Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 342: Chi Lăng

Đại quân Thiên Đức tiến về phía Tây Bắc, đến một vùng đất tên là Chi Lăng. Địa hình nơi đây bị chia cắt bởi nhiều đồi núi, sông suối, dốc dần từ Tây Bắc xuống Tây Nam. Con sông Hoa là sông chính ở vùng Chi Lăng, cũng là thượng nguồn của sông Nhật Đức.

Chương lệnh hạ đại trại trên một dải đồi thấp. Ngay cả Lý An, người tham mưu luôn theo sát Chương, cũng không khỏi thắc mắc tại sao Chương nhất quyết phải đến vùng đất này. Sau khi hạ trại, Chương triệu tập các chỉ huy tiểu đoàn, phân công nhiệm vụ cụ thể. Quân lính được cử đi do thám khắp nơi, vẽ lại họa đồ chi tiết nhất có thể. Đặc biệt, tại những vị trí mà Chương cho là hiểm yếu, ông cắt cử một trăm quân ẩn nấp. Bên cạnh đó, quân Thiên Đức còn vào các bản làng xung quanh tìm hiểu dân tình. Các chỉ huy đều báo cáo rằng các thôn bản hầu như không còn bóng dáng đàn ông trai tráng.

Theo tin Vương Mật Sơn và Vương Ninh Chấp bẩm báo, thủ lĩnh vùng Chi Lăng là Giáp Đạo Nguyên, một người Tày từng làm quan lang thời Lý tiên vương tại vị. Chương không hề ngạc nhiên, đoán chắc Giáp Đạo Nguyên đã dẫn theo thổ binh ẩn mình trong rừng sâu. Ngoài việc cho quân sĩ đi thám thính và ẩn nấp xung quanh, Chương còn dặn dò anh em Vương Mật Sơn và Vương Ninh Chấp thu thập mẫu đất đá trên núi mang về.

Lý An nói với Chương:

– Chẳng lẽ chúng ta hành quân một quãng đường dài đến đây chỉ để đóng quân trên sườn đồi này ư? Nơi đây dân không thuận, khí hậu lam sơn chướng khí sẽ khiến quân sĩ hao tổn.

– Ông ngoại thấy phong cảnh hùng vĩ chứ ạ? Có núi, có sông suối và cả thung lũng.

– Nhưng… quả thực ta vẫn băn khoăn không hiểu vì sao con lại chọn nơi đây. Chúng ta đánh thành Lạng Giang sẽ uy hiếp Phan Văn Hầu từ phía Tây, nơi ấy cũng có hàng vạn dân. Ta thật không hiểu cớ sao con dẫn quân đến nơi thâm sơn cùng cốc này.

– Có phải năm xưa quân Hoa quốc khi tiến vào Vạn Xuân rồi rút về đều qua con đường này không ạ?

– Ta có nghe nói vậy.

– Ông là tham mưu, con là vương một cõi, nếu chỉ nghe nói mà hành sự thì nguy hiểm lắm. – Chương nói giọng tỉnh bơ. – Vùng hiểm địa này cần phải sớm kiểm soát. Bên cạnh tầm quan trọng về mặt quân sự, con tin rằng vùng này còn tiềm ẩn những mỏ khoáng sản quý giá mà quân đội ta đang cần, như kẽm, chì, sắt, đồng.

– Mỏ ở Ninh Hải không đủ cho con sao?

Chương thở dài:

– Mỏ bên ấy có vẻ trữ lượng không lớn hoặc chất lượng không cao. Xưa nay khoáng sản kim loại chỉ tập trung ở vùng đồi núi.

Lý An tỏ ra lo lắng:

– Nhưng đồi núi điệp trùng như thế này biết nơi nào mà tìm? Chẳng lẽ quặng lộ thiên lại nhiều như những khối quái thạch ở Mao Khê sao?

– Con sẽ có cách để tìm. Trước hết, chúng ta phải kiểm soát hoàn toàn vùng này, thu phục lòng dân, sau đó sẽ tiến lên phía Tây Bắc. Ông từng đặt chân lên đất Hoa quốc chưa?

Lý An thừa nhận:

– Nửa đời người, ta hầu như chỉ quanh quẩn ở Siêu Loại.

– Vậy ông nên tận dụng cơ hội này.

– Con lo một ngày quân phương Bắc tràn xuống nên tính trước phải không?

– Đó là một lẽ. Cái chính là những vùng như Chi Lăng này, xưa nay chẳng nhà cầm quyền nào thực sự để tâm đến. Đây chính là phên giậu phía Tây Bắc kinh đô. Nơi này lại giàu khoáng sản. Nếu kiểm soát được vùng đất này và cả Mao Khê, việc chinh phục Vạn Xuân sẽ dễ như trở bàn tay, ông ạ. Quân sĩ của chúng ta, như con vẫn thường nói, chưa có kinh nghiệm tác chiến trên địa hình đồi núi. Chiếm được vùng này thì dễ, nhưng bình định mới là điều khó khăn.

Tin do Phạm Cự Lượng báo cáo giúp Chương thêm chắc chắn vào nhận định cá nhân. Một buổi chiều, binh sĩ liên lạc từ D219 Kinh Môn hớt hải chạy về bẩm báo:

– Đám thổ binh dùng voi phục kích ở sườn núi, quân số ước chừng gần một nghìn tên. Chúng rất nhanh nhẹn và dũng mãnh. D trưởng Trương Hát không chống nổi, buộc phải thu quân.

Chương nhìn tấm họa đồ sơ sài dựng trên vách. Binh sĩ còn chưa kịp chỉ rõ vị trí phục kích, thì bên ngoài, quân sĩ đã báo có liên lạc khẩn từ D215 Ninh Hải.

– Bẩm Vương, Phó thống lĩnh Trương Văn Long sai thuộc hạ về báo, D215 Ninh Hải đã chạm trán một toán thổ binh khoảng năm trăm người ập ra từ khe núi, khi chúng tôi đang men theo con suối dò đường. D215 buộc phải rút về.

– Có voi không?

– Dạ bẩm, có khoảng 10 thớt voi.

Chương lập tức hạ lệnh cho các đơn vị D thu quân về trại, đồng thời nâng cao cảnh giác. Chương ra khỏi trướng soái, leo ngược lên đỉnh đồi, phóng tầm mắt nhìn xuống thung lũng phía trước. Anh nói với Lý An và Lê Phụng Hiểu:

– Ta đoán rằng Giáp Đạo Nguyên sớm muộn gì cũng sẽ dẫn đại quân của mình đến giao chiến.

Phụng Hiểu nói:

– Giáp Đạo Nguyên liệu có chịu dàn quân đánh trực diện với ta trên đồng trống không? Ông ta làm vậy chẳng khác nào tự sát.

– Phan Văn Hầu đã điều quân đến thành Lạng Giang. Nếu biết ta đang ở đây, vị Sứ tướng ấy chắc chắn sẽ kích động toàn bộ các tù trưởng trong vùng chống lại ta bằng tiền bạc, vải vóc và cả quân sĩ. Quân Tam Đái vốn tác chiến rất giỏi trên địa hình đồi núi. Nên ta đâu có ngẫu nhiên đóng đại bản doanh ở đây.

Phụng Hiểu lại thưa:

– Vùng này có quân tượng, họ điều khiển voi rất thành thục, xin Vương hãy cẩn thận.

Chương cười:

– Chúng ta có thần công, hỏa mai và lựu đạn. Thời kỳ của thành quách, tượng binh và cả kỵ binh đã qua rồi. Ta muốn xem họ có bao nhiêu binh mã, bao nhiêu thớt voi và họ sẽ đánh trận như thế nào.

Chương nói với Lý An:

– Ông căn dặn ba quân yên lòng, voi chẳng là gì đối với chúng ta, con khắc có kế. Bảo mấy người Trương Văn Long, Trương Hát gặp đối phương cứ thua chạy dụ họ kéo quân về đây.

Chương án binh bất động, tình hình yên ắng kéo dài vài ngày. Thám mã từ hậu quân cấp tốc bẩm báo:

– Quân Tam Đái bí mật dùng kỵ binh từ thành Lạng Giang tiến nhanh về phía làng Đồng Dạ, có ý muốn chặn đường rút của chúng ta về sông Minh Đức.

– Bao nhiêu kỵ binh?

– Dạ bẩm, khoảng một nghìn.

– Còn gì nữa?

– Bẩm Vương, thám mã cũng phát hiện một toán thổ binh có quân tượng đang di chuyển về phía sườn phải của hậu quân.

Chương vẫn bình tĩnh lắng nghe và hỏi:

– Voi có nhiều không?

– Chúng tôi chỉ thấy bóng dáng voi chứ không rõ số lượng cụ thể. Bọn chúng rất thông thuộc đường xá, thường chọn những lối đường mòn không hề có trên họa đồ.

Chương gật gù:

– Hãy nói với Hoàng hậu rằng đại quân còn đủ lương ăn nửa tháng, cứ thong thả.

Quân thám mã nghe không hiểu ý, Chương phải dặn dò cứ truyền lời với Thiên Bình như vậy là được. Lê Phụng Hiểu tỏ ra sốt ruột, muốn dẫn đội kỵ binh quay ngược về sau tiếp ứng, Chương ngăn lại:

– Ông dẫn kỵ binh tiếp ứng thì được ích gì? Ngựa thấy voi sẽ khuỵu gối hết lượt, kỵ binh chỉ có tác dụng đối phó với bộ binh thôi. Ông phải ở đây chờ lệnh.

– B��m Vương, e rằng Hoàng hậu sẽ gặp nguy mất.

– Ông đánh giá thấp phụ nữ Thiên Đức rồi. Trong tay Thiên Bình có gần hai nghìn tay súng, và cả vài khẩu thần công để hộ vệ.

– Bẩm Vương, Giáp Đạo Nguyên không phải hạng vừa. Chưa kể quân kỵ của Phan Văn Hầu còn đang chặn hậu.

– Ông bận rộn luyện mã nên chưa nắm rõ hết tình hình. Trong hậu quân, ngoài Thiên Bình, còn có Bùi Thị Xuân, Phạm Thị Thanh, Phạm Kim Huệ. Bọn họ lớn lên cùng nhau, đợt vừa rồi vì chuyện sinh nở mà không tham dự được trận chiến ở Vũ Ninh. Hãy để họ tự do "phát tiết" một phen chứ.

Lê Phụng Hiểu vẫn ái ngại:

– Dù mạnh đến đâu cũng là phận nữ nhi, lỡ có mệnh hệ gì…

Lúc bấy giờ, Lý An mới lên tiếng:

– Phụng Hiểu đừng lo, tất cả đều nằm trong kế hoạch của chúng ta.

Phụng Hiểu vẫn chưa hiểu, Lý An bèn giải thích:

– Xưa nay, trong việc dùng binh, điểm yếu chí tử luôn là lương thảo. Chúng ta hành quân đến đây đã cách Thiên Đức gần hai trăm dặm. Giáp Đạo Nguyên muốn đánh vào hậu quân để cắt đứt đường lương thảo là lẽ đương nhiên. Việc Phan Văn Hầu cho kỵ binh có ý nhắm đến làng Đồng Dạ vẫn chỉ là một hư chiêu mà thôi. Quân thủy của chúng ta vẫn còn ở Bến Huyện. Từ Bến Huyện đến Đồng Dạ chỉ chừng hai chục dặm đường, nên vị Hầu ấy sẽ không dại dột. Điều ông ta thực sự muốn là khiến hậu quân ta dao động, sau đó đánh vào sườn trái để cướp phá lương thảo. Ông lo cho Hoàng hậu nên quên mất sao? Một lực lượng kỵ binh nhỏ nhoi như vậy liệu có thể làm nên trò trống gì chứ?

– Có nghĩa là… hậu quân cũng là nghi binh?

Lý An đáp:

– Cũng không hẳn vậy. Chúng ta nào biết Giáp Đạo Nguyên có thực sự ra tay hay không. Bên sườn trái của chúng ta có Phạm Cự Lượng trấn giữ, bởi vậy nếu Giáp Đạo Nguyên muốn đánh đoàn vận lương, hắn sẽ chỉ còn có thể nhắm vào sườn phải mà thôi. Tôi đoán Giáp Đạo Nguyên muốn chúng ta quay về cứu quân lương nên mới cố ý để lộ việc hành quân. Ta tập trung, còn ông ta thì muốn ta chia nhỏ lực lượng, lợi dụng địa thế hiểm trở để đánh úp ta.

Lê Phụng Hiểu quay sang nhìn Chương, thấy anh vẫn thản nhiên ngồi nhâm nhi trà nóng, lúc đó lòng ông mới vững dạ đôi chút.

– Chẳng lẽ Vương đã liệu tính hết mọi động thái của đối phương rồi sao?

Nghe Phụng Hiểu hỏi vậy, Chương nhoẻn miệng cười đáp:

– Ông cứ chăm học lịch sử sẽ thấy rất có ích đấy.

– Lịch sử ạ?

– À, ý ta là binh pháp vậy. Cứ chờ Giáp Đạo Nguyên bộc lộ hết binh mã, rồi sẽ đến lượt ông ra tay. Ta cũng sẽ dùng kế tương tự như Giáp Đạo Nguyên mà thôi.

– Dạ bẩm, là kế gì ạ?

Chương tặc lưỡi:

– Hắn đánh vào hậu quân của ta, ta sẽ bắt hậu quân của hắn. Để xem ai nhanh tay hơn.

Đoạn Chương quay sang hỏi Lý An:

– Bao lâu nữa thì trời sẽ tối hả ông ngoại?

– Mùa đông ở đây có vẻ mau tối, chắc chừng hơn nửa canh giờ nữa thôi.

– Vậy đành nhờ ông ngoại Thiên Kim giúp con làm Giáp Đạo Nguyên vui lòng, xem như một món quà Tết sớm vậy.

Lý An tươi tỉnh, xoa lòng bàn tay vào nhau rồi hơ lên bếp lửa:

– Phải khiến Giáp Đạo Nguyên đắc chí một phen! Phụng Hiểu, đi với ta.

Lý An điểm quân, yêu cầu D118 Kim Động và D215 Ninh Hải gấp rút thu lều, rút về ph��a sau để cứu hậu quân. Hai tiểu đoàn hành quân được hơn nửa canh giờ thì hậu quân bất ngờ trở thành tiền quân, còn tiền quân lại trở thành hậu quân, quay ngược lại bản doanh để ẩn mình lẫn vào các binh sĩ đơn vị khác. Đến lúc này, Phụng Hiểu mới thực sự vỡ lẽ.

Tất cả những trang viết này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và tôi chỉ là người chép lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free