Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 358: Chằm Dạ Trạch

Phạm Bỉnh Di, Trần Nhật Tôn và Cao Mộc Lân có mặt lúc chiều muộn. Phạm Bỉnh Di tỏ ra ái ngại khi một lần nữa Chương lại phải đích thân lo liệu những việc đáng lẽ Ty Công an phải đảm trách. Chương vỗ vai Bỉnh Di nói nhỏ:

– Anh em mình rồi cũng sẽ già, lần này đem những người trẻ theo để họ có thêm kinh nghiệm. Anh đã chọn được thân tín nào làm mưu sĩ chưa?

Phạm Bỉnh Di đỏ mặt gãi đầu gãi tai, Chương cười khổ:

– Khả năng của anh tôi thực sự không nghi ngờ, nhưng anh phải chọn được mấy người chuyên lo liệu mưu kế cho anh. Anh thấy Nguyễn Trung Ngạn thế nào? Cậu ta gốc Nghĩa Trụ Thượng, cũng là một người khá đấy.

– Lấy người của ty khác liệu có được không?

Chương huých vai Bỉnh Di, hạ giọng:

– Làm công tác tư tưởng với cô Mộng Dao trước, anh nên tìm cách thuyết phục Trung Ngạn về làm trợ thủ cho anh, tôi sẽ chấp thuận. Này nhé, việc ấy coi như tôi chẳng biết gì.

Phạm Bỉnh Di hướng mắt ra cửa, thì thào:

– Chỗ cậu có mấy người khá giỏi mà, thực sự những thư sinh tài năng đều tụ hội quanh cậu hết.

Chương chỉ vào mắt, nói:

– Do tôi có mắt nhìn người.

– Tôi cứ lo cậu Ngạn để bụng chuyện cũ.

– Anh thi hành việc công thì làm gì có chuyện tình riêng tư, cũng chẳng ai còn để ý chuyện cũ đâu mà anh lo.

– Được, được! Vậy tôi sẽ đề đạt. – Phạm Bỉnh Di cười. – Thú thực tôi muốn lập thiếp mà ngại “sư tử” ở nhà. Cô ấy sinh hai đứa nhưng nhất quyết không chịu sinh thêm, hay cậu cho cô ấy thôi việc đi.

Chương lắc đầu:

– Thiên Bình, Duệ và chị Xuân chịu để yên chắc? Anh đừng đẩy quả tạ cho tôi. Nhà anh một “sư tử”, nhà tôi còn lắm người chất vấn hơn, tôi chẳng dại.

Ngay sau bữa tối, cả bọn ngồi họp trong huyện đường. Phạm Bỉnh Di, Cao Mộc Lân và Trần Nhật Tôn lần lượt báo cáo tình hình. Chương nghe xong, bảo bọn Như Hổ đưa ra những nhận định cá nhân.

Hoàng Như Hổ và Đoàn Như Hài nêu ý kiến, khắp ba huyện đều không có núi, chỉ có mấy quả đồi thấp không đáng kể. Vậy nên gián điệp Đằng Châu trà trộn trong dân từ lâu, đã có giấy tờ tùy thân, tự do đi lại thu thập tin tức. Những kẻ ấy ở đủ lâu, nhất định đã tạo được mạng lưới gián điệp sâu rộng.

– Không ngoại trừ viên chức trong các ty có người tiếp tay gián điệp. – Như Hổ nói. – Bởi vậy, chúng nhắm vào những mục tiêu có giá trị, những cá nhân tài năng, năng nổ, có uy tín trong dân.

– Cậu có bổ sung gì không, Nhữ Hài?

– Dạ bẩm, tôi cũng chung nhận định như Hổ ạ.

Chương hướng sự chú ý sang Đào Sư Tích, anh động viên:

– Cậu mới nhậm chức còn nhiều điều chưa quen, nhưng ta rất thích nghe ý kiến của những người mới, xem có giống ý định của ta không.

– Bẩm Đại Vương, thưa ông Trưởng ty…

Chương tủm tỉm cười, giơ tay ngăn lại:

– Cậu thưa bẩm như vậy thì sẽ hết ngày, nói trực tiếp vào vấn đề, ở đây mọi người đều bình đẳng.

Đào Sư Tích ngập ngừng đôi chút, đưa tay quệt mồ hôi lấm tấm lăn hai bên thái dương. Sự thật là anh chàng chưa thể quen với việc đứng trước một vị vương giả mà nói chuyện một cách tự nhiên được.

– Bẩm Đại Vương, tiểu sinh cho rằng chúng ta đang bị chúng nó lừa, bởi thế tìm mãi mà không ra kẻ thủ ác.

Hầu như tất cả mọi người đều chau mày, riêng Chương tươi cười động viên:

– Đúng đấy, cậu nói tiếp đi.

Thấy thái độ hài lòng của Chương cùng với lời động viên, Đào Sư Tích cảm thấy tự tin hơn vài phần, anh chàng đến bên bản đồ Tế Giang và nói:

– Sĩ quan Mộc Lân đã phong tỏa toàn bộ bờ sông, như ngài cho biết, chiều dài phòng tuyến đến trăm dặm, gián điệp nhất định biết việc này nên chúng sẽ chẳng dại mà lộ diện cho ngài bắt. Nếu tiểu sinh là gián điệp, tiểu sinh sẽ ẩn mình thật kỹ để không bị ai chú ý. Hiến Doanh trấn giữ phía Đông, kiểm soát ra vào rất chặt, nếu tiểu sinh muốn thoát về cũng gặp nguy hiểm. Mặt Tây đây ạ, đi theo hướng Nam Sách thoạt nhìn thì dễ nhưng thực chất lại khó vì dễ bị phát hiện bởi quân đồn trú và… và như anh Hổ cho hay, dân Nam Sách rất đơn thuần, họ trung thành với Thiên Đức và vùng này trước đây chẳng ai quan tâm vì không có lợi thế địa lý, dân cư cũng nghèo khó.

Đào Sư Tích nói đến đây thì ngưng, cười gượng gạo. Chương động viên, anh chàng nói thêm:

– Gián điệp có một lối đi rất thuận tiện để ra vào Kim Động mà chẳng cần thông qua Hiến Doanh, đất Kim Động trải dài ven Xích Giang. Tiểu sinh phỏng đoán rằng đám gián điệp phải ẩn náu gần sông hòng dễ bề tẩu thoát khi có biến.

– Ty Công an phối hợp với quân trấn thủ Hiến Doanh đã rà soát dọc bờ sông chẳng thấy điều gì khả nghi. – Phạm Bỉnh Di nói. – Chúng ta cũng từng nghĩ đến khả năng như cậu nói và đã lường trước, đề phòng ngay từ đầu. Dân Tế Giang cũ nhìn chung đã thuận Thiên Đức sau trận Đằng Châu tràn sang.

Đào Sư Tích bối rối hướng ánh mắt nhìn ghế chủ soái. Anh chàng thấy Chương đang chăm chú lắng nghe và nụ cười vẫn thường trực trên môi.

– Đào Sư Tích nói đúng đấy, cậu ấy chưa có nhiều thời gian tìm hiểu mà đã nghĩ được như vậy là rất đáng khen ngợi. Tặng cậu ấy một tràng pháo tay chứ hả?

Đào Sư Tích vừa gãi đầu vừa luôn miệng cảm ơn mọi người đã động viên. Chương bảo Sư Tích chú ý đến tấm bản đồ huyện Kim Động ở bên cạnh, anh gợi ý:

– Cậu hãy xem kỹ địa hình và làng mạc ở phía Bắc của Hiến Doanh. Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Bên cạnh Dương Cự Vọng có một mưu sĩ họ Chu. Ta đánh giá cao người đó, hắn không phải người đơn giản.

Phạm Bỉnh Di, Hoàng Như Hổ và Trần Nhật Tôn cho rằng Chương đã nhìn ra vấn đề, vội vàng đứng bật dậy cầm đèn soi kỹ từng chi tiết trên tấm bản đồ hòng tìm ra điểm bất thường.

– Chỗ… chỗ này sao chẳng có tên làng mạc nhỉ? Chỗ này ạ!

Đào Sư Tích chỉ vào một điểm gần sông Xích Giang. Hoàng Như Hổ giải thích:

– Chỗ ấy là chằm Dạ Trạch, một khu đầm lầy rộng lớn lau sậy um tùm, trong chằm nhiều r���n độc, chẳng có đường đi lối lại vì xung quanh đều ngập nước. Tôi từng một lần chèo thuyền vào đó tính đánh bắt cá nhưng vì địa hình quá hiểm trở nên đành quay ra.

Cao Mộc Lân bổ sung:

– Trong chằm ấy, muốn đi lại phải dùng thuyền độc mộc, phải dùng sào dài thay mái chèo mới đi lại được nhưng việc di chuyển cũng vô cùng khó khăn. Dân chúng quanh đó chẳng ai mò vào trong chằm. Tôi từng nghe các cụ cao niên kể bên trong chằm có gò nổi. Ngoài những người bắt rắn kiếm sống, quả thực chẳng ai sinh sống ở nơi ấy.

Cao Mộc Lân vừa dứt lời, tất cả trố mắt nhìn nhau, dường như cùng lúc cả bọn có chung một suy nghĩ, đồng loạt quay lại nhìn Chương. Anh nhếch miệng cười gian xảo:

– Xem ra các người đã tìm ra hang rắn độc rồi.

– Bẩm Vương! – Nhữ Hài vạch một đường chéo trên bản đồ Tế Giang. – Như vậy chúng giương Đông kích Tây? Chúng phá quấy nhiều ở Nghĩa Trụ Hạ để chúng ta lầm tưởng chúng đến từ phía bên kia sông?

– Hoặc có một khả năng khác! – Như Hổ lên tiếng. – Đây vốn là căn cứ chúng đã chọn ngay từ đầu. Đám Dương Yên Thư và một số nhóm khác thực sự đã đi theo lối sông Phú Nông.

– Tiểu… tiểu sinh cho rằng nhóm Dương Yên Thư hành thích Thần phi khó lòng thoát tội, kẻ chủ mưu đã liệu trước việc những kẻ bị bắt sẽ khai ra nên ngay từ đầu không cho bọn Yên Thư biết về chằm Dạ Trạch.

Trần Nhật Tôn nói:

– Đây mới chỉ là phán đoán, chưa có gì để khẳng định chắc chắn bọn chúng ở trong chằm Dạ Trạch.

Chương rời ghế, chắp tay sau lưng bước ra cửa ngó nhìn trời, cả bọn đứng sau im lặng. Một lúc sau Chương nói chắc như đinh đóng cột:

– Chúng ta không kiểm soát thuyền bè đi ngang Hiến Doanh, đó là sơ hở. Bọn chúng chọn Dạ Trạch làm nơi ẩn náu quả thực rất thông minh, nơi ấy rất gần bản doanh của Lý Trí Thắng. Chúng có giấy tờ hợp pháp, nơi ấy vắng vẻ, dễ thoát ra sông, khó xâm nhập để thám thính, nghĩ vậy thôi đã thấy vô cùng lý tưởng. Đánh rắn à?

Chương quay lại nhìn khắp một lượt, ánh mắt thoáng hiện sát khí. Anh gằn giọng:

– Theo sát tất cả những người bắt, buôn bán rắn, rết, cá, chim. Phải bắt trọn ổ. Anh Lân!

– Dạ có!

Chương nén cơn giận:

– Những thằng dùng độc hãm hại người của ta, anh phải tặng chúng chính thứ độc chúng đã dùng, đừng có để bọn khốn ấy chết dễ dàng bởi một viên đạn hay nhát đao. Ta muốn chúng chết trong nỗi sợ hãi gặm nhấm tâm can từng giây từng phút.

– Rõ!

– Các anh ở lại bàn bạc thật kỹ kế sách, sớm mai đưa ta xem.

Dứt lời, Chương xoay người rời đi. Chẳng biết đây có phải lần đầu tiên Chương muốn giết người hay không, nhưng anh thực muốn chứng kiến kẻ thù chết dần chết mòn. Chương rất căm giận kể từ khi hay tin Duệ bị hành thích, anh thực muốn đưa quân san bằng Đằng Châu. Nhưng may thay Chương không mất lý trí, anh không muốn làm vấy bẩn hình tượng nhân từ mà mình đang gây dựng, cũng không muốn Duệ phải bận lòng nên hơn hai tháng trời trôi qua vẫn phải chôn giấu cơn giận dữ trong mình.

Thật sự Chương đã nhìn ra chằm Dạ Trạch bởi đó là một địa danh mà bất cứ ai cũng từng được học qua, song anh không vội đưa ra kết luận. Anh muốn chính những người theo anh phải thấy được điều ấy, đó là cách anh đào tạo người.

Nội dung độc quyền này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free