướng Tây. Bọn Hùng Sơn túm đại một tù binh, vội vàng mang đi, “không kịp” hạ sát 9 tù binh còn lại đang sợ chết khiếp.

Máu từ hai thủ cấp nhỏ giọt đến tận bờ Xích Giang, vương vãi trên cây cỏ dọc đường và các bụi lau sậy trước khi được bọc gói kỹ lưỡng. Toàn bộ Thân Vệ quân rút lui êm thấm và an toàn, trở về sở chỉ huy báo cáo tình hình vào trưa ngày hôm sau.

Doanh trại Tả Phó sứ nhốn nháo, tức tốc điều quân đuổi theo, nhưng khi đến bờ sông thì đành quay về. Vương Thành Cao vừa thẹn vừa giận tím ruột gan khi nghe binh sĩ thoát chết run lẩy bẩy trình bày ngắt quãng.

– Bọn La thành khốn kiếp, một lũ tráo trở, món nợ này chúng ta nhất định phải đòi cả vốn lẫn lãi chứ không thể thiệt đơn thiệt kép. – Vương Thành Cao nói với tả hữu. – Trại thủy của chúng bên kia sông có bao nhiêu đứa?

Một tiểu tướng đáp rằng:

– Khoảng hai trăm ạ!

Vương Thành Cao mặt đanh lại, nghiến răng, rít từng tiếng qua kẽ răng:

– Ta sẽ báo với ngài Tả Phó sứ nhưng các ngươi hãy nhớ, chúng nó đâm sau lưng bọn ta, lấy mạng hơn bảy chục anh em, thì việc ta đòi lại hai trăm cũng chẳng có gì là quá đáng.

Cơn giận bấy lâu cộng thêm những xích mích trước Tết dồn lại, Vương Thành Cao chẳng hề để tâm đến lý do vì sao quân La thành đem tử sĩ đi mà bỏ lại hai thi thể không đầu. Trong báo cáo gửi riêng Tả Phó sứ, Vương Thành Cao viết rằng 200 thủy quân La thành lợi dụng đêm tối đột nhập từ hướng bờ sông Xích Giang, sát hại 72 binh sĩ, bắt đi ba người, bỏ lại hai thi thể. Theo lời khai của binh sĩ sống sót, họ nghe loáng thoáng quân đột nhập nhắc đến chuyện cướp bóc của cải ở nhà thông gia của Tả Phó sứ trước đây, cùng việc đòi nợ máu cho vụ tập kích hậu trại thủy binh mấy tháng trước.

Nguyễn Tử Minh không hề khờ khạo nhưng việc quân đang gấp gáp, không thể có thời gian bình tâm suy xét. Tử Minh bảo “Trên đường về rồi tính”. Khi quân đưa tin nhắc lại lời Tử Minh, bọn Vương Thành Cao lại hiểu ý Tả Phó sứ là “Trên đường về rồi tính sổ”!

Thật tai hại!

Chỉ biết rằng trại thủy quân La thành đóng bên bờ hữu ngạn sông Xích Giang không phòng bị đã bị diệt sạch, đốt sạch vào một ngày xấu trời. Một thời gian sau đó quân La thành kéo quân sang đánh Đông Phù Liệt, Đông Phù Liệt cũng dẫn quân đánh lại. Hai bên cứ thế mà đánh nhau không ngừng, hiềm khích và thù hằn ngày một chồng chất, nhưng chẳng ai chịu tìm hiểu căn nguyên vấn đề. Cũng có thể có người từng nghi ngờ quân Thiên Đức nhưng chẳng dám nói ra vì sợ mang vạ vào thân. Những ngày ấy có một số người cứ nghe tin chiến sự bên sông lại cười thầm đắc ý.

Một kế nhỏ của người trẻ tuổi thắp lên ngọn lửa, một nhóm quân của Vạn Thắng vương thổi lửa. Còn việc ai là người khiến lửa lan rộng dường như không phải việc Vạn Thắng vương bận tâm. 72 người thiệt mạng chẳng đáng kể so với tổng số người thiệt mạng trong suốt cả tháng trời nhưng hậu quả để lại vô cùng lớn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh kế của hàng vạn người dân bên bờ hữu ngạn sông Xích Giang.

Nhiều người buộc phải tìm nơi an toàn và huyện Siêu Loại bên bờ tả ngạn là điểm đến ưu tiên bởi vừa gần lại vừa nghe nói là nơi an toàn tuyệt đối!

Lý Mẫn, Đô thống Đại nguyên soái thống lĩnh ba quân triều Lý đang trấn giữ tại La thành năm nay đã chạm ngưỡng ngũ tuần. Lý Mẫn là hoàng thúc nhà Lý, là chú họ của Trữ quân Lý Long Xưởng. Lý Mẫn giống như nhiều bộ tướng, thuộc tướng dưới trướng ủng hộ Lý Long Xưởng nối ngôi, mặc nhiên coi mình là chính thống, còn các sứ quân khác đều là bọn giặc cỏ.

Lý Mẫn gia nhập quân đội ở tuổi 15, lúc cuộc chiến đánh đuổi Hoa quốc đang lúc gay cấn nhất. Lý Mẫn tỏ ra dũng cảm nhưng vì tuổi còn quá trẻ, con đường công danh chỉ thực sự xán lạn ở tuổi 21 khi được Thái uý Tô Trung Từ nâng đỡ. Bản thân Lý Mẫn vẫn luôn nung nấu ý định dẹp loạn các sứ quân cát cứ sau sự biến Tam vương chi loạn. Sau sự biến, các sứ quân tạm chia thành 3 nhóm theo nguồn gốc của người đầu lĩnh.

Nhóm thứ nhất, Lý Long Xưởng và Lý Long Trát, hậu duệ của Lý Nam Vương, coi bản thân là người kế thừa hợp pháp của vương triều Lý.

Nhóm thứ hai có thể kể đến như Vũ Ninh vương Nguyễn Lôi Công, Quảng Trí quân Nguyễn Lôi Phong, Nguyễn Ninh vương Nguyễn Lôi Vũ, Phạm Lệnh công Phạm Khải Ca, Trần Minh công Trần Bính, Đỗ Cảnh quân Đỗ Thục, Dương Bình vương Dương Thiệu Hồng… vốn là những võ tướng lợi dụng cơ hội bạo loạn mà dấy binh, cát cứ, tự xưng Công, xưng Vương.

Nhóm thứ ba, các thổ hào địa phương trở thành sứ quân như La Tá Phi La Lệnh công hay các sứ quân hiện đang trấn giữ ở Bình Kiều, châu Đại Hoàng…

Nhóm cuối cùng thì không được tính là sứ quân, bởi lẽ những hào trưởng, tù trưởng ấy chỉ có vài trăm đến một nghìn bộ binh đóng giữ vài làng hay động nhỏ, ai mạnh thì họ ngả theo người đó. Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn chờ đón bạn khám phá.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free