(Đã dịch) Vợ Ta Là Boss Trùng Sinh - Chương 388: Ngươi nhìn qua có chút nhìn quen mắt
"Thì ra là thế." Huyền Không thở dài, "Đáng tiếc."
"Đúng vậy," Tử Dương ung dung nói tiếp.
Đáng tiếc... Bọn hắn đều phải chết.
"Vô Danh, vậy chúng ta có muốn nhúng tay vào một chút không?" Huyền Không hỏi.
"Đương nhiên muốn đi, chuyện này còn tiết kiệm cho chúng ta không ít thời gian." Ngô Cùng cười nói, "Thiên hạ đệ nhất thì cứ là thiên hạ đệ nhất, còn nào là thiên hạ đệ nhất kiếm, thiên hạ đệ nhất đao... Chẳng lẽ người dùng kiếm chỉ đánh với người dùng kiếm? Làm ra những thứ màu mè như vậy thì có ích lợi gì."
"A di đà phật." Huyền Không chắp tay niệm Phật, "Kỳ thực chuyện này cũng có thể lý giải."
Hắn nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói: "Cao thủ thiên hạ nhiều không kể xiết, ngay cả ở nước Tần này cũng không thiếu. Mà thực lực các cao thủ hàng đầu thường ở mức ngang tài ngang sức, hoàn cảnh, tâm tính, trạng thái, thiếu một yếu tố thôi cũng không thành công.
Nếu chỉ chọn ra một người đứng đầu duy nhất, e rằng đại đa số mọi người sẽ không phục.
Quan phủ nước Tần vốn là vì giang hồ ổn định mới đưa ra sách lược này, chẳng phải sẽ như đổ thêm dầu vào lửa, đi ngược lại với dự tính ban đầu hay sao?"
Ngô Cùng như có điều suy nghĩ: "Cho nên bọn hắn tạo ra một loạt danh hiệu 'Thiên hạ đệ nhất', như vậy mọi người đều dễ chấp nhận hơn đúng không."
Huyền Không nói: "Tám chín phần là vậy."
"Đúng là có lý như vậy." Ngô Cùng gật đầu đồng tình, sau đó nhìn về phía Tử Dương đang trầm mặc không nói, "Cây Cột, sao ngươi không nói gì?"
Tử Dương ung dung nhả khói xanh từ tẩu thuốc trên tay, hắn nhẹ giọng thở dài: "Bần đạo luôn cảm thấy... Chuyện không đơn giản như vậy."
Ngô Cùng cười: "Chuyện đó liên quan gì đến chúng ta, chi bằng nói nước càng đục thì càng tốt. Chúng ta là kẻ ngoại lai, thuộc phe thứ ba đang ẩn mình quan sát. Cho dù bọn hắn muốn làm gì... Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước rình sau. Chúng ta cứ làm con hoàng tước kia là đủ rồi."
"Như vậy vấn đề đặt ra là." Huyền Không hỏi, "Chúng ta hiện tại nên làm gì? Là đi trước hoàng đô nước Tần hay là..."
Ngô Cùng cười thần bí: "Chúng ta đã một ngày chưa ăn gì, trước hết cứ gọi món ăn đi."
". . ." Huyền Không thở dài: "Cho tiểu tăng gọi một đĩa cá hấp chưng, tạ ơn."
"Nếu như cái chỗ chết tiệt này có cá sạo." Ngô Cùng nhún nhún vai, tiếp theo nhìn về phía Tử Dương: "Cây Cột, anh muốn món gì... Hả?"
Hắn ngừng lời, ánh mắt vượt qua vai Tử Dương nhìn về phía một bàn khách ở phía sau hắn.
Bàn đó có một cô gái trẻ chừng hai mươi tuổi, nàng lúc này đang vùi đầu ăn ngấu nghiến, vẫn chưa hề nhận ra có người đang nhìn mình chằm chằm.
"Làm sao rồi?" Tử Dương quay đầu lại nhìn thoáng qua, hỏi: "Vô Danh ngươi biết vị nữ tử kia sao?"
"Không biết." Ngô Cùng xoa xoa vầng trán, "Chẳng qua là cảm thấy có chút quen mắt, hình như đã từng gặp ở đ��u đó rồi."
Hắn tự lẩm bẩm: "Rốt cuộc là gặp ở đâu nhỉ..."
Ngô Cùng nghĩ mãi cũng không thể nhớ ra được, nhưng cứ có cảm giác quen thuộc.
Mà khi thực lực đạt tới trạng thái như hắn, cảm giác quen mắt đã đủ để khẳng định rằng đã từng gặp qua.
Nhưng đối với Ngô Cùng mà nói, phàm là những người và vật không quan trọng đều tự động được bộ não xử lý thành "người qua đường Giáp", cho nên hắn không nhớ rõ nhưng vẫn cảm thấy quen thuộc cũng thuộc về bình thường.
Lúc này nữ tử kia tựa hồ cảm giác được điều gì, nàng bỗng dưng ngẩng đầu, đối mặt với sáu ánh mắt của Ngô Cùng, Tử Dương và Huyền Không.
Nàng lập tức trừng lớn mắt hạnh, trên mặt lộ rõ vẻ sợ hãi, vội vàng trả tiền rồi đứng dậy định rời đi.
Sau đó nàng thân thể run lên, rồi khuôn mặt méo mó đi đến bàn của ba người Ngô Cùng và ngồi xuống.
Tử Dương im lặng: "Vô Danh, ngươi ép buộc một cô nương nhà người ta có vẻ không đúng lắm nhỉ."
Ngô Cùng nhíu mày nói: "Người ta rõ ràng tự mình đi tới ngồi xuống, ngươi còn trách ta sao? Chẳng lẽ ngươi phải lòng người ta rồi sao?"
Tử Dương: ". . ."
Hắn rõ ràng cảm thấy chân nguyên của Vô Danh đã thoát ly cơ thể, bám vào người cô gái kia thao túng nàng đi đến đây.
Nữ tử kia ngồi xuống rồi, thận trọng nói: "Không biết ngài tìm tiểu nữ tử có chuyện gì trọng đại không?"
Ngô Cùng vuốt cằm, đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt, đột nhiên mở miệng: "Cô nương, ta nhìn ngươi trông có vẻ quen mắt, chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó phải không?"
Hắn nói bằng giọng điệu chắc chắn chứ không phải nghi vấn.
Cô nương kia sắc mặt tái nhợt, vội vàng phủ nhận kịch liệt: "Không có! Không biết! Chưa thấy qua!"
Có chuyện rồi... Ngô Cùng khẽ nhíu mày, chắc chắn nói: "Sao cô nương lại kích động đến vậy? Cô nói như thế này... Tại hạ ngược lại càng khiến ta khẳng định chúng ta đã gặp qua."
Hắn dừng một chút, thấy nữ tử kia liên tục nhìn quanh quẩn, thế là cười nói: "Cô nương chớ hoảng sợ, dù cô có gọi rách cổ họng cũng không ai nghe thấy đâu, tại hạ đã dùng thiên địa nguyên khí phong tỏa khu vực xung quanh bàn này, cô chi bằng thành thật khai ra đi."
Cô gái này cực kỳ khả nghi, mà nàng lại quả thực biết mình... Không thể để cho nàng quấy nhiễu kế hoạch "thanh trừ Động Hư cảnh" của phe mình!
Nếu nàng không nói rõ được đầu đuôi câu chuyện, vậy thì chẳng trách ta Ngô Cùng tâm ngoan thủ lạt.
Cô nương kia sắc mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc nào, một lúc lâu sau, nàng chán nản nói: "Tiểu nữ tử cùng các hạ quả thực đã gặp qua, các hạ còn đem tiểu nữ tử trói rồi nhét vào kho củi mấy ngày mặc kệ."
Ngô Cùng bỗng nhiên nhớ tới nàng là ai: "Ta nhớ ra rồi, ngươi là nữ tặc lén lút lẻn vào Thiếu Lâm tự đó!"
"Ồ?" Huyền Không mắt sáng bừng, "Thiếu Lâm tự?"
Tuy ngoài mặt không chút biến sắc, hắn vẫn hỏi: "Nữ thí chủ, không biết ngươi đến Thiếu Lâm của ta... có việc gì?"
Nếu là nàng biết chuyện trong chùa giết hại trưởng lão cùng mấy đệ tử chân truyền... Thế thì cô ta chắc chắn không thể sống sót!
"Thiếu Lâm tự Tàng Kinh Các nổi danh khắp thiên hạ, tiểu nữ tử kỳ thực chỉ là muốn đi Tàng Kinh Các xem rốt cuộc có những thần công bí pháp truyền thuyết nào, không ngờ vừa mới lẻn vào, liền bị vị công tử áo trắng này buộc rồi ném vào kho củi." Nữ tử kia cười nịnh nọt, "Tiểu nữ tử phá huyệt đạo thoát thân đã là ba bốn ngày sau đó, ta cũng không dám nán lại thêm, vừa thoát thân liền chạy khỏi Thiếu Lâm.
Mong rằng đại sư thông cảm."
"Có đúng không. . ." Huyền Không không tỏ thái độ.
Nếu nàng nói là thật, thì nàng quả thật không biết chuyện Thiếu Lâm tự. Nhưng... không sợ vạn nhất mà chỉ sợ lỡ như, tốt nhất là tiễn nàng về miền cực lạc thì hơn.
Ngô Cùng hiểu được ánh mắt Huyền Không đưa tới, nhưng lại lắc đầu.
Hắn chỉ vào Tử Dương đang xem náo nhiệt: "Ngươi đây phải hỏi hắn."
Tử Dương sững sờ, buông xuống tẩu thuốc hỏi: "Chuyện này liên quan gì đến bần đạo?"
"Bởi vì ta nhớ ra rồi." Ngô Cùng dùng cằm chỉ chỉ cô gái kia, "Hồi đó tại Thiếu Lâm ta định xử lý nàng, bất quá nàng nói nàng nhận biết ngươi, cho nên ta mới ném nàng vào kho chứa đồ trước đã, định sau này hỏi lại ngươi."
Bất quá về sau giết người chém giết quá sướng tay, lại thêm hắn trước giờ không mấy để ý người qua đường, nên đã quên béng mất chuyện này.
"Nhưng bần đạo cũng không nhận ra vị cô nương này." Tử Dương khẽ nhíu mày kiếm, quay đầu hỏi: "Cô nương, ngươi tên là gì, vì sao nói mình nhận biết bần đạo?"
"Tiểu nữ tử Tạ Vũ Trân." Cô nương kia thản nhiên, hào phóng, dường như cũng đã nghĩ thông suốt, "Tiểu nữ tử cũng không nhận ra đạo trưởng, lúc ấy chỉ là trong lúc nguy cấp, bởi vậy mượn dùng danh hiệu của đạo trưởng, xin đạo trưởng thứ lỗi."
Tử Dương khoát khoát tay, phẩy tay nói vẻ không quan tâm: "Việc này ngược lại là không sao, bất quá cô nương vẫn nên cẩn trọng trong lời nói và hành động thì hơn. Lần tiếp theo gặp lại loại chuyện này, sẽ không có ai dễ nói chuyện như bần đạo đâu."
Ngô Cùng và Huyền Không đều thầm hiểu, ý của Cây Cột là dù sao cũng chẳng có thiệt hại gì, nên coi như bỏ qua lần này.
Ai ngờ kia Tạ Vũ Trân cắn chặt răng, bỗng nhiên quỳ xuống: "Xin ba vị ra tay giúp đỡ tiểu nữ tử!"
Ngô Cùng ba người liếc nhau, ánh mắt đầy vẻ ngụ ý. Bản dịch thuật này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free.