(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 435: Chiếu thư
Tưởng Kính cưỡi ngựa, dẫn đầu đoàn sứ thần đến yết kiến Vạn Thắng vương tại làng Vạn Xuân, trung tâm đầu não của quân Thiên Đức. Theo lệ, Tưởng Kính phải xuống ngựa khi đi qua cổng làng Vạn Xuân, vốn cũng là cổng điện Hưng Quốc, để tỏ lòng tôn trọng chủ nhà. Ngô Thì Nhậm, Phạm Sư Mạnh cùng một số văn nhân đang chờ Tưởng Kính. Quân binh trấn giữ lập tức đứng ra chặn đường. Ngô Thì Nhậm nhắc Tưởng Kính về lễ nghi, song Tưởng Kính không đáp lời, chỉ cười nhạt.
Nghe Nhã Lâm báo tin, Chương cười nhạt: – Cứ để hắn vào. Hắn không coi chủ nhà ra gì thì đừng trách ta đối đãi không phải phép. – Thưa Đại Vương, nếu ngài không cương quyết lúc này, hắn sẽ được nước làm tới, khinh nhờn phép tắc của ngài ạ. – Ta muốn xem gã này dựa hơi chủ sẽ ngang ngược thế nào. Em báo ông Ngô Thì Nhậm tinh giản lễ đón. Nhã Lâm tuân lệnh, nàng mới lui được vài bước thì Chương vẫy gọi lại dặn dò. Thiên Bình ngồi bên cạnh, che miệng giấu đi nụ cười. – Anh có thể nghĩ ra được những trò như vậy ư? Chương đáp với giọng tràn đầy tự tin: – Đối phó với bọn sứ phương Bắc, anh có cả kho tàng kiến thức cha ông truyền lại. Đối xử tử tế, coi trọng, tôn trọng nhau mới khó. Còn nếu muốn tỏ ra ta đây là nhất, khinh thường người khác, thì anh sẽ không để hắn đạt được ý muốn. – Nhưng hắn đang đắc ý, rồi chuyện khinh nhờn phép vua sẽ lan truyền. Ngày sau, các đoàn sứ thần lân bang hoặc của các sứ quân khác cũng làm thế thì biết làm sao? Chương ngả lưng ra ngai, vắt chân chữ ngũ, nét mặt tỉnh bơ: – Sứ thần lân bang hoặc do sứ quân khác cử đến mà có gan thách thức anh thì kết cục chỉ có một: bị trừng phạt đích đáng. Vuốt râu hùm sao có thể yên được. Kẻ tiểu nhân cứ để hắn đắc chí một lúc.
Nhã Lâm đến sát Ngô Thì Nhậm thì thào điều gì đó. Ngô Thì Nhậm gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ vẻ hài lòng. Ông ta nói với Phạm Sư Mạnh, Sư Mạnh cũng gật đầu ngay tắp lự. Ngô Thì Nhậm phẩy tay ra hiệu, quân sĩ liền thu giáo, mở lối cho Tưởng Kính cưỡi ngựa đi qua. Sau màn chào hỏi xã giao, Ngô Thì Nhậm và Phạm Sư Mạnh cùng khoảng hơn ba chục người dẫn đầu, tiếp đó là tám thuộc hạ của Tưởng Kính khiêng những hòm lớn hòm nhỏ. Kính đi giữa đoàn người, không hề che giấu vẻ coi khinh đám Ngô Thì Nhậm. Thay vì dẫn Tưởng Kính vào điện Hưng Quốc, Ngô Thì Nhậm lại dẫn cả đoàn đi quanh tường thành bao quanh điện một vòng rồi trở lại đúng chỗ cũ. Tưởng Kính biết mình bị lỡm nhưng vẫn im lặng giữ vẻ cao cao tại thượng. Tuy nhiên, đám quân khiêng rương to nhỏ đi quanh điện đến vòng thứ ba đã bắt đầu tỏ thái độ. Một trong số chúng, dường như được phép lên tiếng, đã cật vấn Ngô Thì Nhậm: – Các ông mù đường à? Lối vào ngay kia cớ sao các ông lại dẫn chúng ta đi vòng quanh nơi này? Ngô Thì Nhậm ngẩng mặt nhìn lên trời, điềm tĩnh đáp: – Vội gì. Các ông đã không quản ngại đường sá xa xôi, cất công từ phương Bắc đến đây, thì gồng gánh thêm đôi chút có đáng kể gì. Đó là lệ ở điện, chúng tôi phận tôi tớ thì phải theo. Tưởng Kính lặng thinh, cả đoàn lại đi thêm một vòng nữa. Mỗi vòng cũng phải hơn ba dặm đường mà phía Ngô Thì Nhậm cố tình đi mau, khiến những tên lính khiêng đồ đạc theo rất mệt. – Các ông đừng có giở trò trẻ con đấy! – Tưởng Kính trách cứ. – Ta đã chờ yết kiến Vạn Thắng vương cả tháng nay, thêm một lát cũng chẳng có gì to tát. Sao các văn nhân đại thần Thiên Đức lại đem mấy trò vặt vãnh như này ra chơi đùa?
Thêm một đoạn đường nữa, trở lại đúng cổng chính, Ngô Thì Nhậm mới nói: – Đủ năm vòng rồi, Đại Vương đang chờ đại nhân. Tưởng Kính buộc phải xuống ngựa bởi lối vào điện không thể cưỡi ngựa qua mà phải đi bộ. Tưởng Kính nói bâng quơ: – Lũ man mọi đúng là man mọi, đến cái cổng tam quan cũng chẳng làm theo đúng lề lối nào. Hừ… gạch thẻ? Nực cười! Nếu các ông không nói, ta tưởng sắp được gặp một tù trưởng miền biên viễn cơ đấy. Ngô Thì Nhậm và Phạm Sư Mạnh bỏ ngoài tai những lời này, hai người rảo bước niềm nở mở lối. Tưởng Kính lòng đầy nghi hoặc, vì đây đâu phải lần đầu Kính đến đây. Kính bèn sai quân hầu khiêng rương hòm đi trước, bản thân chỉnh mũ áo ngay ngắn rồi khoan thai theo sau đám người kia. Đoàn người qua cổng tam quan, bước dọc theo lối đi lát gạch vuông đỏ au, hai bên trồng nhiều loài hoa đang thi nhau đua sắc. Sự nghi ngờ của Tưởng Kính quả không phải không có cơ sở. Một đàn chó cỏ chừng gần chục con chẳng biết từ đâu nhào đến, nhe nanh sủa vang, như thể sắp vồ lấy đoàn người. Đám Ngô Thì Nhậm, Phạm Sư Mạnh giật mình lùi lại phía sau. Đám người khiêng rương hoảng quá liền quăng cả đồ đạc chạy theo. Đàn chó gầm gừ. Nhìn qua ngó lại, Tưởng Kính chẳng thấy quân sĩ Thiên Đức nào, liền đoán ngay đây là kế của chủ nhà. Kính không chút run sợ, quay qua trách cứ Ngô Thì Nhậm: – Đây là cách các ông đón sứ thần ư? Ta nhớ lần trước đến đây không lộn xộn như này đâu. Ngô Thì Nhậm luôn miệng tạ lỗi với Tưởng Kính, rồi Nhậm bước lên trước, chỉ tay quát nạt đàn chó: – Đúng là lũ chó ngu đần, chúng mày không biết phép tắc gì. Ai quản chúng mày? Đúng là ngu như chó, chúng mày không nghe lời chủ khiến mất mặt ta. Ngu như chó, chúng mày tưởng đứng đấy sủa là ta sợ à? Cút ngay! Không được cản đường Tưởng đại nhân vào yết kiến Vạn Thắng vương. Chúng mày chưa nghe uy danh Tưởng đại nhân ư? Ai là chủ của lũ vô pháp vô thiên này hả? Ai? Ngô Thì Nhậm vừa dứt lời, bỗng có tiếng huýt sáo vang lên. Ngay lập tức đàn chó cúp đuôi chạy biến mất tăm. Ngô Thì Nhậm quay lại nói với Tưởng Kính: – Dù ngu như chó nhưng may chúng vẫn hiểu tiếng người, thưa đại nhân. Tôi vừa quát một tiếng, chúng đã cụp đuôi; xưng danh ngài ra, chúng liền chạy hết lượt. Tưởng Kính đứng lặng thinh. Ngô Thì Nhậm niềm nở dẫn lối, gọi binh sĩ đến căn dặn cẩn thận. Thuộc hạ nói với Kính: – Bọn chúng nhục mạ ta, thưa đại nhân. Kính bực dọc: – Mày tưởng ta đui à? Thằng họ Ngô kia mắng nhiếc ta, lại còn mượn danh ta để xua chó. Bọn này được lắm, khá lắm.
Tưởng Kính chắp tay thi lễ xong, liền trình bày lý do đến làng Vạn Xuân. Ông mang chiếu thư của Đại Vũ đế. Kính vừa thông báo xong, Vạn Thắng vương và quần thần đều nhìn ông chờ đợi. Kính chau mày rồi nói: – Có chiếu thư của Đại Vũ đế sao các ngài không quỳ? Quần thần đồng loạt nhìn lên ngai vàng, nơi Vạn Thắng vương đang ngự. Chương ngạc nhiên hỏi: – Tưởng đại nhân! Tại sao chúng tôi phải quỳ? Tưởng Kính ưỡn ngực, dõng dạc: – Đại Vũ đế là Thiên tử, người đứng đầu thiên triều. Các vương tử lân bang đều là bầy tôi của người, thấy chiếu thư như thấy người đại giá quang lâm. – Thiên triều? Ý đại nhân nói triều đình bên ấy đều là người trời sao? – Chương hỏi. – Quả có vậy! – Tưởng Kính đáp. – Ta thấy người trời với người phàm chẳng khác nhau. Đại nhân là người thiên triều gì đó của các ngươi cũng hệt như chúng ta, có khác gì đâu? Ta cứ nghĩ người trời đi mây về gió chứ. Tưởng Kính nhoẻn miệng cười thưa rằng: – Đại Vương, lệ của thiên triều do Thiên tử đã định, chư hầu, bầy tôi phải theo, đó là phép tắc. Chương đồng tình: – Đúng rồi, Thiên tử của đại nhân đã định thì đại nhân theo là lẽ đương nhiên. Đại nhân đến đây không quỳ, chỉ hành lễ bái. Chẳng hay Thiên triều của đại nhân có định chuyện đó không? – Thưa Đại Vương, lần trước tôi đến không phải quỳ, chẳng phải lệ do ngài định ra hay sao? – Đúng! Quả nhiên do ta định. Đại nhân đến đây không phải quỳ, cớ sao lại bắt ta phải quỳ nhận chiếu? Ta không phải con dân phương Bắc. Nói cách khác, ta và Đại Vũ đế, địa vị xét ra là ngang nhau, bằng vai phải lứa. Tưởng Kính lại nhoẻn miệng cười: – Ngài không quỳ nhận chiếu là tội đại nghịch bất đạo. Đại Vũ đế sẽ thảo phạt, ngài là vương hẳn biết điều ấy chứ? Chương bảo không biết. Tưởng Kính lại nói: – Ngài kế thừa ngôi vị của Lý Nam Vương, ngài không biết phép tắc, tôi cảm thấy không phải. Năm xưa lên ngôi, Lý Nam Vương xưng vương chứ không xưng đế, là để thể hiện sự tôn kính, xưng thần với Hoa quốc. Nay Đại Vũ đế trị vì Hoa quốc, ngài nối ngôi Lý Nam Vương, thiết nghĩ lệ ấy ngài cần phải theo. Chương đứng lên, tươi tỉnh nói: – Lời của Tưởng đại nhân nghe cũng có lý đấy chứ. Có điều ta xưng vương trước khi biết Hoàng hậu của ta mang dòng máu Lý tiên vương. Đối với ta mà nói, nối ngôi hay không nối ngôi Lý tiên vương vẫn không thay đổi. Tất cả những thứ ta đang có đều do ta và anh em trên dưới đổ mồ hôi mới giành được. Thiên Đức không có lệ bắt quần thần hay bách tính phải quỳ gối trước vương tử hay quan nhân, nhưng cũng không cấm. Một người hay một nhóm người có quyền quỳ gối trước người khác nếu họ muốn.
– Nói vậy nghĩa là Đại Vương không muốn quỳ nhận chiếu thư? Chương cười mà nói rằng: – Tưởng đại nhân đừng đổ tiếng xấu cho ta. Thiên Đức có lệ không quỳ khi tiếp chỉ. Ta đã đặt ra lệ ấy, chẳng có lý nào ta lại tự mình vi phạm. Bách tính nhân gian vốn hay đồn đại, ai còn tin ta nữa. Tưởng Kính không vừa: – Như tôi được biết, lúc Tả Đô đốc tiền triều là Phạm Tu đọc di chiếu, Đại Vương có quỳ để tiếp chỉ trước hàng vạn người. – Sau đó ta mới định ra luật lệ. Ta bây giờ chỉ quỳ gối trước trời đất, cha mẹ hoặc người đã khuất mà thôi. Thiên tử của Tưởng đại nhân hình như… không thuộc những trường hợp ấy. Tưởng Kính giữ nét mặt bình thản: – Đại Vương hãy cân nhắc kỹ càng, tội bất kính với Thiên tử hậu họa khôn lường đó. – Ta chỉ là một kẻ nhỏ nhoi, làm chủ một vùng đất nhỏ. Cổ nhân có câu “rừng nào cọp nấy,” hay như câu người phương Bắc các ông thường nói: “入其俗. 从其令” – “Nhập kỳ tục, tòng kỳ lệnh”, nghĩa là “Hãy theo phong tục và mệnh lệnh nơi đó”. Tưởng đại nhân học vấn uyên thâm, làu thông kinh sử, chẳng lẽ lại không biết? Ngày nào đó ta thân chinh đến Hoa quốc, ta ắt sẽ theo lệ nơi ấy. Nếu Tưởng đại nhân chưa nghe câu này, ta có thể chỉ cho ông nghe câu: “Nhập cảnh nhi vấn cấm, nhập quốc nhi vấn tục, nhập môn nhi vấn húy", nghĩa là "khi đến nước nào, hãy hỏi những điều cấm kỵ và phong tục nơi đó; khi vào nhà người, cần hỏi những điều nên tránh". Ta tôn trọng ông là sứ thần, ông là khách, đời nào lại có chuyện khách đến nhà bắt chủ nhà phải thế này thế nọ? Lối cư xử đó chỉ hợp với phường trộm cướp không biết lễ giáo, phép tắc mà thôi. Tưởng Kính trợn tròn mắt kinh ngạc rồi chợt nhận ra có điều gì đó không ổn lắm. – Vạn Thắng vương dạy chí phải! Vạn Thắng vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế! Ngô Thì Nhậm hô lớn, quần thần tả hữu lập tức hô theo khiến Tưởng Kính bối rối, bất giác chắp tay bái, rồi khựng lại giữa chừng. Kính lau mồ hôi, nghĩ thầm: – “Một kẻ thất học, một chữ bẻ đôi cũng chẳng biết cớ sao lại nói ra những lời như vậy? Hoặc hắn tài trí hơn người nhưng giả ngu để lừa thiên hạ, hoặc đằng sau hắn quả có cao nhân chỉ dạy.” Nghĩ vậy, Tưởng Kính vớt vát: – Tôi không muốn cảnh binh đao khiến bách tính khốn khổ. Đại Vương không quỳ nhận chiếu thư, tôi biết phải hồi bẩm với Thiên tử thế nào đây? Chương ngồi xuống ngai, vỗ nhẹ vào đầu gối, tỏ ra đau đớn: – Chả giấu gì đại nhân, ta thân chinh cầm quân đánh trận chẳng may ngã ngựa, bị thương ở đầu gối, đi lại khó khăn huống chi là việc quỳ. Đôi mắt Tưởng Kính chợt sáng lên: – Nói vậy là Đại Vương muốn quỳ nhưng vì vết thương nên không thể? Chương nhún vai, tỉnh bơ nói: – Tưởng đại nhân nghĩ như vậy ta cũng không phản bác. Tưởng Kính tiến thêm mấy bước, trình chiếu thư rồi lùi xuống. Ngô Thì Nhậm nhận lấy, đem lên trình. Chương cầm lấy đưa cho Thiên Bình đọc. Thiên Bình đọc vừa đủ cho Chương nghe những gì viết trong chiếu thư của Đại Vũ đế trước cặp mắt đầy khó hiểu của sứ thần phương Bắc. Chương chăm chú lắng nghe một lượt rồi bảo Ngô Thì Nhậm đọc lớn cho mọi người cùng nghe. Trong khi Ngô Thì Nhậm chậm rãi đọc chiếu thư, Chương ngồi trên ngai thưởng trà. Nội dung chiếu thư khiến anh thấy cần phải đẩy nhanh quá trình thống nhất Vạn Xuân, bất chấp phải bước lên xác người.
Mọi bản quyền đối với tác phẩm biên tập này thuộc về truyen.free, mong quý vị đọc giả giữ gìn sự trong sáng của văn hóa đọc.