Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 496: ĐB32M1

Những khẩu thần công khai hỏa, dọn đường cho kỵ binh Thiết kỵ xông thẳng đến gần hàng rào doanh trại. Khi Cự thạch pháo trong trại bắn ra, quân Thiết kỵ buộc phải vòng lại, chờ thần công bắn phá trận địa pháo của địch. Thần công liên tục điều chỉnh tầm bắn, cho đến khi trinh sát xác định đạn đã rơi trúng trận địa pháo của đối phương bên trong trại, lúc đó mới chuyển sang dùng đạn nổ chùm.

Một trận địa Cự thạch pháo bị phá hủy, hỏa lực bắn trả giảm rõ rệt. Lê Phụng Hiểu đốc thúc quân xung phong thêm một lần nữa. Kỵ binh vượt qua các hầm hào nông toẹt, áp sát tường rào, ngựa tung vó đạp đổ nhiều đoạn rào tre, trong khi binh sĩ nổ súng và ném lựu đạn vào bên trong. Khói lửa, bụi đất bay mù mịt.

Cao Tòng Chinh cho xạ tiễn bắn trả, nhưng những mũi tên đồng không thể xuyên thủng giáp trụ của quân Thiết kỵ. Cao Quang Chương bấy giờ mới phải dùng đến đại pháo để yểm trợ quân phòng ngự. Lê Phụng Hiểu lại một lần nữa thu quân về sau để chỉnh đốn đội hình, chuẩn bị cho đợt đột kích thứ ba. Lúc này, bờ rào đã sụp đổ một khoảng lớn đến vài chục trượng.

Từ phía mặt sông, soái thuyền Yết Kiêu nghe tiếng đì đùng vọng lại từ xa cũng lập tức nhập trận. Thay vì bắn lên bờ, chiến thuyền Yết Kiêu đã bắn nhiều loạt đạn vào thủy trại, gây hư hỏng một số thuyền và tạo ra mấy đám cháy. Mặt sau bị chặn đường lui, thủy binh Thiên Đức ngấp nghé như thể muốn đổ bộ đ��nh chiếm. Trong khi đó, mặt trận phía trước lại sắp bị đột phá, buộc Cao lão tướng quân phải đồng ý với ý định của Cao Tòng Chinh: dẫn quân kỵ bộ xông ra đuổi đánh Lê Phụng Hiểu. Thời điểm lựa chọn là khi Lê Phụng Hiểu đang lúng túng, không thể tiếp tục xung phong mà cũng không dễ lui binh. Để thực hiện ý định này, Cao Quang Chương đã điều chuyển ba mươi Cự thạch pháo từ trung quân đến trám vào vị trí trận địa đã bị bắn phá trước đó. Thay vì tập trung pháo tại một chỗ, Cao Quang Chương chia thành ba cụm nhỏ nhằm hạn chế bị phản pháo.

Lê Phụng Hiểu dẫn Thiết kỵ xung phong lần thứ ba, với tiếng đì đùng của hai khẩu thần công yểm trợ, và dễ dàng vượt qua bờ rào vòng ngoài doanh trại. Cần phải nói rằng, trong thực tiễn chiến đấu trước khi có sự xuất hiện của thần khí Thiên Đức, quân kỵ là lực lượng mạnh mẽ, thường được các sứ quân dùng làm quân đột kích nhờ tốc độ nhanh và khả năng càn lướt phá vỡ đội hình bộ binh của đối thủ. Lê Phụng Hiểu, cũng như bao tướng cầm quân khác trên khắp cõi Vạn Xuân, đều biết rõ điều này. Chính vì thế, Lê Phụng Hiểu mới trang bị quân Thiết kỵ thay vì khinh kỵ.

Các sứ quân chẳng bao giờ thống kê thiệt hại binh sĩ dưới quyền hoặc của đối phương do loại vũ khí nào gây ra, nhưng Chương thì có! Các sĩ quan, hạ sĩ quan theo học các khóa ngắn hạn tại trường quân sự đều biết rằng pháo binh gây thiệt hại lớn nhất cho đối phương, tiếp đến là quân kỵ, và sau cùng là bộ binh trang bị hỏa mai. Hỏa mai tác chiến hiệu quả trong khoảng hai mươi trượng và thường là lực lượng tham chiến sau cùng nếu cả ba lực lượng cùng tham gia một trận đánh. Tóm lại, bộ binh là lực lượng chủ chốt quyết định kết quả chiến trường, trong khi pháo binh hay kỵ binh sẽ chia cắt, phá vỡ thế trận của đối phương bằng hỏa lực và tốc độ.

Vượt qua bờ rào đầu tiên, quân Thiết kỵ Vũ Ninh tản ra thành hai mũi tả hữu thay vì xông thẳng tới, điều này khiến Cao Quang Chương khá bất ngờ. Quân kỵ chạy men theo bờ rào thứ hai, dùng lựu đạn hoặc súng bắn vào bên trong, nhằm khai thác triệt để nhược điểm của Cự thạch pháo là khó tiêu diệt mục tiêu di động theo phương ngang. Cao Tòng Chinh nhận định Lê Phụng Hiểu sẽ cho quân kỵ vượt qua hàng rào khi tìm được điểm thích hợp, có thể là ở hai bên sườn doanh trại. Quan sát bằng mắt thường thấy quân tấn công chỉ có vài trăm người, Cao Tòng Chinh quyết định hành động sớm hơn dự định. Tiếng trống trận đổ dồn dập, cờ trong trung quân phất lên, kèm theo tiếng hò reo của ba quân. Cao Tòng Chinh thúc chiến mã, dẫn quân kỵ băng qua lửa đạn, chặn đánh cánh quân của Lê Phụng Hiểu. Lê Phụng Hiểu giao chiến chưa được bao lâu, nhận thấy không thể chống cự nổi, liền chạy ngược trở ra. Cánh quân còn lại, thấy chủ tướng lui binh, cũng vội vã quăng lựu đạn cản đường rồi tháo chạy. Đuổi theo được một quãng ngắn, mặc dù bị XT1 bắn tạt sườn, nhưng binh sĩ vẫn theo Cao Tòng Chinh tràn lên. Điều này khiến Nguyễn Địa Lô cùng đồng đội phải quăng lựu đạn cản địa rồi cắm đầu chạy trốn. Cao Quang Chương đứng trên vọng gác quan sát, nhìn bóng dáng quân Thiên Đức chạy như ong vỡ tổ với đôi mắt có phần nghi hoặc. Đến khi thấy quân kỵ bộ của Cao Tòng Chinh truy kích cách bờ rào bên ngoài trại hàng dặm, bỗng từ phía Tây Bắc rộ lên tiếng đì đùng lẫn tiếng thanh la, ông mới giật mình thất kinh.

Cao Quang Chương lên ngựa chạy về hướng đang giao chiến. Ông trông thấy bóng cờ Thần Vũ và đại kỳ Vạn Thắng vương phấp phới bay trong nắng chiều, cùng bóng một nữ nhân vận y phục màu vàng nổi bật giữa những lùm cây, bụi cỏ, gò đống... Cao lão tướng thét lớn, lệnh binh sĩ mau tăng cường thêm Cự thạch pháo. Đồng thời, ông truyền lệnh cho đại pháo ở trung quân bắn tới tấp về hướng này nhằm ngăn chặn Vạn Thắng vương dẫn đại quân tràn vào. Hàng loạt âm thanh như sấm động nối tiếp nhau nổ vang, khói bay mù mịt như thể nông dân đang đốt rơm rạ sau vụ thu hoạch. Nhưng lạ thay, chỉ sau một loạt đại pháo bắn trả còn chưa trúng mục tiêu, bóng dáng nữ nhân áo vàng thoắt ẩn thoắt hiện bỗng nhiên biến mất, khiến Cao lão tướng vô cùng băn khoăn.

Ngay cả đại kỳ Vạn Thắng vương cũng chẳng còn thấy tung bay trong gió nữa.

Từ bờ sông, những loạt âm thanh rền vang vọng đến. Quân hầu bẩm báo rằng Yết Kiêu đã dùng toàn bộ thủy quân tấn công thủy trại, bất chấp Cự thạch pháo bắn trả. Cao Quang Chương hớt hải cưỡi ngựa chạy về hướng bờ sông, nhưng mới đi được nửa đường thì quân hậu lại bẩm báo rằng Yết Kiêu đã thu binh. Cao Quang Chương chau mày rồi giật mình thốt lên:

- Trúng kế rồi! Tòng Chinh nguy rồi! Mau đi tiếp ứng.

Cao Quang Chương còn chưa ra khỏi cổng trại thì đạn thần công bắn từ bên ngoài vào đã gây cháy một số lều trại, khiến binh sĩ bị thương. Cùng lúc ấy, từ hướng Tây Bắc lại rền vang một tràng dài những âm thanh như sấm động, khiến binh sĩ nhốn nháo. Cao Quang Chương mặc kệ, ông muốn dẫn quân tràn ra theo lối Cao Tòng Chinh đã đi trước đó. Tuy nhiên, những quả đạn thần công khiến người ngựa đổ ngã. Và ngay cả khi vượt qua được, đón đợi những con chiến mã lại là những quả đạn nổ bay tới chặn đường, khiến ngựa chồn chân, tung vó hất ngã kỵ binh trên lưng. Số lượng quân Thiên Đức không rõ có bao nhiêu, nhưng hỏa lực từ bụi cây, bờ bãi phóng ra như vũ bão khiến binh sĩ La thành vứt gươm giáo tháo chạy ngược trở vào trại. Nhiều binh sĩ vừa chạy vừa la hét thất thanh với ngọn lửa đeo bám trên lưng họ. Nhiều người khác lăn lộn dưới đất rồi cũng vùng dậy mà chạy tháo thân.

Cao Quang Chương ngồi trên lưng ngựa nhìn về hướng Đông Bắc với ánh mắt lộ rõ vẻ bất lực, tuyệt vọng, hai hàng lệ tuôn rơi.

- Con ơi ta hại con rồi! Con ơi là con!

Cao Tòng Chinh hăm hở dẫn quân truy kích Lê Phụng Hiểu. Lê Phụng Hiểu vừa chống cự vừa thoái lui, khiến Tòng Chinh được đà hăng máu đánh tới mà quên mất mình đã ở rất xa quân doanh. Đang vung gươm đánh với Lê Phụng Hiểu, Tòng Chinh nghe tiếng đì đùng vọng đến từ phía sau. Anh ta liền nhảy ra khỏi vòng chiến để xem xét, bỗng thấy một đội nữ binh chừng hai trăm người, vận y phục màu vàng, thấp thoáng từ đằng xa đang chạy đến. Cao Tòng Chinh lập tức nhận ra kế của đối phương nên truyền lệnh thu binh về trại. Lê Phụng Hiểu bấy giờ thúc quân đánh mạnh. Bọn Nguyễn Địa Lô, trước đó cắm đầu lo chạy, thì nay quay trở lại tham gia trận chiến bằng những quả lựu đạn. Đây chính là cách giải tán đám đông nhanh nhất.

Thực sự, quyết định lui quân của Cao Tòng Chinh là hợp lý, bởi Phạm Thu Cúc chỉ có hai trăm nữ chiến binh. Dẫu có hỏa mai, họ cũng khó ngăn được đội quân gần nghìn người đang liều chết chạy về trại. Tuy nhiên, Phạm Thu Cúc vẫn đủ tự tin, bởi trong tay các cô nàng có một thứ vũ khí hoàn toàn mới gọi là đại bác cầm tay ĐB32M1 (Đại bác năm 32 mẫu 1).

Đại bác cầm tay ĐB32M1 là một ống đúc gang dài 1 thước 2 (khoảng 40cm), cỡ nòng 20mm, với đầu nòng bịt kín bằng hồ dán. Bên trong ống gang có hai phần chính gồm hàng trăm viên bi sắt và thuốc nổ được lèn chặt ở phần đáy ống. Người dùng châm ngòi, hàng trăm viên bi sắt sẽ bắn ra phía trước. Trên thân ĐB32M1 có gắn thêm một thanh sắt dài chừng 1 thước 5. Khi sử dụng, nó được kéo ra làm chuôi cầm, dùng xong thì gập lại và đeo trên lưng. Sau lần bắn đầu tiên, cần thêm thời gian để nhồi thuốc theo định lượng có sẵn, đổ bi sắt và bịt đầu nòng bằng bông gòn. Độ uy lực và tính sát thương trong phạm vi 1 trượng của loại vũ khí này là rất kinh hoàng.

Phạm Thu Cúc dàn quân thành hình chữ “Nhị” dài hai mươi trượng, chắn ngang đường lui. Các nữ binh hàng đầu quỳ gối chờ bắn. Bắn xong, họ luồn ra phía sau để châm ngòi hỏa mai, rồi sau đó mới rút đoản đao xung trận.

Quân kỵ chạy trước, Cao Tòng Chinh ở đoạn giữa, còn bộ binh hớt hải chạy sau cùng. Nhiều người bị Lê Phụng Hiểu vụt ngã hoặc đâm bị thương khá nhiều, một số khác chạy loạn sang các hướng. Kỵ binh tràn tới, kẻ múa đao, người lăm lăm mũi thương trong tay, nhất tề thét lớn, chân thúc ngựa. Phạm Thu Cúc thủ sẵn đại bác cầm tay, mặt không biến sắc. Nàng chờ cho toán kỵ binh đầu tiên chỉ còn cách chừng mươi trượng mới hạ lệnh khai hỏa.

Ngựa phi rất nhanh.

Cả trăm khẩu đại bác cầm tay nổ một tràng dài tưởng như không ngớt, át cả tiếng hò reo khiến người ngựa thất kinh.

Hàng chục kỵ binh bị thổi bay về phía sau. Những chiến mã đang đà lao đến đột ngột chậm hẳn rồi ngã quỵ.

Hàng thứ hai sấn lên vài bước, giơ ngang nòng đại bác cầm tay, và sau đó… chẳng còn sau đó nữa! Tất cả người ngựa nào ở gần trước mặt đều bị thổi bay, khiến những tiếng đì đùng của hỏa mai bỗng trở nên lạc quẻ. Ngay cả Cao Tòng Chinh, dẫu chưa trúng đạn, nhưng cũng hồn siêu phách tán khi thấy cả trăm kỵ binh chỉ thoáng chốc đã bị loại khỏi vòng chiến.

Hàng chục tiếng nổ đanh gọn giải tán đám đông, kéo Cao Tòng Chinh trở về với thực tại. Quân sĩ chạy nháo nhác lo thân, và Cao Tòng Chinh, với kỳ hiệu tướng quân trên mình, nhanh chóng trở thành mục tiêu bị ngắm đến. Một binh sĩ Thiết kỵ đánh ngã quân hầu cầm cờ khỏi lưng ngựa, rồi nhào đến ôm lấy Cao Tòng Chinh, vật ông xuống đất. Cao Tòng Chinh cố chống cự, nhưng đành thúc thủ khi hai binh sĩ Thiên Đức khác xông đến đè chặt.

- Bắt được tướng rồi, bắt được rồi!

Người vừa vung đao hô lớn chính là An Nhữ Hầu. Hầu đã bắt được Cao Tòng Chinh. Quân của Chinh tan vỡ, một phần tìm đường chạy về doanh trại, một phần thiệt mạng hoặc bị thương. Gần năm trăm binh sĩ đã bị bắt sống tại trận.

Tác phẩm này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free