(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 350: Thích sát Thần phi
Lý An, Thiên Bình, Bùi Thị Xuân, Trương Văn Long, Lê Phụng Hiểu ở lại Chi Lăng để thực hiện chủ trương di dân đổi quân đã định. Chương chấp thuận đề xuất của Lê Phụng Hiểu, chiêu mộ 1500 tráng đinh người Tày, Nùng, Dao, Sán Chay, Mông rồi đem về thành Bát Vạn huấn luyện. Già làng, trưởng bản, tộc trưởng và tù trưởng đều được phép về, kèm theo bạc trắng, vải l���a. Con em của họ buộc phải theo về Thiên Đức để học tập hoặc nhập ngũ. Mỗi thổ binh nhập ngũ, Thiên Bình sẽ trả trước một nén bạc, tương đương mười tháng lương.
Giáp Đạo Nguyên được giao chức thủ lĩnh quân sự huyện Chi Lăng. Các đơn vị D118 Kim Động và D215 Ninh Hải đồn trú trong vùng sẽ nghe theo sự điều động của ông. Nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu của Giáp Đạo Nguyên là phải ổn định tình hình trong vùng, kê khai nhân khẩu, thu thập khoáng vật trong vùng và gửi mẫu về Thiên Đức.
Giáp Dĩnh Kế và Giáp Dĩnh Trì, mỗi người chọn 100 thổ binh làm quân bản bộ của mình. Phạm Bạch Hổ dẫn D41, Phạm Thu Vân dẫn D Thiên Kim theo Chương đánh thành Lạng Giang cùng các đơn vị E Thủy Đường và E Thiên Đức. Tính cả đội XT1 và quân Thân Vệ, Cảnh Vệ, Chương thống lĩnh gần năm nghìn binh mã trong tay.
Như đã đề cập, Lạng Giang là một tòa thành đất nằm gần sông Nhật Đức. Trong thành, ngoài bộ binh còn có kỵ binh, tượng binh và Cự thạch pháo, với quân số ước chừng ba nghìn. Ma Thọ sau khi thất trận đã thu tàn quân về đóng trong thành. Hai đồn trại thủy binh đóng ở tả ngạn và hữu ngạn sông Nhật Đức, với quân số ước chừng hai nghìn người.
Ma Thọ đem kỵ binh chặn đường tiến quân của Chương. Thấy Chương không dẫn theo kỵ binh của Lê Phụng Hiểu, Ma Thọ bèn chia một đội kỵ binh ra để dẫn dụ, giả thua chạy hòng khiến Chương tung quân truy kích. Đội còn lại được Ma Thọ cho mai phục trong bìa rừng gần đường cái, chờ quân Thiên Đức truy kích sẽ bất ngờ xông ra.
Chương có bản đồ chi tiết từng vùng đất anh chuẩn bị đi qua: D Tam Vạn là tiền quân, E Thủy Đường ở cánh trái, D Thiên Đức ở cánh phải, D Súng trường là hậu quân, phần còn lại là trung quân. Thấy Ma Thọ dẫn quân kỵ chặn đường nhưng rồi lại tháo chạy khiến Chương sinh nghi, bèn không cho D Tam Vạn truy kích. Anh triệu tập các chỉ huy lại họp bàn, sau đó E Thủy Đường và D Thiên Đức ở hai bên cánh tiến lên trước, cách đường cái chừng trăm trượng, còn đại quân thì lùi về phía sau một quãng.
Thấy mưu kế không thành, Ma Thọ đành thu quân về cố thủ cùng với bộ binh và tượng binh trong thành Lạng Giang. Chương hạ trại chờ đến ngày thứ ba, thám mã báo tin rằng Đinh Công Tráng dẫn tiểu đoàn thủy binh ngược dòng Nhật Đức, chờ lệnh tấn công. Chương căn dặn:
– Nói với ông Tráng đánh cầm chừng, không được cắt đường lui của bọn họ.
Phạm Cự Lượng thắc mắc, Chương giải thích:
– Thiết đường sống của chúng làm gì. Chúng thua sẽ bỏ chạy, ta sẽ bắt được nhiều binh lính.
– Nếu ta tấn công thành Lạng Giang, quân thủy ắt sẽ kéo đến trợ chiến.
Chương gọi Phạm Bạch Hổ đến cùng bàn bạc kế sách. Cách đánh này chẳng có gì mới mẻ. Phạm Bạch Hổ tận dụng tầm xa và độ chính xác của thần công để bắn phá bốn cầu dẫn vào thành, phá hủy những cổng thành kiên cố. Tiếp đó, mấy chục khẩu pháo đã được ngắm sẵn vào ba cổng thành ở phía Bắc, Tây và Nam. Riêng cổng phía Đông được nhắm sẵn nhưng không bắn phá.
– Lương thảo trong thành Lạng Giang đủ dùng cho ba tháng! – Phạm Cự Lượng báo cáo. – Chúng ta không thể đóng quân lâu dài tại đây được.
– Anh lo lắng về lương thảo của quân ta sao? – Chương thắc mắc.
Phạm Cự Lượng bèn trình bày:
– Lương thảo của chúng ta thì đủ, nhưng Vương không cho lạm sát quân địch trong thành thì thật khó cho chúng tôi.
Chương vỗ vai Cự Lượng nói:
– Các anh phải dùng đầu óc nhiều hơn nữa. Binh sĩ trong thành đó rồi sẽ là binh sĩ của chúng ta. Ta yêu cầu không lạm sát chứ đâu cấm không được giết họ. Hạn chế sát thương là tốt, vì suy cho cùng, đó cũng là dân của ta.
Chương chỉ lên sa bàn và hướng dẫn:
– Các anh chỉ cần chia quân ra, một cánh vây lỏng thành Lạng Giang, còn lại phối hợp với chỗ Đinh Công Tráng nhổ trại thủy binh này của địch là xong. Chia cắt thành Lạng Giang với khu vực hữu ngạn sông Nhật Đức là các anh thắng. Binh sĩ trong thành có hai lựa chọn: một là đổ ra tiếp ứng thủy binh chống lại các anh, hai là cố thủ. Các anh tự tính toán sao cho phù hợp. Các anh thắng là lẽ đương nhiên, nhưng thắng ra sao, thắng như thế nào mới quan trọng. Thứ nhất, binh sĩ bên ta ít thương vong; thứ hai, phải bắt được nhiều địch quân.
– Chỉ có cách thuyết hàng bọn chúng! – Phạm Cự Lượng đưa ra ý kiến. – Nhưng chúng tôi đều không gi��i ăn nói.
Chương nhăn mặt cười khổ, rồi vẫy Phạm Thu Vân lại nói:
– Ta giao cho em nhiệm vụ thuyết hàng quân trong thành. Tập dần đi, thích nói gì thì nói, chửi bới cũng chẳng sao. Ừm… nhưng phụ nữ Thiên Đức vốn xinh đẹp, hạn chế chua ngoa một chút thì tốt hơn.
– Thưa Vương, em nhận lệnh nhưng em có thể giao người khác làm và em giám sát công việc được không ạ?
– Em toàn quyền. Đám cứng đầu ấy, nếu không nghe lời ngọt, buộc phải dùng đòn roi. Phần đòn roi thì đã do anh Lượng và Hổ đảm trách rồi.
Phạm Thu Vân về bàn bạc kế sách với thân tín. Những ngày sau đó, họ thay nhau thuyết phục ba quân trong thành "bỏ tối tìm sáng" nhưng chẳng ăn thua. Phạm Thu Vân lấy làm lo lắng vô cùng, sợ không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị trách phạt.
Triệu Nhã Lâm cũng sốt ruột không kém, cô nàng bèn xin được thay đổi kế sách. Kế sách thực ra cũng chẳng có gì mới lạ. Các nàng Thiên Đức một mặt kêu gọi nam nhân bắt chuột, mua thêm chuột của các làng gần thành, sau đó dìm nước cho chúng trương phềnh lên, rồi trộn với ít mắm tôm, phân và nước ti��u, lợi dụng đêm tối dùng hỏa pháo bắn hết vào trong thành.
Sáng hôm sau, các cô chống nạnh, hết lời ngọt nhạt lại chuyển sang dọa nạt đủ kiểu.
Trong khi ấy, Phạm Cự Lượng phối hợp với Đinh Công Tráng dễ dàng nhổ được trại thủy binh ven bờ tả ngạn sông Nhật Đức. Quân Tam Đái liền dồn hết về bờ đối diện. Phan Văn Hầu đi��u thêm quân lính lập trại ven bờ, đào hào cắm chông, dựng rào cự mã, đặt Cự thạch pháo và tượng binh, đồng thời tính kế vượt sông. Biết thành Lạng Giang lâm nguy nhưng Hầu không thể điều động nhiều lực lượng đến trợ giúp, bởi lẽ quân Thiên Đức từ huyện Vũ Ninh có thể tràn sang bất cứ lúc nào. Bên cạnh đó, quân tế tác bẩm báo rằng Vạn Thắng Vương không còn ở Lạng Giang, quyền chỉ huy quân tấn công đã giao cho Phạm Cự Lượng, khiến Phan Văn Hầu bán tín bán nghi, dặn dò ba quân phòng thủ đặc biệt cảnh giác. Sau vài trận giao tranh, cái tên Phạm Cự Lượng đã không còn xa lạ. Quân sĩ dưới trướng Cự Lượng chiến đấu rất hăng hái, và bản thân Cự Lượng cũng chẳng nương tay với tướng sĩ đối phương.
Tin tình báo Phan Văn Hầu nhận được là chính xác. Thực sự Chương đã không còn chỉ huy cuộc vây hãm thành Lạng Giang. Anh đã vội vã trở về Thiên Đức ngay khi hay tin Duệ bệnh nặng, e rằng khó lòng qua khỏi.
Chương hành quân một ngày đêm gấp rút về làng Vạn Xuân theo lối Phượng Sơn. Trên đường về, lòng anh bồn chồn không yên.
Du�� nằm trên giường, mặt mũi nhợt nhạt, thần sắc yếu ớt. Chương ngồi bên cạnh nhìn vợ mà lòng quặn đau. Anh chưa bao giờ nghĩ đến ngày người mình yêu thương sẽ lìa xa cõi đời, tự trách bản thân chưa thể làm được gì nhiều để đáp lại tình yêu và sự hy sinh mà Duệ dành cho anh.
– Thưa Vương, Trưởng Ty Công an và Tiểu đội trưởng nữ cảnh vệ đang quỳ gối chờ Vương ở điện Hưng Quốc.
Chương quệt đi những giọt nước mắt chực trào, hôn nhẹ lên trán vợ, quay sang hỏi nữ binh:
– Trần Đan Ngọc và Cao Mộng Dao thế nào?
– Tình trạng của họ cũng tương tự Thần phi. Khuông Vạn Thái sư đã mấy ngày đêm túc trực, chạy đôn chạy đáo tìm cách cứu chữa ạ.
Anh hít vài hơi thật sâu hòng trấn tĩnh, rồi rời nhà đến điện Hưng Quốc.
Duệ và Đan Ngọc sang huyện Nghĩa Trụ Thượng tìm hiểu dân tình sau vụ cấy đầu năm cùng đoàn tùy tùng gần trăm người. Duệ từng phụ trách mảng nông nghiệp, cô muốn khuyến khích dân chúng trong huyện trồng thêm nhiều loại cây trái, chăn nuôi lợn, trâu bò nhằm phát triển kinh tế.
Trong quá trình tiếp xúc với bách tính, Duệ bị ám sát giữa ban ngày ban mặt bởi một nhóm hơn hai chục người trà trộn vào trong dân. Trần Đan Ngọc, Cao Mộng Dao và hai nữ binh cận vệ lấy thân mình che chắn cho Duệ, tất cả đều bị trúng phi tiêu tẩm độc. Quân cảnh vệ, công an và binh sĩ duy trì trật tự đã tiêu diệt tại chỗ mười tám thích khách, năm kẻ bị bắt giữ. Thích khách dùng ống trúc thổi phi tiêu nên đã qua mặt được đội bảo vệ vòng ngoài.
Chương dừng chân bên cạnh Phạm Bỉnh Di và Phạm Thu Cúc, Tiểu đội trưởng nữ cảnh vệ, đang quỳ gối, và hỏi:
– Hai người thiếu việc để làm hay sao mà quỳ ở đây?
– Thưa Vương, tôi đã tắc trách, làm việc không chu toàn khiến Thần phi nguy hiểm đến tính mạng. Xin được quỳ gối ở đây chờ Vương trách phạt.
Phạm Bỉnh Di với đôi mắt trũng sâu, má hóp, tóc bù xù, dập đầu thưa rằng:
– Tội của tôi rất lớn vì lơ là cảnh giác, mong Vương trách phạt.
– Đừng phí sức quỳ mãi ở đây. Ta biết mọi người đều mệt mỏi mấy ngày vừa qua, hãy vào trong rồi nói chuyện.
Chương ngồi nghe Phạm Bỉnh Di và Phạm Thu Cúc lần lượt trình bày lại sự việc. Anh hỏi Bỉnh Di rằng:
– Vẫn không moi được kẻ đứng sau sao?
– Dạ bẩm, tôi đã dùng mọi cách nhưng bọn chúng rất gan lỳ. Trong năm kẻ bắt sống, có một ả đàn bà, và ả ta chẳng hé răng nửa lời.
– Phòng Tình báo quân đội có cung cấp được manh mối gì không?
– Dạ thưa, bên đó đang cho người rà soát nhưng chưa có tin tức gì.
Chương chắp hai tay sau lưng, đi đi lại lại mấy vòng trong phòng, suy ngẫm hồi lâu, rồi nói:
– Ta không quan tâm ai đã sai bọn chúng hành thích Thần phi, chúng ta có quá nhiều kẻ thù. Tuy nhiên, nếu dùng phương pháp loại trừ ắt sẽ khoanh vùng được đối tượng khả nghi. Anh cứ bình tĩnh, không cần gấp gáp. Ta muốn biết chúng có phải dân Tế Giang cũ hay là dân trong phủ của chúng ta hay không, đó là điều quan trọng nhất.
– Dạ thưa, tôi đã cho lấy dấu vân tay của tất cả bọn chúng để tra soát. Theo nhận định chủ quan của tôi, bọn chúng là gian tế từ nơi khác đến chứ không phải dân trong vùng.
– Anh nên tìm hiểu những nơi Thần phi sắp đến, tin tức có thể đã lộ ra từ nơi đó. Dân chúng bên Tế Giang chưa thần phục chúng ta, quan lại thì còn nhiều kẻ ngầm chống đối. Anh đã nhờ La Đình Kính tra giúp chưa?
– Dạ thưa, tôi đã nhờ.
– Đừng làm quá gắt gao. Phải bắt đúng người chứ đừng bắt oan kẻ không liên quan. Những kẻ to gan đó đang giam giữ ở đâu?
– Tại nhà lao của huyện Thừa Thiên ạ.
– Những kẻ có gan hành thích đã xác định tâm thế một đi không trở lại, chỉ cần tra xem chúng có phải dân trong phủ hay không, còn kẻ nào đứng sau thì là thứ yếu. Ta sẽ gặp bọn chúng sau.
Phạm Bỉnh Di lui ra, còn lại Phạm Thu Cúc vẫn ngồi đó, đôi mắt mọng đỏ hoe. Chương đến bên cạnh, vỗ nhẹ bờ vai gầy của cô cận vệ, nhẹ giọng:
– Đừng tự dày vò bản thân, các em đã làm hết bổn phận cần làm. Ta không trách phạt gì các em. Hãy lấy đó làm kinh nghiệm để tránh những việc đáng tiếc tương tự xảy ra, nghe chưa?
Phạm Thu Cúc lúc bấy giờ mới òa khóc như một đứa trẻ. Chương an ủi thêm vài lời, rồi đảo một vòng thăm hỏi tình trạng của Đan Ngọc, Mộng Dao và hai nữ binh trước khi trở về nhà. Anh đau lòng, bối rối, tức giận khôn nguôi, nhưng vẫn tự động viên bản thân phải trở nên cứng rắn vào những lúc như thế này.
Nội dung được biên soạn lại này là tài sản trí tuệ của truyen.free.